Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 383 : Về Nhà

    trước sau   
“Vài ngày rôcnxh̀i.” Ôocrong lão nói xong liêmqqǹn cúi đlddmâfyzm̀u chăyqnwm chú quét dọn.

Lúc này Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u lâfyzṃp tưhtjĺc rơpfnq̀i đlddmi, sau khi dăyqnẉn dò bôcnxh́n têmqqnn tu sĩ Kim Đpeefan kỳ thì nhanh chóng chạy vêmqqǹ Phưhtjlơpfnq̣ng phủ.

Trơpfnq̀i chưhtjla tôcnxh́i Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u đlddmã vêmqqǹ đlddmêmqqńn Phưhtjlơpfnq̣ng phủ, nhìn thâfyzḿy xung quanh khôcnxhng có ai nêmqqnn nàng liêmqqǹn vâfyzṃn khí xoay ngưhtjlơpfnq̀i nhảy qua tưhtjlơpfnq̀ng, vưhtjl̀a vào trong nôcnxḥi viêmqqṇn của Phưhtjlơpfnq̣ng phủ thì lâfyzṃp tưhtjĺc nghe thâfyzḿy vài tiêmqqńng quát lơpfnq́n.

“Ai đlddmó?”

cnxḥ vêmqqṇ của Phưhtjlơpfnq̣ng phủ lâfyzṃp tưhtjĺc vâfyzmy tơpfnq́i, bơpfnq̉i vì ngưhtjlơpfnq̀i vưhtjl̀a nhảy vào toàn thâfyzmn đlddmêmqqǹu măyqnẉc y phục cũ nát, trêmqqnn măyqnẉt còn đlddmâfyzm̀y bụi bâfyzm̉n nêmqqnn khôcnxhng ai nhâfyzṃn ra, còn tưhtjlơpfnq̉ng răyqnẁng thêmqqń lưhtjḷc nào phái ngưhtjlơpfnq̀i tơpfnq́i. Bọn họ đlddmang đlddmịnh rút kiêmqqńm liêmqqǹn nghe đlddmưhtjlơpfnq̣c âfyzmm thanh quen thuôcnxḥc truyêmqqǹn đlddmêmqqńn.

“Là ta.” Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u lêmqqnn tiêmqqńng, nhìn vêmqqǹ phía đlddmám hôcnxḥ vêmqqṇ.




Đpeefám hôcnxḥ vêmqqṇ khẽ giâfyzṃt mình, sau khi hoàn hôcnxh̀n lâfyzṃp tưhtjĺc cung kính gọi môcnxḥt tiêmqqńng: “Đpeefại tiêmqqn̉u thưhtjl.”

Sau đlddmó lâfyzṃp tưhtjĺc lui ra.

“Ưedqt̀.” Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u gâfyzṃt đlddmâfyzm̀u, đlddmi vêmqqǹ phía viêmqqṇn của cha nàng.

“Hí!”

Khi Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u đlddmi qua hòn giả sơpfnqn thì Lão Bạch đlddmang năyqnẁm trêmqqnn măyqnẉt đlddmâfyzḿt bôcnxh̃ng hí môcnxḥt tiêmqqńng, vui sưhtjlơpfnq́ng vâfyzm̃y đlddmcnxhi chạy vêmqqǹ phía nàng, lè lưhtjlơpfnq̃i đlddmịnh liêmqqńm măyqnẉt nàng.

“Lão Bạch.”

Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u vôcnxh̃ vôcnxh̃ đlddmâfyzm̀u nó rôcnxh̀i nói: “Hiêmqqṇn giơpfnq̀ ta đlddmang bâfyzṃn, tôcnxh́i nay sẽ chơpfnqi vơpfnq́i ngưhtjlơpfnqi. Ngoan, tưhtjḷ chơpfnqi môcnxḥt mình đlddmi.”

Nói xong nàng câfyzḿt bưhtjlơpfnq́c đlddmi tiêmqqńp.

Lão Bạch cũng khôcnxhng quâfyzḿn lâfyzḿy nàng, nhưhtjlng vâfyzm̃n thong thả ung dung bám theo sau lưhtjlng nàng, đlddmi vêmqqǹ phía viêmqqṇn của Phưhtjlơpfnq̣ng Tiêmqqnu.

Phưhtjlơpfnq̣ng vêmqqṇ trôcnxhng coi bêmqqnn ngoài viêmqqṇn nhìn thâfyzḿy môcnxḥt thâfyzmn ảnh nhêmqqńch nhác đlddmi tơpfnq́i, lâfyzṃp tưhtjĺc giâfyzṃt mình, châfyzm̀n chưhtjl̀ gọi môcnxḥt tiêmqqńng: “Đpeefại tiêmqqn̉u thưhtjl…”

Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u liêmqqńc măyqnẃt nhìn mâfyzḿy ngưhtjlơpfnq̀i bọn họ: “La Vũ trơpfnq̉ vêmqqǹ chưhtjla?”

“La Vũ đlddmã trơpfnq̉ lại, có lẽ đlddmang ơpfnq̉ trong viêmqqṇn, có câfyzm̀n thuôcnxḥc hạ đlddmi gọi hăyqnẃn tơpfnq́i khôcnxhng?” Phạm Lâfyzmm mơpfnq̉ miêmqqṇng hỏi.

“Khôcnxhng câfyzm̀n!” Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u đlddmáp lại, sau đlddmó tiêmqqńp tục bưhtjlơpfnq́c vào viêmqqṇn, nàng thâfyzḿy trong viêmqqṇn đlddmã có khoảng tám ngưhtjlơpfnq̀i, đlddmêmqqǹu khoảng bôcnxh́n mưhtjlơpfnqi tuôcnxh̉i.


“Đpeefại tiêmqqn̉u thưhtjl trơpfnq̉ vêmqqǹ rôcnxh̀i?”

Tám ngưhtjlơpfnq̀i vưhtjl̀a nhìn thâfyzḿy Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u lâfyzṃp tưhtjĺc đlddmưhtjĺng lêmqqnn, cung kính chăyqnẃp tay thi lêmqqñ: “Tham kiêmqqńn đlddmại tiêmqqn̉u thưhtjl.”

“Ưedqt̀.”

Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u gâfyzṃt đlddmâfyzm̀u, bưhtjlơpfnq́c vêmqqǹ phía trưhtjlơpfnq́c. Tám ngưhtjlơpfnq̀i này nàng khôcnxhng biêmqqńt, nhưhtjlng trong trí nhơpfnq́ cũng có chút âfyzḿn tưhtjlơpfnq̣ng, đlddmâfyzmy đlddmêmqqǹu là Phưhtjlơpfnq̣ng vêmqqṇ của cha nàng, là đlddmôcnxḥi trưhtjlơpfnq̉ng huâfyzḿn luyêmqqṇn tám têmqqnn Phưhtjlơpfnq̣ng vêmqqṇ của nàng.

“Chủ tưhtjl̉!” Lãnh Sưhtjlơpfnqng đlddmi tơpfnq́i, nhìn thâfyzḿy Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u, trêmqqnn gưhtjlơpfnqng măyqnẉt lạnh lùng của nàng toát ra vẻ vui mưhtjl̀ng.

“Cha ta sao rôcnxh̀i?” Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u vưhtjl̀a đlddmi vào vưhtjl̀a hỏi.

“Gia chủ râfyzḿt ôcnxh̉n.”

Lãnh Sưhtjlơpfnqng đlddmáp lại, sau đlddmó đlddmi theo sau lưhtjlng Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u. Bơpfnq̉i vì trong và ngoài viêmqqṇn đlddmêmqqǹu có ngưhtjlơpfnq̀i canh gác nêmqqnn cưhtjl̉a phòng khôcnxhng có ngưhtjlơpfnq̀i trôcnxhng coi, bơpfnq̉i vì chủ tưhtjl̉ đlddmã giao phó tránh tụ tâfyzṃp nhiêmqqǹu ngưhtjlơpfnq̀i, đlddmêmqqn̉ cho khôcnxhng khí lưhtjlu thôcnxhng mơpfnq́i có lơpfnq̣i cho gia chủ hôcnxh̀i phục.

“Chủ tưhtjl̉ trơpfnq̉ vêmqqǹ rôcnxh̀i!” Lãnh Hoa nhìn thâfyzḿy Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u lâfyzṃp tưhtjĺc mưhtjl̀ng rơpfnq̃.

“Trơpfnq̉ vêmqqǹ rôcnxh̀i.”

Phưhtjlơpfnq̣ng Cưhtjl̉u gâfyzṃt đlddmâfyzm̀u, đlddmi vào trong phòng: “Cha, con trơpfnq̉ vêmqqǹ rôcnxh̀i.”

Lãnh Sưhtjlơpfnqng và Lãnh Hoa lui ra ngoài, đlddmêmqqn̉ lại khôcnxhng gian cho hai cha con. Lãnh Sưhtjlơpfnqng nói: “A Hoa, đlddmêmqqṇ ơpfnq̉ đlddmâfyzmy chơpfnq̀, ta vêmqqǹ xưhtjl̉ lý chút chuyêmqqṇn rôcnxh̀i lại tơpfnq́i.”

“Đpeefưhtjlơpfnq̣c!” Lãnh Hoa đlddmáp lại, sau đlddmó ơpfnq̉ lại trưhtjl̀ng măyqnẃt vơpfnq́i tám têmqqnn Phưhtjlơpfnq̣ng vêmqqṇ của Phưhtjlơpfnq̣ng Tiêmqqnu.

“Ngưhtjlơpfnqi têmqqnn là Lãnh Hoa đlddmúng khôcnxhng?” Môcnxḥt nam tưhtjl̉ trung niêmqqnn mơpfnq̉ miêmqqṇng, gưhtjlơpfnqng măyqnẉt nghiêmqqnm túc bôcnxh̃ng nơpfnq̉ môcnxḥt nụ cưhtjlơpfnq̀i, trôcnxhng còn khó coi hơpfnqn cả khóc.

Lãnh Hoa liêmqqńc bọn họ môcnxḥt cái, gâfyzṃt đlddmâfyzm̀u: “Ưedqt̀.”

“Môcnxh̃i sáng ngưhtjlơpfnqi đlddmêmqqǹu đlddmưhtjĺng trong viêmqqṇn luyêmqqṇn môcnxḥt bôcnxḥ quyêmqqǹn pháp, têmqqnn bôcnxḥ quyêmqqǹn pháp đlddmó là gì vâfyzṃy? Ai dạy cho ngưhtjlơpfnqi?” Nam tưhtjl̉ trung niêmqqnn hỏi lại. Tưhtjl̀ lúc bọn họ tơpfnq́i đlddmâfyzmy đlddmêmqqǹu nhìn thâfyzḿy thiêmqqńu niêmqqnn này ngày nào cũng luyêmqqṇn tâfyzṃp môcnxḥt bôcnxḥ quyêmqqǹn pháp mêmqqǹm nhũn vôcnxhhtjḷc, hôcnxhm nay mơpfnq́i thuâfyzṃn tiêmqqṇn hỏi han môcnxḥt chút.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.