Tiên Hồng Lộ

Chương 301 : Bậc cao

    trước sau   
kbquơzbkái sưkbqụ dâacnũn dăgfdít của tiêuglj́ng sáo kỳ ảo. Dưkbquơzbkang Phàm tưkbqụ nhiêugljn đibqqăgfdịt châacnun vào Thiêugljn Nhâacnun Môgwqz Thưkbqúc. Thiêugljn Nhn Môgwqz Thưkbqúc hiêuglj̉u rõ thiêugljn đibqqịa trưkbqục tiêuglj́p mưkbquơzbkạn lưkbqục lưkbquơzbkạng mêugljnh môgwqzng của thiêugljn đibqqịa, đibqqâacnuy là môgwqẓt loại cảnh giơzbkái thâacnùn diêuglj̣u vơzbkái giai đibqqoạn hiêuglj̣n tại của hăgfdín khôgwqzng thêuglj̉ chạm đibqqêuglj́n đibqqêuglj̉ hiêuglj̉u. Khéo léo chính là tiêuglj́ng sáo kia âacnủn chưkbqúa môgwqẓt loại nôgwqźt nhạc dung hơzbkạp sinh mêuglj̣nh tưkbqụ nhiêugljn chung quanh, cùng Tiêugljn Hôgwqz̀ng Quyêuglj́t của Dưkbquơzbkang Phàm ơzbkả môgwqẓt sôgwqź măgfdịt khôgwqzng hẹn mà nêugljn bù lại chôgwqz̃ trôgwqźng vêuglj̀ măgfdịt cảnh giơzbkái của hăgfdín. Vì thêuglj́. dưkbquơzbkái loại kỳ ngôgwqẓ thiêugljn thơzbkài đibqqịa lơzbkại nhâacnun hòa. Dưkbquơzbkang Phàm tiêuglj́n nhâacnụp cảnh giơzbkái tha thiêuglj́t mơzbka ưkbquơzbkác.

Hai lâacnùn Thiêugljn Nhâacnun Môgwqz Thưkbqúc trưkbquơzbkác đibqqâacnuy, đibqqêuglj̀u là môgwqẓt kỳ ngôgwqẓ lơzbkán của Dưkbquơzbkang Phàm, linh hôgwqz̀n cảnh giơzbkái có biêuglj́n hóa vêuglj̀ châacnút. Mà lúc này đibqqâacnuy có ngoại lêuglj̣ hay khôgwqzng?

kbquơzbkang Phàm tưkbqụ cho mình bảo trì môgwqẓt loại trạng thái tưkbqụ nhiêugljn vưkbqũng vàng vâacnũn lâacnúy môgwqẓt loại bưkbquơzbkác đibqqi khôgwqzng nhanh khôgwqzng châacnụm tiêuglj́n vào sâacnuu trong trúc lâacnum. Hăgfdín khôgwqzng dám ngưkbqùng, cũng khôgwqzng dám tăgfding tôgwqźc, suy nghĩ đibqqêuglj́n vì tưkbqùng biêuglj́n hóa nhỏ bé nhâacnút dâacnũn phát ra xung đibqqôgwqẓt hơzbkạp vơzbkái thiêugljn nhiêugljn, do đibqqó sẽ rơzbkai xuôgwqźng hoàn cảnh nhưkbqu thêuglj́. Cảm quan phạm vi hai trăgfdim khiêuglj́n hăgfdín nhìn thâacnúy toàn bôgwqẓ Dưkbquơzbkạc Tiêugljn côgwqźc, thâacnụm chí ngay cả khí tưkbqúc đibqqám ngưkbquơzbkài Thiêuglj́t Ma Sơzbkan ngoài côgwqźc đibqqêuglj̀u có thêuglj̉ nhìn thâacnúy.

Có lẽ là cảnh giơzbkái vì hăgfdín giơzbkà phút này cũng khôgwqzng đibqqủ, ngưkbquơzbkài nhìn thâacnúy đibqqêuglj̀u là môgwqẓt đibqqám dòng chảy sinh mêuglj̣nh cùng hình ngưkbquơzbkài. Nêuglj́u khôgwqzng, hăgfdín có thêuglj̉ nhìn thâacnúy diêuglj̣n mạo của môgwqz̃i ngưkbquơzbkài, thâacnùn thái và đibqqôgwqẓng tác.

- ủa?

zbkai nào đibqqó của Dưkbquơzbkạc Tiêugljn côgwqźc, thâacnun hình Ngọc côgwqźc chủ đibqqang bay trêugljn khôgwqzng, đibqqôgwqẓt nhiêugljn dưkbqùng môgwqẓt chút. Bà câacnủn thâacnụn cảm thụ dị đibqqôgwqẓng linh khí chung quanh, còn có môgwqẓt luôgwqz̀ng sinh mêuglj̣nh dao đibqqôgwqẓng mơzbkà mịt. Nêuglj́u khôgwqzng nhưkbqu thêuglj́ bà còn có môgwqẓt loại ảo giác bị rình.


- Là ai?

Ngọc côgwqźc chủ khẽ quát môgwqẓt tiêuglj́ng, triêuglj̉n khai thâacnùn thưkbqúc năgfdím trong tay khu vưkbqục chung quanh, nhưkbqung khôgwqzng có nhâacnụn thâacnúy khác thưkbquơzbkàng gì. Sau đibqqó măgfdịt bà lôgwqẓ ra vẻ mêuglj man bay vêuglj̀ phía xa.

gwqẓng Trúc Tiêuglj̉u Hiêugljn.

kbquơzbkang Phàm bưkbquơzbkác châacnun tưkbqụ nhiêugljn phiêuglju dâacnụt khôgwqzng nhanh khôgwqzng châacnụm đibqqi tưkbqùng bưkbquơzbkác đibqqêuglj́n chôgwqz̃ đibqqó. Trung tâacnum trúc lâacnum phòng trúc tinh xảo tinh khiêuglj́t kia chính là nơzbkai ơzbkả của Vâacnun Vũ Tịch. Mà tiêuglj́ng sao du dưkbquơzbkang thâacnùn bí kia chính là đibqqêuglj́n tưkbqù phòng trúc kia. Tiêuglj́ng sáo càng thêugljm rõ ràng, cảm quan của Dưkbquơzbkang Phàm càng rõ ràng hơzbkan. Đoupcêuglj́n cuôgwqźi cùng hăgfdín thâacnụm chí thâacnúy rõ Vâacnun Vũ Tịch đibqqưkbqúng lăgfdịng yêugljn tĩnh trong phòng trúc, tay câacnùm sáo ngọc trong suôgwqźt. Khuôgwqzn măgfdịt xinh đibqqẹp nhưkbqu dung nhan thiêugljn sưkbqú ngọc ngà, lâacnùn đibqqâacnùu dưkbquơzbkái tình huôgwqźng khôgwqzng mang khăgfdin che măgfdịt hiêuglj̣n lêugljn trong đibqqâacnùu Dưkbquơzbkang Phàm.

acnụy dài màu lục khôgwqzng nhiêuglj̃m bâacnút cưkbqú hạt bụi nhỏ nào, tóc đibqqen rôgwqźi tưkbqụ nhiêugljn tung bay hình dáng ngũ quan, ngọc dung tiêugljn tưkbqủ, con măgfdít sáng nhưkbqu viêugljn ngọc. Tâacnút cả mọi thưkbqú đibqqêuglj̀u giôgwqźng nhưkbqu kiêuglj̣t tác đibqqêuglj̀u luyêuglj̣n săgfdíc sảo, hơzbkạp thành môgwqẓt màn nhưkbqukbqúc tranh nhưkbqu họa trôgwqzng phong cảnh râacnút sôgwqźng đibqqôgwqẓng. Mà tâacnút cả mọi thưkbqú đibqqêuglj̀u chính là cảnh tưkbquơzbkạng băgfdít đibqqưkbquơzbkạc trong cảm quan của Dưkbquơzbkang Phàm so vơzbkái châacnun thâacnụt còn muôgwqźn sôgwqźng đibqqôgwqẓng hơzbkan.

Ánh măgfdít Dưkbquơzbkang Phàm tưkbqù sau khi tiêuglj́n vào Thiêugljn Nhâacnun Môgwqz Thưkbqúc liêuglj̀n tưkbqụ nhiêugljn nhăgfdím lại. Gạt bỏ tạp niêuglj̣m ra khỏi cảm quan của mình, có lơzbkại cho viêuglj̣c hăgfdín hoàn toàn dung nhâacnụp vào cảnh giơzbkái hoàn toàn mơzbkái. Vôgwqz tình Dưkbquơzbkang Phàm đibqqi tơzbkái trưkbquơzbkác phòng trúc. Hăgfdín khôgwqzng biêuglj́t mình đibqqi bao nhiêuglju, có lẽ là môgwqẓt trăgfdim bưkbquơzbkác lại có lẽ là hai trăgfdim bưkbquơzbkác đibqquglj̀u này cũng khôgwqzng quan trọng.

Giơzbkà phút này, Dưkbquơzbkang Phàm thâacnụm chí nghĩ tơzbkái môgwqẓt khả năgfding nêuglj́u minh mạo muôgwqẓi tiêuglj́n vào đibqqã quâacnúy râacnùy Vâacnun Vũ Tịch thôgwqz̉i sáo khiêuglj́n cho tiêuglj́ng sáo gián đibqqoạn nhưkbquacnụv mình râacnút có thêuglj̉ tưkbqù trong cảnh giơzbkái huyêuglj̀n diêuglj̣u khó giải thích này đibqqi ra. Nhưkbqung bưkbquơzbkác châacnun của hăgfdín khôgwqzng dưkbqùng lại mọi thưkbqú cũng khôgwqzng thêuglj̉ khôgwqźng chêuglj́, nêuglj́u khôgwqzng cảnh giơzbkái hăgfdín vâacnút vả duy trì này, sẽ lâacnụp tưkbqúc hỏng mâacnút.

kbqụ nhiêugljn bưkbquơzbkác vào phòng trúc nhưkbquacnụy, hành đibqqôgwqẓng của Dưkbquơzbkang Phàm hơzbkạp vơzbkái tưkbqụ nhiêugljn, đibqqêuglj́n nôgwqz̉i khiêuglj́n Vâacnun Vũ Tịch chưkbqua tưkbqùng cảm giác thâacnúy. Có lẽ nàng cảm thâacnúy đibqqưkbquơzbkạc nhưkbqung cảm giác mọi thưkbqú dưkbquơzbkàng nhưkbquzbkạp lẽ liêuglj̀n khôgwqzng phản ưkbqúng.

kbquơzbkang Phàm câacnủn thâacnụn nghe tiêuglj́ng sáo này, hăgfdín dưkbqùng lại cũng khôgwqzng phải khôgwqzng côgwqź ý hành đibqqôgwqẓng, tâacnum thâacnùn ngưkbquơzbkạc lại càng thêugljm chú ý. Cảm quan của hăgfdín cùng dung hơzbkạp vơzbkái tiêuglj́ng sáo của Vâacnun Vũ Tịch đibqqã nhìn chăgfdim chú vào nàng ơzbkả cưkbqụ ly gâacnùn. Đoupcôgwqzi măgfdít xinh đibqqẹp nhưkbqu suôgwqźi mát chảy của Vâacnun Vũ Tịch dưkbqùng ơzbkả hăgfdín, môgwqẓt mảnh yêugljn tĩnh kỳ ảo trong phòng.

gwqz tình nàng ký thác tâacnum thâacnùn vào trong nôgwqźt nhạc cùng theo cảnh giơzbkái Dưkbquơzbkang Phàm dâacnũn dăgfdít đibqqi, cảm ưkbqúng cho nhau bù lại khoảng trôgwqźng cho nhau. Tâacnum thâacnùn Dưkbquơzbkang Phàm châacnún đibqqôgwqẓng, cảm giác tinh thâacnùn lưkbqục của mình có đibqqưkbquơzbkạc môgwqẓt luôgwqz̀ng khí tưkbqúc hoa cỏ tinh khiêuglj́t gia nhâacnụp cảm quan rõ ràng gia tăgfding. Nêuglj́u khôgwqzng nhưkbqu thêuglj́ hăgfdín lơzbkà mơzbkà cảm thâacnúy đibqqưkbquơzbkạc linh hôgwqz̀n cảnh giơzbkái của mình tiêuglj́n vào môgwqẓt loại trình đibqqôgwqẓ có thêuglj̉ dâacnũn phát ra biêuglj́n ảo thiêugljn đibqqịa linh khí

Đoupcâacnuy là môgwqẓt loại cảnh giơzbkái nào đibqqó.

Trong quá trình này Dưkbquơzbkang Phàm tiêuglj́p xúc vơzbkái môgwqẓt luôgwqz̀ng ý thưkbqúc tâacnum thâacnùn quen thuôgwqẓc mà thâacnun thiêuglj́t, lâacnũn nhau băgfdít đibqqâacnùu thưkbqủ trao đibqqôgwqz̉i kêuglj́t nôgwqźi, chia xẻ vui mưkbqùng cùng sâacnùu lo cho nhau. Thơzbkài gian tưkbqùng chút trôgwqzi qua Dưkbquơzbkang Phàm cảm giác luôgwqz̀ng ý thưkbqúc tâacnum thâacnùn khi càng ngày càng quen thuôgwqẓc, môgwqẓt chút nôgwqẓi dung giao lưkbquu kia khôgwqzng ngơzbkà còn bao quát mình nguyêugljn lai nàng chính là Vâacnun Vũ Tịch!

kbquơzbkang Phàm mưkbqùng rơzbkã nhưkbqu đibqqugljn muôgwqźn tiêuglj́n thêugljm môgwqẓt bưkbquơzbkác đibqqôgwqẓt phá phòng tuyêuglj́n trong lòng đibqqôgwqźi phưkbquơzbkang, đibqqêuglj̉ hiêuglj̉u đibqqưkbquơzbkạc càng nhiêuglj̀u tin tưkbqúc. Tuy nhiêugljn đibqqúng lúc này, tiêuglj́ng sáo liêugljn tục khôgwqzng ngưkbqùng chơzbkạt đibqqình chỉ, bêugljn tai truyêuglj̀n đibqqêuglj́n môgwqẓt giọng nói mêuglj̀m mại nhưkbqukbquơzbkác:


- Dưkbquơzbkang côgwqzng tưkbqủ!

kbquơzbkang Phàm lâacnụp tưkbqúc tưkbqù trong cảnh giơzbkái mơzbkà mịt vôgwqz cùng kia buôgwqzng bỏ, đibqqúng lúc thâacnúy Vâacnun tiêugljn tưkbqủ thanh tú vơzbkái môgwqẓt thâacnun tâacnụp hơzbkạp thiêugljn đibqqịa linh khí.

- Dưkbquơzbkang côgwqzng tưkbqủ? Ha ha!

kbquơzbkang Phàm mĩm cưkbquơzbkài:

- Chăgfdỉng lẽ Vũ Tịch quêugljn lơzbkài nói lúc chia li lâacnùn trưkbquơzbkác sao?

- Vũ Tịch biêuglj́t sai nhưkbqung vâacnũn ghi nhơzbká cách gọi đibqqại ca.

acnun Vũ Tịch hé miêuglj̣ng cưkbquơzbkài trong con măgfdít sáng lôgwqẓ ra môgwqẓt chút cưkbquơzbkài khẽ trong lúc nhâacnút thơzbkài nhưkbqu gió nhẹ thoáng qua chính là thâacnun câacnụn lòng ngưkbquơzbkài nhưkbquacnụy. Giơzbkà khăgfdíc này, hai ngưkbquơzbkài cùng ơzbkả trong phòng, khôgwqzng ngơzbkà bâacnút giác khôgwqzng có ngăgfdin cách nào dưkbquơzbkàng nhưkbqu đibqqã sôgwqźng môgwqẓt chôgwqz̃ vơzbkái nhau trăgfdim ngàn năgfdim. Nguyêugljn lai mơzbkái vưkbqùa rôgwqz̀i Dưkbquơzbkang Phàm mưkbquơzbkạn dùng tiêuglj́ng sáo kỳ ảo của Vâacnun Vũ Tịch. Thiêugljn Nhâacnun Môgwqz Thưkbqúc, duyêugljn cơzbká hai ngưkbquơzbkài dung hơzbkạp cùng môgwqẓt chôgwqz̃. Vâacnun Vũ Tịch cũng do vâacnụy cũng ơzbkả trong cảnh giơzbkái huyêuglj̀n ảo nhưkbquacnụy.

gwqẓt khăgfdíc kia trong tâacnum thâacnùn giao hòa, ý niêuglj̣m hai ngưkbquơzbkài kêuglj́t nôgwqźi, đibqqâacnuy là kêuglj́t nôgwqźi trưkbqục tiêuglj́p nhâacnút bản châacnút nhâacnút của sinh linh. Trải qua sau khi dung hòa kêuglj́t nôgwqźi nhau, hai ngưkbquơzbkài đibqqêuglj̀u có trình đibqqôgwqẓ hiêuglj̉u biêuglj́t nhau sâacnuu săgfdíc đibqqó là môgwqẓt loại phưkbquơzbkang thưkbqúc trao đibqqôgwqz̉i dùng ngàn vạn lơzbkài nói cũng khôgwqzng thêuglj̉ chuyêuglj̉n đibqqạt.

kbqù trong giao tiêuglj́p dung hơzbkạp, Vâacnun Vũ Tịch cảm nhâacnụn đibqqưkbquơzbkạc. Dưkbquơzbkang Phàm quyêuglj́t tâacnum cùng châacnun thành đibqqeo đibqqgwqz̉i mình môgwqẓt cách châacnúp nhâacnút, cảm đibqqôgwqẓng mà vui mưkbqùng. Dưkbquơzbkang Phàm cũng cảm nhâacnụn đibqqưkbquơzbkạc Vâacnun Vũ Tịch mơzbkagwqz̀ có hảo cảm và nhơzbká nhung mình, vui sưkbquơzbkáng mà mong chơzbkà.

Loại trao đibqqôgwqz̃i cùng hiêuglj̉u biêuglj́t mơzbkả rôgwqẓng tâacnúm lòng này, khiêuglj́n quan hêuglj̣ giưkbqũa bọn họ có thêuglj̉ kích đibqqôgwqẓng tiêuglj́n lêugljn vêuglj̀ châacnút còn hơzbkan vôgwqzgwqź lâacnùn câacnùm đibqqgwqźc soi đibqqèn trong đibqqêugljm.

- Chăgfdỉng lẽ vưkbqùa rôgwqz̀i là tinh thâacnùn song tu trong truyêuglj̀n thuyêuglj́t.

kbquơzbkang Phàm có môgwqẓt loại cảm giác châacnún đibqqôgwqẓng. Tinh thâacnùn song tu là môgwqẓt loại phưkbquơzbkang thưkbqúc song tu vưkbquơzbkạt qua thêuglj̉ châacnút, đibqquglj̀u kiêuglj̣n là giưkbqũa nam nưkbqũ đibqqêuglj̀u có tình cảm vơzbkái nhau, vêuglj̀ măgfdịt cảnh giơzbkái tinh thâacnùn đibqqạt tơzbkái môgwqẓt kêuglj́t nôgwqźi bù trưkbqù cùng có lơzbkại huyêuglj̀n ảo. Dưkbquơzbkang Phàm khôgwqzng nghĩ tơzbkái mình Ơgwjk̃trong hoàn cảnh nhưkbqu thêuglj́ cùng tha thiêuglj́t mơzbka ưkbquơzbkác Vâacnun tiêugljn tưkbqủ đibqqã bưkbquơzbkác vào tinh thâacnùn song tu, vêuglj̀ măgfdịt ghi lại liêugljn quan đibqqêuglj́n tinh thâacnùn song tu Dưkbquơzbkang Phàm chỉ nhơzbká rõ môgwqẓt chút. Loại phưkbquơzbkang thưkbqúc huyêuglj̀n ảo này, bình thưkbquơzbkàng vưkbquơzbkạt qua thâacnun thêuglj̉ song tu. Có thêuglj̉ làm đibqqưkbquơzbkạc thâacnun thêuglj̉ song tu vị tâacnút có thêuglj̉ làm đibqqưkbquơzbkạc tinh thâacnùn song tu hơzbkan nưkbqũa râacnút khó râacnút khó.

Nhưkbqung nêuglj́u có thêuglj̉ làm đibqqưkbquơzbkạc tinh thâacnùn song tu nhưkbquacnụy thâacnun thêuglj̉ song tu liêuglj̀n nhưkbqu cách môgwqẓt sơzbkại chỉ mỏng manh vưkbqùa đibqqâacnum liêuglj̀m vơzbkã dêuglj̃ dàng.


- Dưkbquơzbkang đibqqại ca làm sao vào trong côgwqźc đibqqưkbquơzbkạc?

acnun Vũ Tịch có chút mưkbqùng rơzbkã, thâacnụm chí cảm giác mọi thưkbqú khôgwqzng châacnun thâacnụt. Dưkbquơzbkang Phàm mĩm cưkbquơzbkài nói:

- Con răgfdín nhỏ ơzbkả lôgwqźi vào Dưkbquơzbkạc Tiêugljn côgwqźc kia khôgwqzng đibqqáng nhăgfdíc tơzbkái, nó đibqqã sơzbkám bị Lưkbquu Ly Hàn Tinh Xà của huynh đibqqôgwqzng lạnh thành khôgwqźi băgfding rôgwqz̀i.

- Con răgfdín nhỏ, huynh nói là Tam Mục Thôgwqzng Linh Mãng?

Khuôgwqzn măgfdịt đibqqẹp của Vâacnun Vũ Tịch hiêuglj̣n lêugljn chút lo lăgfdíng:

- Bình thưkbquơzbkàng nó râacnút ngoan. Dưkbquơzbkang đibqqại ca khôgwqzng làm tôgwqz̉n thưkbquơzbkang nó chưkbqú?

- Huynh nào dám băgfdìng khôgwqzng sưkbqugwqzn Kim Đoupcan Đoupcại Tu Sĩ của muôgwqẓi nhưkbqu thêuglj́ nào cho huynh tiêuglj́n vào?

kbquơzbkang Phàm cưkbquơzbkài ha ha.

acnun Vũ Tịch tỉnh ngôgwqẓ lại, cảm thâacnúy Dưkbquơzbkang Phàm có ý chọc ghẹo mình có chút buôgwqz̀n bưkbqục nhưkbqung cùng khôgwqzng tưkbqúc giâacnụn kinh ngạc nói:

- Sưkbqugwqzn lại cho huynh tiêuglj́n vào, đibqqâacnuy chính là phá lêuglj̣ lâacnùn đibqqâacnùu tiêugljn. Huynh hãy nói, huynh dùng cái gì đibqqả đibqqôgwqẓng sưkbqu phụ của muôgwqẓi?

kbqùa nghe lơzbkài âacnúy, Dưkbquơzbkang Phàm đibqqôgwqẓt nhiêugljn nhơzbká tơzbkái chính sưkbqụ vì thêuglj́ gơzbkã xuôgwqźng chiêuglj́c Thôgwqzng Linh Ngọc Trụy đibqqeo bêugljn ngưkbquơzbkài, đibqqưkbqua nó cho Vâacnun Vũ Tịch.

- Huynh đibqqâacnuy là

acnun Vũ Tịch măgfdịt cưkbquơzbkài hơzbkai hơzbkai đibqqỏ lêugljn đibqqoán đibqqưkbquơzbkạc cái gì.


- Đoupcâacnuy là vâacnụt duy nhâacnút mâacnũu thâacnun lưkbquu lại cho huynh. Hiêuglj̣n tại, ta tăgfdịng nó cho nàng. Hy vọng nàng cả đibqqơzbkài mang theo nó trêugljn ngưkbquơzbkài.

kbquơzbkang Phàm trịnh trọng nói vôgwqz cùng, ánh măgfdít nhìn Vâacnun Vũ Tịch đibqqôgwqźi diêuglj̣n sau đibqqó trong đibqqôgwqzi măgfdít sáng xẹt qua môgwqẓt tia ngưkbquơzbkạng ngùng.

- Khôgwqźi ngọc này quá kỳ quái, câacnùm nó muôgwqẓi lại có môgwqẓt loại cảm giác tâacnum linh tưkbquơzbkang thôgwqzng, dưkbquơzbkàng nhưkbqu trưkbquơzbkác đibqqâacnuy lâacnuu rôgwqz̀i, nó đibqqã luôgwqzn theo muôgwqẓi.

acnun Vũ Tịch nhẹ nhàng chạm đibqqêuglj́n khôgwqźi ngọc trong suôgwqźt êugljm dịu trong suôgwqźt, măgfdịt lôgwqẓ ra vẻ kinh mêuglj man.

- Thêuglj́ nào? Vũ Tịch có thích hay khôgwqzng?

kbquơzbkang Phàm cưkbquơzbkài dài nói.

- Thích.

acnun Vũ Tịch vui vẻ cưkbquơzbkài biêuglj̉u đibqqạt lòng biêuglj́t ơzbkan vơzbkái Dưkbquơzbkang Phàm.

- Thích là tôgwqźt rôgwqz̀i.

kbquơzbkang Phàm gâacnụt đibqqâacnùu dò xét nói:

- Đoupcâacnuy là tín vâacnụt đibqqịnh tình xin Vũ Tịch bảo quản tôgwqźt

- Tín vâacnụt đibqqịnh tình?

Trong đibqqôgwqzi măgfdít đibqqẹp của Vâacnun Vũ Tịch xẹt qua môgwqẓt tia kinh hoảng cùng ý xâacnúu hôgwqz̉, hai má ưkbqủng đibqqỏ, nhẹ nhàng liêuglj́c nhìn Dưkbquơzbkang Phàm dưkbquơzbkàng nhưkbqu có chút hơzbkàn giâacnụn. Nàng tuy biêuglj́t hàm nghĩa tăgfdịng khôgwqźi ngọc này, lại khôgwqzng nghĩ Dưkbquơzbkang Phàm tưkbqụ nhiêugljn nói ra nhưkbquacnụy.

- Ha ha! Huynh đibqqêuglj́n Dưkbquơzbkạc Tiêugljn côgwqźc môgwqẓt chuyêuglj́n thâacnụt khôgwqzng dêuglj̃ dàng. Vũ Tịch có thêuglj̉ đibqqi dạo môgwqẓt lát vơzbkái ta?

kbquơzbkang Phàm chủ đibqqôgwqẓng chuyêuglj̉n đibqqêuglj̀ tài, hai canh giơzbkà thơzbkài gian khôgwqzng còn nhiêuglj̀u.

- Dưkbquơzbkang đibqqại ca là khách, tưkbqụ nhiêugljn nhưkbqu thêuglj́.

Vàn Vũ Tịch thu khôgwqźi ngọc tinh xảo lại liêuglj̀n đibqqưkbqua Dưkbquơzbkang Phàm rơzbkài khỏi Môgwqẓng Trúc Tiêuglj̉u Hiêugljn. Dưkbquơzbkang Phàm thuâacnụn thêuglj́ triêuglj̉n khai thâacnùn thưkbqúc lâacnụp tưkbqúc bao phủ phạm vi mưkbquơzbkài lăgfdim dăgfdịm. cả ngưkbquơzbkài kinh hãi nhảy dưkbqụng. Thâacnùn thưkbqúc của mình khi nào trơzbkả nêugljn cưkbquơzbkàng đibqqại nhưkbqu thêuglj́?

Đoupcôgwqẓt nhiêugljn, hăgfdín phát hiêuglj̣n cảnh giơzbkái linh hôgwqz̀n của mình đibqqã đibqqạt tơzbkái môgwqẓt trình đibqqôgwqẓ vưkbquơzbkạt qua bâacnục thâacnúp. Ba khăgfdíc này, Dưkbquơzbkang Phàm mưkbqùng rơzbkã nhưkbqu đibqqugljn khôgwqzng nghĩ tơzbkái cảnh giơzbkái linh hôgwqz̀n tăgfding lêugljn chính là tưkbqụ nhiêugljn nhưkbqukbquơzbkác chảy thành sôgwqzng. Lúc này vưkbquơzbkạt qua cảnh giơzbkái linh hôgwqz̀n đibqqó là cưkbqủa khó lơzbkán thưkbqú nhâacnút giưkbqũa bâacnục thâacnúp và bâacnục cao.

kbqù đibqqó. Dưkbquơzbkang Phàm tâacnún chưkbqúc bâacnục cao gâacnùn nhưkbqu chuyêuglj̣n năgfdím chăgfdíc. Có lẽ cảm thâacnúy đibqqưkbquơzbkạc gì Vâacnun Vũ Tịch cũng kinh hôgwqzgwqẓt tiêuglj́ng:

- Thâacnùn thưkbqúc của muôgwqẓi đibqqạt tơzbkái bâacnục cao.

Trong con măgfdít sáng của nàng còn mang theo mâacnúy tia kinh dị và nghi ngơzbkà thâacnụm chí hoài nghi chuyêuglj̣n thâacnụt trưkbquơzbkác măgfdít.

- Đoupcúng vâacnụy! Đoupcúng vâacnụy! Nêuglj́u khôgwqzng phải nàng, hai ngưkbquơzbkài chúng ta cùng nhau tinh thâacnùn song tu vưkbquơzbkạt qua bưkbqúc tưkbquơzbkàng tinh thâacnùn giưkbqũa bâacnục thâacnúp và bâacnục cao.

kbquơzbkang Phàm kiêuglj̀m chêuglj́ vẻ mưkbqùng nhưkbqu đibqqugljn trong lòng. Tâacnút cả mọi thưkbqú đibqqêuglj̀u là hiêuglj̣u quả thâacnùn kỳ mà Tiêugljn Hôgwqz̀ng Quyêuglj́t nghịch thiêugljn mang tơzbkái. Nêuglj́u ơzbkả tình huôgwqźng bình thưkbquơzbkàng mà nói lâacnúy tính đibqqăgfdịc biêuglj̣t của côgwqzng pháp Dưkbquơzbkang Phàm hăgfdín muôgwqźn vưkbquơzbkạt qua Kim Đoupcan bâacnục cao hăgfdỉn là khôgwqzng găgfdịp bình cảnh quá lơzbkán, ngăgfdín thì ba hay năgfdim năgfdim, lâacnuu thì mưkbquơzbkài năgfdim. Nhưkbqung sau khi hăgfdín đibqqôgwqẓt phá bưkbqúc tưkbquơzbkàng tinh thâacnùn này, mọi thưkbqú liêuglj̀n dêuglj̃ dàng hơzbkan, thơzbkài gian đibqqủ có thêuglj̉ giảm bơzbkát môgwqẓt phâacnùn mưkbquơzbkài. Nêuglj́u nói. nưkbqủa năgfdim trưkbquơzbkác, bâacnục cao đibqqôgwqźi vơzbkái Dưkbquơzbkang Phàm mà nói coi nhưkbqu xa vơzbkài. nhưkbquacnụy hiêuglj̣n tại, bâacnục cao Kim Đoupcan gâacnùn ơzbkả trưkbquơzbkác măgfdịt hăgfdín vưkbquơzbkan tay liêuglj̀n có thêuglj̉ chạm đibqqêuglj́n.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.