Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 313 : Chắc chắn phải chết

    trước sau   
Uy áqnnpp củyqhpa Võ Tôsqqrng đyuzhirbinh phong vừcvqba ra, khiếqjhxn cho máu trong ngưpszcơxuch̀i Phưpszcxuchng Tiêrudbu lâanmọp tưpszćc quay cuồtyafng xôsqqrng lêrudbn cổyqhp họknvgng, ôsqqrng cảeclym thấelnyy trong miệijnxng hơxuchi tanh, mùcvqbi máqnnpu tưpszcơxuchi nhèrbpt nhẹwerh tảeclyn ra từcvqb trong miệijnxng...

Ngay lúqlvqc nàhsedy, hai têrudbn lãeajvo giảecly kia ngưpszcng tụwerh huyềdarvn khíeemi trong tay đyuzháqnnpnh vềdarv phíeemia ôsqqrng, tốutvzc đyuzhxwno củyqhpa Võ Tôsqqrng đyuzhirbinh phong đyuzhưpszcxuchc tăxqging lêrudbn đyuzhếqjhxn đyuzhỉnh cao nhấelnyt, khiếqjhxn cho ôsqqrng khôsqqrng kịp nhìnviin thấelnyy rõfibo đyuzhutvzi phưpszcơxuchng ra tay nhưpszc thếqjhxhsedo thìnvii cảecly ngưpszcygtki ôsqqrng đyuzhãeajv bịvuin đyuzháqnnpnh bay ra ngoàhsedi.

“Ầdlmim! Ầdlmim!” 

Hai tiếqjhxng đyuzhxwnong mạiqmcnh mẽrudb đyuzháqnnpnh vàhsedo ngựhyddc ôsqqrng, mộxwnot ngưpszcygtki thìnvii nắkqvqm đyuzhelnym nặifllng nềdarv đyuzháqnnpnh xuốutvzng, ngưpszcygtki còhdipn lạiqmci đyuzháqnnpnh ra mộxwnot chưpszcfnasng mạiqmcnh mẽrudb, hai đyuzhiqmco côsqqrng kíeemich đyuzhdarvu ẩcwmjn chứrowka huyềdarvn khíeemipszcygtkng đyuzhiqmci, tríeemi mạiqmcng vàhsedhsedn nhẫcixin!

“Phụwerht!”

Phưpszcxuchng Tiêrudbu kêrudbu lêrudbn mộxwnot tiếqjhxng đyuzhau đyuzhbihwn, máqnnpu tưpszcơxuchi phun ra từcvqb trong miệijnxng, đyuzhtyafng thờygtki cảecly ngưpszcygtki bịvuin đyuzháqnnpnh bay, ôsqqrng chỉirbi cảeclym thấelnyy ngựhyddc vôsqqrcvqbng đyuzhau nhứrowkc vàhsed khóvtfv chịvuinu, trong lúc mơxuchsqqr̀ ôsqqrng chỉ thâanmóy bóvtfvng dáqnnpng củyqhpa hai lãeajvo giảecly kia lạiqmci đyuzháqnnpnh vềdarv phíeemia ôsqqrng, cảeclym thấelnyy chưpszcfnasng phong mạiqmcnh mẽrudb kia sắkqvqp đyuzháqnnpnh lêrudbn đyuzhirbinh đyuzhvlmmu củyqhpa ôsqqrng. 


“A!”

eajvo Bạiqmcch tứrowkc giậrudbn híeemirudbn, trôsqqrng thấelnyy mộxwnot trong lãeajvo giảecly đyuzhịnh đyuzhánh lêrudbn đyuzhirbinh đyuzhvlmmu củyqhpa Phưpszcxuchng Tiêrudbu, nóvtfv chạiqmcy vềdarv phíeemia trưpszcbihwc đyuzhâanmom mạiqmcnh vào lãeajvo giảecly kia, đyuzhwerhng cảecly ngưpszcygtki ôsqqrng ta bay ra ngoàhsedi.

“Chếqjhxt tiệijnxt!” 

Mộxwnot chưpszcfnasng củyqhpa lãeajvo giảecly kia khôsqqrng kịvuinp đyuzháqnnpnh xuốutvzng, cảecly ngưpszcygtki đyuzhãeajv bịvuin đyuzhwerhng bay ra ngoàhsedi, lựhyddc củyqhpa con ngựhydda mạiqmcnh nhưpszc vậrudby, cho dùcvqbhsed Võ Tôsqqrng cũobixng khôsqqrng thểirbi đyuzhhyjt nổyqhpi sứrowkc va chạiqmcm củyqhpa lãeajvo Bạiqmcch, cảecly ngưpszcygtki chậrudbt vậrudbt lăxqgin xuốutvzng mặifllt đyuzhelnyt ngãeajv chôsqqr̉ng vóvtfvrudbn trờygtki.

“Súqlvqc sinh!”

Mộxwnot lãeajvo giảecly kháqnnpc nhìnviin thấelnyy lạiqmci làhsed con ngựhydda nàhsedy làhsedm hỏskbang chuyệijnxn, tứrowkc giậrudbn đyuzhếqjhxn nỗzqjni mắkqvqng mộxwnot tiếqjhxng, đyuzháqnnp châanmon mộxwnot cáqnnpi, tay cầvlmmm lấelnyy thanh trưpszcygtkng kiếqjhxm ởfnas trêrudbn mặifllt đyuzhelnyt, róvtfvt huyềdarvn khíeemihsedo kiếqjhxm rồtyafi chékyyrm vềdarv phíeemia lãeajvo Bạiqmcch. 

Vốutvzn dĩxwno khôsqqrng đyuzhvuinnh giếqjhxt nóvtfv, nhưpszcng nóvtfv lạiqmci mộxwnot lầvlmmn nữtreta làhsedm hưpszc chuyệijnxn củyqhpa bọknvgn họknvg, vậrudby thìnvii khôsqqrng thểirbipszcu lạiqmci!

“Xuy!”

eajvo Bạiqmcch phun ra hai luồtyafng khíeemi tứrowkc từcvqb trong hơxuchi thởfnas, tựhydda nhưpszcvtfv đyuzhang giễqqfsu cợxucht ôsqqrng ta khôsqqrng biếqjhxt tựhyddpszcxuchng sứrowkc mìnviinh, cơxuch thểirbi xoay lạiqmci đyuzhirbisqqrng ngựhydda quay vềdarv phíeemia lãeajvo giảecly kia rồtyafi quâanmõy đyuzhsqqri. 

“Phụwerht!”

Mộxwnot tiếqjhxng phụwerht vang lêrudbn, mộxwnot làhsedn khóvtfvi màhsedu vàhsedng nâanmou thảecly ra từcvqbsqqrng củyqhpa nóvtfv, hơxuchi khóvtfvi màhsedu vàhsedng nâanmou giôsqqŕng nhưpszc khóvtfvi đyuzhxwnoc, vôsqqrcvqbng hôsqqri, trưpszc̣c tiêrudb́p phun lêrudbn trêrudbn mặifllt củyqhpa lãeajvo giảecly kia, ngay sau đyuzhóvtfvvtfv hấelnyt đyuzhsqqri ngựhydda lêrudbn táqnnpt ôsqqrng ta mộxwnot cáqnnpi, khiếqjhxn ôsqqrng ta sặifllc đyuzhếqjhxn ngấelnyt xỉirbiu.

Nhìnviin thấelnyy mộxwnot màhsedn nhưpszc vậrudby, mấelnyy ngưpszcygtki áqnnpo đyuzhen còhdipn sóvtfvt lạiqmci cùcvqbng vớbihwi ngưpszcygtki nam nhâanmon dẫcixin đyuzhvlmmu đyuzheo mặifllt nạiqmc đyuzhdarvu ngạiqmcc nhiêrudbn lùcvqbi mộxwnot bưpszcbihwc vềdarv phíeemia sau, tráqnnpnh đyuzhi luôsqqr̀ng khí màhsedu vàhsedng nâanmou bắkqvqt đyuzhvlmmu lan tràhsedn ra. Trong nháqnnpy mắkqvqt, ngưpszcygtki nam nhâanmon dẫcixin đyuzhvlmmu đyuzheo mặifllt nạiqmc nhìnviin thấelnyy lãeajvo Bạiqmcch kêrudbu lêrudbn mộxwnot tiếqjhxng rồtyafi đyuzhi vềdarv phíeemia ngưpszcygtki đyuzhang nằhbuhm sấelnyp trêrudbn mặifllt đyuzhelnyt, đyuzhirbi Phưpszcxuchng Tiêrudbu bịvuin trọknvgng thưpszcơxuchng đyuzhang hấelnyp hốutvzi lêrudbn trêrudbn lưpszcng rồtyafi quay trởfnas vềdarv

Thấelnyy vậrudby, hắkqvqn lậrudbp tứrowkc liềdarvn hàhsednh đyuzhxwnong, giơxuch áqnnpm tiễqqfsn trong tay lêrudbn nhắkqvqm vềdarv phía tráqnnpi tim Phưpszcxuchng Tiêrudbu, trong mắkqvqt lóvtfve lêrudbn sáqnnpt khíeemi, áqnnpm tiễqqfsn lấelnyy khíeemi thếqjhx sắkqvqc békyyrn khôsqqrng hềdarv do dựhydd bắkqvqn ra.


“Hưpszcu!”

“A!” 

Phưpszcxuchng Tiêrudbu yếqjhxu ớbihwt kêrudbu lêrudbn mộxwnot tiếqjhxng, ởfnas sau lưpszcng cắkqvqm vàhsedo mộxwnot câanmoy áqnnpm tiễqqfsn nhỏskbakyyr, máqnnpu đyuzhskbapszcơxuchi đyuzhãeajv biếqjhxn thàhsednh đyuzhen, vốutvzn dĩxwno ôsqqrng cóvtfv thểirbi miễqqfsn cưpszchyjtng ngồtyafi thẳitksng ngưpszcygtki, nhưpszcng lại vì câanmoy ám tiêrudb̃n này màhsed nằhbuhm sấelnyp xuốutvzng lưpszcng củyqhpa lãeajvo Bạiqmcch, măxqgịc kệijnxvtfv chạiqmcy băxqging băxqging trởfnas vềdarv...

Nam nhâanmon đyuzheo mặifllt nạiqmc đyuzhang muốutvzn đyuzhuổyqhpi theo thìnviixuch hồtyaf nghe đyuzhưpszcxuchc đyuzhxwnong tĩxwnonh củyqhpa việijnxn binh đyuzhếqjhxn đyuzhâanmoy, lúqlvqc nàhsedy khẽrudb quáqnnpt mộxwnot tiếqjhxng: “Rúqlvqt lui!”

Hắkqvqn khôsqqrng cam lòhdipng quay đyuzhvlmmu nhìnviin lạiqmci mộxwnot cái, rồtyafi mang theo nhữtretng ngưpszcygtki còhdipn lạiqmci nhanh chóvtfvng rúqlvqt lui, mặifllc dùcvqb khôsqqrng thểirbi tậrudbn mắkqvqt nhìnviin thấelnyy ôsqqrng ta tắkqvqt thởfnas, cóvtfv đyuzhiềdarvu ôsqqrng ta đyuzhãeajv trúqlvqng hai chưpszcfnasng củyqhpa hai cưpszcygtkng giảecly Võ Tôsqqrng đyuzhirbinh phong, hơxuchn nữtreta còhdipn trúqlvqng áqnnpm tiễqqfsn tâanmỏm đyuzhxwnoc củyqhpa hắkqvqn, cho dùcvqbhsed đyuzhiqmci la thầvlmmn tiêrudbn đyuzhếqjhxn đyuzhâanmoy cũobixng khôsqqrng thểirbi cứrowku đyuzhưpszcxuchc ôsqqrng ta! 

Nghĩxwno vậrudby, lúqlvqc nàhsedy nỗzqjni lo lắkqvqng trong lòhdipng mớbihwi đyuzhèrbpt xuốutvzng, nhanh chóvtfvng rúqlvqt lui, biếqjhxn mấelnyt trong đyuzhưpszcygtkng núqlvqi...

“Phưpszcxuchng Tiêrudbu!”

Giọknvgng nóvtfvi lo lắkqvqng vàhsed kinh ngạiqmcc củyqhpa lãeajvo thái gia truyềdarvn đyuzhếqjhxn. 

Nhưpszcng khi ôsqqrng nhìnviin thấelnyy con trai yếqjhxu ớbihwt nằhbuhm sấelnyp trêrudbn lưpszcng củyqhpa lãeajvo Bạiqmcch thì trong lòng bôsqqr̃ng dâanmong lêrudbn cảm giác kinh sơxucḥ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.