Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)
Chương 313 : Chắc chắn phải chết
Uy ánmmo p củbrup a Võ Tôrzjg ng đabgh ỉzjow nh phong vừqlbt a ra, khiếsdvs n cho máu trong ngưnwyc ơoqhs ̀i Phưnwyc ợxiwt ng Tiêjbtz u lâqrcz ̣p tưnwyc ́c quay cuồjbtz ng xôrzjg ng lêjbtz n cổnzng họupoc ng, ôrzjg ng cảlfdt m thấumnu y trong miệtohd ng hơoqhs i tanh, mùtiix i mánmmo u tưnwyc ơoqhs i nhèihnv nhẹbrup tảlfdt n ra từqlbt trong miệtohd ng...
Ngay lúaxkn c nàqjsc y, hai têjbtz n lãslni o giảlfdt kia ngưnwyc ng tụehkl huyềnmmo n khíiygo trong tay đabgh ánmmo nh vềnmmo phíiygo a ôrzjg ng, tốlfdt c đabgh ộnjii củbrup a Võ Tôrzjg ng đabgh ỉzjow nh phong đabgh ưnwyc ợxiwt c tăwbdc ng lêjbtz n đabgh ếsdvs n đabgh ỉnh cao nhấumnu t, khiếsdvs n cho ôrzjg ng khôrzjg ng kịp nhìlyby n thấumnu y rõiygo đabgh ốlfdt i phưnwyc ơoqhs ng ra tay nhưnwyc thếsdvs nàqjsc o thìlyby cảlfdt ngưnwyc ờakke i ôrzjg ng đabgh ãslni bịjxbu đabgh ánmmo nh bay ra ngoàqjsc i.
“Ầwbdc m! Ầwbdc m!”
Hai tiếsdvs ng đabgh ộnjii ng mạaxtv nh mẽnmmo đabgh ánmmo nh vàqjsc o ngựaext c ôrzjg ng, mộnjii t ngưnwyc ờakke i thìlyby nắvevx m đabgh ấumnu m nặjbtz ng nềnmmo đabgh ánmmo nh xuốlfdt ng, ngưnwyc ờakke i còxmgb n lạaxtv i đabgh ánmmo nh ra mộnjii t chưnwyc ởtxve ng mạaxtv nh mẽnmmo , hai đabgh ạaxtv o côrzjg ng kíiygo ch đabgh ềnmmo u ẩmfxw n chứqjsc a huyềnmmo n khíiygo cưnwyc ờakke ng đabgh ạaxtv i, tríiygo mạaxtv ng vàqjsc tàqjsc n nhẫhlnd n!
“Phụehkl t!”
Phưnwyc ợxiwt ng Tiêjbtz u kêjbtz u lêjbtz n mộnjii t tiếsdvs ng đabgh au đabgh ớabec n, mánmmo u tưnwyc ơoqhs i phun ra từqlbt trong miệtohd ng, đabgh ồjbtz ng thờakke i cảlfdt ngưnwyc ờakke i bịjxbu đabgh ánmmo nh bay, ôrzjg ng chỉzjow cảlfdt m thấumnu y ngựaext c vôrzjg cùtiix ng đabgh au nhứqjsc c vàqjsc khóxiwt chịjxbu u, trong lúc mơoqhs hôrzjg ̀ ôrzjg ng chỉ thâqrcz ́y bóxiwt ng dánmmo ng củbrup a hai lãslni o giảlfdt kia lạaxtv i đabgh ánmmo nh vềnmmo phíiygo a ôrzjg ng, cảlfdt m thấumnu y chưnwyc ởtxve ng phong mạaxtv nh mẽnmmo kia sắvevx p đabgh ánmmo nh lêjbtz n đabgh ỉzjow nh đabgh ầqlbt u củbrup a ôrzjg ng.
“A!”
Lãslni o Bạaxtv ch tứqjsc c giậgfzf n híiygo lêjbtz n, trôrzjg ng thấumnu y mộnjii t trong lãslni o giảlfdt đabgh ịnh đabgh ánh lêjbtz n đabgh ỉzjow nh đabgh ầqlbt u củbrup a Phưnwyc ợxiwt ng Tiêjbtz u, nóxiwt chạaxtv y vềnmmo phíiygo a trưnwyc ớabec c đabgh âqrcz m mạaxtv nh vào lãslni o giảlfdt kia, đabgh ụehkl ng cảlfdt ngưnwyc ờakke i ôrzjg ng ta bay ra ngoàqjsc i.
“Chếsdvs t tiệtohd t!”
Mộnjii t chưnwyc ởtxve ng củbrup a lãslni o giảlfdt kia khôrzjg ng kịjxbu p đabgh ánmmo nh xuốlfdt ng, cảlfdt ngưnwyc ờakke i đabgh ãslni bịjxbu đabgh ụehkl ng bay ra ngoàqjsc i, lựaext c củbrup a con ngựaext a mạaxtv nh nhưnwyc vậgfzf y, cho dùtiix làqjsc Võ Tôrzjg ng cũzvjh ng khôrzjg ng thểnirj đabgh ỡboxj nổnzng i sứqjsc c va chạaxtv m củbrup a lãslni o Bạaxtv ch, cảlfdt ngưnwyc ờakke i chậgfzf t vậgfzf t lăwbdc n xuốlfdt ng mặjbtz t đabgh ấumnu t ngãslni chôrzjg ̉ng vóxiwt lêjbtz n trờakke i.
“Súaxkn c sinh!”
Mộnjii t lãslni o giảlfdt khánmmo c nhìlyby n thấumnu y lạaxtv i làqjsc con ngựaext a nàqjsc y làqjsc m hỏswav ng chuyệtohd n, tứqjsc c giậgfzf n đabgh ếsdvs n nỗsdvs i mắvevx ng mộnjii t tiếsdvs ng, đabgh ánmmo châqrcz n mộnjii t cánmmo i, tay cầqlbt m lấumnu y thanh trưnwyc ờakke ng kiếsdvs m ởtxve trêjbtz n mặjbtz t đabgh ấumnu t, róxiwt t huyềnmmo n khíiygo vàqjsc o kiếsdvs m rồjbtz i chénwyc m vềnmmo phíiygo a lãslni o Bạaxtv ch.
Vốlfdt n dĩswav khôrzjg ng đabgh ịjxbu nh giếsdvs t nóxiwt , nhưnwyc ng nóxiwt lạaxtv i mộnjii t lầqlbt n nữgchy a làqjsc m hưnwyc chuyệtohd n củbrup a bọupoc n họupoc , vậgfzf y thìlyby khôrzjg ng thểnirj lưnwyc u lạaxtv i!
“Xuy!”
Lãslni o Bạaxtv ch phun ra hai luồjbtz ng khíiygo tứqjsc c từqlbt trong hơoqhs i thởtxve , tựaext a nhưnwyc nóxiwt đabgh ang giễtjsy u cợxiwt t ôrzjg ng ta khôrzjg ng biếsdvs t tựaext lưnwyc ợxiwt ng sứqjsc c mìlyby nh, cơoqhs thểnirj xoay lạaxtv i đabgh ểnirj môrzjg ng ngựaext a quay vềnmmo phíiygo a lãslni o giảlfdt kia rồjbtz i quâqrcz ̃y đabgh uôrzjg i.
“Phụehkl t!”
Mộnjii t tiếsdvs ng phụehkl t vang lêjbtz n, mộnjii t làqjsc n khóxiwt i màqjsc u vàqjsc ng nâqrcz u thảlfdt ra từqlbt môrzjg ng củbrup a nóxiwt , hơoqhs i khóxiwt i màqjsc u vàqjsc ng nâqrcz u giôrzjg ́ng nhưnwyc khóxiwt i đabgh ộnjii c, vôrzjg cùtiix ng hôrzjg i, trưnwyc ̣c tiêjbtz ́p phun lêjbtz n trêjbtz n mặjbtz t củbrup a lãslni o giảlfdt kia, ngay sau đabgh óxiwt nóxiwt hấumnu t đabgh uôrzjg i ngựaext a lêjbtz n tánmmo t ôrzjg ng ta mộnjii t cánmmo i, khiếsdvs n ôrzjg ng ta sặjbtz c đabgh ếsdvs n ngấumnu t xỉzjow u.
Nhìlyby n thấumnu y mộnjii t màqjsc n nhưnwyc vậgfzf y, mấumnu y ngưnwyc ờakke i ánmmo o đabgh en còxmgb n sóxiwt t lạaxtv i cùtiix ng vớabec i ngưnwyc ờakke i nam nhâqrcz n dẫhlnd n đabgh ầqlbt u đabgh eo mặjbtz t nạaxtv đabgh ềnmmo u ngạaxtv c nhiêjbtz n lùtiix i mộnjii t bưnwyc ớabec c vềnmmo phíiygo a sau, tránmmo nh đabgh i luôrzjg ̀ng khí màqjsc u vàqjsc ng nâqrcz u bắvevx t đabgh ầqlbt u lan tràqjsc n ra. Trong nhánmmo y mắvevx t, ngưnwyc ờakke i nam nhâqrcz n dẫhlnd n đabgh ầqlbt u đabgh eo mặjbtz t nạaxtv nhìlyby n thấumnu y lãslni o Bạaxtv ch kêjbtz u lêjbtz n mộnjii t tiếsdvs ng rồjbtz i đabgh i vềnmmo phíiygo a ngưnwyc ờakke i đabgh ang nằvevx m sấumnu p trêjbtz n mặjbtz t đabgh ấumnu t, đabgh ểnirj Phưnwyc ợxiwt ng Tiêjbtz u bịjxbu trọupoc ng thưnwyc ơoqhs ng đabgh ang hấumnu p hốlfdt i lêjbtz n trêjbtz n lưnwyc ng rồjbtz i quay trởtxve vềnmmo .
Thấumnu y vậgfzf y, hắvevx n lậgfzf p tứqjsc c liềnmmo n hàqjsc nh đabgh ộnjii ng, giơoqhs ánmmo m tiễtjsy n trong tay lêjbtz n nhắvevx m vềnmmo phía tránmmo i tim Phưnwyc ợxiwt ng Tiêjbtz u, trong mắvevx t lóxiwt e lêjbtz n sánmmo t khíiygo , ánmmo m tiễtjsy n lấumnu y khíiygo thếsdvs sắvevx c bénwyc n khôrzjg ng hềnmmo do dựaext bắvevx n ra.
“Hưnwyc u!”
“A!”
Phưnwyc ợxiwt ng Tiêjbtz u yếsdvs u ớabec t kêjbtz u lêjbtz n mộnjii t tiếsdvs ng, ởtxve sau lưnwyc ng cắvevx m vàqjsc o mộnjii t câqrcz y ánmmo m tiễtjsy n nhỏswav bénwyc , mánmmo u đabgh ỏswav tưnwyc ơoqhs i đabgh ãslni biếsdvs n thàqjsc nh đabgh en, vốlfdt n dĩswav ôrzjg ng cóxiwt thểnirj miễtjsy n cưnwyc ỡboxj ng ngồjbtz i thẳjxbu ng ngưnwyc ờakke i, nhưnwyc ng lại vì câqrcz y ám tiêjbtz ̃n này màqjsc nằvevx m sấumnu p xuốlfdt ng lưnwyc ng củbrup a lãslni o Bạaxtv ch, măwbdc ̣c kệtohd nóxiwt chạaxtv y băwbdc ng băwbdc ng trởtxve vềnmmo ...
Nam nhâqrcz n đabgh eo mặjbtz t nạaxtv đabgh ang muốlfdt n đabgh uổnzng i theo thìlyby mơoqhs hồjbtz nghe đabgh ưnwyc ợxiwt c đabgh ộnjii ng tĩswav nh củbrup a việtohd n binh đabgh ếsdvs n đabgh âqrcz y, lúaxkn c nàqjsc y khẽnmmo quánmmo t mộnjii t tiếsdvs ng: “Rúaxkn t lui!”
Hắvevx n khôrzjg ng cam lòxmgb ng quay đabgh ầqlbt u nhìlyby n lạaxtv i mộnjii t cái, rồjbtz i mang theo nhữgchy ng ngưnwyc ờakke i còxmgb n lạaxtv i nhanh chóxiwt ng rúaxkn t lui, mặjbtz c dùtiix khôrzjg ng thểnirj tậgfzf n mắvevx t nhìlyby n thấumnu y ôrzjg ng ta tắvevx t thởtxve , cóxiwt đabgh iềnmmo u ôrzjg ng ta đabgh ãslni trúaxkn ng hai chưnwyc ởtxve ng củbrup a hai cưnwyc ờakke ng giảlfdt Võ Tôrzjg ng đabgh ỉzjow nh phong, hơoqhs n nữgchy a còxmgb n trúaxkn ng ánmmo m tiễtjsy n tâqrcz ̉m đabgh ộnjii c củbrup a hắvevx n, cho dùtiix làqjsc đabgh ạaxtv i la thầqlbt n tiêjbtz n đabgh ếsdvs n đabgh âqrcz y cũzvjh ng khôrzjg ng thểnirj cứqjsc u đabgh ưnwyc ợxiwt c ôrzjg ng ta!
Nghĩswav vậgfzf y, lúaxkn c nàqjsc y nỗsdvs i lo lắvevx ng trong lòxmgb ng mớabec i đabgh èihnv xuốlfdt ng, nhanh chóxiwt ng rúaxkn t lui, biếsdvs n mấumnu t trong đabgh ưnwyc ờakke ng núaxkn i...
“Phưnwyc ợxiwt ng Tiêjbtz u!”
Giọupoc ng nóxiwt i lo lắvevx ng vàqjsc kinh ngạaxtv c củbrup a lãslni o thái gia truyềnmmo n đabgh ếsdvs n.
Nhưnwyc ng khi ôrzjg ng nhìlyby n thấumnu y con trai yếsdvs u ớabec t nằvevx m sấumnu p trêjbtz n lưnwyc ng củbrup a lãslni o Bạaxtv ch thì trong lòng bôrzjg ̃ng dâqrcz ng lêjbtz n cảm giác kinh sơoqhs ̣.
Ngay lú
“Ầ
Hai tiế
“Phụ
Phư
“A!”
Lã
“Chế
Mộ
“Sú
Mộ
Vố
“Xuy!”
Lã
“Phụ
Mộ
Nhì
Thấ
“Hư
“A!”
Phư
Nam nhâ
Hắ
Nghĩ
“Phư
Giọ
Như
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.