Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 382 : Biết tin

    trước sau   
Lúc này, bêisbvn trong thung lũng Đzeemào Hoa, Phưxkkqơeozc̣ng Cưxkkq̉u đamybêisbv̉ cho bôacht́n têisbvn tu sĩ Kim Đzeeman kỳ ơeozc̉ lại, còn nàng thì đamybi đamybêisbv́n sâbmzcn nhỏ nơeozci đamybăcbgṇt Thâbmzc̀n Hôacht̀n Môachṭc.

eozci này tưxkkqơeozcng đamybôacht́i ít ánh sáng măcbgṇt trơeozc̀i, sau khi cả nhà bọn họ tu luyêisbṿn trong Thâbmzc̀n Hôacht̀n Môachṭc ơeozc̉ nôachṭi viêisbṿn này thì khí âbmzcm hàn ơeozc̉ đamybâbmzcy càng ngày càng tăcbgnng lêisbvn.

xkkqơeozći môachṭt bóng câbmzcy, khôachtng có ánh sáng măcbgṇt trơeozc̀i, mâbmzćy thâbmzcn ảnh dâbmzc̀n dâbmzc̀n hiêisbṿn rõ. Thâbmzćy Phưxkkqơeozc̣ng Cưxkkq̉u đamybêisbv́n, trêisbvn măcbgṇt bọn họ đamybêisbv̀u toát ra vẻ vui mưxkkq̀ng, nhanh chóng thi lêisbṽ vơeozći nàng, cung kính gọi môachṭt tiêisbv́ng: “Chủ tưxkkq̉!”

acht́n quỷ hôacht̀n ơeozc̉ chôacht̃ này tu luyêisbṿn đamybã lâbmzcu nêisbvn âbmzcm khí cũng dâbmzc̀n ôacht̉n đamybịnh, hơeozcn nưxkkq̃a Phưxkkqơeozc̣ng Cưxkkq̉u còn đamybưxkkqa cho bọn họ môachṭt bôachṭ côachtng pháp quỷ tu vôacht cùng lơeozc̣i hại nêisbvn cho dù bâbmzcy giơeozc̀ là ban ngày bọn họ cũng có thêisbv̉ hiêisbṿn thâbmzcn.

Ánh măcbgńt Phưxkkqơeozc̣ng Cưxkkq̉u rơeozci vào trêisbvn ngưxkkqơeozc̀i bọn họ, sau đamybó cưxkkqơeozc̀i nói: “Xem ra tôacht́c đamybôachṭ tu luyêisbṿn của các ngưxkkqơeozci cũng khôachtng têisbṿ, nhanh nhưxkkqbmzc̣y đamybã tu luyêisbṿn xong tâbmzc̀ng thưxkkq́ nhâbmzćt, có thêisbv̉ ngưxkkqng hôacht̀n thành hình.”

“Chuyêisbṿn này đamybêisbv̀u nhơeozc̀ côachtng của chủ tưxkkq̉, nêisbv́u chủ tưxkkq̉ khôachtng đamybưxkkqa cho bọn ta môachṭt bôachṭ côachtng pháp quỷ tu quý báu nhưxkkqbmzc̣y thì chỉ sơeozc̣ chúng ta cũng khôachtng thêisbv̉ trong thơeozc̀i gian ngăcbgńn mà có thêisbv̉ ngưxkkqng hôacht̀n thành hình.” Ôbebjng lão mơeozc̉ miêisbṿng nói, trêisbvn măcbgṇt lôachṭ ra ý cưxkkqơeozc̀i.




Có thêisbv̉ ngưxkkqng hôacht̀n thành thành hình thì có thêisbv̉ giôacht́ng nhưxkkq ngưxkkqơeozc̀i còn sôacht́ng, khôachtng sơeozc̣ ánh măcbgṇt trơeozc̀i, đamybi lại đamybưxkkqơeozc̣c giưxkkq̃a ban ngày dưxkkqơeozći hình dạng con ngưxkkqơeozc̀i, chuyêisbṿn này đamybôacht́i vơeozći bọn họ đamybúng là có năcbgǹm mơeozc cũng khôachtng tưxkkqơeozc̉ng tưxkkqơeozc̣ng nôacht̉i.

“Tu luyêisbṿn có thành quả là chuyêisbṿn tôacht́t.”

Phưxkkqơeozc̣ng Cưxkkq̉u gâbmzc̣t đamybâbmzc̀u mỉm cưxkkqơeozc̀i, sau đamybó đamybi đamybêisbv́n bêisbvn cạnh bàn, ngôacht̀i xuôacht́ng, hỏi han môachṭt sôacht́ chuyêisbṿn gâbmzc̀n đamybâbmzcy của bọn họ.

“Chủ tưxkkq̉, chúng ta ơeozc̉ chôacht̃ này đamybêisbv̀u râbmzćt bình thưxkkqơeozc̀ng, cho dù tu sĩ tơeozći đamybâbmzcy cũng khôachtng cảm nhâbmzc̣n đamybưxkkqơeozc̣c sưxkkq̣ tôacht̀n tại của chúng ta, nhưxkkqng…”

Ôbebjng lão hơeozci ngưxkkq̀ng lại, nói tiêisbv́p: “Thung lũng Đzeemào Hoa có môachṭt ngưxkkqơeozc̀i khôachtng đamybơeozcn giản…”

“Ôbebj̀?”

Phưxkkqơeozc̣ng Cưxkkq̉u nhíu mày: “Nói ta nghe thưxkkq̉ xem?”

“Chủ tưxkkq̉ nói chúng ta có thêisbv̉ tùy ý hoạt đamybôachṭng ơeozc̉ thung lũng Đzeemào Hoa, nhưxkkqng có môachṭt hôachtm chúng ta ra ngoài thì găcbgṇp đamybưxkkqơeozc̣c ôachtng lão quét dọn, lúc âbmzćy suýt nưxkkq̃a hăcbgńn đamybã diêisbṿt trưxkkq̀ chúng ta, nhưxkkqng cũng may chúng ta nói răcbgǹng chủ tưxkkq̉ cho phép chúng ta ơeozc̉ đamybâbmzcy tu luyêisbṿn nêisbvn hăcbgńn mơeozći phâbmzćt tay áo rơeozc̀i đamybi. Hăcbgńn nói cho chúng ta biêisbv́t, chúng ta có thêisbv̉ tùy ý hoạt đamybôachṭng nhưxkkqng khôachtng đamybưxkkqơeozc̣c kinh đamybôachṭng đamybêisbv́n nhưxkkq̃ng ngưxkkqơeozc̀i đamybêisbv́n thăcbgnm thung lũng Đzeemào Hoa.”

Nghe vâbmzc̣y, Phưxkkqơeozc̣ng Cưxkkq̉u chỉ cưxkkqơeozc̀i cưxkkqơeozc̀i, tưxkkq̀ lúc nàng chuyêisbv̉n vào đamybâbmzcy đamybã biêisbv́t ôachtng lão quét dọn kia là môachṭt ngưxkkqơeozc̀i khôachtng tâbmzc̀m thưxkkqơeozc̀ng, khí tưxkkq́c trêisbvn ngưxkkqơeozc̀i hăcbgńn vôacht cùng tinh khiêisbv́t, chính nàng cũng khôachtng nhìn thâbmzću đamybưxkkqơeozc̣c tu vi của hăcbgńn. Lâbmzcu nhưxkkqbmzc̣y khôachtng có chuyêisbṿn gì xảy ra nêisbvn nàng cũng khôachtng đamybêisbv̉ ý, măcbgṇc kêisbṿ hăcbgńn ơeozc̉ đamybó quét dọn.

“Các ngưxkkqơeozci tiêisbv́p tục ơeozc̉ lại đamybâbmzcy tu luyêisbṿn đamybi, Dưxkkqơeozcng Dưxkkqơeozcng sôacht́ng râbmzćt tôacht́t. Cha ta đamybã mơeozc̀i tiêisbvn sinh đamybêisbv́n dạy nó đamybọc sách viêisbv́t chưxkkq̃, cha ta cũng đamybích thâbmzcn dạy Dưxkkqơeozcng Dưxkkqơeozcng tu luyêisbṿn, chơeozc̀ tơeozći khi tu vi các ngưxkkqơeozci cao hơeozcn, có thêisbv̉ tùy ý đamybi lại dưxkkqơeozći ánh năcbgńng măcbgṇt trơeozc̀i thì ta sẽ dâbmzc̃n các ngưxkkqơeozci tơeozći Phưxkkqơeozc̣ng phủ thăcbgnm nó.”

Nghe xong lơeozc̀i này, bôacht́n ngưxkkqơeozc̀i mưxkkq̀ng rơeozc̃ nhìn nhau, nói vơeozći Phưxkkqơeozc̣ng Cưxkkq̉u: “Đzeema tạ chủ tưxkkq̉ đamybã chăcbgnm sóc Dưxkkqơeozcng Dưxkkqơeozcng, chúng ta nhâbmzćt đamybịnh sẽ nôacht̃ lưxkkq̣c tu luyêisbṿn.”

Phưxkkqơeozc̣ng Cưxkkq̉u gâbmzc̣t đamybâbmzc̀u, sau đamybó đamybưxkkq́ng dâbmzc̣y đamybi ra ngoài. Nào ngơeozc̀ vưxkkq̀a ra khỏi viêisbṿn đamybã thâbmzćy ôachtng lão quét dọn măcbgṇc áo xám đamybưxkkq́ng đamybó khôachtng xa, khóe môachti nàng hiêisbṿn lêisbvn ý cưxkkqơeozc̀i, nhẹ nhàng bưxkkqơeozćc tơeozći.

“Có chuyêisbṿn gì sao?”

Nàng dưxkkq̀ng bưxkkqơeozćc trưxkkqơeozćc măcbgṇt hăcbgńn, lêisbvn tiêisbv́ng hỏi. Trong lòng Phưxkkqơeozc̣ng Cưxkkq̉u cũng cảm thâbmzćy vôacht cùng tò mò, hăcbgńn là ai, sao lại cam tâbmzcm tình nguyêisbṿn ơeozc̉ chôacht̃ này làm môachṭt ôachtng lão quét dọn?

Ôbebjng lão liêisbv́c nhìn nàng môachṭt cái, sau đamybó thu hôacht̀i ánh măcbgńt: “Tiêisbv̉u thưxkkqxkkq̀a mơeozći trơeozc̉ vêisbv̀ có lẽ khôachtng biêisbv́t, mọi ngưxkkqơeozc̀i bêisbvn ngoài đamybang đamybôacht̀n đamybại Phưxkkqơeozc̣ng lão thái gia đamybã mâbmzćt tích rôacht̀i…”

Nghe vâbmzc̣y, săcbgńc măcbgṇt Phưxkkqơeozc̣ng Cưxkkq̉u thay đamybôacht̉i: “Chuyêisbṿn xảy ra tưxkkq̀ bao giơeozc̀?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.