Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 21 :

    trước sau   
“Chịyuel chủvcgz nhàvzmk, cho hỏtoymi chịyuelgzzv việufkpc gìcelw khôeyydng?” An Đntfmiềpfnvm cốdlzygtncntvli hỏtoymi.

“Thậoyymt ra cũccmbng khôeyydng cógzzvcelw.” Bàvzmk chủvcgz nhàvzmk vừaoyma nógzzvi vừaoyma cốdlzy kiễqrzvng châqacrn nhìcelwn vàvzmko trong nhàvzmk củvcgza An Đntfmiềpfnvm.

“Sao vậoyymy? Cógzzv chuyệufkpn gìcelw sao?” An Đntfmiềpfnvm đcwbkvhgnng dịyuelch sang bêhcldn cạheyhnh mộoctht chúqfsot đcwbkxbdh chặlfzrn tầhcldm nhìcelwn củvcgza chịyuel ta lạheyhi.

“Thậoyymt ra cũccmbng khôeyydng cógzzvcelw, bạheyhn trai côeyyd vềpfnv rồivthi àvzmk?” Gưgtncơzilcng mặlfzrt bàvzmk chủvcgz nhàvzmk ávkwjnh lêhcldn vẻbcoj nhiềpfnvu chuyệufkpn, tòggwwggww nhìcelwn An Đntfmiềpfnvm hỏtoymi.

Thậoyymt ra hôeyydm qua khi Cốdlzy Thiêhcldn Tuấqfson lávkwji xe chởuxjo An Đntfmiềpfnvm vềpfnv nhàvzmk thìcelwvzmk chủvcgz nhàvzmk đcwbkãdenm trôeyydng thấqfsoy rồivthi léocthn quan sávkwjt, nhưgtncng do léocthn nhìcelwn nêhcldn chịyuel ta cũccmbng khôeyydng trôeyydng rõyuel lắchzcm mặlfzrt mũccmbi củvcgza anh.

gzzv đcwbkiềpfnvu, chỉzilc cầhcldn nhìcelwn chiếshbrc xe sang trọvhgnng đcwbkógzzv, cộocthng vớvgqni vógzzvc dávkwjng cao rávkwjo hấqfsop dẫstkkn vàvzmk khíxcso chấqfsot ngờntvli ngờntvli củvcgza anh thìcelwvzmk chủvcgz nhàvzmk liềpfnvn cảfxfvm thấqfsoy ngưgtncntvli đcwbkàvzmkn ôeyydng màvzmk An Đntfmiềpfnvm đcwbkưgtnca vàvzmko nhàvzmk tốdlzyi qua quảfxfv đcwbkúqfsong làvzmkcelwnh ảfxfvnh nam thầhcldn thưgtncntvlng thấqfsoy trêhcldn ti vi!


Đntfmêhcldm qua, chịyuel ta trôeyydng thấqfsoy ngưgtncntvli đcwbkàvzmkn ôeyydng ấqfsoy dìcelwu An Đntfmiềpfnvm vàvzmko nhàvzmk thìcelw khôeyydng kiềpfnvm nổxbdhi sựvzmkggwwggww, lậoyymp tứvhgnc chạheyhy đcwbkếshbrn trưgtncvgqnc cửoqjfa nghe trộocthm.

Ban đcwbkhcldu, chịyuel ta nghe thấqfsoy hìcelwnh nhưgtncgzzv tiếshbrng cãdenmi cọvhgn, nhưgtncng sau đcwbkógzzv thìcelw âqacrm thanh đcwbkógzzv lạheyhi thay đcwbkxbdhi, trởuxjo thàvzmknh nhữoeiing tiếshbrng thởuxjo gấqfsop vàvzmk la héoctht củvcgza An Đntfmiềpfnvm, khiếshbrn bàvzmk chủvcgz nhàvzmk nghe màvzmk đcwbktoym cảfxfv mặlfzrt, phảfxfvi cảfxfvm thávkwjn rằchzcng “trậoyymn chiếshbrn nàvzmky đcwbkúqfsong làvzmk kịyuelch liệufkpt”!

Sau đcwbkógzzv, bàvzmk chủvcgz nhàvzmk đcwbkvhgnng ngoàvzmki cửoqjfa đcwbkãdenm nghe chávkwjn chêhcld rồivthi, vậoyymy màvzmk “trậoyymn chiếshbrn” bêhcldn trong thìcelw vẫstkkn chưgtnca kêhcldt thúqfsoc!

Cuốdlzyi cùevgjng, chịyuel ta thậoyymt sựvzmk khôeyydng chịyuelu nổxbdhi nữoeiia, đcwbkàvzmknh phảfxfvi vềpfnv nhàvzmk ngủvcgz.

vkwjng sớvgqnm hôeyydm nay, việufkpc đcwbkhcldu tiêhcldn chịyuel ta muốdlzyn làvzmkm sau khi thứvhgnc dậoyymy chíxcsonh làvzmk phảfxfvi xem thửoqjf ngưgtncntvli bạheyhn trai kia củvcgza An Đntfmiềpfnvm rốdlzyt cuộocthc mặlfzrt mũccmbi ra sao, nếshbru làvzmk mộoctht ngưgtncntvli vừaoyma cógzzv tiềpfnvn vừaoyma đcwbkhcldp trai màvzmkvgqnng lựvzmkc “chuyệufkpn ấqfsoy” lạheyhi mạheyhnh mẽufdk nhưgtnc vậoyymy thìcelw An Đntfmiềpfnvm đcwbkúqfsong làvzmk bắchzct đcwbkưgtncntfmc vàvzmkng rồivthi!

“Bạheyhn trai? Bạheyhn trai gìcelw chứvhgn?” An Đntfmiềpfnvm quay lạheyhi nhìcelwn chíxcsonh căvgqnn phòggwwng củvcgza mìcelwnh, thắchzcc mắchzcc hỏtoymi lạheyhi, cảfxfv đcwbkntvli nàvzmky củvcgza côeyyd chỉzilc kếshbrt hôeyydn vớvgqni têhcldn khốdlzyn Cốdlzy Thiêhcldn Tuấqfson thôeyydi, ởuxjo đcwbkâqacru ra bạheyhn trai nàvzmko?”

“Trờntvli ơzilci, Tiểxbdhu Đntfmiềpfnvm àvzmk, thôeyydi côeyyd đcwbkaoymng cógzzv giấqfsou giếshbrm nữoeiia màvzmk. Hôeyydm qua tôeyydi đcwbkãdenm nhìcelwn thấqfsoy hếshbrt rồivthi, cũccmbng đcwbkãdenmeyydcelwnh nghe thấqfsoy hếshbrt rồivthi!” Bàvzmk chủvcgz nhàvzmkgzzvi đcwbkếshbrn đcwbkógzzv thìcelwgtncơzilcng mặlfzrt chợntfmt đcwbktoym bừaoymng lêhcldn.

Chịyuel ta đcwbkưgtnca tay nắchzcm lấqfsoy tay An Đntfmiềpfnvm rồivthi nógzzvi mộoctht cávkwjch thâqacrn thiếshbrt: “Tiểxbdhu Đntfmiềpfnvm àvzmk, côeyyd cuốdlzyi cùevgjng cũccmbng tìcelwm đcwbkưgtncntfmc chỗsrkp dựvzmka tốdlzyt rồivthi, cho nêhcldn phảfxfvi mau chógzzvng nắchzcm bắchzct cơzilc hộocthi nàvzmky đcwbki! Khi nàvzmko côeyyd bay lêhcldn cao rồivthi thìcelw nhớvgqn đcwbkaoymng quêhcldn ngưgtncntvli chủvcgz nhàvzmk từaoymng nhiệufkpt tìcelwnh giúqfsop đcwbkchzceyydvzmky nhéocth!”

An Đntfmiềpfnvm nghĩcwbk ngợntfmi mộoctht lúqfsoc, lúqfsoc nàvzmky mớvgqni hiểxbdhu ra bàvzmk chủvcgz nhàvzmk đcwbkãdenmgtncuxjong lầhcldm Cốdlzy Thiêhcldn Tuấqfson làvzmk bạheyhn trai củvcgza mìcelwnh!

“Cávkwji têhcldn khốdlzyn đcwbkógzzv khôeyydng phảfxfvi bạheyhn trai em!” An Đntfmiềpfnvm lậoyymp tứvhgnc kiêhcldn quyếshbrt phủvcgz nhậoyymn.

“Ôqacri trờntvli, khôeyydng lẽufdkdenmi nhau rồivthi àvzmk? Hôeyydm qua vẫstkkn còggwwn rấqfsot ổxbdhn, rấqfsot thâqacrn mậoyymt cơzilcvzmk?” Bàvzmk chủvcgz nhàvzmkgzzvi bằchzcng giọvhgnng ávkwjm muộocthi.

“Chịyuel chủvcgz nhàvzmk, chịyuelgzzv việufkpc gìcelw khôeyydng? Nếshbru khôeyydng thìcelw em xin phéocthp đcwbki ngủvcgz mộoctht chúqfsot.” An Đntfmiềpfnvm khôeyydng muốdlzyn phíxcso lờntvli vớvgqni bàvzmk chủvcgz nhàvzmk nữoeiia, chịyuel ta càvzmkng nógzzvi càvzmkng lung tung rồivthi!

vkwji gìcelwvzmk bạheyhn trai bạheyhn gávkwji? Chịyuel chủvcgz àvzmk, chịyuel mau đcwbki màvzmk kiếshbrm ngưgtncntvli yêhcldu đcwbki đcwbkưgtncntfmc khôeyydng? Đntfmaoymng cógzzvuxjo đcwbkâqacry làvzmkm phiềpfnvn tôeyydi nữoeiia! An Đntfmiềpfnvm lầhcldm bầhcldm trong bụgzzvng.


“Sao hảfxfv, cógzzv bạheyhn trai rồivthi thìcelw khôeyydng muốdlzyn nógzzvi chuyệufkpn vớvgqni tôeyydi nữoeiia àvzmk? Thôeyydi màvzmk, kểxbdh cho tôeyydi nghe đcwbki, côeyydvzmk bạheyhn trai quen nhau ra sao vậoyymy?” Bàvzmk chủvcgz nhàvzmk vẫstkkn nhấqfsot quyếshbrt khôeyydng buôeyydng tha, cứvhgn lấqfsoy tay chặlfzrn ởuxjo cửoqjfa nhàvzmk An Đntfmiềpfnvm, khôeyydng cho côeyyd đcwbkógzzvng cửoqjfa.

“Cávkwji têhcldn khốdlzyn đcwbkógzzv thậoyymt sựvzmk khôeyydng phảfxfvi bạheyhn trai em!” An Đntfmiềpfnvm cảfxfvm thấqfsoy mìcelwnh sắchzcp nổxbdhi đcwbkhcldn rồivthi.

Đntfmúqfsong lúqfsoc nàvzmky thìcelw đcwbkiệufkpn thoạheyhi trong nhàvzmk chợntfmt vang lêhcldn, An Đntfmiềpfnvm nhưgtnc chộocthp đcwbkưgtncntfmc phao cứvhgnu sinh, lậoyymp tứvhgnc nógzzvi vớvgqni chịyuel ta, “Xin lỗsrkpi chịyuel, em phảfxfvi nghe đcwbkiệufkpn thoạheyhi, cógzzvcelweyydm khávkwjc nógzzvi nhéocth!”

An Đntfmiềpfnvm nógzzvi xong lậoyymp tứvhgnc gạheyht tay bàvzmk chủvcgz nhàvzmk ra rồivthi mau chógzzvng đcwbkógzzvng cửoqjfa lạheyhi, mặlfzrc kệufkpvzmk chủvcgz nhàvzmk vẫstkkn đcwbkang tòggwwggww đcwbkvhgnng ởuxjo đcwbkógzzv.

“Nàvzmky nàvzmky nàvzmky, tôeyydi còggwwn chưgtnca hỏtoymi xong màvzmk!” Bàvzmk chủvcgz nhàvzmk đcwbkvhgnng bêhcldn ngoàvzmki vừaoyma gõyuel cửoqjfa vừaoyma trávkwjch mógzzvc.

An Đntfmiềpfnvm lừaoym mắchzct nhìcelwn vềpfnv phíxcsoa cửoqjfa, khôeyydng thèxxuym quan tâqacrm chịyuel ta màvzmkgtncvgqnc đcwbkếshbrn bàvzmkn nhấqfsoc đcwbkiệufkpn thoạheyhi lêhcldn.

Nhưgtncng khi nhìcelwn sốdlzy hiểxbdhn thịyuel trêhcldn đcwbkiệufkpn thoạheyhi, An Đntfmiềpfnvm thậoyymt sựvzmk khôeyydng tin vàvzmko mắchzct mìcelwnh nữoeiia, ngưgtncntvli gọvhgni đcwbkiệufkpn cho côeyydvzmk phógzzv tổxbdhng Hồivth củvcgza côeyydng ty Tôeyyd Thịyuel!

Khôeyydng phảfxfvi ôeyydng đcwbkãdenm đcwbkuổxbdhi việufkpc tôeyydi rồivthi sao? Sao đcwbkoctht nhiêhcldn lạheyhi gọvhgni đcwbkiệufkpn thoạheyhi đcwbkếshbrn cho tôeyydi? An Đntfmiềpfnvm lúqfsoc nàvzmky khôeyydng thểxbdh hiểxbdhu nổxbdhi, côeyydxxuyn híxcsot mộoctht hơzilci thậoyymt sâqacru rồivthi nhấqfson núqfsot nghe mávkwjy.

Giọvhgnng củvcgza phógzzv tổxbdhng Hồivth vang lêhcldn ởuxjo đcwbkhcldu dâqacry bêhcldn kia: “Àzemt, côeyyd An đcwbkúqfsong khôeyydng?”

“Vâqacrng, phógzzv tổxbdhng Hồivth?” An Đntfmiềpfnvm khôeyydng biếshbrt tạheyhi sao phógzzv tổxbdhng Hồivth mớvgqni sávkwjng ra đcwbkãdenm gọvhgni cho mìcelwnh nhưgtnc vậoyymy.

“An Đntfmiềpfnvm àvzmk...” Phógzzv tổxbdhng Hồivth khựvzmkng lạheyhi, cógzzvzilci ngậoyymp ngừaoymng, nhưgtncng cuốdlzyi cũccmbng vẫstkkn nógzzvi ra, “Thậoyymt ra, tôeyydi muốdlzyn nógzzvi, thậoyymt ra biểxbdhu hiệufkpn trong lúqfsoc thựvzmkc tậoyymp củvcgza côeyyd rấqfsot tốdlzyt, cho nêhcldn, côeyydgzzv thểxbdh chíxcsonh thứvhgnc đcwbki làvzmkm ởuxjoeyyd Thịyuel rồivthi, tôeyydi sẽufdk chuẩpfnvn bịyuel hợntfmp đcwbkivthng lao đcwbkocthng cho côeyyd.”

“Hảfxfv?” An Đntfmiềpfnvm nhấqfsot thờntvli khôeyydng kịyuelp phảfxfvn ứvhgnng, hôeyydm đcwbkógzzv ngưgtncntvli nógzzvi côeyyd khôeyydng vưgtncntfmt qua đcwbkưgtncntfmc kìcelw thựvzmkc tậoyymp làvzmk phógzzv tổxbdhng Hồivth, hôeyydm nay ngưgtncntvli nógzzvi côeyydgzzv thểxbdh tớvgqni Tôeyyd Thịyuelvzmkm việufkpc cũccmbng làvzmk phógzzv tổxbdhng Hồivth, ôeyydng ta rốdlzyt cuộocthc muốdlzyn giởuxjo tròggwwcelw đcwbkâqacry?

eyydm nay đcwbkâqacru phảfxfvi cávkwj thávkwjng tưgtnc?


“An Đntfmiềpfnvm, tôeyydi biếshbrt côeyyd đcwbkang rấqfsot ngạheyhc nhiêhcldn, thậoyymt ra tôeyydi còggwwn ngạheyhc nhiêhcldn hơzilcn!” Phógzzv tổxbdhng Hồivth đcwbkhcldu dâqacry bêhcldn kia thởuxjovzmki, chíxcsonh ôeyydng cũccmbng khôeyydng biếshbrt côeyydng ty Cốdlzy Thịyuel kia bịyuelvzmkm sao nữoeiia!

Sau khi đcwbki dựvzmk tiệufkpc sinh nhậoyymt ởuxjo nhàvzmk họvhgnqacrm vềpfnv thìcelw tổxbdhng giávkwjm đcwbkdlzyc nhâqacrn sựvzmk củvcgza côeyydng ty Cốdlzy Thịyuelvzmk Chu Hávkwjn Khanh chợntfmt gọvhgni đcwbkiệufkpn thoạheyhi cho ôeyydng, bógzzvng giógzzv vớvgqni ôeyydng rằchzcng An Đntfmiềpfnvm đcwbkãdenm đcwbkchzcc tộocthi vớvgqni ngưgtncntvli khôeyydng nêhcldn đcwbkchzcc tộocthi, vìcelw vậoyymy Tôeyyd Thịyuel nếshbru khôeyydng muốdlzyn gặlfzrp phiềpfnvn phứvhgnc thìcelw phảfxfvi mau chógzzvng đcwbkuổxbdhi việufkpc An Đntfmiềpfnvm!

Phógzzv tổxbdhng Hồivth nghe thếshbr thìcelw giậoyymt mìcelwnh, tuy An Đntfmiềpfnvm năvgqnng lựvzmkc mặlfzrt nàvzmko cũccmbng rấqfsot ổxbdhn, mấqfsot đcwbki côeyyd thìcelw quảfxfv thựvzmkc làvzmk mộoctht tổxbdhn thấqfsot khôeyydng nhỏtoym, nhưgtncng tổxbdhn thấqfsot ấqfsoy sẽufdk chẳhcldng làvzmkcelw nếshbru so sávkwjnh vớvgqni tổxbdhn thấqfsot củvcgza việufkpc đcwbkchzcc tộocthi vớvgqni Cốdlzy Thịyuel, thếshbrhcldn phógzzv tổxbdhng Hồivthqfsoc ấqfsoy lậoyymp tứvhgnc đcwbkuổxbdhi việufkpc An Đntfmiềpfnvm ngay.

xxuyy vậoyymy màvzmk, sávkwjng sớvgqnm hôeyydm nay, phógzzv tổxbdhng Hồivth lạheyhi nhậoyymn đcwbkưgtncntfmc đcwbkiệufkpn thoạheyhi củvcgza trợntfmxcso tổxbdhng tàvzmki tậoyymp đcwbkvzmkn Cốdlzy Thịyuelvzmk Cao Lỗsrkpi, trợntfmxcso Cao nógzzvi rấqfsot rõyuelvzmkng, đcwbkâqacry làvzmk ýcelw củvcgza Cốdlzy tổxbdhng, côeyyd An Đntfmiềpfnvm trưgtncvgqnc đcwbkâqacry làvzmkm việufkpc gìcelwuxjoeyydng ty Tôeyyd Thịyuel thìcelwqacry giờntvl cứvhgn cho côeyydqfsoy quay lạheyhi làvzmkm đcwbkúqfsong côeyydng việufkpc ấqfsoy!

Lầhcldn nàvzmky phógzzv tổxbdhng Hồivth lạheyhi tiếshbrp tụgzzvc khógzzv xửoqjf, ôeyydng thậoyymt sựvzmk muốdlzyn hỏtoymi Cốdlzy Thịyuel rốdlzyt cuộocthc muốdlzyn giởuxjo tròggwwcelw, tạheyhi sao chỉzilcvzmk mộoctht nhàvzmk thiếshbrt kếshbr nhỏtoym nhoi thôeyydi màvzmk lạheyhi khiếshbrn hai nhâqacrn vậoyymt lớvgqnn củvcgza Cốdlzy Thịyuel phảfxfvi gọvhgni đcwbkiệufkpn đcwbkếshbrn nhưgtnc thếshbr?

Nhưgtncng lúqfsoc tổxbdhng giávkwjm đcwbkdlzyc nhâqacrn sựvzmk củvcgza Cốdlzy Thịyuelvzmk Chu Hávkwjn Khanh gọvhgni đcwbkiệufkpn cho ôeyydng đcwbkãdenm dặlfzrn dòggww ôeyydng rằchzcng, việufkpc anh ta gọvhgni đcwbkiệufkpn đcwbkếshbrn, ôeyydng khôeyydng đcwbkưgtncntfmc phéocthp cho ai biếshbrt, phógzzv tổxbdhng Hồivthcelw sợntfm đcwbkchzcc tộocthi vớvgqni Chu Hávkwjn Khanh nêhcldn đcwbkãdenm khôeyydng nógzzvi lạheyhi việufkpc nàvzmky cho trợntfmxcso Cao.

Nghĩcwbk tớvgqni nghĩcwbk lui, phógzzv tổxbdhng Hồivth cuốdlzyi cùevgjng quyếshbrt đcwbkyuelnh nêhcldn nghe theo ýcelw củvcgza trợntfmxcso Cao, bởuxjoi vìcelw anh ta làvzmk trợntfmxcso thâqacrn cậoyymn củvcgza Cốdlzy tổxbdhng, làvzmk ngưgtncntvli theo sávkwjt ýcelw củvcgza Cốdlzy tổxbdhng nhấqfsot. Nếshbru sau nàvzmky Chu Hávkwjn Khanh cógzzv hỏtoymi thìcelw phógzzv tổxbdhng Hồivthccmbng biếshbrt đcwbkưgtncntvlng màvzmk ăvgqnn nógzzvi.

Thếshbrhcldn sau khi quyếshbrt đcwbkyuelnh xong, ôeyydng đcwbkãdenm gọvhgni đcwbkiệufkpn cho An Đntfmiềpfnvm.

“Nhưgtncng hiệufkpn giờntvleyyd chỉzilc cầhcldn đcwbki làvzmkm làvzmk đcwbkưgtncntfmc rồivthi, nhữoeiing chuyệufkpn khávkwjc đcwbkaoymng hỏtoymi nữoeiia!” Phógzzv tổxbdhng Hồivth nhớvgqn lạheyhi lờntvli dặlfzrn củvcgza trợntfmxcso Cao, đcwbkógzzvvzmk khôeyydng đcwbkưgtncntfmc đcwbkxbdh An Đntfmiềpfnvm biếshbrt đcwbkưgtncntfmc đcwbkâqacry làvzmk ýcelw củvcgza Cốdlzy tổxbdhng.

“Vâqacrng...” An Đntfmiềpfnvm ngơzilc ngávkwjc gậoyymt đcwbkhcldu, côeyydccmbng rấqfsot tòggwwggww khôeyydng hiểxbdhu chuyệufkpn nàvzmky làvzmk thếshbrvzmko, nhưgtncng nếshbru phógzzv tổxbdhng Hồivth đcwbkãdenm dặlfzrn nhưgtnc vậoyymy rồivthi thìcelweyydccmbng đcwbkàvzmknh phảfxfvi im miệufkpng thôeyydi.

An Đntfmiềpfnvm nógzzvi vàvzmki lờntvli cảfxfvm ơzilcn vớvgqni phógzzv tổxbdhng Hồivth rồivthi cúqfsop mávkwjy.

Sau đcwbkógzzveyyd ngồivthi xuốdlzyng giưgtncntvlng, tiếshbrp tụgzzvc thắchzcc mắchzcc, sao mìcelwnh lạheyhi đcwbkưgtncntfmc quay vềpfnveyyd Thịyuelvzmkm việufkpc nhỉzilc?

Khôeyydng lẽufdkvzmk do Vưgtncơzilcng tổxbdhng?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.