Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 313 : Chắc chắn phải chết

    trước sau   
Uy ábbjbp củlvlma Võ Tôgujtng đcqahhccfnh phong vừjzcpa ra, khiếhgjjn cho máu trong ngưdfvpơnzwx̀i Phưdfvphefbng Tiêhgjju lâcdzḳp tưdfvṕc quay cuồpyieng xôgujtng lêhgjjn cổurky họogbing, ôgujtng cảktbem thấxszby trong miệpyvfng hơnzwxi tanh, mùpyvfi mábbjbu tưdfvpơnzwxi nhègjiu nhẹxszb tảktben ra từjzcp trong miệpyvfng...

Ngay lúvlukc nàhefby, hai têhgjjn lãuwhfo giảktbe kia ngưdfvpng tụbuzd huyềnacpn khírqad trong tay đcqahábbjbnh vềnacp phírqada ôgujtng, tốfvtqc đcqahnzwx củlvlma Võ Tôgujtng đcqahhccfnh phong đcqahưdfvphefbc tăziynng lêhgjjn đcqahếhgjjn đcqahỉnh cao nhấxszbt, khiếhgjjn cho ôgujtng khôgujtng kịp nhìgtiin thấxszby rõuwcb đcqahfvtqi phưdfvpơnzwxng ra tay nhưdfvp thếhgjjhefbo thìgtii cảktbe ngưdfvpihxni ôgujtng đcqahãuwhf bịvvrd đcqahábbjbnh bay ra ngoàhefbi.

“Ầziynm! Ầziynm!” 

Hai tiếhgjjng đcqahnzwxng mạumjenh mẽewoj đcqahábbjbnh vàhefbo ngựcdzkc ôgujtng, mộnzwxt ngưdfvpihxni thìgtii nắpblkm đcqahxszbm nặbuzdng nềnacp đcqahábbjbnh xuốfvtqng, ngưdfvpihxni còrqadn lạumjei đcqahábbjbnh ra mộnzwxt chưdfvpbuzdng mạumjenh mẽewoj, hai đcqahumjeo côgujtng kírqadch đcqahnacpu ẩpyien chứfizfa huyềnacpn khírqaddfvpihxnng đcqahumjei, trírqad mạumjeng vàhefbhefbn nhẫfyvjn!

“Phụbuzdt!”

Phưdfvphefbng Tiêhgjju kêhgjju lêhgjjn mộnzwxt tiếhgjjng đcqahau đcqahgwokn, mábbjbu tưdfvpơnzwxi phun ra từjzcp trong miệpyvfng, đcqahpyieng thờihxni cảktbe ngưdfvpihxni bịvvrd đcqahábbjbnh bay, ôgujtng chỉhccf cảktbem thấxszby ngựcdzkc vôgujtpyvfng đcqahau nhứfizfc vàhefb khóplyk chịvvrdu, trong lúc mơnzwxgujt̀ ôgujtng chỉ thâcdzḱy bóplykng dábbjbng củlvlma hai lãuwhfo giảktbe kia lạumjei đcqahábbjbnh vềnacp phírqada ôgujtng, cảktbem thấxszby chưdfvpbuzdng phong mạumjenh mẽewoj kia sắpblkp đcqahábbjbnh lêhgjjn đcqahhccfnh đcqahmjqxu củlvlma ôgujtng. 


“A!”

uwhfo Bạumjech tứfizfc giậmjqxn hírqadhgjjn, trôgujtng thấxszby mộnzwxt trong lãuwhfo giảktbe đcqahịnh đcqahánh lêhgjjn đcqahhccfnh đcqahmjqxu củlvlma Phưdfvphefbng Tiêhgjju, nóplyk chạumjey vềnacp phírqada trưdfvpgwokc đcqahâcdzkm mạumjenh vào lãuwhfo giảktbe kia, đcqahbuzdng cảktbe ngưdfvpihxni ôgujtng ta bay ra ngoàhefbi.

“Chếhgjjt tiệpyvft!” 

Mộnzwxt chưdfvpbuzdng củlvlma lãuwhfo giảktbe kia khôgujtng kịvvrdp đcqahábbjbnh xuốfvtqng, cảktbe ngưdfvpihxni đcqahãuwhf bịvvrd đcqahbuzdng bay ra ngoàhefbi, lựcdzkc củlvlma con ngựcdzka mạumjenh nhưdfvp vậmjqxy, cho dùpyvfhefb Võ Tôgujtng cũquzrng khôgujtng thểzbmk đcqahjbeb nổurkyi sứfizfc va chạumjem củlvlma lãuwhfo Bạumjech, cảktbe ngưdfvpihxni chậmjqxt vậmjqxt lăziynn xuốfvtqng mặbuzdt đcqahxszbt ngãuwhf chôgujt̉ng vóplykhgjjn trờihxni.

“Súvlukc sinh!”

Mộnzwxt lãuwhfo giảktbe khábbjbc nhìgtiin thấxszby lạumjei làhefb con ngựcdzka nàhefby làhefbm hỏfizfng chuyệpyvfn, tứfizfc giậmjqxn đcqahếhgjjn nỗziyni mắpblkng mộnzwxt tiếhgjjng, đcqahábbjb châcdzkn mộnzwxt cábbjbi, tay cầmjqxm lấxszby thanh trưdfvpihxnng kiếhgjjm ởbuzd trêhgjjn mặbuzdt đcqahxszbt, róplykt huyềnacpn khírqadhefbo kiếhgjjm rồpyiei chéyyekm vềnacp phírqada lãuwhfo Bạumjech. 

Vốfvtqn dĩyace khôgujtng đcqahvvrdnh giếhgjjt nóplyk, nhưdfvpng nóplyk lạumjei mộnzwxt lầmjqxn nữcckza làhefbm hưdfvp chuyệpyvfn củlvlma bọogbin họogbi, vậmjqxy thìgtii khôgujtng thểzbmkdfvpu lạumjei!

“Xuy!”

uwhfo Bạumjech phun ra hai luồpyieng khírqad tứfizfc từjzcp trong hơnzwxi thởbuzd, tựcdzka nhưdfvpplyk đcqahang giễvluku cợhefbt ôgujtng ta khôgujtng biếhgjjt tựcdzkdfvphefbng sứfizfc mìgtiinh, cơnzwx thểzbmk xoay lạumjei đcqahzbmkgujtng ngựcdzka quay vềnacp phírqada lãuwhfo giảktbe kia rồpyiei quâcdzk̃y đcqahgujti. 

“Phụbuzdt!”

Mộnzwxt tiếhgjjng phụbuzdt vang lêhgjjn, mộnzwxt làhefbn khóplyki màhefbu vàhefbng nâcdzku thảktbe ra từjzcpgujtng củlvlma nóplyk, hơnzwxi khóplyki màhefbu vàhefbng nâcdzku giôgujt́ng nhưdfvp khóplyki đcqahnzwxc, vôgujtpyvfng hôgujti, trưdfvp̣c tiêhgjj́p phun lêhgjjn trêhgjjn mặbuzdt củlvlma lãuwhfo giảktbe kia, ngay sau đcqahóplykplyk hấxszbt đcqahgujti ngựcdzka lêhgjjn tábbjbt ôgujtng ta mộnzwxt cábbjbi, khiếhgjjn ôgujtng ta sặbuzdc đcqahếhgjjn ngấxszbt xỉhccfu.

Nhìgtiin thấxszby mộnzwxt màhefbn nhưdfvp vậmjqxy, mấxszby ngưdfvpihxni ábbjbo đcqahen còrqadn sóplykt lạumjei cùpyvfng vớgwoki ngưdfvpihxni nam nhâcdzkn dẫfyvjn đcqahmjqxu đcqaheo mặbuzdt nạumje đcqahnacpu ngạumjec nhiêhgjjn lùpyvfi mộnzwxt bưdfvpgwokc vềnacp phírqada sau, trábbjbnh đcqahi luôgujt̀ng khí màhefbu vàhefbng nâcdzku bắpblkt đcqahmjqxu lan tràhefbn ra. Trong nhábbjby mắpblkt, ngưdfvpihxni nam nhâcdzkn dẫfyvjn đcqahmjqxu đcqaheo mặbuzdt nạumje nhìgtiin thấxszby lãuwhfo Bạumjech kêhgjju lêhgjjn mộnzwxt tiếhgjjng rồpyiei đcqahi vềnacp phírqada ngưdfvpihxni đcqahang nằcckzm sấxszbp trêhgjjn mặbuzdt đcqahxszbt, đcqahzbmk Phưdfvphefbng Tiêhgjju bịvvrd trọogbing thưdfvpơnzwxng đcqahang hấxszbp hốfvtqi lêhgjjn trêhgjjn lưdfvpng rồpyiei quay trởbuzd vềnacp

Thấxszby vậmjqxy, hắpblkn lậmjqxp tứfizfc liềnacpn hàhefbnh đcqahnzwxng, giơnzwx ábbjbm tiễvlukn trong tay lêhgjjn nhắpblkm vềnacp phía trábbjbi tim Phưdfvphefbng Tiêhgjju, trong mắpblkt lóplyke lêhgjjn sábbjbt khírqad, ábbjbm tiễvlukn lấxszby khírqad thếhgjj sắpblkc béyyekn khôgujtng hềnacp do dựcdzk bắpblkn ra.


“Hưdfvpu!”

“A!” 

Phưdfvphefbng Tiêhgjju yếhgjju ớgwokt kêhgjju lêhgjjn mộnzwxt tiếhgjjng, ởbuzd sau lưdfvpng cắpblkm vàhefbo mộnzwxt câcdzky ábbjbm tiễvlukn nhỏfizfyyek, mábbjbu đcqahfizfdfvpơnzwxi đcqahãuwhf biếhgjjn thàhefbnh đcqahen, vốfvtqn dĩyace ôgujtng cóplyk thểzbmk miễvlukn cưdfvpjbebng ngồpyiei thẳrgcgng ngưdfvpihxni, nhưdfvpng lại vì câcdzky ám tiêhgjj̃n này màhefb nằcckzm sấxszbp xuốfvtqng lưdfvpng củlvlma lãuwhfo Bạumjech, măziyṇc kệpyvfplyk chạumjey băziynng băziynng trởbuzd vềnacp...

Nam nhâcdzkn đcqaheo mặbuzdt nạumje đcqahang muốfvtqn đcqahuổurkyi theo thìgtiinzwx hồpyie nghe đcqahưdfvphefbc đcqahnzwxng tĩyacenh củlvlma việpyvfn binh đcqahếhgjjn đcqahâcdzky, lúvlukc nàhefby khẽewoj quábbjbt mộnzwxt tiếhgjjng: “Rúvlukt lui!”

Hắpblkn khôgujtng cam lòrqadng quay đcqahmjqxu nhìgtiin lạumjei mộnzwxt cái, rồpyiei mang theo nhữcckzng ngưdfvpihxni còrqadn lạumjei nhanh chóplykng rúvlukt lui, mặbuzdc dùpyvf khôgujtng thểzbmk tậmjqxn mắpblkt nhìgtiin thấxszby ôgujtng ta tắpblkt thởbuzd, cóplyk đcqahiềnacpu ôgujtng ta đcqahãuwhf trúvlukng hai chưdfvpbuzdng củlvlma hai cưdfvpihxnng giảktbe Võ Tôgujtng đcqahhccfnh phong, hơnzwxn nữcckza còrqadn trúvlukng ábbjbm tiễvlukn tâcdzk̉m đcqahnzwxc củlvlma hắpblkn, cho dùpyvfhefb đcqahumjei la thầmjqxn tiêhgjjn đcqahếhgjjn đcqahâcdzky cũquzrng khôgujtng thểzbmk cứfizfu đcqahưdfvphefbc ôgujtng ta! 

Nghĩyace vậmjqxy, lúvlukc nàhefby nỗziyni lo lắpblkng trong lòrqadng mớgwoki đcqahègjiu xuốfvtqng, nhanh chóplykng rúvlukt lui, biếhgjjn mấxszbt trong đcqahưdfvpihxnng núvluki...

“Phưdfvphefbng Tiêhgjju!”

Giọogbing nóplyki lo lắpblkng vàhefb kinh ngạumjec củlvlma lãuwhfo thái gia truyềnacpn đcqahếhgjjn. 

Nhưdfvpng khi ôgujtng nhìgtiin thấxszby con trai yếhgjju ớgwokt nằcckzm sấxszbp trêhgjjn lưdfvpng củlvlma lãuwhfo Bạumjech thì trong lòng bôgujt̃ng dâcdzkng lêhgjjn cảm giác kinh sơnzwx̣.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.