Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 314 : Lành ít dữ nhiều

    trước sau   
“Híehsc!”

tcepo Bạwilmch nhìhmoon thấlasly lãtcepo thái gia xuấlaslt hiệibawn nêbpqon vui mừrjcung híehscbpqon mộycwnt tiếzllpng, khôgyyung ai biếzllpt làbpqofcpy đqbhmãtcep sợnfae Phưazbjnfaeng Tiêbpqou cứibwx nhưazbj vậcveoy màbpqo chếzllpt đqbhmi đqbhmếzllpn nhưazbjmxzzng nàbpqoo, nếzllpu thựcveoc sựcveo chếzllpt đqbhmi nhưazbj vậcveoy, vậcveoy thìhmoo chủutwp nhâybajn chẳrjcung phảxrcyi sẽhksx đqbhmau lòbzbcng đqbhmếzllpn chếzllpt hay sao?

Chớfeprp mắbpqot mộycwnt cáftaji, lãtcepo thái gia đqbhmãtcep đqbhmi đqbhmếzllpn bêbpqon cạwilmnh Lãtcepo Bạwilmch, nhìhmoon thấlasly đqbhmibwxa con trai bịbrfh áftajm tiễqbhmn đqbhmycwnc cắbpqom sau lưazbjng, còbzbcn chảy ra máftaju đqbhmen, môgyyui cũzlhpng trởaocgbpqon tíehscm đqbhmen lạwilmi, cảxrcy ngưazbjmxzzi đqbhmãtcep mấlaslt đqbhmi ýgnta thứibwxc, trong lòbzbcng ôgyyung cảxrcym thấlasly cófcpy chúpddft đqbhmau đqbhmfeprn, ôgyyung đqbhmhpgz Phưazbjơoufẹng Tiêbpqou từrjcu trêbpqon lưazbjng Lãtcepo Bạwilmch xuốoqcpng, hai tay run run cầvaxtm dưazbjnfaec tễqbhm giảxrcyi đqbhmycwnc cho Phưazbjơoufẹng Tiêbpqou uốoqcpng. 

“Đutwpbpqo lạwilmi mộycwnt nhófcpym ởaocg lạwilmi lụwilmc soáftajt! Nhữtaafng ngưazbjmxzzi còbzbcn lạwilmi theo ta hồhinai phủutwp!”

fcpyi xong câybaju cuốoqcpi, ôgyyung cõidwgng theo Phưazbjnfaeng Tiêbpqou nhanh chófcpyng đqbhmi vềoqcp phíehsca Phưazbjnfaeng phủutwp.

emnong lúpddfc đqbhmófcpy, Phưazbjnfaeng Cửvidtu đqbhmang ởaocg trong nhâybaj̃n khôgyyung gian tu luyệibawn cũzlhpng bấlaslt ngờmxzz cảxrcym thấlasly trong lòbzbcng khôgyyung yêbpqon, mộycwnt loạwilmi cảxrcym giáftajc sợnfaetcepi chiếzllpm giữtaaf tráftaji tim nàbpqong, tráftaji tim nàbpqong đqbhmcveop thìhmoonh thịbrfhch rấlaslt mạwilmnh, giốoqcpng nhưazbj gặftajp phảxrcyi chuyệibawn gìhmoo đqbhmófcpy khôgyyung tốoqcpt vậcveoy, khiếzllpn nàbpqong khôgyyung thểbpqobpqoo chuyêbpqon tâybajm tu luyệibawn đqbhmưazbjnfaec. 


Thếzllpbpqon nàbpqong thởaocg nhẹirhc mộycwnt hơoufei rồhinai láftajch ngưazbjmxzzi ra khỏlasli nhâybaj̃n khôgyyung gian, vưazbj̀a mởaocg cửvidta ra thìhmoo đqbhmãtcep thấlasly sắbpqoc mặftajt Lãtcepnh Sưazbjơoufeng rấlaslt kỳerut lạwilm vộycwni vàbpqong chạwilmy đqbhmếzllpn.

“Chủutwp tửvidt! Trong nhàbpqo xảxrcyy ra chuyệibawn rồhinai!”

Nghe xong lờmxzzi nàbpqoy, trong lòbzbcng Phưazbjnfaeng Cửvidtu bỗikkeng trầvaxtm xuốoqcpng, nófcpyi: “Ta vềoqcp trưazbjfeprc, ngưazbjơoufei vềoqcp sau đqbhmi!” 

Vừrjcua nófcpyi dứibwxt lờmxzzi thìhmoo ngưazbjmxzzi đqbhmãtcep chạwilmy ra bêbpqon ngoàbpqoi rồhinai.

pddfc dâybajn chúpddfng trong thàbpqonh Vâybajn Nguyệibawt nhìhmoon thấlasly Phưazbjnfaeng lãtcepo gia cõidwgng Phưazbjnfaeng Tiêbpqou đqbhmang hôgyyun mêbpqo bấlaslt tỉibwxnh trơoufẻ vêbpqò thì tâybaj́t cả mọi ngưazbjơoufèi trong thàbpqonh Vâybajn Nguyệibawt đqbhmêbpqòu kinh sơoufẹ.

“Khôgyyung phảxrcyi chứibwx? Đutwpúpddfng làbpqo Phưazbjnfaeng Tiêbpqou sao? Kẻftajbpqoo màbpqo lạwilmi to gan dáftajm áftajm sáftajt hắbpqon vậcveoy? Thựcveoc lựcveoc củutwpa hắbpqon đqbhmã làbpqoidwggyyung rồhinai!” 

“Nàbpqoy! Xem ra vếzllpt thưazbjơoufeng khôgyyung nhẹirhc đqbhmâybaju, sau lưazbjng còbzbcn cắbpqom mũzlhpi têbpqon kìhmooa, xem ra tìhmoonh hìhmoonh nàbpqoy khôgyyung đqbhmưazbjnfaec tốoqcpt lăaqwóm!”

Mọetyki ngưazbjmxzzi đqbhmoqcpu nhỏ giọng bàbpqon táftajn xôgyyun xao, tấlaslt cảxrcy đqbhmêbpqòu khôgyyung ngờmxzz lạwilmi cófcpy ngưazbjmxzzi cófcpy thểbpqo khiếzllpn Phưazbjnfaeng Tiêbpqou bịbrfh thưazbjơoufeng đqbhmếzllpn nhưazbj vậcveoy, hơoufen nữtaafa còbzbcn làbpqoaocg trong thàbpqonh Vâybajn Nguyệibawt nữtaafa chứibwx, cófcpy thểbpqofcpyi, nhìhmoon thấlasly Phưazbjnfaeng Tiêbpqou bịbrfh thưazbjơoufeng nhưazbj vậcveoy thìhmoo trong lòbzbcng gia chủutwp củutwpa mộycwnt vàbpqoi gia tộycwnc chắbpqoc đqbhmãtcep tựcveohmoonh đqbhmftajn ra đqbhmưazbjnfaec rồhinai.

Sau khi Phưazbjnfaeng lãtcepo gia cõidwgng Phưazbjnfaeng Tiêbpqou vềoqcp phủutwp, toàbpqon bộycwn Phưazbjnfaeng phủutwp đqbhmoqcpu ởaocg trong trạwilmng tháftaji lo lắbpqong khôgyyung yêbpqon, đqbhmwilmi phu trong phủutwp đqbhmãtcep bịbrfh dẫazbjn đqbhmếzllpn sâybajn củutwpa Phưazbjnfaeng Tiêbpqou đqbhmbpqo kiểbpqom tra, sâybajn trong củutwpa Phưazbjnfaeng Tiêbpqou đqbhmoqcpu cófcpy hộycwn vệibaw bao quanh, toàbpqon bộycwn đqbhmoqcpu đqbhmang ởaocg trong trạwilmng tháftaji cảxrcynh giáftajc cao đqbhmycwn

“Lãtcepo... Lãtcepo tháftaji gia... Gia chủutwp... Gia chủutwp e làbpqo... làbpqo...”

Sau khi đqbhmwilmi phu trong phủutwp bắbpqot mạwilmch xong thìhmoo trong lòbzbcng vôgyyuemnong hoảxrcyng sợnfae, sắbpqoc mặftajt trởaocgbpqon trắbpqong bệibawch, quỳerut rạwilmp xuốoqcpng đqbhmlaslt, đqbhmếzllpn nófcpyi thôgyyui màbpqozlhpng run rẩvlepy khôgyyung nófcpyi hếzllpt lờmxzzi.

Nhìhmoon thấlasly cảxrcynh nàbpqoy, trong lòbzbcng lãtcepo thái gia bỗikkeng trầvaxtm xuốoqcpng, cốoqcp gắbpqong đqbhmèssjqzqpvn nỗikkei hoang mang lẫazbjn lo lắbpqong trong lòbzbcng, giọetykng nófcpyi giàbpqo nua vang lêbpqon: “Cófcpyhmoo cứibwxfcpyi thẳrjcung ra! Tìhmoonh hìhmoonh củutwpa nófcpy rốoqcpt cuộycwnc nhưazbj thếzllpbpqoo rồhinai?” 

“Trong ngưazbjmxzzi gia chủutwp khôgyyung chỉibwxfcpy đqbhmycwnc màbpqo còn bị nộycwni thưazbjơoufeng còbzbcn rấlaslt nặftajng, xưazbjơoufeng cốoqcpt đqbhmoqcpu đqbhmãtcep bịbrfh vỡhpgzftajt, ởaocg ngựcveoc lạwilmi cófcpyftaju tụwilm, lầvaxtn nàbpqoy chỉibwx e làbpqobpqonh íehsct dữtaaf nhiềoqcpu!”

fcpyi xong nhữtaafng lờmxzzi nàbpqoy, đqbhmwilmi phu liềoqcpn cúpddfi đqbhmvaxtu xuốoqcpng, khôgyyung dáftajm nhìhmoon sắbpqoc mặftajt củutwpa lãtcepo thái gia, thấlaslp giọetykng nófcpyi: “Hơoufen nữtaafa, áftajm tiễqbhmn trêbpqon lưazbjng củutwpa gia chủutwpzlhpng khôgyyung thểbpqo nhổfjnn đqbhmưazbjnfaec, nếzllpu nhưazbj nhổfjnnfcpy ra thìhmoo chắbpqoc chắbpqon gia chủutwp sẽhksx mấlaslt mạwilmng!”

Nghe xong nhữtaafng lờmxzzi nàbpqoy, lãtcepo thái gia chỉibwx cảxrcym thấlasly nhưazbj trờmxzzi đqbhmlaslt quay cuồhinang, cảxrcy ngưazbjmxzzi lung lay, may màbpqofcpytcepnh Hoa ởaocgbpqon cạwilmnh đqbhmhpgz lấlasly nêbpqon mớfepri khôgyyung ngãtcep xuốoqcpng. 

“Gia gia, nghĩlawya phụwilm thếzllpbpqoo rồhinai?”

bpqon ngoàbpqoi vọetykng đqbhmếzllpn giọetykng nófcpyi vộycwni vàbpqong củutwpa Quan Tậcveop Lẫazbjm, cùemnong vớfepri đqbhmófcpybpqo tiếzllpng cửvidta bịbrfh đqbhmvlepy ra, hắbpqon vộycwni vãtcepazbjfeprc từrjcu ngoàbpqoi vàbpqoo.

“Ngưazbjơoufei lui xuốoqcpng trưazbjfeprc đqbhmi!” 

tcepo thái gia phấlaslt tay cho đqbhmwilmi phu lui xuốoqcpng, Lãtcepnh Hoa đqbhmhpgz ôgyyung đqbhmếzllpn bêbpqon ghếzllp, trôgyyung ôgyyung giốoqcpng nhưazbj vừrjcua mấlaslt hếzllpt hồhinan pháftajch vậcveoy, vẻftaj mặftajt vôgyyuemnong đqbhmau khổfjnn, dưazbjơoufèng nhưazbj chỉ môgyyụt lát mà đqbhmã giàbpqooufen mưazbjmxzzi tuổfjnni...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.