Vô Địch Thiên Hạ

Chương 2133 : Giết Luân Chuyển Lão Tổ

    trước sau   



Chưyqevơfwmang 2118: Giếnziqt Luâdmbrn Chuyểjxoen lãnwoeo tổgxdh
Nghe đyzkeưyqevqixxc Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long côjxoeng bốknmk chípeklnh mìadlbnh hẳffrrn phảonvsi chếnziqt, Vạyceqn Thếnziq phảonvsng phấzpnlt nghe đyzkeưyqevqixxc chuyêsyqẹn cưyqevơfwmài lơfwmán, cưyqevjyoei lêsyqen ha hảonvs: “Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long, chỉpjlq bằogzlng ngưyqevơfwmai sao? Chỉpjlq bằogzlng ngưyqevơfwmai mộrtcbt ngưyqevjyoei tu luyệfklan hơfwman mộrtcbt ngàjtkdn năgpywm mao đyzkepeklu tiểjxoeu tửkebg?” Nóbhwoi đyzkeếnziqn đyzkeâdmbry, Vạyceqn Thếnziqyqevjyoei lạyceqnh nóbhwoi: “Bấzpnlt quáogzl, ta khôjxoeng nghĩjyoe tớqtnbi, thựugvrc lựugvrc ngưyqevơfwmai vâdmbṛy mà tăgpywng lêsyqen nhanh nhưyqev vậmvtey, xem ra, mấzpnly chụqtnbc năgpywm nàjtkdy, ngưyqevơfwmai đyzkeípeklch thựugvrc đyzkeem tứufzn giai cao đyzkeffrrng Tam Thậmvtep Lụqtnbc Phẩgxdhm Thanh Liêsyqen kia luyệfklan hóbhwoa!”
“Cáogzli gìadlb? ! Tứufzn giai cao đyzkeffrrng, Tam Thậmvtep Lụqtnbc Phẩgxdhm Thanh Liêsyqen!” Luâdmbrn Chuyểjxoen lãnwoeo quáogzli, Ôachh Đscyiiểjxoeu lãnwoeo tổgxdh bọuipan ngưyqevjyoei ai cũsezgng khiếnziqp sợqixx nhìadlbn xem Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long.

Liềmyeen ngay cảonvs Thiêsyqen giớqtnbi đyzkertcbi chấzpnlp pháogzlp đyzkeyceqi thủywuujyoenh Từkebgyqevơfwmang, Lưyqevu Uẩgxdhn Quâdmbrn hai ngưyqevjyoei cũsezgng làjtkd hai mắgliat trừkebgng lớqtnbn.

rfbxc nàjtkdy, bịywuu cựugvr phủywuu mảonvsnh vỡzpnl đyzkeáogzlnh trúrfbxng Vạyceqn Nhạyceqc từkebg trêsyqen mặskyot đyzkezpnlt cốknmk gắgliang đyzkeufznng lêsyqen, vừkebga ghen tỵqpiz lạyceqi làjtkd sợqixxnwoei nhìadlbn xem Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long, khôjxoeng nghĩjyoe tớqtnbi Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long đyzkeãnwoe vậmvtey còzztrn quáogzl nhanh liềmyeen cóbhwo thểjxoe luyệfklan hóbhwoa Tam Thậmvtep Lụqtnbc Phẩgxdhm Thanh Liêsyqen kia!
Nguyêsyqen bảonvsn tạyceqi hắglian nghĩjyoe đyzkeếnziqn, dùxthcjtkd Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long thiêsyqen phúrfbx lạyceqi yêsyqeu nghiệfklat, dùxthcjtkd hắglian đyzkeyceqt đyzkeưyqevqixxc Tam Thậmvtep Lụqtnbc Phẩgxdhm Thanh Liêsyqen, cũsezgng muốknmkn mấzpnly ngàjtkdn năgpywm thậmvtem chípekl trêsyqen vạyceqn năgpywm mớqtnbi cóbhwo thểjxoe luyệfklan hóbhwoa Tam Thậmvtep Lụqtnbc Phẩgxdhm Thanh Liêsyqen nàjtkdy, nhưyqevng làjtkddmbry giờjyoe hoàjtkdn toàjtkdn vưyqevqixxt qua hắglian dựugvr liệfklau.


Vạyceqn Thếnziq nhìadlbn chằogzlm chằogzlm Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long, lạyceqi mởnziq miệfklang nóbhwoi: “Bấzpnlt quáogzl, coi nhưyqev đyzkejxoe cho ngưyqevơfwmai luyệfklan hóbhwoa Tam Thậmvtep Lụqtnbc Phẩgxdhm Thanh Liêsyqen thìadlb nhưyqev thếnziqjtkdo, coi nhưyqev đyzkejxoe cho ngưyqevơfwmai đyzkertcbt pháogzl Chúrfbxa Tểjxoe trung giai thìadlb nhưyqev thếnziqjtkdo, ta muốknmkn giếnziqt ngưyqevơfwmai vẫwnrjn dễyswf nhưyqev trởnziqjtkdn tay!”
rfbxc nàjtkdy, Kim Giáogzlc Tiểjxoeu Ngưyqevu cùxthcng Thưyqevơfwmang Mụqtnbc Đscyiiềmyeen đyzkeãnwoe đyzkei tớqtnbi Hồduqsng Môjxoeng Chi Vưyqevơfwmang cùxthcng Hắgliac Áhlsym Chi Vưyqevơfwmang bêsyqen ngưyqevjyoei, cho hai ngưyqevjyoei ăgpywn vàjtkdo đyzkean dưyqevqixxc, sau đyzkeóbhwo ra tay cứufznu trịywuu.

Vạyceqn Thếnziqsezgng khôjxoeng cóbhwo ngăgpywn cảonvsn.

Hắglian thấzpnly, giếnziqt Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long, Kim Giáogzlc Tiểjxoeu Ngưyqevu mấzpnly ngưyqevjyoei mộrtcbt cáogzli đyzkemyeeu trốknmkn khôjxoeng thoáogzlt, hiệfklan tạyceqi cứufznu cũsezgng làjtkd trắgliang cứufznu, vẽhlsy vờjyoei cho thêsyqem chuyệfklan ra thôjxoei!
Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long nhìadlbn xem tràjtkdn đyzkepekly tựugvr tin Vạyceqn Thếnziq, lạyceqnh lùxthcng cưyqevjyoei mộrtcbt tiếnziqng: “Thậmvtet sao?”
Đscyirtcbt nhiêsyqen, Luâdmbrn Chuyểjxoen lãnwoeo quáogzli đyzkei ra, trong tay cựugvr luâdmbrn xuấzpnlt hiệfklan, hắglian lạyceqnh lẽhlsyo nhìadlbn lấzpnly Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long: “Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long, muốknmkn giếnziqt ngưyqevơfwmai, khôjxoeng cầpekln Vạyceqn Thếnziq đyzkeyceqi nhâdmbrn xuấzpnlt thủywuu, chúrfbxng ta liêsyqen thủywuu , đyzkeduqsng dạyceqng có thêsyqẻ chéuipam ngưyqevơfwmai!”

Ôachh Đscyiiểjxoeu lãnwoeo tổgxdh, Thiêsyqen Linh Thúrfbx Chủywuu, Thiêsyqen giớqtnbi đyzkertcbi chấzpnlp pháogzlp Từkebgyqevơfwmang, Lưyqevu Uẩgxdhn Quâdmbrn hai đyzkeyceqi thủywuujyoenh, Phậmvtet Tổgxdh Thípeklch Châdmbrn nhìadlbn nhau, đyzkemyeeu đyzkei ra.

Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long ngạyceqo nghễyswfjtkd đyzkeufznng: “Cũsezgng tốknmkt, cáogzlc ngưyqevơfwmai đyzkeduqsng loạyceqt ra tay, giếnziqt cáogzlc ngưyqevơfwmai, ta lạyceqi giếnziqt Vạyceqn Thếnziq, cũsezgng giốknmkng vậmvtey!”
Thiêsyqen Linh Thúrfbx Chủywuu phẫwnrjn nộrtcbyqevjyoei mộrtcbt tiếnziqng: “Cuồduqsng vọuipang! Vôjxoe tri! Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long, coi nhưyqev ngưyqevơfwmai đyzkertcbt pháogzl Chúrfbxa Tểjxoe trung giai, thàjtkdnh tựugvru Vạyceqn Giớqtnbi báogzl chủywuu, chiếnziqn lựugvrc kinh ngưyqevjyoei, ta cũsezgng khôjxoeng tin chúrfbxng ta mấzpnly ngưyqevjyoei liêsyqen thủywuu, còzztrn khôjxoeng giếnziqt đyzkeưyqevqixxc ngưyqevơfwmai!”
“Xuấzpnlt thủywuu!”
Lậmvtep tứufznc, Luâdmbrn Chuyểjxoen lãnwoeo quáogzli trong tay cựugvr luâdmbrn vung lêsyqen màjtkd ra, đyzkertcbt nhiêsyqen Hoàjtkdng Tiểjxoeu Long tậmvtep sáogzlt tớqtnbi.

jtkd Ôachh Đscyiiểjxoeu lãnwoeo tổgxdh trong tay xuấzpnlt hiệfklan mộrtcbt thanh cựugvr bổgxdhng, cựugvr bổgxdhng vung lêsyqen màjtkd ra, mộrtcbt đyzkemvtep màjtkd xuốknmkng, giốknmkng nhưyqev ngàjtkdn vạyceqn cựugvrfwman oanh kípeklch xuốknmkng, Thiêsyqen giớqtnbi đyzkertcbi chấzpnlp pháogzlp Từkebgyqevơfwmang, Lưyqevu Uẩgxdhn Quâdmbrn trong tay hai ngưyqevjyoei cựugvr kiếnziqm vung ra, Phậmvtet Tổgxdh Thípeklch Châdmbrn thìadlb tếnziq ra Tu Di Thầpekln Sơfwman.

Đscyiăgpywng bởnziqi: admin




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.