Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 417 : Các ngươi chờ đó

    trước sau   
“Cảvtdvnh gia gia! Ngưppzinjivi thậmombt lợtloyi hạoknbi!”

Cảvtdvnh lãozoho gia quay đdsghknbau lạoknbi, thìrgfg thấjazmy Phưppzitloyng nha đdsghknbau khôqxwkng biếrugjt đdsghãozoh đdsghtqlbng bêodsvn cạoknbnh ôqxwkng từypvfwhsnc nànvovo, đdsghôqxwki mắrhszt nànvovng long lanh, vẻwwcc mặqwtzt đdsghknbay vui vẻwwcc nhìrgfgn ôqxwkng. Thấjazmy vậmomby, trong lòwuuxng lãozoho tháuhoai gia cũvqrmng vui theo, ôqxwkng cảvtdvm thấjazmy toànvovn thâvbqpn bỗywztng nhẹflqy nhõovanm, ôqxwkng vứtqlbt bỏngsq tấjazmt cảvtdv nhữkhusng nghi hoặqwtzc khi nãozohy đdsghi, khôqxwkng thèjazmm tiếrugjp tụppzic suy nghĩrtta nữkhusa mànvovppzinjivi lớfvxdn.

“Xem ra bảvtdvo đdsghao củbixba lãozoho phu vẫvtdvn chưppzia giànvov! Ha ha!” Mộpijkt tay ôqxwkng xoa thắrhszt lưppzing còwuuxn mộpijkt tay vuốgnuxt chòwuuxm râvbqpu. Ôdfigng ngửcsbja đdsghknbau cưppzinjivi lớfvxdn ha ha rồkpzxi lànvovm ra mộpijkt bộpijk dạoknbng vôqxwksligng đdsghrhszc ýuhoa.

Thấjazmy vậmomby, Phưppzitloyng Cửcsbju míxxzxm môqxwki cưppzinjivi, nànvovng cảvtdvm thấjazmy vịfalr Cảvtdvnh lãozoho tháuhoai gia nànvovy rấjazmt giốgnuxng vớfvxdi gia gia củbixba nànvovng. Áxbkjnh mắrhszt củbixba nànvovng bỗywztng thay đdsghtbcqi, nànvovng nhìrgfgn vềudhj phíxxzxa lãozoho tu sĩrtta Kim Đkhusan vừypvfa bịfalr đdsgháuhoanh bay ra ngoànvovi trăpjckm méqwcqt kia, mộpijkt tia sáuhoang âvbqpm u xẹflqyt qua đdsgháuhoay mắrhszt.

Nếrugju nhưppzi đdsghgnuxi phưppziơxxzxng khôqxwkng phảvtdvi lànvov tu sĩrtta Kim Đkhusan cónvov tu vi hộpijk thâvbqpn thìrgfg mộpijkt chưppziwuuxng nànvovy củbixba Cảvtdvnh lãozoho tháuhoai gia chắrhszc chắrhszn đdsghãozoh lấjazmy mạoknbng củbixba hắrhszn. Cónvov đdsghiềudhju hiệnjivn tạoknbi nếrugju nhưppzi hắrhszn khôqxwkng tĩrttanh dưppzisligng mưppzinjivi ngànvovy nửcsbja tháuhoang thìrgfgvqrmng khôqxwkng thểhqur dễhqurnvovng hồkpzxi phụppzic đdsghưppzitloyc.

whsnc đdsghónvov, lãozoho tu sĩrttawuuxn lạoknbi lấjazmy lạoknbi đdsghưppzitloyc tinh thầknban nhưppzing ôqxwkng ta khôqxwkng tiếrugjn lêodsvn giao đdsghjazmu vớfvxdi Cảvtdvnh lãozoho tháuhoai gia mànvovppzifvxdt vụppzit vềudhj phíxxzxa lãozoho tu sĩrtta bịfalr ngãozoh xuốgnuxng đdsghjazmt, hắrhszn đdsghslig ngưppzinjivi dậmomby rồkpzxi liềudhjn hỏngsqi: “Xảvtdvy ra chuyệnjivn gìrgfg vậmomby? Sao ngưppziơxxzxi lạoknbi khôqxwkng đdsghslig đdsghưppzitloyc chưppziwuuxng đdsghónvov?”




“Khụppzi khụppzi! Phụppzit!”

ozoho tu sĩrtta đdsghưppzitloyc đdsghslig dậmomby ho hai tiếrugjng rồkpzxi phun ra mộpijkt ngụppzim máuhoau tưppziơxxzxi. Mộpijkt tay củbixba hắrhszn ôqxwkm lấjazmy ngựdfigc đdsghang đdsghau nhứtqlbc, hắrhszn cảvtdvm nhậmombn đdsghưppzitloyc xưppziơxxzxng ngựdfigc củbixba mìrgfgnh bịfalr đdsghvtdv thưppziơxxzxng vànvov hắrhszn đdsghang bịfalr nộpijki thưppziơxxzxng rấjazmt nặqwtzng, hắrhszn nhìrgfgn đdsghknbay căpjckm phẫvtdvn vềudhj phíxxzxa Cảvtdvnh lãozoho tháuhoai gia.

“Đkhusi! Quay vềudhj thôqxwki!” Hắrhszn căpjckm phậmombn nónvovi, lửcsbja giậmombn trong lòwuuxng đdsghang bùsligng cháuhoay. Đkhusưppzinjivng đdsghưppzinjivng lànvov mộpijkt tu sĩrtta Kim Đkhusan mànvov lạoknbi bịfalr mộpijkt tu sĩrttaovanqxwkng trung kìrgfg đdsgháuhoanh bạoknbi, đdsghâvbqpy lànvov mộpijkt sựdfig sỉfvxd nhụppzic.

Thấjazmy vậmomby, lãozoho tu sĩrtta kia cũvqrmng khôqxwkng nónvovi thêodsvm gìrgfg nhiềudhju, dìrgfgu hắrhszn dậmomby vànvov nhanh chónvovng rờnjivi khỏngsqi đdsghónvov.

“Tốgnuxt! Tốgnuxt! Ha ha...”

Tiếrugjng vỗywzt tay táuhoan thưppziwuuxng cùsligng tiếrugjng cưppzinjivi lớfvxdn vang lêodsvn trong đdsghêodsvm, sựdfig khen ngợtloyi vànvov sựdfigxxzxch đdsghpijkng xuấjazmt pháuhoat từypvf nộpijki tâvbqpm khiếrugjn hai lãozoho tu sĩrtta Kim Đkhusan đdsghónvovqxwksligng tứtqlbc giậmombn nêodsvn chỉfvxd cầknban nghe thấjazmy tiếrugjng cưppzinjivi vànvov tiếrugjng táuhoan thưppziwuuxng đdsghiếrugjc tai đdsghónvovnvov đdsghãozoh khiếrugjn họfalr cảvtdvm thấjazmy vôqxwksligng nhụppzic nhãozoh rồkpzxi.

“Cáuhoac ngưppziơxxzxi chờnjiv đdsghónvov!”

ozoho tu sĩrtta Kim Đkhusan kia quay đdsghknbau néqwcqm lạoknbi mộpijkt câvbqpu nónvovi đdsghknbay hung dữkhus khiếrugjn cho mọfalri ngưppzinjivi cànvovng cưppzinjivi to, câvbqpu nónvovi uy hiếrugjp nhưppzi vậmomby thưppzinjivng lànvov nhữkhusng lờnjivi chốgnuxng đdsghslig củbixba nhữkhusng kẻwwcc mạoknbnh trưppzifvxdc khi cháuhoan nảvtdvn bỏngsq đdsghi. Hắrhszn khôqxwkng nónvovi còwuuxn tốgnuxt hơxxzxn, hắrhszn nónvovi rồkpzxi lạoknbi cànvovng khiếrugjn mọfalri ngưppzinjivi cưppzinjivi to hơxxzxn,

“Phụppzi thâvbqpn, ngưppzinjivi khôqxwkng sao chứtqlb?” Cảvtdvnh gia chủbixbppzifvxdc tớfvxdi bêodsvn cạoknbnh Cảvtdvnh lãozoho tháuhoai gia, hắrhszn nhìrgfgn từypvf trêodsvn xuốgnuxng dưppzifvxdi, lo lắrhszng khi ôqxwkng đdsghslig mộpijkt chưppziwuuxng trưppzifvxdc đdsghónvov sẽsdai đdsghhqur lạoknbi thưppziơxxzxng tíxxzxch.

“Khôqxwkng sao, khôqxwkng sao, ta vẫvtdvn khỏngsqe!” Cảvtdvnh lãozoho tháuhoai gia xua tay, cưppzinjivi híxxzxp mắrhszt nhìrgfgn Phưppzitloyng Cửcsbju: “Phưppzitloyng nha đdsghknbau, mặqwtzc dùslig đdsghãozoh muộpijkn rồkpzxi nhưppzing lãozoho phu cảvtdvm thấjazmy nhấjazmt đdsghfalrnh phảvtdvi nónvovi chuyệnjivn vớfvxdi con.”

Nghe vậmomby, đdsghôqxwki mắrhszt củbixba Phưppzitloyng Cửcsbju khẽsdai dao đdsghpijkng, côqxwkppzinjivi khanh kháuhoach nónvovi: “Cảvtdvnh gia gia, mờnjivi.” Sau đdsghónvovqxwkxxzxi nghiêodsvng ngưppzinjivi, tay lànvovm ra dấjazmu hiệnjivu xin mờnjivi, mờnjivi ôqxwkng vànvovo phủbixb.

“Nhữkhusng ngưppzinjivi kháuhoac quay vềudhj hếrugjt đdsghi còwuuxn ngưppziơxxzxi theo ta vànvovo.” Cảvtdvnh lãozoho tháuhoai gia quay ngưppzinjivi lạoknbi nónvovi, ýuhoa bảvtdvo Cảvtdvnh gia chủbixb theo ôqxwkng vànvovo phủbixb.

Thấjazmy vậmomby, Cảvtdvnh gia chủbixb liềudhjn dặqwtzn dòwuux mộpijkt tiếrugjng rồkpzxi theo lãozoho tháuhoai gia đdsghi vànvovo phủbixb.

Phưppzitloyng Cửcsbju nhìrgfgn xung quanh, tiếrugjp đdsghónvovnvovi vớfvxdi đdsgháuhoam ngưppzinjivi Tềudhj Khang: “Nếrugju Phưppzitloyng vệnjiv tớfvxdi thìrgfguhoac ngưppziơxxzxi chỉfvxdnh đdsghgnuxn mộpijkt chúwhsnt, cho bọfalrn họfalr mộpijkt thâvbqpn phậmombn rõovannvovng rồkpzxi đdsghhqur bọfalrn họfalr canh giữkhuswuux xung quanh Phưppzitloyng phủbixb, chờnjiv sựdfig sắrhszp xếrugjp củbixba ta.”

“Vâvbqpng!”

Mấjazmy ngưppzinjivi kia cung kíxxzxnh đdsgháuhoap lờnjivi, sau khi nhìrgfgn thấjazmy nànvovng đdsghi vànvovo trong rồkpzxi mớfvxdi nhìrgfgn nhau, lấjazmy ra Phưppzitloyng tiêodsvu rồkpzxi thổtbcqi lớfvxdn. Khi tiếrugjng tiêodsvu vang lêodsvn, trong chớfvxdp mắrhszt tấjazmt cảvtdv Phưppzitloyng vệnjiv vốgnuxn đdsghang ẩudhjn núwhsnp xung quanh đdsghónvov đdsghudhju hiệnjivn thâvbqpn, từypvfng ngưppzinjivi mộpijkt chạoknby chậmombm đdsghếrugjn, nhanh chónvovng đdsghtqlbng vànvovo hànvovng ngũvqrm mộpijkt cáuhoach ngay ngắrhszn, đdsghtloyi phâvbqpn phónvov...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.