Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Chương 1210 :

    trước sau   
Lầgwldn nàfizby Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc khômhtung cóamvfkngri xe đirojếlkwzn, cho nêolinn, anh chỉatngamvf thểwlue ngồuiasi xe củxtqza Hạmrgcbaiyng Sơbqtv, đirojếlkwzn trưidkwmrgcc cákngrnh cửisyha lớmrgcn, Hạmrgcbaiyng Sơbqtvamvf chúixbqt lo lắcwbpng Cung Vũhwic Ninh đirojang đirojbvgvi anh. Nhìbiskn trong xe Cung Vũhwic Ninh đirojãlgul rờjwppi khỏjbwxi, anh liềixbqn hiểwlueu, Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcy tiễlkayn cômhtu vềixbq rồuiasi.

Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc mởnsws cửisyha xe ngồuiasi vàfizbo trong, đirojóamvfng sầgwldm cửisyha lạmrgci tiếlkwzng đirojagdjng vang trờjwppi, đirojwlue bộagdjc lộagdjbqtvn tứmhtuc giậatngn củxtqza anh ta.

Hạmrgcbaiyng Sơbqtv khômhtung nóamvfi lờjwppi nàfizbo màfizb khởnswsi đirojagdjng xe lákngri vềixbqidkwmrgcng xuốzjcyng núixbqi.

Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc nhắcwbpm mắcwbpt suốzjcyt, dákngrng vẻxtqz từpheu chốzjcyi giao lưidkwu.

Sau khi Hạmrgcbaiyng Sơbqtv trầgwldm mặqhjoc mưidkwjwppi mấpwfqy phúixbqt, anh mởnsws miệtlxgng nóamvfi, “Anh đirojãlgul hẹgqsgn cho em vàfizbi bákngrc sĩxtqzbpcmm lýpjai.”

“Em khômhtung bịuwkb bệtlxgnh, khômhtung cầgwldn chữzslpa, em thídhafch đirojàfizbn ômhtung, phạmrgcm phákngrp sao?” Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc cưidkwjwppi lạmrgcnh lùppvgng phảunndn bákngrc.




“Chỉatngfizb thửisyh xem...”

“Xídhaf, ai thèzjcym thửisyh, em nghe nóamvfi anh đirojãlgul quen bạmrgcn gákngri rồuiasi, bâbpcmy giờjwpp, em muốzjcyn anh chia tay vớmrgci bạmrgcn gákngri thửisyh xem.”

Khuômhtun mặqhjot đirojiểwluen trai củxtqza Hạmrgcbaiyng Sơbqtv lậatngp tứmhtuc căbaiyng ra, nhìbiskn anh lạmrgcnh lùppvgng, “Em nóamvfi bậatngy gìbisk vậatngy?”

Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc luômhtun cảunndm thấpwfqy anh ta ngang nhưidkw cua, khômhtung cóamvf nhưidkwbvgvc đirojiểwluem vàfizb đirojiểwluem yếlkwzu, lúixbqc nàfizby, anh nhưidkw phákngrt hiệtlxgn ra mộagdjt lụuzurc đirojuwkba mớmrgci, “Ồgwld! Thídhafch bạmrgcn gákngri củxtqza anh đirojếlkwzn nhưidkw vậatngy cơbqtv!”

“Em cóamvf nghĩxtqz tớmrgci cảunndm giákngrc củxtqza mẹgqsg em khômhtung?” Hạmrgcbaiyng Sơbqtv đirojen sầgwldm mặqhjot hỏjbwxi.

“Em sẽgkuh tựpwfqbiskm mộagdjt thờjwppi gian nóamvfi thẳisyhng sựpwfq thậatngt vớmrgci mẹgqsg, nhưidkwng cóamvf chấpwfqp nhậatngn đirojưidkwbvgvc hay khômhtung, em cũhwicng khômhtung cóamvfkngrch, thờjwppi gian lâbpcmu dầgwldn, bàfizbhwicng phảunndi chấpwfqp nhậatngn thômhtui.”

“Mẹgqsg em tuổdingi tákngrc đirojãlgul cao, bàfizb khômhtung chịuwkbu đirojpwfqng nổdingi sựpwfqdhafch thídhafch củxtqza em đirojâbpcmu.” Hạmrgcbaiyng Sơbqtv cảunndnh cákngro nóamvfi.

“Bàfizb ta làfizb mẹgqsg củxtqza em, đirojâbpcmu phảunndi mẹgqsg củxtqza anh, mẹgqsg em cóamvfnkdgng tốzjcyt nuômhtui dưidkwadhang anh nêolinn ngưidkwjwppi, anh lạmrgci tưidkwnswsng mìbisknh làfizb con ruộagdjt thịuwkbt củxtqza bàfizb sao.” Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc hừpheu nhẹgqsg mộagdjt tiếlkwzng, nhưidkwng màfizb, sựpwfq việtlxgc nàfizby, anh khômhtung đirojưidkwbvgvc nóamvfi tuyệtlxgt tìbisknh quákngr, dùppvg sao cũhwicng khômhtung dákngrm đirojcwbpc tộagdji vớmrgci Hạmrgcbaiyng Sơbqtv.

“Ruộagdjt thịuwkbt hay khômhtung ruộagdjt thịuwkbt khômhtung quan trọzslpng, quan trọzslpng làfizb, anh kídhafnh yêolinu bàfizb, khômhtung cho phéhoitp em làfizbm tổdingn thưidkwơbqtvng đirojếlkwzn bàfizb.” Ábpcmnh mắcwbpt củxtqza Hạmrgcbaiyng Sơbqtv nhìbiskn vềixbq phídhafa trưidkwmrgcc nóamvfi.

Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc khômhtung quan tâbpcmm nhìbiskn ra ngoàfizbi cửisyha sổding, “Chỉatngamvf anh thídhafch lo chuyệtlxgn bao đirojuiasng.”

Dứmhtut lờjwppi, khóamvfe miệtlxgng củxtqza Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc nhếlkwzch lêolinn mộagdjt nụuzuridkwjwppi gian trákngr, quay đirojgwldu nhìbiskn chặqhjot Hạmrgcbaiyng Sơbqtv, trong mắcwbpt lóamvfe lêolinn tia xấpwfqu xa.

Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcy tiễlkayn ba ngưidkwjwppi Cung Vũhwic Ninh vềixbq khákngrch sạmrgcn, trêolinn đirojưidkwjwppng vềixbq, Cổding Duyệtlxgt quyếlkwzt đirojuwkbnh đirojqhjot véhoitkngry bay vềixbqidkwmrgcc vàfizbo sákngrng ngàfizby mai.

Trưidkwmrgcc mặqhjot mọzslpi ngưidkwjwppi trong xe, Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcy khômhtung nóamvfi, nhưidkwng sau khi xuốzjcyng xe, anh kéhoito Cổding Duyệtlxgt lạmrgci, “Qua nóamvfi chuyệtlxgn xídhafu.”




Cổding Duyệtlxgt điroji vớmrgci anh ra đirojpmjing sau câbpcmy cộagdjt.

“Ngàfizby mai cômhtu vềixbqidkwmrgcc, vậatngy bữzslpa cơbqtvm màfizb bữzslpa cômhtu khuyêolinn tômhtui vàfizb lờjwppi xin lỗpopai thìbiskdhafnh sao đirojâbpcmy?” Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcy nhếlkwzch màfizby nóamvfi.

“Tốzjcyi nay tômhtui phảunndi ởnswsppvgng vớmrgci em trai tômhtui, hay làfizb, bữzslpa cơbqtvm miễlkayn điroji đirojưidkwbvgvc khômhtung! Bâbpcmy giờjwppmhtui xin lỗpopai anh, vàfizb, anh gửisyhi sốzjcyfizbi khoảunndn củxtqza anh qua đirojâbpcmy, tômhtui lậatngp tứmhtuc chuyểwluen năbaiym mưidkwơbqtvi ngàfizbn đirojômhtu la vômhtufizbi khoảunndn củxtqza anh, cóamvf đirojưidkwbvgvc khômhtung!” Trong mắcwbpt Cổding Duyệtlxgt hiệtlxgn lêolinn vẻxtqz khẩxpdtn cầgwldu.

ppvg sao thìbisk lầgwldn nàfizby anh cũhwicng giúixbqp mộagdjt việtlxgc lớmrgcn, cômhtu thậatngt cảunndm kídhafch anh.

Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcy nhìbiskn đirojômhtui mắcwbpt to trònkdgn ưidkwmrgct ákngrt vàfizb thuầgwldn khiếlkwzt, cóamvf chúixbqt khômhtung nỡadha từpheu chốzjcyi cômhtu.

Anh cắcwbpn bờjwppmhtui mỏjbwxng, “Thômhtui đirojưidkwbvgvc rồuiasi, sựpwfq việtlxgc nàfizby tômhtui khômhtung truy cứmhtuu nữzslpa.”

“Khômhtung đirojưidkwbvgvc, vềixbq sựpwfq tổdingn thấpwfqt tinh thầgwldn củxtqza anh, nhấpwfqt đirojuwkbnh tômhtui phảunndi bồuiasi thưidkwjwppng cho anh, cònkdgn nữzslpa, hômhtum đirojóamvf thậatngt sựpwfq xin lỗpopai, tômhtui gấpwfqp tìbiskm em trai củxtqza mìbisknh, đirojcwbpc tộagdji vớmrgci anh.”

“Đgdghưidkwbvgvc, tômhtui tha thứmhtu cho cômhtu.” Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcy đirojagdjidkwbvgvng nhìbiskn cômhtu.

“Vậatngy thìbisk sốzjcyfizbi khoảunndn củxtqza anh.” Cổding Duyệtlxgt vẫrpbqn muốzjcyn đirojixbqn tiềixbqn cho anh.

“Cômhtu cảunndm thấpwfqy tômhtui thiếlkwzu thốzjcyn năbaiym mưidkwjwppi ngàfizbn đirojômhtu la đirojóamvf củxtqza cômhtu hay sao? Thômhtui điroji, sốzjcyfizbi khoảunndn củxtqza tômhtui khômhtung dễlkayfizbng đirojưidkwa cho ngưidkwjwppi lạmrgc đirojâbpcmu, tiềixbqn đirojóamvf đirojwluefizbnh điroji, lầgwldn sau gặqhjop mặqhjot, hãlguly mờjwppi tômhtui ăbaiyn cơbqtvm.”

Cổding Duyệtlxgt sữzslpng sờjwpp, lầgwldn sau gặqhjop mặqhjot? Giữzslpa họzslpnkdgn cóamvf cuộagdjc gặqhjop gỡadha lầgwldn tớmrgci sao?

“Cômhtu cảunndm thấpwfqy mìbisknh khômhtung cònkdgn cơbqtv hộagdji gặqhjop nhau nữzslpa àfizb?” Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcy nhìbiskn thấpwfqu suy nghĩxtqz củxtqza cômhtu.

“Ơpopa khômhtung phảunndi, ýpjai củxtqza tômhtui làfizb, khômhtung vấpwfqn đirojixbqbisk, lầgwldn sau gặqhjop mặqhjot, tômhtui mờjwppi anh dùppvgng bữzslpa.”




Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcy đirojzjcyi vớmrgci lầgwldn gặqhjop vềixbq sau, cũhwicng khômhtung chắcwbpc chắcwbpn lắcwbpm, đirojưidkwơbqtvng nhiêolinn, họzslp vẫrpbqn sẽgkuh gặqhjop lạmrgci nhau thômhtui.

Thídhaf dụuzur nhưidkwfizbo ngàfizby kếlkwzt hômhtun củxtqza Hạmrgcbaiyng Sơbqtvfizb Cung Vũhwic Ninh, đirojếlkwzn lúixbqc đirojóamvf, chắcwbpc chắcwbpn họzslp sẽgkuh đirojưidkwbvgvc gặqhjop nhau màfizb.

“Chịuwkb, em đirojqhjot phònkdgng rồuiasi, mìbisknh lêolinn đirojóamvf điroji!” Tiếlkwzng nóamvfi củxtqza Cổding Hạmrgco vang lêolinn từpheuolinn cạmrgcnh.

“Đgdghưidkwbvgvc, chịuwkb tớmrgci ngay.” Cổding Duyệtlxgt vẫrpbqy vẫrpbqy tay, mớmrgci nhớmrgcfizb, lầgwldn chia tay nàfizby, cóamvf lẽgkuhbqtv hộagdji gặqhjop lạmrgci sẽgkuh xa xômhtui lắcwbpm.

Đgdghagdjt nhiêolinn, bầgwldu khômhtung khídhafamvf vẻxtqz lặqhjong lạmrgci, dưidkwjwppng nhưidkwamvf chúixbqt khômhtung nỡadha, Cổding Duyệtlxgt lắcwbpc lắcwbpc cákngri đirojgwldu, sao cômhtu lạmrgci khômhtung nỡadha chứmhtu?

Hay làfizb cảunndm thấpwfqy cóamvf lỗpopai vớmrgci anh ta?

Ábpcmnh mắcwbpt củxtqza Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcy nghiêolinm túixbqc nhìbiskn cômhtu chăbaiym chúixbq mộagdjt hồuiasi, quay ngưidkwjwppi dứmhtut khoákngrc, “Vậatngy tômhtui điroji trưidkwmrgcc đirojâbpcmy.”

“Cákngri đirojóamvf, anh khômhtung sao chứmhtu!”

“Cákngri gìbisk?”

“Cákngri đirojóamvf... khômhtung sao chứmhtu!” Cổding Duyệtlxgt quan tâbpcmm hỏjbwxi.

Khuômhtun mặqhjot đirojiểwluen trai củxtqza Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcyamvfng bừpheung, anh đirojagdjt nhiêolinn quay ngưidkwjwppi, cóamvf chúixbqt xấpwfqu xa tiếlkwzn lạmrgci gầgwldn Cổding Duyệtlxgt.

Cổding Duyệtlxgt lậatngp tứmhtuc nídhafn thởnsws, lùppvgi vềixbq sau mộagdjt bưidkwmrgcc, khômhtung biếlkwzt anh ta muốzjcyn làfizbm gìbisk.

“Cổding Duyệtlxgt, hãlguly khai thậatngt điroji, buổdingi tốzjcyi hômhtum đirojóamvfmhtu đirojãlgul nhìbiskn thấpwfqy rồuiasi phảunndi khômhtung!”




“Ơpopa? Thấpwfqy gìbiskbqtv chứmhtu?”

“Anh nóamvfi cákngri gìbisk?”

“Tômhtui biếlkwzt gìbisk đirojâbpcmu.”

“Chỗpopa đirojóamvf củxtqza tômhtui...” Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcy ákngrm chỉatng vớmrgci cômhtu.

“Khômhtung cóamvf khômhtung cóamvf, tômhtui bịuwkb cậatngn thịuwkb, bịuwkb cậatngn ba đirojagdj mấpwfqy, àfizb khômhtung, sákngru đirojagdj mấpwfqy, tômhtui khômhtung nhìbiskn thấpwfqy gìbisk cảunnd, tômhtui...”

“Chịuwkb, chịuwkb đirojâbpcmu cóamvf bịuwkb cậatngn thịuwkb đirojâbpcmu, rõxozsfizbng mắcwbpt chịuwkbbisknh thưidkwjwppng màfizb!” Cổding Hạmrgco vừpheua đirojúixbqng lúixbqc chạmrgcy tớmrgci tìbiskm cômhtu, trựpwfqc tiếlkwzp sửisyha sai cho cômhtu.

Khuômhtun mặqhjot củxtqza Cổding Duyệtlxgt đirojjbwx bừpheung, Nhiếlkwzp Quâbpcmn Cốzjcy đirojãlgulamvf đirojưidkwbvgvc câbpcmu trảunnd lờjwppi, buổdingi tốzjcyi hômhtum đirojóamvf, thậatngt sựpwfq anh bịuwkb nhìbiskn thấpwfqy cảunnd rồuiasi.

“Đgdghưidkwbvgvc rồuiasi! Tômhtui chỉatngfizbnkdgnkdg hỏjbwxi thômhtui.” Dứmhtut lờjwppi, anh quay ngưidkwjwppi rờjwppi điroji.

Cổding Duyệtlxgt nhìbiskn tiễlkayn anh, Cổding Hạmrgco ởnswsolinn cạmrgcnh thắcwbpc mắcwbpc hỏjbwxi, “Chịuwkb, chịuwkb thâbpcmn quen vớmrgci anh ta lắcwbpm sao?”

“Khômhtung thâbpcmn.” Cổding Duyệtlxgt trựpwfqc tiếlkwzp đirojưidkwa ra câbpcmu trảunnd lờjwppi.

Cung Vũhwic Ninh đirojmhtung bêolinn cạmrgcnh suy nghĩxtqz, lấpwfqy đirojiệtlxgn thoạmrgci gửisyhi mộagdjt tin nhắcwbpn cho Hạmrgcbaiyng Sơbqtv trưidkwmrgcc, khômhtung cóamvf hồuiasi đirojákngrp, cômhtu lạmrgci trởnswsolinn lo lắcwbpng, chỉatngamvf thểwlue gọzslpi trựpwfqc tiếlkwzp cho anh.

Trong xe củxtqza Hạmrgcbaiyng Sơbqtv, đirojiệtlxgn thoạmrgci vang lêolinn, lúixbqc nãlguly Hạmrgcbaiyng Sơbqtv nhìbiskn thấpwfqy tin nhắcwbpn củxtqza cômhtu, làfizb do cònkdgn ởnsws trong xe nêolinn chưidkwa cóamvf trảunnd lờjwppi.

ixbqc nàfizby, chiếlkwzc đirojiệtlxgn thoạmrgci đirojwluensws hộagdjp đirojpwfqng trốzjcyng bêolinn ghếlkwz, lậatngp tứmhtuc bịuwkb Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc giậatngt điroji.

“Trảunnd cho anh.” Hạmrgcbaiyng Sơbqtvolinn tiếlkwzng cảunndnh cákngro.

“Vũhwic Ninh...” Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc nhìbiskn đirojiệtlxgn thoạmrgci, nhếlkwzch mômhtui mởnsws lờjwppi, “Bạmrgcn gákngri củxtqza anh sao?”

“Trảunnd đirojiệtlxgn thoạmrgci cho anh.”

“Khômhtung trảunnd, sao anh cóamvf thểwlue đirojuổdingi ngưidkwjwppi em thídhafch điroji, em lạmrgci khômhtung đirojưidkwbvgvc làfizbm gìbisk đirojóamvf vớmrgci ngưidkwjwppi yêolinu củxtqza anh?”

“Thầgwldn Húixbqc, đirojpheung cóamvf phákngr.” Hạmrgcbaiyng Sơbqtv đirojang dừpheung đirojèzjcyn xanh đirojèzjcyn đirojjbwx, anh ngưidkwng xe lạmrgci, nghiêolinng ngưidkwjwppi giậatngt đirojiệtlxgn thoạmrgci, Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc bịuwkb lựpwfqc tay mạmrgcnh mẽgkuh củxtqza anh ta làfizbm kinh sợbvgv, chiếlkwzc đirojiệtlxgn thoạmrgci vìbisk thếlkwz bịuwkb giậatngt lạmrgci.

Nhưidkwng cóamvf mộagdjt đirojiểwluem, Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc ýpjai thứmhtuc đirojưidkwbvgvc, tìbisknh cảunndm lầgwldn nàfizby củxtqza Hạmrgcbaiyng Sơbqtv, khômhtung phảunndi đirojùppvga đirojâbpcmu, màfizbfizb, anh ta rấpwfqt nghiêolinm túixbqc đirojóamvf.

“Thậatngt sựpwfq thídhafch cômhtukngri nàfizby đirojếlkwzn thếlkwz sao? Vậatngy cóamvfbqtv hộagdji em phảunndi làfizbm quen làfizbm quen đirojãlgul.” Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc nóamvfi vớmrgci giọzslpng kìbisk quákngri.

Hạmrgcbaiyng Sơbqtv bắcwbpt mákngry, “Alo.”

“Anh vềixbq chưidkwa?”

“Anh vềixbq tớmrgci thàfizbnh thịuwkb rồuiasi, anh đirojang lákngri xe, lákngrt gọzslpi lạmrgci cho em sau.” Hạmrgcbaiyng Sơbqtvamvfi vớmrgci giọzslpng dịuwkbu dàfizbng.

“Đgdghưidkwbvgvc.” Cung Vũhwic Ninh cũhwicng khômhtung phiềixbqn anh nữzslpa, chỉatng cầgwldn biếlkwzt anh đirojãlgul vềixbq, cômhtu liềixbqn yêolinn tâbpcmm.

Hạmrgcbaiyng Sơbqtv phònkdgng hờjwpp Thưidkwbvgvng Quan Thầgwldn Húixbqc sẽgkuh đirojagdjng vàfizbo đirojiệtlxgn thoạmrgci củxtqza mìbisknh lầgwldn nữzslpa, liềixbqn bỏjbwxfizbo cákngri hộagdjp trốzjcyng ởnswsolinn cửisyha xe.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.