Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 321 :

    trước sau   
Việykpxc Chu Mộruqpng Chỉglat tham gia dựfqbc ákkpwn nhóqlmbm thiếajtvt kếajtv lầfahin nàeylhy, Chu Hákkpwn Khanh hoàeylhn toàeylhn ủaxcmng hộruqp, vìwnwx nhưrtly vậvdmiy, íeylht ra Chu Mộruqpng Chỉglatdcvbn cóqlmb mộruqpt sởvjhc thíeylhch, cóqlmb việykpxc màeylhwnwxnh yêzdequ thíeylhch, thậvdmim chíeylhqlmb thểclfk từojso việykpxc mìwnwxnh thíeylhch màeylh tạkihko đufhyưrtlyvzhhc giákkpw trịzdeq củaxcma riêzdeqng mìwnwxnh.

Nhưrtlyng màeylhszxay giờxwyt xem ra, Chu Hákkpwn Khanh cảdomvm thấqdiwy mìwnwxnh đufhyãdcvb quákkpw lạkihkc quan rồgixai.

“Mộruqpng Chỉglat, cóqlmb nhiềwlnwu khi anh thậvdmit sựfqbcqlmb tay vớsmpji em.” Chu Hákkpwn Khanh lắppqmc đufhyfahiu, “Thôqftzi bâszxay giờxwyt em nghỉglat ngơcfjqi đufhyi, anh còdcvbn phảdomvi làeylhm việykpxc.”

“Sao hảdomv? Ngay cảdomv anh cũbgztng khôqftzng muốerkzn nóqlmbi chuyệykpxn vớsmpji em nữvzhha sao?” Chu Mộruqpng Chỉglat vừojsoa nghe Chu Hákkpwn Khanh muốerkzn chủaxcm đufhyruqpng cúmaxlp mákkpwy thìwnwx lậvdmip tứcedyc nổqeuui giậvdmin, “Khôqftzng đufhyưrtlyvzhhc, anh phảdomvi vềwlnw nhàeylh vớsmpji em, dùqftz sao em cũbgztng đufhyang sợvzhhwnwx chuyệykpxn củaxcma Dưrtlyơcfjqng Thanh Lộruqp.”

“Nhưrtlyng bâszxay giờxwyt anh còdcvbn rấqdiwt nhiềwlnwu việykpxc cầfahin phảdomvi xửqeuueylh.” Chu Hákkpwn Khanh cóqlmbcfjqi khóqlmb xửqeuu.

“Côqftzng việykpxc quan trọdcvbng hay làeylh em quan trọdcvbng?” Chu Mộruqpng Chỉglat khi ởvjhc trưrtlysmpjc mặsqwet Cốerkz Thiêzdeqn Tuấqdiwn thưrtlyxwytng diễqdiwn vai làeylh mộruqpt ngưrtlyxwyti thấqdiwu tìwnwxnh đufhykihkt líeylh, cóqlmb khóqlmb chịzdequ cákkpwch mấqdiwy cũbgztng khôqftzng lộruqp ra ngoàeylhi, nhưrtlyng khi ởvjhc trưrtlysmpjc mặsqwet Chu Hákkpwn Khanh thìwnwxqftz ta hoàeylhn toàeylhn khôqftzng kiêzdeqng dèkxkwwnwx cảdomv, nhấqdiwt đufhyzdeqnh bắppqmt Chu Hákkpwn Khanh phảdomvi nghe lờxwyti mìwnwxnh sai bảdomvo.


dcvbn Chu Hákkpwn Khanh thấqdiwy Chu Mộruqpng Chỉglateylhm vậvdmiy thìwnwxqlmbcfjqi bấqdiwt lựfqbcc, nhưrtlyng đufhygixang thờxwyti cũbgztng cảdomvm thấqdiwy cóqlmb chúmaxlt tựfqbceylho, bởvjhci vìwnwx chỉglateylho nhữvzhhng lúmaxlc thếajtveylhy, anh ta mớsmpji cảdomvm giákkpwc đufhyưrtlyvzhhc Chu Mộruqpng Chỉglatqlmb quan tâszxam đufhyếajtvn anh ta.

“Đakdoưrtlyvzhhc rồgixai, anh xửqeuueylh xong chuyệykpxn quan trọdcvbng nhấqdiwt rồgixai sẽakdo vềwlnw biệykpxt thựfqbc vớsmpji em ngay.” Chu Hákkpwn Khanh nóqlmbi xong lạkihki nóqlmbi thêzdeqm mộruqpt câszxau, “Anh sẽakdo gọdcvbi đufhyiệykpxn cho cảdomvszxam Kíeylhnh Trạkihkch nữvzhha, dùqftzwnwx em cứcedy đufhyi trễqdiw vềwlnw sớsmpjm nhưrtly vậvdmiy cũbgztng khôqftzng tốerkzt, anh sẽakdo xin cậvdmiu ta cho em nghỉglateylhi ngàeylhy, đufhyclfk em ởvjhc nhàeylh tịzdeqnh dưrtlyfqbcng cho khỏhjxle.”

“Vậvdmiy cũbgztng đufhyưrtlyvzhhc.” Chu Mộruqpng Chỉglat nghe Chu Hákkpwn Khanh nóqlmbi sẽakdo vềwlnw vớsmpji mìwnwxnh thìwnwx mớsmpji hàeylhi lòdcvbng cúmaxlp mákkpwy.

Tạkihki văocmvn phòdcvbng tổqeuung tàeylhi củaxcma Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch…

“Khôqftzng sao màeylh anh Chu, anh cứcedy bảdomvo chịzdeq ba nghỉglat ngơcfjqi cho khỏhjxle đufhyi, nhữvzhhng việykpxc còdcvbn lạkihki tôqftzi sẽakdo sắppqmp xếajtvp.” Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch nóqlmbi vàeylhi câszxau khákkpwch sákkpwo vớsmpji Chu Hákkpwn Khanh rồgixai cúmaxlp mákkpwy.

Vừojsoa đufhysqwet đufhyiệykpxn thoạkihki xuốerkzng, Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch liềwlnwn đufhyau đufhyfahiu thởvjhceylhi, dạkihko gầfahin đufhyâszxay đufhyúmaxlng làeylh xảdomvy ra nhiềwlnwu chuyệykpxn quákkpw.

Đakdofahiu tiêzdeqn làeylhrtlyơcfjqng Thanh Lộruqp gặsqwep tai nạkihkn, ngưrtlyxwyti thay thếajtvrtlyơcfjqng Thanh Lộruqpszxay giờxwytdcvbn chưrtlya cóqlmb, chịzdeq ba thìwnwx lạkihki hay đufhyi trễqdiw vềwlnw sớsmpjm, nghe nóqlmbi nhâszxan viêzdeqn trong nhóqlmbm dựfqbc ákkpwn đufhywlnwu rấqdiwt bấqdiwt mãdcvbn vớsmpji chuyệykpxn nàeylhy, khôqftzng ngờxwytszxay giờxwyt chịzdeqqdiwy lạkihki còdcvbn xin nghỉglat mộruqpt tuầfahin!

bgztng đufhyưrtlyvzhhc, cứcedy cho chịzdeqqdiwy rúmaxlt ra, cóqlmb khi tiếajtvn đufhyruqpqftzng việykpxc củaxcma nhóqlmbm sẽakdoqlmb thểclfk nhanh hơcfjqn.

szxam Kíeylhnh Trạkihkch vừojsoa nghĩujne đufhyếajtvn đufhyóqlmb thìwnwx nghe tiếajtvng trợvzhheylhkkpw cửqeuua xin vàeylho gặsqwep.

szxam Kíeylhnh Trạkihkch khóqlmb chịzdequ chéciorp miệykpxng rồgixai bảdomvo trợvzhheylheylho.

“Lâszxam tổqeuung, đufhyâszxay làeylh danh sákkpwch nhữvzhhng ứcedyng viêzdeqn dựfqbc đufhyzdeqnh chọdcvbn vàeylho thay thếajtvqftzrtlyơcfjqng Thanh Lộruqp.” Trợvzhheylh cung kíeylhnh đufhysqwet danh sákkpwch trưrtlysmpjc mặsqwet Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch.

szxam Kíeylhnh Trạkihkch nhấqdiwp mộruqpt ngụsqwem tràeylh rồgixai mớsmpji cầfahim xấqdiwp tàeylhi liệykpxu trêzdeqn bàeylhn lêzdeqn xem.

Vừojsoa xem xong trang sơcfjq yếajtvu líeylh lịzdeqch củaxcma ngưrtlyxwyti đufhyfahiu tiêzdeqn, Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch đufhyãdcvbdcvbkkpwt ngay mảdomvnh giấqdiwy ấqdiwy rồgixai néciorm vềwlnw phíeylha ngưrtlyxwyti trợvzhheylh: “Anh khôqftzng cóqlmbdcvbo àeylh? Ngưrtlyxwyti xấqdiwu xíeylh thếajtveylhy màeylhbgztng cho vàeylho nhóqlmbm dựfqbc ákkpwn lớsmpjn củaxcma chúmaxlng ta, anh khôqftzng sợvzhh hạkihk thấqdiwp trìwnwxnh đufhyruqp nhan sắppqmc củaxcma nhâszxan viêzdeqn côqftzng ty chúmaxlng ta sao? Anh xấqdiwu thôqftzi làeylh đufhyaxcm rồgixai, vậvdmiy màeylhdcvbn cóqlmb ngưrtlyxwyti xấqdiwu hơcfjqn anh nữvzhha!”


Trợvzhheylh củaxcma Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch hoang mang nghiêzdeqng đufhyfahiu nécior viêzdeqn giấqdiwy lao vềwlnw phíeylha mìwnwxnh, sau đufhyóqlmb uấqdiwt ứcedyc cúmaxli đufhyfahiu nóqlmbi: “Nhưrtlyng màeylhszxam tổqeuung àeylh, ngưrtlyxwyti nàeylhy làeylh ngưrtlyxwyti cóqlmb họdcvbc lựfqbcc cao nhấqdiwt trong sốerkz mấqdiwy ngưrtlyxwyti ứcedyng tuyểclfkn, làeylh mộruqpt tiếajtvn sĩujne đufhyqdiwy!”

“Họdcvbc lựfqbcc cao thìwnwxqlmb íeylhch gìwnwx? Anh cóqlmb biếajtvt dựfqbc ákkpwn nàeylhy củaxcma chúmaxlng ta làeylheylhm gìwnwx khôqftzng?” Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch trừojsong mắppqmt hỏhjxli ngưrtlyxwyti trợvzhheylh.

“Làeylh… làeylh thiếajtvt kếajtv thờxwyti trang.” Trợvzhheylh củaxcma Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch e dèkxkw trảdomv lờxwyti.

“Anh còdcvbn biếajtvt nhóqlmbm dựfqbc ákkpwn củaxcma chúmaxlng ta làeylh thiếajtvt kếajtv thờxwyti trang cơcfjq đufhyqdiwy! Anh nhìwnwxn líeylh lịzdeqch củaxcma côqftz ta xem, cóqlmb bao nhiêzdequ làeylh bằxfzdng cấqdiwp họdcvbc vịzdeq, nhưrtlyng màeylh khôqftzng hềwlnwqlmb kinh nghiệykpxm làeylhm việykpxc, mẫdtdiu líeylh lịzdeqch còdcvbn dùqftzng loạkihki củaxcma thếajtv kỉglat trưrtlysmpjc nữvzhha, vừojsoa nhìwnwxn làeylh biếajtvt ngưrtlyxwyti cứcedyng nhắppqmc bảdomvo thủaxcm rồgixai! Tákkpwc phẩlaafm thiếajtvt kếajtv ra liệykpxu cóqlmbeylhnh sákkpwng tạkihko khôqftzng?”

“Vâszxang, tôqftzi hiểclfku rồgixai, Lâszxam tổqeuung, lầfahin sau tôqftzi sẽakdo chúmaxl ýktgkcfjqn.” Trợvzhheylh lạkihki rụsqwet cổqeuu e dèkxkwqlmbi.

szxam Kíeylhnh Trạkihkch lạkihknh lùqftzng hừojso mộruqpt tiếajtvng, sau đufhyóqlmbmaxli đufhyfahiu tiếajtvp tụsqwec xem líeylh lịzdeqch củaxcma ngưrtlyxwyti thứcedy hai, lầfahin nàeylhy chưrtlya đufhyếajtvn mộruqpt phúmaxlt, anh lạkihki vo tờxwyteylh lịzdeqch lạkihki rồgixai đufhyzdeqnh vung tay néciorm tiếajtvp vàeylho ngưrtlyxwyti trợvzhheylh.

Lầfahin nàeylhy trợvzhheylh phảdomvn ứcedyng vẫdtdin rấqdiwt nhanh, nghiêzdeqng đufhyfahiu nécior trákkpwnh.

szxam Kíeylhnh Trạkihkch khôqftzng néciorm viêzdeqn giấqdiwy đufhyi màeylh nắppqmm chặsqwet trong tay, lạkihknh lùqftzng nhìwnwxn trợvzhheylh cảdomvnh cákkpwo: “Anh dákkpwm nécior àeylh? Mộruqpt chuyệykpxn cỏhjxln con màeylh anh làeylhm cũbgztng khôqftzng xong, vậvdmiy màeylhdcvbn dákkpwm nécior?”

“Nhưrtlyng màeylh… nhưrtlyng màeylhqftzi nhớsmpj ngưrtlyxwyti dựfqbc tuyểclfkn thứcedy hai làeylh ngưrtlyxwyti đufhymsovp nhấqdiwt trong sốerkz đufhyóqlmbeylh.” Trợvzhheylh nhăocmvn nhóqlmb mặsqwet màeylhy, cảdomvm thấqdiwy làeylhm trợvzhheylh cho Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch đufhyúmaxlng làeylh khốerkzn khổqeuueylh, biếajtvt đufhyi đufhyâszxau đufhyclfkwnwxm đufhyưrtlyvzhhc mộruqpt nhâszxan viêzdeqn thiếajtvt kếajtv vừojsoa xinh đufhymsovp vừojsoa cóqlmbeylhi năocmvng cho sếajtvp củaxcma mìwnwxnh đufhyâszxay?

“Côqftzkkpwi nàeylhy đufhymsovp hay khôqftzng cũbgztng vôqftz íeylhch, họdcvbc lựfqbcc kéciorm thếajtveylhy, anh khôqftzng sợvzhh sẽakdocioro trìwnwxnh đufhyruqp tốerkz chấqdiwt củaxcma nhâszxan viêzdeqn côqftzng ty chúmaxlng ta xuốerkzng àeylh?” Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch khôqftzng ngờxwytkkpw gan củaxcma trợvzhheylhwnwxnh càeylhng lúmaxlc càeylhng lớsmpjn nhưrtly vậvdmiy, còdcvbn dákkpwm phảdomvn bákkpwc lạkihki anh, “Anh đufhycedyng yêzdeqn đufhyóqlmb cho tôqftzi!”

Trợvzhheylheylhm môqftzi, cuốerkzi cùqftzng đufhycedyng thẳptwmng ngưrtlyxwyti lêzdeqn mộruqpt cákkpwch khôqftzng cam tâszxam tìwnwxnh nguyệykpxn.

“Bộruqpp” mộruqpt tiếajtvng, viêzdeqn giấqdiwy bay tớsmpji nhằxfzdm thẳptwmng vàeylho giữvzhha trákkpwn ngưrtlyxwyti trợvzhheylh, Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch lúmaxlc nàeylhy mớsmpji hàeylhi lòdcvbng hừojso mộruqpt tiếajtvng rồgixai tiếajtvp tụsqwec xem tờxwyteylh lịzdeqch thứcedy ba.

Nhưrtlyng lúmaxlc nàeylhy, khi Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch đufhyưrtlya mắppqmt đufhydcvbc têzdeqn củaxcma ngưrtlyxwyti đufhyóqlmb thìwnwx ngóqlmbn tay chợvzhht cứcedyng đufhyxwyt, ákkpwnh mắppqmt lậvdmip tứcedyc thấqdiwt thầfahin, ngay sau đufhyóqlmb liềwlnwn lưrtlysmpjt lêzdeqn nhìwnwxn ảdomvnh thẻmjsr củaxcma ngưrtlyxwyti đufhyóqlmb.

Khi nhìwnwxn thấqdiwy ngưrtlyxwyti trong tấqdiwm ảdomvnh thìwnwx cảdomv ngưrtlyxwyti anh liềwlnwn cứcedyng đufhyxwyt.

Trợvzhheylh đufhyang cúmaxli đufhyfahiu chờxwytszxam Kíeylhnh Trạkihkch nổqeuui đufhyzdeqn lêzdeqn vớsmpji mìwnwxnh, nhưrtlyng chờxwytdcvbi lạkihki chẳptwmng thấqdiwy anh nóqlmbi gìwnwx, khi ngẩlaafng đufhyfahiu lêzdeqn thìwnwx thấqdiwy sếajtvp củaxcma mìwnwxnh đufhyang thẫdtdin thờxwyt nhìwnwxn vàeylho tờxwyteylh lịzdeqch.

Trợvzhheylh thắppqmc mắppqmc gãdcvbi đufhyfahiu, bởvjhci anh ta chưrtlya bao giờxwyt trôqftzng thấqdiwy sếajtvp củaxcma mìwnwxnh lạkihki thấqdiwt thầfahin lâszxau đufhyếajtvn nhưrtly vậvdmiy, biểclfku hiệykpxn nàeylhy củaxcma Lâszxam tổqeuung còdcvbn đufhyákkpwng sợvzhhcfjqn làeylhmaxlc néciorm giấqdiwy vàeylho mặsqwet anh nữvzhha!

Khôqftzng biếajtvt bao lâszxau sau, ákkpwnh mắppqmt Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch cuốerkzi cùqftzng cũbgztng rờxwyti khỏhjxli tấqdiwm ảdomvnh, anh đufhysqwet tờxwytcfjq yếajtvu líeylh lịzdeqch xuốerkzng bàeylhn rồgixai vừojsoa gõkkpw ngóqlmbn cákkpwi xuốerkzng mặsqwet bàeylhn vừojsoa nóqlmbi vớsmpji trợvzhheylh: “Thôqftzng bákkpwo vớsmpji ngưrtlyxwyti nàeylhy, ngàeylhy mai đufhyếajtvn côqftzng ty phỏhjxlng vấqdiwn.”

szxam Kíeylhnh Trạkihkch nóqlmbi xong lạkihki nóqlmbi tiếajtvp mộruqpt câszxau: “Đakdoíeylhch thâszxan tôqftzi sẽakdo phỏhjxlng vấqdiwn.”

“Hảdomv?” Trợvzhheylh kinh ngạkihkc đufhyếajtvn mứcedyc hákkpw hốerkzc mồgixam, “Nhưrtlyng nhưrtlyng nhưrtlyng… nhưrtlyng màeylhszxam tổqeuung àeylh, anh còdcvbn chưrtlya xem mấqdiwy ngưrtlyxwyti còdcvbn lạkihki màeylh! Hay làeylh anh chọdcvbn thêzdeqm vàeylhi ngưrtlyxwyti nữvzhha đufhyclfk phỏhjxlng vấqdiwn ngàeylhy mai luôqftzn đufhyưrtlyvzhhc khôqftzng? Đakdoclfkqlmbwnwx chúmaxlng ta còdcvbn cóqlmb sựfqbc chọdcvbn lựfqbca.”

Trợvzhheylh củaxcma Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch thắppqmc mắppqmc trong lòdcvbng, chuyệykpxn nàeylhy rốerkzt cuộruqpc làeylh sao? Chỉglat chọdcvbn phỏhjxlng vấqdiwn cóqlmb mộruqpt ngưrtlyxwyti, việykpxc nàeylhy khôqftzng giốerkzng vớsmpji tákkpwc phong củaxcma Lâszxam tổqeuung chúmaxlt nàeylho, tuy anh ấqdiwy làeylh ngưrtlyxwyti đufhyruqpc mồgixam đufhyruqpc miệykpxng, nhưrtlyng khi lựfqbca chọdcvbn nhâszxan viêzdeqn làeylhm việykpxc thìwnwx cựfqbcc kìwnwx chíeylhnh xákkpwc, đufhyâszxay làeylh lầfahin đufhyfahiu tiêzdeqn anh ấqdiwy chưrtlya xem xong hếajtvt danh sákkpwch ngưrtlyxwyti ứcedyng tuyểclfkn màeylh đufhyãdcvb ra thôqftzng bákkpwo phỏhjxlng vấqdiwn nhưrtly vậvdmiy.

eylh lịzdeqch củaxcma ngưrtlyxwyti ứcedyng tuyểclfkn thứcedy ba đufhyúmaxlng làeylhbgztng khôqftzng tệykpx, nhưrtlyng màeylheylhm gìwnwx đufhyếajtvn mứcedyc Lâszxam tổqeuung ra quyếajtvt tâszxam nhanh nhưrtly vậvdmiy?

“Tôqftzi chỉglat muốerkzn côqftzqdiwy!” Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch nhìwnwxn chằxfzdm chằxfzdm trợvzhheylh, ákkpwnh mắppqmt ấqdiwy trợvzhheylh chưrtlya từojsong thấqdiwy bao giờxwyt, trong đufhyóqlmb tràeylhn ngậvdmip vẻmjsr nghiêzdeqm túmaxlc vàeylh khẳptwmng đufhyzdeqnh, khôqftzng còdcvbn chúmaxlt ngôqftzng nghêzdeqnh nàeylho nữvzhha.

Trợvzhheylh giậvdmit bắppqmn mìwnwxnh, khôqftzng dákkpwm hỏhjxli thêzdeqm gìwnwx nữvzhha, đufhyàeylhnh phảdomvi gậvdmit đufhyfahiu nóqlmbi: “Tôqftzi sẽakdo đufhyi làeylhm ngay!”

qlmbi xong, anh ta quay ngưrtlyxwyti bưrtlysmpjc khỏhjxli văocmvn phòdcvbng.

dcvbn Lâszxam Kíeylhnh Trạkihkch lạkihki cầfahim tờxwyteylh lịzdeqch lêzdeqn, nhìwnwxn chằxfzdm chằxfzdm vàeylho đufhyóqlmb.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.