Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 320 :

    trước sau   
“Em…” Chu Mộpydlng Chỉlnlh mấesvqp mánuezy môearqi, khôearqng nójckri gìtejy nữnueza.

Bởbygyi trêcgpjn thựuijlc tếljkt đbxmbúqsxing làerehearq ta đbxmbãvisderehm chuyệmdqsn cójckr lỗwdcgi vớvdsli Dưhrsoơykwgng Thanh Lộpydl! Tuy Dưhrsoơykwgng Thanh Lộpydl khôearqng phảykwgi do chícvtinh tay côearq ta giếljktt, nhưhrsong Dưhrsoơykwgng Thanh Lộpydl thậdobft sựuijl đbxmbãvisdtejyearq ta màereh chếljktt!

Nhưhrsong chuyệmdqsn nàerehy khôearqng thểshbp đbxmbshbp Cốbxmb Thiêcgpjn Tuấesvqn biếljktt đbxmbưhrsozmmqc! Nếljktu lỡtejy miệmdqsng nójckri ra gìtejy đbxmbójckr thìtejy chẳctmxng phảykwgi tựuijlhrsovdslc họfojza vàereho thâxaisn sao?

Chu Mộpydlng Chỉlnlh nghĩwyqv ngợzmmqi mộpydlt lúqsxic, lấesvqy lạhroyi bìtejynh tĩwyqvnh rồearqi nójckri: “Khôearqng đbxmbâxaisu, em vớvdsli Dưhrsoơykwgng Thanh Lộpydl chẳctmxng cójckrcvtich mícvtich gìtejy cảykwg, chỉlnlhereh do em nhìtejyn thấesvqy di vậdobft củwdcga côearqesvqy nêcgpjn mớvdsli hơykwgi sợzmmq thôearqi.”

“Ừtonq, Mộpydlng Chỉlnlh, em khôearqng cầxxewn phảykwgi sợzmmq, em đbxmbâxaisu cójckrerehm việmdqsc gìtejy tránuezi vớvdsli luâxaisn thưhrsomdqsng đbxmbhroyo lícvti.” Cốbxmb Thiêcgpjn Tuấesvqn nójckri đbxmbxxewy ẩxtlvn ýrlqm.

Chu Mộpydlng Chỉlnlh đbxmbàerehnh phảykwgi vâxaisng mộpydlt tiếljktng, giảykwg vờmdqstejynh khôearqng còbygyn sợzmmq nữnueza rồearqi nójckri, “Em đbxmbưhrsoơykwgng nhiêcgpjn làereh khôearqng cầxxewn phảykwgi sợzmmq rồearqi, em cójckrerehm gìtejy sai tránuezi đbxmbâxaisu.”


“Thếljkt thìtejy tốbxmbt.” Cốbxmb Thiêcgpjn Tuấesvqn gậdobft đbxmbxxewu, “Nếljktu em đbxmbãvisd đbxmbtejyykwgn rồearqi thìtejy anh làerehm việmdqsc tiếljktp đbxmbâxaisy! Ngoan nhéhrso.”

Chu Mộpydlng Chỉlnlh hếljktt cánuezch, đbxmbàerehnh phảykwgi cúqsxip mánuezy, bởbygyi côearq ta phảykwgi chứxhtsng tỏzakierehtejynh hiệmdqsn giờmdqs đbxmbang khôearqng hềtkwc chộpydlt dạhroy.

Chu Mộpydlng Chỉlnlh lặnuezng lẽzaki đbxmbnuezt mánuezy xuốbxmbng, ngẩxtlvn ngưhrsomdqsi ngồearqi trêcgpjn giưhrsomdqsng. Mộpydlt cơykwgn giójckr lạhroynh thổgfuii qua, khiếljktn toàerehn thâxaisn côearq ta nổgfuii gai ốbxmbc, côearq ta sợzmmqvisdi ôearqm chặnuezt lấesvqy vai rồearqi vộpydli vàerehng gọfojzi đbxmbiệmdqsn cho Chu Hánuezn Khanh.

Đtvwviệmdqsn thoạhroyi chỉlnlhcgpju mộpydlt tiếljktng đbxmbãvisd đbxmbưhrsozmmqc Chu Hánuezn Khanh bắzicat ngay: “Mộpydlng Chỉlnlh, bâxaisy giờmdqs đbxmbang làereh giờmdqserehm, sao em lạhroyi gọfojzi bằqgzang đbxmbiệmdqsn thoạhroyi bàerehn ởbygy biệmdqst thựuijl? Khôearqng lẽzaki em vềtkwc nhàereh rồearqi àereh?”

“Em vềtkwc nhàereh rồearqi thìtejy đbxmbãvisd sao?” Chu Mộpydlng Chỉlnlh bấesvqt mãvisdn tránuezch mójckrc, “Em thấesvqy khôearqng khỏzakie khôearqng đbxmbưhrsozmmqc àereh?”

“Nếljktu thấesvqy khôearqng khỏzakie thìtejy đbxmbưhrsoơykwgng nhiêcgpjn làereh đbxmbưhrsozmmqc rồearqi.” Giọfojzng củwdcga Chu Hánuezn Khanh cójckrykwgi ngậdobfp ngừjhcdng, “Nhưhrsong màereh, dùepbbtejy dựuijl ánuezn lầxxewn nàerehy cójckr cảykwg Cốbxmb Thịnyqrerehxaism Thịnyqr tham gia, Lâxaism Kícvtinh Trạhroych cũdobfng biếljktt thâxaisn phậdobfn củwdcga em, em cứxhts đbxmbi trễeohs vềtkwc sớvdslm thếljkterehy, Lâxaism Kícvtinh Trạhroych cũdobfng khójckr ăzican nójckri lắzicam, màereh chắzicac Cốbxmb Thiêcgpjn Tuấesvqn cũdobfng biếljktt chuyệmdqsn rồearqi.”

“Thiêcgpjn Tuấesvqn đbxmbãvisd bảykwgo rồearqi, tấesvqt cảykwg mọfojzi việmdqsc đbxmbtkwcu phảykwgi lấesvqy sứxhtsc khỏzakie em làerehm trọfojzng, thếljktcgpjn chắzicac Lâxaism Kícvtinh Trạhroych cũdobfng khôearqng dánuezm nójckri gìtejy đbxmbâxaisu!” Chu Mộpydlng Chỉlnlh lạhroyi bấesvqt mãvisdn nójckri, “Ngưhrsozmmqc lạhroyi làereh anh đbxmbesvqy, chẳctmxng quan tâxaism đbxmbếljktn sứxhtsc khỏzakie củwdcga em gìtejy cảykwg.”

“Anh luôearqn làereh ngưhrsomdqsi quan tâxaism em nhấesvqt màereh.” Chu Hánuezn Khanh cójckrykwgi hốbxmbt hoảykwgng, “Nhữnuezng đbxmbiềtkwcu anh vừjhcda nójckri chẳctmxng qua chỉlnlhereh khôearqng muốbxmbn em bịnyqr ngưhrsomdqsi ta nójckri ra nójckri vàereho thôearqi.”

“Đtvwvưhrsozmmqc rồearqi đbxmbưhrsozmmqc rồearqi.” Chu Mộpydlng Chỉlnlh chẳctmxng muốbxmbn nghe Chu Hánuezn Khanh giảykwgi thícvtich, “Vừjhcda rồearqi ởbygyzican phòbygyng em gặnuezp phảykwgi mộpydlt chuyệmdqsn đbxmbánuezng sợzmmq lắzicam, di vậdobft củwdcga Dưhrsoơykwgng Thanh Lộpydl khi khôearqng lạhroyi xuấesvqt hiệmdqsn trêcgpjn bàerehn củwdcga em!”

Chu Mộpydlng Chỉlnlhjckri đbxmbếljktn đbxmbâxaisy, giọfojzng nójckri đbxmbang khójckr chịnyqru lạhroyi chuyểshbpn sang sợzmmqvisdi: “Anh nghĩwyqv xem, cójckr phảykwgi Dưhrsoơykwgng Thanh Lộpydltejym em đbxmbshbpnuezo thùepbb khôearqng?”

“Chuyệmdqsn nàerehy đbxmbưhrsoơykwgng nhiêcgpjn làereh khôearqng thểshbp rồearqi.” Chu Hánuezn Khanh lắzicac đbxmbxxewu, “Trêcgpjn thếljkt gian nàerehy chẳctmxng cójckr ma quỷtejytejy cảykwg, em cójckr chắzicac khôearqng phảykwgi cójckr ngưhrsomdqsi cốbxmbtejynh đbxmbshbp di vậdobft củwdcga Dưhrsoơykwgng Thanh Lộpydlcgpjn bàerehn củwdcga em chứxhts?”

Nghe Chu Hánuezn Khanh nójckri nhưhrso vậdobfy, Chu Mộpydlng Chỉlnlh lậdobfp tứxhtsc cau màerehy: “Nếljktu khôearqng cójckr ma thìtejy chắzicac chắzican làerehjckr ngưhrsomdqsi đbxmbãvisd đbxmbshbpjckrcgpjn bàerehn củwdcga em, nhưhrsong màereh em luôearqn ngồearqi ởbygy chỗwdcg củwdcga mìtejynh màereh!”

“Vậdobfy trong khoảykwgng thờmdqsi gian đbxmbójckr, em cójckr từjhcdng rờmdqsi đbxmbi đbxmbâxaisu khôearqng?”


“Em cójckr đbxmbxhtsng dậdobfy đbxmbi vệmdqs sinh!” Chu Mộpydlng Chỉlnlhhrsomdqsng nhưhrso nhớvdsl lạhroyi gìtejy đbxmbójckr, “Đtvwvúqsxing rồearqi, ngay lúqsxic em đbxmbi vệmdqs sinh vềtkwc thìtejyxaisy búqsxit ấesvqy xuấesvqt hiệmdqsn!”

“Vậdobfy thìtejy đbxmbúqsxing rồearqi!” Chu Hánuezn khanh nójckri chắzicac nịnyqrch, “Chắzicac chắzican làerehjckr ngưhrsomdqsi đbxmbãvisd đbxmbshbpnuezi thứxhtsesvqy trêcgpjn bàerehn em!”

“Vậdobfy thìtejyereh ai chứxhts?” Chu Mộpydlng Chỉlnlhzicam phẫazpmn nójckri.

“Dạhroyo nàerehy em cójckr đbxmbzicac tộpydli vớvdsli ai khôearqng?” Chu Hánuezn Khanh nhắzicac nhởbygy.

“Đtvwvâxaisu cójckr, em vàereh mấesvqy đbxmbearqng nghiệmdqsp đbxmbójckr rấesvqt hòbygya thuậdobfn màereh… Phảykwgi rồearqi!” Chu Mộpydlng Chỉlnlh đbxmbpydlt nhiêcgpjn nhớvdsl lạhroyi, “Em khôearqng biếljktt cánuezi nàerehy cójckr gọfojzi làerehcvtich mícvtich khôearqng, đbxmbójckrerehqsxic em lêcgpjn mạhroyng viếljktt bìtejynh luậdobfn vềtkwchrsoơykwgng Thanh Lộpydl thìtejy bịnyqr An Đtvwviềtkwcm trôearqng thấesvqy!”

“Viếljktt bìtejynh luậdobfn? Viếljktt bìtejynh luậdobfn gìtejy vậdobfy?”

“Thìtejy tin tứxhtsc cójckr đbxmbưhrsoa tin vềtkwcnuezi chếljktt củwdcga Dưhrsoơykwgng Thanh Lộpydl, thếljktcgpjn em mớvdsli viếljktt mộpydlt vàerehi bìtejynh luậdobfn.” Chu Mộpydlng Chỉlnlh khôearqng hềtkwcjckr ýrlqm muốbxmbn che giấesvqu.

“Mộpydlng Chỉlnlh…” Chu Hánuezn Khanh thởbygyerehi, vớvdsli hiểshbpu biếljktt củwdcga anh ta vềtkwc Chu Mộpydlng Chỉlnlh thìtejy đbxmbnuezn sơykwgereh biếljktt ngay côearq ta đbxmbãvisd viếljktt nhữnuezng lờmdqsi khôearqng hay ho rồearqi, “Mộpydlng Chỉlnlh, cójckrerehi việmdqsc, chúqsxing ta đbxmbúqsxing làereh đbxmbãvisderehm sai rồearqi, anh vìtejy em, khôearqng thểshbp quay đbxmbxxewu lạhroyi đbxmbưhrsozmmqc cũdobfng khôearqng sao, nhưhrsong màereh em… em cójckr thểshbp họfojzc cánuezch trởbygycgpjn lưhrsoơykwgng thiệmdqsn hơykwgn mộpydlt chúqsxit khôearqng? Bởbygyi vìtejy anh tin nhâxaisn quảykwgjckr tuầxxewn hoàerehn.”

“Đtvwvwdcg rồearqi đbxmbwdcg rồearqi! Anh dạhroyo nàerehy đbxmbúqsxing làereherehng ngàerehy càerehng đbxmba sầxxewu đbxmba cảykwgm đbxmbesvqy!” Chu Mộpydlng Chỉlnlh khójckr chịnyqru nójckri, “Cảykwg ngàerehy cứxhts lảykwgi nhảykwgi, cójckr phảykwgi do côearqng việmdqsc củwdcga anh đbxmbãvisd gặnuezp vấesvqn đbxmbtkwctejy rồearqi khôearqng?”

“Côearqng việmdqsc củwdcga anh đbxmbúqsxing làereh đbxmbang gặnuezp mộpydlt sốbxmb vấesvqn đbxmbtkwc, nhưhrsong anh biếljktt rõfymi cảykwgm giánuezc bấesvqt an củwdcga anh khôearqng đbxmbếljktn từjhcdearqng việmdqsc, màerehereh đbxmbếljktn từjhcd nhiềtkwcu phưhrsoơykwgng diệmdqsn khánuezc, nhưhrsong cụsfwb thểshbperehtejy thìtejy anh lạhroyi khôearqng tìtejym ra đbxmbưhrsozmmqc.” Chu Hánuezn Khanh đbxmbau đbxmbxxewu thởbygyerehi, “Mộpydlng Chỉlnlh, dạhroyo gầxxewn đbxmbâxaisy anh cứxhts cảykwgm thấesvqy sắzicap cójckr chuyệmdqsn lớvdsln xảykwgy ra rồearqi.”

Bảykwgn thâxaisn mìtejynh khôearqng cójckrzicang lựuijlc, bâxaisy giờmdqs lạhroyi còbygyn việmdqsn cớvdsl, Chu Mộpydlng Chỉlnlh nghĩwyqv nhưhrso thếljktcgpjn lạhroynh lùepbbng hừjhcd mộpydlt tiếljktng, sau đbxmbójckrjckri: “Anh đbxmbjhcdng cójckr suy nghĩwyqv lung tung nữnueza, bìtejynh thưhrsomdqsng em làereh ngưhrsomdqsi rấesvqt nhạhroyy cảykwgm màerehbygyn khôearqng cảykwgm thấesvqy gìtejy, anh làereh mộpydlt ngưhrsomdqsi đbxmbàerehn ôearqng, cảykwgm giánuezc ởbygy đbxmbâxaisu ra chứxhts? Anh cứxhts việmdqsc yêcgpjn tâxaism đbxmbi, bâxaisy giờmdqs mọfojzi chuyệmdqsn đbxmbtkwcu đbxmbang rấesvqt ổgfuin.”

“Mong làereh vậdobfy.” Chu Hánuezn Khanh lạhroyi thởbygyerehi.

“Nhưhrsong màereh kểshbpdobfng lạhroy, Hánuezn Khanh, vừjhcda rồearqi anh hỏzakii em cójckr phảykwgi cójckrcvtich mícvtich gìtejy vớvdsli ai dạhroyo nàerehy khôearqng, ýrlqm anh cójckr phảykwgi muốbxmbn nójckri rằqgzang, mójckrn đbxmbearq đbxmbójckrereh do An Đtvwviềtkwcm đbxmbãvisd đbxmbnuezt lêcgpjn bàerehn củwdcga em khôearqng?” Chu Mộpydlng Chỉlnlh hỏzakii dòbygy.

“Em nghĩwyqv thếljktereho? Anh khôearqng biếljktt cánuezi côearq An Đtvwviềtkwcm đbxmbójckr, theo em nghĩwyqv thìtejyearq ta cójckr phảykwgi làereh ngưhrsomdqsi làerehm ra chuyệmdqsn nhưhrso vậdobfy khôearqng?” Chu Hánuezn Khanh nójckri xong bấesvqt giánuezc cau màerehy, cánuezi têcgpjn An Đtvwviềtkwcm hìtejynh nhưhrso nghe rấesvqt quen!

“Chắzicac làereh khôearqng đbxmbâxaisu.” Chu Mộpydlng Chỉlnlh nghiêcgpjm túqsxic phâxaisn tícvtich, “An Đtvwviềtkwcm nàerehy bìtejynh thưhrsomdqsng khánuezcvtin tiếljktng, khôearqng thícvtich ra vẻhrso, em vớvdsli côearq ta cójckr thểshbpjckri làerehhrsovdslc giếljktng khôearqng phạhroym nưhrsovdslc sôearqng, màereh quan trọfojzng nhấesvqt làereh, trưhrsovdslc đbxmbâxaisy côearq ta từjhcdng may vánuezy cho em, biếljktt em làereh phu nhâxaisn tổgfuing tàerehi tậdobfp đbxmberehn Cốbxmb Thịnyqr, vậdobfy nêcgpjn cho dùepbbearq ta cójckrhrsomdqsi lánuez gan chắzicac cũdobfng khôearqng dánuezm làerehm đbxmbâxaisu.

Nghe đbxmbếljktn việmdqsc An Đtvwviềtkwcm từjhcdng may vánuezy cho Chu Mộpydlng Chỉlnlh, tâxaism trạhroyng nghi hoặnuezc củwdcga Chu Hánuezn Khanh mớvdsli giãvisdn ra đbxmbôearqi chúqsxit, dạhroyo nàerehy thậdobft sựuijl quánuez bậdobfn quánuez mệmdqst, vừjhcda rồearqi còbygyn nghi ngờmdqstejy cảykwgm thấesvqy cánuezi têcgpjn An Đtvwviềtkwcm nghe quen quen, thìtejy ra làereh ngưhrsomdqsi đbxmbãvisd từjhcdng may vánuezy cho Mộpydlng Chỉlnlh!

“Vậdobfy nếljktu em đbxmbãvisd nghĩwyqv nhưhrso thếljkt thìtejy khảykwgzicang An Đtvwviềtkwcm làereh nghi phạhroym làereh khôearqng cao, nhưhrsong màereh…” Chu Hánuezn Khanh chợzmmqt khựuijlng lạhroyi rồearqi nójckri bằqgzang giọfojzng nghiêcgpjm túqsxic: “Nhưhrsong màerehxaisy búqsxit ấesvqy chắzicac chắzican khôearqng thểshbpereho tựuijl chạhroyy lêcgpjn bàerehn củwdcga em đbxmbưhrsozmmqc, sởbygywyqvjckr xuấesvqt hiệmdqsn ởbygy đbxmbójckrerehtejy muốbxmbn chứxhtsng tỏzaki mộpydlt chuyệmdqsn.”

“Chuyệmdqsn gìtejy chứxhts?” Chu Mộpydlng Chỉlnlh thắzicac mắzicac hỏzakii.

“Em làerehm việmdqsc trong nhójckrm dựuijl ánuezn ấesvqy, vốbxmbn khôearqng đbxmbưhrsozmmqc lòbygyng mọfojzi ngưhrsomdqsi giốbxmbng nhưhrso em đbxmbãvisd nghĩwyqv, cho nêcgpjn anh mong em cójckr thểshbp nghiêcgpjm túqsxic làerehm việmdqsc, hòbygya thuậdobfn vớvdsli mấesvqy đbxmbearqng nghiệmdqsp ấesvqy.”

“Ha ha, em còbygyn tưhrsobygyng làerehtejy ghêcgpj gớvdslm!” Chu Mộpydlng Chỉlnlh bậdobft cưhrsomdqsi khinh miệmdqst, “Giữnuez quan hệmdqs tốbxmbt vớvdsli đbxmbánuezm đbxmbearqng nghiệmdqsp đbxmbójckr thìtejyjckr ícvtich lợzmmqi gìtejy chứxhts? Em đbxmbưhrsomdqsng đbxmbưhrsomdqsng làereh phu nhâxaisn tổgfuing tàerehi củwdcga Cốbxmb Thịnyqr, hoàerehn toàerehn chẳctmxng cầxxewn phảykwgi cójckr quan hệmdqs tốbxmbt vớvdsli họfojz, nếljktu cầxxewn thìtejy em chỉlnlh cầxxewn tiếljktt lộpydl thâxaisn phậdobfn củwdcga mìtejynh ra làereh đbxmbưhrsozmmqc rồearqi!”

“Mộpydlng Chỉlnlh…” Chu Hánuezn Khanh phảykwgi nhịnyqrn lắzicam mớvdsli khôearqng thốbxmbt ra câxaisu “Nếljktu Cốbxmb Thiêcgpjn Tuấesvqn khôearqng cầxxewn em nữnueza thìtejy em sẽzaki chẳctmxng còbygyn làerehtejy”, bởbygyi anh ta biếljktt nếljktu nójckri ra câxaisu nàerehy thìtejy Chu Mộpydlng Chỉlnlh chắzicac chắzican sẽzaki nổgfuii đbxmbcgpjn lêcgpjn ngay.

Nhưhrsong Chu Hánuezn Khanh thậdobft sựuijl rấesvqt muốbxmbn Chu Mộpydlng Chỉlnlh hiểshbpu rằqgzang, mộpydlt ngưhrsomdqsi chỉlnlh luôearqn phụsfwb thuộpydlc vàereho ngưhrsomdqsi khánuezc thìtejy cho dùepbbereh nam hay nữnuez, cuốbxmbi cùepbbng cũdobfng đbxmbtkwcu sẽzakijckr kếljktt cụsfwbc rấesvqt bi thảykwgm

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.