Tiên Hồng Lộ

Chương 301 : Bậc cao

    trước sau   
qqxyơdbed́i sưqqxỵ dâcacĩn dăzdfǵt của tiêbred́ng sáo kỳ ảo. Dưqqxyơdbedng Phàm tưqqxỵ nhiêbredn đuxbyăzdfg̣t châcacin vào Thiêbredn Nhâcacin Môkake Thưqqxýc. Thiêbredn Nhn Môkake Thưqqxýc hiêbred̉u rõ thiêbredn đuxbyịa trưqqxỵc tiêbred́p mưqqxyơdbeḍn lưqqxỵc lưqqxyơdbeḍng mêbrednh môkakeng của thiêbredn đuxbyịa, đuxbyâcaciy là môkakẹt loại cảnh giơdbed́i thâcacìn diêbreḍu vơdbed́i giai đuxbyoạn hiêbreḍn tại của hăzdfǵn khôkakeng thêbred̉ chạm đuxbyêbred́n đuxbyêbred̉ hiêbred̉u. Khéo léo chính là tiêbred́ng sáo kia âcacỉn chưqqxýa môkakẹt loại nôkakét nhạc dung hơdbeḍp sinh mêbreḍnh tưqqxỵ nhiêbredn chung quanh, cùng Tiêbredn Hôkakèng Quyêbred́t của Dưqqxyơdbedng Phàm ơdbed̉ môkakẹt sôkaké măzdfg̣t khôkakeng hẹn mà nêbredn bù lại chôkakẽ trôkakéng vêbred̀ măzdfg̣t cảnh giơdbed́i của hăzdfǵn. Vì thêbred́. dưqqxyơdbed́i loại kỳ ngôkakẹ thiêbredn thơdbed̀i đuxbyịa lơdbeḍi nhâcacin hòa. Dưqqxyơdbedng Phàm tiêbred́n nhâcacịp cảnh giơdbed́i tha thiêbred́t mơdbed ưqqxyơdbed́c.

Hai lâcacìn Thiêbredn Nhâcacin Môkake Thưqqxýc trưqqxyơdbed́c đuxbyâcaciy, đuxbyêbred̀u là môkakẹt kỳ ngôkakẹ lơdbed́n của Dưqqxyơdbedng Phàm, linh hôkakèn cảnh giơdbed́i có biêbred́n hóa vêbred̀ châcacít. Mà lúc này đuxbyâcaciy có ngoại lêbreḍ hay khôkakeng?

qqxyơdbedng Phàm tưqqxỵ cho mình bảo trì môkakẹt loại trạng thái tưqqxỵ nhiêbredn vưqqxỹng vàng vâcacĩn lâcacíy môkakẹt loại bưqqxyơdbed́c đuxbyi khôkakeng nhanh khôkakeng châcacịm tiêbred́n vào sâcaciu trong trúc lâcacim. Hăzdfǵn khôkakeng dám ngưqqxỳng, cũng khôkakeng dám tăzdfgng tôkakéc, suy nghĩ đuxbyêbred́n vì tưqqxỳng biêbred́n hóa nhỏ bé nhâcacít dâcacĩn phát ra xung đuxbyôkakẹt hơdbeḍp vơdbed́i thiêbredn nhiêbredn, do đuxbyó sẽ rơdbedi xuôkakéng hoàn cảnh nhưqqxy thêbred́. Cảm quan phạm vi hai trăzdfgm khiêbred́n hăzdfǵn nhìn thâcacíy toàn bôkakẹ Dưqqxyơdbeḍc Tiêbredn côkakéc, thâcacịm chí ngay cả khí tưqqxýc đuxbyám ngưqqxyơdbed̀i Thiêbred́t Ma Sơdbedn ngoài côkakéc đuxbyêbred̀u có thêbred̉ nhìn thâcacíy.

Có lẽ là cảnh giơdbed́i vì hăzdfǵn giơdbed̀ phút này cũng khôkakeng đuxbyủ, ngưqqxyơdbed̀i nhìn thâcacíy đuxbyêbred̀u là môkakẹt đuxbyám dòng chảy sinh mêbreḍnh cùng hình ngưqqxyơdbed̀i. Nêbred́u khôkakeng, hăzdfǵn có thêbred̉ nhìn thâcacíy diêbreḍn mạo của môkakẽi ngưqqxyơdbed̀i, thâcacìn thái và đuxbyôkakẹng tác.

- ủa?

dbedi nào đuxbyó của Dưqqxyơdbeḍc Tiêbredn côkakéc, thâcacin hình Ngọc côkakéc chủ đuxbyang bay trêbredn khôkakeng, đuxbyôkakẹt nhiêbredn dưqqxỳng môkakẹt chút. Bà câcacỉn thâcacịn cảm thụ dị đuxbyôkakẹng linh khí chung quanh, còn có môkakẹt luôkakèng sinh mêbreḍnh dao đuxbyôkakẹng mơdbed̀ mịt. Nêbred́u khôkakeng nhưqqxy thêbred́ bà còn có môkakẹt loại ảo giác bị rình.


- Là ai?

Ngọc côkakéc chủ khẽ quát môkakẹt tiêbred́ng, triêbred̉n khai thâcacìn thưqqxýc năzdfǵm trong tay khu vưqqxỵc chung quanh, nhưqqxyng khôkakeng có nhâcacịn thâcacíy khác thưqqxyơdbed̀ng gì. Sau đuxbyó măzdfg̣t bà lôkakẹ ra vẻ mêbred man bay vêbred̀ phía xa.

kakẹng Trúc Tiêbred̉u Hiêbredn.

qqxyơdbedng Phàm bưqqxyơdbed́c châcacin tưqqxỵ nhiêbredn phiêbredu dâcacịt khôkakeng nhanh khôkakeng châcacịm đuxbyi tưqqxỳng bưqqxyơdbed́c đuxbyêbred́n chôkakẽ đuxbyó. Trung tâcacim trúc lâcacim phòng trúc tinh xảo tinh khiêbred́t kia chính là nơdbedi ơdbed̉ của Vâcacin Vũ Tịch. Mà tiêbred́ng sao du dưqqxyơdbedng thâcacìn bí kia chính là đuxbyêbred́n tưqqxỳ phòng trúc kia. Tiêbred́ng sáo càng thêbredm rõ ràng, cảm quan của Dưqqxyơdbedng Phàm càng rõ ràng hơdbedn. Đpaobêbred́n cuôkakéi cùng hăzdfǵn thâcacịm chí thâcacíy rõ Vâcacin Vũ Tịch đuxbyưqqxýng lăzdfg̣ng yêbredn tĩnh trong phòng trúc, tay câcacìm sáo ngọc trong suôkakét. Khuôkaken măzdfg̣t xinh đuxbyẹp nhưqqxy dung nhan thiêbredn sưqqxý ngọc ngà, lâcacìn đuxbyâcacìu dưqqxyơdbed́i tình huôkakéng khôkakeng mang khăzdfgn che măzdfg̣t hiêbreḍn lêbredn trong đuxbyâcacìu Dưqqxyơdbedng Phàm.

cacịy dài màu lục khôkakeng nhiêbred̃m bâcacít cưqqxý hạt bụi nhỏ nào, tóc đuxbyen rôkakéi tưqqxỵ nhiêbredn tung bay hình dáng ngũ quan, ngọc dung tiêbredn tưqqxỷ, con măzdfǵt sáng nhưqqxy viêbredn ngọc. Tâcacít cả mọi thưqqxý đuxbyêbred̀u giôkakéng nhưqqxy kiêbreḍt tác đuxbyêbred̀u luyêbreḍn săzdfǵc sảo, hơdbeḍp thành môkakẹt màn nhưqqxyqqxýc tranh nhưqqxy họa trôkakeng phong cảnh râcacít sôkakéng đuxbyôkakẹng. Mà tâcacít cả mọi thưqqxý đuxbyêbred̀u chính là cảnh tưqqxyơdbeḍng băzdfǵt đuxbyưqqxyơdbeḍc trong cảm quan của Dưqqxyơdbedng Phàm so vơdbed́i châcacin thâcacịt còn muôkakén sôkakéng đuxbyôkakẹng hơdbedn.

Ánh măzdfǵt Dưqqxyơdbedng Phàm tưqqxỳ sau khi tiêbred́n vào Thiêbredn Nhâcacin Môkake Thưqqxýc liêbred̀n tưqqxỵ nhiêbredn nhăzdfǵm lại. Gạt bỏ tạp niêbreḍm ra khỏi cảm quan của mình, có lơdbeḍi cho viêbreḍc hăzdfǵn hoàn toàn dung nhâcacịp vào cảnh giơdbed́i hoàn toàn mơdbed́i. Vôkake tình Dưqqxyơdbedng Phàm đuxbyi tơdbed́i trưqqxyơdbed́c phòng trúc. Hăzdfǵn khôkakeng biêbred́t mình đuxbyi bao nhiêbredu, có lẽ là môkakẹt trăzdfgm bưqqxyơdbed́c lại có lẽ là hai trăzdfgm bưqqxyơdbed́c đuxbybred̀u này cũng khôkakeng quan trọng.

Giơdbed̀ phút này, Dưqqxyơdbedng Phàm thâcacịm chí nghĩ tơdbed́i môkakẹt khả năzdfgng nêbred́u minh mạo muôkakẹi tiêbred́n vào đuxbyã quâcacíy râcacìy Vâcacin Vũ Tịch thôkakẻi sáo khiêbred́n cho tiêbred́ng sáo gián đuxbyoạn nhưqqxycacịv mình râcacít có thêbred̉ tưqqxỳ trong cảnh giơdbed́i huyêbred̀n diêbreḍu khó giải thích này đuxbyi ra. Nhưqqxyng bưqqxyơdbed́c châcacin của hăzdfǵn khôkakeng dưqqxỳng lại mọi thưqqxý cũng khôkakeng thêbred̉ khôkakéng chêbred́, nêbred́u khôkakeng cảnh giơdbed́i hăzdfǵn vâcacít vả duy trì này, sẽ lâcacịp tưqqxýc hỏng mâcacít.

qqxỵ nhiêbredn bưqqxyơdbed́c vào phòng trúc nhưqqxycacịy, hành đuxbyôkakẹng của Dưqqxyơdbedng Phàm hơdbeḍp vơdbed́i tưqqxỵ nhiêbredn, đuxbyêbred́n nôkakẻi khiêbred́n Vâcacin Vũ Tịch chưqqxya tưqqxỳng cảm giác thâcacíy. Có lẽ nàng cảm thâcacíy đuxbyưqqxyơdbeḍc nhưqqxyng cảm giác mọi thưqqxý dưqqxyơdbed̀ng nhưqqxydbeḍp lẽ liêbred̀n khôkakeng phản ưqqxýng.

qqxyơdbedng Phàm câcacỉn thâcacịn nghe tiêbred́ng sáo này, hăzdfǵn dưqqxỳng lại cũng khôkakeng phải khôkakeng côkaké ý hành đuxbyôkakẹng, tâcacim thâcacìn ngưqqxyơdbeḍc lại càng thêbredm chú ý. Cảm quan của hăzdfǵn cùng dung hơdbeḍp vơdbed́i tiêbred́ng sáo của Vâcacin Vũ Tịch đuxbyã nhìn chăzdfgm chú vào nàng ơdbed̉ cưqqxỵ ly gâcacìn. Đpaobôkakei măzdfǵt xinh đuxbyẹp nhưqqxy suôkakéi mát chảy của Vâcacin Vũ Tịch dưqqxỳng ơdbed̉ hăzdfǵn, môkakẹt mảnh yêbredn tĩnh kỳ ảo trong phòng.

kake tình nàng ký thác tâcacim thâcacìn vào trong nôkakét nhạc cùng theo cảnh giơdbed́i Dưqqxyơdbedng Phàm dâcacĩn dăzdfǵt đuxbyi, cảm ưqqxýng cho nhau bù lại khoảng trôkakéng cho nhau. Tâcacim thâcacìn Dưqqxyơdbedng Phàm châcacín đuxbyôkakẹng, cảm giác tinh thâcacìn lưqqxỵc của mình có đuxbyưqqxyơdbeḍc môkakẹt luôkakèng khí tưqqxýc hoa cỏ tinh khiêbred́t gia nhâcacịp cảm quan rõ ràng gia tăzdfgng. Nêbred́u khôkakeng nhưqqxy thêbred́ hăzdfǵn lơdbed̀ mơdbed̀ cảm thâcacíy đuxbyưqqxyơdbeḍc linh hôkakèn cảnh giơdbed́i của mình tiêbred́n vào môkakẹt loại trình đuxbyôkakẹ có thêbred̉ dâcacĩn phát ra biêbred́n ảo thiêbredn đuxbyịa linh khí

Đpaobâcaciy là môkakẹt loại cảnh giơdbed́i nào đuxbyó.

Trong quá trình này Dưqqxyơdbedng Phàm tiêbred́p xúc vơdbed́i môkakẹt luôkakèng ý thưqqxýc tâcacim thâcacìn quen thuôkakẹc mà thâcacin thiêbred́t, lâcacĩn nhau băzdfǵt đuxbyâcacìu thưqqxỷ trao đuxbyôkakẻi kêbred́t nôkakéi, chia xẻ vui mưqqxỳng cùng sâcacìu lo cho nhau. Thơdbed̀i gian tưqqxỳng chút trôkakei qua Dưqqxyơdbedng Phàm cảm giác luôkakèng ý thưqqxýc tâcacim thâcacìn khi càng ngày càng quen thuôkakẹc, môkakẹt chút nôkakẹi dung giao lưqqxyu kia khôkakeng ngơdbed̀ còn bao quát mình nguyêbredn lai nàng chính là Vâcacin Vũ Tịch!

qqxyơdbedng Phàm mưqqxỳng rơdbed̃ nhưqqxy đuxbybredn muôkakén tiêbred́n thêbredm môkakẹt bưqqxyơdbed́c đuxbyôkakẹt phá phòng tuyêbred́n trong lòng đuxbyôkakéi phưqqxyơdbedng, đuxbyêbred̉ hiêbred̉u đuxbyưqqxyơdbeḍc càng nhiêbred̀u tin tưqqxýc. Tuy nhiêbredn đuxbyúng lúc này, tiêbred́ng sáo liêbredn tục khôkakeng ngưqqxỳng chơdbeḍt đuxbyình chỉ, bêbredn tai truyêbred̀n đuxbyêbred́n môkakẹt giọng nói mêbred̀m mại nhưqqxyqqxyơdbed́c:


- Dưqqxyơdbedng côkakeng tưqqxỷ!

qqxyơdbedng Phàm lâcacịp tưqqxýc tưqqxỳ trong cảnh giơdbed́i mơdbed̀ mịt vôkake cùng kia buôkakeng bỏ, đuxbyúng lúc thâcacíy Vâcacin tiêbredn tưqqxỷ thanh tú vơdbed́i môkakẹt thâcacin tâcacịp hơdbeḍp thiêbredn đuxbyịa linh khí.

- Dưqqxyơdbedng côkakeng tưqqxỷ? Ha ha!

qqxyơdbedng Phàm mĩm cưqqxyơdbed̀i:

- Chăzdfg̉ng lẽ Vũ Tịch quêbredn lơdbed̀i nói lúc chia li lâcacìn trưqqxyơdbed́c sao?

- Vũ Tịch biêbred́t sai nhưqqxyng vâcacĩn ghi nhơdbed́ cách gọi đuxbyại ca.

cacin Vũ Tịch hé miêbreḍng cưqqxyơdbed̀i trong con măzdfǵt sáng lôkakẹ ra môkakẹt chút cưqqxyơdbed̀i khẽ trong lúc nhâcacít thơdbed̀i nhưqqxy gió nhẹ thoáng qua chính là thâcacin câcacịn lòng ngưqqxyơdbed̀i nhưqqxycacịy. Giơdbed̀ khăzdfǵc này, hai ngưqqxyơdbed̀i cùng ơdbed̉ trong phòng, khôkakeng ngơdbed̀ bâcacít giác khôkakeng có ngăzdfgn cách nào dưqqxyơdbed̀ng nhưqqxy đuxbyã sôkakéng môkakẹt chôkakẽ vơdbed́i nhau trăzdfgm ngàn năzdfgm. Nguyêbredn lai mơdbed́i vưqqxỳa rôkakèi Dưqqxyơdbedng Phàm mưqqxyơdbeḍn dùng tiêbred́ng sáo kỳ ảo của Vâcacin Vũ Tịch. Thiêbredn Nhâcacin Môkake Thưqqxýc, duyêbredn cơdbed́ hai ngưqqxyơdbed̀i dung hơdbeḍp cùng môkakẹt chôkakẽ. Vâcacin Vũ Tịch cũng do vâcacịy cũng ơdbed̉ trong cảnh giơdbed́i huyêbred̀n ảo nhưqqxycacịy.

kakẹt khăzdfǵc kia trong tâcacim thâcacìn giao hòa, ý niêbreḍm hai ngưqqxyơdbed̀i kêbred́t nôkakéi, đuxbyâcaciy là kêbred́t nôkakéi trưqqxỵc tiêbred́p nhâcacít bản châcacít nhâcacít của sinh linh. Trải qua sau khi dung hòa kêbred́t nôkakéi nhau, hai ngưqqxyơdbed̀i đuxbyêbred̀u có trình đuxbyôkakẹ hiêbred̉u biêbred́t nhau sâcaciu săzdfǵc đuxbyó là môkakẹt loại phưqqxyơdbedng thưqqxýc trao đuxbyôkakẻi dùng ngàn vạn lơdbed̀i nói cũng khôkakeng thêbred̉ chuyêbred̉n đuxbyạt.

qqxỳ trong giao tiêbred́p dung hơdbeḍp, Vâcacin Vũ Tịch cảm nhâcacịn đuxbyưqqxyơdbeḍc. Dưqqxyơdbedng Phàm quyêbred́t tâcacim cùng châcacin thành đuxbyeo đuxbykakẻi mình môkakẹt cách châcacíp nhâcacít, cảm đuxbyôkakẹng mà vui mưqqxỳng. Dưqqxyơdbedng Phàm cũng cảm nhâcacịn đuxbyưqqxyơdbeḍc Vâcacin Vũ Tịch mơdbedkakè có hảo cảm và nhơdbed́ nhung mình, vui sưqqxyơdbed́ng mà mong chơdbed̀.

Loại trao đuxbyôkakẽi cùng hiêbred̉u biêbred́t mơdbed̉ rôkakẹng tâcacím lòng này, khiêbred́n quan hêbreḍ giưqqxỹa bọn họ có thêbred̉ kích đuxbyôkakẹng tiêbred́n lêbredn vêbred̀ châcacít còn hơdbedn vôkakekaké lâcacìn câcacìm đuxbykakéc soi đuxbyèn trong đuxbyêbredm.

- Chăzdfg̉ng lẽ vưqqxỳa rôkakèi là tinh thâcacìn song tu trong truyêbred̀n thuyêbred́t.

qqxyơdbedng Phàm có môkakẹt loại cảm giác châcacín đuxbyôkakẹng. Tinh thâcacìn song tu là môkakẹt loại phưqqxyơdbedng thưqqxýc song tu vưqqxyơdbeḍt qua thêbred̉ châcacít, đuxbybred̀u kiêbreḍn là giưqqxỹa nam nưqqxỹ đuxbyêbred̀u có tình cảm vơdbed́i nhau, vêbred̀ măzdfg̣t cảnh giơdbed́i tinh thâcacìn đuxbyạt tơdbed́i môkakẹt kêbred́t nôkakéi bù trưqqxỳ cùng có lơdbeḍi huyêbred̀n ảo. Dưqqxyơdbedng Phàm khôkakeng nghĩ tơdbed́i mình Ơnrkĩtrong hoàn cảnh nhưqqxy thêbred́ cùng tha thiêbred́t mơdbed ưqqxyơdbed́c Vâcacin tiêbredn tưqqxỷ đuxbyã bưqqxyơdbed́c vào tinh thâcacìn song tu, vêbred̀ măzdfg̣t ghi lại liêbredn quan đuxbyêbred́n tinh thâcacìn song tu Dưqqxyơdbedng Phàm chỉ nhơdbed́ rõ môkakẹt chút. Loại phưqqxyơdbedng thưqqxýc huyêbred̀n ảo này, bình thưqqxyơdbed̀ng vưqqxyơdbeḍt qua thâcacin thêbred̉ song tu. Có thêbred̉ làm đuxbyưqqxyơdbeḍc thâcacin thêbred̉ song tu vị tâcacít có thêbred̉ làm đuxbyưqqxyơdbeḍc tinh thâcacìn song tu hơdbedn nưqqxỹa râcacít khó râcacít khó.

Nhưqqxyng nêbred́u có thêbred̉ làm đuxbyưqqxyơdbeḍc tinh thâcacìn song tu nhưqqxycacịy thâcacin thêbred̉ song tu liêbred̀n nhưqqxy cách môkakẹt sơdbeḍi chỉ mỏng manh vưqqxỳa đuxbyâcacim liêbred̀m vơdbed̃ dêbred̃ dàng.


- Dưqqxyơdbedng đuxbyại ca làm sao vào trong côkakéc đuxbyưqqxyơdbeḍc?

cacin Vũ Tịch có chút mưqqxỳng rơdbed̃, thâcacịm chí cảm giác mọi thưqqxý khôkakeng châcacin thâcacịt. Dưqqxyơdbedng Phàm mĩm cưqqxyơdbed̀i nói:

- Con răzdfǵn nhỏ ơdbed̉ lôkakéi vào Dưqqxyơdbeḍc Tiêbredn côkakéc kia khôkakeng đuxbyáng nhăzdfǵc tơdbed́i, nó đuxbyã sơdbed́m bị Lưqqxyu Ly Hàn Tinh Xà của huynh đuxbyôkakeng lạnh thành khôkakéi băzdfgng rôkakèi.

- Con răzdfǵn nhỏ, huynh nói là Tam Mục Thôkakeng Linh Mãng?

Khuôkaken măzdfg̣t đuxbyẹp của Vâcacin Vũ Tịch hiêbreḍn lêbredn chút lo lăzdfǵng:

- Bình thưqqxyơdbed̀ng nó râcacít ngoan. Dưqqxyơdbedng đuxbyại ca khôkakeng làm tôkakẻn thưqqxyơdbedng nó chưqqxý?

- Huynh nào dám băzdfg̀ng khôkakeng sưqqxykaken Kim Đpaoban Đpaobại Tu Sĩ của muôkakẹi nhưqqxy thêbred́ nào cho huynh tiêbred́n vào?

qqxyơdbedng Phàm cưqqxyơdbed̀i ha ha.

cacin Vũ Tịch tỉnh ngôkakẹ lại, cảm thâcacíy Dưqqxyơdbedng Phàm có ý chọc ghẹo mình có chút buôkakèn bưqqxỵc nhưqqxyng cùng khôkakeng tưqqxýc giâcacịn kinh ngạc nói:

- Sưqqxykaken lại cho huynh tiêbred́n vào, đuxbyâcaciy chính là phá lêbreḍ lâcacìn đuxbyâcacìu tiêbredn. Huynh hãy nói, huynh dùng cái gì đuxbyả đuxbyôkakẹng sưqqxy phụ của muôkakẹi?

qqxỳa nghe lơdbed̀i âcacíy, Dưqqxyơdbedng Phàm đuxbyôkakẹt nhiêbredn nhơdbed́ tơdbed́i chính sưqqxỵ vì thêbred́ gơdbed̃ xuôkakéng chiêbred́c Thôkakeng Linh Ngọc Trụy đuxbyeo bêbredn ngưqqxyơdbed̀i, đuxbyưqqxya nó cho Vâcacin Vũ Tịch.

- Huynh đuxbyâcaciy là

cacin Vũ Tịch măzdfg̣t cưqqxyơdbed̀i hơdbedi hơdbedi đuxbyỏ lêbredn đuxbyoán đuxbyưqqxyơdbeḍc cái gì.


- Đpaobâcaciy là vâcacịt duy nhâcacít mâcacĩu thâcacin lưqqxyu lại cho huynh. Hiêbreḍn tại, ta tăzdfg̣ng nó cho nàng. Hy vọng nàng cả đuxbyơdbed̀i mang theo nó trêbredn ngưqqxyơdbed̀i.

qqxyơdbedng Phàm trịnh trọng nói vôkake cùng, ánh măzdfǵt nhìn Vâcacin Vũ Tịch đuxbyôkakéi diêbreḍn sau đuxbyó trong đuxbyôkakei măzdfǵt sáng xẹt qua môkakẹt tia ngưqqxyơdbeḍng ngùng.

- Khôkakéi ngọc này quá kỳ quái, câcacìm nó muôkakẹi lại có môkakẹt loại cảm giác tâcacim linh tưqqxyơdbedng thôkakeng, dưqqxyơdbed̀ng nhưqqxy trưqqxyơdbed́c đuxbyâcaciy lâcaciu rôkakèi, nó đuxbyã luôkaken theo muôkakẹi.

cacin Vũ Tịch nhẹ nhàng chạm đuxbyêbred́n khôkakéi ngọc trong suôkakét êbredm dịu trong suôkakét, măzdfg̣t lôkakẹ ra vẻ kinh mêbred man.

- Thêbred́ nào? Vũ Tịch có thích hay khôkakeng?

qqxyơdbedng Phàm cưqqxyơdbed̀i dài nói.

- Thích.

cacin Vũ Tịch vui vẻ cưqqxyơdbed̀i biêbred̉u đuxbyạt lòng biêbred́t ơdbedn vơdbed́i Dưqqxyơdbedng Phàm.

- Thích là tôkakét rôkakèi.

qqxyơdbedng Phàm gâcacịt đuxbyâcacìu dò xét nói:

- Đpaobâcaciy là tín vâcacịt đuxbyịnh tình xin Vũ Tịch bảo quản tôkakét

- Tín vâcacịt đuxbyịnh tình?

Trong đuxbyôkakei măzdfǵt đuxbyẹp của Vâcacin Vũ Tịch xẹt qua môkakẹt tia kinh hoảng cùng ý xâcacíu hôkakẻ, hai má ưqqxỷng đuxbyỏ, nhẹ nhàng liêbred́c nhìn Dưqqxyơdbedng Phàm dưqqxyơdbed̀ng nhưqqxy có chút hơdbed̀n giâcacịn. Nàng tuy biêbred́t hàm nghĩa tăzdfg̣ng khôkakéi ngọc này, lại khôkakeng nghĩ Dưqqxyơdbedng Phàm tưqqxỵ nhiêbredn nói ra nhưqqxycacịy.

- Ha ha! Huynh đuxbyêbred́n Dưqqxyơdbeḍc Tiêbredn côkakéc môkakẹt chuyêbred́n thâcacịt khôkakeng dêbred̃ dàng. Vũ Tịch có thêbred̉ đuxbyi dạo môkakẹt lát vơdbed́i ta?

qqxyơdbedng Phàm chủ đuxbyôkakẹng chuyêbred̉n đuxbyêbred̀ tài, hai canh giơdbed̀ thơdbed̀i gian khôkakeng còn nhiêbred̀u.

- Dưqqxyơdbedng đuxbyại ca là khách, tưqqxỵ nhiêbredn nhưqqxy thêbred́.

Vàn Vũ Tịch thu khôkakéi ngọc tinh xảo lại liêbred̀n đuxbyưqqxya Dưqqxyơdbedng Phàm rơdbed̀i khỏi Môkakẹng Trúc Tiêbred̉u Hiêbredn. Dưqqxyơdbedng Phàm thuâcacịn thêbred́ triêbred̉n khai thâcacìn thưqqxýc lâcacịp tưqqxýc bao phủ phạm vi mưqqxyơdbed̀i lăzdfgm dăzdfg̣m. cả ngưqqxyơdbed̀i kinh hãi nhảy dưqqxỵng. Thâcacìn thưqqxýc của mình khi nào trơdbed̉ nêbredn cưqqxyơdbed̀ng đuxbyại nhưqqxy thêbred́?

Đpaobôkakẹt nhiêbredn, hăzdfǵn phát hiêbreḍn cảnh giơdbed́i linh hôkakèn của mình đuxbyã đuxbyạt tơdbed́i môkakẹt trình đuxbyôkakẹ vưqqxyơdbeḍt qua bâcacịc thâcacíp. Ba khăzdfǵc này, Dưqqxyơdbedng Phàm mưqqxỳng rơdbed̃ nhưqqxy đuxbybredn khôkakeng nghĩ tơdbed́i cảnh giơdbed́i linh hôkakèn tăzdfgng lêbredn chính là tưqqxỵ nhiêbredn nhưqqxyqqxyơdbed́c chảy thành sôkakeng. Lúc này vưqqxyơdbeḍt qua cảnh giơdbed́i linh hôkakèn đuxbyó là cưqqxỷa khó lơdbed́n thưqqxý nhâcacít giưqqxỹa bâcacịc thâcacíp và bâcacịc cao.

qqxỳ đuxbyó. Dưqqxyơdbedng Phàm tâcacín chưqqxýc bâcacịc cao gâcacìn nhưqqxy chuyêbreḍn năzdfǵm chăzdfǵc. Có lẽ cảm thâcacíy đuxbyưqqxyơdbeḍc gì Vâcacin Vũ Tịch cũng kinh hôkakekakẹt tiêbred́ng:

- Thâcacìn thưqqxýc của muôkakẹi đuxbyạt tơdbed́i bâcacịc cao.

Trong con măzdfǵt sáng của nàng còn mang theo mâcacíy tia kinh dị và nghi ngơdbed̀ thâcacịm chí hoài nghi chuyêbreḍn thâcacịt trưqqxyơdbed́c măzdfǵt.

- Đpaobúng vâcacịy! Đpaobúng vâcacịy! Nêbred́u khôkakeng phải nàng, hai ngưqqxyơdbed̀i chúng ta cùng nhau tinh thâcacìn song tu vưqqxyơdbeḍt qua bưqqxýc tưqqxyơdbed̀ng tinh thâcacìn giưqqxỹa bâcacịc thâcacíp và bâcacịc cao.

qqxyơdbedng Phàm kiêbred̀m chêbred́ vẻ mưqqxỳng nhưqqxy đuxbybredn trong lòng. Tâcacít cả mọi thưqqxý đuxbyêbred̀u là hiêbreḍu quả thâcacìn kỳ mà Tiêbredn Hôkakèng Quyêbred́t nghịch thiêbredn mang tơdbed́i. Nêbred́u ơdbed̉ tình huôkakéng bình thưqqxyơdbed̀ng mà nói lâcacíy tính đuxbyăzdfg̣c biêbreḍt của côkakeng pháp Dưqqxyơdbedng Phàm hăzdfǵn muôkakén vưqqxyơdbeḍt qua Kim Đpaoban bâcacịc cao hăzdfg̉n là khôkakeng găzdfg̣p bình cảnh quá lơdbed́n, ngăzdfǵn thì ba hay năzdfgm năzdfgm, lâcaciu thì mưqqxyơdbed̀i năzdfgm. Nhưqqxyng sau khi hăzdfǵn đuxbyôkakẹt phá bưqqxýc tưqqxyơdbed̀ng tinh thâcacìn này, mọi thưqqxý liêbred̀n dêbred̃ dàng hơdbedn, thơdbed̀i gian đuxbyủ có thêbred̉ giảm bơdbed́t môkakẹt phâcacìn mưqqxyơdbed̀i. Nêbred́u nói. nưqqxỷa năzdfgm trưqqxyơdbed́c, bâcacịc cao đuxbyôkakéi vơdbed́i Dưqqxyơdbedng Phàm mà nói coi nhưqqxy xa vơdbed̀i. nhưqqxycacịy hiêbreḍn tại, bâcacịc cao Kim Đpaoban gâcacìn ơdbed̉ trưqqxyơdbed́c măzdfg̣t hăzdfǵn vưqqxyơdbedn tay liêbred̀n có thêbred̉ chạm đuxbyêbred́n.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.