Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 348 :

    trước sau   
Lầxzsdn nàlzeho cũncvong nhưqumd vậymnuy!

bigbn giậymnun củsvdga An Đjciyiềmapim khôcifzng vìymyc nụfymccifzn củsvdga Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn màlzeh tan biếsvdgn, mỗlzehi lầxzsdn An Đjciyiềmapim tủsvdgi thâitinn, Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn khôcifzng nóbkbei gìymyc cảqumd, cũncvong khôcifzng giảqumdi thígswwch, màlzeh chỉuyftooxnng sứmattc chặlzehn miệmxvung mìymycnh lạxhbni nhưqumd vậymnuy!

An Đjciyiềmapim cảqumdm thấhigdy mìymycnh khôcifzng thểxipr cứmatt khôcifzng rõxililzehng vớheuai Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn nhưqumd vậymnuy, mìymycnh nhưqumd vậymnuy thậymnut rấhigdt bi thưqumdơbigbng! Côcifz muốmglon cắevrxt đvmmkmattt hoàlzehn toàlzehn vớheuai Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn!

qumdfymci củsvdga Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn vẫujbvn cứmatt tấhigdn côcifzng An Đjciyiềmapim, An Đjciyiềmapim vừhigda nétmqu ra vừhigda dùooxnng răsvdgng cắevrxn vàlzeho.

cazcc nàlzehy, mộdtzdt mùooxni tanh củsvdga márexqu tràlzehn ngậymnup trong miệmxvung củsvdga An Đjciyiềmapim.

Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn dừhigdng lạxhbni rồbicmi từhigd từhigd buôcifzng An Đjciyiềmapim ra


“Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn, tôcifzi nóbkbei anh biếsvdgt, tôcifzi...”

“Sẽpidn khôcifzng lâitinu đvmmkâitinu.” Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn ngắevrxt lờsmrei An Đjciyiềmapim, nhìymycn côcifz chằlwqgm chằlwqgm, giọingqng hơbigbi khàlzehn, “An Đjciyiềmapim, sẽpidn khôcifzng lâitinu nữhapca đvmmkâitinu, anh sẽpidnbkbei hếsvdgt tấhigdt cảqumd mọingqi chuyệmxvun cho em biếsvdgt, nhưqumdng trưqumdheuac đvmmkóbkbe, em phảqumdi ngoan nhétmqu?”

“Anh đvmmkang nóbkbei gìymyc vậymnuy?” An Đjciyiềmapim khôcifzng hiểxipru vẻmatt mặlzeht quyếsvdgt đvmmkrexqn củsvdga Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn.

“Đjciywyebi anh.” Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn hôcifzn nhẹobfaxyfqn trárexqn củsvdga An Đjciyiềmapim rồbicmi quay ngưqumdsmrei đvmmki.

An Đjciyiềmapim đvmmkmattng tạxhbni chỗlzeh, ngớheua ngưqumdsmrei ra nhìymycn bóbkbeng hìymycnh củsvdga Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn, khôcifzng hiểxipru lờsmrei nóbkbei củsvdga Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn cóbkbe ýtmqu nghĩojdsa gìymyc. Nhưqumdng trong lòwthong côcifz bỗlzehng dưqumdng rấhigdt bìymycnh yêxyfqn, giốmglong nhưqumd con chim bay lạxhbnc đvmmkàlzehn tìymycm đvmmkưqumdwyebc đvmmkưqumdsmreng vềmapi nhàlzeh vậymnuy.

An Đjciyiềmapim khôcifzng hiểxipru tạxhbni sao mìymycnh lạxhbni cóbkbe cảqumdm giárexqc nhưqumd vậymnuy, côcifz đvmmklzeht tay lêxyfqn ngựingqc, ngồbicmi trêxyfqn sofa trầxzsdm tưqumd

Sau khi Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn ra khỏxsczi phòwthong nghỉuyft củsvdga An Đjciyiềmapim thìymycymycm Chu Mộdtzdng Chỉuyft.

Đjciymattng ởmmej cửymnua phòwthong nghỉuyft sang trọingqng, Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn hígswwt thởmmejitinu rồbicmi mớheuai đvmmksgety cửymnua vàlzeho.

Chu Mộdtzdng Chỉuyft vốmglon dĩojds ngồbicmi nghỉuyft trong phòwthong, lo lắevrxng bấhigdt an, ngoàlzehi ngạxhbnc nhiêxyfqn vớheuai khảqumdsvdgng ứmattng biếsvdgn củsvdga An Đjciyiềmapim ra thìymyc Chu Mộdtzdng Chỉuyft chỉuyftwthon lạxhbni sựingq sợwyebcazci.

cifz ta khôcifzng biếsvdgt mìymycnh nêxyfqn giảqumdi thígswwch mọingqi chuyệmxvun vừhigda xảqumdy ra nhưqumd thếsvdglzeho, càlzehng sợwyeb An Đjciyiềmapim nóbkbei hếsvdgt mọingqi chuyệmxvun vừhigda nãcazcy ra. Đjciyưqumdơbigbng nhiêxyfqn, côcifz ta sợwyeb nhấhigdt hìymycnh tưqumdwyebng mìymycnh bịdeuy sụfymcp đvmmkvudb trong lòwthong củsvdga Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn.

Khi Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn đvmmksgety cửymnua vàlzeho, Chu Mộdtzdng Chỉuyft giậymnut cảqumdymycnh, bìymycnh tĩojdsnh lạxhbni mộdtzdt chúcazct mớheuai đvmmkmattng lêxyfqn, nhìymycn Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn vộdtzdi hỏxsczi: “Thiêxyfqn Tuấhigdn, An Đjciyiềmapim đvmmkóbkbe đvmmkãcazcbkbei gìymyc rồbicmi?”

Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn khôcifzng nóbkbei gìymyc cảqumd, chỉuyft nhìymycn chằlwqgm chằlwqgm Chu Mộdtzdng Chỉuyft, anh thựingqc sựingq khôcifzng muốmglon nhìymycn thấhigdy ngưqumdsmrei phụfymc nữhapc trưqumdheuac mặlzeht nàlzehy, tuy nhiêxyfqn nghĩojds đvmmkếsvdgn kếsvdg hoạxhbnch tiếsvdgp theo, Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn câitinn nhắevrxc rồbicmi nóbkbei: “An Đjciyiềmapim khôcifzng nóbkbei gìymyc cảqumd.”

Chu Mộdtzdng Chỉuyftxyfqn tâitinm thởmmej phàlzeho nhẹobfa nhõxilim, chỉuyft cầxzsdn An Đjciyiềmapim khôcifzng nóbkbei thìymyc ígswwt ra mìymycnh còwthon cơbigb hộdtzdi giữhapc lạxhbni hìymycnh tưqumdwyebng, hy vọingqng côcifz ta sẽpidn biếsvdgt đvmmkiềmapiu nhưqumd thếsvdg suốmglot!


“Vâitinng, vậymnuy thìymyc tốmglot.” Chu Mộdtzdng Chỉuyft thảqumd lỏxsczng ngưqumdsmrei bấhigdt giárexqc nóbkbei.

Đjciydtzdt nhiêxyfqn ýtmqu thứmattc đvmmkưqumdwyebc câitinu nóbkbei nàlzehy củsvdga mìymycnh cóbkbe cảqumdm giárexqc chộdtzdt dạxhbn, Chu Mộdtzdng Chỉuyft vộdtzdi giảqumdi thígswwch: “Ýtbti củsvdga em làlzeh, chuyệmxvun xảqumdy ra vừhigda nãcazcy chỉuyftlzeh hiểxipru lầxzsdm thôcifzi, An Đjciyiềmapim khôcifzng nóbkbei chắevrxc cũncvong nghĩojds nhưqumd em vậymnuy”

Trong lòwthong Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn cưqumdsmrei lạxhbnnh mộdtzdt tiếsvdgng, sau đvmmkóbkbebkbei: “Mộdtzdng Chỉuyft, nếsvdgu em khôcifzng muốmglon nhắevrxc đvmmkếsvdgn chuyệmxvun vừhigda xảqumdy ra lúcazcc nãcazcy thìymyc anh cũncvong khôcifzng étmqup em. Chỉuyftlzeh, em vẫujbvn còwthon muốmglon làlzehm việmxvuc ởmmej đvmmkâitiny chứmatt? Nếsvdgu em khôcifzng thígswwch côcifzng việmxvuc nàlzehy thìymyc đvmmkhigdng miễojdsn cưqumdfymcng bảqumdn thâitinn.”

“Thígswwch! Đjciyưqumdơbigbng nhiêxyfqn làlzeh thígswwch!” Chu Mộdtzdng Chỉuyft vộdtzdi gậymnut đvmmkxzsdu, nếsvdgu vừhigda xảqumdy ra sựingq cốmglolzehymycnh đvmmkãcazc bỏxscz đvmmki, cóbkbe phảqumdi làlzeh chộdtzdt dạxhbn lắevrxm khôcifzng?

Trưqumdheuac đvmmkâitiny côcifz ta quárexq xem thưqumdsmreng An Đjciyiềmapim rồbicmi, nhưqumdng bâitiny giờsmrecifz ta phảqumdi lêxyfqn kếsvdg hoạxhbnch cho thậymnut kỹkgorqumdfymcng, đvmmkxipr giảqumdi quyếsvdgt triệmxvut đvmmkxipr An Đjciyiềmapim!

“Chuyệmxvun qua rồbicmi hãcazcy đvmmkxiprbkbe qua đvmmki, em cũncvong khôcifzng so đvmmko vớheuai An Đjciyiềmapim. Thiêxyfqn Tuấhigdn anh đvmmkhigdng hỏxsczi nữhapca đvmmkưqumdwyebc khôcifzng?” Chu Mộdtzdng Chỉuyftqumdheuac vềmapi trưqumdheuac nắevrxm lấhigdy tay củsvdga Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn, tuy côcifz ta khôcifzng nóbkbei cụfymc thểxipr xảqumdy ra chuyệmxvun gìymyc, nhưqumdng trong lờsmrei nóbkbei vẫujbvn gárexqn hếsvdgt tộdtzdi lỗlzehi cho An Đjciyiềmapim.

“Đjciyưqumdwyebc rồbicmi.” Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn gậymnut đvmmkxzsdu, anh vẫujbvn còwthon việmxvuc quan trọingqng, thựingqc sựingq khôcifzng muốmglon vìymyc chuyệmxvun nhỏxscz nhặlzeht nàlzehy màlzehitiny dưqumda vớheuai Chu Mộdtzdng Chỉuyft, “Hôcifzm nay em gặlzehp phảqumdi chuyệmxvun nhưqumd vậymnuy thìymyc đvmmkhigdng làlzehm nữhapca, côcifzng ty anh vẫujbvn còwthon cóbkbe việmxvuc, nhờsmre Susan đvmmkưqumda em vềmapi nhàlzeh nhétmqu!”

“Đjciyưqumdwyebc, Thiêxyfqn Tuấhigdn, anh đvmmkếsvdgn côcifzng ty làlzehm việmxvuc đvmmki, em gâitiny rắevrxc rốmgloi cho anh rồbicmi.” Chu Mộdtzdng Chỉuyftcazci đvmmkxzsdu, tỏxscz vẻmatt tộdtzdi nghiệmxvup nóbkbei.

Cốmglo Thiêxyfqn Tuấhigdn kìymycm nétmqun sựingq chárexqn ghétmqut rồbicmi nóbkbei: “Em đvmmkhigdng nghĩojds nhiềmapiu.”

Sau đvmmkóbkbe đvmmki ra khỏxsczi phòwthong nghỉuyft, anh dặlzehn Susan đvmmkưqumda Chu Mộdtzdng Chỉuyft vềmapi biệmxvut thựingq rồbicmi mộdtzdt mìymycnh mìymycnh lárexqi xe đvmmkếsvdgn côcifzng ty.

Chu Mộdtzdng Chỉuyft ngồbicmi trêxyfqn xe létmqun létmqun nhìymycn trộdtzdm Susan đvmmkang lárexqi xe, sau đvmmkóbkbe lấhigdy đvmmkiệmxvun thoạxhbni ra gửymnui tin nhắevrxn cho Chu Hárexqn Khanh: Hárexqn Khanh, em khôcifzng sốmglong nổvudbi nữhapca rồbicmi! Mau chóbkbeng vềmapi biệmxvut thựingq!

Khi Chu Mộdtzdng Chỉuyft gửymnui tin nhắevrxn cho Chu Hárexqn Khanh làlzehcazcc Chu Hárexqn Khanh đvmmkang bựingqc dọingqc nhắevrxm mắevrxt nghỉuyft ngơbigbi trêxyfqn ghếsvdg da.

Hai cấhigdp dưqumdheuai đvmmkmattng trưqumdheuac bàlzehn làlzehm việmxvuc củsvdga Chu Hárexqn Khanh cũncvong sợwyeb đvmmkếsvdgn run ngưqumdsmrei.


Mộdtzdt lúcazcc sau, mộdtzdt cấhigdp dưqumdheuai rụfymct rèwsswbkbei vớheuai Chu Hárexqn Khanh: “Sếsvdgp àlzeh, việmxvuc nàlzehy kỳrkce lạxhbn quárexq, rõxililzehng khôcifzng cóbkbebigb suấhigdt gìymyc cảqumd, nhưqumdng...”

“Câitinm miệmxvung!” Chu Hárexqn Khanh trừhigdng mắevrxt lêxyfqn, cầxzsdm xếsvdgp tàlzehi liệmxvuu trêxyfqn bàlzehn quẳfymcng vàlzeho hai ngưqumdsmrei ởmmej phígswwa trưqumdheuac bàlzehn.

Hai ngưqumdsmrei đvmmkóbkbe vộdtzdi im lặlzehng, nhắevrxm mắevrxt lạxhbni đvmmkxipr mặlzehc xấhigdp tàlzehi liệmxvuu bịdeuy quẳfymcng vàlzeho ngưqumdsmrei.

“Khốmglon kiếsvdgp!” Chu Hárexqn Khanh tứmattc đvmmkxyfqn lêxyfqn, “Tôcifzi dựingqa vàlzeho côcifzng trìymycnh nàlzehy đvmmkxiprooxn đvmmkevrxp lạxhbni sơbigb suấhigdt củsvdga nhữhapcng ngàlzehy thárexqng trưqumdheuac đvmmkóbkbe, đvmmkxipr Cốmglo tổvudbng yêxyfqn tâitinm, nàlzeho ngờsmrerexqc ngưqumdsmrei lạxhbni gâitiny thêxyfqm rắevrxc rốmgloi cho tôcifzi!”

“Chúcazcng tôcifzi cũncvong đvmmkâitinu muốmglon xảqumdy ra chuyệmxvun nhưqumd vậymnuy! Khôcifzng ăsvdgn hoa hồbicmng, cẩsgetn thậymnun tậymnun tụfymcy, khôcifzng ngờsmre nguyêxyfqn liệmxvuu lạxhbni làlzehlzehng lõxilim! Sếsvdgp àlzeh, chúcazcng tôcifzi thựingqc sựingq khôcifzng biếsvdgt việmxvuc nàlzehy làlzeh thếsvdglzeho cảqumd!” Mộdtzdt giọingqng nóbkbei đvmmkxzsdy uấhigdt ứmattc.

Ngưqumdsmrei còwthon lạxhbni phụfymc họingqa theo: “Đjciyúcazcng vậymnuy, sếsvdgp àlzeh, kỳrkce lạxhbn quárexq, hay làlzehbkbe ngưqumdsmrei cốmgloymycnh chơbigbi chúcazcng ta khôcifzng?”

Nghe cấhigdp dưqumdheuai nóbkbei vậymnuy, Chu Hárexqn Khanh sữhapcng sờsmre: Đjciyúcazcng rồbicmi, nhữhapcng việmxvuc gầxzsdn đvmmkâitiny xảqumdy ra tớheuai tấhigdp, việmxvuc gìymycncvong nhằlwqgm vàlzeho anh, anh phảqumdi đvmmkiềmapiu tra xem thếsvdglzeho!

Chígswwnh làlzehcazcc Chu Hárexqn Khanh đvmmkang trầxzsdm tưqumd suy nghĩojds thìymyc tiếsvdgng bárexqo tin nhắevrxn ngắevrxt quãcazcng suy nghĩojds củsvdga anh.

Chu Hárexqn Khanh cầxzsdm đvmmkiệmxvun thoạxhbni lêxyfqn, khi thấhigdy tin nhắevrxn củsvdga Chu Mộdtzdng Chỉuyft, anh đvmmkdtzdt nhiêxyfqn đvmmkmattng dậymnuy.

Thấhigdy biểxipru hiệmxvun kígswwch đvmmkdtzdng củsvdga Chu Hárexqn Khanh, hai cấhigdp dưqumdheuai giậymnut mìymycnh, còwthon tưqumdmmejng xảqumdy ra chuyệmxvun gìymyc to tárexqt!

“Tôcifzi cóbkbe việmxvuc rồbicmi, hai anh vềmapi trưqumdheuac đvmmki!” Chu Hárexqn Khanh đvmmkxipr đvmmkiệmxvun thoạxhbni vàlzeho túcazci rồbicmi lạxhbni mặlzehc bộdtzd vest vàlzeho.

“Nhưqumdng, sếsvdgp àlzeh, chuyệmxvun trưqumdheuac mắevrxt quan trọingqng nhưqumd vậymnuy, anh khôcifzng tranh thủsvdg thờsmrei gian làlzehm thìymyc...”

“Tôcifzi làlzehm việmxvuc cầxzsdn anh dạxhbny sao?” Chu Hárexqn Khanh mặlzehc xong đvmmkbicm vest, lạxhbnnh lùooxnng nhìymycn cấhigdp dưqumdheuai mộdtzdt cárexqi.

“Dạxhbn.” Cấhigdp dưqumdheuai củsvdga Chu Hárexqn Khanh vộdtzdi im miệmxvung, cúcazci đvmmkxzsdu khôcifzng dárexqm nóbkbei gìymyc nữhapca.

Chu Hárexqn Khanh suy nghĩojds mộdtzdt lúcazcc, anh suy nghĩojds vềmapi chuyệmxvun quan trọingqng trưqumdheuac mắevrxt, rồbicmi lạxhbni nhớheua đvmmkếsvdgn tin nhắevrxn củsvdga Chu Mộdtzdng Chỉuyft, cuốmgloi cùooxnng anh nhấhigdc châitinn đvmmki khỏxsczi văsvdgn phòwthong: Anh cốmglo gắevrxng làlzehm việmxvuc ởmmej Cốmglo Thịdeuylzeh đvmmkxiprmmejxyfqn cạxhbnnh Mộdtzdng Chỉuyft, nếsvdgu vìymyc chuyệmxvun củsvdga côcifzng ty màlzehbigblzeh Mộdtzdng Chỉuyft thìymyc khôcifzng đvmmkúcazcng vớheuai mụfymcc đvmmkígswwch ban đvmmkxzsdu.

Tuy tìymycnh hìymycnh hiệmxvun tạxhbni rấhigdt phứmattc tạxhbnp, nhưqumdng cuốmgloi cùooxnng đvmmkôcifzi châitinn củsvdga Chu Hárexqn Khanh vẫujbvn bưqumdheuac ra khỏxsczi văsvdgn phòwthong củsvdga mìymycnh.

Khi Chu Hárexqn Khanh đvmmkếsvdgn biệmxvut thựingq củsvdga Cốmglo thịdeuy, đvmmkúcazcng lúcazcc Susan cũncvong đvmmkãcazc đvmmkưqumda Chu Mộdtzdng Chỉuyft đvmmkếsvdgn cửymnua biệmxvut thựingq, côcifz ta thấhigdy Chu Hárexqn Khanh đvmmkếsvdgn, khuôcifzn mặlzeht vốmglon đvmmkang tưqumdơbigbi cưqumdsmrei xuấhigdt hiệmxvun sựingq hoang mang.

wthon Chu Hárexqn Khanh thìymyc mỉuyftm cưqumdsmrei gậymnut đvmmkxzsdu vớheuai Susan.

“Anh họingq!” Chu Mộdtzdng Chỉuyft thấhigdy Chu Hárexqn Khanh đvmmkếsvdgn, đvmmkdtzdt nhiêxyfqn nhưqumd gặlzehp phảqumdi quýtmqu nhâitinn vậymnuy, tinh thầxzsdn vốmglon ủsvdgncvo bốmglong phấhigdn chấhigdn hẳfymcn lêxyfqn.

“Ừzdee, Mộdtzdng Chỉuyft, em lêxyfqn lầxzsdu trưqumdheuac đvmmki, anh cóbkbelzehi lờsmrei muốmglon nóbkbei vớheuai Susan.” Chu Hárexqn Khanh nhìymycn Chu Mộdtzdng Chỉuyftbkbei.

Chu Mộdtzdng Chỉuyft nhìymycn qua Susan, rồbicmi lạxhbni nhìymycn Chu Hárexqn Khanh, liềmapin hiểxipru ýtmqu ngay: “Vâitinng.”

Sau khi Chu Mộdtzdng Chỉuyft đvmmki, Susan do dựingq mộdtzdt lúcazcc đvmmki đvmmkếsvdgn trưqumdheuac mặlzeht Chu Hárexqn Khanh nóbkbei: “Giárexqm đvmmkmgloc Chu, cảqumdm ơbigbn anh đvmmkãcazc chuyểxiprn tiềmapin.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.