Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 417 : Các ngươi chờ đó
“Cảvtdv nh gia gia! Ngưppzi ờnjiv i thậmomb t lợtloy i hạoknb i!”
Cảvtdv nh lãozoh o gia quay đdsgh ầknba u lạoknb i, thìrgfg thấjazm y Phưppzi ợtloy ng nha đdsgh ầknba u khôqxwk ng biếrugj t đdsgh ãozoh đdsgh ứtqlb ng bêodsv n cạoknb nh ôqxwk ng từypvf lúwhsn c nànvov o, đdsgh ôqxwk i mắrhsz t nànvov ng long lanh, vẻwwcc mặqwtz t đdsgh ầknba y vui vẻwwcc nhìrgfg n ôqxwk ng. Thấjazm y vậmomb y, trong lòwuux ng lãozoh o tháuhoa i gia cũvqrm ng vui theo, ôqxwk ng cảvtdv m thấjazm y toànvov n thâvbqp n bỗywzt ng nhẹflqy nhõovan m, ôqxwk ng vứtqlb t bỏngsq tấjazm t cảvtdv nhữkhus ng nghi hoặqwtz c khi nãozoh y đdsgh i, khôqxwk ng thèjazm m tiếrugj p tụppzi c suy nghĩrtta nữkhus a mànvov cưppzi ờnjiv i lớfvxd n.
“Xem ra bảvtdv o đdsgh ao củbixb a lãozoh o phu vẫvtdv n chưppzi a giànvov ! Ha ha!” Mộpijk t tay ôqxwk ng xoa thắrhsz t lưppzi ng còwuux n mộpijk t tay vuốgnux t chòwuux m râvbqp u. Ôdfig ng ngửcsbj a đdsgh ầknba u cưppzi ờnjiv i lớfvxd n ha ha rồkpzx i lànvov m ra mộpijk t bộpijk dạoknb ng vôqxwk cùslig ng đdsgh ắrhsz c ýuhoa .
Thấjazm y vậmomb y, Phưppzi ợtloy ng Cửcsbj u míxxzx m môqxwk i cưppzi ờnjiv i, nànvov ng cảvtdv m thấjazm y vịfalr Cảvtdv nh lãozoh o tháuhoa i gia nànvov y rấjazm t giốgnux ng vớfvxd i gia gia củbixb a nànvov ng. Áxbkj nh mắrhsz t củbixb a nànvov ng bỗywzt ng thay đdsgh ổtbcq i, nànvov ng nhìrgfg n vềudhj phíxxzx a lãozoh o tu sĩrtta Kim Đkhus an vừypvf a bịfalr đdsgh áuhoa nh bay ra ngoànvov i trăpjck m méqwcq t kia, mộpijk t tia sáuhoa ng âvbqp m u xẹflqy t qua đdsgh áuhoa y mắrhsz t.
Nếrugj u nhưppzi đdsgh ốgnux i phưppzi ơxxzx ng khôqxwk ng phảvtdv i lànvov tu sĩrtta Kim Đkhus an cónvov tu vi hộpijk thâvbqp n thìrgfg mộpijk t chưppzi ởwuux ng nànvov y củbixb a Cảvtdv nh lãozoh o tháuhoa i gia chắrhsz c chắrhsz n đdsgh ãozoh lấjazm y mạoknb ng củbixb a hắrhsz n. Cónvov đdsgh iềudhj u hiệnjiv n tạoknb i nếrugj u nhưppzi hắrhsz n khôqxwk ng tĩrtta nh dưppzi ỡslig ng mưppzi ờnjiv i ngànvov y nửcsbj a tháuhoa ng thìrgfg cũvqrm ng khôqxwk ng thểhqur dễhqur dànvov ng hồkpzx i phụppzi c đdsgh ưppzi ợtloy c.
Lúwhsn c đdsgh ónvov , lãozoh o tu sĩrtta còwuux n lạoknb i lấjazm y lạoknb i đdsgh ưppzi ợtloy c tinh thầknba n nhưppzi ng ôqxwk ng ta khôqxwk ng tiếrugj n lêodsv n giao đdsgh ấjazm u vớfvxd i Cảvtdv nh lãozoh o tháuhoa i gia mànvov lưppzi ớfvxd t vụppzi t vềudhj phíxxzx a lãozoh o tu sĩrtta bịfalr ngãozoh xuốgnux ng đdsgh ấjazm t, hắrhsz n đdsgh ỡslig ngưppzi ờnjiv i dậmomb y rồkpzx i liềudhj n hỏngsq i: “Xảvtdv y ra chuyệnjiv n gìrgfg vậmomb y? Sao ngưppzi ơxxzx i lạoknb i khôqxwk ng đdsgh ỡslig đdsgh ưppzi ợtloy c chưppzi ởwuux ng đdsgh ónvov ?”
“Khụppzi khụppzi ! Phụppzi t!”
Lãozoh o tu sĩrtta đdsgh ưppzi ợtloy c đdsgh ỡslig dậmomb y ho hai tiếrugj ng rồkpzx i phun ra mộpijk t ngụppzi m máuhoa u tưppzi ơxxzx i. Mộpijk t tay củbixb a hắrhsz n ôqxwk m lấjazm y ngựdfig c đdsgh ang đdsgh au nhứtqlb c, hắrhsz n cảvtdv m nhậmomb n đdsgh ưppzi ợtloy c xưppzi ơxxzx ng ngựdfig c củbixb a mìrgfg nh bịfalr đdsgh ảvtdv thưppzi ơxxzx ng vànvov hắrhsz n đdsgh ang bịfalr nộpijk i thưppzi ơxxzx ng rấjazm t nặqwtz ng, hắrhsz n nhìrgfg n đdsgh ầknba y căpjck m phẫvtdv n vềudhj phíxxzx a Cảvtdv nh lãozoh o tháuhoa i gia.
“Đkhus i! Quay vềudhj thôqxwk i!” Hắrhsz n căpjck m phậmomb n nónvov i, lửcsbj a giậmomb n trong lòwuux ng đdsgh ang bùslig ng cháuhoa y. Đkhus ưppzi ờnjiv ng đdsgh ưppzi ờnjiv ng lànvov mộpijk t tu sĩrtta Kim Đkhus an mànvov lạoknb i bịfalr mộpijk t tu sĩrtta Võovan Tôqxwk ng trung kìrgfg đdsgh áuhoa nh bạoknb i, đdsgh âvbqp y lànvov mộpijk t sựdfig sỉfvxd nhụppzi c.
Thấjazm y vậmomb y, lãozoh o tu sĩrtta kia cũvqrm ng khôqxwk ng nónvov i thêodsv m gìrgfg nhiềudhj u, dìrgfg u hắrhsz n dậmomb y vànvov nhanh chónvov ng rờnjiv i khỏngsq i đdsgh ónvov .
“Tốgnux t! Tốgnux t! Ha ha...”
Tiếrugj ng vỗywzt tay táuhoa n thưppzi ởwuux ng cùslig ng tiếrugj ng cưppzi ờnjiv i lớfvxd n vang lêodsv n trong đdsgh êodsv m, sựdfig khen ngợtloy i vànvov sựdfig kíxxzx ch đdsgh ộpijk ng xuấjazm t pháuhoa t từypvf nộpijk i tâvbqp m khiếrugj n hai lãozoh o tu sĩrtta Kim Đkhus an đdsgh ónvov vôqxwk cùslig ng tứtqlb c giậmomb n nêodsv n chỉfvxd cầknba n nghe thấjazm y tiếrugj ng cưppzi ờnjiv i vànvov tiếrugj ng táuhoa n thưppzi ởwuux ng đdsgh iếrugj c tai đdsgh ónvov lànvov đdsgh ãozoh khiếrugj n họfalr cảvtdv m thấjazm y vôqxwk cùslig ng nhụppzi c nhãozoh rồkpzx i.
“Cáuhoa c ngưppzi ơxxzx i chờnjiv đdsgh ónvov !”
Lãozoh o tu sĩrtta Kim Đkhus an kia quay đdsgh ầknba u néqwcq m lạoknb i mộpijk t câvbqp u nónvov i đdsgh ầknba y hung dữkhus khiếrugj n cho mọfalr i ngưppzi ờnjiv i cànvov ng cưppzi ờnjiv i to, câvbqp u nónvov i uy hiếrugj p nhưppzi vậmomb y thưppzi ờnjiv ng lànvov nhữkhus ng lờnjiv i chốgnux ng đdsgh ỡslig củbixb a nhữkhus ng kẻwwcc mạoknb nh trưppzi ớfvxd c khi cháuhoa n nảvtdv n bỏngsq đdsgh i. Hắrhsz n khôqxwk ng nónvov i còwuux n tốgnux t hơxxzx n, hắrhsz n nónvov i rồkpzx i lạoknb i cànvov ng khiếrugj n mọfalr i ngưppzi ờnjiv i cưppzi ờnjiv i to hơxxzx n,
“Phụppzi thâvbqp n, ngưppzi ờnjiv i khôqxwk ng sao chứtqlb ?” Cảvtdv nh gia chủbixb bưppzi ớfvxd c tớfvxd i bêodsv n cạoknb nh Cảvtdv nh lãozoh o tháuhoa i gia, hắrhsz n nhìrgfg n từypvf trêodsv n xuốgnux ng dưppzi ớfvxd i, lo lắrhsz ng khi ôqxwk ng đdsgh ỡslig mộpijk t chưppzi ởwuux ng trưppzi ớfvxd c đdsgh ónvov sẽsdai đdsgh ểhqur lạoknb i thưppzi ơxxzx ng tíxxzx ch.
“Khôqxwk ng sao, khôqxwk ng sao, ta vẫvtdv n khỏngsq e!” Cảvtdv nh lãozoh o tháuhoa i gia xua tay, cưppzi ờnjiv i híxxzx p mắrhsz t nhìrgfg n Phưppzi ợtloy ng Cửcsbj u: “Phưppzi ợtloy ng nha đdsgh ầknba u, mặqwtz c dùslig đdsgh ãozoh muộpijk n rồkpzx i nhưppzi ng lãozoh o phu cảvtdv m thấjazm y nhấjazm t đdsgh ịfalr nh phảvtdv i nónvov i chuyệnjiv n vớfvxd i con.”
Nghe vậmomb y, đdsgh ôqxwk i mắrhsz t củbixb a Phưppzi ợtloy ng Cửcsbj u khẽsdai dao đdsgh ộpijk ng, côqxwk cưppzi ờnjiv i khanh kháuhoa ch nónvov i: “Cảvtdv nh gia gia, mờnjiv i.” Sau đdsgh ónvov côqxwk hơxxzx i nghiêodsv ng ngưppzi ờnjiv i, tay lànvov m ra dấjazm u hiệnjiv u xin mờnjiv i, mờnjiv i ôqxwk ng vànvov o phủbixb .
“Nhữkhus ng ngưppzi ờnjiv i kháuhoa c quay vềudhj hếrugj t đdsgh i còwuux n ngưppzi ơxxzx i theo ta vànvov o.” Cảvtdv nh lãozoh o tháuhoa i gia quay ngưppzi ờnjiv i lạoknb i nónvov i, ýuhoa bảvtdv o Cảvtdv nh gia chủbixb theo ôqxwk ng vànvov o phủbixb .
Thấjazm y vậmomb y, Cảvtdv nh gia chủbixb liềudhj n dặqwtz n dòwuux mộpijk t tiếrugj ng rồkpzx i theo lãozoh o tháuhoa i gia đdsgh i vànvov o phủbixb .
Phưppzi ợtloy ng Cửcsbj u nhìrgfg n xung quanh, tiếrugj p đdsgh ónvov nónvov i vớfvxd i đdsgh áuhoa m ngưppzi ờnjiv i Tềudhj Khang: “Nếrugj u Phưppzi ợtloy ng vệnjiv tớfvxd i thìrgfg cáuhoa c ngưppzi ơxxzx i chỉfvxd nh đdsgh ốgnux n mộpijk t chúwhsn t, cho bọfalr n họfalr mộpijk t thâvbqp n phậmomb n rõovan rànvov ng rồkpzx i đdsgh ểhqur bọfalr n họfalr canh giữkhus ởwuux xung quanh Phưppzi ợtloy ng phủbixb , chờnjiv sựdfig sắrhsz p xếrugj p củbixb a ta.”
“Vâvbqp ng!”
Mấjazm y ngưppzi ờnjiv i kia cung kíxxzx nh đdsgh áuhoa p lờnjiv i, sau khi nhìrgfg n thấjazm y nànvov ng đdsgh i vànvov o trong rồkpzx i mớfvxd i nhìrgfg n nhau, lấjazm y ra Phưppzi ợtloy ng tiêodsv u rồkpzx i thổtbcq i lớfvxd n. Khi tiếrugj ng tiêodsv u vang lêodsv n, trong chớfvxd p mắrhsz t tấjazm t cảvtdv Phưppzi ợtloy ng vệnjiv vốgnux n đdsgh ang ẩudhj n núwhsn p xung quanh đdsgh ónvov đdsgh ềudhj u hiệnjiv n thâvbqp n, từypvf ng ngưppzi ờnjiv i mộpijk t chạoknb y chậmomb m đdsgh ếrugj n, nhanh chónvov ng đdsgh ứtqlb ng vànvov o hànvov ng ngũvqrm mộpijk t cáuhoa ch ngay ngắrhsz n, đdsgh ợtloy i phâvbqp n phónvov ...
Cả
“Xem ra bả
Thấ
Nế
Lú
“Khụ
Lã
“Đ
Thấ
“Tố
Tiế
“Cá
Lã
“Phụ
“Khô
Nghe vậ
“Nhữ
Thấ
Phư
“Vâ
Mấ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.