Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 234 :

    trước sau   
Quảkdsa nhiêrhhgn, Lýuaob An Ni đkwflãxxxw thoáwfxjt khỏeoboi sựauoo khốeojnng chếaceq củevsza Trầicwrn Hòpgssa Thàariqnh thìdcktsghbng khôariqng đkwfleoboy Trầicwrn Hòpgssa Thàariqnh ra, côariq ta chỉrawe quay đkwflicwru đkwfli nhìdcktn chỗuaob kháwfxjc.

“Vậciwqy thìdckt đkwflúflvong rồrpuvi.” Trầicwrn Hòpgssa Thàariqnh dùvjznng bàariqn tay chưbhzva rửuaoba hôariqm đkwflówfxj sờxywh soạuaobng cơceor thểrpuvivngn nàariq củevsza Lýuaob An Ni rồrpuvi nówfxji, “Nówfxji anh biếaceqt, cówfxj phảkdsai làariq sung sưbhzvrpuvng lắsqeym khôariqng?”

“Khốeojnn kiếaceqp! Đdbpfgcyvng nhiềimveu lờxywhi!” Lýuaob An Ni vẫkxydn khôariqng thèqemnm nhìdcktn Trầicwrn Hòpgssa Thàariqnh, nhưbhzvng cũsghbng khôariqng còpgssn vùvjznng vẫkxydy nữaqosa, màariq chỉrawe miễkwfln cưbhzvxywhng chịaqosu đkwflauoong Trầicwrn Hòpgssa Thàariqnh, “Nhanh chúflvot đkwfli, nếacequ khôariqng An Đdbpfiềimvem tòpgsspgss tớrpuvi gầicwrn chiếaceqc xe thìdckt tiêrhhgu đkwfltynzy!”

“Chỉrawe cầicwrn em ngoan ngoãxxxwn khôariqng phảkdsan kháwfxjng thìdcktvjzn An Đdbpfiềimvem cówfxj đkwfli qua đkwflâflpry, anh cũsghbng sẽbfgd đkwflèqemn em xuốeojnng, côariq ta sẽbfgd khôariqng thấtynzy mặpwzst em đkwflâflpru.” Trầicwrn Hòpgssa Thàariqnh nówfxji xong thìdcktvjznng tay vuốeojnt ve khuôariqn mặpwzst củevsza Lýuaob An Ni.

“Im đkwfli, tôariqi vừgcyva quay hìdcktnh xong làariq bịaqos anh kécxxyo đkwflếaceqn đkwflâflpry rồrpuvi! Mộqmaot chúflvot nữaqosa phảkdsai quay lạuaobi, anh đkwflgcyvng cảkdsan trởimve thờxywhi gian củevsza tôariqi!” Lýuaob An Ni quay đkwflicwru trừgcyvng mắsqeyt nhìdcktn Trầicwrn Hòpgssa Thàariqnh, sau đkwflówfxj thìdckt ngoảkdsanh mặpwzst đkwfli khôariqng thèqemnm nhìdcktn anh ta.

“Ha ha, anh thímqbech nhấtynzt làariq bộqmao dạuaobng miệfoving nówfxji mộqmaot đkwflưbhzvxywhng lỏeobong nghĩidnx mộqmaot nẻzuuto củevsza em, trôariqng rấtynzt làariq quyếaceqn rũsghb! Càariqng khiếaceqn anh thímqbech thúflvo!” Trầicwrn Hòpgssa Thàariqnh nówfxji xong thìdcktvjznng hếaceqt sứxceoc đkwflưbhzva vàariqo cơceor thểrpuvariq ta, kếaceqt quảkdsaariq chiếaceqc xe càariqng lắsqeyc lưbhzvceorn!


Nhưbhzvng An Đdbpfiềimvem ởimve phímqbea xa vẫkxydn khôariqng thấtynzy xe đkwflang lắsqeyc lưbhzv.

dckt An Đdbpfiềimvem bâflpry giờxywh đkwflang bịaqos sựauoo tứxceoc giậciwqn che mắsqeyt.

uaobbhzv Kỳuusq khówfxjc lówfxjc kểrpuv lểrpuv, An Đdbpfiềimvem biếaceqt Ôxceon Mỹrawe Lan chếaceqt làariq do hímqbet quáwfxj nhiềimveu oxy.

Đdbpfeojni vớrpuvi đkwfliểrpuvm nàariqy, An Đdbpfiềimvem vẫkxydn kháwfxjvjzni ngùvjzni, đkwflôariqi lúflvoc đkwflxywhi ngưbhzvxywhi nhưbhzv mộqmaot vởimve kịaqosch, khốeojni u áwfxjc tímqbenh đkwflówfxjariqsghbng cówfxj thểrpuv phẩeobou thuậciwqt thàariqnh côariqng đkwflưbhzvbfgdc, nhưbhzvng lạuaobi chếaceqt vìdcktmqbet quáwfxj nhiềimveu oxy!

Nhưbhzvng, đkwfllhgwng sau câflpru chuyệfovin đkwfláwfxjng tiếaceqc đkwflówfxj thìdcktwfxj nhữaqosng chuyệfovin rấtynzt hiểrpuvn nhiêrhhgn. Cảkdsa đkwflxywhi Ôxceon Mỹrawe Lan đkwflimveu so đkwflo tímqbenh toáwfxjn ímqbech kỷmqbe, cuốeojni cùvjznng cũsghbng chếaceqt vìdckt sựauoo ímqbech kỷmqbe đkwflówfxj, cũsghbng coi nhưbhzvariq nhâflprn quảkdsa luâflprn hồrpuvi.

An Đdbpfiềimvem vốeojnn dĩidnx cho rằlhgwng, Lýuaobbhzv Kỳuusq đkwflau buồrpuvn vìdcktwfxji chếaceqt củevsza mẹsghb chồrpuvng mớrpuvi thàariqnh ra nhưbhzv vậciwqy.

Song, nhữaqosng lờxywhi nówfxji tiếaceqp theo củevsza Lýuaobbhzv Kỳuusq khiếaceqn An Đdbpfiềimvem vôariqvjznng bỡptom ngỡptom.

Thìdckt ra sau khi Ôxceon Mỹrawe Lan qua đkwflxywhi, Ôxceon Minh chạuaoby vộqmaoi vềimve trong đkwflêrhhgm.

Sau khi xáwfxjc nhậciwqn cáwfxji chếaceqt củevsza Ôxceon Mỹrawe Lan ởimve chỗuaob Trìdckt Cảkdsanh Dậciwqt thìdckt Ôxceon Minh mớrpuvi bắsqeyt đkwflicwru buồrpuvn bãxxxw chuẩeobon bịaqos hậciwqu sựauoo cho Ôxceon Mỹrawe Lan.

uaobbhzv Kỳuusqsghbng cẩeobon thậciwqn khôariqng dáwfxjm nówfxji gìdckt, chỉrawerhhg lếaceqt tấtynzm thâflprn yếacequ đkwfluốeojni âflprm thầicwrm giúflvop đkwflptom Ôxceon Minh.

flvoc đkwflówfxjuaobbhzv Kỳuusqsghbng muốeojnn nówfxji chuyệfovin nàariqy cho bốeojn mẹsghb củevsza mìdcktnh biếaceqt, nhưbhzvng vìdcktuaobbhzv Kỳuusq đkwflãxxxw gọidnxi đkwfliệfovin cho Ôxceon Minh, đkwfliệfovin thoạuaobi hếaceqt pin rồrpuvi, nêrhhgn dùvjznng đkwfliệfovin thoạuaobi củevsza Ôxceon Minh.

Vừgcyva hay lúflvoc đkwflówfxj đkwfliệfovin thoạuaobi củevsza Ôxceon Minh cówfxj cuộqmaoc gọidnxi đkwflếaceqn.

uaobbhzv Kỳuusq nhìdcktn thấtynzy làariq đkwfliệfovin thoạuaobi củevsza Tiểrpuvu Trưbhzvơceorng đkwflrpuvng nghiệfovip củevsza Ôxceon Minh nêrhhgn bèqemnn nghe đkwfliệfovin thoạuaobi.


Nhưbhzvng Lýuaobbhzv Kỳuusq vẫkxydn chưbhzva kịaqosp nówfxji gìdckt thìdckt đkwflicwru dâflpry bêrhhgn kia làariq giọidnxng nówfxji củevsza mộqmaot ngưbhzvxywhi phụvcfn nữaqossghbng nịaqosu: “Chồrpuvng àariq, tốeojni qua sau khi anh vềimve thìdckt vẫkxydn chưbhzva gọidnxi đkwfliệfovin cho ngưbhzvxywhi ta nữaqosa!”

Khi Lýuaobbhzv Kỳuusq nghe xong, máwfxju dồrpuvn lêrhhgn nãxxxwo, khi chưbhzva kịaqosp phảkdsan ứxceong gìdckt thìdckt ngưbhzvxywhi phụvcfn nữaqosimve đkwflicwru kia lạuaobi tiếaceqp tụvcfnc nówfxji: “Cówfxj phảkdsai làariqariq vợbfgd giàariquaobbhzv Kỳuusq lạuaobi quấtynzn lấtynzy anh khôariqng? Anh khôariqng bảkdsao chịaqos ta chădblym sówfxjc mẹsghb anh sao?”

uaobbhzv Kỳuusqwfxj hốeojnc, đkwflqmaot nhiêrhhgn lồrpuvng ngựauooc đkwflau nhówfxji khôariqng nówfxji nêrhhgn lờxywhi, chỉrawe cầicwrm đkwfliệfovin thoạuaobi trêrhhgn tay, nghe ngưbhzvxywhi phụvcfn nữaqos đkwflówfxjwfxji chuyệfovin.

Cuốeojni cùvjznng thìdckt ngưbhzvxywhi phụvcfn nữaqossghbng nịaqosu mộqmaot lúflvoc cũsghbng cảkdsam thấtynzy cówfxjdckt khôariqng ổgspfn, vộqmaoi hỏeoboi: “Chồrpuvng àariq, anh nówfxji gìdckt đkwfli!”

uaobbhzv Kỳuusq áwfxj khẩeobou vẫkxydn khôariqng nówfxji đkwflưbhzvbfgdc gìdckt, sứxceoc mạuaobnh cuốeojni cùvjznng trong côariq cốeojn trụvcfn lạuaobi đkwflrpuvariq khôariqng ngãxxxw xuốeojnng.

Chímqbenh lúflvoc đkwflówfxj, Ôxceon Minh đkwflang tìdcktm đkwfliệfovin thoạuaobi chạuaoby lạuaobi.

Khi Ôxceon Minh thấtynzy Lýuaobbhzv Kỳuusq đkwflang cầicwrm đkwfliệfovin thoạuaobi, sắsqeyc mặpwzst nhợbfgdt nhạuaobt thìdckt lậciwqp tứxceoc dừgcyvng bưbhzvrpuvc, trong lòpgssng cũsghbng đkwflwfxjn ra đkwflưbhzvbfgdc xảkdsay ra chuyệfovin gìdckt rồrpuvi, nêrhhgn anh ta đkwflxceong tạuaobi chỗuaob khôariqng dáwfxjm nówfxji gìdckt.

Nhưbhzvng Lýuaobbhzv Kỳuusq vẫkxydn rấtynzt bìdcktnh tĩidnxnh đkwflưbhzva đkwfliệfovin thoạuaobi cho Ôxceon Minh, cảkdsam thấtynzy cuốeojni cùvjznng mìdcktnh cũsghbng cówfxj thểrpuvwfxji chuyệfovin: “Ngưbhzvxywhi phụvcfn nữaqos đkwflówfxj gọidnxi cho anh.”

Sau khi Lýuaobbhzv Kỳuusq nhécxxyt đkwfliệfovin thoạuaobi vàariqo tay Ôxceon Minh thìdckt đkwfli lưbhzvrpuvt qua Ôxceon Minh, nưbhzvrpuvc mắsqeyt giàariqn giụvcfna đkwfli qua anh ta.

Nhưbhzvng Lýuaobbhzv Kỳuusq đkwfli chưbhzva đkwflưbhzvbfgdc hai bưbhzvrpuvc thìdckt ngấtynzt xỉraweu.

Sau khi Lýuaobbhzv Kỳuusq tỉrawenh lạuaobi, thấtynzy Ôxceon Minh đkwflang ởimverhhgn cạuaobnh chădblym sówfxjc mìdcktnh thìdckt bắsqeyt đkwflicwru hoảkdsang loạuaobn, nhưbhzvng lạuaobi khôariqng biếaceqt nówfxji gìdckt.

“Bắsqeyt đkwflicwru từgcyv khi nàariqo vậciwqy?” Lýuaobbhzv Kỳuusq khôariqng hiểrpuvu tạuaobi sao mìdcktnh lạuaobi bìdcktnh tĩidnxnh nhưbhzv vậciwqy, nưbhzvrpuvc mắsqeyt cũsghbng khôariqng rơceori, nhưbhzvng tim côariq đkwflau rấtynzt đkwflau.

Ôxceon Minh ngậciwqp ngừgcyvng nówfxji: “Đdbpficwru nădblym nay.”




uaobbhzv Kỳuusq nhìdcktn bộqmao dạuaobng ngưbhzvxywhi chồrpuvng thậciwqt thàariq chấtynzt pháwfxjc đkwflãxxxwimvevjznng mìdcktnh bảkdsay nădblym trờxywhi, côariqbhzvxywhi khổgspf rồrpuvi tựauoo chếaceq giễkwflu mìdcktnh: “Đdbpfãxxxwflpru nhưbhzv vậciwqy sao, vậciwqy màariqflpry giờxywhariqi mớrpuvi pháwfxjt hiệfovin.”

“Vợbfgd àariq, anh sai rồrpuvi, anh vàariqariq ta chỉrawe chơceori qua đkwflưbhzvxywhng thôariqi, làariqariq ta dụvcfn dỗuaob anh trưbhzvrpuvc.” Ôxceon Minh vộqmaoi nắsqeym lấtynzy tay củevsza Lýuaobbhzv Kỳuusqwfxji.

“Ôxceon Minh, anh cảkdsam thấtynzy nhữaqosng lờxywhi nówfxji nhưbhzv vậciwqy cówfxj ýuaob nghĩidnxa sao?” Lýuaobbhzv Kỳuusqbhzvxywhi khổgspf, quay đkwflicwru đkwfli khôariqng nhìdcktn Ôxceon Minh, “Chúflvong ta ly hôariqn đkwfli.”

Ôxceon Minh hốeojnt hoảkdsang, lúflvoc đkwflówfxj quỳuusq ngay trưbhzvrpuvc Lýuaobbhzv Kỳuusq van xin, “Vợbfgd àariq, anh sai rồrpuvi đkwflưbhzvbfgdc khôariqng? Em tha thứxceo cho anh nhécxxy, sau nàariqy anh khôariqng dáwfxjm nhưbhzv vậciwqy nữaqosa.”

“Anh đkwfli ra đkwfli, đkwflơceorn ly hôariqn tôariqi sẽbfgd gửuaobi anh sau.” Lýuaobbhzv Kỳuusq vẫkxydn khôariqng chịaqosu quay đkwflicwru lạuaobi.

“Anh sẽbfgd khôariqng ly hôariqn đkwflâflpru, em bìdcktnh tĩidnxnh lạuaobi trưbhzvrpuvc đkwfli.” Ôxceon Minh thấtynzy Lýuaobbhzv Kỳuusq đkwflãxxxw quyếaceqt đkwflaqosnh nhưbhzvng khôariqng đkwflrpuvng ýuaob, nêrhhgn anh đkwflxceong dậciwqy rờxywhi khỏeoboi.

flvoc đkwflówfxjuaobbhzv Kỳuusq đkwflau lòpgssng tộqmaot cùvjznng, trong lúflvoc hoang mang, nghĩidnx phảkdsai gọidnxi đkwfliệfovin cho An Đdbpfiềimvem.

Khoảkdsanh khắsqeyc nghe đkwflưbhzvbfgdc giọidnxng nówfxji củevsza An Đdbpfiềimvem, Lýuaobbhzv Kỳuusq mớrpuvi nhớrpuv ra, mìdcktnh cówfxj thểrpuv khówfxjc màariq, sau đkwflówfxjbhzvrpuvc mắsqeyt côariq tuôariqn ra khôariqng thôariqi.

“Tưbhzv Kỳuusq, cậciwqu ởimve bệfovinh việfovin đkwflbfgdi mìdcktnh, mìdcktnh đkwflếaceqn ngay.” An Đdbpfiềimvem nówfxji xong thìdckt chàariqo Lâflprm Hiểrpuvu Hiểrpuvu chạuaoby thẳgpzsng đkwflếaceqn bệfovinh việfovin.

Khi An Đdbpfiềimvem chạuaoby đkwflếaceqn phòpgssng bệfovinh thìdckt thấtynzy Lýuaobbhzv Kỳuusq yếacequ ớrpuvt nằlhgwm trêrhhgn giưbhzvxywhng bệfovinh, nưbhzvrpuvc mắsqeyt vẫkxydn đkwflang giàariqn giụvcfna.

“Tưbhzv Kỳuusq!” An Đdbpfiềimvem vộqmaoi chạuaoby đkwflếaceqn ôariqm lấtynzy Lýuaobbhzv Kỳuusq.

“Tiểrpuvu Đdbpfiềimvem, mìdcktnh buồrpuvn quáwfxj.” Giọidnxng củevsza Lýuaobbhzv Kỳuusq yếacequ ớrpuvt, áwfxjnh nhìdcktn vôariq đkwflaqosnh, nưbhzvrpuvc mắsqeyt khôariqng ngừgcyvng tuôariqn rơceori.

“Đdbpfgcyvng sợbfgd, mìdcktnh ởimve đkwflâflpry, Tưbhzv Kỳuusq.” An Đdbpfiềimvem vỗuaob vỗuaobbhzvng củevsza Lýuaobbhzv Kỳuusq, “Bấtynzt luậciwqn xảkdsay ra chuyệfovin gìdckt, mìdcktnh đkwflimveu ởimverhhgn cậciwqu. Cậciwqu muốeojnn làariqm gìdcktdcktnh cũsghbng đkwflimveu ủevszng hộqmao.”

uaobbhzv Kỳuusq nghẹsghbn ngàariqo, giọidnxng nówfxji kiêrhhgn đkwflaqosnh nówfxji: “Mìdcktnh muốeojnn gặpwzsp ngưbhzvxywhi phụvcfn nữaqos đkwflówfxj, mìdcktnh muốeojnn xem làariq rốeojnt cuộqmaoc mìdcktnh bạuaobi dưbhzvrpuvi ngưbhzvxywhi phụvcfn nữaqos nhưbhzv thếaceqariqo.”

“Đdbpfưbhzvbfgdc.” An Đdbpfiềimvem gậciwqt đkwflicwru, “Mìdcktnh đkwfli cùvjznng vớrpuvi cậciwqu.”

An Đdbpfiềimvem ởimve trong phòpgssng bệfovinh củevsza Lýuaobbhzv Kỳuusq mộqmaot lúflvoc, Lýuaobbhzv Kỳuusq khówfxjc mệfovit rồrpuvi, nêrhhgn đkwflãxxxw chìdcktm vàariqo giấtynzc ngủevsz.

An Đdbpfiềimvem nhìdcktn gưbhzvơceorng mặpwzst tiềimveu tụvcfny củevsza Lýuaobbhzv Kỳuusq, nhớrpuv đkwflếaceqn việfovic Lýuaobbhzv Kỳuusq muốeojnn gặpwzsp ngưbhzvxywhi phụvcfn nữaqos đkwflówfxj, côariq nghiếaceqn rădblyng, đkwflxceong dậciwqy đkwfli ra khỏeoboi giưbhzvxywhng bệfovinh.

Vừgcyva ra khỏeoboi phòpgssng bệfovinh làariq gặpwzsp Ôxceon Minh ủevszsghb đkwflxceong ngoàariqi cửuaoba phòpgssng bệfovinh.

“Tưbhzv Kỳuusq đkwflang ngủevsz, đkwflgcyvng đkwflxceong ởimve cửuaoba làariqm phiềimven cậciwqu ấtynzy.” An Đdbpfiềimvem chặpwzsn Ôxceon Minh lạuaobi, áwfxjnh mắsqeyt lạuaobnh lùvjznng, “Tôariqi cówfxj chuyệfovin muốeojnn nówfxji vớrpuvi anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.