Tôn Thượng

Chương 91 : Sợ hãi

    trước sau   
Hỏvobaa Đwhggjuxfc lấuyqry tốthfzc đgyoobzrs nhanh nhấuyqrt ngựuoau kiếfrtxm phi hàuyzvnh, trêgaqfn đgyooưlbwcvobang đgyooi đgyoothfzu nơaxeem nớdkrep lo sợplkc, trong lòxouwng cầhddfu nguyệgyoon tuyệgyoot đgyoothfzi khôaxvsng nêgaqfn xảcephy ra chuyệgyoon gìjhxe.

Khi hắcvlqn vôaxvsgcvkng lo lắcvlqng đgyoouổvknwi tớdkrei phádqoji Vâwkgkn Hàuyzv, khôaxvsng biếfrtxt vìjhxedqoji gìjhxe lậsgdbp tứjuxfc cóaxvs mộbzrst loạuyqri dựuoau cảcephm khôaxvsng làuyzvnh, bêgaqfn ngoàuyzvi thựuoauc sựuoau quádqoj an tĩuyqrnh ngay cảceph mộbzrst đgyoogyoo tửxouw đgyoothfzu khôaxvsng cóaxvs.

Sẽmqjy khôaxvsng phảcephi thậsgdbt... 

Khôaxvsng suy nghĩuyqr nhiềthfzu, Hỏvobaa Đwhggjuxfc nhanh chóaxvsng xôaxvsng vàuyzvo môaxvsn phádqoji chẳaxvsng qua thờvobai đgyooiểxgxdm hắcvlqn đgyooi vàuyzvo sâwkgkn thi đgyoouyqru, liềthfzn trợplkcn tròxouwn mắcvlqt tạuyqri chỗkkmv.

Hiệgyoon trưlbwcvobang nhữqfmong ngưlbwcvobai cóaxvs mặjuxft lỗkkmv tai hầhddfu hếfrtxt đgyoothfzu chảcephy mádqoju tưlbwcơaxeei.

axeen mộbzrst trăvknwm trưlbwcvobang lãgaqfo miệgyoong chảcephy mádqoju. 


Trêgaqfn mặjuxft đgyoouyqrt nằdkcim hơaxeen hai mưlbwcơaxeei vịfrtx Khanh Khádqojch chấuyqrp sựuoau da tróaxvsc thịfrtxt bong khôaxvsng biếfrtxt sốthfzng hay chếfrtxt.

“Cádqoji nàuyzvy... đgyooâwkgky làuyzv thếfrtxuyzvo.”

axvs lẽmqjy quádqoj mứjuxfc chấuyqrn kinh, thanh âwkgkm củeinza Hỏvobaa Đwhggjuxfc cóaxvs chúpxckt khàuyzvn khàuyzvn trôaxvsng thấuyqry Nhâwkgkn Đwhggjuxfc ngẩyddsn ngưlbwcvobai, lậsgdbp tứjuxfc chạuyqry tớdkrei hỏvobai: “Sưlbwc huynh, ngưlbwcơaxeei... nơaxeei nàuyzvy... xảcephy... ra cádqoji gìjhxe?” 

Nhâwkgkn Đwhggjuxfc ngẩyddsng đgyoohddfu, há hôaxvśc môaxvs̀m muốthfzn nóaxvsi lạuyqri thôaxvsi.

“Chẳaxvsng lẽmqjy... làuyzv Cổvknw tiểxgxdu tửxouw... ôaxvsng trờvobai ơaxeei...!”

Phùgcvk phùgcvk mộbzrst tiếfrtxng, Hỏvobaa Đwhggjuxfc thựuoauc sựuoauaxvs chúpxckt khôaxvsng chịfrtxu nổvknwi đgyoojuxft môaxvsng ngồeinzi xuốthfzng đgyoouyqrt. 

Thậsgdbt sựuoauuyzv sợplkc đgyooiềthfzu gìjhxe sẽmqjy gặjuxfp đgyooiềthfzu đgyooóaxvs.

Trêgaqfn đgyooưlbwcvobang đgyooi đgyoothfzu đgyooang lo lắcvlqng, đgyoothfzu đgyooang cầhddfu khẩyddsn tuyệgyoot đgyoothfzi khôaxvsng nêgaqfn xảcephy ra cádqoji gìjhxe khôaxvsng hay, thậsgdbt khôaxvsng nghĩuyqr đgyooếfrtxn... khôaxvsng nghĩuyqr tớdkrei vẫheryn làuyzvwkgky ra họbzjla rồeinzi.

Nhìjhxen qua cádqojc vịfrtx chấuyqrp sựuoau trưlbwcvobang lãgaqfo nằdkcim trêgaqfn mặjuxft đgyoouyqrt nàuyzvy, Hỏvobaa Đwhggjuxfc càuyzvng xem đgyoohddfu càuyzvng đgyooau. 

axvsi thậsgdbt, nhữqfmong ngưlbwcvobai nàuyzvy sốthfzng chếfrtxt, hắcvlqn cũsxvyng khôaxvsng quan tâwkgkm cádqoji khiếfrtxn hắcvlqn quan tâwkgkm thựuoauc sựuoauuyzv phípxcka sau mỗkkmvi ngưlbwcvobai nàuyzvy đgyoothfzu liêgaqfn quan đgyooếfrtxn cádqojc loạuyqri lợplkci ípxckch củeinza phádqoji Vâwkgkn Hàuyzv, mộbzrst khi quádqoj quyếfrtxt liệgyoot đgyoothfzi vớdkrei phádqoji Vâwkgkn Hàuyzv sẽmqjy tạuyqro thàuyzvnh tổvknwn thấuyqrt rấuyqrt lớdkren, khôaxvsng chỉaxvsuyzv kinh tếfrtxuyzvi nguyêgaqfn mốthfzi quan hệgyoogaqfn trêgaqfn cũsxvyng giốthfzng nhưlbwc vậsgdby, còxouwn cóaxvsdqojc loạuyqri gia tộbzrsc bang phádqoji cóaxvs thểxgxdaxvsi co nhiềthfzu quan hệgyoo phứjuxfc tạuyqrp.

uyzvwkgky giờvoba đgyooâwkgku liêgaqfn quan đgyooếfrtxn mộbzrst nha.

Đwhggâwkgky quảceph thựuoauc... quảceph thựuoauc... đgyooádqojnh đgyoobzrsng gầhddfn nhưlbwc toàuyzvn bộbzrs

Hỏvobaa Đwhggjuxfc khôaxvsng đgyooàuyzvnh lòxouwng lạuyqri nhìjhxen tiếfrtxp, đgyoojuxfng lêgaqfn nghẹaduln yếfrtxt hầhddfu quádqojt: “Sưlbwc huynh, ngưlbwcơaxeei làuyzvm sao... ta trưlbwcdkrec khi đgyooi khôaxvsng phảcephi giao phóaxvs nếfrtxu nhưlbwcjhxenh huốthfzng khôaxvsng đgyooúpxckng, ngưlbwcơaxeei xuấuyqrt thủeinz ngăvknwn lạuyqri sao?”


“Ngưlbwcơaxeei nóaxvsi nhẹadul nhàuyzvng thếfrtx, hắcvlqn mộbzrst tiếfrtxng kêgaqfu xuốthfzng ta toàuyzvn thâwkgkn khípxck huyếfrtxt sôaxvsi tràuyzvo, xưlbwcơaxeeng cốthfzt đgyoothfzu nhanh tan thàuyzvnh từdvwgng mảcephnh, ngay cảceph Kim Đwhggan đgyoothfzu ngăvknwn khôaxvsng ngăvknwn đgyooưlbwcplkcc run rẩyddsy.” Nhâwkgkn Đwhggjuxfc cũsxvyng đgyoovoba mặjuxft lêgaqfn, trừdvwgng tròxouwng mắcvlqt xúpxckc đgyoobzrsng phẫheryn nộbzrs quádqojt: “Ngưlbwcơaxeei đgyooxgxd cho ta đgyooi ngăvknwn lạuyqri, đgyooóaxvsuyzv muốthfzn giếfrtxt ta sao?”

Nhâwkgkn Đwhggjuxfc càuyzvng nóaxvsi càuyzvng kípxckch đgyoobzrsng bựuoauc tứjuxfc nóaxvsi: “Ngưlbwcơaxeei nhìjhxen lỗkkmv tai ta, nhìjhxen xem tay củeinza ta hiệgyoon còxouwn run, ta bâwkgky giờvoba nghĩuyqr lạuyqri vẫheryn còxouwn sợplkcgaqfi đgyooâwkgky nàuyzvy! May mắcvlqn khôaxvsng cóaxvs nghe ngưlbwcơaxeei đgyooi ngăvknwn lạuyqri, nếfrtxu khôaxvsng... khôaxvsng thìjhxeaxvsm nay... hôaxvsm nay ta sợplkc phảcephi đgyooxgxd mạuyqrng ởvobaaxeei nàuyzvy, ngưlbwcơaxeei nhìjhxen xem Mộbzrsc Đwhggjuxfc hắcvlqn dùgcvkng mộbzrst bàuyzvn tay, Mộbzrsc Đwhggjuxfc tạuyqri chỗkkmv liềthfzn... liềthfzn...” 

Mộbzrsc Đwhggjuxfc đgyooâwkgku?

Hỏvobaa Đwhggjuxfc nhìjhxen xung quanh, lúpxckc nàuyzvy mớdkrei trôaxvsng thấuyqry thâwkgkn ảcephnh Mộbzrsc Đwhggjuxfc trong mộbzrst mảcephnh phếfrtxpxckch, xádqojc thựuoauc màuyzvaxvsi đgyooúpxckng làuyzv khôaxvsng thểxgxd nhậsgdbn dạuyqrng, hoàuyzvn toàuyzvn tựuoaua nhưlbwc mộbzrst bãgaqfi bùgcvkn nhãgaqfo ngồeinzi phịfrtxch ởvobaaxeei đgyooóaxvs, miệgyoong mởvoba rộbzrsng trừdvwgng tròxouwng mắcvlqt chỉaxvsaxvspxckt vàuyzvo màuyzv khôaxvsng thởvoba ra.

Thấuyqry mộbzrst màuyzvn nàuyzvy, Hỏvobaa Đwhggjuxfc coi nhưlbwcaxvs chuẩyddsn bịfrtxwkgkm lýkkmvsxvyng khôaxvsng khỏvobai cảcephm thấuyqry têgaqf da đgyoohddfu, hắcvlqn nhìjhxen ra Mộbzrsc Đwhggjuxfc toàuyzvn thâwkgkn gâwkgkn cốthfzt sợplkcuyzvdqojt rồeinzi! 

pxckc nàuyzvy, hai ngưlbwcvobai tiếfrtxn vàuyzvo sâwkgkn thi đgyoouyqru, khôaxvsng phảcephi ai khádqojc chípxcknh làuyzv Kim Đwhggjuxfc cùgcvkng Thủeinzy Đwhggjuxfc, hai ngưlbwcvobai tớdkrei nơaxeei nàuyzvy thấuyqry cảcephnh nàuyzvy lúpxckc sắcvlqc mặjuxft trong nhádqojy mắcvlqt trắcvlqng bệgyooch, hai mắcvlqt trừdvwgng lớdkren đgyooádqojy mắcvlqt lộbzrs ra kinh hãgaqfi.

“Đwhggãgaqf xảcephy ra chuyệgyoon gìjhxe?”

“Tạuyqri sao cóaxvs thểxgxd nhưlbwc vậsgdby!” 

Hai ngưlbwcvobai nhìjhxen Mộbzrsc Đwhggjuxfc nhưlbwcgcvkn nhãgaqfo têgaqf liệgyoot tạuyqri chỗkkmv, khôaxvsng khỏvobai quádqoj sợplkcgaqfi lạuyqri nhìjhxen Quảng Nguyêgaqfn cũsxvyng làuyzv nhưlbwc thếfrtx, còxouwn cóaxvs Phi Tuyếfrtxt, ngưlbwcvobai củeinza Lýkkmv gia. Hỏvobai thăvknwm bêgaqfn dưlbwcdkrei, mớdkrei biếfrtxt đgyooưlbwcplkcc đgyooâwkgky tấuyqrt cảceph đgyoothfzu do Cổvknw Thanh Phong ra tay hai ngưlbwcvobai thựuoauc sựuoau khôaxvsng thểxgxd tin vàuyzvo tai củeinza mìjhxenh.

Bọbzjln hắcvlqn trưlbwcdkrec nay nghĩuyqr họbzjl Cổvknw kia coi nhưlbwc nhụrhngc thâwkgkn cưlbwcvobang hãgaqfn, nóaxvsi cho cùgcvkng cũsxvyng làuyzv bởvobai trúpxckc cơaxee thấuyqrt bạuyqri, lạuyqri cóaxvs thểxgxd mạuyqrnh tớdkrei đgyooâwkgku chứjuxf, giờvoba phúpxckt nàuyzvy nghe nóaxvsi hắcvlqn mộbzrst cưlbwcdkrec liềthfzn đgyooem Kim Đwhggjuxfc đgyoouyqrp thàuyzvnh dạuyqrng nàuyzvy, mộbzrst tiếfrtxng théejrwt khiếfrtxn hơaxeen trăvknwm châwkgkn nhâwkgkn ngãgaqf xuốthfzng đgyoouyqrt, hai ngưlbwcvobai mặjuxft xádqojm nhưlbwc tro ngẩyddsn ngưlbwcvobai khôaxvsng biếfrtxt làuyzvm sao, liêgaqfn tụrhngc hípxckt sâwkgku, vẫheryn nhưlbwcsxvy ádqojp chếfrtx khôaxvsng nổvknwi run rẩyddsy trong lòxouwng.

“Hỏvobaa Đwhggjuxfc, ngưlbwcơaxeei!” Kim Đwhggjuxfc hôaxvs hấuyqrp lấuyqry đgyooxgxd cắcvlqn răvknwng nghiếfrtxn lợplkci chỉaxvsgaqfn Hỏvobaa Đwhggjuxfc khiểxgxdn trádqojch quádqojt mắcvlqng: “Ngưlbwcơaxeei chờvoba... chờvoba đgyooóaxvs cho ta... ta nhấuyqrt đgyoofrtxnh sẽmqjyuyzvm cho ngưlbwcơaxeei hốthfzi hậsgdbn! Nhấuyqrt đgyoofrtxnh sẽmqjy!” 

Hắcvlqn làuyzv nhưlbwc thếfrtx, trong lòxouwng Thủeinzy Đwhggjuxfc đgyooãgaqf kinh hãgaqfi lạuyqri giậsgdbt mìjhxenh nhưlbwcng nhiềthfzu hơaxeen làuyzv phẫheryn nộbzrs, chờvoba đgyoouyqry Hỏvobaa Đwhggjuxfc, từdvwgng chữqfmoaxvsi ra phẫheryn nộbzrsaxvsi: “Hỏvobaa Đwhggjuxfc, Cửxouwu Hoa Đwhggeinzng Minh tuyệgyoot đgyoothfzi sẽmqjy khôaxvsng tha cho ngưlbwcơaxeei!”

“Còxouwn dádqojm uy hiếfrtxp lão tưlbwc̉?”


Hỏvobaa Đwhggjuxfc đgyoovoba mặjuxft, chỉaxvsuyzvo hai ngưlbwcvobai nổvknwi giậsgdbn nóaxvsi: “Mẹadul kiếfrtxp ai khôaxvsng buôaxvsng tha ai còxouwn chưlbwca thểxgxd khẳaxvsng đgyoofrtxnh đgyooâwkgku, nóaxvsi cho cádqojc ngưlbwcơaxeei hai đgyoojuxfa chádqoju biếfrtxt, thứjuxfc thờvobai dừdvwgng tay tấuyqrt cảcephjhxenh an vôaxvs sựuoau, đgyoodvwgng trádqojch lão tưlbwc̉ khôaxvsng cóaxvs cảcephnh cádqojo cádqojc ngưlbwcơaxeei, cádqojc ngưlbwcơaxeei nếfrtxu dẫheryn ngưlbwcvobai đgyooi tìjhxem Cổvknw tiểxgxdu tửxouwwkgky phiềthfzn phứjuxfc nhìjhxen Mộbzrsc Đwhggjuxfc đgyooi, đgyooóaxvs chípxcknh làuyzv kếfrtxt cụrhngc củeinza cádqojc ngưlbwcvobai!” 

Kim Đwhggjuxfc cùgcvkng Thủeinzy Đwhggjuxfc đgyooeinzng thanh héejrwt lớdkren: “Hắcvlqn dádqojm!”

“Ha ha ha! Hắcvlqn dádqojm? Ha ha ha ha!” Hỏvobaa Đwhggjuxfc cấuyqrt tiếfrtxng cưlbwcvobai to ngưlbwcng âwkgkm thanh quádqojt: “Nhữqfmong việgyooc trong thiêgaqfn hạuyqr, chỉaxvsaxvs hắcvlqn muốthfzn hay khôaxvsng, cóaxvs đgyooeinzng ýkkmv khôaxvsng, chưlbwca hềthfzaxvsdqojm hay khôaxvsng, khôaxvsng tin cádqojc ngưlbwcơaxeei cứjuxf việgyooc thửxouw, đgyooếfrtxn lúpxckc đgyooóaxvs hắcvlqn đgyoouyqri khai sádqojt giớdkrei đgyoodvwgng nóaxvsi cádqojc ngưlbwcơaxeei gádqojnh khôaxvsng đgyooưlbwcplkcc, chípxcknh làuyzv Thiêgaqfn Vưlbwcơaxeeng lãgaqfo tửxouw tớdkrei cũng gádqojnh khôaxvsng đgyooưlbwcplkcc!”

Dứjuxft lờvobai, Hỏvobaa Đwhggjuxfc lậsgdbp tứjuxfc quay ngưlbwcvobai rờvobai đgyooi khôaxvsng quay đgyoohddfu lạuyqri. 

Hắcvlqn hiệgyoon tạuyqri rấuyqrt hốthfzi hậsgdbn!

Hốthfzi hậsgdbn khôaxvsng nêgaqfn tìjhxem Cổvknw Thanh Phong giúpxckp chuyệgyoon nàuyzvy!

uyqrn đgyoofrtxnh lạuyqri tâwkgkm thầhddfn suy nghĩuyqr kỹqewr mộbzrst chúpxckt, từdvwg đgyoohddfu tìjhxem Cổvknw Thanh Phong giúpxckp chuyệgyoon nàuyzvy liềthfzn mặjuxfc đgyoofrtxnh sẽmqjyuyzv mộbzrst sai lầhddfm. 

Hỏvobaa Đwhggjuxfc hiêgaqf̉u rõ Cổvknw Thanh Phong, biếfrtxt hắcvlqn làuyzv kiểxgxdu ngưlbwcvobai gìjhxeaxvs lẽmqjyjhxeuyzvaxvs nhi, cũng cóaxvs lẽmqjy từdvwg nhỏvoba chịfrtxu bao sựuoau ghẻbzjl lạuyqrnh củeinza thếfrtx gian, đgyooếfrtxn mứjuxfc bêgaqfn trong Cổvknw Thanh Phong đgyoothfzu chảcephy xuôaxvsi mộbzrst loạuyqri huyếfrtxt típxcknh bạuyqro liệgyoot, bìjhxenh thưlbwcvobang ngưlbwcơaxeei nếfrtxu khôaxvsng trêgaqfu chọbzjlc hắcvlqn còxouwn đgyooưlbwcplkcc, mộbzrst khi trêgaqfu chọbzjlc huyếfrtxt típxcknh bạuyqro liệgyoot bêgaqfn trong sẽmqjy tuôaxvsn tràuyzvo.

Từdvwg nhỏvoba đgyooãgaqfuyzv nhưlbwc thếfrtxuyzvy!

Nếfrtxu khôaxvsng, lúpxckc hắcvlqn tu luyệgyoon ởvoba phưlbwcơaxeeng thếfrtx giớdkrei nàuyzvy cũng khôaxvsng sẽmqjy chọbzjlc cho ngưlbwcvobai ngưlbwcvobai oádqojn trádqojch đgyoouyqri sádqojt tứjuxf phưlbwcơaxeeng, giếfrtxt ngưlbwcvobai mádqoju chảcephy thàuyzvnh sôaxvsng ngay cảceph tiêgaqfn triềthfzu đgyoothfzu bịfrtx hắcvlqn diêgaqf̣t. 

Hỏvobaa Đwhggjuxfc vốthfzn cho rằdkcing Cổvknw Thanh Phong phi thăvknwng Thiêgaqfn Giớdkrei xong sẽmqjyaxvs thay đgyoovknwi, tiêgaqfn đgyoouyqro thẩyddsm phádqojn ngưlbwcơaxeei khôaxvsng sợplkc, lầhddfn nàuyzvy thẩyddsm phádqojn ngưlbwcơaxeei làuyzvgaqfo Thiêgaqfn Gia đgyooóaxvs tiểxgxdu tửxouw ngưlbwcơaxeei dùgcvk sao cũsxvyng nêgaqfn thu liễcfbgm thu liễcfbgm chúpxckt chứjuxf?

Hỏvobaa Đwhggjuxfc tưlbwcvobang Cổvknw Thanh Phong sẽmqjy thu liễcfbgm, thậsgdbt khôaxvsng nghĩuyqr đgyooếfrtxn... khôaxvsng nghĩuyqr tớdkrei vẫheryn thếfrtx.

Đwhggâwkgky vẫheryn chỉaxvs khảcepho hạuyqrch thípxck luyệgyoon màuyzv thôaxvsi, sao làuyzvm chếfrtxt nhiềthfzu ngưlbwcvobai nhưlbwc vậsgdby. 


Nếfrtxu làuyzv cuốthfzi năvknwm thờvobai đgyooiểxgxdm tranh đgyoooạuyqrt chưlbwcvobang trữqfmo, sẽmqjy phảcephi chếfrtxt bao nhiêgaqfu ngưlbwcvobai nữqfmoa, đgyooếfrtxn lúpxckc đgyooóaxvs đgyoodvwgng nóaxvsi tranh đgyoooạuyqrt chưlbwcvobang trữqfmo, Phádqoji Vâwkgkn Hàuyzvxouwn cóaxvs thểxgxd tồeinzn tạuyqri hay khôaxvsng đgyoothfzu làuyzv mộbzrst âwkgk̉n sôaxvś, thếfrtxxouwn tranh cưlbwcdkrep khỉaxvsjhxe nữqfmoa!

“Đwhggthfzu do lão tưlbwc̉ nhấuyqrt thờvobai xúpxckc đgyoobzrsng a, hốthfzi hậsgdbn chếfrtxt mấuyqrt thôaxvsi!! Cổvknw tiểxgxdu tửxouwgaqfn kia mộbzrst khi hung tàuyzvn, giếfrtxt ngưlbwcvobai nhưlbwc ngóaxvse khôaxvsng nóaxvsi, đgyooádqojnh đgyoobzrsng tớdkrei trờvobai đgyoouyqrt đgyooếfrtxn lúpxckc đgyooóaxvs đgyoodvwgng nóaxvsi Phádqoji Vâwkgkn Hàuyzv, toàuyzvn bộbzrs Thanh Dưlbwcơaxeeng đgyoofrtxa giớdkrei sợplkc đgyoothfzu phảcephi gặjuxfp nạuyqrn.”

Đwhggi vàuyzvo vưlbwcvoban Linh Ẩfrban phípxcka sau núpxcki. 

Hỏvobaa Đwhggjuxfc vừdvwga thấuyqry Cổvknw Thanh Phong nằdkcim ngửxouwa trêgaqfn ghếfrtxpxckch đgyoou nhắcvlqm mắcvlqt giốthfzng nhưlbwclbwcaqttng thầhddfn, hắcvlqn cũsxvyng khôaxvsng cóaxvs giốthfzng lầhddfn trưlbwcdkrec vọbzjlt thẳaxvsng qua, màuyzv lặjuxfng lẽmqjy trốthfzn đgyooi quan sádqojt mộbzrst hồeinzi.

uyzv ngưlbwcvobai chứjuxfng kiếfrtxn Cổvknw Thanh Phong lớdkren lêgaqfn, Hỏvobaa Đwhggjuxfc đgyoothfzi vớdkrei hắcvlqn thựuoauc sựuoau hiểxgxdu rấuyqrt rõplkc, biếfrtxt tiểxgxdu tửxouwuyzvy mộbzrst khi tứjuxfc giậsgdbn thưlbwcvobang xuyêgaqfn thâwkgkn quen khôaxvsng nhậsgdbn, năvknwm đgyooóaxvs thờvobai đgyooiểxgxdm Cổvknw Thanh Phong quéejrwt ngang Đwhgguyqri Thanh Sơaxeen đgyoouyqri khai sádqojt giớdkrei, hắcvlqn đgyooãgaqf từdvwgng đgyooi khuyêgaqfn mộbzrst lầhddfn, lúpxckc ấuyqry chẳaxvsng nhữqfmong khôaxvsng cóaxvs khuyêgaqfn đgyooưlbwcplkcc thậsgdbm chípxckxouwn xéejrwm chúpxckt bịfrtx Cổvknw Thanh Phong đgyooádqojnh chếfrtxt, đgyooếfrtxn hiệgyoon tạuyqri Hỏvobaa Đwhggjuxfc còxouwn nhớdkreplkcvknwm đgyooóaxvs Cổvknw Thanh Phong chỉaxvsjhxenh nóaxvsi câwkgku nhẫheryn tâwkgkm kia.

axvsi cho ngưlbwcơaxeei biếfrtxt, Hỏvobaa Đwhggjuxfc! Mạuyqrng đgyooádqojm súpxckc sinh củeinza Đwhgguyqri Thanh Sơaxeen, lão tưlbwc̉ mộbzrst đgyoojuxfa cũsxvyng sẽmqjy khôaxvsng tha, nểxgxdjhxenh chuyệgyoon trưlbwcdkrec kia ta kípxcknh ngưlbwcơaxeei mộbzrst phầhddfn, nhưlbwcng cũsxvyng chỉaxvsuyzv mộbzrst phầhddfn màuyzv thôaxvsi, đgyoodvwgng khôaxvsng biếfrtxt tốthfzt xấuyqru còxouwn dádqojm mởvoba miệgyoong khuyêgaqfn lão tưlbwc̉ mộbzrst chữqfmo, lão tưlbwc̉ ngay cảceph ngưlbwcơaxeei cũsxvyng giếfrtxt! 

Chípxcknh làuyzvwkgku nóaxvsi nàuyzvy, từdvwg đgyooóaxvs vềthfz sau thờvobai đgyooiểxgxdm Cổvknw Thanh Phong đgyoouyqri khai sádqojt giớdkrei, hắcvlqn bègmcqn trốthfzn xa chừdvwgng nàuyzvo tốthfzt chừdvwgng đgyooóaxvs.

Giờvoba phúpxckt nàuyzvy nhìjhxen Cổvknw Thanh Phong khôaxvsng cóaxvs đgyoobzrsng tĩuyqrnh gìjhxe, Hỏvobaa Đwhggjuxfc bípxck mậsgdbt truyềthfzn âwkgkm cho Phípxck Khuêgaqfvoba đgyooóaxvs.

Phípxck Khuêgaqf khom ngưlbwcvobai cúpxcki đgyoohddfu, trong tai truyềthfzn đgyooếfrtxn mậsgdbt ngữqfmo xong ngẩyddsng đgyoohddfu nhìjhxen Hỏvobaa Đwhggjuxfc, sau đgyooóaxvs lạuyqri cúpxcki đgyoohddfu xuốthfzng, giảceph bộbzrs nhưlbwc khôaxvsng cóaxvs nghe thấuyqry. 

“Thằdkcing ranh con, lão tưlbwc̉ nóaxvsi chuyệgyoon vớdkrei ngưlbwcơaxeei đgyooóaxvs khôaxvsng nghe thấuyqry àuyzv! Quay lạuyqri đgyooâwkgky!”

Phípxck Khuêgaqf khôaxvsng cóaxvs trảceph lờvobai.

“Mẹadul ngưlbwcơaxeei đgyooiếfrtxc hảceph?” 

Trảcephi qua thờvobai gian rấuyqrt lâwkgku, Phípxck Khuêgaqf mớdkrei truyềthfzn âwkgkm đgyooádqojp lạuyqri: “Lãgaqfo gia tửxouw, ngàuyzvi... chípxcknh ngàuyzvi tựuoau đgyooếfrtxn đgyooâwkgky đgyooi... tiểxgxdu nhâwkgkn... tiểxgxdu nhâwkgkn khôaxvsng dádqojm đgyoobzrsng a.”


“Ngưlbwcơaxeei cádqoji đgyoojuxfa khôaxvsng cóaxvs tiềthfzn đgyooeinzuyzvy!”

Hỏvobaa Đwhggjuxfc nghĩuyqr Phípxck Khuêgaqf tiểxgxdu tửxouwuyzvy nhấuyqrt đgyoofrtxnh làuyzv bịfrtx dọbzjla cho sợplkc rồeinzi hỏvobai: “Cổvknw tiểxgxdu tửxouw sau khi trởvoba vềthfzaxvsaxvsi cádqoji gìjhxe hay chưlbwca?” 

“Khôaxvsng cóaxvs... côaxvsng tửxouw gia sau khi trởvoba vềthfz uốthfzng mộbzrst chúpxckt rưlbwcplkcu liềthfzn nằdkcim xuốthfzng.”

“Chẳaxvsng hềthfzaxvsi mộbzrst câwkgku?”

“Khôaxvsng cóaxvs...” 

“Dạuyqrng nàuyzvy sàuyzvo... vậsgdby ngưlbwcơaxeei trưlbwcdkrec tiêgaqfn ởvobaaxeei nàuyzvy hầhddfu hạuyqr đgyooi, lão tưlbwc̉ tốthfzi nay lạuyqri đgyooếfrtxn.”

“Lãgaqfo gia tửxouw, ngàuyzvi... ngàuyzvi bâwkgky giờvoba đgyooi đgyooâwkgku?”

Đwhggi đgyooâwkgku? 

sxvyng khôaxvsng đgyooi đgyooâwkgku cảceph.

Hỏvobaa Đwhggjuxfc khôaxvsng sợplkc Cổvknw Thanh Phong khôaxvsng nóaxvsi lờvobai nàuyzvo, duy chỉaxvsaxvs sợplkc Cổvknw Thanh Phong trầhddfm mặjuxfc.

Khôaxvsng nóaxvsi lờvobai nàuyzvo cùgcvkng trầhddfm mặjuxfc làuyzv hai khádqoji niệgyoom khádqojc nhau. 

Chípxck ípxckt Hỏvobaa Đwhggjuxfc cho rằdkcing nhưlbwc vậsgdby, nhấuyqrt làuyzv đgyoothfzi vớdkrei Cổvknw Thanh Phong màuyzvaxvsi hắcvlqn biếfrtxt têgaqfn nàuyzvy mộbzrst khi trầhddfm mặjuxfc, vậsgdby khẳaxvsng đgyoofrtxnh tâwkgkm tìjhxenh khóaxvs chịfrtxu hắcvlqn nếfrtxu khôaxvsng thoảcephi mádqoji, Thiêgaqfn Vưlbwcơaxeeng lãgaqfo tửxouw đgyooi đgyoothfzu phảcephi kiềthfzm chếfrtx mộbzrst chúpxckt, ta đgyooâwkgky cũsxvyng khôaxvsng muốthfzn đgyooưlbwca mạuyqrng đgyooếfrtxn nạuyqrp, suy nghĩuyqr vẫheryn làuyzv trốthfzn trưlbwcdkrec rồeinzi nóaxvsi sau.

Nhưlbwcng vừdvwga đgyoofrtxnh rờvobai khỏvobai, trong tai liềthfzn truyềthfzn đgyooếfrtxn giọbzjlng nóaxvsi chậsgdbm dãgaqfi ung dung củeinza Cổvknw Thanh Phong.

“Sao thếfrtx, đgyooếfrtxn cũsxvyng đgyooếfrtxn rồeinzi chạuyqry cádqoji gìjhxe.” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.