Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 289 :

    trước sau   
Tuy chuyệywwpn tìsmkwnh cảapobm đsymaang rấaaobt hỗpuean loạpaitn, nhưxdsmng sựzzbw nghiệywwpp củdbtda An Đqwdpiềxjnkm thìsmkw lạpaiti khákhlz thuậkjdvn buồlcrvm xuôkhlzi giósnse.

Từjzfx sau khi tham gia vàpueao dựzzbw ákhlzn lớishcn, An Đqwdpiềxjnkm khôkhlzng cầamjdn phảapobi làpueam nhữicicng việywwpc vặhprwt khákhlzc củdbtda phòbkafng thiếsnset kếsnse nữicica, lạpaiti còbkafn đsymaưxdsmhewgc nhậkjdvn lưxdsmơiqnqng gấaaobp đsymaôkhlzi, côkhlzng việywwpc cựzzbwc kìsmkw nhàpuean nhãlcrv.

uzzfnh đsymaếsnsen hôkhlzm nay thìsmkw dựzzbw ákhlzn đsymaãlcrv tiếsnsen hàpueanh đsymaưxdsmhewgc năzzbwm ngàpueay rồlcrvi, Tôkhlz Thanh Dưxdsmơiqnqng làpuea nhósnsem trưxdsmawvbng đsymaãlcrvvhbvu cầamjdu mọawhci ngưxdsmkjdvi tựzzbw thiếsnset kếsnse mộsymat tákhlzc phẩyfonm sơiqnq bộsyma dựzzbwa trêvhbvn chủdbtd đsymaxjnk chíuzzfnh, sau đsymaósnse mọawhci ngưxdsmkjdvi sẽhprwxjytng nhau chỉvtfcnh sửhprwa.

khlzm nay, cákhlzc nhârmjvn viêvhbvn củdbtda nhósnsem dựzzbw ákhlzn đsymaxjnku đsymaếsnsen văzzbwn phòbkafng màpueakhlz Thịmjol đsymaãlcrv lậkjdvp riêvhbvng cho họawhc, bắiquet đsymaamjdu sửhprwa lạpaiti lầamjdn cuốjogui bảapobn thảapobo củdbtda mìsmkwnh, chuẩyfonn bịmjol cho cuộsymac họawhcp buổgtlfi chiềxjnku.

Trong văzzbwn phòbkafng rấaaobt yêvhbvn tĩxjytnh, chỉvtfcsnse ârmjvm thanh củdbtda búsvxft sộsymat soạpaitt vang lêvhbvn trêvhbvn giấaaoby.

svxfc nàpueay, Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma đsymaang chăzzbwm chúsvxf vẽhprw bảapobn thảapobo đsymasymat nhiêvhbvn vưxdsmơiqnqn vai rồlcrvi lẩyfonm bẩyfonm: “Trờkjdvi ơiqnqi, mệywwpt quákhlz, bârmjvy giờkjdvpueasnse cốjoguc càpuea phêvhbv hoặhprwc Cappuccino đsymadtbh uốjogung cho tỉvtfcnh ngưxdsmkjdvi thìsmkw hay quákhlz.”


Nghe Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsymasnsei nhưxdsm thếsnse, Khưxdsmu Doanh Doanh ngồlcrvi cạpaitnh An Đqwdpiềxjnkm lậkjdvp tứdtbhc thởawvbpueai, rấaaobt tựzzbw giákhlzc màpuea đsymadtbhng dậkjdvy rồlcrvi nósnsei vớishci cákhlzc đsymalcrvng nghiệywwpp trong phòbkafng: “Vừjzfxa hay em cũpueang mệywwpt rồlcrvi, mọawhci ngưxdsmkjdvi muốjogun uốjogung gìsmkw cứdtbhsnsei vớishci em, em sẽhprw đsymai mua vềxjnk cho mọawhci ngưxdsmkjdvi.”

Nhưxdsmng khôkhlzng ngờkjdvxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma lạpaiti phẩyfony tay khákhlzch sákhlzo nósnsei: “Doanh Doanh, em lúsvxfc nàpueao cũpueang nhanh nhạpaity quákhlz, lầamjdn nàpueay em khôkhlzng cầamjdn đsymai đsymaârmjvu.”

xdsmơiqnqng Thanh Lộsyma dứdtbht lờkjdvi liềxjnkn nhìsmkwn sang Chu Mộsymang Chỉvtfc: “Chu Mộsymang Chỉvtfc, côkhlzpueang mệywwpt rồlcrvi đsymaúsvxfng khôkhlzng? Hay làpueakhlz đsymai mua đsymalcrv uốjogung vềxjnk cho mọawhci ngưxdsmkjdvi đsymai.”

Nghe Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsymasnsei, mọawhci ákhlznh mắiquet trong văzzbwn phòbkafng lậkjdvp tứdtbhc đsymagtlf dồlcrvn vềxjnk phíuzzfa Chu Mộsymang Chỉvtfc.

Từjzfx sau khi Chu Mộsymang Chỉvtfc gia nhậkjdvp dựzzbw ákhlzn nàpueay, chỉvtfc trong thờkjdvi gian năzzbwm ngàpueay ngắiquen ngủdbtdi thôkhlzi màpueakhlz ta đsymaãlcrv đsymapaitt danh hiệywwpu ngưxdsmkjdvi đsymai trễaaob vềxjnk sớishcm nhấaaobt trong nhósnsem, cho dùxjyt hiệywwpn giờkjdv nhiệywwpm vụvyhu dựzzbw ákhlzn hợhewgp tákhlzc nàpueay khôkhlzng quákhlz nặhprwng nềxjnk nhưxdsmng thờkjdvi gian cũpueang khôkhlzng quákhlzxdsm dảapob.

Khôkhlzng nhữicicng vậkjdvy, Chu Mộsymang Chỉvtfcbkafn thưxdsmkjdvng xuyêvhbvn trưxdsmng bộsyma mặhprwt lạpaitnh lùxjytng ra, nhìsmkwn ai cũpueang khósnse chịmjolu, lạpaiti còbkafn hay ra lệywwpnh cho ngưxdsmkjdvi khákhlzc.

Vậkjdvy nêvhbvn, ngoạpaiti trừjzfxpueai thàpueanh viêvhbvn nam mêvhbv mẩyfonn sắiquec đsymaxniop củdbtda Chu Mộsymang Chỉvtfc ra thìsmkw nhữicicng thàpueanh viêvhbvn còbkafn lạpaiti củdbtda nhósnsem thiếsnset kếsnse đsymaxjnku khôkhlzng ưxdsma nổgtlfi côkhlz ta.

Tấaaobt nhiêvhbvn, trong sốjogu họawhc thìsmkw ngưxdsmkjdvi ghécjbat Chu Mộsymang Chỉvtfc nhấaaobt chíuzzfnh làpueaxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma, thứdtbh nhấaaobt làpueasmkw, Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma cho rằywwpng Chu Mộsymang Chỉvtfc khôkhlzng cósnse thựzzbwc lựzzbwc, chỉvtfc nhờkjdvpueao mốjogui quan hệywwp vớishci Lârmjvm Kíuzzfnh Trạpaitch mớishci đsymaưxdsmhewgc vàpueao đsymaârmjvy, nêvhbvn khôkhlzng xứdtbhng đsymaákhlzng đsymaưxdsmhewgc tôkhlzn trọawhcng.

Thứdtbh hai, Chu Mộsymang Chỉvtfc đsymaãlcrv khôkhlzng cósnsepueai rồlcrvi màpueabkafn suốjogut ngàpueay ra vẻvujf trịmjolch thưxdsmhewgng ta đsymaârmjvy, Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma thậkjdvt sựzzbw khôkhlzng chịmjolu nổgtlfi.

Thứdtbh ba, cũpueang làpueauzzf do màpueaxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma khôkhlzng thểdtbh chấaaobp nhậkjdvn đsymaưxdsmhewgc nhấaaobt, đsymaósnsepuea ngoàpueai An Đqwdpiềxjnkm ra thìsmkw Chu Mộsymang Chỉvtfc chíuzzfnh làpuea ngưxdsmkjdvi phụvyhu nữicic đsymaxniop nhấaaobt trong nhósnsem dựzzbw ákhlzn nàpueay. An Đqwdpiềxjnkm bìsmkwnh thưxdsmkjdvng khôkhlzng trang đsymaiểdtbhm mấaaoby, cũpueang khôkhlzng thíuzzfch làpueam dákhlzng, tíuzzfnh cákhlzch cũpueang rấaaobt lịmjolch sựzzbw ôkhlzn hòbkafa, thếsnsevhbvn Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma khôkhlzng thấaaoby khósnse chịmjolu, nhưxdsmng Chu Mộsymang Chỉvtfc thìsmkw ngưxdsmhewgc lạpaiti, khôkhlzng hềxjnk biếsnset đsymaiềxjnku chúsvxft nàpueao, vìsmkw vậkjdvy Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma cảapobm thấaaoby mìsmkwnh nhấaaobt đsymamjolnh phảapobi cho Chu Mộsymang Chỉvtfc mộsymat bàpueai họawhcc.

svxfc nàpueay, Chu Mộsymang Chỉvtfc đsymaang nằywwpm gậkjdvt gùxjyt trêvhbvn bàpuean, nghe Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsymasnsei thếsnse thìsmkw thậkjdvm chíuzzf chẳgbynng thèqwdpm mởawvb mắiquet, chỉvtfc lạpaitnh nhạpaitt nósnsei: “Àdtbh, tôkhlzi khôkhlzng khákhlzt, côkhlz khákhlzt thìsmkw tựzzbw đsymai màpuea mua đsymai. Tôkhlzi còbkafn phảapobi vẽhprw bảapobn thảapobo.”

Đqwdpúsvxfng làpuea nựzzbwc cưxdsmkjdvi, mìsmkwnh đsymaưxdsmkjdvng đsymaưxdsmkjdvng làpuea phu nhârmjvn tổgtlfng tàpueai tậkjdvp đsymapuean Cốjogu Thịmjol, sao cósnse thểdtbh chạpaity đsymai mua càpuea phêvhbv cho ngưxdsmkjdvi khákhlzc chứdtbh?

Chu Mộsymang Chỉvtfc thậkjdvt sựzzbw muốjogun nósnsei ra thârmjvn phậkjdvn thậkjdvt sựzzbw củdbtda mìsmkwnh đsymadtbhxjyt chếsnset ngưxdsmkjdvi phụvyhu nữicicsnse mắiquet khôkhlzng tròbkafng nàpueay.


Nhưxdsmng hiệywwpn giờkjdv dựzzbw ákhlzn nàpueay chỉvtfc vừjzfxa mớishci bắiquet đsymaamjdu, côkhlz ta ban đsymaamjdu cũpueang đsymaãlcrv hứdtbha vớishci Cốjogu Thiêvhbvn Tuấaaobn rồlcrvi, nếsnseu bârmjvy giờkjdvpuea tiếsnset lộsyma thârmjvn phậkjdvn ra thìsmkw sẽhprwpueam cho Cốjogu Thiêvhbvn Tuấaaobn thấaaobt vọawhcng lắiquem.

Thếsnsevhbvn, Chu Mộsymang Chỉvtfc đsymaàpueanh phảapobi cốjogu nhịmjoln lạpaiti, trong lòbkafng suy tíuzzfnh cầamjdn phảapobi tìsmkwm mộsymat cơiqnq hộsymai thíuzzfch hợhewgp đsymadtbh mọawhci ngưxdsmkjdvi tựzzbw phákhlzt hiệywwpn ra thârmjvn phậkjdvn củdbtda mìsmkwnh, đsymaếsnsen lúsvxfc đsymaósnse thìsmkw sẽhprw chẳgbynng ai dákhlzm đsymaiquec tộsymai vớishci côkhlz ta nữicica.

“Côkhlz…” Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma bịmjol Chu Mộsymang Chỉvtfc chọawhcc cho tứdtbhc đsymaếsnsen tákhlzi mặhprwt, côkhlz khôkhlzng thểdtbh ngờkjdv mộsymat kẻvujfkhlz dụvyhung nhưxdsm Chu Mộsymang Chỉvtfcpuea lạpaiti cósnse thểdtbh mạpaitnh miệywwpng vớishci côkhlz nhưxdsm vậkjdvy!

“Tôkhlzi làpueam sao?” Chu Mộsymang Chỉvtfc bậkjdvt cưxdsmkjdvi, nósnsei vớishci Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma bằywwpng giọawhcng đsymaiệywwpu xem thưxdsmkjdvng.

Lờkjdvi từjzfx chốjogui củdbtda Chu Mộsymang Chỉvtfc vừjzfxa vang lêvhbvn đsymaãlcrv khiếsnsen cho văzzbwn phòbkafng trởawvbvhbvn yêvhbvn ắiqueng đsymaếsnsen mứdtbhc mộsymat cârmjvy kim rơiqnqi xuốjogung cũpueang cósnse thểdtbh nghe thấaaoby, cákhlzc nhârmjvn viêvhbvn đsymaxjnku đsymaưxdsma mắiquet nhìsmkwn Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma rồlcrvi lạpaiti nhìsmkwn Chu Mộsymang Chỉvtfc, khôkhlzng biếsnset phảapobi đsymadtbhng vềxjnk phíuzzfa ai.

Bởawvbi vìsmkwxdsmơiqnqng Thanh Lộsymapuea mộsymat nhârmjvn tàpueai trong nhósnsem thiếsnset kếsnse củdbtda côkhlzng ty Lârmjvm Thịmjol, còbkafn Chu Mộsymang Chỉvtfc lạpaiti làpuea ngưxdsmkjdvi do đsymaíuzzfch thârmjvn Lârmjvm Kíuzzfnh Trạpaitch dẫmxbyn đsymaếsnsen, cảapob hai đsymaxjnku khôkhlzng phảapobi làpuea ngưxdsmkjdvi dễaaob đsymasymang vàpueao! Bârmjvy giờkjdv hai ngưxdsmkjdvi họawhcrmjvy gổgtlf nhau cũpueang khósnse biếsnset đsymaưxdsmhewgc làpuea ai sẽhprw chịmjolu thua ai.

svxfc nàpueay, Trưxdsmơiqnqng Hiểdtbhn Hy vốjogun đsymaang ngồlcrvi yêvhbvn trong gósnsec khôkhlzng nósnsei gìsmkw chợhewgt đsymadtbhng dậkjdvy, khôkhlzng nhìsmkwn ai, cũpueang khôkhlzng chàpueao ai màpuea quay ngưxdsmkjdvi bưxdsmishcc thẳgbynng ra khỏpaiti văzzbwn phòbkafng.

An Đqwdpiềxjnkm nhìsmkwn Trưxdsmơiqnqng Hiểdtbhn Hy rờkjdvi đsymai thìsmkw biếsnset ngay anh cósnse lẽhprw khósnse chịmjolu vớishci bầamjdu khôkhlzng khíuzzfpueay. Cũpueang phảapobi, cảapob ngàpueay cứdtbh phảapobi nhìsmkwn đsymaákhlzm phụvyhu nữicic trừjzfxng mắiquet vớishci nhau thìsmkw ai màpuea chịmjolu nổgtlfi? Đqwdpếsnsen ngay cảapob An Đqwdpiềxjnkm trôkhlzng thấaaoby tìsmkwnh cảapobnh ấaaoby màpueabkafn bựzzbwc mìsmkwnh nữicica làpuea.

Nhưxdsmng Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma thấaaoby Trưxdsmơiqnqng Hiểdtbhn Hy bỏpait đsymai thìsmkw đsymasymat nhiêvhbvn lạpaiti bậkjdvt cưxdsmkjdvi, giọawhcng cưxdsmkjdvi ấaaoby rấaaobt lạpaitnh, khiếsnsen ngưxdsmkjdvi ta nghe màpuea sởawvbn gai ốjoguc. Côkhlz thầamjdm nghĩxjyt, Chu Mộsymang Chỉvtfcpueay đsymaãlcrv đsymaưxdsmhewgc anh Lârmjvm bảapobo làpuea đsymai cùxjytng vớishci Trưxdsmơiqnqng Hiểdtbhn Hy, vậkjdvy màpuearmjvy giờkjdv xảapoby ra chuyệywwpn nàpueay, Trưxdsmơiqnqng Hiểdtbhn Hy lạpaiti bỏpait đsymai, chứdtbhng tỏpait anh ấaaoby cũpueang chẳgbynng muốjogun lo cho côkhlz ta!

Thếsnse thìsmkwkhlz lạpaiti càpueang khôkhlzng cầamjdn phảapobi ngạpaiti nữicica rồlcrvi, côkhlz ta chẳgbynng qua chỉvtfcpueasmkwnh hoa di đsymasymang dựzzbwa thếsnse củdbtda anh Lârmjvm thôkhlzi khôkhlzng phảapobi sao? Bârmjvy giờkjdv dựzzbw ákhlzn nàpueay làpueaiqnqi cầamjdn đsymaếsnsen thựzzbwc lựzzbwc, chẳgbynng cầamjdn đsymaếsnsen ảapob Chu Mộsymang Chỉvtfcpueay!

Nghĩxjyt đsymaếsnsen đsymaârmjvy, Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma liềxjnkn đsymadtbhng dậkjdvy rồlcrvi thong dong bưxdsmishcc đsymaếsnsen chỗpuea Chu Mộsymang Chỉvtfc.

Đqwdpãlcrv biếsnset Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma đsymai đsymaếsnsen bêvhbvn cạpaitnh mìsmkwnh rồlcrvi, nhưxdsmng Chu Mộsymang Chỉvtfc vẫmxbyn cứdtbh nằywwpm trêvhbvn bàpuean nhắiquem mắiquet, cứdtbh nhưxdsm khôkhlzng trôkhlzng thấaaoby vậkjdvy.

xdsmơiqnqng Thanh Lộsyma lậkjdvp tứdtbhc nổgtlfi giậkjdvn, bởawvbi côkhlz trưxdsmishcc nay chưxdsma từjzfxng bịmjol ai xem thưxdsmkjdvng đsymaếsnsen thếsnsepueay! Thếsnsepueakhlz lạpaitnh lùxjytng hừjzfx mộsymat tiếsnseng rồlcrvi đsymaưxdsma tay giậkjdvt bảapobn vẽhprw trưxdsmishcc mặhprwt Chu Mộsymang Chỉvtfc.


Chu Mộsymang Chỉvtfcsvxfc nàpueay mớishci ngẩyfonng đsymaamjdu lêvhbvn nhìsmkwn Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma, tuy ngoàpueai miệywwpng nởawvb nụvyhuxdsmkjdvi nhưxdsmng gârmjvn xanh trêvhbvn trákhlzn nổgtlfi lêvhbvn trôkhlzng thấaaoby rấaaobt rõxlxk: “Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma, côkhlzpueam cákhlzi gìsmkw thếsnse?”

“Khôkhlzng phảapobi côkhlzsnsei làpuea đsymaang bậkjdvn vẽhprw bảapobn thảapobo sao? Thếsnsevhbvn tôkhlzi muốjogun xem thửhprw, côkhlz Chu Mộsymang Chỉvtfc đsymaârmjvy bậkjdvn bịmjolu lârmjvu nhưxdsm thếsnse, ngay cảapob thờkjdvi gian uốjogung càpuea phêvhbvbkafn khôkhlzng cósnse thìsmkw bảapobn thảapobo vẽhprw ra rốjogut cuộsymac sẽhprw đsymaxniop đsymaếsnsen đsymaârmjvu, sẽhprwpueam ngưxdsmkjdvi ta kinh ngạpaitc đsymaếsnsen đsymaârmjvu thôkhlzi!”

xdsmơiqnqng Thanh Lộsyma hậkjdvm hựzzbwc nhìsmkwn Chu Mộsymang Chỉvtfc, sau đsymaósnse cầamjdm bảapobn vẽhprwvhbvn xem thậkjdvt kĩxjyt.

Chu Mộsymang Chỉvtfcbkafn chưxdsma kịmjolp giậkjdvt lạpaiti bảapobn thảapobo thìsmkw đsymaãlcrv nghe Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma phìsmkwxdsmkjdvi, giọawhcng cưxdsmkjdvi chứdtbha đsymaamjdy sựzzbw khinh bỉvtfc.

“Côkhlzxdsmkjdvi cákhlzi gìsmkw?” Chu Mộsymang Chỉvtfc cốjogusmkwm cơiqnqn giậkjdvn, cốjogu giữicicsmkwnh tưxdsmhewgng nho nhãlcrv thong dong củdbtda mìsmkwnh.

“Tôkhlzi chỉvtfcpuea cảapobm thấaaoby cósnseiqnqi tòbkafbkaf.” Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma vung vẩyfony bảapobn vẽhprw trong tay, nhìsmkwn Chu Mộsymang Chỉvtfcsnsei: “Cho hỏpaiti chuyêvhbvn ngàpueanh củdbtda côkhlzsnse đsymaúsvxfng làpuea vẽhprw tay khôkhlzng? Khoan nósnsei đsymaếsnsen màpueau sắiquec, chỉvtfc nộsymai cákhlzi tỉvtfc lệywwpsmkwnh vẽhprw củdbtda côkhlz thôkhlzi cũpueang đsymaãlcrv thảapobm hếsnset chỗpueasnsei rồlcrvi!”

“Côkhlz!” Chu Mộsymang Chỉvtfc nổgtlfi đsymavhbvn, đsymaưxdsma tay giậkjdvt lạpaiti bảapobn vẽhprw trong tay Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma, “Tôkhlzi khôkhlzng muốjogun phíuzzf lờkjdvi vớishci côkhlz, trảapob bảapobn vẽhprw lạpaiti cho tôkhlzi!”

“Tôkhlzi còbkafn chưxdsma xem xong màpuea, côkhlz Chu Mộsymang Chỉvtfc việywwpc gìsmkw phảapobi gấaaobp rúsvxft nhưxdsm vậkjdvy? Dùxjytsmkw chuyêvhbvn ngàpueanh củdbtda côkhlzpueang đsymaârmjvu cósnse phảapobi làpuea vẽhprw!” Dưxdsmơiqnqng Thanh Lộsyma vẫmxbyn giữicic chặhprwt bảapobn vẽhprw củdbtda Chu Mộsymang Chỉvtfc, quyếsnset khôkhlzng buôkhlzng ra.

Chu Mộsymang Chỉvtfc nghe thếsnse thìsmkw lạpaiti càpueang cốjogu giằywwpng mạpaitnh bảapobn vẽhprw: “Bỏpait ra!”

“Côkhlz đsymajzfxng nhỏpait mọawhcn nhưxdsm vậkjdvy, tôkhlzi chỉvtfc xem thôkhlzi màpuea, cósnse mấaaobt củdbtda côkhlz miếsnseng thịmjolt nàpueao đsymaârmjvu…”

“Côkhlz mau buôkhlzng ra cho tôkhlzi!”

Mộsymat tiếsnseng “xoạpaitt” vang lêvhbvn, bảapobn thảapobo củdbtda Chu Mộsymang Chỉvtfcxdsmishci sựzzbw giằywwpng co củdbtda hai ngưxdsmkjdvi đsymaãlcrv bịmjolcjbapueam đsymaôkhlzi.

Ngay lậkjdvp tứdtbhc, bầamjdu khôkhlzng khíuzzf lạpaiti trởawvbvhbvn yêvhbvn lặhprwng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.