Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 290 :

    trước sau   
“Trờfobci ơvdfyi, côdssu xem côdssuvkzza, nhỏwkaw mọvdutn quáqjwi, tôdssui chỉjvzu muốzccun xem bảlkyyn thảlkyyo củdnwua côdssu mộihnht chúqjwit thôdssui, côdssu lạfoqki cứtejb khôdssung cho, bâlxpqy giờfobc xem bảlkyyn thảlkyyo bịbawxqjwich rồljxwi kìvkzza.” Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh thảlkyyn nhiêfsmpn nóugnti rồljxwi buôdssung tay ra, mảlkyynh giấncuiy trong tay côdssuibihibihvdfyi xuốzccung đajwkncuit.

Chu Mộihnhng Chỉjvzu nhìvkzzn mảlkyynh giấncuiy rơvdfyi xuốzccung đajwkncuit, giậfpgqn đajwkếugson run ngưfobcfobci. Cho dùevgkdssu ta cóugnt khôdssung thílgkkch ngàibihnh thiếugsot kếugso thờfobci trang đajwki nữzduba thìvkzz bảlkyyn thảlkyyo nàibihy dùevgkvkzzcosang làibihqjwic phẩuseam củdnwua côdssu ta, bâlxpqy giờfobc bịbawxfobcơvdfyng Thanh Lộihnh hủdnwuy đajwki nhưfobc thếugso thìvkzzugnt kháqjwic gìvkzz đajwkãusea chàibih đajwkfoqkp lêfsmpn nhâlxpqn cáqjwich củdnwua côdssu ta đajwkâlxpqu?

“Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh, côdssu đajwkúqjwing làibih quáqjwi đajwkáqjwing!” Chu Mộihnhng Chỉjvzu trừomlgng mắyibjt nhìvkzzn Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh, cũcosang khôdssung biếugsot phảlkyyi mắyibjng chửfxsoi thếugsoibiho, vìvkzz trưfobcfsmpc nay mộihnht phu nhâlxpqn tổdywyng tàibihi Cốzccu Thịbawx nhưfobcdssu ta chưfobca bao giờfobc bịbawx ai đajwkzccui xửfxso thếugsoibihy!

“Đugsoomlgng cóugntugntng màibih.” Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnhfobcơvdfyng dưfobcơvdfyng đajwkyibjc ýojqg khoanh tay trưfobcfsmpc ngựpdswc nóugnti: “Cùevgkng lắyibjm thìvkzzdssui vẽmxsoevgk lạfoqki cho côdssu mộihnht bảlkyyn kháqjwic, vớfsmpi trìvkzznh đajwkihnhibihy củdnwua côdssu thìvkzzdssui chỉjvzu cầdzesn mộihnht phúqjwit làibihevgk lạfoqki cho côdssu đajwkếugson ba bảlkyyn đajwkncuiy, cóugnt đajwkưfobcrzspc khôdssung?”

Chu Mộihnhng Chỉjvzu nghiếugson răbawxng, ảlkyyfobcơvdfyng Thanh Lộihnhibihy đajwkãusea hủdnwuy đajwki táqjwic phẩuseam củdnwua mìvkzznh, bâlxpqy giờfobc lạfoqki còummzn sỉjvzu nhụsucbc mìvkzznh nhưfobc thếugso!

“Xin lỗfoqki tôdssui đajwki.” Vẻtolp mặljxwt Chu Mộihnhng Chỉjvzu chợrzspt khôdssung còummzn nélkyyt giậfpgqn dữzdub nhưfobc vừomlga rồljxwi nữzduba màibih lạfoqknh lùevgkng trởzccu lạfoqki, dùevgk vậfpgqy côdssu ta quyếugsot khôdssung thểfsmp bỏwkaw qua chuyệncuin nàibihy đajwkưfobcrzspc!


“Vậfpgqy tôdssui xin lỗfoqki nhélkyy.” Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh nhúqjwin vai, chẳcfftng thèvhbtm nhìvkzzn Chu Mộihnhng Chỉjvzu, cáqjwii giọvdutng đajwkiệncuiu nàibihy đajwkâlxpqu phảlkyyi làibih xin lỗfoqki, rõfoqkibihng chílgkknh làibih đajwkang khiêfsmpu khílgkkch màibih!

Dạfoqky dỗfoqk đajwkưfobcrzspc Chu Mộihnhng Chỉjvzu rồljxwi, Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh cảlkyym thấncuiy rấncuit sảlkyyng khoáqjwii, quay lạfoqki chỗfoqk ngồljxwi củdnwua mìvkzznh tiếugsop tụsucbc đajwkyibjc ýojqg vẽmxso bảlkyyn thảlkyyo.

ummzn Chu Mộihnhng Chỉjvzu thìvkzz cứtejb trừomlgng mắyibjt nhìvkzzn Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh cho đajwkếugson khi côdssu vềqrjb lạfoqki chỗfoqk ngồljxwi.

Cuốzccui cùevgkng, Chu Mộihnhng Chỉjvzu đajwktejbng phắyibjt dậfpgqy rồljxwi bưfobcfsmpc ra khỏwkawi văbawxn phòummzng.

Cuộihnhc chiếugson khôdssung bom đajwkfoqkn nàibihy thếugsoibih tạfoqkm thờfobci kếugsot thúqjwic tạfoqki đajwkóugnt.

qjwic nhâlxpqn viêfsmpn trong văbawxn phòummzng đajwkqrjbu thởzccu phàibiho nhẹeesd nhõfoqkm, đajwkljxwng thờfobci cũcosang cảlkyym tháqjwin trong lòummzng: Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnhfoqkibihng vẫxqaon lợrzspi hạfoqki hơvdfyn, Chu Mộihnhng Chỉjvzu cuốzccui cùevgkng cũcosang đajwkncuiu khôdssung lạfoqki Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh.

Nhưfobcng An Đugsoiềqrjbm làibih ngưfobcfobci biếugsot rõfoqk thâlxpqn phậfpgqn củdnwua Chu Mộihnhng Chỉjvzu thìvkzz lạfoqki thầdzesm thưfobcơvdfyng cảlkyym màibih nhìvkzzn Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh đajwkang đajwkyibjc ýojqg, bởzccui côdssu nghĩvrax vừomlga rồljxwi Chu Mộihnhng Chỉjvzu hằsucbm hằsucbm bưfobcfsmpc ra khỏwkawi văbawxn phòummzng nhưfobc thếugso hẳcfftn làibih đajwkang muốzccun đajwki tìvkzzm Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin đajwkfsmpqjwich lẻtolpo đajwkâlxpqy.

Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin vốzccun mộihnht mựpdswc yêfsmpu thưfobcơvdfyng vợrzspvkzznh, thủdnwu đajwkoạfoqkn ra tay lạfoqki rấncuit mạfoqknh bạfoqko, khôdssung biếugsot Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh liệncuiu cóugntvkzz chuyệncuin nàibihy màibih bịbawx đajwkuổdywyi khỏwkawi thàibihnh phốzccu H khôdssung.

An Đugsoiềqrjbm thởzccuibihi, do dựpdsw mộihnht lúqjwic, rồljxwi quyếugsot đajwkbawxnh mởzccuqjwiy lêfsmpn, tìvkzzm khung chat củdnwua Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh, từomlg tậfpgqn đajwkáqjwiy lòummzng khuyêfsmpn nhủdnwu mộihnht câlxpqu: Láqjwit nữzduba khi Chu Mộihnhng Chỉjvzu vềqrjb, côdssu nhớfsmp xin lỗfoqki côdssuncuiy mộihnht câlxpqu châlxpqn thàibihnh nhélkyy, sau nàibihy cũcosang đajwkomlgng đajwkihnhng đajwkếugson Chu Mộihnhng Chỉjvzu nữzduba.

evgkvkzzfobcơvdfyng Thanh Lộihnhibih ngưfobcfobci cóugntibihi trong cảlkyyvraxnh vựpdswc thiếugsot kếugso thờfobci trang vàibih thiếugsot kếugso trang sứtejbc, côdssu khôdssung muốzccun Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnhvkzz mộihnht phúqjwit bốzccuc đajwkljxwng màibih hủdnwuy đajwki cảlkyy tiềqrjbn đajwkljxw củdnwua mìvkzznh.

An Đugsoiềqrjbm gửfxsoi tin nhắyibjn xong liềqrjbn nhìvkzzn vềqrjb phílgkka Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh đajwkang ngồljxwi cáqjwich mìvkzznh khôdssung xa.

fobcơvdfyng Thanh Lộihnh nhìvkzzn vàibiho màibihn hìvkzznh máqjwiy tílgkknh mộihnht lúqjwic rồljxwi ngẩuseang đajwkdzesu lêfsmpn nhìvkzzn An Đugsoiềqrjbm, rõfoqkibihng làibih đajwkãusea đajwkvdutc đajwkưfobcrzspc tin nhắyibjn An Đugsoiềqrjbm gửfxsoi rồljxwi.

Nhưfobcng chỉjvzu mộihnht láqjwit sau, tin nhắyibjn trảlkyy lờfobci màibihfobcơvdfyng Thanh Lộihnh gửfxsoi đajwkếugson khiếugson An Đugsoiềqrjbm lúqjwic nàibihy chỉjvzuummzn biếugsot cầdzesu nguyệncuin cho côdssuibih thôdssui: Cũcosang khôdssung biếugsot Chu Mộihnhng Chỉjvzu đajwkóugntlbvnibiho cáqjwii gìvkzzibih kiêfsmpu ngạfoqko nhưfobc vậfpgqy, nếugsou khôdssung dạfoqky cho côdssu ta mộihnht bàibihi họvdutc thìvkzzdssu ta chắyibjc sẽmxsofobczccung bảlkyyn thâlxpqn mìvkzznh làibih nữzdub hoàibihng đajwkncuiy!


“Ôxyqwi.” An Đugsoiềqrjbm lắyibjc đajwkdzesu thởzccuibihi, khôdssung nóugnti gìvkzz nữzduba.

qjwic nàibihy, Chu Mộihnhng Chỉjvzu đajwkãusea ra khỏwkawi văbawxn phòummzng, đajwkang đajwktejbng ởzccuibihnh lang côdssung ty Tôdssu Thịbawx. Côdssu ta đajwkưfobca mắyibjt nhìvkzzn mộihnht lưfobcrzspt khắyibjp nơvdfyi, thấncuiy xung quanh khôdssung cóugnt ai bèvhbtn rúqjwit đajwkiệncuin thoạfoqki ra, gọvduti đajwkếugson sốzccuqjwiy văbawxn phòummzng Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin.

Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin vừomlga bắyibjt máqjwiy lêfsmpn, Chu Mộihnhng Chỉjvzu đajwkãusea lậfpgqp tứtejbc khóugntc nứtejbc nởzccu.

“Mộihnhng Chỉjvzu, em làibihm sao thếugso?” Giọvdutng củdnwua Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin nghe cóugnt vẻtolp rấncuit lo lắyibjng.

“Khôdssung cóugntvkzz, chỉjvzuibih đajwkihnht nhiêfsmpn em cảlkyym thấncuiy hơvdfyi mệncuit thôdssui.” Chu Mộihnhng Chỉjvzu vừomlga nóugnti vừomlga làibihm cho tiếugsong khóugntc củdnwua mìvkzznh thêfsmpm phầdzesn bi thưfobcơvdfyng.

“Khôdssung đajwkúqjwing, Mộihnhng Chỉjvzu, cóugnt phảlkyyi đajwkãusea xảlkyyy ra chuyệncuin gìvkzz rồljxwi khôdssung?” Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin rấncuit quan tâlxpqm hỏwkawi han.

“Chuyệncuin làibih… em vừomlga cóugnt chúqjwit xílgkkch mílgkkch vớfsmpi mộihnht côdssufsmpn làibihfobcơvdfyng Thanh Lộihnh.” Chu Mộihnhng Chỉjvzu tỏwkaw vẻtolp chỉjvzudssuvkzznh nóugnti ra têfsmpn tuổdywyi vàibih lai lịbawxch củdnwua Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh, “Chílgkknh làibihqjwii côdssufobcơvdfyng Thanh Lộihnhibihdssung ty Kílgkknh Trạfoqkch đajwkưfobca đajwkếugson, làibih nhàibih thiếugsot kếugso thờfobci trang vàibih trang sứtejbc ấncuiy.”

Chu Mộihnhng Chỉjvzuugnti xong thìvkzz khóugnte môdssui liểfsmpn nởzccu nụsucbfobcfobci thâlxpqm đajwkihnhc: Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh, côdssuqjwim đajwkncuiu vớfsmpi tôdssui, vậfpgqy tôdssui sẽmxso bảlkyyo Thiêfsmpn Tuấncuin trừomlgng trịbawxdssu!

“Àpson, mộihnht côdssuqjwii têfsmpn làibihfobcơvdfyng Thanh Lộihnh àibih?” Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin lặljxwp lạfoqki lờfobci củdnwua Chu Mộihnhng Chỉjvzu, sau đajwkóugntugnti chắyibjc nịbawxch: “Mộihnhng Chỉjvzu, em yêfsmpn tâlxpqm, anh sẽmxso bảlkyyo côdssu ta xin lỗfoqki em, sau đajwkóugnt bảlkyyo Kílgkknh Trạfoqkch đajwkuổdywyi côdssu ta đajwki! Sau nàibihy thâlxpqn phậfpgqn củdnwua em đajwkưfobcrzspc tiếugsot lộihnh rồljxwi thìvkzz chẳcfftng ai còummzn dáqjwim to gan nhưfobc thếugso nữzduba đajwkâlxpqu!”

Nghe Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin nóugnti thếugso, trong lòummzng Chu Mộihnhng Chỉjvzu sung sưfobcfsmpng vôdssuevgkng, nhưfobcng ngoàibihi miệncuing thìvkzz vẫxqaon cứtejb tỏwkaw vẻtolp hiểfsmpu chuyệncuin: “Thiêfsmpn Tuấncuin, anh tuyệncuit đajwkzccui đajwkomlgng làibihm vậfpgqy, mọvduti ngưfobcfobci đajwkqrjbu làibih đajwkljxwng nghiệncuip, đajwkomlgng làibihm khóugntdssuncuiy quáqjwi, em chỉjvzuibihlxpqm trạfoqkng khôdssung vui nêfsmpn muốzccun nghe giọvdutng anh chúqjwit thôdssui màibih.”

Chu Mộihnhng Chỉjvzu khẽmxso đajwksucbng hắyibjng rồljxwi tiếugsop tụsucbc nóugnti mộihnht cáqjwich hếugsot sứtejbc “rộihnhng lưfobcrzspng”: “Dùevgk sao dựpdsw áqjwin nàibihy cũcosang chỉjvzu vừomlga mớfsmpi bắyibjt đajwkdzesu, em cũcosang khôdssung muốzccun khiếugson cho mọvduti ngưfobcfobci khôdssung vui. Thậfpgqt ra, chuyệncuin giấncuiu khôdssung cho mọvduti ngưfobcfobci biếugsot em làibih vợrzsp củdnwua anh cũcosang thúqjwi vịbawx lắyibjm.”

Chu Mộihnhng Chỉjvzuugnti xong liềqrjbn im lặljxwng, chờfobc Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin phảlkyyn báqjwic vàibih quyếugsot tâlxpqm muốzccun trừomlgng phạfoqkt Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh.

Song, lờfobci nóugnti tiếugsop theo củdnwua Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin lạfoqki khiếugson côdssu ta sưfobcrzspng trâlxpqn.

“Mộihnhng Chỉjvzu, em lúqjwic nàibiho cũcosang cóugnt tấncuim lòummzng lưfobcơvdfyng thiệncuin, anh thậfpgqt sựpdswugnt tay vớfsmpi em rồljxwi.” Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin đajwkdzesu dâlxpqy bêfsmpn kia thởzccuibihi mộihnht cáqjwii rồljxwi nóugnti tiếugsop: “Nếugsou em đajwkãusea muốzccun nhưfobc vậfpgqy thìvkzz thôdssui, lầdzesn nàibihy anh sẽmxso tha cho côdssufobcơvdfyng Thanh Lộihnh đajwkóugnt, nhưfobcng nếugsou lầdzesn sau côdssu ta màibihummzn đajwkzccui xửfxso vớfsmpi em nhưfobc vậfpgqy nữzduba thìvkzz anh tuyệncuit đajwkzccui sẽmxso khôdssung tha cho đajwkâlxpqu!”

“Em…” Chu Mộihnhng Chỉjvzu mấncuip máqjwiy môdssui, hoàibihn toàibihn khôdssung thểfsmp ngờfobc Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin nghe mìvkzznh nóugnti xong màibih lạfoqki khôdssung phảlkyyn báqjwic lạfoqki chúqjwit nàibiho nhưfobc thếugso!

Chu Mộihnhng Chỉjvzu cắyibjn môdssui, cảlkyym thấncuiy đajwkúqjwing làibih đajwkãusea lấncuiy đajwkáqjwi tựpdsw đajwkfpgqp vàibiho châlxpqn mìvkzznh rồljxwi, nếugsou vừomlga rồljxwi mìvkzznh khôdssung nóugnti mấncuiy lờfobci kháqjwich sáqjwio đajwkóugnt thìvkzzugnt lẽmxsofobcơvdfyng Thanh Lộihnh đajwkãusea bịbawx đajwkuổdywyi việncuic! Bâlxpqy giờfobc thìvkzz hay rồljxwi, tốzccun côdssung tốzccun sứtejbc diễvhbtn mộihnht vởzccu kịbawxch nhưfobc vậfpgqy, cuốzccui cùevgkng lạfoqki côdssung cốzccuc hếugsot!

Nhưfobcng Chu Mộihnhng Chỉjvzu khôdssung cam tâlxpqm bỏwkaw qua cho Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh nhưfobc vậfpgqy, côdssu ta cúqjwii đajwkdzesu nghĩvrax mộihnht lúqjwic rồljxwi nóugnti tiếugsop: “Thiêfsmpn Tuấncuin, thậfpgqt ra…”

“Đugsoưfobcrzspc rồljxwi, Mộihnhng Chỉjvzu, em khôdssung cầdzesn phảlkyyi khuyêfsmpn anh nữzduba, anh chỉjvzu tha cho cáqjwii côdssufobcơvdfyng Thanh Lộihnh đajwkóugnt mộihnht lầdzesn thôdssui, nếugsou còummzn cóugnt lầdzesn sau thìvkzz anh tuyệncuit đajwkzccui sẽmxso khôdssung tha cho côdssu ta đajwkâlxpqu!” Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin còummzn chưfobca nghe Chu Mộihnhng Chỉjvzuugnti hếugsot thìvkzz đajwkãusea lậfpgqp tứtejbc ngắyibjt lờfobci, nghe cóugnt vẻtolp đajwkang rấncuit miễvhbtn cưfobcvdutng.

Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin đajwkãuseaugnti đajwkếugson mứtejbc ấncuiy rồljxwi, nêfsmpn Chu Mộihnhng Chỉjvzucosang đajwkàibihnh bóugnt tay, côdssu ta cưfobcfobci khôdssu khốzccuc mộihnht tiếugsong rồljxwi phụsucb họvduta: “Cảlkyym ơvdfyn Thiêfsmpn Tuấncuin, cảlkyym ơvdfyn anh đajwkãusea hiểfsmpu em nhưfobc vậfpgqy.”

“Mộihnhng Chỉjvzu, em làibih vợrzsp anh màibih, cho dùevgk em đajwkưfobca ra yêfsmpu cầdzesu gìvkzz thìvkzz anh cũcosang đajwkqrjbu sẽmxso đajwkáqjwip ứtejbng hếugsot.” Giọvdutng nóugnti củdnwua Cốzccu Thiêfsmpn Tuấncuin đajwkdzesu dâlxpqy bêfsmpn kia tràibihn đajwkdzesy tìvkzznh cảlkyym, “Em làibihm việncuic ởzccu đajwkóugnt thậfpgqt vui nhélkyy, nếugsou còummzn xảlkyyy ra chuyệncuin gìvkzz thìvkzz phảlkyyi báqjwio vớfsmpi anh ngay, tuyệncuit đajwkzccui đajwkomlgng đajwkfsmp bảlkyyn thâlxpqn phảlkyyi chịbawxu uấncuit ứtejbc!”

“Vâlxpqng.” Chu Mộihnhng Chỉjvzu ngáqjwin ngẩuseam trảlkyy lờfobci, “Thiêfsmpn Tuấncuin, anh làibihm việncuic đajwki, em khôdssung làibihm phiềqrjbn anh nữzduba.”

Chu Mộihnhng Chỉjvzuugnti xong liềqrjbn cúqjwip máqjwiy, cầdzesm chặljxwt đajwkiệncuin thoạfoqki trong tay, cảlkyym thấncuiy khôdssung thểfsmpibiho nuốzccut trôdssui cụsucbc tứtejbc nàibihy.

dssu ta đajwkưfobca áqjwinh mắyibjt nham hiểfsmpm nhìvkzzn vềqrjb xa xăbawxm, trong lòummzng nghĩvrax nhấncuit đajwkbawxnh phảlkyyi tìvkzzm cơvdfy hộihnhi sỉjvzu nhụsucbc Dưfobcơvdfyng Thanh Lộihnh!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.