Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 363 :

    trước sau   
 “Khôetexng cóbpzgmupx!” An Đcdthiềkwnfm bựulevc bộltvhi nhìmupxn Khưxcrtu Doanh Doanh, “Sau nàmgfoy làmgfom nhiềkwnfu, bớgqxot nóbpzgi lạkdnbi! Nếqqpju khôetexng chịhtap mặnizhc kệqgss em đthaezkony!”

 Khưxcrtu Doanh Doanh bịhtap giọwmgzng đthaeiệqgssu củfwwua An Đcdthiềkwnfm làmgfo cho sợjaau khiếqqpjp víqqpja, đthaeàmgfonh ngoan ngoãkyyan gậfrggt đthaefrggu: “Biếqqpjt rồymoti.”

 Sau khi cáqqpjc đthaeymotng nghiệqgssp chứxgvsng kiếqqpjn màmgfon kịhtapch hay nàmgfoy, cũjcfnng khôetexng mộltvht ai nóbpzgi gìmupx, tiếqqpjp tụzctgc làmgfom việqgssc.

 An Đcdthiềkwnfm thởqqiimgfoi rồymoti vềkwnf chỗvkec ngồymoti củfwwua mìmupxnh: Trưxcrtgqxoc giờfuermupxnh rấzkont biếqqpjt thâqgbxn biếqqpjt phậfrggn, màmgfo sao cứxgvsbpzg xung đthaeltvht vớgqxoi Chu Mộltvhng Chỉajcn nhỉajcn?

 Còmjoyn nữmhkfa, rốqexst cuộltvhc thìmupx Sởqqiimgfo đthaeãkyyabpzgi gìmupx vớgqxoi Doanh Doanh màmgfobpzg thểbzci khiếqqpjn Doanh Doanh dáqqpjm to gan đthaeqocmc tộltvhi Chu Mộltvhng Chỉajcn nhưxcrt thếqqpj!

  An Đcdthiềkwnfm nghĩogpf thếqqpjatxkn bấzkont giáqqpjc nhìmupxn vềkwnf phíqqpja Thẩjzuzm Sởqqiimgfo, thấzkony Thẩjzuzm Sởqqiimgfo vẫbpzgn còmjoyn vưxcrtơfmyung nụzctgxcrtfueri trêatxkn mặnizht.




 Thấzkony thếqqpj, trong lòmjoyng An Đcdthiềkwnfm cảmjoym thấzkony lo lắqocmng, trưxcrtgqxoc đthaeâqgbxy Thẩjzuzm Sởqqiimgfomjoyn nhắqocmc mìmupxnh phảmjoyi cẩjzuzn thậfrggn Chu Mộltvhng Chỉajcnmgfo? Sao bâqgbxy giờfuer lạkdnbi đthaebzci Doanh Doanh đthaei đthaeqocmc tộltvhi vớgqxoi Chu Mộltvhng Chỉajcn chứxgvs?!

 Trong khi An Đcdthiềkwnfm đthaeang suy tưxcrt thìmupx đthaeltvht nhiêatxkn Thẩjzuzm Sởqqiimgfo đthaexgvsng dậfrggy đthaei đthaeếqqpjn trưxcrtgqxoc mặnizht Khưxcrtu Doanh Doanh. An Đcdthiềkwnfm míqqpjm chặnizht môetexi, cốqexs gắqocmng lắqocmng nghe cuộltvhc đthaeqexsi thoạkdnbi giữmhkfa hai ngưxcrtfueri.

 “Doanh Doanh, thậfrggt ngạkdnbi quáqqpj, chịhtap vốqexsn đthaehtapnh muốqexsn em trúwzbqt giậfrggn, nhưxcrtng bâqgbxy giờfuer lạkdnbi đthaebzci em phảmjoyi khóbpzg xửkyya rồymoti, còmjoyn khiếqqpjn cho An Đcdthiềkwnfm nổetexi giậfrggn nữmhkfa.” Thẩjzuzm Sởqqiimgfoxptao tay củfwwua Khưxcrtu Doanh Doanh nóbpzgi câqgbxu xin lỗvkeci.

 “Khôetexng cóbpzgmupx, dùhxoy sao thìmupx chịhtapjcfnng chỉajcn muốqexsn tốqexst cho em màmgfo thôetexi.” Khưxcrtu Doanh Doanh lắqocmc đthaefrggu, “Cãkyyai nhau vớgqxoi chịhtap ta xong, trong lòmjoyng em cũjcfnng thoảmjoyi máqqpji rấzkont nhiềkwnfu, chỉajcnmgfo liêatxkn lụzctgy đthaeếqqpjn chịhtap An Đcdthiềkwnfm cũjcfnng cãkyyai nhau vớgqxoi Chu Mộltvhng Chỉajcn thôetexi.”

 “Vậfrggy chúwzbqng ta đthaei tìmupxm An Đcdthiềkwnfm nóbpzgi chuyệqgssn đthaei.” Thẩjzuzm Sởqqiimgfo đthaekwnf nghịhtap.

 “Đcdthưxcrtjaauc đthaezkony!” Khưxcrtu Doanh Doanh đthaeymotng ýnsgk ngay, rồymoti kéxptao tay Thẩjzuzm Sởqqiimgfo đthaei đthaeếqqpjn chỗvkec củfwwua An Đcdthiềkwnfm.

 An Đcdthiềkwnfm thấzkony hai ngưxcrtfueri họwmgz đthaei đthaeếqqpjn, vộltvhi xua tay: “Đcdthưxcrtjaauc rồymoti đthaeưxcrtjaauc rồymoti, tôetexi nghe thấzkony cảmjoy rồymoti, chuyệqgssn cũjcfnng đthaeãkyya xảmjoyy ra, sau nàmgfoy chúwzbq ýnsgk đthaebzrhng kíqqpjch đthaeltvhng nhưxcrt vậfrggy nữmhkfa làmgfo đthaeưxcrtjaauc rồymoti!”

 “Biếqqpjt rồymoti!” Khưxcrtu Doanh Doanh vui vẻazcjxcrtfueri, “Chịhtap An Đcdthiềkwnfm tốqexst nhấzkont màmgfo!”

 An Đcdthiềkwnfm thởqqiimgfoi, cuốqexsi cùhxoyng khôetexng nóbpzgi gìmupx cảmjoy.

 Còmjoyn vềkwnf Thẩjzuzm Sởqqiimgfo, chắqocmc làmgfo do mìmupxnh nghĩogpf quáqqpj nhiềkwnfu rồymoti, côetexzkony còmjoyn trẻazcj, nărywom nay vừbzrha mớgqxoi tốqexst nghiệqgssp, xúwzbqi giụzctgc Doanh Doanh vàmgfo Chu Mộltvhng Chỉajcnkyyai nhau chỉajcnmgfo do nhấzkont thờfueri tứxgvsc giậfrggn màmgfo thôetexi, khôetexng cóbpzgxcrtu đthaeymotmupx cảmjoy.

 Nghĩogpf đthaeếqqpjn đthaeâqgbxy, An Đcdthiềkwnfm thởqqii phàmgfoo nhẹknhc nhõazcjm.

 Sau khi Chu Mộltvhng Chỉajcn đthaeưxcrtjaauc Trưxcrtơfmyung Hiểbzcin Hy đthaeưxcrta vềkwnf nhàmgfo..

  “Rầfrggm” mộltvht tiếqqpjng, tiếqqpjng đthaefrggp đthaeymot từbzrh lầfrggu hai vọwmgzng xuốqexsng, chịhtapnsgk đthaexgvsng lầfrggu dưxcrtgqxoi giậfrggt bắqocmn mìmupxnh mộltvht cáqqpji rồymoti miễnsgkn cưxcrtfpqong cưxcrtfueri vớgqxoi Trưxcrtơfmyung Hiểbzcin Hy: “Cảmjoym ơfmyun anh Trưxcrtơfmyung đthaeưxcrta phu nhâqgbxn chúwzbqng tôetexi vềkwnf nhàmgfo, tôetexi đthaeưxcrta anh ra ngoàmgfoi nhéxpta.”




 “Ừxpta.” Trưxcrtơfmyung Hiểbzcin Hy gậfrggt đthaefrggu, rờfueri khỏmupxi biệqgsst thựulev.

 Chu Mộltvhng Chỉajcn vẫbpzgn đthaeang đthaefrggp đthaeymotqqii trong phòmjoyng ngủfwwu, côetex ta trúwzbqt cơfmyun giậfrggn lêatxkn nhữmhkfng móbpzgn đthaeymotetex tộltvhi trong nhàmgfo.

 Khưxcrtu Doanh Doanh, An Đcdthiềkwnfm, cáqqpjc ngưxcrtfueri sẽmjoy phảmjoyi biếqqpjt tay tôetexi!

 Chu Mộltvhng Chỉajcn siếqqpjt chặnizht nắqocmm đthaezkonm, khuôetexn mặnizht xinh đthaeknhcp đthaekwnfu làmgfo biểbzciu cảmjoym hung áqqpjc: Bâqgbxy giờfuerqqpjn Khanh khôetexng ởqqiiatxkn cạkdnbnh mìmupxnh, côetex ta dựuleva vàmgfoo bảmjoyn thâqgbxn mìmupxnh cũjcfnng cóbpzg thểbzcimgfom rấzkont tốqexst!

 Khi Chu Mộltvhng Chỉajcn đthaeang mưxcrtu tíqqpjnh làmgfom sao đthaeqexsi phóbpzg vớgqxoi An Đcdthiềkwnfm vàmgfo Khưxcrtu Doanh Doanh thìmupx đthaeiệqgssn thoạkdnbi côetex ta reo lêatxkn.

 Côetex ta lấzkony đthaeiệqgssn thoạkdnbi ra, thấzkony làmgfo mộltvht sốqexs đthaeiệqgssn thoạkdnbi lạkdnb liềkwnfn quẳbzdhng sang mộltvht bêatxkn: Sốqexs đthaeiệqgssn thoạkdnbi côetex ta đthaeưxcrtjaauc bảmjoyo mậfrggt màmgfo, thưxcrtfuerng khôetexng ai biếqqpjt, nêatxkn chắqocmc làmgfo gọwmgzi nhầfrggm sốqexs.

 Nhưxcrtng, mộltvht láqqpjt sau, chuôetexng đthaeiệqgssn thoạkdnbi lạkdnbi reo lêatxkn.

 Chu Mộltvhng Chỉajcnfmyui bựulevc mìmupxnh, côetex ta nghe máqqpjy.

 Lúwzbqc nàmgfoy, đthaefrggu bêatxkn kia đthaeiệqgssn thoạkdnbi làmgfo giọwmgzng trầfrggm củfwwua mộltvht ngưxcrtfueri đthaeàmgfon ôetexng: “A lôetex? Tiểbzciu Mộltvhng?”

 Chu Mộltvhng Chỉajcn run rẩjzuzy cảmjoy ngưxcrtfueri, côetex ta giưxcrtơfmyung mắqocmt lêatxkn, nhìmupxn chiếqqpjc đthaeiệqgssn thoạkdnbi ngơfmyu ngáqqpjc, mộltvht cảmjoym giáqqpjc rợjaaun ngưxcrtfueri ậfrggp đthaeếqqpjn: Giọwmgzng nóbpzgi nàmgfoy... giọwmgzng nóbpzgi nàmgfoy…

 Khôetexng!

 Khôetexng thểbzcimgfoo!

  Chu Mộltvhng Chỉajcn lắqocmc đthaefrggu nhưxcrt đthaeatxkn, bàmgfon châqgbxn bủfwwun rủfwwun quỳpcbk xuốqexsng đthaezkont: Khôetexng phảmjoyi ôetexng ta đthaeang ngồymoti tùhxoy sao? Ôxptang ta đthaeãkyyaxcrtfueri mấzkony nărywom khôetexng gặnizhp mìmupxnh rồymoti màmgfo! Sao bâqgbxy giờfuer ôetexng ta lạkdnbi cóbpzg sốqexs đthaeiệqgssn thoạkdnbi củfwwua mìmupxnh?




 “Tiểbzciu Mộltvhng, nóbpzgi chuyệqgssn nàmgfoo!” Giọwmgzng nóbpzgi củfwwua ngưxcrtfueri đthaeàmgfon ôetexng đthaeóbpzg lầfrggn nữmhkfa vang lêatxkn.

 Chu Mộltvhng Chỉajcn sợjaaukyyai, giọwmgzng nóbpzgi nàmgfoy làmgfofmyun áqqpjc mộltvhng màmgfo Chu Mộltvhng Chỉajcn khôetexng thểbzci thoáqqpjt đthaeưxcrtjaauc, sao lạkdnbi đthaeltvht nhiêatxkn xuấzkont hiệqgssn bêatxkn tai mìmupxnh chứxgvs?!

 Nhấzkont đthaehtapnh khôetexng phảmjoyi làmgfo thậfrggt! Nhấzkont đthaehtapnh khôetexng phảmjoyi làmgfo thậfrggt!

 Chu Mộltvhng Chỉajcnhxoyng hếqqpjt can đthaemjoym đthaeưxcrta đthaeiệqgssn thoạkdnbi lạkdnbi nghe, tuy côetex ta đthaeãkyya kiềkwnfm chếqqpj cảmjoym xúwzbqc rấzkont nhiềkwnfu, nhưxcrtng giọwmgzng nóbpzgi cũjcfnng trởqqiiatxkn lạkdnbc đthaei vìmupx sợjaaukyyai: “Ai vậfrggy?”

 “Bốqexsmgfo bốqexs củfwwua con đthaeâqgbxy, Tiểbzciu Mộltvhng. Bao nărywom khôetexng gặnizhp, bốqexs rấzkont nhớgqxo con.” Ngưxcrtfueri đthaeàmgfon ôetexng kia vừbzrha nóbpzgi xong thìmupxxcrtfueri đthaekwnfu rấzkont lớgqxon.

 “A!” Chu Mộltvhng Chỉajcnxptat lớgqxon lêatxkn, quẳbzdhng mạkdnbnh đthaeiệqgssn thoạkdnbi vàmgfoo tưxcrtfuerng.

 Đcdthiệqgssn thoạkdnbi vărywong vàmgfoo tưxcrtfuerng rơfmyui xuốqexsng đthaezkont vỡfpqo tan.

 Bêatxkn tai khôetexng còmjoyn nghe giọwmgzng nóbpzgi đthaeóbpzg nữmhkfa, Chu Mộltvhng Chỉajcn nhưxcrt nghẹknhct thởqqii, côetex ta đthaenizht tay lêatxkn ngựulevc thởqqii hổetexn hểbzcin, run rẩjzuzy toàmgfon thâqgbxn.

 Sao Chu Minh Phong lạkdnbi ra tùhxoy rồymoti? Tạkdnbi sao?

 Từbzrhwzbqc côetex ta hiểbzciu chuyệqgssn thìmupx ôetexng ta đthaeãkyyamgfom côetex tổetexn thưxcrtơfmyung, ngưxcrtfueri đthaeàmgfon ôetexng đthaeãkyya giếqqpjt chếqqpjt mẹknhcmupxnh, tạkdnbi sao bỗvkecng nhiêatxkn lạkdnbi ra tùhxoy rồymoti! Sao ôetexng ta lạkdnbi biếqqpjt sốqexs đthaeiệqgssn thoạkdnbi củfwwua mìmupxnh?

 Đcdtháqqpjng sợjaau quáqqpj! Đcdtháqqpjng sợjaau quáqqpj!

 Chu Mộltvhng Chỉajcn ngồymoti co rúwzbqm ởqqiibpzgc tưxcrtfuerng, bấzkont giáqqpjc hai tay ôetexm lấzkony cơfmyu thểbzci, đthaefrggu óbpzgc côetex ta trốqexsng rỗvkecng, cărywon bảmjoyn khôetexng biếqqpjt phảmjoyi làmgfom gìmupx.

 “Reng reng reng...”

 Đcdthiệqgssn thoạkdnbi trong phòmjoyng ngủfwwu lạkdnbi vang lêatxkn.

 Chu Mộltvhng Chỉajcn vốqexsn dĩogpf đthaeang run cầfrggm cậfrggp lạkdnbi càmgfong sợjaaukyyai, côetex ta lắqocmc đthaefrggu, nưxcrtgqxoc mắqocmt tuôetexn tràmgfoo, rốqexst cuộltvhc mìmupxnh phảmjoyi làmgfom thếqqpjmgfoo đthaeâqgbxy?!

 “Reng reng reng...”

 Đcdthiệqgssn thoạkdnbi bàmgfon vẫbpzgn reo lêatxkn, tiếqqpjng chuôetexng thôetexi thúwzbqc, giốqexsng nhưxcrt mộltvht sợjaaui dâqgbxy vôetexmupxnh siếqqpjt lấzkony cổetex củfwwua Chu Mộltvhng Chỉajcn.

 Chu Mộltvhng Chỉajcn gầfrggn nhưxcrtmjoy đthaeếqqpjn chỗvkec đthaeiệqgssn thoạkdnbi bàmgfon, côetex ta khôetexng tin Chu Minh Phong biếqqpjt cảmjoy sốqexs đthaeiệqgssn thoạkdnbi bàmgfon ởqqii biệqgsst thựulev Cốqexs thịhtap. Làmgfom sao màmgfobpzg thểbzci nhưxcrt vậfrggy!

 Sau khi đthaeôetexi tay cứxgvsng đthaeơfmyumgfoi chụzctgc giâqgbxy, cuốqexsi cùhxoyng Chu Mộltvhng Chỉajcnjcfnng nhấzkonc máqqpjy lêatxkn, chỉajcnmgfo giọwmgzng vẫbpzgn run cầfrggm cậfrggp: “A lôetex?”

 “Mộltvhng Chỉajcn!” Giọwmgzng nóbpzgi củfwwua Cốqexs Thiêatxkn Tuấzkonn từbzrh đthaefrggu bêatxkn kia truyềkwnfn lạkdnbi.

 Nghe thấzkony Cốqexs Thiêatxkn Tuấzkonn gọwmgzi đthaeiệqgssn thoạkdnbi cho mìmupxnh, Chu Mộltvhng Chỉajcnxcrtfuerng nhưxcrt nhẹknhc nhõazcjm cảmjoy ngưxcrtfueri, toàmgfon thâqgbxn khôetexng cóbpzg chúwzbqt sứxgvsc lựulevc dựuleva vàmgfoo cáqqpji bàmgfon bêatxkn cạkdnbnh: “Thiêatxkn Tuấzkonn…”

 “Anh nghe Hiểbzcin Hy nóbpzgi em gặnizhp chuyệqgssn khôetexng vui ởqqiietexng ty nêatxkn muốqexsn gọwmgzi đthaeiệqgssn hỏmupxi thărywom, nhưxcrtng khi gọwmgzi vàmgfoo đthaeiệqgssn thoạkdnbi củfwwua em thìmupxqqpjy cứxgvsqqpjo bậfrggn.” Cốqexs Thiêatxkn Tuấzkonn nghi ngờfuer hỏmupxi, “Mộltvhng Chỉajcn, em đthaeang nóbpzgi chuyệqgssn đthaeiệqgssn thoạkdnbi vớgqxoi ai hảmjoy?”

 “Khôetexng cóbpzg!” Chu Mộltvhng Chỉajcn kịhtapch liệqgsst phảmjoyn ứxgvsng, “Em đthaeâqgbxu cóbpzgbpzgi chuyệqgssn đthaeiệqgssn thoạkdnbi vớgqxoi ai đthaeâqgbxu, chắqocmc làmgfobpzgng yếqqpju thôetexi!”

 Nhấzkont đthaehtapnh khôetexng thểbzci đthaebzci Thiêatxkn Tuấzkonn biếqqpjt chuyệqgssn củfwwua Chu Minh Phong, trưxcrtgqxoc đthaeâqgbxy côetex ta đthaeãkyya bảmjoyo vớgqxoi Cốqexs Thiêatxkn Tuấzkonn làmgfo bốqexs mẹknhcmupxnh chếqqpjt cảmjoy rồymoti, chỉajcn sốqexsng bêatxkn ngưxcrtfueri anh họwmgz Chu Háqqpjn Khanh thôetexi.

 Nếqqpju Thiêatxkn Tuấzkonn biếqqpjt sựulev tồymotn tạkdnbi củfwwua Chu Minh Phong thìmupx mốqexsi quan hệqgss họwmgzmgfong vớgqxoi Chu Háqqpjn Khanh sẽmjoy lộltvh hếqqpjt, khôetexng đthaeưxcrtjaauc đthaebzci anh ấzkony biếqqpjt!

 “Đcdthưxcrtjaauc rồymoti.” Cốqexs Thiêatxkn Tuấzkonn quan tâqgbxm nóbpzgi, “Mộltvhng Chỉajcn, nếqqpju côetexng việqgssc khôetexng vui thìmupx đthaebzrhng làmgfom nữmhkfa.”

 “Khôetexng, chỉajcnmgfo việqgssc nhỏmupx thôetexi! Em làmgfom việqgssc rấzkont vui màmgfo!” Chu Mộltvhng Chỉajcn vộltvhi phủfwwu nhậfrggn, bâqgbxy giờfueretex ta phảmjoyi ra ngoàmgfoi làmgfom việqgssc!

 Nếqqpju Chu Minh Phong khôetexng gọwmgzi đthaeiệqgssn đthaeếqqpjn, côetex ta còmjoyn đthaehtapnh khôetexng làmgfom thìmupx khôetexng làmgfom thôetexi. Nhưxcrtng bâqgbxy giờfuer, Chu Minh Phong xuấzkont hiệqgssn rồymoti!

 Chu Háqqpjn Khanh lạkdnbi khôetexng ởqqiiatxkn cạkdnbnh mìmupxnh, côetex ta cũjcfnng khôetexng còmjoyn ai cóbpzg thểbzci tin tưxcrtqqiing đthaeưxcrtjaauc, nêatxkn việqgssc đthaeiềkwnfu tra vàmgfo xửkyyansgk Chu Minh Phong đthaekwnfu phảmjoyi tựulevmgfom, nếqqpju khôetexng cóbpzg cớgqxo đthaei làmgfom thìmupx e làmgfo sẽmjoy sớgqxom bịhtap bạkdnbi lộltvh!

 “Vậfrggy thìmupx tốqexst, khôetexng làmgfom em giậfrggn làmgfo đthaeưxcrtjaauc rồymoti.” Giọwmgzng củfwwua Cốqexs Thiêatxkn Tuấzkonn cóbpzg vẻazcj rấzkont an tâqgbxm, “Vậfrggy anh làmgfom việqgssc đthaeâqgbxy.”

 “Đcdthưxcrtjaauc, Thiêatxkn Tuấzkonn, anh chúwzbq ýnsgk sứxgvsc khỏmupxe nhéxpta.” Chu Mộltvhng Chỉajcnbpzgi xong, trong lòmjoyng thởqqii phàmgfoo nhẹknhc nhõazcjm, khôetexng biếqqpjt tiếqqpjp theo sẽmjoy phảmjoyi làmgfom gìmupx nữmhkfa.

 Tiếqqpjp đthaeóbpzg, đthaeiệqgssn thoạkdnbi bàmgfon lạkdnbi reo chuôetexng, Chu Mộltvhng Chỉajcnxcrtqqiing làmgfo Cốqexs Thiêatxkn Tuấzkonn còmjoyn chuyệqgssn gìmupx quêatxkn nóbpzgi, nêatxkn vộltvhi bắqocmt đthaeiệqgssn thoạkdnbi lêatxkn ngay.

 “Tiểbzciu Mộltvhng…sao con lạkdnbi cúwzbqp máqqpjy củfwwua bốqexs?” Giọwmgzng nóbpzgi đthaebzciu giảmjoy củfwwua Chu Minh Phong lạkdnbi lầfrggn nữmhkfa lọwmgzt vàmgfoo tai củfwwua Chu Mộltvhng Chỉajcn.

 “Ácazl!!!” Chu Mộltvhng Chỉajcn giậfrggt bắqocmn mìmupxnh liềkwnfn quẳbzdhng đthaeiệqgssn thoạkdnbi xuốqexsng đthaezkont theo phảmjoyn xạkdnb.

 Đcdthiệqgssn thoạkdnbi bàmgfon cũjcfnng rơfmyui xuốqexsng đthaezkont.

 Chỉajcnmgfo đthaeiệqgssn thoạkdnbi bàmgfon rơfmyui xuốqexsng tấzkonm thẩjzuzm mềkwnfm mạkdnbi trêatxkn nềkwnfn nhàmgfo, nêatxkn giọwmgzng nóbpzgi vẫbpzgn từbzrh đthaeiệqgssn thoạkdnbi pháqqpjt ra: “Tiểbzciu Mộltvhng…Tiểbzciu Mộltvhng… Con nóbpzgi gìmupx đthaei, bốqexsmgfo bốqexs củfwwua con đthaeâqgbxy… Tiểbzciu Mộltvhng...”

 “Khôetexng, khôetexng...” Chu Mộltvhng Chỉajcn giốqexsng nhưxcrt gặnizhp ma vậfrggy, khôetexng ngừbzrhng lùhxoyi vềkwnf sau, rồymoti lạkdnbi lùhxoyi vềkwnf sau…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.