Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 236 : Rốt cuộc cậu và anh ta có quan hệ gì_

    trước sau   
“Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh? Khôftpwng phảwxvoi Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh sao?” Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku khẽjaxr giậmoyot mìbdpsnh. Anh vừjaxra tỉxlojnh ngủbzqq đgpbsãbzqq bịqlns ngưegdkyymui ta chỉxlojwdfpo mặfhbzt màwdfp mắekuong, vìbdps vậmoyoy sắekuoc mặfhbzt tốavdvi sầbmxwm xuốavdvng. Ngoàwdfpi Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh thìbdps anh đgpbsavdvu cóyhtarzvdng vẻdqly lạgpbsnh nhưegdkeiiong đgpbsavdvi vớbmxwi ngưegdkyymui ngoàwdfpi, lậmoyop tứatoec lêgzoan tiếvlosng châeqynm chọelnyc: “Côftpwwdfp ai? Tôftpwi biếvlost côftpw sao?”

“Anh…” Phưegdkơayoeng Minh tứatoec giậmoyon đgpbsếvlosn mứatoec khôftpwng nóyhtai ra lờyymui, lúewecc nàwdfpy côftpwqlnsy mớbmxwi nhớbmxw ra chuyệayoen Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku mấqlnst tríexst nhớbmxw. Lúewecc nãbzqqy vừjaxra nhìbdpsn thấqlnsy Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku, côftpwqlnsy quárzvdexstch đgpbsonvnng, cho rằqjueng anh vẫtcgan giốavdvng nhưegdk trưegdkbmxwc, lạgpbsi dùonvnng sứatoec mạgpbsnh éprpwp buộonvnc Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh, nhụpparc nhãbzqq Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh…

Phưegdkơayoeng Minh cònhpan đgpbsang cảwxvom thấqlnsy hôftpwm nay bảwxvon thâeqynn tớbmxwi thậmoyot đgpbsúewecng lúewecc, nếvlosu khôftpwng bạgpbsn thâeqynn củbzqqa côftpw bịqlns ngưegdkyymui ta bắekuot nạgpbst côftpwpparng khôftpwng biếvlost.

Nhớbmxw đgpbsếvlosn chuyệayoen Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku mấqlnst tríexst nhớbmxw, Phưegdkơayoeng Minh cóyhta chúewect sữpdqbng sờyymu, nhưegdkng nhìbdpsn dárzvdng vẻdqly lạgpbsnh nhạgpbst khinh thưegdkyymung ngưegdkyymui khárzvdc củbzqqa Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku, Phưegdkơayoeng Minh lạgpbsi tứatoec giậmoyon vôftpwonvnng.

Phưegdkơayoeng Minh khôftpwng chúewect nghĩgzuk ngợaeosi, nhanh miệayoeng nóyhtai: “Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku! Anh đgpbsjaxrng tưegdkqlnsng rằqjueng anh mấqlnst tríexst nhớbmxw thìbdps…”

“Phưegdkơayoeng Minh!” Nghe thấqlnsy Phưegdkơayoeng Minh đgpbsqlnsnh nóyhtai chuyệayoen sárzvdu năeiiom trưegdkbmxwc ra, Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh vộonvni vàwdfpng cắekuot ngang, sau đgpbsóyhta khôftpwng thèoflxm quan tâeqynm đgpbsếvlosn vẻdqly mặfhbzt nghi ngờyymu củbzqqa Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku, côftpw vộonvni vãbzqqprpwo Phưegdkơayoeng Minh vàwdfpo trong phònhpang.




Đjwaeóyhtang cửwxvoa lạgpbsi, Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh trárzvdch cứatoe Phưegdkơayoeng Minh: “Vừjaxra rồwdfpi cậmoyou kíexstch đgpbsonvnng quárzvd đgpbsqlnsy! Cậmoyou đgpbsjaxrng nóyhtai ra chuyệayoen mấqlnst tríexst nhớbmxw củbzqqa anh ta… Nếvlosu cậmoyou nóyhtai ra, anh ta sẽjaxr nghi ngờyymubdps sao cậmoyou lạgpbsi biếvlost nhiềavdvu chuyệayoen nhưegdk vậmoyoy, đgpbsếvlosn lúewecc đgpbsóyhta thìbdps cảwxvo hai chúewecng ta đgpbsavdvu sẽjaxr bịqlns bạgpbsi lộonvn, nhấqlnst đgpbsqlnsnh anh ta sẽjaxr khôftpwng bỏycmw qua cho tớbmxw đgpbsâeqynu!”

“Cậmoyou đgpbsjaxrng nóyhtai vớbmxwi tớbmxw mấqlnsy chuyệayoen nàwdfpy!” Phưegdkơayoeng Minh dùonvn biếvlost chíexstnh mìbdpsnh lỡkifr miệayoeng, nhưegdkng đgpbsbmxwu óyhtac vẫtcgan rấqlnst tỉxlojnh tárzvdo, côftpwqlnsy tứatoec giậmoyon nhìbdpsn Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh: “Cậmoyou thàwdfpnh thậmoyot nóyhtai cho tớbmxw biếvlost đgpbsi, vìbdps sao Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku lạgpbsi ởqlns trong nhàwdfp củbzqqa cậmoyou, rốavdvt cuộonvnc anh ta cóyhtawdfpm gìbdps cậmoyou khôftpwng?”

rzvdi gìbdps phảwxvoi đgpbsếvlosn cũpparng đgpbsếvlosn, Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh híexstt sâeqynu mộonvnt hơayoei, cốavdv gắekuong giữpdqbbdpsnh tĩgzuknh, nghiêgzoam túewecc nóyhtai vớbmxwi Phưegdkơayoeng Minh: “Mọelnyi chuyệayoen khôftpwng nhưegdk cậmoyou nghĩgzuk đgpbsâeqynu! Hôftpwm qua tớbmxwwdfp anh ta tăeiiong ca nêgzoan vềavdv muộonvnn, hơayoen nữpdqba gầbmxwn đgpbsâeqyny Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku quárzvd mệayoet mỏycmwi, nhàwdfp củbzqqa tớbmxw lạgpbsi gầbmxwn côftpwng ty cho nêgzoan Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku đgpbsãbzqq đgpbsavdv nghịqlns đgpbsếvlosn nhàwdfp củbzqqa tớbmxw ngủbzqq mộonvnt đgpbsêgzoam. Tớbmxwwdfp anh ta hoàwdfpn toàwdfpn trong sạgpbsch, anh ta cũpparng khôftpwng éprpwp buộonvnc tớbmxwwdfpm gìbdps cảwxvo!”

Nghe Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh nóyhtai vậmoyoy, tuy Phưegdkơayoeng Minh tin tưegdkqlnsng, nhưegdkng vẫtcgan khôftpwng nhịqlnsn đgpbsưegdkaeosc màwdfpyhtai: “Tớbmxw thấqlnsy rõrguvwdfpng làwdfp anh ta cóyhta ýadcx đgpbswdfp xấqlnsu vớbmxwi cậmoyou! Nếvlosu khôftpwng thìbdps gầbmxwn đgpbsâeqyny nhiềavdvu khárzvdch sạgpbsn nhưegdk vậmoyoy, sao anh ta cứatoe nhấqlnst đgpbsqlnsnh phảwxvoi đgpbsếvlosn căeiion nhàwdfp nhỏycmwexstu nhưegdkvotu chóyhta củbzqqa cậmoyou qua đgpbsêgzoam chứatoe?”

Nghe đgpbsưegdkaeosc bạgpbsn thâeqynn tốavdvt nhấqlnst củbzqqa mìbdpsnh mắekuong nhàwdfpbdpsnh nhỏycmwexstu nhưegdkvotu chóyhta

Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh rấqlnst muốavdvn cãbzqqi lạgpbsi, nhưegdkng bâeqyny giờyymu khôftpwng phảwxvoi lúewecc tranh cãbzqqi, côftpw đgpbsàwdfpnh phảwxvoi nhịqlnsn xuốavdvng, giảwxvoi thíexstch cho Phưegdkơayoeng Minh: “Khôftpwng cònhpan cárzvdch nàwdfpo khárzvdc, lúewecc ấqlnsy anh ta cònhpan hơayoei sốavdvt, tớbmxw sợaeos anh ấqlnsy ởqlns khárzvdch sạgpbsn, đgpbsêgzoam hôftpwm khuya khoắekuot phárzvdt sốavdvt cũpparng khôftpwng ai biếvlost, vìbdps vậmoyoy đgpbsãbzqq đgpbswdfpng ýadcx đgpbsekuo anh ấqlnsy ngủbzqqqlns nhàwdfp tớbmxw mộonvnt đgpbsêgzoam. Tớbmxwwdfp anh ta thậmoyot sựxloj khôftpwng xảwxvoy ra chuyệayoen gìbdps cảwxvo, cậmoyou phảwxvoi tin tớbmxw!”

Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh cảwxvom thấqlnsy bảwxvon thâeqynn vìbdps muốavdvn Phưegdkơayoeng Minh hếvlost hiểekuou lầbmxwm màwdfpegdkơayoeng tâeqynm cũpparng khôftpwng cầbmxwn nữpdqba, chuyệayoen Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku bịqlns sốavdvt nàwdfpy làwdfp do côftpw bịqlnsa ra…

Nhưegdkng cũpparng khôftpwng cònhpan cárzvdch nàwdfpo, nếvlosu nhưegdkftpw khôftpwng lừjaxra gạgpbst Phưegdkơayoeng Minh, dựxloja vàwdfpo tíexstnh cárzvdch củbzqqa Phưegdkơayoeng Minh, côftpwqlnsy hoàwdfpn toàwdfpn cóyhta thểekuo chạgpbsy đgpbsếvlosn trưegdkbmxwc mặfhbzt Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku tranh cãbzqqi. Côftpw khôftpwng muốavdvn mọelnyi chuyệayoen vừjaxra êgzoam đgpbsuslup lạgpbsi bịqlns khơayoei dậmoyoy, cuộonvnc sốavdvng sóyhtang gióyhta nhưegdk vậmoyoy thậmoyot sựxloj khiếvlosn ngưegdkyymui ta rấqlnst đgpbsau đgpbsbmxwu!

bdps vậmoyoy Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh thàwdfp lừjaxra gạgpbst Phưegdkơayoeng Minh, cũpparng khôftpwng muốavdvn đgpbsekuo cho Phưegdkơayoeng Minh tứatoec giậmoyon.

Nghe đgpbsưegdkaeosc lờyymui củbzqqa Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh, Phưegdkơayoeng Minh cũpparng hoàwdfpn toàwdfpn tin tưegdkqlnsng, nhưegdkng vẫtcgan cứatoeng miệayoeng nóyhtai: “Cậmoyou đgpbsúewecng làwdfp tốavdvt bụpparng, khôftpwng sợaeos dẫtcgan sóyhtai vàwdfpo nhàwdfp sao? Sau nàwdfpy khôftpwng đgpbsưegdkaeosc nhưegdk vậmoyoy nữpdqba! Lầbmxwn sau mặfhbzc kệayoe anh ta nóyhtai gìbdps, cho dùonvn anh ta bệayoenh chếvlost thìbdps cậmoyou cũpparng khôftpwng đgpbsưegdkaeosc đgpbsekuo ýadcx đgpbsếvlosn anh ta! Đjwaeekuo anh ta chếvlost giữpdqba đgpbsưegdkyymung cũpparng đgpbsưegdkaeosc, cũpparng coi nhưegdk giúewecp thếvlos giớbmxwi nàwdfpy bớbmxwt đgpbsi mộonvnt ngưegdkyymui xấqlnsu!”

“Đjwaeưegdkaeosc, đgpbsưegdkaeosc… Tớbmxw biếvlost rồwdfpi, tớbmxw thềavdv, sau nàwdfpy tớbmxwpparng khôftpwng dárzvdm nữpdqba. Cậmoyou rộonvnng lưegdkaeosng nhưegdk vậmoyoy, đgpbsjaxrng tứatoec giậmoyon nữpdqba đgpbsưegdkaeosc khôftpwng?” Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh làwdfpm nũpparng vớbmxwi Phưegdkơayoeng Minh, nóyhtai bằqjueng giọelnyng nịqlnsnh nọelnyt.

Nghe vậmoyoy, Phưegdkơayoeng Minh cũpparng thảwxvo lỏycmwng hơayoen, nhẹuslu giọelnyng hừjaxrwdfpi tiếvlosng, giọelnyng đgpbsiệayoeu miễdhgmn cưegdkkifrng: “Lầbmxwn nàwdfpy coi nhưegdk tha cho cậmoyou, ai bảwxvoo cậmoyou khôftpwng biếvlost đgpbsiểekuom dừjaxrng chứatoe? Cậmoyou cho ai vàwdfpo nhàwdfppparng đgpbsưegdkaeosc, nhưegdkng Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku thìbdps khôftpwng. Cậmoyou cũpparng khôftpwng thửwxvo nhìbdpsn xem anh ta làwdfp ai…”

Thấqlnsy Phưegdkơayoeng Minh vẫtcgan muốavdvn mắekuong tiếvlosp, Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh vộonvni vàwdfpng cắekuot ngang, vừjaxra mởqlns cửwxvoa vừjaxra nóyhtai: “Đjwaeưegdkaeosc rồwdfpi, cậmoyou tha cho tớbmxw đgpbsi, tai tớbmxw sắekuop bịqlns cậmoyou mắekuong đgpbsếvlosn thủbzqqng rồwdfpi đgpbsâeqyny nàwdfpy…”




yhtai xong, Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh lạgpbsi nhỏycmw giọelnyng nóyhtai thêgzoam mộonvnt câeqynu: “Lárzvdt nữpdqba gặfhbzp Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku, cậmoyou đgpbsjaxrng nóyhtai lung tung nữpdqba, cậmoyou cho tớbmxw chúewect thờyymui gian, tớbmxw đgpbsuổvotui anh ta đgpbsi, sau đgpbsóyhta hai chúewecng ta cùonvnng đgpbsi ăeiion sárzvdng, đgpbsưegdkaeosc khôftpwng?”

Nghe giọelnyng đgpbsiệayoeu nịqlnsnh nọelnyt củbzqqa Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh, sựxloj tứatoec giậmoyon củbzqqa Phưegdkơayoeng Minh cũpparng nguôftpwi dầbmxwn, côftpwqlnsy dừjaxrng bưegdkbmxwc, đgpbsatoeng ởqlns cửwxvoa phònhpang củbzqqa Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh, khôftpwng vui nóyhtai: “Tớbmxw khôftpwng ra ngoàwdfpi cùonvnng cậmoyou đgpbsâeqynu, trárzvdnh cho lúewecc gặfhbzp mặfhbzt Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku tớbmxw lạgpbsi khôftpwng kiềavdvm chếvlos đgpbsưegdkaeosc. Cậmoyou nhanh đgpbsi đgpbsi, tớbmxwqlns trong phònhpang chờyymu cậmoyou.”

“Cảwxvom ơayoen bạgpbsn yêgzoau!” Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh cảwxvom kíexstch, gửwxvoi mộonvnt nụpparftpwn gióyhta cho Phưegdkơayoeng Minh, bịqlns Phưegdkơayoeng Minh nhíexstu màwdfpy ghéprpwt bỏycmw, làwdfpm đgpbsonvnng tárzvdc nhưegdkprpwm xuốavdvng đgpbsqlnst.

Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh vừjaxra cưegdkyymui, vừjaxra đgpbsi vềavdv phíexsta phònhpang khárzvdch.

Khi đgpbsếvlosn phònhpang khárzvdch, Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh lạgpbsi khôftpwng cưegdkyymui đgpbsưegdkaeosc nữpdqba, bởqlnsi vìbdpsftpw đgpbsãbzqq thấqlnsy Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku ăeiion mặfhbzc chỉxlojnh tềavdv, đgpbsatoeng cạgpbsnh ghếvlos sofa đgpbseo thắekuot lưegdkng.

Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh dựxloja vàwdfpo tưegdkyymung, im lặfhbzng nhìbdpsn dárzvdng vẻdqly củbzqqa Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku, thầbmxwm nghĩgzuk trong lònhpang đgpbsâeqyny đgpbsúewecng làwdfp thếvlos giớbmxwi chỉxloj nhìbdpsn vàwdfpo mặfhbzt, chỉxloj cầbmxwn làwdfp ngưegdkyymui đgpbsuslup trai thìbdps cho dùonvnwdfpm gìbdpspparng khiếvlosn ngưegdkyymui ta thấqlnsy đgpbsuslup mắekuot.

Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku sửwxvoa sang quầbmxwn árzvdo xong, nhìbdpsn thấqlnsy Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh đgpbsatoeng mộonvnt bêgzoan, anh hỏycmwi côftpw: “Em an ủbzqqi đgpbsưegdkaeosc bạgpbsn mìbdpsnh rồwdfpi hảwxvo?”

“Ừdhgmm…” Thấqlnsy dárzvdng vẻdqly khôftpwng thèoflxm đgpbsekuo ýadcx chúewect nàwdfpo củbzqqa Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku, trong lònhpang Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh cóyhta chúewect bốavdvi rốavdvi. Côftpw cứatoe nghĩgzuk rằqjueng Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku sẽjaxr tra hỏycmwi côftpw Phưegdkơayoeng Minh làwdfp ai, vìbdps sao lạgpbsi nóyhtai mấqlnsy lờyymui kia vớbmxwi anh…

Đjwaeâeqyny làwdfp lầbmxwn đgpbsbmxwu tiêgzoan Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh cảwxvom kíexstch Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku nhưegdk vậmoyoy, côftpw đgpbsi đgpbsếvlosn gầbmxwn Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku, nhẹuslu nhàwdfpng nóyhtai vớbmxwi anh: “Tổvotung giárzvdm đgpbsavdvc… Anh cóyhta muốavdvn đgpbsi làwdfpm trưegdkbmxwc khôftpwng? Tôftpwi vàwdfp bạgpbsn tôftpwi cònhpan cóyhta việayoec, cóyhta lẽjaxr sẽjaxr đgpbsếvlosn côftpwng ty muộonvnn mộonvnt chúewect…”

“Em khôftpwng đgpbsi ăeiion sárzvdng vớbmxwi anh sao?” Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku nhíexstu màwdfpy nhìbdpsn Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh.

“Khôftpwng đgpbsưegdkaeosc!” Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh khôftpwng chúewect nghĩgzuk ngợaeosi, lậmoyop tứatoec từjaxr chốavdvi, sau đgpbsóyhta châeqynm chọelnyc: “Tổvotung giárzvdm đgpbsavdvc cũpparng đgpbsâeqynu phảwxvoi trẻdqly con, chẳelnyng lẽjaxr bữpdqba sárzvdng cũpparng cầbmxwn cóyhta ngưegdkyymui hầbmxwu hạgpbs sao?”

Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku nhếvlosch môftpwi cưegdkyymui, anh nhìbdpsn chằqjuem chằqjuem vàwdfpo bờyymuftpwi căeiiong mọelnyng củbzqqa Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh, nóyhtai mộonvnt câeqynu đgpbsbmxwy ẩyksbn ýadcx: “Chẳelnyng phảwxvoi em đgpbsãbzqq sớbmxwm biếvlost anh khôftpwng phảwxvoi làwdfp trẻdqly con hay sao?”

“Đjwaeưegdkaeosc rồwdfpi, đgpbsjaxrng nóyhtai linh tinh nữpdqba!” Phưegdkơayoeng Minh vẫtcgan chờyymuftpw trong phònhpang, Đjwaeưegdkyymung Tinh Khanh cũpparng khôftpwng rảwxvonh rỗhkuti đgpbsekuoeqyny dưegdka vớbmxwi Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku. Côftpw đgpbsyksby Đjwaeôftpwng Phùonvnng Lưegdku ra ngoàwdfpi, tứatoec giậmoyon nóyhtai: “Anh mau đgpbsi đgpbsi, cóyhta chuyệayoen gìbdps chờyymuftpwi đgpbsi làwdfpm rồwdfpi nóyhtai sau.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.