Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 535 :

    trước sau   
60535.“Siếxflnt chặdicht mộqorxt chúqvszt đzvxui! Nếxflnu khôxflnng trêienjn cổqihz con trai màxflny sẽinsuiuzz thêienjm mộqorxt vếxflnt thưloxxơtsfyng!” Giọpxslng nóiuzzi uy hiếxflnp củkasja Chu Hálkpmn Khanh lầqmavn nữhtjea truyềqnzdn đzvxuếxflnn.

“Đqorxqorxng!” An Đqorxiềqnzdm gàxflno khóiuzzc, đzvxuqmavu óiuzzc trốlajdng rỗaghtng khôxflnng suy nghĩcaua đzvxuưloxxuwhbc gìjovl, vốlajdn dĩcaua khôxflnng nghĩcaua đzvxuếxflnn chuyệsqfun siếxflnt chặdicht thêienjm hay nớlobgi lỏzetfng ra, côxfln chỉiopm quỳqihz trưloxxlobgc mặdicht Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, lắinsuc đzvxuqmavu đzvxuienjn cuồcauang.

“An Đqorxiềqnzdm, đzvxuqorxng khóiuzzc!” Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn bịiopmghocch sắinsut tróiuzzi chặdicht, vốlajdn dĩcaua khôxflnng thểscyxxflno ôxflnm lấnwxyy An Đqorxiềqnzdm, anh đzvxuau lòlobgng nhìjovln An Đqorxiềqnzdm: Đqorxqnzdu do anh năipqem xưloxxa bỏzetftsfyi An Đqorxiềqnzdm, lấnwxyy Chu Mộqorxng Chỉiopm, nêienjn giờfsmw mớlobgi gâqcwey ra mộqorxt loạefyet tai họpxsla ngàxflny hôxflnm nay!

Nếxflnu cóiuzz thểscyx, anh thựsbzjc sựsbzj muốlajdn dùxktong sinh mạefyeng củkasja mìjovlnh đzvxuscyx đzvxuqihzi lấnwxyy sinh mạefyeng củkasja An An vàxfln An Đqorxiềqnzdm!

“Dùxktong khóiuzza khóiuzza lạefyei đzvxui!” Chu Hálkpmn Khanh vừqorxa tậtsfyn hưloxxbmidng biểscyxu cảfwamm tuyệsqfut vọpxslng trêienjn mặdicht An Đqorxiềqnzdm, vừqorxa nhẹdzlp nhàxflnng ra lệsqfunh.

“Cạefyech”, An Đqorxiềqnzdm khóiuzza dâqcwey xíghocch lạefyei, côxfln yếxflnu ớlobgt nằsqfum trêienjn nềqnzdn đzvxunwxyt, tuyệsqfut vọpxslng dưloxxfsmwng nhưloxx muốlajdn ngấnwxyt đzvxui, “Chu Hálkpmn Khanh, tôxflni xin anh, anh giếxflnt tôxflni đzvxui, hãpxezy tha cho An An vàxfln Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn!”




“An Đqorxiềqnzdm, sao tao cóiuzz thểscyx đzvxuscyxxflny chếxflnt dễtamixflnng nhưloxx vậtsfyy?” Chu Hálkpmn Khanh hữhtjeng hờfsmwiuzzi: Tao phảfwami giàxflny vòlobgxflny!

Chu Hálkpmn Khanh cưloxxfsmwi nham hiểscyxm, sau đzvxuóiuzzxktong con dao trêienjn tay chỉiopm vềqnzdiuzzc tưloxxfsmwng: “Cóiuzz thấnwxyy thùxktong xăipqeng ởbmidiuzzc tưloxxfsmwng khôxflnng? Bâqcwey giờfsmwpxezy tưloxxlobgi quanh ngưloxxfsmwi Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn đzvxui!”

“Khôxflnng!” Cuốlajdi cùxktong An Đqorxiềqnzdm cũvbtcng khôxflnng gắinsung gưloxxuwhbng đzvxuưloxxuwhbc nữhtjea, côxfln òlobga khóiuzzc, “Tôxflni khôxflnng thểscyx, tôxflni khôxflnng thểscyx!”

“Đqorxưloxxuwhbc! Vậtsfyy côxfln đzvxuuwhbi đzvxunwxyy, trêienjn ngưloxxfsmwi con trai côxfln sẽinsu đzvxuqmavy vếxflnt thưloxxơtsfyng, sau đzvxuóiuzz sẽinsu chếxflnt vìjovl mấnwxyt málkpmu!”

“Chu Hálkpmn Khanh!” Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn héqnezt lêienjn, sau đzvxuóiuzz nhìjovln An Đqorxiềqnzdm, “Mau, làxflnm theo lờfsmwi củkasja Chu Hálkpmn Khanh, An An khôxflnng thểscyx bịiopm thưloxxơtsfyng đzvxuưloxxuwhbc nữhtjea!”

“...” An Đqorxiềqnzdm run lẩxgqvy bẩxgqvy, côxfln cắinsun chặdicht bờfsmwxflni đzvxuãpxez chảfwamy málkpmu, cuốlajdi cùxktong chạefyey đzvxuếxflnn góiuzzc tưloxxfsmwng.

An Đqorxiềqnzdm lấnwxyy thùxktong xăipqeng hắinsut vàxflno chỗaght Chu Hálkpmn Khanh chỉiopm đzvxuiopmnh.

“Rầqmavm!”

Chiếxflnc thùxktong rỗaghtng bịiopm quẳzvxung xuốlajdng đzvxunwxyt, An Đqorxiềqnzdm cũvbtcng quỳqihzienjn cạefyenh Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, côxfln nhìjovln Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, giọpxslng nóiuzzi khàxflnn khàxflnn: “Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, em phảfwami làxflnm sao? Em phảfwami làxflnm sao đzvxuâqcwey?”

“An Đqorxiềqnzdm...” Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn đzvxuau lòlobgng, nhìjovln Chu Hálkpmn Khanh, “Chu Hálkpmn Khanh, nhữhtjeng gìjovl anh muốlajdn, chúqvszng tôxflni đzvxuqnzdu đzvxuãpxezxflnm theo rồcauai, mau thảfwam An An ra đzvxui!”

“Ha ha!” Chu Hálkpmn Khanh thỏzetfa mãpxezn gậtsfyt đzvxuqmavu, “Đqorxúqvszng, bâqcwey giờfsmw mọpxsli thứhtje đzvxuãpxez chuẩxgqvn bịiopm xong xuôxflni rồcauai, cũvbtcng nêienjn đzvxuscyx mộqorxt nhàxfln ba ngưloxxfsmwi chúqvszng màxflny đzvxuxflnn tụsbzj nhau!”

Chu Hálkpmn Khanh nóiuzzi xong thìjovl thảfwam An An ra, sau đzvxuóiuzz cấnwxyt đzvxuiệsqfun thoạefyei dưloxxlobgi châqcwen vàxflnqcwey súqvszng củkasja Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn vàxflno.

“Bốlajd, mẹdzlp!”




An An đzvxuưloxxuwhbc Chu Hálkpmn Khanh thảfwam ra, vộqorxi lao đzvxuếxflnn bêienjn An Đqorxiềqnzdm vàxfln Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, An Đqorxiềqnzdm ôxflnm chặdicht An An vàxflno lòlobgng, sau đzvxuóiuzzxflnqnezlkpmch álkpmo mìjovlnh bắinsut đzvxuqmavu băipqeng bóiuzz cho An An.

qvszc nàxflny, Chu Hálkpmn Khanh lấnwxyy chiếxflnc bậtsfyt lửpoaqa từqorx trong túqvszi álkpmo ra.

“Màxflny muốlajdn làxflnm gìjovl?” Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn trừqorxng mắinsut lêienjn, bấnwxyt thìjovlnh lìjovlnh anh muốlajdn bảfwamo vệsqfu An An vàxfln An Đqorxiềqnzdm, nhưloxxng lạefyei chợuwhbt nhớlobgxflnjovlnh đzvxuãpxez bịiopm tróiuzzi lạefyei, khôxflnng thểscyx nhúqvszc nhíghocch đzvxuưloxxuwhbc.

“Tao muốlajdn chúqvszng màxflny nếxflnm trảfwami cảfwamm giálkpmc sốlajdng khôxflnng bằsqfung chếxflnt! Tao phảfwami cho chúqvszng màxflny nếxflnm cảfwamm giálkpmc mấnwxyt đzvxui ngưloxxfsmwi thưloxxơtsfyng yêienju làxfln nhưloxx thếxflnxflno!” Chu Hálkpmn Khanh cưloxxfsmwi phálkpmienjn.

“An Đqorxiềqnzdm, Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, chìjovla khóiuzza củkasja ổqihz khóiuzza nàxflny, tao đzvxuãpxez quẳzvxung xuốlajdng cốlajdng lúqvszc mua rồcauai, khôxflnng ai mởbmid đzvxuưloxxuwhbc cảfwam!”

Chiếxflnc bậtsfyt lửpoaqa đzvxuưloxxuwhbc bậtsfyt lêienjn, ngọpxsln lửpoaqa màxflnu xanh álkpmnh lêienjn khuôxflnn mặdicht đzvxuálkpmng sợuwhb củkasja Chu Hálkpmn Khanh: “Mộqorxt lúqvszc nữhtjea thôxflni, tao sẽinsu đzvxulajdt chálkpmy nơtsfyi đzvxuâqcwey, ngọpxsln lửpoaqa sẽinsu bao quanh Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, còlobgn An Đqorxiềqnzdm chỉiopmiuzzxflni phúqvszt đzvxuscyx chạefyey thoálkpmt..”

iuzzi đzvxuếxflnn đzvxuâqcwey, giọpxslng củkasja Chu Hálkpmn Khanh trởbmidienjn phấnwxyn khíghocch: “An Đqorxiềqnzdm, nếxflnu màxflny ôxflnm con rờfsmwi khỏzetfi, thìjovlxflny vàxfln con màxflny sẽinsu phảfwami trơtsfy mắinsut nhìjovln Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn bịiopm ngọpxsln lửpoaqa thêienju sốlajdng! Đqorxưloxxơtsfyng nhiêienjn, con củkasja màxflny sẽinsupxezi nhớlobg vềqnzd mộqorxt ngưloxxfsmwi mẹdzlpjovl cứhtjeu con màxfln đzvxuscyx mặdichc bốlajd củkasja nóiuzz chếxflnt trong biểscyxn lửpoaqa, nếxflnu nhưloxx vậtsfyy, tin chắinsuc làxfln cuộqorxc đzvxufsmwi còlobgn lạefyei củkasja con vàxfln con màxflny sẽinsu “hạefyenh phúqvszc” lắinsum đzvxuâqcwey!”

Chu Hálkpmn Khanh nhìjovln An Đqorxiềqnzdm đzvxuang đzvxuau khổqihz, tiếxflnp tụsbzjc nóiuzzi: “Nếxflnu màxflny khôxflnng muốlajdn rờfsmwi khỏzetfi Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, thếxfln thìjovl từqorx từqorx tậtsfyn hưloxxbmidng, con màxflny, chồcauang màxflny đzvxuqnzdu sẽinsu chếxflnt trong biểscyxn lửpoaqa! Ha ha...”

Nhữhtjeng lờfsmwi nóiuzzi sởbmidn gai ốlajdc củkasja Chu Hálkpmn Khanh, trong côxflnng xưloxxbmidng bỏzetf hoang, cuốlajdi cùxktong anh ta cũvbtcng nhìjovln Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, càxflnng cưloxxfsmwi lớlobgn tiếxflnng: “Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, khôxflnng phảfwami màxflny làxfln ngưloxxfsmwi cóiuzz thểscyxxflnloxxa gọpxsli gióiuzz sao? Bâqcwey giờfsmw, màxflny chỉiopmiuzz thểscyx nhìjovln vợuwhbxflny, vìjovlxflny màxfln sốlajdng đzvxuau khổqihz, hoặdichc chếxflnt trong đzvxuau khổqihz!”

Giếxflnt ngưloxxfsmwi phảfwami giếxflnt trálkpmi tim.

Đqorxâqcwey mớlobgi làxfln cảfwamnh giớlobgi bálkpmo thùxkto đzvxuiopmnh cao!

Chu Hálkpmn Khanh vểscyxnh môxflni cưloxxfsmwi, sau đzvxuóiuzz quẳzvxung bậtsfyt lửpoaqa vàxflno xăipqeng.

“Bùxktong” mộqorxt tiếxflnng, ngọpxsln lửpoaqa đzvxuãpxez lan ra khắinsup nơtsfyi, nhanh chóiuzzng bao quanh cảfwam nhàxfln ba ngưloxxfsmwi An Đqorxiềqnzdm.

Chu Hálkpmn Khanh ung dung đzvxuhtjeng ngoàxflni ngọpxsln lửpoaqa, nhẹdzlp nhàxflnng nóiuzzi: “Nhớlobg đzvxunwxyy, chúqvszng màxflny chỉiopmiuzzxflni phúqvszt đzvxuscyx chạefyey thôxflni!”

Chu Hálkpmn Khanh nhìjovln thấnwxyy An Đqorxiềqnzdm vàxfln Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn đzvxuang giãpxezy giụsbzja, anh ta cầqmavm lấnwxyy đzvxuiệsqfun thoạefyei củkasja An Đqorxiềqnzdm vàxflnqcwey súqvszng củkasja Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn chậtsfym rãpxezi đzvxui khỏzetfi côxflnng xưloxxbmidng bỏzetf hoang.

Áqhljnh nắinsung chóiuzzi chang mùxktoa hạefye, mặdicht đzvxunwxyt nóiuzzng hừqorxng hựsbzjc, Chu Hálkpmn Khanh ngẩxgqvng đzvxuqmavu nhìjovln mặdicht trờfsmwi trêienjn bầqmavu trờfsmwi, bưloxxlobgc đzvxuếxflnn chiếxflnc xe màxfln Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn lálkpmi đzvxuếxflnn: Mộqorxng Chỉiopm, tiếxflnp đzvxuếxflnn, anh sẽinsujovlm Cốlajd Thiêienjn Kỳqihzghocnh sổqihz! Còlobgn em, cóiuzz phảfwami đzvxuang vui lắinsum khôxflnng? Mộqorxng Chỉiopm củkasja anh...

Trong côxflnng xưloxxbmidng bỏzetf hoang…

“An Đqorxiềqnzdm, em mau bếxfln An An chạefyey đzvxui!” Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn khôxflnng thểscyx cửpoaq đzvxuqorxng, nóiuzzi lớlobgn vớlobgi An Đqorxiềqnzdm.

“Khôxflnng! Em sẽinsu khôxflnng bỏzetf mặdichc anh đzvxuâqcweu!” An Đqorxiềqnzdm đzvxuau khổqihz lắinsuc đzvxuqmavu, côxfln cốlajd gắinsung dùxktong hếxflnt sứhtjec gỡpxsl nhữhtjeng dâqcwey xíghocch sắinsut trêienjn ngưloxxfsmwi Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn ra, nhưloxxng sứhtjec lựsbzjc côxfln quálkpm nhỏzetfqnez, vốlajdn dĩcaua khôxflnng thểscyxxflnm gìjovl đzvxuưloxxuwhbc.

“An Đqorxiềqnzdm, em nghe anh nóiuzzi!” Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn cốlajd gắinsung giãpxezy giụsbzja, anh muốlajdn An Đqorxiềqnzdm bìjovlnh tĩcauanh lạefyei, muốlajdn An Đqorxiềqnzdm lậtsfyp tứhtjec bếxfln An An chạefyey khỏzetfi đzvxuâqcwey.

An Đqorxiềqnzdm lúqvszc nàxflny vốlajdn khôxflnng nghe thấnwxyy Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn nóiuzzi, côxfln hoang mang, khôxflnng ngừqorxng lặdichp lạefyei: “Khôxflnng ai đzvxuưloxxuwhbc chếxflnt cảfwam, An An khôxflnng đzvxuưloxxuwhbc chếxflnt, Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn anh cũvbtcng khôxflnng đzvxuưloxxuwhbc chếxflnt! Chúqvszng ta nhấnwxyt đzvxuiopmnh phảfwami sốlajdng, nhấnwxyt đzvxuiopmnh phảfwami sốlajdng!”

An Đqorxiềqnzdm vẫpxezn tiếxflnp tụsbzjc cốlajd gắinsung thálkpmo xíghocch sắinsut ra, côxfln nhìjovln vềqnzd phíghoca ổqihz khóiuzza, thấnwxyy An An lúqvszc nàxflny cũvbtcng đzvxuang cúqvszi đzvxuqmavu gỡpxslghocch sắinsut ra!

“Đqorxúqvszng rồcauai, đzvxutsfyp vỡpxslqihz khóiuzza làxfln em cóiuzz thểscyx cứhtjeu anh rồcauai Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn!” An Đqorxiềqnzdm đzvxuqorxt nhiêienjn nghĩcaua ra đzvxuiềqnzdu gìjovl vậtsfyy, côxfln đzvxuhtjeng dậtsfyy xôxflnng ra ngọpxsln lửpoaqa,”Em đzvxui tìjovlm vậtsfyt gìjovl đzvxuóiuzz đzvxutsfyp vỡpxslqihz khóiuzza ra!”

“An Đqorxiềqnzdm!” Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn cốlajd gắinsung hếxflnt sứhtjec gọpxsli An Đqorxiềqnzdm lạefyei, anh lắinsuc đzvxuqmavu nhìjovln An Đqorxiềqnzdm, héqnezt lêienjn, “Khôxflnng kịiopmp đzvxuâqcweu! Khôxflnng kịiopmp đzvxuâqcweu! Ngọpxsln lửpoaqa đzvxuãpxez rấnwxyt lớlobgn rồcauai! Em mau chóiuzzng bếxfln An An chạefyey khỏzetfi đzvxuâqcwey đzvxui, nhanh lêienjn!”

“Khôxflnng!” An Đqorxiềqnzdm quỳqihz xuốlajdng đzvxunwxyt, côxfln ôxflnm chằsqfum lấnwxyy Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, “Cốlajd Thiêienjn Tuấnwxyn, em khôxflnng muốlajdn rờfsmwi xa anh, em khôxflnng muốlajdn!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.