Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 141 : Không thích tranh giành tình yêu

    trước sau   
Trờteohi biếvfnrt đehfcưhcsjmvsmc hắpbubn khôpfbgng muốikskn hầrsrvu hạnfjjrcrhi vịxjxe đehfcnfjji tiểeukfu thưhcsj Lily kia đehfcếvfnrn cỡuqxarhmgo, màrhmgpfbgrcrhi nhỏnfjj trưhcsjxjxec mắpbubt nàrhmgy lạnfjji quárcrh quậuhvqt cưhcsjteohng, chỉeukf cầrsrvn mộeukft árcrhnh mắpbubt trong veo kia cũnzseng khiếvfnrn cho kẻttde khárcrhc phảrcrhi đehfcui mùpndf, làrhmgm sao nỡuqxa đehfceukf cho nàrhmgng phảrcrhi tốikskn nửehfca đehfciểeukfm sứnzsec lựddrrc chứnzse?

“Uy. Anh đehfcang làrhmgm gìqfzs vậuhvqy?” Lily hưhcsjxjxeng lạnfjji đehfcâsdvyy, nhìqfzsn thấkqwey Mụnyufc Thanh Ngôpfbgn képfbgo hàrhmgnh lývfnr củaqila côpfbg đehfci lêzfddn lầrsrvu, trong lòmgrnng thầrsrvm mắpbubng hắpbubn nhiềpqcvu chuyệbrnun, lạnfjji quay đehfcrsrvu lạnfjji trừmhhfng mắpbubt nhìqfzsn Lâsdvym Hi Hi, árcrhnh mắpbubt đehfcrsrvy châsdvym chọsdvyc.

“Hừmhhf, còmgrnn giảrcrh bộeukfttdei cárcrhi gìqfzs khôpfbgng cầrsrvn ngưhcsjteohi khárcrhc hỗkfjc trợmvsm, côpfbg chỉeukf thíndqjch đehfcàrhmgn ôpfbgng giúndqjp côpfbg đehfcúndqjng khôpfbgng?” Côpfbg ta sắpbubc bépfbgn nóttdei.

Phủaqili phủaqili bùpndfn đehfckqwet trêzfddn tay, Lâsdvym Hi Hi nhìqfzsn Lily, árcrhnh mắpbubt trong veo nhưhcsjhcsjxjxec.

“Tôpfbgi phảrcrhi giúndqjp côpfbg mang hàrhmgnh lývfnrrhmg đehfcnfjjo lývfnr đehfcãrcrhi khárcrhch, màrhmg bạnfjjn củaqila tôpfbgi giúndqjp tôpfbgi chiếvfnru cốiksk, làrhmg bởvdmgi vìqfzs anh ấkqwey tốikskt bụnyufng.” Nàrhmgng dừmhhfng ởvdmg đehfcôpfbgi mắpbubt màrhmgu lam kia, tựddrr nhiêzfddn hàrhmgo phóttdeng: “Nhữjvggng chuyệbrnun nàrhmgy khôpfbgng cóttdeqfzs bấkqwet đehfcrgmzng cảrcrh, xin hỏnfjji đehfcikski vớxjxei côpfbg sẽujjbttde tổteohn hạnfjji gìqfzs sao?”

rhmgng cũnzseng khôpfbgng thíndqjch cóttde ngưhcsjteohi dâsdvyy dưhcsja mộeukft việbrnuc khôpfbgng tha, nhấkqwet làrhmg nhữjvggng chuyệbrnun râsdvyu ria


“Côpfbg …” Lily nghẹrcrhn lờteohi, trong lòmgrnng dâsdvyng lêzfddn mộeukft cỗkfjc lửehfca hậuhvqn nho nhỏnfjj, khôpfbgng thểeukf phárcrht tiếvfnrt.

Khôpfbgng cóttdesdvym tưhcsj đehfceukf tiếvfnrp tụnyufc đehfceukf ývfnr đehfcếvfnrn nhữjvggng tranh luậuhvqn rắpbubc rốikski nàrhmgy, Lâsdvym Hi Hi nhìqfzsn liếvfnrc côpfbg mộeukft cárcrhi, đehfci thẳikskng đehfcếvfnrn phòmgrnng khárcrhch, nếvfnru mỗkfjci ngàrhmgy nàrhmgng đehfcpqcvu phảrcrhi dâsdvyy dưhcsja cùpndfng vớxjxei côpfbg ta, vậuhvqy đehfcàrhmgnh phảrcrhi cóttde trìqfzsnh tựddrr đehfcrsrvu cuốikski, tíndqjnh cárcrhch củaqila Lily đehfcãrcrh thay đehfcteohi rấkqwet nhiềpqcvu, nàrhmgng cũnzseng đehfcãrcrhsdvyn nhắpbubc kỹvldyhcsjuqxang, nếvfnru cóttde ngưhcsjteohi tranh cãrcrhi vớxjxei côpfbg, côpfbg sẽujjb thựddrrc sựddrr tiếvfnrp tụnyufc nhárcrho loạnfjjn nhưhcsj vậuhvqy.

Quảrcrh nhiêzfddn, vừmhhfa thấkqwey nàrhmgng bỏnfjj đehfci, trong lòmgrnng Lily bắpbubt đehfcrsrvu sôpfbgi márcrhu lêzfddn.

“Cárcrhi gìqfzs đehfcnfjjo tiếvfnrp khárcrhch, tôpfbgi đehfcãrcrh sớxjxem nóttdei qua, cárcrhc ngưhcsjteohi bấkqwet quárcrh chỉeukfrhmg mua bárcrhn giao dịxjxech màrhmg thôpfbgi, cho dùpndf hiệbrnun tạnfjji anh ấkqwey cóttde bảrcrho côpfbgvdmg lạnfjji nơslhii nàrhmgy thìqfzspfbgnzseng khôpfbgng thểeukf trởvdmg thàrhmgnh bàrhmg chủaqilvdmg đehfcâsdvyy đehfcưhcsjmvsmc.” Côpfbg ta đehfcuổteohi theo phíndqja sau nàrhmgng nóttdei.

“Tùpndfy côpfbg thôpfbgi.” Lâsdvym Hi Hi nhẹrcrh nhàrhmgng lưhcsju lạnfjji mộeukft câsdvyu, “Tôpfbgi khôpfbgng phảrcrhi quárcrh đehfceukf ývfnr.”

hcsjxjxec châsdvyn nhẹrcrh nhàrhmgng dừmhhfng lạnfjji, nàrhmgng vẫalthn làrhmg tốikskt bụnyufng nhắpbubc nhởvdmg mộeukft câsdvyu: “Phíndqja bêzfddn phảrcrhi lầrsrvu ba cóttde cầrsrvu thang lêzfddn sâsdvyn thưhcsjmvsmng, cầrsrvu thang bêzfddn trárcrhi chỉeukfttde thểeukf đehfci xuốikskng lầrsrvu hai, ởvdmg đehfcóttdettde mộeukft cárcrhi ban côpfbgng rấkqwet lớxjxen, khôpfbgng cóttde đehfcưhcsjteohng đehfci lêzfddn.”

Lily ngẩxrwin ra, mạnfjjnh mẽujjb trấkqwen đehfcxjxenh, châsdvym chọsdvyc màrhmghcsjteohi cưhcsjteohi.

“Nhữjvggng đehfciềpqcvu nàrhmgy khôpfbgng cầrsrvn côpfbgttdei tôpfbgi cũnzseng đehfcãrcrh biếvfnrt, thờteohi đehfciểeukfm màrhmgpfbgi sờteoh hếvfnrt tấkqwet cảrcrh nhữjvggng thứnzsevdmgslhii nàrhmgy, khôpfbgng biếvfnrt côpfbgmgrnn đehfcang ởvdmgslhii nàrhmgo ývfnr chứnzse.” Côpfbg tậuhvqn lựddrrc dùpndfng lờteohi lẽujjb châsdvym chọsdvyc, lựddrra chọsdvyn từmhhfsdvyn bay đehfcếvfnrn đehfcâsdvyy ba ngàrhmgy tớxjxei sẽujjbvdmg trong Tầrsrvn trạnfjjch, chíndqjnh làrhmgqfzs muốikskn cho nàrhmgng khổteoh sởvdmg.

Kỳhfmr thậuhvqt chíndqjnh côpfbgnzseng sắpbubp nổteohi đehfczfddn rồrgmzi, ởvdmg chỗkfjc củaqila Mụnyufc Thanh Ngôpfbgn, côpfbg chỉeukfttde thểeukf thôpfbgng qua bárcrho chíndqjrhmg TV mớxjxei cóttde thểeukf biếvfnrt đehfcưhcsjmvsmc tin tứnzsec củaqila Vinson, chíndqjnh làrhmg mỗkfjci mộeukft tin đehfcpqcvu lộeukf ra ba chữjvggsdvym Hi Hi, hắpbubn vìqfzsrhmgng thu mua Nhạnfjjc thịxjxe, hắpbubn cựddrrc kỳhfmr sủaqilng árcrhi nàrhmgng, thậuhvqm chíndqj hắpbubn còmgrnn đehfceukf cho nàrhmgng đehfcếvfnrn Tầrsrvn trạnfjjch ởvdmg. Tấkqwet cảrcrh nhữjvggng đehfciềpqcvu nàrhmgy khiếvfnrn cho Lily khóttderhmg chịxjxeu đehfcưhcsjmvsmc.

pfbgpndfng hếvfnrt mọsdvyi biệbrnun phárcrhp cầrsrvu xin mớxjxei cóttde thểeukfttdeslhi hộeukfi đehfcếvfnrn Tầrsrvn trạnfjjch, chíndqjnh làrhmg nhìqfzsn xem rốikskt cuộeukfc Lâsdvym Hi Hi cóttde bảrcrhn lĩuiwqnh gìqfzs, cóttde thểeukf thậuhvqt sựddrr khiếvfnrn cho Vinson vìqfzsrhmgng làrhmgm nhiềpqcvu chuyệbrnun nhưhcsj vậuhvqy, còmgrnn vui vẻttderhmgrhmgm. Nhưhcsjng làrhmg quárcrh trìqfzsnh cầrsrvu xin kia, côpfbg khôpfbgng muốikskn phảrcrhi tiếvfnrp tụnyufc nữjvgga, tóttdem lạnfjji, thựddrrc kinh hồrgmzn đehfcoạnfjjt víndqja, cóttde lẽujjb hiệbrnun tạnfjji Vinson đehfcang hậuhvqn chếvfnrt côpfbgnzseng khôpfbgng chừmhhfng.

Nhưhcsjng khôpfbgng sao, dùpndfqfzspfbgnzseng làrhmg ngưhcsjteohi đehfcàrhmgn bàrhmg củaqila Vinson, côpfbg biếvfnrt tíndqjnh cárcrhch củaqila hắpbubn nhưhcsj thếvfnrrhmgo, đehfcếvfnrn lúndqjc đehfcóttde nhu thuậuhvqn làrhmgm nũnzseng mộeukft chúndqjt, hắpbubn nhấkqwet đehfcxjxenh sẽujjb khôpfbgng đehfcuổteohi cùpndfng giếvfnrt tậuhvqn côpfbg.

pfbgng mi thậuhvqt dàrhmgy chậuhvqm rãrcrhi cụnyufp xuốikskng, giốikskng nhưhcsjrcrhnh bưhcsjxjxem hạnfjj xuốikskng, Lâsdvym Hi Hi cuốikski cùpndfng chăndqjm chúndqj nhìqfzsn côpfbg liếvfnrc mắpbubt mộeukft cárcrhi, nhẹrcrh giọsdvyng nóttdei: “Vậuhvqy khôpfbgng còmgrnn chuyệbrnun gìqfzspfbgi vềpqcv phòmgrnng trưhcsjxjxec, tớxjxei giờteohslhim sẽujjbttde ngưhcsjteohi đehfcếvfnrn bárcrho cho côpfbg.”

pndfng mộeukft côpfbgrcrhi ghêzfdd gớxjxem tranh giàrhmgnh tìqfzsnh nhâsdvyn, thậuhvqt sựddrr sẽujjb khôpfbgng cóttdercrhi gìqfzs gọsdvyi làrhmg nhâsdvyn nhưhcsjmvsmng.


sdvym Hi Hi nhẹrcrh nhàrhmgng đehfci lêzfddn lầrsrvu, mộeukft chúndqjt cũnzseng khôpfbgng thèohaum đehfceukf ývfnr đehfcếvfnrn côpfbgrcrhi phíndqja sau cóttde loạnfjji biểeukfu tìqfzsnh gìqfzs.

Ban côpfbgng lớxjxen nhưhcsj vậuhvqy, tárcrhch tràrhmg trêzfddn bàrhmgn bêzfddn cạnfjjnh ghếvfnr dựddrra đehfcãrcrh sớxjxem nguộeukfi lạnfjjnh.

Khépfbgp lạnfjji tàrhmgi liệbrnuu, tâsdvym tìqfzsnh củaqila Lâsdvym Hi Hi vẫalthn làrhmg khôpfbgng thểeukf dịxjxeu xuốikskng.

Tấkqwet cảrcrh nhữjvggng đehfciềpqcvu nàrhmgy tớxjxei thậuhvqt cóttde chúndqjt bấkqwet ngờteoh, nàrhmgng khôpfbgng biếvfnrt vìqfzs sao Lily lạnfjji tựddrr nhiêzfddn tiếvfnrn vàrhmgo, màrhmgpfbg ta còmgrnn nóttdei qua Tầrsrvn Dịxjxech Dưhcsjơslhing đehfcãrcrh đehfcrgmzng ývfnr, nóttdei vậuhvqy sẽujjb khôpfbgng phảrcrhi làrhmg giảrcrh, màrhmgrhmgng cũnzseng khôpfbgng rõxjxerhmgng lắpbubm, rốikskt cuộeukfc làrhmgqfzsrcrhi gìqfzs.

Thâsdvyn thểeukf nhu nhưhcsjmvsmc cuộeukfn mìqfzsnh ởvdmg trong lòmgrnng ghếvfnr dựddrra, tấkqwem chăndqjn hơslhii mỏnfjjng đehfcpbubp toàrhmgn bộeukf hai châsdvyn củaqila nàrhmgng, tóttdec dàrhmgi nhưhcsj thárcrhc nưhcsjxjxec vưhcsjơslhing lảrcrh tảrcrh trêzfddn vai.

“Phu nhâsdvyn, đehfcãrcrh tớxjxei giờteoh ăndqjn cơslhim trưhcsja.” Ngưhcsjteohi hầrsrvu từmhhf phíndqja sau đehfci tớxjxei, nhẹrcrh giọsdvyng nóttdei.

sdvym Hi Hi bừmhhfng tỉeukfnh, đehfcnzseng dậuhvqy đehfcem tàrhmgi liệbrnuu đehfcrsrvt ởvdmg trêzfddn bàrhmgn, tóttdec dàrhmgi đehfcen bóttdeng xõxjxea xuốikskng bảrcrh vai nhu nhưhcsjmvsmc củaqila nàrhmgng, đehfcrcrhp khôpfbgng sao tảrcrh xiếvfnrt, nàrhmgng nhớxjxe tớxjxei chuyệbrnun gìqfzs đehfcóttde, “Đbrnuãrcrhzfddu Lily rồrgmzi chứnzse?”

Sắpbubc mặrsrvt ngưhcsjteohi hầrsrvu hơslhii biếvfnrn, vẫalthn làrhmg mềpqcvm mạnfjji đehfcárcrhp lạnfjji: “Đbrnuãrcrhrcrho cho Lily tiểeukfu thưhcsj rồrgmzi.”

sdvym Hi Hi yêzfddn tâsdvym mộeukft chúndqjt, đehfcem chăndqjn mỏnfjjng đehfcrsrvt lêzfddn nghếvfnr, đehfcnzseng dậuhvqy theo côpfbg ta đehfci ra ngoàrhmgi, khóttdee môpfbgi cóttde ývfnrhcsjteohi thảrcrhn nhiêzfddn, tựddrra nhưhcsjqfzsnh thưhcsjteohng, mỗkfjci mộeukft ngưhcsjteohi hầrsrvu đehfcpqcvu cóttde thểeukf cảrcrhm giárcrhc đehfcưhcsjmvsmc sựddrr thâsdvyn thiếvfnrt củaqila nàrhmgng.

“Phu nhâsdvyn, côpfbg đehfcmhhfng tin tưhcsjvdmgng lờteohi nóttdei củaqila Lily tiểeukfu thưhcsj, tôpfbgi đehfcãrcrhvdmgslhii nàrhmgy làrhmgm việbrnuc rấkqwet lâsdvyu, índqjt nhấkqwet cũnzseng đehfcưhcsjmvsmc năndqjm năndqjm rồrgmzi, Lily tiểeukfu thưhcsj chưhcsja từmhhfng ởvdmg đehfcâsdvyy mộeukft lầrsrvn, phảrcrhi nóttdei làrhmg, côpfbgrhmg ngưhcsjteohi phụnyuf nữjvgg đehfcrsrvu tiêzfddn từmhhfng ởvdmg trong Tầrsrvn trạnfjjch.” Ngưhcsjteohi hầrsrvu tốikskt bụnyufng giảrcrhi thíndqjch vớxjxei nàrhmgng, “Phu nhâsdvyn, côpfbg khôpfbgng giốikskng vớxjxei nhữjvggng ngưhcsjteohi phụnyuf nữjvgg khárcrhc, chúndqjng tôpfbgi đehfcpqcvu cóttde thểeukf thấkqwey đehfcưhcsjmvsmc, tiêzfddn sinh đehfcikski xửehfc vớxjxei côpfbg rấkqwet tốikskt.”

Ýuhvqhcsjteohi trêzfddn môpfbgi Lâsdvym Hi Hi yếvfnru ớxjxet rúndqjt đehfci mộeukft chúndqjt, nhớxjxe tớxjxei ngưhcsjteohi đehfcàrhmgn ôpfbgng kia, trárcrhi tim bìqfzsnh ổteohn cơslhi hồrgmz nổteohi lêzfddn gợmvsmn sóttdeng.

“Anh ấkqwey cóttdettdei khi nàrhmgo thìqfzs trởvdmg vềpqcv khôpfbgng?” Ma xui quỷnyuf khiếvfnrn thếvfnrrhmgo, nàrhmgng lạnfjji nỉeukf non hỏnfjji ra mộeukft câsdvyu nhưhcsj vậuhvqy.

Ngưhcsjteohi hầrsrvu ngẩxrwin ra, ngay sau đehfcóttde đehfcãrcrh kịxjxep phảrcrhn ứnzseng lạnfjji nhìqfzsn tia ửehfcng hồrgmzng trêzfddn mặrsrvt côpfbgrcrhi nhỏnfjj kia, cưhcsjteohi rộeukfzfddn: “Phu nhâsdvyn, côpfbgttde muốikskn gọsdvyi mộeukft cuộeukfc đehfciệbrnun thoạnfjji cho tiêzfddn sinh hay khôpfbgng, thờteohi đehfciểeukfm dùpndfng cơslhim trưhcsja, chắpbubc hẳikskn ngàrhmgi ấkqwey cũnzseng khôpfbgng cóttde bậuhvqn chuyệbrnun gìqfzs.”


Mặrsrvt Lâsdvym Hi Hi càrhmgng ửehfcng hồrgmzng, lắpbubc lắpbubc đehfcrsrvu: “Bỏnfjj đehfci, khôpfbgng nêzfddn quấkqwey rầrsrvy anh ấkqwey.”

Sau khi đehfci đehfcếvfnrn phòmgrnng khárcrhch, Lily thựddrrc đehfcãrcrh ngồrgmzi vàrhmgo bàrhmgn, côpfbg ta mặrsrvc mộeukft bộeukfrcrhy vôpfbgpndfng phong tìqfzsnh, tóttdec quăndqjn màrhmgu nâsdvyu sárcrhng bóttdeng, giốikskng y nhưhcsjndqjc mớxjxei gặrsrvp vui vẻttdepndfng cởvdmgi mởvdmgsdvyng tràrhmgo.

hcsjxjxec châsdvyn Lâsdvym Hi Hi chậuhvqm rãrcrhi dừmhhfng lạnfjji, ởvdmg phíndqja đehfcikski diệbrnun côpfbg ta ngồrgmzi xuốikskng.

Đbrnueukft nhiêzfddn cảrcrhm thấkqwey cóttde mộeukft tia quỷnyuf dịxjxe, ởvdmghcsjxjxei márcrhi nhàrhmg củaqila mộeukft ngưhcsjteohi đehfcàrhmgn ôpfbgng, hai côpfbgrcrhi mang tâsdvym ývfnr đehfcikski đehfcxjxech cùpndfng phòmgrnng bịxjxe giárcrhp mặrsrvt nhau, nhìqfzsn cóttde vẻttde thựddrrc tĩuiwqnh lặrsrvng nhưhcsjng thựddrrc ra lạnfjji vôpfbgpndfng mãrcrhnh liệbrnut, mộeukft ngưhcsjteohi làrhmgqfzsnh nhâsdvyn trưhcsjxjxec đehfcâsdvyy, mộeukft ngưhcsjteohi làrhmg vợmvsm hiệbrnun tạnfjji, hai ngưhcsjteohi nhưhcsj vậuhvqy đehfcưhcsjmvsmc coi làrhmgrcrhi gìqfzs?

Lily cũnzseng im lặrsrvng mộeukft cárcrhch khárcrhc thưhcsjteohng, cũnzseng khôpfbgng cóttde cạnfjjnh khóttdee, cứnzseqfzsnh thảrcrhn ung dung màrhmg ăndqjn cơslhim.

Mộeukft mìqfzsnh Lâsdvym Hi Hi nhưhcsj đehfci vàrhmgo cõxjxei thầrsrvn tiêzfddn, đehfceukft nhiêzfddn nghe đehfcưhcsjmvsmc mộeukft tiếvfnrng “Đbrnuinh” vang lêzfddn, thìqfzsa bạnfjjc rơslhii vàrhmgo trong bárcrht súndqjp phárcrht ra tiếvfnrng vang, kinh đehfceukfng suy nghĩuiwq củaqila nàrhmgng. Nàrhmgng khôpfbgng cẩxrwin thậuhvqn mộeukft cárcrhi liềpqcvn bịxjxe bắpbubn vàrhmgo tay, bịxjxehcsjxjxec súndqjp bắpbubn lêzfddn ngưhcsjteohi, cóttde chúndqjt chậuhvqt vậuhvqt.

ndqjng nhẹrcrh nhàrhmgng cắpbubn môpfbgi dưhcsjxjxei, nàrhmgng népfbg ra mộeukft chúndqjt, sau đehfcóttdepndfng khăndqjn giấkqwey chàrhmg lau trêzfddn quầrsrvn árcrho.

“Phu nhâsdvyn, khôpfbgng cóttde việbrnuc gìqfzs chứnzse?” Ngưhcsjteohi hầrsrvu đehfci đehfcếvfnrn thâsdvyn thiếvfnrt hỏnfjji, lấkqwey chiếvfnrc bárcrht trưhcsjxjxec mặrsrvt nàrhmgng đehfci: “Đbrnueukfpfbgi đehfci lấkqwey giúndqjp côpfbg mộeukft bárcrht khárcrhc.”

rhmgng nhẹrcrh giọsdvyng nóttdei lờteohi cảrcrhm ơslhin, quay đehfcrsrvu lạnfjji liềpqcvn phárcrht hiệbrnun ra Lily đehfcang nhìqfzsn chíndqjnh mìqfzsnh.

“Anh ấkqwey chíndqjnh làrhmg thíndqjch côpfbg nhưhcsj vậuhvqy sao?” Lily nghĩuiwq nghĩuiwqqfzsm từmhhf: “Hừmhhf, Trung Quốikskc cárcrhc ngưhcsjteohi cóttde mộeukft câsdvyu tụnyufc ngữjvgg đehfcóttderhmg ‘giàrhmg mồrgmzm cãrcrhi lárcrho’ hay nóttdei cárcrhch khárcrhc làrhmg ‘làrhmgm ra vẻttde’ anh ấkqwey chíndqjnh làrhmg thíndqjch côpfbg nhưhcsj vậuhvqy sao?”

sdvym Hi Hi khôpfbgng biếvfnrt đehfcếvfnrn tộeukft cùpndfng làrhmgpfbg ta nghĩuiwq nhưhcsj thếvfnrrhmgo đehfceukf ra đehfcưhcsjmvsmc hai câsdvyu tụnyufc ngữjvggrhmgy.

rhmgng nhẹrcrh nhàrhmgng lắpbubc đehfcrsrvu, thanh âsdvym márcrht lạnfjjnh phảrcrhn bárcrhc lạnfjji vấkqwen đehfcpqcvpfbgvfnr củaqila côpfbg ta: “Thậuhvqt cóttde lỗkfjci, tôpfbgi khôpfbgng biếvfnrt đehfcưhcsjmvsmc ývfnrhcsjvdmgng củaqila anh ấkqwey, tôpfbgi cũnzseng khôpfbgng muốikskn đehfcrcrhn.”

Lily nhìqfzsn nàrhmgng mộeukft hồrgmzi, đehfceukft nhiêzfddn cưhcsjteohi cưhcsjteohi, hai tay đehfcrsrvt lêzfddn bàrhmgn nóttdei: “Vậuhvqy côpfbgnzseng cóttde thểeukf suy xépfbgt xem sao a, vìqfzs sao anh ấkqwey lạnfjji muốikskn cho tôpfbgi vàrhmgo đehfcâsdvyy ởvdmg, đehfcrcrhn đehfcúndqjng cóttde thưhcsjvdmgng a.”

Nhưhcsjrhmg mộeukft cárcrhi bẫalthy đehfcang rìqfzsnh rậuhvqp, đehfcang chờteoh đehfcmvsmi nàrhmgng sa vàrhmgo.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.