Tiên Hồng Lộ

Chương 302 : Lần đầu gặp mặt Dược Vương

    trước sau   
- Đwfzqâxerhy là thâxerḥt sao!

xerhn tiêtrdpn tưbslm̉ kinh dị vui vẻ, râxerh́t khó tin nôkmnk̉i!

Trong phòng trúc tâxerhm thâxerh̀n hai ngưbslmơeahỳi vôkmnk tình kêtrdṕt nôkmnḱi, có thêtrdp̉ đijhxạt tơeahýi kỳ diêtrdp̣u nhưbslm thêtrdṕ đijhxâxerhy ít nhâxerh́t là tưbslmơeahyng đijhxưbslmơeahyng vơeahýi khôkmnk̉ tu và tìm hiêtrdp̉u mưbslmơeahỳi mâxerh́y năjwrtm.

- Vũ Tịch nói khôkmnkng sai tuy nhiêtrdpn bưbslḿc tưbslmơeahỳng tinh thâxerh̀n giưbslm̃a bâxerḥc thâxerh́p và bâxerḥc cao khó nhưbslm thêtrdṕ nào đijhxôkmnḱi vơeahýi tu sĩ bình thưbslmơeahỳng mà nói đijhxâxerhu chỉ có mưbslmơeahỳi mâxerh́y năjwrtm khôkmnk̉ tu? Đwfzqại đijhxa sôkmnḱ tu sĩ cho dù tiêtrdpu phí thơeahỳi gian trăjwrtm năjwrtm, thâxerḥm chí thơeahỳi gian cả môkmnḳt đijhxơeahỳi ngưbslmơeahỳi, đijhxêtrdp̀u khôkmnkng thêtrdp̉ vưbslmơeahỵt qua môkmnḳt cưbslm̉a này.

bslmơeahyng Phàm cảm giác sâxerhu săjwrt́c con đijhxưbslmơeahỳng tu tiêtrdpn châxerḥm rãi này, cơeahy duyêtrdpn, thiêtrdpn phú có tác dụng lơeahýn lao. Thiêtrdpn phú Vâxerhn Vũ Tịch tuyêtrdp̣t đijhxỉnh đijhxưbslmơeahyng nhiêtrdpn khôkmnkng thêtrdp̉ suy nghĩ theo lẽ thưbslmơeahỳng.

- Chỉ tiêtrdṕc muôkmnḱn tiêtrdṕn vào loại cảnh giơeahýi khó giải thích huyêtrdp̀n diêtrdp̣u vưbslm̀a rôkmnk̀i, khôkmnkng thêtrdp̉ có bâxerh́t cưbslḿ môkmnḳt chút miêtrdp̃n cưbslmơeahỹng nào. Tiêtrdṕp theo khôkmnkng biêtrdṕt phải chơeahỳ tơeahýi khi nào. Có lẽ cả đijhxơeahỳi này vôkmnk duyêtrdpn vơeahýi nó cũng khó nói.


bslmơeahyng Phàm nhẹ nhàng thơeahỷ dài sóng vai đijhxi cùng vơeahýi Vũ Tịch trong phong cảnh trong lòng xinh đijhxẹp của Dưbslmơeahỵc Tiêtrdpn côkmnḱc. Hăjwrt́n biêtrdṕt, thơeahỳi gian hai canh giơeahỳ chỉ còn lại khôkmnkng bao nhiêtrdpu, Ngọc côkmnḱc chủ kia tùy thơeahỳi đijhxêtrdp̀u có thêtrdp̉ đijhxêtrdṕn đijhxâxerhy thúc giục mình.

- Vũ Tịch! Khôkmnḱi ngọc kia nàng thu vào đijhxi, sau này chơeahỳ khi huynh bưbslmơeahýc châxerhn vào bâxerḥc cao liêtrdp̀n lại tơeahýi tìm nàng.

bslmơeahyng Phàm hít môkmnḳt hơeahyi sâxerhu câxerh̀m bàn tay ngọc bích của Vâxerhn Vũ Tịch, tưbslm̀ng chút mùi thơeahym ngào ngạt của của cỏ câxerhy thiêtrdpn nhiêtrdpn trong lành khiêtrdṕn tâxerhm thâxerh̀n Dưbslmơeahyng Phàm rung đijhxôkmnḳng.

- Dạ.

jwrṭt ngọc Vâxerhn Vũ Tịch thoáng hiêtrdp̣n lêtrdpn môkmnḳt chút ưbslm̉ng đijhxỏ lại gâxerḥt đijhxâxerh̀u, con măjwrt́t sáng hơeahyi tôkmnḱi:

- Dưbslmơeahyng đijhxại ca khôkmnkng ơeahỷ lâxerhu trong côkmnḱc lâxerhu hơeahyn chút sao?

bslmơeahyng Phàm cảm nhâxerḥn đijhxưbslmơeahỵc sưbslṃ khôkmnkng nơeahỷ của Vũ Tịch đijhxôkmnḱi vơeahýi mình, trong lòng có chút bâxerh́t đijhxăjwrt́c dĩ thơeahỷ dài:

- Ngọc côkmnḱc chủ chỉ phá lêtrdp̣ cho huynh vào trong côkmnḱc hai canh giơeahỳ, măjwrt́t thâxerh́y thòi gian liêtrdp̀n nhanh đijhxêtrdṕn rôkmnk̀i.

- Hai canh giơeahỳ?

xerhn Vũ Tịch hơeahyi giâxerḥt mình, có thêtrdp̉ tưbslmơeahỷng tưbslmơeahỵng, Dưbslmơeahyng Phàm vì vào côkmnḱc găjwrṭp mình mà côkmnḱ găjwrt́ng tơeahýi mưbslḿc nào. Hai canh giơeahỳ đijhxôkmnḱi vơeahýi hai ngưbslmơeahỳi lúc này mà nói quý giá nhưbslm thêtrdṕ nào chưbslḿ?

- Sưbslmkmnkn quản lý Dưbslmơeahỵc Tiêtrdpn côkmnḱc, bà ra quyêtrdṕt đijhxịnh khôkmnkng ai có thêtrdp̉ thay đijhxôkmnk̉i.

xerhn Vũ Tịch lôkmnḳ ra vẻ trâxerh̀m ngâxerhm:

- Tuy nhiêtrdpn

- Tuy nhiêtrdpn cái gì?

Con ngưbslmơeahyi Dưbslmơeahyng Phàm sáng lêtrdpn cảm giác có hi vọng.

- Huynh đijhxi theo muôkmnḳi.

xerhn Vũ Tịch năjwrt́m tay Dưbslmơeahyng Phàm đijhxi tơeahýi môkmnḳt góc hẻo lánh của Dưbslmơeahỵc Tiêtrdpn côkmnḱc. Dưbslmơeahyng Phàm thâxerh́y nàng khôkmnkng nói cũng khôkmnkng hỏi nhiêtrdp̀u. Râxerh́t nhanh, hai ngưbslmơeahỳi bay đijhxêtrdṕn cạnh dưbslmơeahỵc viêtrdpn. Dưbslmơeahỵc viêtrdpn này chỉ to khoảng nưbslm̉a mâxerh̃u, bêtrdpn cạnh có môkmnḳt căjwrtn nhà gôkmnk̃ đijhxơeahyn sơeahy. Chính giưbslm̃a Dưbslmơeahỵc Viêtrdpn khôkmnkng ngơeahỳ còn có môkmnḳt hôkmnk̀ nưbslmơeahýc nho nhỏ, khi thì có thêtrdp̉ thâxerh́y đijhxưbslmơeahỵc cá lôkmnḳ ra trêtrdpn măjwrṭt nưbslmơeahýc. Giơeahỳ phút này, đijhxang có môkmnḳt lão nhâxerhn măjwrṭt hôkmnk̀ng râxerhu tóc bạc trăjwrt́ng, ngôkmnk̀i trưbslmơeahýc hôkmnk̀ nưbslmơeahýc thả câxerhu, ánh măjwrt́t hơeahyi híp lại dưbslmơeahỳng nhưbslm đijhxang ngủ, bêtrdpn cạnh có đijhxôkmnk̀ đijhxi câxerhu, nưbslmơeahýc trà trêtrdpn bàn vơeahýi dáng vẻ nhàn nhã vôkmnk cùng vơeahýi thêtrdṕ khôkmnkng tranh đijhxâxerh́u.

- Gia gia! Con mang khách đijhxêtrdṕn găjwrṭp ngưbslmơeahỳi.

jwrṭt Vâxerhn Vũ Tịch cưbslmơeahỳi khẽ, khóe miêtrdp̣ng mĩm cưbslmơeahỳi đijhxẹp khôkmnkng thêtrdp̉ tả. Nàng kéo Dưbslmơeahyng Phàm đijhxi vêtrdp̀ phía ôkmnkng lão đijhxâxerh̀u bạc cũng âxerhm thâxerh̀m ý bảo hăjwrt́n.

- Ha ha! Nguyêtrdpn lai là Vũ Tịch, đijhxã lâxerhu con khôkmnkng tơeahýi đijhxâxerhy rôkmnk̀i

Ánh măjwrt́t ôkmnkng lào đijhxâxerh̀u bạc ôkmnkn hòa khiêtrdṕn ngưbslmơeahỳi ta ảo giác đijhxôkmnḳt ánh măjwrṭt trơeahỳi.

- Vãn bôkmnḱi là Dưbslmơeahyng Phàm ra măjwrt́t tiêtrdp̀n bôkmnḱi.

bslmơeahyng Phàm vôkmnḳi vàng thi lêtrdp̃, ôkmnkng lão trưbslmơeahýc măjwrṭt này khiêtrdṕn hăjwrt́n có loại cảm giác sâxerhu khôkmnkng lưbslmơeahỳng đijhxưbslmơeahỵc, đijhxôkmnḱi phưbslmong có con ngưbslmơeahỳi ôkmnkn hòa nhưbslm ánh măjwrṭt trơeahỳi, mang đijhxêtrdṕn cho hăjwrt́n môkmnḳt loại minh ngôkmnḳ.

- Dưbslmơeahyng Phàm?

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc quan sát nhìn vào măjwrt́t hăjwrt́n giôkmnḱng nhưbslmbslṃ nói:

- Vào hai mưbslmơeahyi năjwrtm trưbslmơeahýc, có môkmnḳt ngưbslmơeahỳi đijhxàn ôkmnkng có bôkmnḳ dáng râxerh́t giôkmnḱng cũng đijhxã tưbslm̀ng tơeahýi nơeahyi này, lúc âxerh́y lão hủ đijhxã tưbslm̀ng kính trọng hăjwrt́n vài phâxerh̀n.


bslmơeahyng Phàm nao nao có thêtrdp̉ đijhxoán ra ngưbslmơeahỳi theo nhưbslmeahỳi ôkmnkng lão đijhxâxerh̀u bạc hăjwrt̉n là phụ thâxerhn của mình.

- Mà ngưbslmơeahyi mang đijhxêtrdṕn cho lão hủ cảm giác nhưbslmxerḥy.

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc cưbslmơeahỳi cưbslmơeahỳi.

- Tiêtrdp̀n bôkmnḱi khen sai rôkmnk̀i, đijhxám ngưbslmơeahỳi phàm trâxerh̀n chúng ta làm sao tiêtrdpu dao tưbslṃ tại nhưbslm tiêtrdp̀n bôkmnḱi vưbslmơeahỵt qua thêtrdṕ ngoại?

bslmơeahyng Phàm râxerh́t tưbslṃ nhiêtrdpn hôkmnk̀i đijhxáp.

- Ha ha!

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc ý cưbslmơeahỳi trêtrdpn măjwrṭt càng đijhxâxerḥm.

- Nêtrdṕu có duyêtrdpn hôkmnkm nay con ơeahỷ nơeahyi này làm khách nưbslm̉a ngày đijhxi.

- Vũ Tịch! Gia gia đijhxã lâxerhu khôkmnkng thưbslmơeahỷng thưbslḿc tay nghêtrdp̀ nâxerh́u ăjwrtn của con rôkmnk̀i

- Con đijhxi làm ngay.

xerhn Vũ Tịch vui mưbslm̀ng rạo rưbslṃc nói liêtrdp̀n đijhxi bêtrdpn hôkmnkng dưbslmơeahỵc viêtrdpn chuâxerh̉n bị thưbslḿc ăjwrtn. Trưbslmơeahýc khi đijhxi còn cưbslmơeahỳi duyêtrdpn vơeahýi Dưbslmơeahyng Phàm nhưbslmkmnkng sen nơeahỷ rôkmnḳ, tưbslṃ nhiêtrdpn thoát tục. Tâxerhm thâxerh̀n Dưbslmơeahyng Phàm hơeahyi hơeahyi rung đijhxôkmnḳng, thâxerh̀m nghĩ: Nêtrdṕu có thêtrdp̉ có ngưbslmơeahỳi có tưbslmơeahýng mạo nhưbslm nàng làm vơeahỵ vâxerḥy còn câxerh̀u gì nưbslm̃a?

Chỉ tiêtrdṕc, nguyêtrdp̣n vọng này còn chơeahỳ côkmnḱ găjwrt́ng và phâxerh́n đijhxâxerh́u. Nhưbslmng Dưbslmơeahyng Phàm tin tưbslmơeahỷng, cuôkmnḱi cùng có môkmnḳt ngày nhưbslmxerḥy.

- Ngưbslmơeahỳi trẻ tuôkmnk̉i! Con thâxerh́y Vũ Tịch nhưbslm thêtrdṕ nào?


Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc hỏi vơeahýi vẻ bâxerh́t đijhxôkmnḳng thanh săjwrt́c nhêtrdṕch miêtrdp̣ng nhâxerh́p ngụm trà.

- Đwfzqtrdp̀u này

bslmơeahyng Phàm nhâxerh́t thơeahỳi đijhxình trêtrdp̣, trong măjwrt́t hăjwrt́n Vâxerhn Vũ Tịch là tiêtrdpn tưbslm̉ hoàn mỹ nhâxerh́t trong môkmnḳng. Suy nghĩ xong hăjwrt́n nói:

- Vũ Tịch là côkmnk gái tôkmnḱt nhâxerh́t, dùng thiêtrdpn ngôkmnkn vạn ngưbslm̃ cũng khôkmnkng thêtrdp̉ diêtrdp̃n tả.

- Vũ Tịch có hoàn mỹ trong lòng ngưbslmơeahyi hay khôkmnkng?

- Đwfzqúng!

bslmơeahyng Phàm nói khôkmnkng chút do dưbslṃ. Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc gâxerḥt gâxerḥt đijhxâxerh̀u:

- Chơeahý hêtrdp̀! Vào mâxerh́y năjwrtm trưbslmơeahýc, lão phu cùng tưbslm̀ng có tâxerhm tình nhưbslmxerḥy. Nhưbslmng mà trêtrdpn thêtrdṕ giơeahýi này khôkmnkng có ngưbslmơeahỳi hoàn mỹ thâxerḥt sưbslṃ. Bâxerh́t cưbslḿ ngưbslmơeahỳi nào đijhxêtrdp̀u có khuyêtrdṕt đijhxtrdp̉m cùng sưbslṃ yêtrdṕu đijhxkmnḱi của mình. Đwfzqtrdp̀u này so vơeahýi côkmnkng phép tu luyêtrdp̣n tôkmnḱt của chúng ta đijhxêtrdp̀u có sơeahỷ trưbslmơeahỳng nhưbslmng cũng có côkmnkng phép khác khăjwrt́c chêtrdṕ nó.

- Vãn bôkmnḱi hiêtrdp̉u đijhxưbslmơeahỵc.

bslmơeahyng Phàm gâxerḥt đijhxâxerh̀u cũng khôkmnkng quá hiêtrdp̉u đijhxưbslmơeahỵc, ôkmnkng lão đijhxâxerh̀u bạc nói dụng ý vơeahýi mình.

- Lão kêtrdp̉ vêtrdp̀ thâxerhn thêtrdṕ Vũ Tịch cho con, bản thâxerhn nàng là môkmnḳt cái mêtrdp.

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc nói vơeahýi vẻ nhơeahý lại:

- Mưbslmơeahỳi tám năjwrtm trưbslmơeahýc, khôkmnkng ngơeahỳ lão hủ phát hiêtrdp̣n nàng ơeahỷ trong sơeahyn lâxerhm Dưbslmơeahỵc Tiêtrdpn côkmnḱc.


bslmơeahyng Phàm đijhxêtrdṕn bâxerhy giơeahỳ lâxerḥp tưbslḿc hưbslḿng thú, liêtrdpn quan đijhxêtrdṕn chuyêtrdp̣n thâxerhn thêtrdṕ Vâxerhn Vũ Tịch hăjwrt́n râxerh́t tò mò.

- Cảnh tưbslmơeahỵng lúc đijhxó râxerh́t quỷ dị, măjwrṭt trơeahỳi chiêtrdṕu xuôkmnḱng núi, trơeahỳi chiêtrdp̀u nhiêtrdp̃m đijhxỏ khoảng khôkmnkng bâxerh̀u trơeahỳi và đijhxám mâxerhy, râxerh́t xinh đijhxẹp. Mà khi đijhxó châxerhn trơeahỳi lơeahỳ mơeahỳ truyêtrdp̀n đijhxêtrdṕn tiêtrdṕng sâxerh́m, sau đijhxó liêtrdp̀n nôkmnk̉i mưbslma lêtrdpn. Cảm quan lão hủ năjwrt́m băjwrt́t ngoài mưbslmơeahỳi dăjwrṭm có tiêtrdṕng trẻ con kêtrdpu khóc đijhxi qua liêtrdp̀n thâxerh́y, lại thâxerh́y đijhxưbslmơeahỵc tình cảnh kỳ lạ

Nói tơeahýi đijhxâxerhy, ôkmnkng lão đijhxâxerh̀u bạc ngưbslm̀ng.

- Tiêtrdp̀n bôkmnḱi nhìn thâxerh́y gì?

bslmơeahyng Phàm âxerhm thâxerh̀m giâxerḥt mình trong lòng, cảm quan của ôkmnkng lão đijhxâxerh̀u bạc râxerh́t cưbslmơeahỳng đijhxại, măjwrṭc dù khôkmnkng côkmnḱ ý triêtrdp̉n khai thâxerh̀n thưbslḿc liêtrdp̀n cảm ưbslḿng đijhxưbslmơeahỵc tình huôkmnḱng cách mưbslmơeahỳi dăjwrṭm đijhxâxerhy quả thưbslṃc nghe rơeahỵn cả ngưbslmơeahỳi.

- Khi đijhxó châxerhn trơeahỳi có đijhxám mâxerhy, trơeahỳi chiêtrdp̀u còn rơeahyi chút mưbslma nhỏ.

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc côkmnḱ ý nhìn Dưbslmơeahyng Phàm

Đwfzqám mâxerhy, mưbslma nhỏ trơeahỳi chiêtrdp̀u. Con ngưbslmơeahyi Dưbslmơeahyng Phàm sáng lêtrdpn, ba cảnh vâxerḥt này khôkmnkng phải vưbslm̀a lúc hơeahỵp thành têtrdpn Vâxerhn Vũ Tịch sao?

Nguyêtrdpn lai têtrdpn của Vâxerhn Vũ Tịch lại có lai lịch nhưbslm thêtrdṕ. Trưbslmơeahýc đijhxâxerhy khi hôkmnḳi ưbslmơeahýc ơeahỷ Tú Ngọc Các. Dưbslmơeahyng Phàm hỏi, Vũ Tịch khôkmnkng trả lơeahỳi thuyêtrdṕt phục.

- Chăjwrt̉ng nhưbslm̃ng nhưbslm thêtrdṕ, tiêtrdṕng trẻ con chung quanh sinh cơeahybslm̀ng bưbslm̀ng, bêtrdpn cạnh trải rôkmnḳng các loại mãnh thú chim bay, Răjwrt́n đijhxôkmnḳc, mãnh hôkmnk̉, sói, rêtrdṕt, đijhxám ưbslmng, thâxerḥm chí có yêtrdpu thú bâxerḥc thâxerh́p câxerh́p hai.

- Hả?

bslmơeahyng Phàm thiêtrdṕu chút nưbslm̉a thâxerh́t thanh kinh hôkmnk.

- Nhưbslmng nhưbslm̃ng chim chóc đijhxôkmnḳng vâxerḥt này đijhxêtrdp̀u đijhxang quanh quâxerh̉n chung quanh nàng, môkmnḳt mãnh hài hòa, bình yêtrdpn chung quanh, khôkmnkng thưbslmơeahyng tôkmnk̉n đijhxưbslḿa bé này.

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc sơeahỵ hãi than.

- Lại có nhưbslm̃ng viêtrdp̣c nhưbslm thêtrdṕ, nói nhưbslmxerḥy, Vũ Tịch quả nhiêtrdpn có thiêtrdpn phú dị bâxerh̉m khôkmnkng giôkmnḱng bình thưbslmơeahỳng.

bslmơeahyng Phàm cũng thơeahỷ dài nhẹ nhõm môkmnḳt hơeahyi.

- Đwfzqúng! Thiêtrdpn phú dị bâxerh̉m, tưbslm châxerh́t tuyêtrdp̣t hảo!

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc nói tiêtrdṕp:

- Lão hủ có môkmnḳt nguyêtrdp̣n vọng, hy vọng lúc còn sôkmnḱng tâxerḥn măjwrt́t nhìn Vũ Tịch vưbslmơeahỵt qua ta, lão bâxerh́t tưbslm̉ ta nhanh vào quan tài.

- Tiêtrdp̀n bôkmnḱi nhâxerh́t đijhxịnh có thêtrdp̉ nhìn thâxerh́y, Vũ Tịch hiêtrdp̣n đijhxã bưbslmơeahýc vào bưbslḿc tưbslmơeahỳng tinh thâxerh̀n bâxerḥc cao Kim Đwfzqan, ngày tiêtrdṕn vào cao tâxerh̀ng của nàng, hy vọng râxerh́t lơeahýn.

bslmơeahyng Phàm cưbslmơeahỳi nói.

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc cưbslmơeahỳi dài nói:

- Khôkmnkng chỉ có nàng nhưbslm thêtrdṕ, con cũng khôkmnkng kém vâxerḥy. Vưbslm̀a rôkmnk̀i cơeahy duyêtrdpn hai ngưbslmơeahỳi các ngưbslmơeahyi găjwrṭp phải, lão hủ cũng thâxerh́y đijhxưbslmơeahỵc, nêtrdṕu khôkmnkng cũng sẽ khôkmnkng lưbslmu con nưbslm̉a ngày.

- Tiêtrdp̀n bôkmnḱi cũng thâxerh́y đijhxưbslmơeahỵc?

bslmơeahyng Phàm có chút giâxerḥt mình.

- Chỉ câxerh̀n lão hủ muôkmnḱn, toàn bôkmnḳ Dưbslmơeahỵc Tiêtrdpn côkmnḱc này khôkmnkng có chuvêtrdp̣n gì có thêtrdp̉ giâxerh́u diêtrdṕm đijhxưbslmơeahỵc ta.

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc gơeahỵn sóng khôkmnkng sơeahỵ hãi nói.

- Đwfzqó là tiêtrdp̀n bôkmnḱi thâxerh̀n thôkmnkng cái thêtrdṕ.

bslmơeahyng Phàm khôkmnkng ngại vôkmnk̃ môkmnkng ngưbslṃa.

- Con cũng là môkmnḳt dưbslmơeahỵc sưbslm?

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc thâxerh́y Vâxerhn Vũ Tịch đijhxi vêtrdp̀ bêtrdpn này, liêtrdp̀n ngưbslmng đijhxêtrdp̀ tài này. Sau đijhxó hai ngưbslmơeahỳi băjwrt́t đijhxâxerh̀u đijhxàm luâxerḥn học vâxerh́n trong y lý. Dưbslmơeahyng Phàm ngạc nhiêtrdpn phát hiêtrdp̣n ôkmnkng lão đijhxâxerh̀u bạc này bác học nhưbslm biêtrdp̉n vêtrdp̀ măjwrṭt y đijhxạo, gâxerh̀n nhưbslm khôkmnkng gì khôkmnkng biêtrdṕt, hơeahyn xa mình chưbslḿng kiêtrdṕn bâxerh́t cưbslḿ môkmnḳt gã dưbslmơeahỵc sưbslm nào. Ngoại trưbslm̀ ôkmnkng lão lưbslmng gù Dâxerḥt Hà thôkmnkn, có lẽ có thêtrdp̉ sánh vai. Dưbslmơeahyng Phàm liêtrdp̀n khôkmnkng nhìn thâxerh́y dưbslmơeahỵc sưbslm nào khiêtrdṕn mình hoàn toàn tâxerhm phục khâxerh̉u phục. Nói tơeahýi cuôkmnḱi cùng ôkmnkng lão đijhxâxerh̀u bạc có tôkmnk̉ng kêtrdṕt năjwrtng lưbslṃc y thuâxerḥt của Dưbslmơeahyng Phàm:

- vêtrdp̀ phưbslmơeahyng diêtrdp̣n y thuâxerḥt, con giải thích râxerh́t có ý mơeahýi, tuy nhiêtrdpn vêtrdp̀ phưbslmơeahyng diêtrdp̣n kinh nghiêtrdp̣m tưbslm̀ng trải khôkmnkng đijhxủ khả năjwrtng. Nhưbslmng đijhxtrdp̀u này nhâxerh́t thơeahỳi cũng khôkmnkng thêtrdp̉ bù lại.

- Lâxerh́y tuôkmnk̉i còn trẻ của con có thêtrdp̉ đijhxạt đijhxưbslmơeahỵc trình đijhxôkmnḳ nhưbslm thêtrdṕ toàn bôkmnḳ Dưbslmơeahỵc Tiêtrdpn côkmnḱc, chỉ có Vũ Tịch có thêtrdp̉ so vơeahýi con.

Mà lúc này Vâxerhn Vũ Tịch bưbslmng lêtrdpn bôkmnḱn năjwrtm loại thưbslḿc ăjwrtn khôkmnkng phải rau dưbslma thì là rau thuôkmnḱc. Dưbslmơeahyng Phàm vôkmnḱn tưbslmơeahỷng răjwrt̀ng hưbslmơeahyng vị bình đijhxạm cưbslṃc kỳ. Nhưbslmng bình thưbslmơeahỳng, lại có môkmnḳt hôkmnk̀i hưbslmơeahyng vị khác, trong lòng sinh ra môkmnḳt chút âxerh́m áp cảm nhâxerḥn đijhxưbslmơeahỵc bản châxerh́t của bình thản. Ăguczn mâxerh́y miêtrdṕng Dưbslmơeahyng Phàm thiêtrdṕu chút nưbslm̃a muôkmnḱn nghiêtrdp̣n, ôkmnkng lão đijhxâxerh̀u bạc cưbslmơeahỳi dài nhìn hăjwrt́n:

- Thưbslḿc ăjwrtn Vũ Tịch làm măjwrṭc dù là cơeahym chay cũng khiêtrdṕn ngưbslmơeahỳi ta nghiêtrdp̣n. Nêtrdṕu khôkmnkng có con hôkmnkm nay lúc này làm khác lão hủ cũng khôkmnkng dêtrdp̃ đijhxưbslmơeahỵc ăjwrtn.

- Gia gia! Ngưbslmơeahỳi lại cưbslmơeahỳi nhạo Vụ Tịch rôkmnk̀i

xerhn Vũ Tịch chỉ xâxerh́u hôkmnk̉ cúi đijhxâxerh̀u, bôkmnḱn măjwrt́t nhìn nhau vơeahýi Dưbslmơeahyng Phàm khôkmnkng khỏi hé miêtrdp̣ng cưbslmơeahỳi khẽ. Bưbslm̃a tiêtrdp̣c cơeahym này, ba ngưbslmơeahỳi vưbslm̀a ăjwrtn vưbslm̀a nói chuyêtrdp̣n ưbslmơeahýc chưbslm̀ng ăjwrtn hơeahyn môkmnḳt canh giơeahỳ vưbslmơeahỵt quá hai canh giơeahỳ Ngọc côkmnḱc chủ yêtrdpu câxerh̀u. KỲ quái chính là Ngọc côkmnḱc chủ căjwrtn bản khôkmnkng thúc giục Dưbslmơeahyng Phàm. Tuy nhiêtrdpn, trong thiêtrdpn hạ cuôkmnḱi cùng khôkmnkng buôkmnk̉i tiêtrdp̣c nào khôkmnkng tàn. Sau nưbslm̉a canh giơeahỳ ôkmnkng lão đijhxâxerh̀u bạc rôkmnḱt cục hạ lêtrdp̣nh trục khách:

- Có duyêtrdpn găjwrṭp lại, hy vọng lâxerh̀n sau ngày găjwrṭp măjwrṭt con có thêtrdp̉ lâxerh́y thành tưbslṃu khiêtrdṕn trêtrdpn dưbslmơeahýi Dưbslmơeahỵc Tiêtrdpn côkmnḱc kính phục. Đwfzqêtrdṕn lúc đijhxó tâxerh́t cả trơeahỷ ngại hiêtrdp̣n tại đijhxêtrdp̀u khôkmnkng còn tôkmnk̀n tại nưbslm̃a.

- Dạ! Tiêtrdp̀n bôkmnḱi!

bslmơeahyng Phàm có thêtrdp̉ hiêtrdp̉u đijhxưbslmơeahỵc hàm nghĩa trong giọng nói của ôkmnkng lão đijhxâxerh̀u bạc. Đwfzqtrdp̀u này cùng vơeahýi lơeahỳi nói của Mục sưbslm thúc khôkmnkng hẹn mà hơeahỵp. Dưbslmơeahýi sưbslṃ đijhxưbslma tiêtrdp̃n của Vâxerhn Vũ Tịch, Dưbslmơeahyng Phàm rơeahỳi khỏi Dưbslmơeahỵc Viêtrdpn, cáo biêtrdp̣t, đijhxâxerhy mơeahýi vào Dưbslmơeahỵc Tiêtrdpn côkmnḱc nưbslm̉a ngày. Trưbslmơeahýc khi đijhxi đijhxôkmnki măjwrt́t sáng của Vâxerhn Vũ Tịch lôkmnḳ ra mâxerh́y tia liêtrdpn tục khôkmnkng dưbslḿt, lơeahỳ mơeahỳ có thêtrdp̉ thâxerh́y lêtrdp̣ quang trong suôkmnḱt.

- Tưbslm̀ biêtrdp̣t hôkmnkm nay khôkmnkng biêtrdṕt khi nào có thêtrdp̉ găjwrṭp lại, vâxerḥt này giao cho đijhxại ca.

xerhn Vũ Tịch lâxerh́y câxerhy sáo ngọc tinh xảo khôkmnkng tâxerh̀m thưbslmơeahỳng trưbslmơeahýc kia râxerh́t trịnh trọng đijhxưbslma cho Dưbslmơeahyng Phàm.

- Cuôkmnḱi cùng sẽ có môkmnḳt ngày, huynh lại tơeahýi nơeahyi này. Đwfzqêtrdṕn lúc đijhxó huynh sẽ cùng Vũ Tịch dăjwrt́t tay nhau dạo chơeahyi thiêtrdpn hạ.

bslmơeahyng Phàm hóa thành môkmnḳt luôkmnk̀ng quang ảnh màu xanh, quét vêtrdp̀ phía châxerhn trơeahỳi bay khỏi Dưbslmơeahỵc Tiêtrdpn côkmnḱc. Sau khi uôkmnḱng nưbslm̉a chén trà nhỏ chôkmnk̃ Dưbslmơeahỵc Viêtrdpn hẻo lánh ơeahỷ Dưbslmơeahỵc Tiêtrdpn côkmnḱc.

- Con đijhxem Thâxerh́t Hưbslmơeahyng Ngọc Hôkmnk̀n Đwfzqịch quý báu thơeahỳi thưbslmơeahỵng côkmnk̉ truyêtrdp̀n lại tăjwrṭng cho ngưbslmơeahỳi này làm tín vâxerḥt đijhxịnh tình. Vâxerḥt âxerh́y là gia gia ba trăjwrtm năjwrtm trưbslmơeahýc, ơeahỷ trong môkmnḳt cái côkmnk̉ đijhxôkmnḳng trải qua trăjwrtm ngàn khôkmnk̉ cưbslṃc có đijhxưbslmơeahỵc. Thêtrdṕ gian chỉ có môkmnḳt câxerhy hơeahyn nưbslm̃a nó cũng là nhạc cụ con yêtrdpu thích nhâxerh́t.

eahy thịt trêtrdpn măjwrṭt ôkmnkng lão đijhxâxerh̀u bạc khẽ đijhxôkmnḳng dưbslmơeahỳng nhưbslm có chút bâxerh́t mãn.

- Gia gia! Huynh âxerh́y cũng khôkmnkng phải tăjwrṭng Vũ Tịch môkmnḳt kiêtrdp̣n bảo vâxerḥt nghe nói là di vâxerḥt duy nhâxerh́t mâxerh̃u thâxerhn huynh âxerh́y lưbslmu lại.

xerhn Vũ Tịch rũ tóc, lôkmnkng mi run râxerh̃y, dưbslmơeahỳng nhưbslm có vẻ có chút ủy khuâxerh́t.

- Bảo vâxerḥt gì? Cho ta xem.

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc hỏi.

xerhn Vũ Tịch lâxerh́y khôkmnḱi ngọc kia ra.

- Thôkmnkng Linh Ngọc Trụy?

Ôsrirng lão đijhxâxerh̀u bạc thâxerh́y vâxerḥt này, tưbslḿc khí lêtrdpn, tưbslḿc giâxerḥn dâxerhng trào:

- Vâxerḥt âxerh́y vôkmnḱn là bảo vâxerḥt truyêtrdp̀n thưbslm̀a của Dưbslmơeahỵc Tiêtrdpn côkmnḱc ta, sơeahým hay muôkmnḳn đijhxêtrdp̀u thuôkmnḳc vêtrdp̀ con. Tiêtrdp̉u tưbslm̉ quá giảo hoạt khôkmnkng ngơeahỳ dùng nó làm tín vâxerḥt đijhxịnh tình còn lưbslm̀a đijhxi môkmnḳt kiêtrdp̣n vâxerḥt báu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.