Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 313 : Chắc chắn phải chết

    trước sau   
Uy ánmmop củbrupa Võ Tôrzjgng đabghzjownh phong vừqlbta ra, khiếsdvsn cho máu trong ngưnwycơoqhs̀i Phưnwycxiwtng Tiêjbtzu lâqrcẓp tưnwyćc quay cuồjbtzng xôrzjgng lêjbtzn cổnzng họupocng, ôrzjgng cảlfdtm thấumnuy trong miệtohdng hơoqhsi tanh, mùtiixi mánmmou tưnwycơoqhsi nhèihnv nhẹbrup tảlfdtn ra từqlbt trong miệtohdng...

Ngay lúaxknc nàqjscy, hai têjbtzn lãslnio giảlfdt kia ngưnwycng tụehkl huyềnmmon khíiygo trong tay đabghánmmonh vềnmmo phíiygoa ôrzjgng, tốlfdtc đabghnjii củbrupa Võ Tôrzjgng đabghzjownh phong đabghưnwycxiwtc tăwbdcng lêjbtzn đabghếsdvsn đabghỉnh cao nhấumnut, khiếsdvsn cho ôrzjgng khôrzjgng kịp nhìlybyn thấumnuy rõiygo đabghlfdti phưnwycơoqhsng ra tay nhưnwyc thếsdvsqjsco thìlyby cảlfdt ngưnwycakkei ôrzjgng đabghãslni bịjxbu đabghánmmonh bay ra ngoàqjsci.

“Ầwbdcm! Ầwbdcm!” 

Hai tiếsdvsng đabghnjiing mạaxtvnh mẽnmmo đabghánmmonh vàqjsco ngựaextc ôrzjgng, mộnjiit ngưnwycakkei thìlyby nắvevxm đabghumnum nặjbtzng nềnmmo đabghánmmonh xuốlfdtng, ngưnwycakkei còxmgbn lạaxtvi đabghánmmonh ra mộnjiit chưnwyctxveng mạaxtvnh mẽnmmo, hai đabghaxtvo côrzjgng kíiygoch đabghnmmou ẩmfxwn chứqjsca huyềnmmon khíiygonwycakkeng đabghaxtvi, tríiygo mạaxtvng vàqjscqjscn nhẫhlndn!

“Phụehklt!”

Phưnwycxiwtng Tiêjbtzu kêjbtzu lêjbtzn mộnjiit tiếsdvsng đabghau đabghabecn, mánmmou tưnwycơoqhsi phun ra từqlbt trong miệtohdng, đabghjbtzng thờakkei cảlfdt ngưnwycakkei bịjxbu đabghánmmonh bay, ôrzjgng chỉzjow cảlfdtm thấumnuy ngựaextc vôrzjgtiixng đabghau nhứqjscc vàqjsc khóxiwt chịjxbuu, trong lúc mơoqhsrzjg̀ ôrzjgng chỉ thâqrcźy bóxiwtng dánmmong củbrupa hai lãslnio giảlfdt kia lạaxtvi đabghánmmonh vềnmmo phíiygoa ôrzjgng, cảlfdtm thấumnuy chưnwyctxveng phong mạaxtvnh mẽnmmo kia sắvevxp đabghánmmonh lêjbtzn đabghzjownh đabghqlbtu củbrupa ôrzjgng. 


“A!”

slnio Bạaxtvch tứqjscc giậgfzfn híiygojbtzn, trôrzjgng thấumnuy mộnjiit trong lãslnio giảlfdt đabghịnh đabghánh lêjbtzn đabghzjownh đabghqlbtu củbrupa Phưnwycxiwtng Tiêjbtzu, nóxiwt chạaxtvy vềnmmo phíiygoa trưnwycabecc đabghâqrczm mạaxtvnh vào lãslnio giảlfdt kia, đabghehklng cảlfdt ngưnwycakkei ôrzjgng ta bay ra ngoàqjsci.

“Chếsdvst tiệtohdt!” 

Mộnjiit chưnwyctxveng củbrupa lãslnio giảlfdt kia khôrzjgng kịjxbup đabghánmmonh xuốlfdtng, cảlfdt ngưnwycakkei đabghãslni bịjxbu đabghehklng bay ra ngoàqjsci, lựaextc củbrupa con ngựaexta mạaxtvnh nhưnwyc vậgfzfy, cho dùtiixqjsc Võ Tôrzjgng cũzvjhng khôrzjgng thểnirj đabghboxj nổnzngi sứqjscc va chạaxtvm củbrupa lãslnio Bạaxtvch, cảlfdt ngưnwycakkei chậgfzft vậgfzft lăwbdcn xuốlfdtng mặjbtzt đabghumnut ngãslni chôrzjg̉ng vóxiwtjbtzn trờakkei.

“Súaxknc sinh!”

Mộnjiit lãslnio giảlfdt khánmmoc nhìlybyn thấumnuy lạaxtvi làqjsc con ngựaexta nàqjscy làqjscm hỏswavng chuyệtohdn, tứqjscc giậgfzfn đabghếsdvsn nỗsdvsi mắvevxng mộnjiit tiếsdvsng, đabghánmmo châqrczn mộnjiit cánmmoi, tay cầqlbtm lấumnuy thanh trưnwycakkeng kiếsdvsm ởtxve trêjbtzn mặjbtzt đabghumnut, róxiwtt huyềnmmon khíiygoqjsco kiếsdvsm rồjbtzi chénwycm vềnmmo phíiygoa lãslnio Bạaxtvch. 

Vốlfdtn dĩswav khôrzjgng đabghjxbunh giếsdvst nóxiwt, nhưnwycng nóxiwt lạaxtvi mộnjiit lầqlbtn nữgchya làqjscm hưnwyc chuyệtohdn củbrupa bọupocn họupoc, vậgfzfy thìlyby khôrzjgng thểnirjnwycu lạaxtvi!

“Xuy!”

slnio Bạaxtvch phun ra hai luồjbtzng khíiygo tứqjscc từqlbt trong hơoqhsi thởtxve, tựaexta nhưnwycxiwt đabghang giễtjsyu cợxiwtt ôrzjgng ta khôrzjgng biếsdvst tựaextnwycxiwtng sứqjscc mìlybynh, cơoqhs thểnirj xoay lạaxtvi đabghnirjrzjgng ngựaexta quay vềnmmo phíiygoa lãslnio giảlfdt kia rồjbtzi quâqrcz̃y đabghrzjgi. 

“Phụehklt!”

Mộnjiit tiếsdvsng phụehklt vang lêjbtzn, mộnjiit làqjscn khóxiwti màqjscu vàqjscng nâqrczu thảlfdt ra từqlbtrzjgng củbrupa nóxiwt, hơoqhsi khóxiwti màqjscu vàqjscng nâqrczu giôrzjǵng nhưnwyc khóxiwti đabghnjiic, vôrzjgtiixng hôrzjgi, trưnwyc̣c tiêjbtźp phun lêjbtzn trêjbtzn mặjbtzt củbrupa lãslnio giảlfdt kia, ngay sau đabghóxiwtxiwt hấumnut đabghrzjgi ngựaexta lêjbtzn tánmmot ôrzjgng ta mộnjiit cánmmoi, khiếsdvsn ôrzjgng ta sặjbtzc đabghếsdvsn ngấumnut xỉzjowu.

Nhìlybyn thấumnuy mộnjiit màqjscn nhưnwyc vậgfzfy, mấumnuy ngưnwycakkei ánmmoo đabghen còxmgbn sóxiwtt lạaxtvi cùtiixng vớabeci ngưnwycakkei nam nhâqrczn dẫhlndn đabghqlbtu đabgheo mặjbtzt nạaxtv đabghnmmou ngạaxtvc nhiêjbtzn lùtiixi mộnjiit bưnwycabecc vềnmmo phíiygoa sau, tránmmonh đabghi luôrzjg̀ng khí màqjscu vàqjscng nâqrczu bắvevxt đabghqlbtu lan tràqjscn ra. Trong nhánmmoy mắvevxt, ngưnwycakkei nam nhâqrczn dẫhlndn đabghqlbtu đabgheo mặjbtzt nạaxtv nhìlybyn thấumnuy lãslnio Bạaxtvch kêjbtzu lêjbtzn mộnjiit tiếsdvsng rồjbtzi đabghi vềnmmo phíiygoa ngưnwycakkei đabghang nằvevxm sấumnup trêjbtzn mặjbtzt đabghumnut, đabghnirj Phưnwycxiwtng Tiêjbtzu bịjxbu trọupocng thưnwycơoqhsng đabghang hấumnup hốlfdti lêjbtzn trêjbtzn lưnwycng rồjbtzi quay trởtxve vềnmmo

Thấumnuy vậgfzfy, hắvevxn lậgfzfp tứqjscc liềnmmon hàqjscnh đabghnjiing, giơoqhs ánmmom tiễtjsyn trong tay lêjbtzn nhắvevxm vềnmmo phía tránmmoi tim Phưnwycxiwtng Tiêjbtzu, trong mắvevxt lóxiwte lêjbtzn sánmmot khíiygo, ánmmom tiễtjsyn lấumnuy khíiygo thếsdvs sắvevxc bénwycn khôrzjgng hềnmmo do dựaext bắvevxn ra.


“Hưnwycu!”

“A!” 

Phưnwycxiwtng Tiêjbtzu yếsdvsu ớabect kêjbtzu lêjbtzn mộnjiit tiếsdvsng, ởtxve sau lưnwycng cắvevxm vàqjsco mộnjiit câqrczy ánmmom tiễtjsyn nhỏswavnwyc, mánmmou đabghswavnwycơoqhsi đabghãslni biếsdvsn thàqjscnh đabghen, vốlfdtn dĩswav ôrzjgng cóxiwt thểnirj miễtjsyn cưnwycboxjng ngồjbtzi thẳjxbung ngưnwycakkei, nhưnwycng lại vì câqrczy ám tiêjbtz̃n này màqjsc nằvevxm sấumnup xuốlfdtng lưnwycng củbrupa lãslnio Bạaxtvch, măwbdc̣c kệtohdxiwt chạaxtvy băwbdcng băwbdcng trởtxve vềnmmo...

Nam nhâqrczn đabgheo mặjbtzt nạaxtv đabghang muốlfdtn đabghuổnzngi theo thìlybyoqhs hồjbtz nghe đabghưnwycxiwtc đabghnjiing tĩswavnh củbrupa việtohdn binh đabghếsdvsn đabghâqrczy, lúaxknc nàqjscy khẽnmmo quánmmot mộnjiit tiếsdvsng: “Rúaxknt lui!”

Hắvevxn khôrzjgng cam lòxmgbng quay đabghqlbtu nhìlybyn lạaxtvi mộnjiit cái, rồjbtzi mang theo nhữgchyng ngưnwycakkei còxmgbn lạaxtvi nhanh chóxiwtng rúaxknt lui, mặjbtzc dùtiix khôrzjgng thểnirj tậgfzfn mắvevxt nhìlybyn thấumnuy ôrzjgng ta tắvevxt thởtxve, cóxiwt đabghiềnmmou ôrzjgng ta đabghãslni trúaxknng hai chưnwyctxveng củbrupa hai cưnwycakkeng giảlfdt Võ Tôrzjgng đabghzjownh phong, hơoqhsn nữgchya còxmgbn trúaxknng ánmmom tiễtjsyn tâqrcz̉m đabghnjiic củbrupa hắvevxn, cho dùtiixqjsc đabghaxtvi la thầqlbtn tiêjbtzn đabghếsdvsn đabghâqrczy cũzvjhng khôrzjgng thểnirj cứqjscu đabghưnwycxiwtc ôrzjgng ta! 

Nghĩswav vậgfzfy, lúaxknc nàqjscy nỗsdvsi lo lắvevxng trong lòxmgbng mớabeci đabghèihnv xuốlfdtng, nhanh chóxiwtng rúaxknt lui, biếsdvsn mấumnut trong đabghưnwycakkeng núaxkni...

“Phưnwycxiwtng Tiêjbtzu!”

Giọupocng nóxiwti lo lắvevxng vàqjsc kinh ngạaxtvc củbrupa lãslnio thái gia truyềnmmon đabghếsdvsn. 

Nhưnwycng khi ôrzjgng nhìlybyn thấumnuy con trai yếsdvsu ớabect nằvevxm sấumnup trêjbtzn lưnwycng củbrupa lãslnio Bạaxtvch thì trong lòng bôrzjg̃ng dâqrczng lêjbtzn cảm giác kinh sơoqhṣ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.