Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)

Chương 1209 :

    trước sau   
Cung Vũgizg Ninh vàuikv Cổiglx Duyệimpht ngồithwi trêqksxn xe, đadwbzdvai tin tứpaejc từyfmj Hạcjybykbxng Sơboizuikv Nhiếgizgp Quâelhdn Cốdfkg, chỉwwdc thấuikvy họykbx khôcvodng códfkg đadwbi vàuikvo từyfmj cổiglxng chísyprnh, vìadwb cổiglxng chísyprnh đadwbang bịhnre khódfkga, đadwbôcvodi châelhdn dàuikvi vàuikv thâelhdn hìadwbnh cao to củpsbha hai ngưstirravmi đadwbàuikvn ôcvodng, đadwbpaejng bêqksxn cạcjybnh bờravmstirravmng cao hơboizn hai méraukt, nhảqyjty tưstirravmng vàuikvo trong mộeprrt cáhnrech nhẹsypr nhàuikvng.

Tráhnrei tim củpsbha Cung Vũgizg Ninh bỗcgpeng dưstirng căykbxng nhưstirelhdy đadwbàuikvn, rốdfkgt cuộeprrc bêqksxn trong hiệimphn giờravmadwbnh hìadwbnh nhưstir thếgizguikvo, bọykbxn côcvod khôcvodng thểuysh nhìadwbn thấuikvy đadwbưstirzdvac.

“Tiểuyshu Duyệimpht, bọykbxn họykbx sẽwkje gặaxpmp nguy hiểuyshm khôcvodng!” Cung Vũgizg Ninh cắcgpen môcvodi lo lắcgpeng hỏwibhi.

“Em trai tôcvodi chắcgpec khôcvodng dáhnrem làuikvm bậczwdy đadwbâelhdu, vảqyjt lạcjybi, bạcjybn bèjsbm củpsbha nódfkg đadwbódfkg giờravmgizgng khôcvodng tệimph, chưstira từyfmjng kếgizgt giao vớjschi nhữcjybng ngưstirravmi dàuikvy dạcjybn trong xãiegi hộeprri.” Cổiglx Duyệimpht cũgizgng rấuikvt lo lắcgpeng.

Sau khi Hạcjybykbxng Sơboizuikv Nhiếgizgp Quâelhdn Cốdfkg nhảqyjty tưstirravmng vàuikvo trong, liềoikdn đadwbi vềoikdstirjschng mởlpef nhạcjybc ầqksxm trờravmi, chỉwwdc thấuikvy bêqksxn cạcjybnh hồithwboizi, lúsfrdc nàuikvy, mưstirravmi mấuikvy thanh niêqksxn trai gáhnrei đadwbang tổiglx chứpaejc buổiglxi party bơboizi lộeprri, bêqksxn cạcjybnh còqksxn códfkg nhâelhdn viêqksxn phụctecc vụctecuikv khung nưstirjschng thịhnret, hiểuyshn nhiêqksxn đadwbang chuẩoxign bịhnre trảqyjti qua mộeprrt đadwbêqksxm tốdfkgt đadwbsyprp.

Thanh niêqksxn trẻfuau đadwbang chơboizi rấuikvt vui vẻfuaulpefqksxn cạcjybnh bờravm hồithw, đadwbeprrt nhiêqksxn nhìadwbn thấuikvy con đadwbưstirravmng bêqksxn cạcjybnh vưstirravmn hoa đadwbi vàuikvo hai ngưstirravmi đadwbàuikvn ôcvodng khôcvodng mờravmi màuikv đadwbếgizgn, bỗcgpeng sữcjybng ngưstirravmi vàuikvi giâelhdy.




tmdl sao thìadwb Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc vàuikv Cổiglx Hạcjybo trong đadwbáhnrem nam thanh niêqksxn trẻfuau tuổiglxi nhìadwbn thấuikvy, lậczwdp tứpaejc kinh hãiegii vàuikvi giâelhdy.

Khôcvodng ngờravm trốdfkgn đadwbếgizgn tậczwdn đadwbâelhdy, Hạcjybykbxng Sơboiz vẫrymkn tìadwbm ra.

Hạcjybykbxng Sơboiz nhìadwbn Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc đadwbang ngồithwi trêqksxn ghếgizgiegii biểuyshn, áhnrenh mắcgpet thâelhdm sâelhdu vàuikv uy nghiêqksxm nheo nhìadwbn mộeprrt hồithwi, Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc nhìadwbn thấuikvy anh, trong mắcgpet liềoikdn códfkg vẻfuau sợzdvaiegii, dùtmdl sao thìadwb, từyfmj nhỏwibh tớjschi lớjschn, Hạcjybykbxng Sơboiz luôcvodn đadwbèjsbm trêqksxn anh, códfkg lẽwkje từyfmj nhỏwibh anh đadwbãiegidfkg mộeprrt nỗcgpei sợzdvaiegii trong lòqksxng, cho nêqksxn, nhìadwbn thấuikvy Hạcjybykbxng Sơboiz, anh liềoikdn sợzdva sệimpht. Nhưstirng màuikv, đadwbdfkgi vớjschi hai ngưstirravmi trai đadwbsyprp khôcvodng mờravmi màuikv đadwbếgizgn nàuikvy, mấuikvy đadwbpaeja con gáhnrei lạcjybi tỏwibh vẻfuau cựdajlc kìadwb mong chờravm, chẳwwdcng lẽwkje đadwbâelhdy làuikv hai anh đadwbsyprp trai mớjschi đadwbếgizgn hay sao?

Thậczwdt làuikv đadwbsyprp đadwbếgizgn mứpaejc đadwbqksxn rồithw quáhnre đadwbi! Mộeprrt ngưstirravmi thuộeprrc hệimph cấuikvm dụctecc, mộeprrt ngưstirravmi thuộeprrc dạcjybng yêqksxu nghiệimpht mêqksx ngưstirravmi, đadwboikdu làuikv dạcjybng màuikv họykbxqksxu thísyprch nhấuikvt.

“Anh đadwbsyprp trai ơboizi, cùtmdlng nhau chơboizi đadwbi!” Mộeprrt côcvodhnrei can đadwbqyjtm đadwbếgizgn gầqksxn họykbx, ngoắcgpet ngoắcgpet tay vớjschi họykbx.

uikvsfrdc nàuikvy, chủpsbh tiệimphc hôcvodm nay, mộeprrt ngưstirravmi đadwbàuikvn ôcvodng códfkghnreng vẻfuauboizi mậczwdp đadwbi đadwbếgizgn, “Tụcteci bâelhdy làuikv ai? Hìadwbnh nhưstir tao đadwbâelhdu códfkg mờravmi tụcteci bâelhdy đadwbâelhdu!”

“Chúsfrdng tôcvodi tớjschi đadwbâelhdy tìadwbm ngưstirravmi.” Nhiếgizgp Quâelhdn Cốdfkg nhếgizgch màuikvy đadwbáhnrep trảqyjt mộeprrt câelhdu.

“Kiếgizgm ai vậczwdy! Ôadwbi! Tụcteci bâelhdy làuikvm sao vàuikvo đadwbâelhdy vậczwdy, rõlpefuikvng tao đadwbãiegi khódfkga cửsypra rồithwi cơboizuikv.” Thằcvodng mậczwdp hỏwibhi vớjschi vẻfuau kinh ngạcjybc.

Sắcgpec mặaxpmt củpsbha Hạcjybykbxng Sơboiz thâelhdm trầqksxm đadwbi đadwbếgizgn trưstirjschc mặaxpmt củpsbha Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc, “Theo anh vềoikd nhàuikv.”

“Anh códfkg thểuysh đadwbyfmjng xen vàuikvo chuyệimphn củpsbha em đadwbưstirzdvac khôcvodng, em códfkg cuộeprrc sốdfkgng củpsbha riêqksxng em, khôcvodng cầqksxn anh xísypra vôcvod.” Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc chêqksx bai ngoảqyjtnh mặaxpmt đadwbi chỗcgpe kháhnrec.

“Chịhnrehnrei em cũgizgng đadwbếgizgn rồithwi sao?” Cổiglx Hạcjybo khuôcvodn mặaxpmt sầqksxu khổiglx, giốdfkgng cuộeprrc sốdfkgng trốdfkgn tráhnrenh ngưstirravmi thâelhdn nhưstir hiệimphn giờravm, anh ta cũgizgng cảqyjtm thấuikvy thậczwdt códfkg lỗcgpei.

“Tiểuyshu Hạcjybo, đadwbyfmjng đadwbi.” Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc nắcgpem cáhnrenh tay củpsbha anh, khôcvodng cho anh đadwbi.

Cổiglx Hạcjybo nhìadwbn anh ta, códfkg chúsfrdt khôcvodng nỡsfrddfkgi, “Thầqksxn Húsfrdc, thậczwdt xin lỗcgpei, em phảqyjti đadwbi rồithwi, em khôcvodng thểuysh đadwbuysh chịhnre lo lắcgpeng cho em.”




uikvsfrdc nàuikvy, áhnrenh mắcgpet lạcjybnh lùtmdlng củpsbha Hạcjybykbxng Sơboiz liếgizgc nhìadwbn Cổiglx Hạcjybo, Cổiglx Hạcjybo lậczwdp tứpaejc bịhnretmdl pháhnret sợzdva.

Bấuikvy giờravm, Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc cũgizgng cảqyjtm giáhnrec đadwbưstirzdvac, lậczwdp tứpaejc đadwbpaejng dậczwdy, kérauko Cổiglx Hạcjybo vàuikvo lòqksxng, tứpaejc giậczwdn nódfkgi vớjschi Hạcjybykbxng Sơboiz, “Khôcvodng cho phéraukp anh hùtmdl dọykbxa em ấuikvy.”

“Anh chỉwwdcdfkg mộeprrt yêqksxu cầqksxu, em, theo anh vềoikd nhàuikv.” Giọykbxng đadwbiệimphu củpsbha Hạcjybykbxng Sơboiz, làuikv mộeprrt khẩoxigu khísypr ra lệimphnh.

“Thầqksxn Húsfrdc, anh theo anh họykbx đadwbi vềoikd đadwbi! Em... em đadwbi tìadwbm chịhnrehnrei đadwbâelhdy.” Cổiglx Hạcjybo khôcvodng códfkg gan lớjschn, đadwbaxpmc biệimpht đadwbdfkgi vớjschi Hạcjybykbxng Sơboiz vừyfmja nểuysh vừyfmja sợzdva.

“Khôcvodng đadwbưstirzdvac đadwbi, khôcvodng ai códfkg thểuysh chia cắcgpet chúsfrdng ta.” Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc báhnre đadwbcjybo nísypru lấuikvy anh ta, khôcvodng cho anh đadwbi.

“Êbkia, thiếgizgu gia Thưstirzdvang Quan, chịhnrehnrei củpsbha ngưstirravmi ta đadwbang chờravmlpef ngoàuikvi, anh nhưstir vậczwdy thậczwdt quáhnre đadwbáhnreng đadwbódfkg!” Nhiếgizgp Quâelhdn Cốdfkg nhếgizgch màuikvy nhắcgpec nhởlpef.

“Khôcvodng liêqksxn quan tớjschi anh.” Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc hừyfmj nhẹsypr mộeprrt tiếgizgng, anh biếgizgt Nhiếgizgp Quâelhdn Cốdfkguikv anh em tốdfkgt củpsbha Hạcjybykbxng Sơboiz, cũgizgng chảqyjtdfkg sắcgpec mặaxpmt tốdfkgt đadwbdfkgi vớjschi anh.

Cổiglx Hạcjybo bịhnre Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc nísypru lấuikvy, anh khôcvodng giựdajlt ra đadwbưstirzdvac, chỉwwdc buồithwn bựdajlc khôcvodng nódfkgi gìadwb nữcjyba.

“Đhzsvi theo anh.” Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc lậczwdp tứpaejc dắcgpet anh chạcjyby.

Cổiglx Hạcjybo đadwbeprrt nhiêqksxn kérauko lấuikvy anh, khẩoxign cầqksxu nódfkgi, “Thầqksxn Húsfrdc, chúsfrdng ta đadwbyfmjng nhưstir vậczwdy nữcjyba códfkg đadwbưstirzdvac khôcvodng! Cuộeprrc sốdfkgng trốdfkgn tráhnrenh ngưstirravmi thâelhdn củpsbha mìadwbnh, em cảqyjtm thấuikvy códfkg lỗcgpei lắcgpem.”

“Em sợzdvaadwb chứpaej, códfkg anh ởlpef đadwbâelhdy, khôcvodng ai éraukp đadwbưstirzdvac em đadwbi đadwbâelhdu cảqyjt.” Dứpaejt lờravmi, Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc nhìadwbn sắcgpec mặaxpmt âelhdm u củpsbha Hạcjybykbxng Sơboiz, “Códfkg phảqyjti em sợzdva anh ta khôcvodng! Đhzsvyfmjng sợzdva, anh ta khôcvodng thểuyshuikvm gìadwbadwbnh đadwbâelhdu.”

Cổiglx Hạcjybo vẫrymkn lắcgpec đadwbqksxu, “Em phảqyjti đadwbi vềoikd mộeprrt chuyếgizgn vớjschi chịhnrehnrei.”

“Khôcvodng đadwbưstirzdvac, anh khôcvodng cho em đadwbi.” Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc báhnre đadwbcjybo cầqksxm giữcjyb tay củpsbha anh.




“Bỏwibhdfkg ra.” Hạcjybykbxng Sơboiz trầqksxm giọykbxng ra lệimphnh.

“Em khôcvodng bỏwibh.”

Hạcjybykbxng Sơboiz từyfmjng bưstirjschc đadwbi qua đadwbódfkg, sắcgpec mặaxpmt củpsbha Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc hơboizi thay đadwbiglxi, vàuikvsfrdc nàuikvy, tay củpsbha Hạcjybykbxng Sơboiz nắcgpem chặaxpmt tay củpsbha Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc, chỉwwdc thấuikvy sứpaejc tay mạcjybnh đadwbếgizgn nỗcgpei khiếgizgn Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc bừyfmjng đadwbwibh cảqyjt mặaxpmt.

Ngay lậczwdp tứpaejc anh ta đadwbau đadwbếgizgn đadwbiglx mồithwcvodi lạcjybnh, cuốdfkgi cùtmdlng buôcvodng tay củpsbha Cổiglx Hạcjybo ra, lúsfrdc nàuikvy, Nhiếgizgp Quâelhdn Cốdfkg lậczwdp tứpaejc nắcgpem lấuikvy Cổiglx Hạcjybo, kérauko anh ta vềoikd phísypra mìadwbnh, “Bâelhdy giờravm đadwbi ra ngoàuikvi, chịhnrehnrei đadwbang đadwbzdvai em trong xe.”

“Thầqksxn Húsfrdc, anh đadwbzdvai em vềoikd nhérauk.” Cổiglx Hạcjybo nódfkgi vớjschi Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc.

“Tiểuyshu Hạcjybo, đadwbyfmjng đadwbi.” Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc lậczwdp tứpaejc muốdfkgn dísypr theo, Hạcjybykbxng Sơboiz nắcgpem lấuikvy cáhnrenh tay cảqyjtn trởlpef anh lạcjybi.

“Anh buôcvodng em ra, Hạcjybykbxng Sơboiz, anh khôcvodng códfkg quyềoikdn lợzdvai quảqyjtn lýoikd em.” Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc khôcvodng thoáhnret ra đadwbưstirzdvac, vềoikd phưstirơboizng diệimphn sứpaejc mạcjybnh, anh ta luôcvodn làuikvqksxn yếgizgu nhấuikvt.

“Theo anh vềoikd gặaxpmp mẹsypr củpsbha em.” Hạcjybykbxng Sơboiz thởlpef nhẹsypr mộeprrt hơboizi, giọykbxng nódfkgi bìadwbnh thưstirravmng trởlpef lạcjybi.

Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc bịhnre anh nắcgpem chặaxpmt cáhnrenh tay, chỉwwdc đadwbưstirzdvac trơboiz mắcgpet nhìadwbn Cổiglx Hạcjybo bịhnre Nhiếgizgp Quâelhdn Cốdfkg đadwbưstira đadwbi.

Cung Vũgizg Ninh vàuikv Cổiglx Duyệimpht đadwbzdvai trong xe mộeprrt hồithwi, cuốdfkgi cùtmdlng cũgizgng nhìadwbn thấuikvy phísypra sau cáhnrenh cửsypra sắcgpet, códfkgadwbnh dáhnreng củpsbha Nhiếgizgp Quâelhdn Cốdfkguikv Cổiglx Hạcjybo, Cổiglx Duyệimpht lậczwdp tứpaejc đadwboxigy cửsypra xuốdfkgng xe, “Tiểuyshu Hạcjybo.”

Cổiglx Hạcjybo hơboizi cúsfrdi đadwbqksxu, đadwbi ra từyfmj cửsypra nhỏwibh, “Chịhnrehnrei, em theo chịhnre vềoikd nhàuikv.”

“Đhzsvưstirzdvac! Bâelhdy giờravm ngay cảqyjt chịhnre em cũgizgng dáhnrem trốdfkgn, em càuikvng ngàuikvy càuikvng khôcvodng nghe lờravmi rồithwi.” Cổiglx Duyệimpht giáhnreo huấuikvn mộeprrt câelhdu.

“Đhzsvưstirzdvac rồithwi, gọykbxi Vũgizg Ninh đadwbi, ngồithwi xe cùtmdlng tôcvodi rờravmi khỏwibhi.” Nhiếgizgp Quâelhdn Cốdfkgqksxn tiếgizgng.

“Vậczwdy còqksxn Hạcjybykbxng Sơboiz?” Cung Vũgizg Ninh lo lắcgpeng hỏwibhi.

“Códfkg lẽwkje chúsfrdt nữcjyba cậczwdu ta đadwbưstira Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc vềoikd nhàuikv, côcvod ngồithwi xe củpsbha cậczwdu ta sẽwkje ngạcjybi lắcgpem, ngồithwi xe củpsbha tôcvodi đadwbi! Tôcvodi đadwbưstira mọykbxi ngưstirravmi vềoikd kháhnrech sạcjybn.”

Cung Vũgizg Ninh suy nghĩcjyb mộeprrt hồithwi, vậczwdy cũgizgng tốdfkgt, Hạcjybykbxng Sơboizuikv em họykbx chắcgpec sẽwkjedfkg rấuikvt nhiềoikdu chuyệimphn muốdfkgn nódfkgi trêqksxn đadwbưstirravmng vềoikd.

cvodlpef đadwbódfkggizgng khôcvodng tiệimphn.

“Họykbx khôcvodng sao chứpaej! Códfkg đadwbáhnrenh lộeprrn khôcvodng?” Cung Vũgizg Ninh quan tâelhdm hỏwibhi.

“Thầqksxn Húsfrdc đadwbáhnrenh khôcvodng nổiglxi Hạcjybykbxng Sơboiz đadwbâelhdu.” Cổiglx Hạcjybo quăykbxng cho mộeprrt câelhdu.

“Thậczwdt ra Lăykbxng Sơboizgizgng thưstirơboizng ngưstirravmi em họykbxuikvy lắcgpem, đadwbáhnrenh khôcvodng đadwbưstirzdvac, chỉwwdc cầqksxn Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc ăykbxn nódfkgi bìadwbnh tĩcjybnh vớjschi cậczwdu ta, mìadwbnh đadwbi trưstirjschc đadwbi.”

Nhiếgizgp Quâelhdn Cốdfkg dẫrymkn mấuikvy ngưstirravmi họykbx trởlpef vềoikd thàuikvnh thịhnre trưstirjschc.

Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc cuốdfkgi cùtmdlng cũgizgng thoáhnret khỏwibhi sựdajl kiềoikdm chếgizg củpsbha Hạcjybykbxng Sơboiz, anh biếgizgt giờravmsypr theo Cổiglx Hạcjybo cũgizgng đadwbãiegi rờravmi khỏwibhi, anh tứpaejc đadwbếgizgn nỗcgpei nghiếgizgn môcvodi, quay đadwbqksxu liếgizgc Hạcjybykbxng Sơboiz, “Anh toạcjybi nguyệimphn rồithwi chứpaej?”

“Theo anh vềoikd nhàuikv.” Hạcjybykbxng Sơboizdfkgi vớjschi anh ta.

Thưstirzdvang Quan Thầqksxn Húsfrdc tuy tứpaejc giậczwdn, nhưstirng anh ta cũgizgng códfkg mộeprrt quãieging thờravmi gian khôcvodng vềoikd rồithwi, anh hừyfmj mộeprrt tiếgizgng, nódfkgi vớjschi chủpsbh tiệimphc làuikv thằcvodng mậczwdp, “Tôcvodi vềoikd nhàuikv trưstirjschc, bữcjyba sau gặaxpmp.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.