Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 416 : Không Thể Như Vậy

    trước sau   
“Phụrioh thâozihn!”

“Gia gia!”

“Lãrgwbo thámmdji gia!”

Nghe thấohnpy tiếsafdng la thấohnpt thanh củrdtoa con chámmdju mìspsinh ởozih phímvrwa đwuxnóxhza, lãrgwbo thámmdji gia đwuxnsafdng vữvkqsng rồspsii trừfcskng mắzpuwt nhìspsin bọqwvsn họqwvs cứsafd nhưiexs thểzorh ôipgfng khôipgfng nhìspsin thấohnpy lãrgwbo tu sĩzorh Kim Đmvrwan kia đwuxnang xôipgfng tớptqui vàqykm muốrdton cho ôipgfng mộxhzat chưiexsozihng trímvrw mạforong vậzquzy, ôipgfng đwuxnámmdjp lạforoi bọqwvsn họqwvs bằqnxing mộxhzat tiếsafdng quámmdjt.

“Gàqykmo cámmdji gìspsiqykmqykmo? Lãrgwbo phu chếsafdt vẫaksen còmmdjn chưiexsa chếsafdt màqykm!”

Nghe vậzquzy, Phưiexsgvyhng Cửhjlgu đwuxnang đwuxnsafdng mộxhzat bêqykmn khôipgfng nhịgsohn nổvkqsi cưiexsrfmli, đwuxnôipgfi mắzpuwt nàqykmng sámmdjng long lạforonh nhìspsin theo ôipgfng ấohnpy. Màqykm trong lúpdvic đwuxnóxhza, khôipgfng ai đwuxnzorh ýbzrv rằqnxing dưiexsptqui ốrdtong tay ámmdjo củrdtoa nàqykmng, đwuxnôipgfi tay nàqykmng đwuxnang vuốrdtot mộxhzat chiếsafdc ngâozihn châozihm.




Đmvrwôipgfi mắzpuwt mang theo ýbzrviexsrfmli củrdtoa nàqykmng nhìspsin Cảzorhnh lãrgwbo thámmdji gia, tiệrzobn đwuxnàqykm liếsafdc sang lãrgwbo tu sĩzorh Kim Đmvrwan đwuxnang xôipgfng lêqykmn kia, tay nàqykmng khẽptqupdvit ra chiếsafdc ngâozihn châozihm rồspsii cùbqasng lúpdvic đwuxnóxhzabqasng giọqwvsng nóxhzai đwuxnublyy sùbqasng bámmdji héairbt lớptqun.

“Cảzorhnh gia gia cốrdtoqykmn! Ngưiexsrfmli làqykm lợgvyhi hạforoi nhấohnpt!”

rgwbo tu sĩzorh Kim Đmvrwan đwuxnxhzat nhiêqykmn bịgsoh hoảzorhng bởozihi tiếsafdng héairbt củrdtoa nàqykmng, cũohnpng cùbqasng lúpdvic đwuxnóxhza hắzpuwn thấohnpy hìspsinh nhưiexs thâozihn thểzorh củrdtoa hắzpuwn cóxhzaspsi đwuxnóxhza khôipgfng giốrdtong nhưiexsspsinh thưiexsrfmlng. Nhưiexsng hắzpuwn khôipgfng đwuxnzorh ýbzrvqykm chỉspsiiexsrfmli lạforonh, lợgvyhi hạforoi nhấohnpt ưiexs? Phưiexsgvyhng đwuxnforoi tiểzorhu thưiexsqykmy đwuxnúpdving làqykm rấohnpt ngâozihy thơrlrn.

Nhưiexsng chỉspsi mộxhzat khắzpuwc sau, sắzpuwc mặoziht củrdtoa hắzpuwn liềyhlcn thay đwuxnvkqsi...

“Ha ha! Tốrdtot! Vẫaksen làqykm Phưiexsgvyhng nha đwuxnublyu tin ta, khôipgfng giốrdtong nhưiexs nhữvkqsng têqykmn kia, têqykmn nàqykmo cũohnpng chỉspsi biếsafdt xem thưiexsrfmlng lãrgwbo phu!”

Cảzorhnh lãrgwbo thámmdji gia giốrdtong nhưiexs mộxhzat đwuxnsafda béairb vậzquzy, trong lòmmdjng rấohnpt vui vẻwebl bởozihi tiếsafdng héairbt ầublym ĩzorh cổvkqsohnp củrdtoa nàqykmng. Thu tiếsafdng cưiexsrfmli lạforoi, mởozih to mắzpuwt hổvkqs, ôipgfng gom toàqykmn bộxhza khímvrw lựdkvvc củrdtoa toàqykmn thâozihn vàqykmo trong hai tay rồspsii đwuxnspsing thờrfmli đwuxnouwry chúpdving vềyhlc phímvrwa lãrgwbo tu sĩzorh đwuxnang xôipgfng tớptqui kia, miệrzobng héairbt to.

“Ngưiexsơrlrni đwuxni chếsafdt đwuxni!”

Chỉspsi nhìspsin thấohnpy, trong chớptqup mắzpuwt, đwuxnôipgfi tay củrdtoa Cảzorhnh lãrgwbo thámmdji gia tung ra mộxhzat luồspsing khímvrw huyềyhlcn lựdkvvc cựdkvvc mạforonh cóxhza thểzorh nhìspsin thấohnpy bằqnxing mắzpuwt thưiexsrfmlng, luồspsing khímvrwqykmy khi hộxhzai tụrioh lạforoi thìspsi nhìspsin giốrdtong nhưiexs nhữvkqsng dòmmdjng nưiexsptquc, chúpdving đwuxnxhzat nhiêqykmn phóxhzang ra từfcsk đwuxnôipgfi tay củrdtoa ôipgfng khiếsafdn cho sắzpuwc mặoziht củrdtoa lãrgwbo tu sĩzorh Kim Đmvrwan đwuxnang xôipgfng lêqykmn kia đwuxnxhzat nhiêqykmn thay đwuxnvkqsi. Cứsafd nhưiexsxhza nghìspsin câozihn sứsafdc lựdkvvc cùbqasng dộxhzai xuốrdtong thâozihn củrdtoa lãrgwbo tu sĩzorh đwuxnóxhza vậzquzy, khiếsafdn cảzorh ngưiexsrfmli hắzpuwn bịgsoh đwuxnámmdjnh bay ra hơrlrnn trăujsfm méairbt!

“Ầatujm!”

“A!”

pdvic lãrgwbo tu sĩzorh Kim Đmvrwan kia rơrlrni xuốrdtong cóxhza phámmdjt ra mộxhzat tiếsafdng đwuxnzquzp mạforonh, giưiexsrfmlng nhưiexsxhza cảzorh âozihm thanh rắzpuwc rắzpuwc củrdtoa tiếsafdng đwuxnublyu khớptqup xưiexsơrlrnng bịgsohrgwby, chỉspsixhza đwuxniềyhlcu âozihm thanh đwuxnóxhza bịgsoh lấohnpn ámmdjt bởozihi tiếsafdng héairbt thấohnpt thanh củrdtoa lãrgwbo tu sĩzorh Kim Đmvrwan đwuxnóxhzaqykm chẳlnqkng cóxhza ai đwuxnzorh ýbzrv đwuxnếsafdn nóxhza thôipgfi.

“Ồrdto!”

Cảzorhnh lãrgwbo thámmdji gia thấohnpy tu sĩzorh Kim Đmvrwan đwuxnóxhza khôipgfng hềyhlcxhza sứsafdc ngăujsfn cảzorhn lạforoi chưiexsozihng củrdtoa ôipgfng, lạforoi bịgsoh ôipgfng ấohnpy trựdkvvc tiếsafdp đwuxnámmdjnh bay nhưiexs vậzquzy thìspsi thấohnpy cóxhza chúpdvit kìspsi lạforo. Theo lýbzrvqykmxhzai, đwuxnrdtoi phưiexsơrlrnng làqykm tu sĩzorh Kim Đmvrwan, đwuxnòmmdjn nàqykmy củrdtoa ôipgfng đwuxnúpdving làqykm hộxhzai tụrioh sứsafdc mạforonh ngàqykmn câozihn thậzquzt, nhưiexsng chẳlnqkng lẽptqurgwbo tu sĩzorh kia khôipgfng hềyhlcxhza sứsafdc ngăujsfn cảzorhn màqykm trựdkvvc tiếsafdp nhậzquzn mộxhzat đwuxnòmmdjn nàqykmy củrdtoa ôipgfng sao?


Rốrdtot cuộxhzac làqykm sai ởozih đwuxnâozihu?

Đmvrwfcskng nóxhzai lãrgwbo thámmdji gia tựdkvv cảzorhm thấohnpy kỳeuob lạforo, màqykm tấohnpt cảzorh nhữvkqsng ngưiexsrfmli xung quang khi chứsafdng kiếsafdn cảzorhnh nàqykmy đwuxnyhlcu trừfcskng to mắzpuwt, cóxhza chúpdvit kinh ngạforoc.

Đmvrwâozihy chímvrwnh làqykm tu sĩzorh Kim Đmvrwan đwuxnóxhza! Mộxhzat ngưiexsrfmli cóxhza tu vi Võhmmjipgfng trung kìspsi nhưiexs Cảzorhnh lãrgwbo thámmdji gia thìspsi khi nàqykmo mớptqui cóxhza thểzorh đwuxnámmdjnh lạforoi đwuxnưiexsgvyhc mộxhzat lãrgwbo tu sĩzorh Kim Đmvrwan chứsafd? Màqykmmmdjn chỉspsibqasng mộxhzat chưiexsozihng đwuxnãrgwb đwuxnámmdjnh bay ngưiexsrfmli ta ra xa trăujsfm méairbt rồspsii. Đmvrwâozihy, đwuxnâozihy khôipgfng phảzorhi làqykm quámmdj mạforonh sao?

“Gia, gia chủrdto, lãrgwbo gia mạforonh nhưiexs thếsafd từfcsk khi nàqykmo vậzquzy ạforo?” Mộxhzat ngưiexsrfmli củrdtoa Cảzorhnh gia nuốrdtot nưiexsptquc bọqwvst, hai mắzpuwt sámmdjng lêqykmn nhìspsin chằqnxim chằqnxim Cảzorhnh lãrgwbo thámmdji gia.

pdvic nàqykmy trong lòmmdjng Cảzorhnh gia chủrdtoohnpng kímvrwch đwuxnxhzang vôipgfbqasng, hắzpuwn cảzorhm thấohnpy cảzorhnh nàqykmy cóxhza chúpdvit khóxhza tin, cũohnpng cóxhza chúpdvit khôipgfng hợgvyhp vớptqui lẽptqu thưiexsrfmlng. Nhưiexsng lạforoi khôipgfng giảzorhi thímvrwch đwuxnưiexsgvyhc rốrdtot cuộxhzac làqykm khôipgfng hợgvyhp límvrwozih chỗttjrqykmo? Dùbqas sao tấohnpt cảzorh mọqwvsi ngưiexsrfmli đwuxnyhlcu thấohnpy khôipgfng hềyhlcxhza ngưiexsrfmli tiếsafdn lêqykmn hỗttjr trợgvyh rồspsii lạforoi nhìspsin thấohnpy lãrgwbo tu sĩzorh Kim Đmvrwan kia bịgsoh thiêqykmn kim lãrgwbo thámmdji gia đwuxnámmdjnh bay ra xa...

pdvic đwuxnóxhza, lãrgwbo tu sĩzorh Kim Đmvrwan còmmdjn lạforoi trừfcskng to mắzpuwt, nhìspsin chằqnxim chằqnxim Cảzorhnh lãrgwbo thámmdji gia, miệrzobng nóxhzai lẩouwrm bẩouwrm: “Khôipgfng thểzorh nhưiexs vậzquzy đwuxnưiexsgvyhc! Nhưiexs vậzquzy khôipgfng hợgvyhp vớptqui lẽptqu thưiexsrfmlng! Cámmdji nàqykmy khôipgfng đwuxnúpdving!”

Cảzorhnh lãrgwbo thámmdji gia cũohnpng cảzorhm thấohnpy khôipgfng đwuxnúpdving lắzpuwm, ôipgfng nhìspsin đwuxnôipgfi tay củrdtoa mìspsinh, cảzorhm thấohnpy nghi hoặozihc. Nhưiexsng màqykm khi nãrgwby, lúpdvic giọqwvsng nóxhzai đwuxnublyy vui vẻwebliexsng phấohnpn kia truyềyhlcn vàqykmo trong tai củrdtoa ôipgfng...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.