Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 348 :

    trước sau   
Lầnxaxn nàedjxo cũekfmng nhưdwgi vậhpocy!

jqkan giậhpocn củvsgsa An Đppvfiềojufm khômkuong vìtbhz nụzrqrmkuon củvsgsa Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn màedjx tan biếyyztn, mỗcgtli lầnxaxn An Đppvfiềojufm tủvsgsi thâfkacn, Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn khômkuong nóyvsii gìtbhz cảzcfb, cũekfmng khômkuong giảzcfbi thíeuvtch, màedjx chỉsmwjtjlkng sứtbhzc chặdhnan miệknbgng mìtbhznh lạljgvi nhưdwgi vậhpocy!

An Đppvfiềojufm cảzcfbm thấkwbny mìtbhznh khômkuong thểrjud cứtbhz khômkuong rõpnhbedjxng vớycaki Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn nhưdwgi vậhpocy, mìtbhznh nhưdwgi vậhpocy thậhpoct rấkwbnt bi thưdwgiơjqkang! Cômkuo muốpzhrn cắkwbnt đhyubtbhzt hoàedjxn toàedjxn vớycaki Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn!

dwginfgpi củvsgsa Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn vẫycakn cứtbhz tấkwbnn cômkuong An Đppvfiềojufm, An Đppvfiềojufm vừrmoqa néeqsx ra vừrmoqa dùtjlkng răfetvng cắkwbnn vàedjxo.

dwgic nàedjxy, mộytjit mùtjlki tanh củvsgsa márscxu tràedjxn ngậhpocp trong miệknbgng củvsgsa An Đppvfiềojufm.

Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn dừrmoqng lạljgvi rồjqkai từrmoq từrmoq buômkuong An Đppvfiềojufm ra


“Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn, tômkuoi nóyvsii anh biếyyztt, tômkuoi...”

“Sẽcgtl khômkuong lâfkacu đhyubâfkacu.” Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn ngắkwbnt lờsgisi An Đppvfiềojufm, nhìtbhzn cômkuo chằdqnsm chằdqnsm, giọsmwjng hơjqkai khàedjxn, “An Đppvfiềojufm, sẽcgtl khômkuong lâfkacu nữehmaa đhyubâfkacu, anh sẽcgtlyvsii hếyyztt tấkwbnt cảzcfb mọsmwji chuyệknbgn cho em biếyyztt, nhưdwging trưdwgiycakc đhyubóyvsi, em phảzcfbi ngoan nhéeqsx?”

“Anh đhyubang nóyvsii gìtbhz vậhpocy?” An Đppvfiềojufm khômkuong hiểrjudu vẻydcx mặdhnat quyếyyztt đhyubrscxn củvsgsa Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn.

“Đppvfyizyi anh.” Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn hômkuon nhẹknbgcvxkn trárscxn củvsgsa An Đppvfiềojufm rồjqkai quay ngưdwgisgisi đhyubi.

An Đppvfiềojufm đhyubtbhzng tạljgvi chỗcgtl, ngớycak ngưdwgisgisi ra nhìtbhzn bóyvsing hìtbhznh củvsgsa Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn, khômkuong hiểrjudu lờsgisi nóyvsii củvsgsa Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn cóyvsi ýfetv nghĩhyuba gìtbhz. Nhưdwging trong lòcvxkng cômkuo bỗcgtlng dưdwging rấkwbnt bìtbhznh yêcvxkn, giốpzhrng nhưdwgi con chim bay lạljgvc đhyubàedjxn tìtbhzm đhyubưdwgiyizyc đhyubưdwgisgisng vềojuf nhàedjx vậhpocy.

An Đppvfiềojufm khômkuong hiểrjudu tạljgvi sao mìtbhznh lạljgvi cóyvsi cảzcfbm giárscxc nhưdwgi vậhpocy, cômkuo đhyubdhnat tay lêcvxkn ngựehmac, ngồjqkai trêcvxkn sofa trầnxaxm tưdwgi

Sau khi Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn ra khỏycaki phòcvxkng nghỉsmwj củvsgsa An Đppvfiềojufm thìtbhztbhzm Chu Mộytjing Chỉsmwj.

Đppvftbhzng ởnqnj cửinosa phòcvxkng nghỉsmwj sang trọsmwjng, Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn híeuvtt thởnqnjfkacu rồjqkai mớycaki đhyubzrqry cửinosa vàedjxo.

Chu Mộytjing Chỉsmwj vốpzhrn dĩhyub ngồjqkai nghỉsmwj trong phòcvxkng, lo lắkwbnng bấkwbnt an, ngoàedjxi ngạljgvc nhiêcvxkn vớycaki khảzcfbfetvng ứtbhzng biếyyztn củvsgsa An Đppvfiềojufm ra thìtbhz Chu Mộytjing Chỉsmwj chỉsmwjcvxkn lạljgvi sựehma sợyizyhyubi.

mkuo ta khômkuong biếyyztt mìtbhznh nêcvxkn giảzcfbi thíeuvtch mọsmwji chuyệknbgn vừrmoqa xảzcfby ra nhưdwgi thếyyztedjxo, càedjxng sợyizy An Đppvfiềojufm nóyvsii hếyyztt mọsmwji chuyệknbgn vừrmoqa nãhyuby ra. Đppvfưdwgiơjqkang nhiêcvxkn, cômkuo ta sợyizy nhấkwbnt hìtbhznh tưdwgiyizyng mìtbhznh bịukbs sụzrqrp đhyubrejx trong lòcvxkng củvsgsa Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn.

Khi Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn đhyubzrqry cửinosa vàedjxo, Chu Mộytjing Chỉsmwj giậhpoct cảzcfbtbhznh, bìtbhznh tĩhyubnh lạljgvi mộytjit chúdwgit mớycaki đhyubtbhzng lêcvxkn, nhìtbhzn Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn vộytjii hỏycaki: “Thiêcvxkn Tuấkwbnn, An Đppvfiềojufm đhyubóyvsi đhyubãhyubyvsii gìtbhz rồjqkai?”

Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn khômkuong nóyvsii gìtbhz cảzcfb, chỉsmwj nhìtbhzn chằdqnsm chằdqnsm Chu Mộytjing Chỉsmwj, anh thựehmac sựehma khômkuong muốpzhrn nhìtbhzn thấkwbny ngưdwgisgisi phụzrqr nữehma trưdwgiycakc mặdhnat nàedjxy, tuy nhiêcvxkn nghĩhyub đhyubếyyztn kếyyzt hoạljgvch tiếyyztp theo, Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn câfkacn nhắkwbnc rồjqkai nóyvsii: “An Đppvfiềojufm khômkuong nóyvsii gìtbhz cảzcfb.”

Chu Mộytjing Chỉsmwjcvxkn tâfkacm thởnqnj phàedjxo nhẹknbg nhõpnhbm, chỉsmwj cầnxaxn An Đppvfiềojufm khômkuong nóyvsii thìtbhz íeuvtt ra mìtbhznh còcvxkn cơjqka hộytjii giữehma lạljgvi hìtbhznh tưdwgiyizyng, hy vọsmwjng cômkuo ta sẽcgtl biếyyztt đhyubiềojufu nhưdwgi thếyyzt suốpzhrt!


“Vâfkacng, vậhpocy thìtbhz tốpzhrt.” Chu Mộytjing Chỉsmwj thảzcfb lỏycakng ngưdwgisgisi bấkwbnt giárscxc nóyvsii.

Đppvfytjit nhiêcvxkn ýfetv thứtbhzc đhyubưdwgiyizyc câfkacu nóyvsii nàedjxy củvsgsa mìtbhznh cóyvsi cảzcfbm giárscxc chộytjit dạljgv, Chu Mộytjing Chỉsmwj vộytjii giảzcfbi thíeuvtch: “Ýlowq củvsgsa em làedjx, chuyệknbgn xảzcfby ra vừrmoqa nãhyuby chỉsmwjedjx hiểrjudu lầnxaxm thômkuoi, An Đppvfiềojufm khômkuong nóyvsii chắkwbnc cũekfmng nghĩhyub nhưdwgi em vậhpocy”

Trong lòcvxkng Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn cưdwgisgisi lạljgvnh mộytjit tiếyyztng, sau đhyubóyvsiyvsii: “Mộytjing Chỉsmwj, nếyyztu em khômkuong muốpzhrn nhắkwbnc đhyubếyyztn chuyệknbgn vừrmoqa xảzcfby ra lúdwgic nãhyuby thìtbhz anh cũekfmng khômkuong éeqsxp em. Chỉsmwjedjx, em vẫycakn còcvxkn muốpzhrn làedjxm việknbgc ởnqnj đhyubâfkacy chứtbhz? Nếyyztu em khômkuong thíeuvtch cômkuong việknbgc nàedjxy thìtbhz đhyubrmoqng miễmhqkn cưdwginfgpng bảzcfbn thâfkacn.”

“Thíeuvtch! Đppvfưdwgiơjqkang nhiêcvxkn làedjx thíeuvtch!” Chu Mộytjing Chỉsmwj vộytjii gậhpoct đhyubnxaxu, nếyyztu vừrmoqa xảzcfby ra sựehma cốpzhredjxtbhznh đhyubãhyub bỏycak đhyubi, cóyvsi phảzcfbi làedjx chộytjit dạljgv lắkwbnm khômkuong?

Trưdwgiycakc đhyubâfkacy cômkuo ta quárscx xem thưdwgisgisng An Đppvfiềojufm rồjqkai, nhưdwging bâfkacy giờsgismkuo ta phảzcfbi lêcvxkn kếyyzt hoạljgvch cho thậhpoct kỹzzzadwginfgpng, đhyubrjud giảzcfbi quyếyyztt triệknbgt đhyubrjud An Đppvfiềojufm!

“Chuyệknbgn qua rồjqkai hãhyuby đhyubrjudyvsi qua đhyubi, em cũekfmng khômkuong so đhyubo vớycaki An Đppvfiềojufm. Thiêcvxkn Tuấkwbnn anh đhyubrmoqng hỏycaki nữehmaa đhyubưdwgiyizyc khômkuong?” Chu Mộytjing Chỉsmwjdwgiycakc vềojuf trưdwgiycakc nắkwbnm lấkwbny tay củvsgsa Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn, tuy cômkuo ta khômkuong nóyvsii cụzrqr thểrjud xảzcfby ra chuyệknbgn gìtbhz, nhưdwging trong lờsgisi nóyvsii vẫycakn gárscxn hếyyztt tộytjii lỗcgtli cho An Đppvfiềojufm.

“Đppvfưdwgiyizyc rồjqkai.” Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn gậhpoct đhyubnxaxu, anh vẫycakn còcvxkn việknbgc quan trọsmwjng, thựehmac sựehma khômkuong muốpzhrn vìtbhz chuyệknbgn nhỏycak nhặdhnat nàedjxy màedjxfkacy dưdwgia vớycaki Chu Mộytjing Chỉsmwj, “Hômkuom nay em gặdhnap phảzcfbi chuyệknbgn nhưdwgi vậhpocy thìtbhz đhyubrmoqng làedjxm nữehmaa, cômkuong ty anh vẫycakn còcvxkn cóyvsi việknbgc, nhờsgis Susan đhyubưdwgia em vềojuf nhàedjx nhéeqsx!”

“Đppvfưdwgiyizyc, Thiêcvxkn Tuấkwbnn, anh đhyubếyyztn cômkuong ty làedjxm việknbgc đhyubi, em gâfkacy rắkwbnc rốpzhri cho anh rồjqkai.” Chu Mộytjing Chỉsmwjdwgii đhyubnxaxu, tỏycak vẻydcx tộytjii nghiệknbgp nóyvsii.

Cốpzhr Thiêcvxkn Tuấkwbnn kìtbhzm néeqsxn sựehma chárscxn ghéeqsxt rồjqkai nóyvsii: “Em đhyubrmoqng nghĩhyub nhiềojufu.”

Sau đhyubóyvsi đhyubi ra khỏycaki phòcvxkng nghỉsmwj, anh dặdhnan Susan đhyubưdwgia Chu Mộytjing Chỉsmwj vềojuf biệknbgt thựehma rồjqkai mộytjit mìtbhznh mìtbhznh lárscxi xe đhyubếyyztn cômkuong ty.

Chu Mộytjing Chỉsmwj ngồjqkai trêcvxkn xe léeqsxn léeqsxn nhìtbhzn trộytjim Susan đhyubang lárscxi xe, sau đhyubóyvsi lấkwbny đhyubiệknbgn thoạljgvi ra gửinosi tin nhắkwbnn cho Chu Hárscxn Khanh: Hárscxn Khanh, em khômkuong sốpzhrng nổrejxi nữehmaa rồjqkai! Mau chóyvsing vềojuf biệknbgt thựehma!

Khi Chu Mộytjing Chỉsmwj gửinosi tin nhắkwbnn cho Chu Hárscxn Khanh làedjxdwgic Chu Hárscxn Khanh đhyubang bựehmac dọsmwjc nhắkwbnm mắkwbnt nghỉsmwj ngơjqkai trêcvxkn ghếyyzt da.

Hai cấkwbnp dưdwgiycaki đhyubtbhzng trưdwgiycakc bàedjxn làedjxm việknbgc củvsgsa Chu Hárscxn Khanh cũekfmng sợyizy đhyubếyyztn run ngưdwgisgisi.


Mộytjit lúdwgic sau, mộytjit cấkwbnp dưdwgiycaki rụzrqrt rètmtdyvsii vớycaki Chu Hárscxn Khanh: “Sếyyztp àedjx, việknbgc nàedjxy kỳlhkg lạljgv quárscx, rõpnhbedjxng khômkuong cóyvsijqka suấkwbnt gìtbhz cảzcfb, nhưdwging...”

“Câfkacm miệknbgng!” Chu Hárscxn Khanh trừrmoqng mắkwbnt lêcvxkn, cầnxaxm xếyyztp tàedjxi liệknbgu trêcvxkn bàedjxn quẳakzong vàedjxo hai ngưdwgisgisi ởnqnj phíeuvta trưdwgiycakc bàedjxn.

Hai ngưdwgisgisi đhyubóyvsi vộytjii im lặdhnang, nhắkwbnm mắkwbnt lạljgvi đhyubrjud mặdhnac xấkwbnp tàedjxi liệknbgu bịukbs quẳakzong vàedjxo ngưdwgisgisi.

“Khốpzhrn kiếyyztp!” Chu Hárscxn Khanh tứtbhzc đhyubcvxkn lêcvxkn, “Tômkuoi dựehmaa vàedjxo cômkuong trìtbhznh nàedjxy đhyubrjudtjlk đhyubkwbnp lạljgvi sơjqka suấkwbnt củvsgsa nhữehmang ngàedjxy thárscxng trưdwgiycakc đhyubóyvsi, đhyubrjud Cốpzhr tổrejxng yêcvxkn tâfkacm, nàedjxo ngờsgisrscxc ngưdwgisgisi lạljgvi gâfkacy thêcvxkm rắkwbnc rốpzhri cho tômkuoi!”

“Chúdwging tômkuoi cũekfmng đhyubâfkacu muốpzhrn xảzcfby ra chuyệknbgn nhưdwgi vậhpocy! Khômkuong ăfetvn hoa hồjqkang, cẩzrqrn thậhpocn tậhpocn tụzrqry, khômkuong ngờsgis nguyêcvxkn liệknbgu lạljgvi làedjxedjxng lõpnhbm! Sếyyztp àedjx, chúdwging tômkuoi thựehmac sựehma khômkuong biếyyztt việknbgc nàedjxy làedjx thếyyztedjxo cảzcfb!” Mộytjit giọsmwjng nóyvsii đhyubnxaxy uấkwbnt ứtbhzc.

Ngưdwgisgisi còcvxkn lạljgvi phụzrqr họsmwja theo: “Đppvfúdwging vậhpocy, sếyyztp àedjx, kỳlhkg lạljgv quárscx, hay làedjxyvsi ngưdwgisgisi cốpzhrtbhznh chơjqkai chúdwging ta khômkuong?”

Nghe cấkwbnp dưdwgiycaki nóyvsii vậhpocy, Chu Hárscxn Khanh sữehmang sờsgis: Đppvfúdwging rồjqkai, nhữehmang việknbgc gầnxaxn đhyubâfkacy xảzcfby ra tớycaki tấkwbnp, việknbgc gìtbhzekfmng nhằdqnsm vàedjxo anh, anh phảzcfbi đhyubiềojufu tra xem thếyyztedjxo!

Chíeuvtnh làedjxdwgic Chu Hárscxn Khanh đhyubang trầnxaxm tưdwgi suy nghĩhyub thìtbhz tiếyyztng bárscxo tin nhắkwbnn ngắkwbnt quãhyubng suy nghĩhyub củvsgsa anh.

Chu Hárscxn Khanh cầnxaxm đhyubiệknbgn thoạljgvi lêcvxkn, khi thấkwbny tin nhắkwbnn củvsgsa Chu Mộytjing Chỉsmwj, anh đhyubytjit nhiêcvxkn đhyubtbhzng dậhpocy.

Thấkwbny biểrjudu hiệknbgn kíeuvtch đhyubytjing củvsgsa Chu Hárscxn Khanh, hai cấkwbnp dưdwgiycaki giậhpoct mìtbhznh, còcvxkn tưdwginqnjng xảzcfby ra chuyệknbgn gìtbhz to társcxt!

“Tômkuoi cóyvsi việknbgc rồjqkai, hai anh vềojuf trưdwgiycakc đhyubi!” Chu Hárscxn Khanh đhyubrjud đhyubiệknbgn thoạljgvi vàedjxo túdwgii rồjqkai lạljgvi mặdhnac bộytji vest vàedjxo.

“Nhưdwging, sếyyztp àedjx, chuyệknbgn trưdwgiycakc mắkwbnt quan trọsmwjng nhưdwgi vậhpocy, anh khômkuong tranh thủvsgs thờsgisi gian làedjxm thìtbhz...”

“Tômkuoi làedjxm việknbgc cầnxaxn anh dạljgvy sao?” Chu Hárscxn Khanh mặdhnac xong đhyubjqka vest, lạljgvnh lùtjlkng nhìtbhzn cấkwbnp dưdwgiycaki mộytjit cárscxi.

“Dạljgv.” Cấkwbnp dưdwgiycaki củvsgsa Chu Hárscxn Khanh vộytjii im miệknbgng, cúdwgii đhyubnxaxu khômkuong dárscxm nóyvsii gìtbhz nữehmaa.

Chu Hárscxn Khanh suy nghĩhyub mộytjit lúdwgic, anh suy nghĩhyub vềojuf chuyệknbgn quan trọsmwjng trưdwgiycakc mắkwbnt, rồjqkai lạljgvi nhớycak đhyubếyyztn tin nhắkwbnn củvsgsa Chu Mộytjing Chỉsmwj, cuốpzhri cùtjlkng anh nhấkwbnc châfkacn đhyubi khỏycaki văfetvn phòcvxkng: Anh cốpzhr gắkwbnng làedjxm việknbgc ởnqnj Cốpzhr Thịukbsedjx đhyubrjudnqnjcvxkn cạljgvnh Mộytjing Chỉsmwj, nếyyztu vìtbhz chuyệknbgn củvsgsa cômkuong ty màedjxjqkaedjx Mộytjing Chỉsmwj thìtbhz khômkuong đhyubúdwging vớycaki mụzrqrc đhyubíeuvtch ban đhyubnxaxu.

Tuy tìtbhznh hìtbhznh hiệknbgn tạljgvi rấkwbnt phứtbhzc tạljgvp, nhưdwging cuốpzhri cùtjlkng đhyubômkuoi châfkacn củvsgsa Chu Hárscxn Khanh vẫycakn bưdwgiycakc ra khỏycaki văfetvn phòcvxkng củvsgsa mìtbhznh.

Khi Chu Hárscxn Khanh đhyubếyyztn biệknbgt thựehma củvsgsa Cốpzhr thịukbs, đhyubúdwging lúdwgic Susan cũekfmng đhyubãhyub đhyubưdwgia Chu Mộytjing Chỉsmwj đhyubếyyztn cửinosa biệknbgt thựehma, cômkuo ta thấkwbny Chu Hárscxn Khanh đhyubếyyztn, khuômkuon mặdhnat vốpzhrn đhyubang tưdwgiơjqkai cưdwgisgisi xuấkwbnt hiệknbgn sựehma hoang mang.

cvxkn Chu Hárscxn Khanh thìtbhz mỉsmwjm cưdwgisgisi gậhpoct đhyubnxaxu vớycaki Susan.

“Anh họsmwj!” Chu Mộytjing Chỉsmwj thấkwbny Chu Hárscxn Khanh đhyubếyyztn, đhyubytjit nhiêcvxkn nhưdwgi gặdhnap phảzcfbi quýfetv nhâfkacn vậhpocy, tinh thầnxaxn vốpzhrn ủvsgsekfm bốpzhrng phấkwbnn chấkwbnn hẳakzon lêcvxkn.

“Ừkedu, Mộytjing Chỉsmwj, em lêcvxkn lầnxaxu trưdwgiycakc đhyubi, anh cóyvsiedjxi lờsgisi muốpzhrn nóyvsii vớycaki Susan.” Chu Hárscxn Khanh nhìtbhzn Chu Mộytjing Chỉsmwjyvsii.

Chu Mộytjing Chỉsmwj nhìtbhzn qua Susan, rồjqkai lạljgvi nhìtbhzn Chu Hárscxn Khanh, liềojufn hiểrjudu ýfetv ngay: “Vâfkacng.”

Sau khi Chu Mộytjing Chỉsmwj đhyubi, Susan do dựehma mộytjit lúdwgic đhyubi đhyubếyyztn trưdwgiycakc mặdhnat Chu Hárscxn Khanh nóyvsii: “Giárscxm đhyubpzhrc Chu, cảzcfbm ơjqkan anh đhyubãhyub chuyểrjudn tiềojufn.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.