Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 349 :

    trước sau   
“Đtwwtyhgcng kháqqscch sao, mọtyrgi ngưglamtdyxi đtfzfjayxu làvozq đtfzfubzmng nghiệxtxrp, giúixkup đtfzfqwrq lẫhaodn nhau thômczti.” Chu Háqqscn Khanh mỉryztm cưglamtdyxi, nhẹjayx nhàvozqng nóctqgi.

vozqi ngàvozqy trưglamokqdc, Chu Háqqscn Khanh nghe Susan đtfzfang nóctqgi đtfzfiệxtxrn thoạrmcvi, hìsldonh nhưglam ngưglamtdyxi thâsnxfn củhxaha Susan bịbyka bệxtxrnh đtfzfang cầhaodn tiềjayxn gấqwrqp, tuy lưglamơtwwtng củhxaha Susan khômcztng thấqwrqp, nhưglamng bệxtxrnh tìsldonh củhxaha ngưglamtdyxi nhàvozqmcztctqg vẻxtxr rấqwrqt nghiêxstqm trọtyrgng, nhấqwrqt thờtdyxi Susan khômcztng cóctqg sốuisa tiềjayxn nhiềjayxu nhưglam vậtwwty, lạrmcvi đtfzfang cầhaodn gấqwrqp nữnvnba.

Khi Chu Háqqscn Khanh nghe đtfzfưglamsnxfc tin nàvozqy thìsldo khômcztng suy nghĩqnde nhiềjayxu, đtfzfãnfet chuyểqbgmn mộrmcvt khoảctqgn tiềjayxn vàvozqo tàvozqi khoảctqgn củhxaha Susan.

Chu Háqqscn Khanh đtfzfsnxfi mộrmcvt hai ngàvozqy, thấqwrqy Susan khômcztng hềjayx chuyểqbgmn lạrmcvi tiềjayxn cho anh làvozq anh biếuxhrt mìsldonh đtfzfãnfet thàvozqnh cômcztng rồubzmi.

Nhưglamng Chu Háqqscn Khanh khômcztng nóctqgi khômcztng làvozqm gìsldo cảctqg, giốuisang nhưglam chưglama từyhgcng xảctqgy ra chuyệxtxrn nàvozqy vậtwwty, vẫhaodn đtfzfi làvozqm bìsldonh thưglamtdyxng, cũlywdng khômcztng đtfzfi tìsldom Susan.

sldo anh biếuxhrt, Susan sẽtyrg chủhxah đtfzfrmcvng đtfzfếuxhrn tìsldom mìsldonh. Quảctqg nhiêxstqn, hômcztm nay Susan đtfzfãnfet mởjjmr lờtdyxi rồubzmi.


“Anh Chu, tômczti sẽtyrg sớokqdm trảctqg lạrmcvi tiềjayxn cho anh.” Susan nghiếuxhrn rătzywng, trong lúixkuc khóctqg khătzywn cômczt trômcztng rấqwrqt tộrmcvi nghiệxtxrp.

“Tômczti nóctqgi rồubzmi, khômcztng cầhaodn đtfzfâsnxfu.” Chu Háqqscn Khanh lắdddbc đtfzfhaodu, “Sốuisa tiềjayxn đtfzfóctqg, coi nhưglam đtfzfqbgmvozqm bạrmcvn vớokqdi nhau.”

Cuốuisai cùzxmdng thìsldo Chu Háqqscn Khanh cũlywdng đtfzfãnfetsldom thấqwrqy kẽtyrg hởjjmr củhxaha Susan, bắdddbt chuyệxtxrn vớokqdi cômczt, sau nàvozqy muốuisan theo dõubzmi Cốuisa Thiêxstqn Tuấqwrqn, hoặpoxlc cóctqg chuyệxtxrn gìsldo kháqqscc cũlywdng dễnvnb nhưglam trởjjmrvozqn tay?!

Susan nghe câsnxfu nàvozqy liềjayxn biếuxhrn sắdddbc, cômcztixkui đtfzfhaodu suy nghĩqnde, cuốuisai cùzxmdng giốuisang nhưglam đtfzfãnfet hạrmcv quyếuxhrt tâsnxfm vậtwwty: “Giáqqscm đtfzfuisac Chu, tômczti nghĩqnde chúixkung ta khômcztng phảctqgi làvozq ngưglamtdyxi chung con đtfzfưglamtdyxng, nêxstqn tômczti khômcztng thểqbgm giúixkup anh làvozqm gìsldo cảctqg. Nhưglamng tômczti sẽtyrgqqsco đtfzfáqqscp cho anh vìsldo đtfzfãnfet giúixkup đtfzfqwrqmczti.”

Susan nóctqgi xong thìsldo tiếuxhrn đtfzfếuxhrn gầhaodn Chu Háqqscn Khanh, nóctqgi nhỏovde: “Chúixku ýsldo tin nhắdddbn củhxaha tômczti.”

Chu Háqqscn Khanh ngạrmcvc nhiêxstqn nhìsldon Susan, Susan gậtwwtt đtfzfhaodu xáqqscc nhậtwwtn vớokqdi anh.

“Đtwwtưglamsnxfc, tômczti đtfzfsnxfi tin nhắdddbn củhxaha cômczt!” Chu Háqqscn Khanh gậtwwtt đtfzfhaodu, dùzxmd tạrmcvm thờtdyxi chưglama thểqbgmhxaho Susan qua đtfzfâsnxfy, nhưglamng cóctqg đtfzfưglamsnxfc thômcztng tin từyhgcmcztqwrqy cũlywdng khômcztng tệxtxr!

Susan híovdet thởjjmrsnxfu, sau đtfzfóctqgzxmdi lạrmcvi, nóctqgi mộrmcvt cáqqscch tựycln nhiêxstqn: “Vậtwwty nhéhxah, giáqqscm đtfzfuisac Chu, tômczti đtfzfi trưglamokqdc đtfzfâsnxfy.”

“Chàvozqo!” Chu Háqqscn Khanh mỉryztm cưglamtdyxi vớokqdi Susan nhìsldon cômczt rờtdyxi khỏovdei.

Sau khi Chu Háqqscn Khanh tiễnvnbn Susan đtfzfi thìsldovozqo phòhtimng ngủhxah, vừyhgca mởjjmr cửmweta ra Chu Mộrmcvng Chỉryzt đtfzfãnfet bổcyef nhàvozqo vàvozqo lòhtimng củhxaha Chu Háqqscn Khanh: “Háqqscn Khanh, lầhaodn nàvozqy em bịbykabykac hiếuxhrp thậtwwtt rồubzmi, anh phảctqgi giúixkup em!”

Đtwwtuisai mặpoxlt vớokqdi sựyclnlywdng nịbykau củhxaha Chu Mộrmcvng Chỉryzt, Chu Háqqscn Khanh vỗfsin vai củhxaha Chu Mộrmcvng Chỉryztctqgi: “Ngoan, đtfzfqbgm anh đtfzfóctqgng cửmweta lạrmcvi trưglamokqdc.”

Chu Mộrmcvng Chỉryzt miễnvnbn cưglamqwrqng buômcztng Chu Háqqscn Khanh ra, quay ngưglamtdyxi đtfzfi buồubzmn bãnfet ngồubzmi trêxstqn giưglamtdyxng.

Sau khi Chu Háqqscn Khanh đtfzfóctqgng cửmweta lạrmcvi liềjayxn ngồubzmi bêxstqn cạrmcvnh Chu Mộrmcvng Chỉryzt, anh đtfzfưglama tay xoa xoa chiếuxhrc mũlywdi nhỏovde củhxaha Chu Mộrmcvng Chỉryzt rồubzmi hỏovdei: “Rốuisat cuộrmcvc xảctqgy ra chuyệxtxrn gìsldo vậtwwty? Trong tin nhắdddbn nóctqgi nghiêxstqm trọtyrgng nhưglam thếuxhr, anh còhtimn chưglama làvozqm xong việxtxrc đtfzfãnfet vộrmcvi chạrmcvy đtfzfếuxhrn rồubzmi.”




“Thìsldovozq chuyệxtxrn cômcztng ty đtfzfóctqg!” Chu Mộrmcvng Chỉryzt nhắdddbc đtfzfếuxhrn chuyệxtxrn nàvozqy làvozq bựyclnc mìsldonh, “Dưglamơtwwtng Thanh Lộrmcv vừyhgca chếuxhrt lạrmcvi xuấqwrqt hiệxtxrn mộrmcvt An Đtwwtiềjayxm, đtfzfúixkung làvozq khômcztng đtfzfqbgmxstqn cho ngưglamtdyxi ta sốuisang tốuisat màvozq!”

“Rốuisat cuộrmcvc xảctqgy ra chuyệxtxrn gìsldo?”

“Chuyệxtxrn làvozq nhưglam vậtwwty...” Chu Mộrmcvng Chỉryzt thuậtwwtt lạrmcvi mọtyrgi chuyệxtxrn cho Chu Háqqscn Khanh biếuxhrt.

Chu Háqqscn Khanh nghe xong gậtwwtt gậtwwtt đtfzfhaodu: “An Đtwwtiềjayxm nàvozqy thômcztng minh đtfzfqwrqy!”

“Anh nóctqgi vậtwwty làvozq ýsldosldo?” Chu Mộrmcvng Chỉryzt vừyhgca nghe Chu Háqqscn Khanh khen An Đtwwtiềjayxm liềjayxn tứbykac giậtwwtn.

“Đtwwtưglamơtwwtng nhiêxstqn khômcztng cóctqg ýsldosldo kháqqscc.” Chu Háqqscn Khanh vộrmcvi giảctqgi thíovdech, “Anh chỉryzt cảctqgm thấqwrqy, khảctqgtzywng ứbykang biếuxhrn củhxaha An Đtwwtiềjayxm khômcztng tệxtxr, bấqwrqt kỳcyef ngưglamtdyxi nàvozqo trong thờtdyxi gian ngắdddbn nhưglam vậtwwty màvozq nghĩqnde ra đtfzfưglamsnxfc cáqqscch nàvozqy đtfzfjayxu khômcztng phảctqgi làvozq ngưglamtdyxi đtfzfơtwwtn giảctqgn đtfzfâsnxfu.”

“Em kểqbgm cho anh nghe nhữnvnbng chuyệxtxrn nàvozqy khômcztng phảctqgi làvozq đtfzfqbgm anh khen con khốuisan đtfzfóctqg, em muốuisan anh thay em trảctqg thùzxmd!” Chu Mộrmcvng Chỉryztvozqng giậtwwtn hơtwwtn, “Bâsnxfy giờtdyx thìsldo tốuisat rồubzmi, cômcztng việxtxrc vẫhaodn phảctqgi tiếuxhrp tụmyssc, thờtdyxi gian làvozqm thẩsxmom mỹnfetlywdng phảctqgi dờtdyxi lạrmcvi.”

Nghe thấqwrqy thờtdyxi gian thẩsxmom mỹnfet phảctqgi dờtdyxi lạrmcvi, Chu Háqqscn Khanh ngưglamsnxfc lạrmcvi cảctqgm thấqwrqy an tâsnxfm hơtwwtn, còhtimn vềjayxmcztng việxtxrc, Mộrmcvng Chỉryzt vừyhgca nóctqgi vớokqdi Cốuisa Thiêxstqn Tuấqwrqn sẽtyrg tiếuxhrp tụmyssc làvozqm, xem ra Mộrmcvng Chỉryzthtimn phảctqgi chịbykau tủhxahi thâsnxfn thêxstqm mộrmcvt thờtdyxi gian.

Thấqwrqy Chu Háqqscn Khanh khômcztng nóctqgi gìsldo, Chu Mộrmcvng Chỉryzt vộrmcvi nắdddbm lấqwrqy tay anh, nũlywdng nịbykau nóctqgi: “Háqqscn Khanh, lầhaodn nàvozqy em bịbyka ătzywn hiếuxhrp, anh nhấqwrqt đtfzfbykanh phảctqgi thay em báqqsco thùzxmd!”

“Thùzxmd thìsldo nhấqwrqt đtfzfbykanh phảctqgi báqqsco rồubzmi, nhưglamng em muốuisan trảctqg thùzxmd kiểqbgmu nàvozqo thìsldo em mớokqdi hếuxhrt giậtwwtn?” Chu Háqqscn Khanh nắdddbm lạrmcvi tay củhxaha Chu Mộrmcvng Chỉryzt, kiêxstqn nhẫhaodn hỏovdei.

“Nếuxhru nhưglam em đtfzfãnfetzxmdng kếuxhrvozq vẫhaodn khômcztng làvozqm gìsldo đtfzfưglamsnxfc cômczt ta, thìsldo cứbyka đtfzfqbgmmczt ta biếuxhrn mấqwrqt nhưglamglamơtwwtng Thanh Lộrmcv đtfzfi!” Chu Mộrmcvng Chỉryztctqgi đtfzfếuxhrn đtfzfâsnxfy thìsldo áqqscnh mắdddbt chứbykaa đtfzfhaody thùzxmd hậtwwtn.

Nghe Chu Mộrmcvng Chỉryztctqgi lạrmcvi muốuisan giếuxhrt ngưglamtdyxi, tháqqsci dưglamơtwwtng củhxaha Chu Háqqscn Khanh lạrmcvi đtfzfau: “Mộrmcvng Chỉryzt, từyhgcixkuc nàvozqo màvozq em lạrmcvi xem mạrmcvng ngưglamtdyxi nhưglam cỏovdeqqscc vậtwwty? Dưglamơtwwtng Thanh Lộrmcv đtfzfóctqg ătzywn hiếuxhrp em suốuisat, còhtimn cáqqscm dỗfsin Cốuisa Thiêxstqn Tuấqwrqn nêxstqn anh mớokqdi giảctqgi quyếuxhrt cômczt ta. Nhưglamng mâsnxfu thuẫhaodn giữnvnba em vàvozq An Đtwwtiềjayxm đtfzfóctqg chỉryztvozqsnxfu thuẫhaodn nhỏovde vớokqdi nhau trong cômcztng ty thômczti, hơtwwtn nữnvnba, nóctqgi thậtwwtt thìsldo em luômcztn làvozq ngưglamtdyxi hãnfetm hạrmcvi cômczt ta màvozq.”

“Tóctqgm lạrmcvi em vàvozq An Đtwwtiềjayxm đtfzfóctqg đtfzfãnfet trởjjmr mặpoxlt nhau rồubzmi, khômcztng biếuxhrt lúixkuc nàvozqo An Đtwwtiềjayxm bắdddbt đtfzfhaodu phảctqgn kíovdech lạrmcvi thômczti, đtfzfếuxhrn lúixkuc đtfzfóctqg em làvozq ngưglamtdyxi chịbykau thiệxtxrt thòhtimi, anh đtfzfàvozqnh lòhtimng sao?” Chu Mộrmcvng Chỉryztglamng rưglamng nưglamokqdc mắdddbt nhìsldon Chu Háqqscn Khanh.




Chu Háqqscn Khanh nhìsldon đtfzfômczti mắdddbt nhu mìsldozxmdng vẻxtxr biểqbgmu cảctqgm đtfzfáqqscng thưglamơtwwtng củhxaha củhxaha Chu Mộrmcvng Chỉryzt rồubzmi nóctqgi: “Mộrmcvng Chỉryzt...”

“Anh giúixkup em giảctqgi quyếuxhrt An Đtwwtiềjayxm đtfzfưglamsnxfc khômcztng” Chu Mộrmcvng Chỉryztvozqvozqo lòhtimng Chu Háqqscn Khanh, “Giảctqgi quyếuxhrt An Đtwwtxstqm giốuisang nhưglam lầhaodn trưglamokqdc giảctqgi quyếuxhrt Dưglamơtwwtng Thanh Lộrmcv vậtwwty nhéhxah?”

“Nhưglamng...”

“Khômcztng nhưglamng nhịbykasldo cảctqg!” Chu Mộrmcvng Chỉryztmcztn Chu Háqqscn Khanh, đtfzfômczti mắdddbt nhưglamxstq hoặpoxlc lòhtimng ngưglamtdyxi, “Đtwwtưglamsnxfc khômcztng anh?”

Chu Háqqscn Khanh nhìsldon vàvozqo mắdddbt củhxaha Chu Mộrmcvng Chỉryzt, cuốuisai cùzxmdng đtfzfàvozqnh gậtwwtt đtfzfhaodu: “Đtwwtưglamsnxfc rồubzmi.”

“Em biếuxhrt làvozq anh thưglamơtwwtng em nhấqwrqt màvozq!” Chu Mộrmcvng Chỉryzt đtfzfdddbc ýsldovozqvozqo lòhtimng Chu Háqqscn Khanh nóctqgi.

“Chỉryztvozq, sau vụmyss giếuxhrt Dưglamơtwwtng Thanh Lộrmcv lầhaodn trưglamokqdc, anh nghe nóctqgi cóctqg mộrmcvt nhóctqgm ngưglamtdyxi khômcztng rõubzm lai lịbykach đtfzfang đtfzfiềjayxu tra sựycln việxtxrc củhxaha Dưglamơtwwtng Thanh Lộrmcv, nêxstqn nếuxhru muốuisan trừyhgc khửmwet An Đtwwtiềjayxm, chúixkung ta phảctqgi đtfzfsnxfi thêxstqm mộrmcvt thờtdyxi gian nữnvnba.”

Nếuxhru đtfzfãnfet đtfzfubzmng ýsldo vớokqdi Chu Mộrmcvng Chỉryzt rồubzmi thìsldo đtfzfưglamơtwwtng nhiêxstqn Chu Háqqscn Khanh sẽtyrg phảctqgi dựyclnovdenh thậtwwtt tốuisat, anh nhìsldon qua Chu Mộrmcvng Chỉryzt, dặpoxln dòhtim: “Thờtdyxi gian nàvozqy, em cứbykahtima thuậtwwtn vớokqdi An Đtwwtiềjayxm đtfzfi, lỡqwrq nhưglam An Đtwwtiềjayxm xảctqgy ra chuyệxtxrn gìsldo thìsldo em cũlywdng khômcztng bịbyka nghi ngờtdyx.”

“Vâsnxfng, em nghe anh đtfzfqwrqy.” Đtwwtsnxfi cóctqg đtfzfưglamsnxfc kếuxhrt quảctqg nhưglamsldonh muốuisan rồubzmi, Chu Mộrmcvng Chỉryzt vui vẻxtxr hẳbaogn lêxstqn, cômczt ta đtfzfpoxlt tay lêxstqn trưglamokqdc ngựyclnc củhxaha Chu Háqqscn Khanh rồubzmi bắdddbt đtfzfhaodu cởjjmri nhữnvnbng chiếuxhrc núixkut áqqsco sơtwwt mi ra.

“Mộrmcvng Chỉryzt...” Giọtyrgng củhxaha Chu Háqqscn Khanh khàvozqn khàvozqn, anh nắdddbm chặpoxlt tay củhxaha Chu Mộrmcvng Chỉryzt, ngạrmcvc nhiêxstqn hỏovdei, “Em đtfzfbykanh...”

“Em đtfzfbykanh làvozqm gìsldo, anh khômcztng biếuxhrt sao?” Chu Mộrmcvng Chỉryzt nhưglamokqdng màvozqy, đtfzfjayxp nhưglam mộrmcvt bômcztng hoa khoe sắdddbc, đtfzfãnfetsnxfu rồubzmi khômcztng ai bêxstqn cạrmcvnh cômczt.

Nhưglamng, Cốuisa Thiêxstqn Tuấqwrqn nóctqgi, chỉryzt cầhaodn mộrmcvt thờtdyxi gian nữnvnba thômczti làvozq anh cóctqg thểqbgmjjmrxstqn cạrmcvnh cômczt rồubzmi. Nêxstqn trưglamokqdc đtfzfóctqg, cômczt ta chỉryztctqg thểqbgmsldom Chu Háqqscn Khanh đtfzfqbgm thỏovdea mãnfetn.

Nhưglamng Chu Háqqscn Khanh khômcztng hềjayx biếuxhrt suy nghĩqnde trong lòhtimng củhxaha Chu Mộrmcvng Chỉryzt, anh còhtimn tưglamjjmrng, Chu Mộrmcvng Chỉryztvozq con ngưglamtdyxi tìsldonh cảctqgm, yếuxhru đtfzfuốuisai!

Anh ta đtfzfưglama tay giữnvnba sau gáqqscy củhxaha Chu Mộrmcvng Chỉryzt, Chu Háqqscn Khanh kíovdech đtfzfrmcvng hômcztn lêxstqn mômczti củhxaha Chu Mộrmcvng Chỉryzt.

Chu Mộrmcvng Chỉryztvozqng chủhxah đtfzfrmcvng phảctqgn ứbykang lạrmcvi Chu Háqqscn Khanh, cômczt ta vừyhgca hômcztn vừyhgca mởjjmr nhữnvnbng chiếuxhrc núixkut áqqsco củhxaha Chu Háqqscn Khanh ra…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.