Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 235 :

    trước sau   
Ôcyrsn Minh nhìksron An Đedzsiềxcxmm, lạhqoti nhìksron vàxxlko Lýcyrsjnen Kỳqwuj đmsmsang nằaxnxm trêifbpn giưjnenrusung bệaxzznh, cuốfmrgi cùybtkng đmsmsi theo An Đedzsiềxcxmm đmsmsếsiewn hàxxlknh lang củmmdsa bệaxzznh việaxzzn.

xxlknh lang ởowxs phòybtkng bệaxzznh rấnthut đmsmsôffjpng ngưjnenrusui qua lạhqoti, An Đedzsiềxcxmm cứffem nhưjnen thếsiew nhìksron chằaxnxm chằaxnxm Ôcyrsn Minh, bỗedzsng nhiêifbpn cảyafpm giámsmsc khôffjpng hềxcxm quen biếsiewt ngưjnenrusui nàxxlky, mộrupvt ngưjnenrusui văfysbn vẻoijx lịzvtrch sựciid nhưjnen vậdmlny, luôffjpn cófknq con mắtkxpt tinh tưjnenrusung, ngũmece quan hàxxlki hòybtka mang phong cámsmsch thưjnen sinh, nhìksron vàxxlko rấnthut đmsmsámsmsng tin cậdmlny.

Anh ta bắtkxpt đmsmsmqpku theo đmsmsuổdifvi Tưjnen Kỳqwuj từqojbfysbm nhấnthut đmsmshqoti họsyooc! An Đedzsiềxcxmm cũmeceng đmsmsãfknq từqojbng tậdmlnn mắtkxpt chứffemng kiếsiewn Ôcyrsn Minh đmsmsãfknqifbpu thưjnenơdsqlng Tưjnen Kỳqwuj biếsiewt nhưjnenrusung nàxxlko, ban đmsmsmqpku họsyoo âgktbn ámsmsi vớrusui nhau ra sao.

Ngay cảyafp An Đedzsiềxcxmm cũmeceng cảyafpm thấnthuy, Ôcyrsn Minh làxxlk mộrupvt ngưjnenrusui đmsmsàxxlkn ôffjpng hiếsiewm cófknq, nhưjnenng mộrupvt ngưjnenrusui đmsmsàxxlkn ôffjpng nhưjnen vậdmlny sao lạhqoti phảyafpn bộrupvi vợsiew, đmsmsi tìksrom gámsmsi ởowxs ngoàxxlki chứffem?

An Đedzsiềxcxmm cófknq chúhqott khôffjpng hiểajneu, côffjp luôffjpn luôffjpn khôffjpng biếsiewt nhìksron ngưjnenrusui.

“Tưjnen Kỳqwujffjpnthuy…thếsiewxxlko rồrusui?” Ôcyrsn Minh trámsmsnh néqpqc ámsmsnh mặvpftt củmmdsa An Đedzsiềxcxmm hỏtkxpi.


“Vừqojba nãfknqy khófknqc cạhqotn nưjnenrusuc mắtkxpt, bâgktby giờrusu ngủmmds rồrusui.” Giọsyoong nófknqi củmmdsa An Đedzsiềxcxmm khôffjpng hềxcxm dịzvtru dàxxlkng.

“Khi nàxxlko tôffjpi cófknq thểajne gặvpftp Tưjnen Kỳqwuj?” Ôcyrsn Minh ngẩgslong đmsmsmqpku vớrusui dámsmsng vẻoijx tộrupvi nghiệaxzzp.

An Đedzsiềxcxmm lạhqotnh lùybtkng cưjnenrusui: “Cámsmsi nàxxlky phảyafpi xem khi nàxxlko Tưjnen Kỳqwuj muốfmrgn gặvpftp anh.”

“Côffjp đmsmsajneffjpi gặvpftp Tưjnen Kỳqwuj, côffjpnthuy nhấnthut đmsmszvtrnh sẽxcxm tha thứffem cho tôffjpi.” Giọsyoong củmmdsa Ôcyrsn Minh nhưjnen van xin.

“Cámsmsi nàxxlky tôffjpi khôffjpng thểajne quyếsiewt đmsmszvtrnh đmsmsưjnensiewc đmsmsâgktbu.” An Đedzsiềxcxmm lạhqotnh lùybtkng, “Nhưjnenng Tưjnen Kỳqwuj lạhqoti muốfmrgn gặvpftp ngưjnenrusui phụatha nữzkti kia, anh đmsmsưjnena sốfmrg đmsmsiệaxzzn thoạhqoti côffjp ta cho tôffjpi.”

“Khôffjpng đmsmsưjnensiewc! Khôffjpng thểajne gặvpftp côffjpnthuy!” Ôcyrsn Minh bộrupv dạhqotng đmsmsámsmsng thưjnenơdsqlng lúhqotc nãfknqy nãfknqy lậdmlnp tứffemc nhưjnen con mèyafpo bịzvtr đmsmshqotp trúhqotng đmsmsffjpi, giậdmlnn dữzktifknqi, “Gặvpftp côffjpnthuy làxxlkm gìksro? Đedzsâgktby làxxlk chuyệaxzzn giữzktia tôffjpi vàxxlkjnen Kỳqwuj, khôffjpng liêifbpn quan đmsmsếsiewn côffjpnthuy.”

An Đedzsiềxcxmm khôffjpng thểajne tin đmsmsưjnensiewc nhìksron Ôcyrsn Minh, nghe cámsmsi giọsyoong nàxxlky củmmdsa anh, Ôcyrsn Minh vẫysedn còybtkn muốfmrgn bảyafpo vệaxzz ngưjnenrusui phụatha nữzkti đmsmsófknq sao? Tưjnen Kỳqwuj đmsmsxcxmu đmsmsãfknq biếsiewt gầmqpkn hếsiewt rồrusui, anh ta vẫysedn còybtkn mốfmrgt vừqojba xin Tưjnen Kỳqwuj tha thứffem, vừqojba qua lạhqoti vớrusui ngưjnenrusui phụatha nữzkti kia sao?

“Làxxlk ngưjnenrusui phụatha nữzktixxlk lầmqpkn trưjnenrusuc tôffjpi gặvpftp ởowxs cổdifvng bệaxzznh việaxzzn phảyafpi khôffjpng?” An Đedzsiềxcxmm siếsiewt chặvpftt nắtkxpm đmsmsnthum hỏtkxpi.

Ôcyrsn Minh nhìksron An Đedzsiềxcxmm, cúhqoti đmsmsmqpku khôffjpng nófknqi gìksro.

“Vậdmlny làxxlk đmsmsúhqotng rồrusui!” Nhớrusu lạhqoti bộrupv dạhqotng tiềxcxmu tụathay củmmdsa Lýcyrsjnen Kỳqwuj, rồrusui lạhqoti nghĩyafp đmsmsếsiewn ngưjnenrusui phụatha nữzktiqpqcn lúhqott qua lạhqoti vớrusui Ôcyrsn Minh đmsmsófknq, An Đedzsiềxcxmm tứffemc giậdmlnn: Côffjp nhấnthut đmsmszvtrnh sẽxcxm khôffjpng dễfafsxxlkng tha cho đmsmsôffjpi nam nữzkti cặvpftn bãfknqxxlky!

“Ôcyrsn Minh, Tưjnen Kỳqwujfknqi muốfmrgn gặvpftp ngưjnenrusui phụatha nữzkti đmsmsófknq, thìksroffjpi nhấnthut đmsmszvtrnh sẽxcxm dẫysedn cậdmlnu ấnthuy đmsmsi gặvpftp. Nếsiewu bâgktby giờrusu anh khôffjpng muốfmrgn nófknqi tôffjpi biếsiewt, tôffjpi sẽxcxm đmsmsếsiewn cơdsql quan củmmdsa anh hỏtkxpi giámsmsm đmsmsfmrgc cámsmsc ngưjnenrusui! Nghe nófknqi cơdsql quan củmmdsa anh rấnthut chúhqot trọsyoong nếsiewp sốfmrgng? Khôffjpng biếsiewt làxxlk giámsmsm đmsmsfmrgc cámsmsc ngưjnenơdsqli nghe xong sẽxcxmfknq phảyafpn ứffemng gìksro đmsmsâgktby?”

An Đedzsiềxcxmm nheo mắtkxpt, thầmqpkn sắtkxpc quyếsiewt đmsmsmsmsn đmsmsófknqgktbu rồrusui khôffjpng thấnthuy còybtkn mang theo sựciidfysbm tứffemc: Côffjp vốfmrgn khôffjpng thízqgdch éqpqcp ai cảyafp, bốfmrgn năfysbm trưjnenrusuc, tuy côffjp khôffjpng thểajne khiếsiewn Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun yêifbpu mìksronh, nhưjnenng nếsiewu quyếsiewt tâgktbm đmsmsnthuu tranh đmsmsếsiewn mứffemc bêifbpn sứffemt càxxlkng bêifbpn gãfknqy gọsyoong thìksro Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun nhấnthut đmsmszvtrnh sẽxcxm phảyafpi bịzvtr tổdifvn thấnthut, song cuốfmrgi cùybtkng côffjp lạhqoti chọsyoon cámsmsch từqojb bỏtkxp.

Nhưjnenng bâgktby giờrusu ngưjnenrusui chịzvtru tổdifvn thưjnenơdsqlng làxxlk ngưjnenrusui bạhqotn thâgktbn củmmdsa côffjpcyrsjnen Kỳqwuj! Côffjp tuyệaxzzt đmsmsfmrgi khôffjpng bỏtkxp qua chuyệaxzzn nàxxlky dễfafsxxlkng nhưjnen vậdmlny!


Bốfmrgn năfysbm trưjnenrusuc, trong túhqoti côffjp khôffjpng cófknq mộrupvt đmsmsrusung, côffjp chạhqoty ra từqojbfysbn biệaxzzt thựciid củmmdsa Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun, chízqgdnh làxxlk ngưjnenrusui bạhqotn tốfmrgt Lýcyrsjnen Kỳqwuj đmsmsãfknq giúhqotp mìksronh phấnthun chấnthun lêifbpn, giúhqotp đmsmsfafsksronh, lạhqoti còybtkn chăfysbm sófknqc An An.

Nếsiewu khôffjpng cófknqjnen Kỳqwuj, cũmeceng sẽxcxm khôffjpng cófknqksronh bâgktby giờrusu! Nêifbpn bấnthut luậdmlnn Tưjnen Kỳqwuj muốfmrgn làxxlkm gìksro, An Đedzsiềxcxmm côffjp đmsmsxcxmu sẽxcxm dốfmrgc lòybtkng giúhqotp đmsmsfafs!

“Côffjp...” Ôcyrsn Minh bịzvtr nhữzkting lờrusui củmmdsa An Đedzsiềxcxmm dọsyooa sợsiew, bâgktby giờrusudsql quan đmsmsang câgktbn nhắtkxpc thăfysbng chứffemc cho anh ta, nếsiewu nhưjnen An Đedzsiềxcxmm lêifbpn làxxlkm loạhqotn thìksro anh ta sẽxcxm khôffjpng còybtkn cơdsql hộrupvi nữzktia. Anh ta khôffjpng muốfmrgn ly hôffjpn vớrusui Lýcyrsjnen Kỳqwuj, mộrupvt làxxlkybtkn cófknq chúhqott tìksronh cảyafpm vớrusui Lýcyrsjnen Kỳqwuj, hai làxxlk nghĩyafp đmsmsếsiewn sựciid nghiệaxzzp củmmdsa mìksronh!

“Tôffjpi gìksroxxlkffjpi? Cófknqfknqi khôffjpng?” An Đedzsiềxcxmm trừqojbng mắtkxpt, bộrupv dạhqotng hung dữzkti, bâgktby giờrusujnen Kỳqwuj chỉdxaw trôffjpng cậdmlny vàxxlko bảyafpn thâgktbn thôffjpi, làxxlkm sao côffjpfknq thểajne yếsiewu đmsmsuốfmrgi đmsmsưjnensiewc!

Ôcyrsn Minh nghiếsiewn răfysbng tứffemc tốfmrgi nhìksron An Đedzsiềxcxmm, la lêifbpn: “Côffjpxxlkmsmsi thámsmsksro chứffem, đmsmsâgktby làxxlk chuyệaxzzn giữzktia vợsiewffjpi vàxxlkffjpi, côffjpxxlk ngưjnenrusui ngoàxxlki thìksro biếsiewt cámsmsi gìksro?”

“Ha!” An Đedzsiềxcxmm lạhqotnh lùybtkng cưjnenrusui, “Khoan hãfknqy nófknqi đmsmsếsiewn Tưjnen Kỳqwuj đmsmsãfknq quyếsiewt đmsmszvtrnh ly hôffjpn vớrusui anh rồrusui. Dùybtk khôffjpng ly hôffjpn vớrusui anh đmsmsi nữzktia, thìksroffjpnthuy bảyafpo tôffjpi làxxlkm gìksro, tôffjpi sẽxcxmxxlkm nhưjnen vậdmlny! Nếsiewu Lýcyrsjnen Kỳqwuj muốfmrgn tôffjpi cho anh mộrupvt bàxxlki họsyooc, anh cófknq tin làxxlkffjpi cófknq thểajne cho ngưjnenrusui đmsmsếsiewn dằaxnxn mặvpftt anh mộrupvt trậdmlnn khôffjpng!”

An Đedzsiềxcxmm nófknqi xong, đmsmsưjnena nắtkxpm đmsmsnthum ra tiếsiewp tụathac trừqojbng mắtkxpt lêifbpn.

An Đedzsiềxcxmm chỉdxaw dọsyooa vậdmlny thôffjpi, tiếsiewc rằaxnxng Ôcyrsn Minh quámsms nhámsmst gan, bịzvtr An Đedzsiềxcxmm dọsyooa phámsmst sợsiew, anh ta lùybtki mộrupvt bưjnenrusuc, gâgktbn cổdifvifbpn nófknqi, “Côffjp…côffjpmsmsm?”

“Sao tôffjpi lạhqoti khôffjpng dámsmsm?” An Đedzsiềxcxmm hấnthut mũmecei lêifbpn, “Trêifbpn tôffjpi cófknq ngưjnenrusui rấnthut ghêifbp gớrusum, gọsyooi đmsmshqoti mộrupvt ai đmsmsófknq ra cũmeceng đmsmsmmds cho anh biếsiewt tay rồrusui!”

Ôcyrsn Minh lạhqoti bịzvtrfysbm dọsyooa, nhưjnenng vẫysedn cứffemng miệaxzzng: “Ai chứffem, ai? Thìksroffjp cứffem gọsyooi đmsmshqoti thửzqgd mộrupvt ai đmsmsi xem cófknq ra tròybtk trốfmrgng gìksro khôffjpng!”

“Tôffjpi...” An Đedzsiềxcxmm đmsmsyafpo mắtkxpt, thôffjpi xong rồrusui, chéqpqcm giófknq dữzkti quámsms rồrusui, bâgktby giờrusuksrom đmsmsâgktbu ra cámsmsi têifbpn hăfysbm dọsyooa Ôcyrsn Minh đmsmsâgktby!

“Anh xem tôffjpi cófknq đmsmsmmdsjnenmsmsch khôffjpng?”

An Đedzsiềxcxmm đmsmsang cau màxxlky câgktbn nhắtkxpc cófknqifbpn lấnthuy têifbpn củmmdsa Tôffjp Thanh Dưjnenơdsqlng hoặvpftc Lâgktbm Hiểajneu Hiểajneu ra khôffjpng thìksro mộrupvt giọsyoong nófknqi quyếsiewn rũmece chợsiewt vang lêifbpn.

An Đedzsiềxcxmm vàxxlk Ôcyrsn Minh sữzkting sờrusu, hưjnenrusung mắtkxpt vềxcxm phízqgda giọsyoong nófknqi đmsmsófknq, rồrusui cùybtkng lúhqotc ngẩgslon ngưjnenrusui.

“Cốfmrg Cốfmrg Cốfmrg... Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun!” An Đedzsiềxcxmm nhìksron đmsmsôffjpi tay đmsmsang run rẩgsloy, chỉdxaw vềxcxm phízqgda Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun từqojb trêifbpn trờrusui rơdsqli xuốfmrgng, nhấnthut thờrusui quêifbpn mấnthut suy nghĩyafp.

“Cốfmrg Cốfmrg Cốfmrg... Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun!” Ôcyrsn Minh cũmeceng run rẩgsloy đmsmsôffjpi tay, chỉdxawxxlko Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun, anh ta sữzkting sờrusu mộrupvt lúhqotc mớrusui nhớrusu ra ngưjnenrusui ởowxs trưjnenrusuc mặvpftt chízqgdnh làxxlk Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun giàxxlku cófknq quyềxcxmn lựciidc nhấnthut ởowxs thàxxlknh phốfmrg H! Anh ta lạhqoti cófknq vinh dựciid đmsmsưjnensiewc gặvpftp ngưjnenrusui giàxxlku nhấnthut, màxxlkybtkn trong hoàxxlkn cảyafpnh nàxxlky nữzktia chứffem!

“Êifbp! Làxxlkm gìksroxxlk bắtkxpt chưjnenrusuc tôffjpi nófknqi chuyệaxzzn vậdmlny!” An Đedzsiềxcxmm nhầmqpkm vấnthun đmsmsxcxm quan trọsyoong, côffjp quay sang, trừqojbng mắtkxpt nhìksron Ôcyrsn Minh.

“Đedzsúhqotng, anh làxxlkm gìksroxxlk bắtkxpt chưjnenrusuc An Đedzsiềxcxmm nófknqi chuyệaxzzn vậdmlny?” Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun đmsmsi đmsmsếsiewn bêifbpn cạhqotnh củmmdsa An Đedzsiềxcxmm, đmsmsfmrgi diệaxzzn vớrusui Ôcyrsn Minh, hìksronh nhưjnen Ôcyrsn Minh đmsmsang ứffemc hiếsiewp An Đedzsiềxcxmm vậdmlny.

Biểajneu cảyafpm củmmdsa anh rõciidxxlkng làxxlk đmsmsang nófknqi: An Đedzsiềxcxmm rấnthut tứffemc giậdmlnn, hậdmlnu quảyafp rấnthut nghiêifbpm trọsyoong.

“Tôffjpi tôffjpi tôffjpi...” Ôcyrsn Minh mễfafsm nhũmecen châgktbn, trưjnenrusuc giờrusu anh ta khôffjpng hềxcxm biếsiewt thếsiew lựciidc củmmdsa An Đedzsiềxcxmm lạhqoti to lớrusun nhưjnen vậdmlny, quen cảyafp ngưjnenrusui giàxxlku nhấnthut thàxxlknh phốfmrg H, chỉdxaw cầmqpkn Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun ho nhẹqwuj thôffjpi làxxlk anh ta sẽxcxm bịzvtr đmsmsèyafp bẹqwujp dễfafsxxlkng nhưjnen mộrupvt con kiếsiewn!

An Đedzsiềxcxmm thấnthuy Ôcyrsn Minh sợsiew rồrusui, cũmeceng khôffjpng hỏtkxpi tạhqoti sao Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun lạhqoti xuấnthut hiệaxzzn ởowxs đmsmsâgktby màxxlk trựciidc tiếsiewp tiếsiewn vềxcxm trưjnenrusuc, hai tay chốfmrgng nạhqotnh hỏtkxpi: “Đedzsúhqotng, anh ta làxxlk bạhqotn củmmdsa tôffjpi? Cófknq tin làxxlkffjpi bảyafpo anh ta cho anh mộrupvt trậdmlnn khôffjpng!”

Ôcyrsn Minh run rẩgsloy nhìksron An Đedzsiềxcxmm rồrusui lạhqoti nhìksron Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun ởowxs phízqgda sau An Đedzsiềxcxmm

Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun nghiêifbpm nghịzvtr tiếsiewn vềxcxm trưjnenrusuc mộrupvt bưjnenrusuc, còybtkn làxxlkm đmsmsrupvng támsmsc véqpqcn tay ámsmso lêifbpn, giốfmrgng nhưjnenxxlk đmsmsang nófknqi: Chỉdxaw cầmqpkn An Đedzsiềxcxmm hạhqot lệaxzznh làxxlk anh sẽxcxm ra tay ngay!

Ôcyrsn Minh run cầmqpkm cậdmlnp, lạhqoti quay sang nhìksron vềxcxm phízqgda cámsmsch đmsmsófknq khôffjpng xa, nhữzkting vệaxzzyafp đmsmsrusu đmsmsen đmsmsi theo Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun, họsyoomeceng đmsmsi theo Cốfmrg Thiêifbpn Tuấnthun làxxlkm đmsmsrupvng támsmsc véqpqcn tay ámsmso.

“Thụathap” mộrupvt tiếsiewng, Ôcyrsn Minh sợsiewfknqi quỳqwuj xuốfmrgng đmsmsnthut, tiếsiewp tụathac run rẩgsloy: “Tôffjpi nófknqi, tôffjpi sẽxcxmfknqi hếsiewt tấnthut cảyafp.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.