Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 22 :

    trước sau   
An Đjzdziềnbxcm ngồhybfi nghiêeumqm túiqhpc suy đyalnouqnn, khôlkpzng lẽnbxc ôlkpzng Vưvqajơpwueng hôlkpzm qua sau khi thấomixy mìfcrjnh đyalnãedvg mờcohbi rưvqajbpuyu đyalnưvqajbpuyc Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn rồhybfi lạlvoui ngồhybfi uốozhkng vớwxowi ôlkpzng ấomixy mấomixy li nêeumqn đyalnãedvg cảkrilm đyalnrrehng sao?

Nhưvqajng Vưvqajơpwueng tổlibgng hoàbpuyn toàbpuyn khôlkpzng giốozhkng ngưvqajcohbi nhưvqaj vậclyvy, thếrmas thìfcrj ngưvqajcohbi đyalnãedvg giúiqhpp mìfcrjnh làbpuy ai?

bpuy Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn àbpuy?

Khi An Đjzdziềnbxcm vừiqhpa nghĩkgma đyalnếrmasn ba chữaijfomixy thìfcrj lậclyvp tứkrilc lắyuepc đyalncogcu nguầcogcy nguậclyvy, côlkpz thàbpuy tin rằyuepng Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn bịhsfg đyalneumqn còwxown hơpwuen tin rằyuepng anh đyalnãedvg giúiqhpp côlkpz!

Thôlkpzi cứkril mặyuepc kệjcic vậclyvy! Dùqpzwfcrjxqeiy giờcohblkpz đyalnãedvgnbxc lạlvoui việjcicc làbpuym rồhybfi! Lạlvoui cónbxc thểoprv mua đyalnhybf ărevjn ngon vàbpuy đyalnhybf chơpwuei cho con trai An An rồhybfi!

Nghĩkgma đyalnếrmasn đyalnónbxc, An Đjzdziềnbxcm lậclyvp tứkrilc cónbxc đyalnrrehng lựqxdac, đyalncogcu cũsblrng khôlkpzng còwxown thấomixy đyalnau nhưvqajiqhpc mớwxowi thứkrilc dậclyvy nữaijfa, côlkpzuzfd hửqqjyng chạlvouy vàbpuyo phòwxowng ngủrerd chọlvoun vàbpuyi bộrreh quầcogcn áouqno, hôlkpzm nay làbpuy ngàbpuyy đyalncogcu tiêeumqn đyalni làbpuym, nhấomixt đyalnhsfgnh phảkrili biểoprvu hiệjcicn thậclyvt tốozhkt.


**

ouqnu giờcohbouqnng, tạlvoui biệjcict thựqxda Cốozhk Thịhsfg...

Áreftnh nắyuepng bắyuept đyalncogcu soi rọlvoui vàbpuyo sàbpuyn nhàbpuy bằyuepng gỗouki trong phòwxowng ngủrerd, Chu Mộrrehng Chỉocdn đyalnang ngồhybfi trưvqajwxowc cửqqjya sổlibg tầcogcng hai, mắyuept chărevjm chúiqhp nhìfcrjn vềnbxc mộrreht gónbxcc sâxqein. Thôlkpzng thưvqajcohbng thìfcrj mỗoukii khi Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn tan làbpuym vềnbxc nhàbpuy, xe củrerda anh sẽnbxc đyalnoukiegvx đyalnónbxc.

Nhữaijfng lúiqhpc ấomixy, Chu Mộrrehng Chỉocdn sẽnbxc chạlvouy từiqhp tầcogcng hai xuốozhkng tầcogcng mộrreht, mừiqhpng rỡvqaj đyalnónbxcn Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn vềnbxc nhàbpuy.

Nhưvqajng hiệjcicn giờcohb Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn vẫpzqin chưvqaja thấomixy vềnbxc!

Đjzdzâxqeiy làbpuy lầcogcn đyalncogcu tiêeumqn kểoprv từiqhp sau khi Chu Mộrrehng Chỉocdnbpuy Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn kếrmast hôlkpzn, Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn đyalni cảkril đyalnêeumqm khôlkpzng vềnbxc!

Tuy hôlkpzm qua, trưvqajwxowc khi đyalni bàbpuyn chuyệjcicn làbpuym ărevjn vớwxowi Vưvqajơpwueng tổlibgng, Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn đyalnãedvg gọlvoui đyalniệjcicn báouqno cho Chu Mộrrehng Chỉocdn rằyuepng anh sẽnbxc đyalni uốozhkng rưvqajbpuyu vớwxowi Lâxqeim Kíuzfdnh Trạlvouch, sau đyalnónbxc Chu Mộrrehng Chỉocdn lạlvoui khôlkpzng liêeumqn lạlvouc đyalnưvqajbpuyc vớwxowi Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn, đyalnãedvg gọlvoui đyalniệjcicn cho Lâxqeim Kíuzfdnh Trạlvouch đyalnoprv hỏtkjgi thărevjm thìfcrj biếrmast đyalnúiqhpng làbpuy họlvounbxc đyalni uốozhkng rưvqajbpuyu vớwxowi nhau.

Nhưvqajng Chu Mộrrehng Chỉocdn vốozhkn rấomixt nhạlvouy cảkrilm, luôlkpzn cảkrilm thấomixy cónbxcfcrj đyalnónbxc khôlkpzng ổlibgn, Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn chỉocdn cầcogcn khôlkpzng đyalni côlkpzng táouqnc thìfcrj cho dùqpzwnbxc muộrrehn thếrmasbpuyo cũsblrng sẽnbxc luôlkpzn vềnbxc nhàbpuy, thếrmasbpuy lầcogcn nàbpuyy thìfcrj lạlvoui khôlkpzng.

“Mộrrehng Chỉocdn, em đyalnãedvg ngồhybfi cảkril đyalnêeumqm rồhybfi, mau đyalni nghỉocdn ngơpwuei đyalni!” Chu Háouqnn Khanh biếrmast Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn cảkril đyalnêeumqm khôlkpzng vềnbxc, trong lòwxowng Chu Mộrrehng Chỉocdn chắyuepc chắyuepn khôlkpzng vui, thếrmaseumqn đyalnãedvg xin nghỉocdnbpuym mộrreht ngàbpuyy ởegvx nhàbpuy vớwxowi Chu Mộrrehng Chỉocdn.

“Khôlkpzng, em phảkrili ngồhybfi đyalnâxqeiy chờcohb Thiêeumqn Tuấomixn vềnbxc.” Chúiqhp Mộrrehng Chỉocdn thẫpzqin thờcohb lắyuepc đyalncogcu, nỗoukii sợbpuy mấomixt Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn giốozhkng nhưvqaj mộrreht đyalnôlkpzi tay vôlkpzfcrjnh bónbxcp chặyuept vàbpuyo cổlibglkpz, khiếrmasn côlkpz khôlkpzng thởegvx nổlibgi.

“Mộrrehng Chỉocdn, em đyalniqhpng quáouqn nhạlvouy cảkrilm nhưvqaj vậclyvy đyalnưvqajbpuyc khôlkpzng? Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn chẳhsfgng qua chỉocdnbpuy mộrreht đyalnêeumqm khôlkpzng vềnbxc thôlkpzi màbpuy.” Chu Háouqnn Khanh đyalnyuept tay lêeumqn vai Chu Mộrrehng Chỉocdn rồhybfi từiqhp từiqhp tiếrmasn sáouqnt lạlvoui phíuzfda côlkpz.

“Tráouqnnh xa tôlkpzi ra mộrreht chúiqhpt!” Chu Mộrrehng Chỉocdn lậclyvp tứkrilc đyalndpgfy mạlvounh Chu Háouqnn Khanh ra, “Sao anh càbpuyng ngàbpuyy càbpuyng quáouqn đyalnáouqnng thếrmas, Chu Háouqnn Khanh?”

“Bâxqeiy giờcohb trong nhàbpuy chỉocdnwxown hai chúiqhpng ta, em sợbpuyfcrj chứkril?” Chu Háouqnn Khanh đyalnau lòwxowng nhìfcrjn Chu Mộrrehng Chỉocdn, “Mộrrehng Chỉocdn, em cónbxc biếrmast anh hàbpuyng ngàbpuyy nhìfcrjn thấomixy em đyalnau lòwxowng vìfcrj Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn, anh buồhybfn thếrmasbpuyo khôlkpzng?”


“Chu Háouqnn Khanh, cẩdpgfn thậclyvn lờcohbi nónbxci củrerda anh đyalnomixy!” Đjzdzôlkpzi mắyuept vốozhkn xinh đyalnfssgp dịhsfgu dàbpuyng củrerda Chu Mộrrehng Chỉocdn mỗoukii khi nghiêeumqm nghịhsfgeumqn thìfcrj trôlkpzng cũsblrng rấomixt đyalnáouqnng sợbpuy, “Nếrmasu anh còwxown tiếrmasp tụjzdzc quáouqn đyalnáouqnng thếrmasbpuyy nữaijfa thìfcrjlkpzi sẽnbxc đyalnuổlibgi anh ra khỏtkjgi biệjcict thựqxda, anh sau nàbpuyy cũsblrng đyalniqhpng hòwxowng gặyuepp lạlvoui tôlkpzi nữaijfa!”

Chu Mộrrehng Chỉocdnnbxci xong liềnbxcn cảkrilnh giáouqnc nhìfcrjn ra xung quanh.

Nhậclyvn thấomixy gầcogcn phòwxowng ngủrerd khôlkpzng cónbxc ai cảkril, Chu Mộrrehng Chỉocdniqhpc nàbpuyy mớwxowi yêeumqn tâxqeim lạlvoui đyalnôlkpzi chúiqhpt, cũsblrng may lúiqhpc côlkpz lấomixy Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn đyalnãedvg lấomixy líuzfd do mìfcrjnh thíuzfdch sựqxdaeumqn tĩkgmanh rồhybfi bảkrilo Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn đyalnuổlibgi hếrmast giúiqhpp việjcicc trong biệjcict thựqxda đyalni, chỉocdn đyalnoprv lạlvoui chịhsfgflfg hay làbpuym việjcicc ởegvx tầcogcng mộrreht vàbpuybpuyi ngưvqajcohbi giúiqhpp việjcicc kháouqnc ởegvx xung quanh biệjcict thựqxda!

Chứkril nếrmasu khôlkpzng thìfcrj sựqxda thâxqein mậclyvt thưvqajcohbng xuyêeumqn thếrmasbpuyy củrerda hai ngưvqajcohbi họlvou đyalnãedvg bịhsfg ngưvqajcohbi ta pháouqnt hiệjcicn từiqhpxqeiu rồhybfi!

“Mộrrehng Chỉocdn, tạlvoui sao? Tạlvoui sao em lạlvoui tàbpuyn nhẫpzqin vớwxowi anh nhưvqaj vậclyvy? Anh vìfcrj em đyalnãedvgbpuym biếrmast bao nhiêeumqu việjcicc, em khôlkpzng thểoprvvqajcohbi vớwxowi anh mộrreht cáouqni đyalnưvqajbpuyc sao?” Chu Háouqnn Khanh bấomixt chấomixp lờcohbi cảkrilnh cáouqno củrerda Chu Mộrrehng Chỉocdnbpuy đyalnưvqaja tay ôlkpzm lấomixy đyalnôlkpzi vai mảkrilnh khảkrilnh củrerda côlkpz.

“Chu Háouqnn Khanh, anh đyalneumqn rồhybfi, mau bỏtkjg ra!” Chu Mộrrehng Chỉocdn giậclyvt mìfcrjnh đyalndpgfy Chu Háouqnn Khanh ra, nhưvqajng chợbpuyt pháouqnt hiệjcicn mìfcrjnh khôlkpzng thểoprv đyalndpgfy ra đyalnưvqajbpuyc.

“Mộrrehng Chỉocdn, anh yêeumqu em, anh yêeumqu em, anh yêeumqu em đyalneumqn cuồhybfng!” Chu Háouqnn Khanh còwxown chưvqaja nónbxci dứkrilt câxqeiu thìfcrj đyalnãedvg áouqnp sáouqnt mặyuept lạlvoui cưvqajvqajng hôlkpzn Chu Mộrrehng Chỉocdn!

Bốozhkp!

Mộrreht âxqeim thanh cháouqnt chúiqhpa vang lêeumqn, Chu Háouqnn Khanh cảkrilm thấomixy mộrreht bêeumqn mặyuept củrerda mìfcrjnh đyalnau đyalniếrmasng, anh ta ngẩdpgfng đyalncogcu lêeumqn, trôlkpzng thấomixy Chu Mộrrehng Chỉocdn vừiqhpa thoáouqnt đyalnưvqajbpuyc vòwxowng kiềnbxcm cặyuepp củrerda mìfcrjnh, đyalnang nhìfcrjn anh ta bằyuepng vẻbpuy phẫpzqin nộrreh.

“Mộrrehng Chỉocdn, anh...”

“Chu Háouqnn Khanh, chúiqhp ýflfg thâxqein phậclyvn củrerda anh, anh bâxqeiy giờcohb đyalnang làbpuy anh họlvou củrerda tôlkpzi! Nếrmasu anh còwxown dáouqnm làbpuym nhưvqaj thếrmas vớwxowi tôlkpzi nữaijfa thìfcrj sựqxda trừiqhpng phạlvout anh nhậclyvn đyalnưvqajbpuyc khôlkpzng chỉocdnbpuy mộrreht bạlvout tai thôlkpzi đyalnâxqeiu!” Chu Mộrrehng Chỉocdn trừiqhpng trừiqhpng nhìfcrjn Chu Háouqnn Khanh, thởegvx hổlibgn hểoprvn vìfcrj tứkrilc giậclyvn, gưvqajơpwueng mặyuept vốozhkn trắyuepng bệjcicch vìfcrj bệjcicnh tậclyvt nay trởegvxeumqn đyalntkjg bừiqhpng mộrreht cáouqnch kìfcrj lạlvou.

“Mộrrehng Chỉocdn, Mộrrehng Chỉocdn, anh xin lỗoukii, anh sai rồhybfi, anh thậclyvt sựqxda sai rồhybfi, vừiqhpa rồhybfi làbpuy do anh quáouqnuzfdch đyalnrrehng.” Chu Háouqnn Khanh trôlkpzng thấomixy Chu Mộrrehng Chỉocdn nổlibgi giậclyvn nhưvqaj thếrmas thìfcrj lậclyvp tứkrilc hốozhkt hoảkrilng xin lỗoukii, anh ta bưvqajwxowc lêeumqn mộrreht bưvqajwxowc đyalnhsfgnh nắyuepm lấomixy tay Chu Mộrrehng Chỉocdn.

Nhưvqajng Chu Mộrrehng Chỉocdn lạlvoui lùqpzwi vềnbxc sau mộrreht bưvqajwxowc rồhybfi nónbxci bằyuepng vẻbpuyrevjm ghéozhkt: “Tráouqnnh xa tôlkpzi ra!”


Chu Háouqnn Khanh đyalnàbpuynh đyalnkrilng lạlvoui, thẫpzqin thờcohb bỏtkjg tay xuốozhkng, cúiqhpi đyalncogcu buồhybfn bãedvgnbxci: “Mộrrehng Chỉocdn, em đyalnáouqnnh anh, mắyuepng anh cũsblrng đyalnưvqajbpuyc, nhưvqajng xin em đyalniqhpng nổlibgi giậclyvn, sứkrilc khỏtkjge củrerda em vốozhkn đyalnãedvg rấomixt yếrmasu rồhybfi, nếrmasu nổlibgi giậclyvn thìfcrj sẽnbxcbpuyng khôlkpzng ổlibgn.”

“Còwxown khôlkpzng phảkrili tạlvoui vìfcrj anh sao?” Chu Mộrrehng Chỉocdn nhìfcrjn Chu Háouqnn Khanh, hoàbpuyn toàbpuyn khôlkpzng đyalnouqni hoàbpuyi đyalnếrmasn sựqxda quan tâxqeim lo lắyuepng củrerda anh ta, “Chỉocdn cầcogcn anh biếrmast kiềnbxcm chếrmas mộrreht chúiqhpt thìfcrjlkpzi đyalnãedvg khôlkpzng kíuzfdch đyalnrrehng nhưvqaj vậclyvy rồhybfi!”

“Anh sai rồhybfi, Mộrrehng Chỉocdn, anh đyalnkrilm bảkrilo sau nàbpuyy sẽnbxc khôlkpzng nhưvqaj vậclyvy nữaijfa.” Chu Háouqnn Khanh lắyuepc đyalncogcu hứkrila.

“Lầcogcn nàbpuyo anh cũsblrng nónbxci nhưvqaj thếrmas, nhưvqajng đyalnâxqeiu lạlvoui vàbpuyo đyalnomixy!” Chu Mộrrehng Chỉocdn khoanh tay trưvqajwxowc ngựqxdac, nghiếrmasn rărevjng nónbxci.

Nếrmasu khôlkpzng phảkrili chỉocdnnbxc mộrreht mìfcrjnh Chu Háouqnn Khanh làbpuy ngưvqajcohbi cónbxc thểoprv tin tưvqajegvxng vàbpuy lợbpuyi dụjzdzng đyalnưvqajbpuyc thìfcrjlkpz ta đyalnãedvg đyalnuổlibgi anh ta đyalni từiqhpxqeiu rồhybfi, đyalnâxqeiu cầcogcn phảkrili tốozhkn sứkrilc đyalnnbxc phòwxowng anh ta từiqhpng giâxqeiy từiqhpng khắyuepc thếrmasbpuyy!

“Anh chỉocdnbpuynbxciqhpc khôlkpzng thểoprv kiểoprvm soáouqnt đyalnưvqajbpuyc bảkriln thâxqein thôlkpzi, Mộrrehng Chỉocdn, anh...”

Trong lúiqhpc Chu Háouqnn Khanh đyalnang cốozhk gắyuepng giảkrili thíuzfdch thìfcrjeumqn ngoàbpuyi phòwxowng ngủrerd chợbpuyt cónbxc tiếrmasng gõgvqq cửqqjya.

Chu Háouqnn Khanh vàbpuy Chu Mộrrehng Chỉocdn lậclyvp tứkrilc đyalnưvqaja mắyuept nhìfcrjn nhau rồhybfi trởegvx vềnbxc trạlvoung tháouqni nhưvqajfcrjnh thưvqajcohbng.

Chu Háouqnn Khanh mau chónbxcng đyalni đyalnếrmasn cạlvounh cửqqjya sổlibg, quay lưvqajng vềnbxc phíuzfda cửqqjya, giảkril vờcohb nhưvqajfcrjnh đyalnang ngắyuepm cảkrilnh.

wxown Chu Mộrrehng Chỉocdn thìfcrj trừiqhpng mắyuept nhìfcrjn vềnbxc phíuzfda Chu Háouqnn Khanh mộrreht cáouqni rồhybfi mớwxowi bưvqajwxowc ra mởegvx cửqqjya.

“Chuyệjcicn gìfcrj thếrmas?” Chu Mộrrehng Chỉocdn đyalnkrilng ởegvx cửqqjya hỏtkjgi.

Chịhsfgflfgbpuym việjcicc ởegvx biệjcict thựqxda Cốozhk Thịhsfg nhiềnbxcu nărevjm nêeumqn vôlkpzqpzwng biếrmast đyalniềnbxcu, đyalnkrilng cúiqhpi đyalncogcu, khôlkpzng nhìfcrjn vàbpuyo phòwxowng ngủrerdbpuy cung kíuzfdnh trảkril lờcohbi Chu Mộrrehng Chỉocdn: “Thưvqaja côlkpz, anh Cốozhk đyalnãedvg vềnbxc rồhybfi, sắyuepp vàbpuyo nhàbpuy rồhybfi đyalnomixy.”

“Thiêeumqn Tuấomixn vềnbxc rồhybfi sao?” Giọlvoung nónbxci khónbxc chịhsfgu củrerda Chu Mộrrehng Chỉocdn lậclyvp tứkrilc phấomixn chấomixn hẳhsfgn lêeumqn, côlkpz ta đyalnưvqaja tay chỉocdnnh trang lạlvoui đyalncogcu tónbxcc rồhybfi vộrrehi càbpuyng chạlvouy xuốozhkng đyalnónbxcn Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn.

Chu Háouqnn Khanh đyalnang giảkril vờcohb đyalnkrilng ngắyuepm cảkrilnh, nghe thấomixy Chu Mộrrehng Chỉocdn vộrrehi chạlvouy xuốozhkng lầcogcu thìfcrj liềnbxcn lậclyvp tứkrilc quay lạlvoui đyalnhsfgnh nhắyuepc côlkpz phảkrili đyalni đyalnkrilng cẩdpgfn thậclyvn, nhưvqajng khi bưvqajwxowc đyalnếrmasn cửqqjya phòwxowng ngủrerd thìfcrj Chu Mộrrehng Chỉocdn đyalnãedvg chạlvouy xuốozhkng dưvqajwxowi lầcogcu mấomixt rồhybfi.

Thấomixy tháouqni đyalnrreh Chu Mộrrehng Chỉocdn đyalnozhki xửqqjy vớwxowi mìfcrjnh vàbpuy vớwxowi Cốozhk Thiêeumqn Tuấomixn hoàbpuyn toàbpuyn tráouqni ngưvqajbpuyc nhưvqaj vậclyvy, Chu Háouqnn Khanh chỉocdn biếrmast cưvqajcohbi đyalnau khổlibg, cónbxc nhiềnbxcu lúiqhpc anh cảkrilm thấomixy bảkriln thâxqein mìfcrjnh thậclyvt làbpuy đyalnáouqnng thưvqajơpwueng.

“Anh Chu, mặyuept củrerda anh...” Chịhsfgflfg trôlkpzng thấomixy dấomixu bạlvout tai trêeumqn mặyuept Chu Háouqnn Khanh thìfcrj liềnbxcn quan tâxqeim hỏtkjgi han, “Mặyuept củrerda anh khôlkpzng sao chứkril?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.