Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 7-Chương 27 : Mẹ con Vân Khê đánh cuộc

    trước sau   
“Niêcmzt́t bàn trọng sinh?” Vâzhcvn Hi ánh măvsjót cơsssx trí lóe ra ánh sáng, bàcrpoibbf̣a hômfkz̀ đsssxãybdk lĩnh ngômfkẓ đsssxưibbfvhaeccái gì đsssxó.

“Khômfkzng sai! Chính là niêcmzt́t bàn trọng sinh! Đjegnúng nhưibbf mẹ nói, trăvsjong tròn trăvsjong khuyêcmzt́t, thiêcmztn đsssxịa luâzhcvn hômfkz̀i...... Chúng ta tu luyêcmzṭn Tàn Hoa bí lục đsssxã đsssxạt tơsssx́i đsssxmcjinh cao củmcoia võ học, Tàn Hoa bí lục chính là mômfkẓt loại võ học phá vơsssx̃ sựahtz thăvsjong băvsjong củmcoia tạlyczo hózxuga, sựahtz tồyiqvn tạlyczi củmcoia nózxugcrpo nghịamnmch thiêcmztn, cho nêcmztn, muômfkźn luyêcmzṭn thành loại thuâzhcṿt pháp cuômfkźi cùng, phưibbfơsssxng pháp duy nhâzhcv́t, chính là hóa nhâzhcv́t vi linh, đsssxi vào chômfkz̃ chêcmzt́t, niêcmzt́t bàn trọng sinh!” Vâzhcvn Khêcmzt nói.

zhcvn Hi lômfkẓ ra nụ cưibbfơsssx̀i vui mưibbf̀ng: “Khêcmzt Nhi, khômfkzng nghĩ tơsssx́i con lại có kiêcmzt́n thưibbf́c uyêcmztn bác nhưibbf thêcmzt́, đsssxạo lý mâzhcv́y ngàn năvsjom mẹ nghiêcmztn cưibbf́u chưibbfa ra giờrohw con chỉmcji cầkqtqn nózxugi ra trong mộzucft câzhcvu. Nhưibbfng, loại phưibbfơsssxng pháp này vâzhcṽn là tưibbf̀ chếthaat cầkqtqu sốhwqcng, trong nguy hiểpizam màcrpoibbfvhaet lêcmztn, phải phômfkźi hơsssx̣p thiêcmztn thơsssx̀i đsssxịa lơsssx̣i, nêcmzt́u sơsssx ý mômfkẓt chút, con râzhcv́t có thêcmzt̉ sẽ hômfkz̀n phi phách tán.”

zhcvn Khêcmztzhcṿt đsssxâzhcv̀u đsssxômfkz̀ng ý: “Con sẽ câzhcv̉n thâzhcṿn, trưibbfơsssx́c đsssxó, con phải tìm đsssxưibbfơsssx̣c Thiêcmztn Tuyêcmzṭt cùng phụ thâzhcvn bọn họ trưibbfơsssx́c mơsssx́i đsssxưibbfơsssx̣c.”

“Nói cho mẹ biêcmzt́t, mơsssx́i vưibbf̀a rômfkz̀i đsssxêcmzt́n tômfkẓt cùng là xảy ra chuyêcmzṭn gì?” Vâzhcvn Hi hỏi.

zhcvn Khêcmzt đsssxem chuyêcmzṭn nhâzhcv́t nhâzhcv́t nói ra.


zhcvn Hi nghe xong, xoa đsssxâzhcv̀u nưibbf̃ nhi mâzhcv́y cái, âzhcv́m giọng nói: “Thêcmzt́ nhâzhcvn đsssxêcmzt̀u có tưibbfzhcvm, con khômfkzng có cách nào ngăvsjon cản ngưibbfơsssx̀i khác. Đjegniềtnevu duy nhâzhcv́t con có thêcmzt̉ làm chính là làm tômfkźt chính mình trưibbfơsssx́c, khômfkzng thẹn vơsssx́i lưibbfơsssxng tâzhcvm. Vêcmzt̀ phâzhcv̀n Tiêcmzt̉u Mạn cômfkzibbfơsssxng kia...... nàng theo đsssxmfkz̉i tình yêcmztu của mình, khômfkzng phâzhcvn đsssxưibbfơsssx̣c năvsjọng nhẹ, đsssxômfkz̉i lại là con, nêcmzt́u nhưibbfcmztu mômfkẓt ngưibbfơsssx̀i đsssxàn ômfkzng, con cũng sẽ nghĩ hêcmzt́t thảy biêcmzṭn pháp, quét dọn tâzhcv́t cả nưibbf̃ nhâzhcvn có thêcmzt̉ thâzhcvn câzhcṿn bêcmztn cạnh hăvsjón. Vêcmzt̀ phâzhcv̀n nàng cùng Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng, duyêcmztn phâzhcṿn có thêcmzt̉ tu thành chính quả hay khômfkzng thì phải xem tạo hóa của nàng. Lúc trưibbfơsssx́c con thay thêcmzt́ thâzhcvn phâzhcṿn của nàng, hưibbfơsssx̉ng thụ hêcmzt́t tâzhcv́t cả thâzhcvn tình vômfkźn có của nàng, trải qua lâzhcv̀n này, con cũng coi nhưibbf trả hêcmzt́t. Đjegnêcmzt́n lúc găvsjọp lại lâzhcv̀n sau, con khômfkzng câzhcv̀n phải làm cho nàng cái gì nưibbf̃a...... nhưibbfzhcṿy, mẹ cho con mômfkẓt đsssxêcmzt̀ nghị xem sao.”

“Đjegnêcmzt̀ nghị gì?” Vâzhcvn Khêcmzt tò mò hỏi.

zhcvn Hi cưibbfơsssx̀i thâzhcv̀n bí nói: “Con tìhmqmm mộzucft nơsssxi ởabhn gầkqtqn am Từqrtgzhcvn, ởabhn đsssxózxug trong ba ngàcrpoy, nếthaau trong ba ngàcrpoy con khômfkzng gặsqunp Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfrohwng thìhmqm bỏamnm qua việlyczc tìhmqmm hắyiqvn nhờrohw giúibbfp đsssxulha, chúibbfng ta nghĩgzmkajmxch kháajmxc tìhmqmm mấceoxy ngưibbfrohwi Thiêcmztn Tuyệlyczt. Nêcmzt́u nhưibbf trong vòng ba ngày, các con găvsjọp nhau lâzhcv̀n nưibbf̃a, vâzhcṿy thì cho thâzhcv́y duyêcmztn phâzhcṿn giưibbf̃a con và hăvsjón chưibbfa hêcmzt́t. Chúng ta sẽ nghĩ biêcmzṭn pháp, khômfkzng thômfkzng qua Tiêcmzt̉u Mạn nhưibbf trưibbfơsssx́c màcrpo tìm sựahtz trợvhae giúibbfp của hăvsjón.”

zhcvn Khêcmzt nhíu nhíu châzhcvn mày, trong đsssxâzhcv̀u quanh quâzhcv̉n lơsssx̀i của Tiêcmzt̉u Mạn: “Vâzhcvn tỷ tỷ, tỷhayf đsssxã có chồyiqvng cózxug con, tỷhayf khômfkzng cózxughmqmnh ýbpxo vớszvli Hoàcrpong Thưibbfvhaeng, vâzhcṿy vì sao tỷhayf còn muômfkźn xuâzhcv́t hiêcmzṭn ơsssx̉ trưibbfơsssx́c măvsjọt hăvsjón? Tỷhayf khômfkzng biếthaat cho hắyiqvn hy vọdohong rồyiqvi lạlyczi tiêcmztu diệlyczt hy vọdohong củmcoia hắyiqvn nhưibbf vậsssxy làcrpo rấceoxt tàcrpon nhẫmfkzn sao? Vâzhcvn tỷ tỷ, muộzucfi van xin tỷhayf, nếthaau tỷhayf khômfkzng thíhayfch Hoàcrpong Thưibbfvhaeng vậsssxy tỷhayfybdky cứrkfo đsssxi di, đsssxqrtgng khiếthaan hắyiqvn ômfkzm hy vọdohong vềtnev tỷhayf.”

sssx̀i của Tiêcmzt̉u Mạn râzhcv́t ích kỷ nhưibbfng khômfkzng phải khômfkzng có lý. Biêcmzt́t rõ Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng vãybdkn cògkthn nhớszvl nhung nàcrpong màcrpoibbfc nàcrpoy nàcrpong lạlyczi xuấceoxt hiệlyczn trưibbfszvlc mặsqunt hắyiqvn chăvsjỏng phải là tưibbf̣ nhiêcmztn tăvsjong thêcmztm khômfkz̉ não cho hăvsjón sao? Nàng khômfkzng cho hăvsjón đsssxưibbfơsssx̣c đsssxiềtnevu gìhmqm, vì sao còn muômfkźn cho hăvsjón sinh hi vọng chứrkfo?

“Mẹ, hay là thômfkzi đsssxi? Con khômfkzng tin khômfkzng có Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng hômfkz̃ trơsssx̣ thìhmqm con khômfkzng tìm đsssxưibbfơsssx̣c mâzhcv́y ngưibbfơsssx̀i Thiêcmztn Tuyêcmzṭt cùng Tiêcmzt̉u Măvsjọc.”

“Con sơsssx̣ sao?” Vâzhcvn Hi khiêcmztu khích khiêcmztu mi.

zhcvn Khêcmzt bị mâzhcṽu thâzhcvn khiêcmztu khích, biêcmzt́t rõ là phép khích tưibbfơsssx́ng, vâzhcṽn khômfkzng nhịn đsssxưibbfơsssx̣c cãi lại: “Con sơsssx̣ cái gì? Con đsssxômfkźi vơsssx́i hăvsjón vômfkźn khômfkzng có tâzhcvm tưibbf gì!”

“Vâzhcṿy thì theo nhưibbfsssx̀i mẹ nói mà làm! Mẹ tin tưibbfơsssx̉ng duyêcmztn phâzhcṿn giưibbf̃a ngưibbfơsssx̀i vơsssx́i ngưibbfơsssx̀i là trơsssx̀i cao đsssxã săvsjóp đsssxăvsjọt, nêcmztn găvsjọp đsssxưibbfơsssx̣c nhau thìhmqm dù tránh né thêcmzt́ nào cũng sẽ găvsjọp đsssxưibbfơsssx̣c nhau, ngưibbfơsssx̀i khômfkzng đsssxưibbfơsssx̣c găvsjọp nhau, có liêcmzt̀u mạng muômfkźn găvsjọp cũng khômfkzng thêcmzt̉ găvsjọp đsssxưibbfơsssx̣c.” Vâzhcvn Hi thâzhcvm thúy nói.

“Tômfkźt! Vâzhcṿy con đsssxi tìm mômfkẓt chômfkz̃.” Ngoài miêcmzṭng đsssxáp ưibbf́ng, nhưibbfng trong lòng Vâzhcvn Khêcmzt lại khômfkzng muốhwqcn đsssxêcmzt̉ cho mình cùng Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng găvsjọp nhau, nàng nghĩ thâzhcv̀m, dù sao am Tưibbf̀ Vâzhcvn lơsssx́n nhưibbfzhcṿy, nơsssxi nào khômfkzng thêcmzt̉ đsssxi?

Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng bâzhcvy giơsssx̀ là hoàng đsssxêcmzt́, xuâzhcv́t hành khômfkzng thêcmzt̉ dêcmzt̃ dàng giômfkźng nhưibbf trưibbfơsssx́c nưibbf̃a, nơsssxi hăvsjón đsssxi nhâzhcv́t đsssxịnh là danh thăvsjóng cômfkz̉ tích cùng nơsssxi đsssxômfkzng ngưibbfơsssx̀i, nàng chỉ câzhcv̀n chọn mômfkẓt nơsssxi ít ngưibbfơsssx̀i ngâzhcvy ngômfkźc ba ngày, nhưibbfzhcṿy đsssxánh cuômfkẓc cùng mâzhcṽu thâzhcvn cũng là kêcmzt́t thúc mômfkẓt cách tưibbf̣ nhiêcmztn.

“Chômfkz̃ ơsssx̉ khômfkzng thêcmzt̉ vưibbfơsssx̣t xa ngoài Am Từqrtgzhcvn ba dăvsjọm.” Vâzhcvn Hi bômfkz̉ sung mômfkẓt câzhcvu, sơsssx̣ nưibbf̃ nhi đsssxi đsssxêcmzt́n mômfkẓt nơsssxi cưibbf́t chim cũng khômfkzng có, chẳnpbrng ai tìhmqmm đsssxưibbfvhaec.

zhcvn Khêcmzt trêcmztn trán rơsssxi xuômfkźng mômfkẓt giọt mômfkz̀ hômfkzi lạnh, nghe lơsssx̀i của mâzhcṽu thâzhcvn, tưibbf̀ trong giâzhcv́c mômfkẓng thanh tỉnh.


Trong vòng ba dăvsjọm quanh am Tưibbf̀ Vâzhcvn...... Vâzhcvn Khêcmzt đsssxômfkẓt nhiêcmztn nhơsssx́ đsssxêcmzt́n mômfkẓt nơsssxi có thêcmzt̉ vômfkz cùng an toàn, rưibbf̀ng trúc kia...... đsssxúng rômfkz̀i, khu rưibbf̀ng trúc trúc kia đsssxã tưibbf̀ng là nơsssxi nàng cùng Hách Liêcmztn Tưibbf̉ Phong có mômfkẓt đsssxoạlyczn tìhmqmnh cảm khăvsjong khít.

Cái rưibbf̀ng trúc kia râzhcv́t bí âzhcv̉n, ngưibbfơsssx̀i bình thưibbfơsssx̀ng căvsjon băvsjỏn tìm khômfkzng đsssxưibbfơsssx̣c nơsssxi đsssxó, hơsssxng nưibbf̃a cảnh vâzhcṿt thanh u, chỉ câzhcv̀n nàng ơsssx̉ nơsssxi đsssxó ngâzhcvy ngômfkźc ba ngày, dômfkźc lòng tu luyêcmzṭn, chơsssx̀ ba ngày sau...... Nàng thơsssx̉ dài mômfkẓt tiêcmzt́ng: “Thiêcmztn Tuyêcmzṭt, nêcmzt́u nhưibbfsssx̣ chômfkz̀ng chúng ta tâzhcvm tưibbf linh thômfkzng, chúng ta sẽpiza gặsqunp nhau ởabhn trêcmztn đsssxưibbfrohwng.”

Trong sưibbfơsssxng phòng Am Từqrtgzhcvn, quâzhcvn thâzhcv̀n găvsjọp nhau, Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng kinh ngạc đsssxánh giá Vâzhcvn Thanh cùng Tiêcmzt̉u Mạn: “Trâzhcṽm trăvsjom triêcmzṭu lâzhcv̀n khômfkzng nghĩ tơsssx́i, Tiêcmzt̉u Mạn cômfkzibbfơsssxng lại là tiêcmzt̉u thưibbfzhcvn gia, đsssxưibbfơsssx̀ng muômfkẓi Vâzhcvn Thanh tưibbfơsssx́ng quâzhcvn, huynh muômfkẓi hai ngưibbfơsssx̀i các ngưibbfơsssxi có thêcmzt̉ găvsjọp nhau biêcmzt́t nhau lâzhcv̀n nưibbf̃a, quả thâzhcṿt là mômfkẓt chuyêcmzṭn vui.”

zhcvn Thanh vui mưibbf̀ng cưibbfơsssx̀i nói: “Đjegnúng vâzhcṿy, Tiêcmzt̉u Mạn mômfkẓt thâzhcvn mômfkẓt mình sômfkźng ơsssx̉ Am Từqrtgzhcvn, chịu khômfkzng ít khômfkz̉, là Vâzhcvn gia chúng ta bạc đsssxãi nàng, bâzhcvy giơsssx̀ đsssxón nàng trơsssx̉ vêcmzt̀ nhà, đsssxêcmzt̉ cho nàng có thêcmzt̉ vưibbfơsssx̣t qua nhưibbf̃ng ngày thâzhcṿt tômfkźt, hưibbfơsssx̉ng thụ âzhcv́m áp cùng bảo hômfkẓ của ngưibbfơsssx̀i nhà.”

“Thanh ca ca, Tiêcmzt̉u Mạn khômfkzng khômfkz̉. Chỉ câzhcv̀n có thêcmzt̉ cho Tiêcmzt̉u Mạn mômfkẓt chômfkz̃ dung thâzhcvn, Tiêcmzt̉u Mạn đsssxã thỏa mãn rômfkz̀i.” Tiêcmzt̉u Mạn nói.

“Tiêcmzt̉u Mạn, muômfkẓi khômfkzng trách chúng ta vưibbf́t bỏ muômfkẓi, đsssxủ thâzhcv́y muômfkẓi lòng dạ rômfkẓng rãi. Gia gia nãi nãi cùng cha nưibbfơsssxng của muômfkẓi nhâzhcv́t đsssxịnh râzhcv́t muômfkźn găvsjọp muộzucfi hay là muômfkẓi cùng ca ca trơsssx̉ vêcmzt̀ Vâzhcvn gia đsssxi.” Vâzhcvn Thanh khuyêcmztn can.

Tiêcmzt̉u Mạn quay đsssxâzhcv̀u, ánh măvsjót sáng lêcmztn nhìn Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng: “Nêcmzt́u nhưibbf ta trơsssx̉ lại Vâzhcvn gia, ta có thêcmzt̉ thưibbfơsssx̀ng găvsjọp Hoàcrpong Thưibbfvhaeng, vì Hoàcrpong Thưibbfvhaeng hát sao?”

Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng cưibbfơsssx̀i nhạt: “Trâzhcṽm đsssxã đsssxăvsjọc biêcmzṭt cho phép Vâzhcvn gia, phàm là ngưibbfơsssx̀i Vâzhcvn gia, cũng có thêcmzt̉ tùy ý ra vào hoàng cung. Ngưibbfơsssxi nêcmzt́u là nưibbf̃ nhi thâzhcvn sinh của Vâzhcvn Dâzhcṿt tưibbfơsssx́ng quâzhcvn, tưibbf̣ nhiêcmztn cũng có thêcmzt̉ hưibbfơsssx̉ng thụ đsssxãi ngômfkẓ giômfkźng nhưibbf bọn họ.”

“Thâzhcṿt tômfkźt quá! Vâzhcṿy ta đsssxâzhcvy hômfkz̀i Vâzhcvn gia đsssxi.” Tiêcmzt̉u Mạn trêcmztm măvsjọt hé ra nụ cưibbfơsssx̀i rạng rơsssx̃, đsssxômfkźi vơsssx́i cuômfkẓc sômfkźng tưibbfơsssxng lai tràn đsssxâzhcv̀y mong đsssxơsssx̣i.

zhcvn Thanh nhìn mômfkẓt chút muômfkẓi muômfkẓi, lại nhìn nhìn Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng, đsssxáy lòng đsssxômfkẓt nhiêcmztn sinh ra lo lăvsjóng. Tình cảm Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng đsssxômfkźi vơsssx́i Vâzhcvn Khêcmzt, trong lòng mômfkz̃i ngưibbfơsssx̀i Vâzhcvn gia bọn họ đsssxêcmzt̀u biêcmzt́t rõ, may là ngưibbfơsssx̀i mômfkẓt nhà Khêcmzt Nhi đsssxã rơsssx̀i đsssxi Ngạo Thiêcmztn đsssxại lục, khômfkzng thêcmzt̉ nào trơsssx̉ vêcmzt̀ rômfkz̀i. Măvsjọc dù nhưibbf thêcmzt́, Hoàcrpong Thưibbfvhaeng có thêcmzt̉ hay khômfkzng tiêcmzt́p nhâzhcṿn Tiêcmzt̉u Mạn, mômfkẓt lâzhcv̀n nưibbf̃a băvsjót đsssxâzhcv̀u mômfkẓt tình cảm mơsssx́i, đsssxcmzt̀u này râzhcv́t khó nói.

Vạn nhâzhcv́t Tiêcmzt̉u Mạn khômfkzng cách nào tưibbf̣ kiêcmzt́m chêcmzt́ mômfkẓt lòng giao ra nhưibbfng thủy chung khômfkzng cách nào nhâzhcṿn đsssxưibbfơsssx̣c Hoàcrpong Thưibbfvhaeng đsssxáp lại tình cảm, vâzhcṿy phải làm thêcmzt́ nào?

“Mâzhcv́y ngày nay, trâzhcṽm sẽ tiêcmzt́p tục sômfkźng Am Từqrtgzhcvn, vì mâzhcṽu hâzhcṿu câzhcv̀u phúc tụng kinh. Hai ngày sau, lêcmztn đsssxưibbfơsssx̀ng trơsssx̉ vêcmzt̀ hoàng cung, huynh muômfkẓi các ngưibbfơsssxi thưibbf̀a dịp trong khoảng thơsssx̀i gian này, găvsjọp gơsssx̃ nhiêcmzt̀u hơsssxn, chuâzhcv̉n bị mômfkẓt chút. Hai ngày sau, chúng ta cùng nhau tơsssx̀i đsssxi Am Từqrtgzhcvn.” Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng nói.

“Đjegna tạ Hoàcrpong Thưibbfvhaeng.” Vâzhcvn Thanh cảm kích bái tạ, quay đsssxâzhcv̀u nhìn vêcmzt̀ phía Tiêcmzt̉u Mạn, Tiêcmzt̉u Mạn măvsjót khômfkzng nháy mômfkẓt cái ngưibbfng măvsjót nhìn Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng.


Hai ngày chơsssx́p măvsjót đsssxã qua.

Cuômfkźi cùng đsssxã tơsssx́i ngày quâzhcvn thâzhcv̀n lêcmztn đsssxưibbfơsssx̀ng rơsssx̀i đsssxi Am Từqrtgzhcvn, Vâzhcvn Khêcmzt tính thơsssx̀i gian, hômfkzm nay là ngày cùng nàng cùng mâzhcṽu thâzhcvn đsssxánh cuômfkẓc rômfkz̀i, quả nhiêcmztn nhưibbf nàng đsssxoán, Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng cũng khômfkzng có xuâzhcv́t hiêcmzṭn ơsssx̉ rưibbf̀ng trúc, khâzhcv́u khí thì tiêcmzt̃n đsssxưibbfa nhưibbfng thâzhcṿt ra trong nômfkẓi tâzhcvm nàng có mômfkẓt chút mâzhcv́t mác, bỏ lơsssx̃ cơsssxmfkẓi này, nàng có lẽ sẽ mâzhcv́t nhiêcmzt̀u thơsssx̀i gian hơsssxn, mơsssx́i có thêcmzt̉ cùng Thiêcmztn Tuyêcmzṭt găvsjọp nhau.

Nàng tiêcmzt́p tục ơsssx̉ trong phòng khoanh châzhcvn ngômfkz̀i xuômfkźng, tính đsssxơsssx̣i đsssxêcmzt́n khi trơsssx̀i tômfkźi, nàng liêcmzt́n rơsssx̀i đsssxi nơsssxi này.

Cũng khômfkzng biêcmzt́t trải qua bao lâzhcvu, bêcmztn ngoài rưibbf̀ng trúc đsssxômfkẓt nhiêcmztn truyêcmzt̀n đsssxêcmzt́n mômfkẓt trâzhcṿn xômfkzn xao, có ngưibbfơsssx̀i nói, truyêcmzt̀n vào trong tai của nàng: “Có thích khách! Mau bảo vêcmzṭ Hoàcrpong Thưibbfvhaeng!”

“Hoàcrpong Thưibbfvhaeng, phía trưibbfơsssx́c có mômfkẓt khu rưibbf̀ng trúc, ngưibbfơsssx̀i mau tránh vào rưibbf̀ng trúc đsssxi, nơsssxi này có chúng ta ngăvsjon cản!”

“Khômfkzng đsssxưibbfơsssx̣c! Trâzhcṽm làm sao có thêcmzt̉ bỏ lại các ngưibbfơsssxi, mômfkẓt mình chạy trômfkźn? Vâzhcvn Thanh tưibbfơsssx́ng quâzhcvn, trâzhcṽm xem rưibbf̀ng trúc kia có mâzhcv́y phâzhcv̀n kỳ hoăvsjọc, nhưibbf có trâzhcṿn pháp giâzhcv́u diêcmzt́m trong đsssxó. Chúng ta cùng nhau trômfkźn vào rưibbf̀ng trúc đsssxi, có lẽ có thêcmzt̉ mưibbfơsssx̣n trâzhcṿn pháp trong rưibbf̀ng trúc, tạm thơsssx̀i ngăvsjon cảm đsssxưibbfơsssx̣c truy kích của thích khách, đsssxơsssx̣i viêcmztn quâzhcvn tơsssx́i.”

“Đjegnưibbfơsssx̣c rômfkz̀i, ngưibbfơsssx̀i tớszvli, mau hômfkẓ tômfkźng Hoàcrpong Thưibbfvhaeng tiêcmzt́n vào rưibbf̀ng trúc!”

Ngoài rưibbf̀ng trúc âzhcv̀m âzhcv̀m mọt trâzhcṿn, khômfkzng muômfkźn quâzhcv́y nhiêcmzt̃u đsssxêcmzt́n Vâzhcvn Khêcmzt cũng khômfkzng đsssxưibbfơsssx̣c.

zhcvn Khêcmzt châzhcvn mày nhíu thâzhcṿt chăvsjọt, chăvsjỏng lẽ là ý trơsssx̀i? Nêcmztn ngưibbfơsssx̀i có duyêcmztn, sơsssx́m muômfkẓn gì cũng găvsjọp đsssxưibbfơsssx̣c nhau? Nàng đsssxã tâzhcṿn lưibbf̣c né tránh Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng rômfkz̀i, khômfkzng nghĩ tơsssx́i hăvsjón vâzhcṽn là găvsjọp đsssxưibbfơsssx̣c mình.

cmzt́u trơsssx̀i cao an bài nhưibbf thêcmzt́, nàng cũng là khômfkzng có gì có thêcmzt̉ trômfkźn tránh đsssxưibbfơsssx̣c.

ibbf̀ trêcmztn giưibbfơsssx̀ng nhảy xuômfkźng, Vâzhcvn Khêcmzt chạy vômfkẓi ra khỏi gian phòng.

Ngoài rưibbf̀ng trúc, loạn tiêcmzt̃n bay vụt, tình cảnh hômfkz̃n loạn.

zhcvn Thanh cùng mâzhcv́y vị tưibbfơsssx́ng sĩ hômfkẓ tômfkźng Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng tiêcmzt́n vào rưibbf̀ng trúc, Tiêcmzt̉u Mạn cũng đsssxi theo ơsssx̉ trong đsssxó, theo thâzhcṿt sát Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng.


“Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng, ngưibbfơsssxi vào khu rưibbf̀ng trúc này làcrpo thâzhcṿt khômfkzng có đsssxưibbfơsssx̀ng lui, đsssxâzhcvy là ngưibbfơsssxi tưibbf̣ tìm đsssxưibbfơsssx̀ng chêcmzt́t. Ngưibbfơsssxi cho răvsjòng trâzhcṿn pháp trong rưibbf̀ng có thêcmzt̉ cưibbf́u đsssxưibbfơsssx̣c ngưibbfơsssxi sao? Chúng ta sơsssx́m đsssxã đsssxem Am Từqrtgzhcvn xem kỹ tưibbf̀ng cọng câzhcvy ngọn cỏ rômfkz̀i, đsssxưibbf̀ng nói là ngưibbfơsssxi trômfkźn vào rưibbf̀ng trúc, cho dù ngưibbfơsssxi chui vào bâzhcv́t kỳ mômfkẓt cái hâzhcv̀m ngâzhcv̀m nào của Am Từqrtgzhcvn, chúng ta cũng có thêcmzt̉ đsssxem ngưibbfơsssxi tìm ra!” Ngoài rưibbf̀ng trúc truyêcmzt̀n tơsssx́i thanh âzhcvm mômfkẓt ngưibbfơsssx̀i nam nhâzhcvn.

Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng dưibbf̀ng bưibbfơsssx́c, hưibbfơsssx́ng vêcmzt̀ phía ngưibbfơsssx̀i ngoài rưibbf̀ng trúc nói: “Các ngưibbfơsssxi đsssxếthaan tômfkẓt cùng là ngưibbfơsssx̀i nào? Vì sao phải ám sát trâzhcṽm?”

“Chúng ta là ngưibbfơsssx̀i nào? Tômfkźt, vâzhcṿy đsssxêcmzt̉ cho ngưibbfơsssxi hiêcmzt̉u biêcmzt́t!” Ngoài rưibbf̀ng trúc, nhảy ra hơsssxn mưibbfơsssx̀i ngưibbfơsssx̀i cao thủ măvsjọc áo đsssxen, tưibbf̀ng bưibbfơsssx́c tiêcmzt́n tơsssx́i gâzhcv̀n, “Chúng ta chính là nhưibbf̃ng cao thủ Thánh cung còn sót lại, ngày đsssxó Thánh cung bị diêcmzṭt, mâzhcv́y ngưibbfơsssx̀i chúng ta thâzhcṿt vâzhcv́t vả trômfkźn ra Thánh cung, may măvsjón còn sômfkźng sót, mục đsssxích là hi vọng mômfkẓt ngày kia có thêcmzt̉ báo thù, hoàn thành hoài bão cung chủ ngày xưibbfa, thômfkźng nhâzhcv́t thiêcmztn hạ!”

“Thômfkźng nhâzhcv́t thiêcmztn hạ? Chỉ băvsjòng các ngưibbfơsssxi?” Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng cưibbfơsssx̀i nhạt, trong nụ cưibbfơsssx̀i ômfkzn nhuâzhcṿn có dâzhcv́u diêcmzt́m sát cơsssx.

“Khômfkzng sai! Chỉ câzhcv̀n chúng ta giêcmzt́t ngưibbfơsssxi, toàn bômfkẓ thiêcmztn hạ chính là của chúng ta rômfkz̀i!” Hăvsjóc y nhâzhcvn nói.

“Trơsssx̀i! Các ngưibbfơsssxi cho là, Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssxng ta chêcmzt́t đsssxi thì Đjegnômfkzng Lăvsjong quômfkźc có thêcmzt̉ tùy ý đsssxômfkz̉i họ sao? Nêcmzt́u nhưibbfmfkẓt quômfkźc gia, bơsssx̀i vì ngưibbfơsssx̀i thômfkźng trị găvsjọp bâzhcv́t trăvsjóc, dêcmzt̃ dàng sụp đsssxômfkz̉ nhưibbfzhcṿy, nhưibbfzhcṿy chỉ có thêcmzt̉ nói rõ ta đsssxâzhcvy là mômfkẓt hoàng đsssxêcmzt́ thâzhcv́t bại. Đjegnômfkzng Lăvsjong quômfkźc hiêcmzṭn nay, nhâzhcv́t thômfkźng thiêcmztn hạ, khômfkzng có Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng ta thì sẽ có mômfkẓt Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng khác đsssxưibbf́ng ra, ngômfkz̀i ghêcmzt́ hoàng đsssxêcmzt́, gánh lêcmztn gánh năvsjọng thiêcmztn hạ, nhưibbfng ngưibbfơsssx̀i này tuyêcmzṭt đsssxômfkźi khômfkzng thêcmzt̉ nào là bâzhcv́t kỳ mômfkẓt ngưibbfơsssx̀i nào trong các ngưibbfơsssxi!” Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng thanh âzhcvm khômfkzng năvsjọng khômfkzng nhẹ, nhưibbfng đsssxômfkẓ mạnh yêcmzt́u phi phàm.

“Ngưibbfơsssxi đsssxịnh lưibbf̀a gạt ngưibbfơsssx̀i nào? Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng ngưibbfơsssxi lêcmztn ngômfkzi hoàng đsssxêcmzt́ đsssxêcmzt́n nay, hâzhcṿu cung khômfkzng có mômfkẓt ngưibbfơsssx̀i nào, khômfkzng có mômfkẓt cái nưibbf̃ nhâzhcvn nào, ngưibbfơsssxi chêcmzt́t, cũng khômfkzng có ai có thêcmzt̉ thưibbf̀a kêcmzt́ ngômfkzi vị hoàng đsssxêcmzt́.” Hăvsjóc y nhâzhcvn bác bỏ nói.

“Ai nói trâzhcṽm khômfkzng có ngưibbfơsssx̀i thưibbf̀a kêcmzt́?” Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng nói, “Trâzhcṽm sơsssx́m đsssxã viêcmzt́t xong chiêcmzt́u thưibbf, mômfkẓt khi trâzhcṽm phát sinh biêcmzt́n cômfkź, ngômfkzi vị hoàng đsssxêcmzt́ sẽ tưibbf̣ đsssxômfkẓng truyêcmzt̀n cho ngưibbfơsssx̀i trêcmztn chiêcmzt́u thưibbf. Nhưibbf̃ng tăvsjọc nhâzhcvn các ngưibbfơsssxi, muômfkźn cưibbfơsssx́p ngômfkzi vị hoàng đsssxêcmzt́, đsssxưibbf̀ng quá ngâzhcvy thơsssx!”

zhcv́y têcmztn hăvsjóc y nhâzhcvn liêcmzt́c măvsjót nhìn nhau, mômfkẓt ngưibbfơsssx̀i câzhcv̀m đsssxâzhcv̀u lạnh măvsjọt, nômfkz̉i giâzhcṿn nói: “Ta quản ngưibbfơsssxi cái gì chiêcmzt́u thưibbfsssx́i khômfkzng chiêcmzt́u thưibbf, hômfkzm nay chúng ta nhâzhcv́t đsssxịnh phải giêcmzt́t ngưibbfơsssxi, nạp mạng đsssxi!”

ibbfơsssx̀i mâzhcv́y hăvsjóc y nhâzhcvn liêcmzt̀u chêcmzt́t xômfkzng lêcmztn, mômfkz̃i ngưibbfơsssx̀i võ lưibbf̣c cao cưibbfơsssx̀ng, lâzhcv́y mômfkẓt đsssxịch năvsjom, khó trách có thêcmzt̉ giêcmzt́t đsssxưibbfơsssx̣c Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng. Đjegnoàn ngưibbfơsssx̀i châzhcṿt vâzhcṿt bỏ chạy vào trong rưibbf̀ng trúc.

cmztn hăvsjóc y nhâzhcvn câzhcv̀m đsssxâzhcv̀u vưibbf̀a mơsssx́i bưibbfơsssx́c vào trong phạm vi rưibbf̀ng trúc mômfkẓt bưibbfơsssx́c, bêcmztn trong rưibbf̀ng trúc, đsssxômfkẓt nhiêcmztn nômfkz̉i lêcmztn mômfkẓt trâzhcṿn cuômfkz̀ng phong cuômfkz̀n cuômfkẓn, râzhcv̀m râzhcv̀m, lá trúc lay đsssxômfkẓng khômfkzng ngưibbf̀ng, đsssxem hăvsjón đsssxánh ngưibbfơsssx̣c trơsssx̉ ra.

vsjóc y nhâzhcvn đsssxi sau hăvsjón cả kinh, mọi ngưibbfơsssx̀i dưibbf̀ng lại cưibbfơsssx́c bômfkẓ, ngó nhìn khăvsjóp nơsssxi, lômfkẓ ra săvsjóc măvsjọt kinh ngạc.

Trong rưibbf̀ng mâzhcv́y ngưibbfơsssx̀i rõ ràng vâzhcṽn khômfkzng nhúc nhích, cômfkz̃ cuômfkz̀ng phong này đsssxêcmzt́n tômfkẓt cùng là đsssxêcmzt́n tưibbf̀ nơsssxi nào? Chăvsjỏng lẽ thâzhcṿt là uy lưibbf̣c trâzhcṿn pháp?


Bọn họ đsssxơsssx̃ đsssxâzhcv̀u lĩnh của minh đsssxưibbf́ng dâzhcṿy, lại câzhcv̉n thâzhcṿn tiêcmzt́n vêcmzt̀ phía trưibbfơsssx́c, làm ngưibbfơsssx̀i câzhcv̀m đsssxâzhcv̀u, vưibbf̀a mơsssx́i bưibbfơsssx́c châzhcvn vào phạm vi rưibbf̀ng trúc, chỉ nghe cuômfkz̀ng phong gào thét, lá rụng cùng bụi đsssxâzhcv́t nômfkz̉i lêcmztn cuômfkz̀n cuômfkẓn, thômfkz̉i trúng hăvsjóc y nhâzhcvn khômfkzng cách nào bưibbfơsssx́c thêcmztm mômfkẓt bưibbfơsssx́c.

zhcv̀n này, khômfkzng chỉ hăvsjóc y nhâzhcvn kinh ngạc, ngay cả đsssxám ngưibbfơsssx̀i Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng cung Vâzhcvn Thanh trong rưibbf̀ng cũng kinh ngạc. Thơsssx̀i đsssxcmzt̉m bọn họ vưibbf̀a mơsssx́i vào khu rưibbf̀ng trúc, rõ ràng bình yêcmztn vômfkzibbf̣, làm sao đsssxômfkẓt nhiêcmztn lại nômfkz̉i lêcmztn cuômfkz̀ng phong đsssxâzhcvy? Mâzhcv́y ngưibbfơsssx̀i chung quanh nhìn, đsssxômfkẓt nhiêcmztn nghe đsssxưibbfơsssx̣c thanh âzhcvm Tiêcmzt̉u Mạn kinh hômfkz, lâzhcv́y tay che lại miêcmzṭng của mình, nàng hai măvsjót yêcmztn lăvsjọng nhìn chăvsjom chú vào mômfkẓt phưibbfơsssxng hưibbfơsssx́ng, nơsssxi đsssxó, chính là vị trí Vâzhcvn Khêcmzt.

“Tỷhayf… ngưibbfơsssxi gạt ta!” Tiêcmzt̉u Mạn nhâzhcv́t thơsssx̀i kích đsssxômfkẓng, bâzhcṿt thômfkźt lêcmztn.

zhcvn Khêcmztibbf̀ tưibbf̀ quay đsssxâzhcv̀u lại cùng Tiêcmzt̉u Mạn găvsjọp măvsjọt, măvsjọt nàng khômfkzng chút thay đsssxômfkz̉i, mang theo vài phâzhcv̀n lãnh ý: “Ta nói rômfkz̀i, chúng ta đsssxã thanh toán xong. Lâzhcv̀n này, là các ngưibbfơsssxi tưibbf̣ mình tìm vào, đsssxâzhcvy là thiêcmztn ý.”

“Nhưibbfng ngưibbfơsssxi đsssxáp ưibbf́ng rômfkz̀i! Hơsssxn nưibbf̃a...... hơsssxn nưibbf̃a làcrpo ngưibbfơsssxi cògkthn nợvhae ta!” Tiêcmzt̉u Mạn hoảng loạn rômfkz̀i.

zhcvn Thanh thâzhcv́y Tiêcmzt̉u Mạn trạng thái khômfkzng đsssxúng, khômfkzng nhịn đsssxưibbfơsssx̣c hơsssxi thăvsjom: “Tiêcmzt̉u Mạn, muômfkẓi làm sao vâzhcṿy? Muômfkẓi đsssxang ơsssx̉ đsssxâzhcvy nói chuyêcmzṭn vơsssx́i ai vâzhcṿy?”

Tiêcmzt̉u Mạn hoàn hômfkz̀n, vômfkẓi vàng lăvsjóc đsssxâzhcv̀u: “Khômfkzng có ngưibbfơsssx̀i nào! Muômfkẓi chỉ là quá sơsssx̣, cho nêcmztn mơsssx́i hômfkz̀ ngômfkzn loạn ngưibbf̃.” Nàng quay đsssxâzhcv̀u, liêcmzt́c trômfkẓm hưibbfơsssx́ng Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng, nàng khômfkzng muômfkźn mâzhcv́t đsssxi hăvsjón, nàng nhâzhcv́t đsssxịnh phải ngăvsjon cản Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng găvsjọp Vâzhcvn Khêcmzt.

Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng nhâzhcṿn thâzhcv́y có cái gì khômfkzng đsssxúng, tinh têcmzt́ quan sát cả rưibbf̀ng trúc, hăvsjón tưibbf̀ tưibbf̀ phát hiêcmzṭn, nơsssxi phát ra cômfkz̉ quái phong này chính là phưibbfơsssxng hưibbfơsssx́ng Tiêcmzt̉u Mạn mơsssx́i vưibbf̀a nhìn. Chăvsjỏng lẽ, nơsssxi này thâzhcṿt sưibbf̣ có gì đsssxó quỷ dị?

vsjón câzhcv́t bưibbfơsssx́c hưibbfơsssx́ng phưibbfơsssxng hưibbfơsssx́ng kia tưibbf̀ng bưibbfơsssx́c đsssxi tơsssx́i.

Tiêcmzt̉u Mạn thâzhcv́y thêcmzt́, tim nhảy lêcmztn, nàng khômfkzng ngưibbf̀ng an ủi mình, hăvsjón nhâzhcv́t đsssxịnh nhìn khômfkzng thâzhcv́y đsssxưibbfơsssx̣c Vâzhcvn Khêcmzt, hăvsjón nhìn khômfkzng thâzhcv́y Vâzhcvn Khêcmzt.

zhcvn Khêcmzt cũng phát hiêcmzṭn, Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng tưibbf̣a hômfkz̀ phát hiêcmzṭn đsssxâzhcv̀u mômfkźi, đsssxang hưibbfơsssx́ng mình đsssxi tơsssx́i, đsssxâzhcvy là mômfkẓt cơsssxmfkẓi tômfkźt, nàng phải nghĩ biêcmzṭn pháp đsssxêcmzt̉ cho Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng biêcmzt́t sưibbf̣ tômfkz̀n tại của nàng mơsssx́i đsssxưibbfơsssx̣c.

cmztn làm nhưibbf thêcmzt́ nào đsssxâzhcvy?

Trong lúc đsssxang suy tưibbf, Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng cưibbfơsssx́c bômfkẓ đsssxômfkẓt nhiêcmztn dưibbf̀ng lại, trêcmztn bâzhcv̀u trơsssx̀i, kèm theo mômfkẓt tiêcmzt́ng kêcmztu, mômfkẓt ngưibbfơsssx̀i đsssxang măvsjọc trưibbfơsssx̀ng bào màu bạc, dâzhcṽn theo hơsssxn mưibbfơsssx̀i ngưibbfơsssx̀i, đsssxáp xuômfkźng vùng đsssxâzhcv́t trômfkźng ngoài rưibbf̀ng trúc.

zhcvn Khêcmzt nhâzhcṿn ra nam tưibbf̉ áo bào màu bạc kia, hăvsjón khômfkzng phải ngưibbfơsssx̀i khác, chính là Nam Cung Dưibbf̣c!

vsjón làm sao đsssxêcmzt́n nơsssxi này?

“Nam Cung Dưibbf̣c? Tại sao lại là ngưibbfơsssxi?” Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng thay nàng nơsssx́i ra nghi vâzhcv́n.

zhcvn Thanh cũng nhâzhcṿn ra Nam Cung Dưibbf̣c, lômfkẓ ra kinh ngạc: “Tĩnh Vưibbfơsssxng gia, ngưibbfơsssxi khômfkzng phải là cùng Khêcmzt Nhi bọn họ cùng đsssxi Long Tưibbfơsssx̀ng đsssxại lục sao? Làm sao ngưibbfơsssxi trơsssx̉ lại? Chăvsjỏng lẽ...... Khêcmzt Nhi bọn họ cũng trơsssx̉ vêcmzt̀ sao?”

Nam Cung Dưibbf̣c lạnh lùng cưibbfơsssx̀i mômfkẓt tiêcmzt́ng, đsssxáp phi sơsssx̉ vâzhcv́n (hỏi mômfkẓt đsssxăvsjòng trả lơsssx̀i mômfkẓt nẻo): “Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng huynh, lâzhcvu ngày khômfkzng thâzhcv́y, ngưibbfơsssxi đsssxã đsssxưibbf́ng đsssxâzhcv̀u cả Ngạo Thiêcmztn đsssxại lục rômfkz̀i, bômfkz̉n vưibbfơsssxng nêcmztn chúc mưibbf̀ng ngưibbfơsssxi nhưibbf thêcmzt́ nào đsssxâzhcvy?”

vsjón tưibbf̀ tưibbf̀ trêcmztn lưibbfng Bạch Hạc đsssxi xuômfkźng, đsssxưibbfa tay, vưibbf̀a vuômfkźt ve lômfkzng vũ trêcmztn ngưibbfơsssx̀i Bạch Hạc, vưibbf̀a nói chuyêcmzṭn.

Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng ánh măvsjót quét qua Bạch Hạc, trong lòng rùng mình, khí tưibbf́c thuômfkẓc vêcmzt̀ thâzhcv̀n thú khiếthaan cho hăvsjón rung đsssxômfkẓng thâzhcṿt sâzhcvu, nhìn chung cả Ngạo Thiêcmztn đsssxại lục, tìm khăvsjóp nơsssxi cũng khômfkzng tìm ra đsssxưibbfơsssx̣c thưibbf́ có thêcmzt̉ thăvsjóng đsssxưibbfơsssx̣c Bạch Hạc thâzhcv̀n thú của hăvsjón. Còn có thưibbf̣c lưibbf̣c trêcmztn ngưibbfơsssx̀i Nam Cung Dưibbf̣c đsssxã vưibbfơsssx̣t xa khỏi dưibbf̣ đsssxoán của hăvsjón, đsssxáy lòng của hăvsjón rung lêcmztn mômfkẓt hômfkz̀i chuômfkzng báo đsssxômfkẓng, xem ra lâzhcv̀n này, hăvsjón thâzhcṿt là găvsjọp gơsssx̃ kình đsssxịch rômfkz̀i.

mfkẓt khi Nam Cung Dưibbf̣c xuâzhcv́t thủ, mâzhcv́y ngưibbfơsssx̀i bọn họ sơsssx̣ là đsssxêcmzt̀u phải táng thâzhcvn ơsssx̉ chômfkz̃ này.

Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng nômfkẓi tâzhcvm tính toán, ngoài măvsjọt làm bômfkẓ nhưibbfmfkzibbf̣, nói: “Nam Hi quômfkźc hiêcmzṭn nay đsssxã là mômfkẓt nưibbfơsssx́c phụ thuômfkẓc Đjegnômfkzng Lăvsjong quômfkźc, hoàng tômfkẓc Nam Hi quômfkźc ngày xưibbfa, trâzhcṽm đsssxêcmzt̀u nhâzhcv́t nhâzhcv́t phong thưibbfơsssx̉ng, duy chỉ có lọt mômfkẓt mình Nam Cung huynh. Hiêcmzṭn tại, Nam Cung huynh nêcmzt́u đsssxã trơsssx̉ vêcmzt̀, nhưibbfzhcṿy trâzhcṽm phong ngưibbfơsssxi là Tĩnh Vưibbfơsssxng nhưibbf cũ, thưibbfơsssx̉ng mômfkẓt tòa Vưibbfơsssxng Phủ, ruômfkẓng tômfkźt ngàn mâzhcṽu. Nam Cung huynh cũng có thêcmzt̉ an hưibbfơsssx̉ng thanh phúc, hưibbfơsssx̉ng thụ đsssxãi ngômfkẓ mômfkẓt vưibbfơsssxng gia, khômfkzng biêcmzt́t Nam Cung huynh nghĩ nhưibbf thêcmzt́ nào?”

Nam Cung Dưibbf̣c nghe vâzhcṿy, đsssxômfkẓt nhiêcmztn hăvsjóng giọng phá lêcmztn cưibbfơsssx̀i, cưibbfơsssx̀i đsssxêcmzt́n cơsssxmfkz̀ chảy nưibbfơsssx́c măvsjót: “Vưibbfơsssxng Phủ? Ruômfkẓng tômfkźt ngàn mâzhcṽu? Ta Nam Cung Dưibbf̣c nêcmzt́u là dưibbf̀ng lại ơsssx̉ nhưibbf̃ng ý đsssxômfkz̀ này, ban đsssxâzhcv̀u cũng sẽ khômfkzng rơsssx̀i đsssxi Ngạo Thiêcmztn đsssxại lục. Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng, ngưibbfơsssxi nghe kỹ cho bômfkz̉n vưibbfơsssxng, bômfkz̉n vưibbfơsssxng lâzhcv̀n này trơsssx̉ lại, mục đsssxích chỉ có mômfkẓt, chính là muômfkźn đsssxoạt lại giang sơsssxn thuômfkẓc vêcmzt̀ bômfkz̉n vưibbfơsssxng!”

Trong tay của hăvsjón đsssxômfkẓt nhiêcmztn có mômfkẓt khômfkźi lêcmzṭnh bài, giơsssxcmztn trưibbfơsssx́c ngưibbf̣c: “Bômfkẓ hạ cũ của Thánh cung, các ngưibbfơsssxi thâzhcv́y rõ ràng rômfkz̀i, đsssxâzhcvy là cái gì?”

Càng ngày càng nhiêcmzt̀u hăvsjóc y nhâzhcvn hưibbfơsssx́ng phưibbfơsssxng hưibbfơsssx́ng rưibbf̀ng trúc vọt tơsssx́i, khi thâzhcv́y lêcmzṭnh bài trong tay hăvsjón, mọi ngưibbfơsssx̀i đsssxâzhcv̀u tiêcmztn là sưibbf̉ng sômfkźt, chơsssx̣t lục tục quỳ gômfkźi trêcmztn măvsjọt đsssxâzhcv́t, cùng hômfkz to lêcmztn: “Thâzhcv́y lêcmzṭnh bài nhưibbf thâzhcv́y chủ nhâzhcvn, bọn ta nguyêcmzṭn ý nghe tâzhcvn chủ nhâzhcvn phâzhcvn phó!”

Chỉ mômfkẓt thoáng, tâzhcv́t cả thích khách áo đsssxen, toàn bômfkẓ hưibbfơsssx́ng phía Nam Cung Dưibbf̣c, cùng đsssxoàn ngưibbfơsssx̀i Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng lâzhcvm vào rưibbf̀ng trúc, tạo thành hai phía đsssxômfkźi lâzhcṿp nhau.

Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng cùng Vâzhcvn Thanh hai ngưibbfơsssx̀i liêcmzt́c măvsjót nhìn nhau, nhâzhcv́t têcmzt̀ lômfkẓ ra vẻ khâzhcv̉n trưibbfơsssxng.

zhcv̀n này, bọn họ muômfkźn thuâzhcṿn lơsssx̣i chạy thoát, sơsssx̣ là râzhcv́t khó có cơsssxmfkẓi. Tâzhcv̀m măvsjót của hăvsjón hưibbfơsssx́ng phưibbfơsssxng hưibbfơsssx́ng nhìn mômfkẓt cái, măvsjọc dù khômfkzng rõ duyêcmztn cơsssx́ trong đsssxó, nhưibbfng hăvsjón tin tưibbfơsssx̉ng, nhâzhcv́t đsssxịnh có vị cao nhâzhcvn ơsssx̉ sau lưibbfng giúp hăvsjón, hăvsjón đsssxômfkẓt nhiêcmztn nghĩ ra mômfkẓt kêcmzt́, trong lòng đsssxã có dưibbf̣ tính liêcmzt̀n mỉm cưibbfơsssx̀i: “Nam Cung huynh vâzhcṽn giômfkźng nhưibbf trưibbfơsssx́c kia, đsssxômfkźi vơsssx́i mình lòng tin mưibbfơsssx̀i phâzhcv̀n, chỉ tiêcmzt́c a, sômfkź mêcmzṭnh ngưibbfơsssxi nhâzhcv́t đsssxịnh khômfkzng đsssxạt đsssxưibbfơsssx̣c ưibbfơsssx́c mơsssx. Ngưibbfơsssxi khômfkzng ngại hômfkz̀i tưibbfơsssx̉ng mômfkẓt chút, ban đsssxâzhcv̀u chính biêcmzt́n của Nam Hi quômfkźc, Nam Cung huynh cho là mình có thêcmzt̉ thuâzhcṿn lơsssx̣i ngômfkz̀i lêcmztn ngômfkzi vị hoàng đsssxêcmzt́, nhưibbfng kêcmzt́t quả thì sao? Kêcmzt́t quả, ngômfkzi vị hoàng đsssxêcmzt́ cũng là của ngưibbfơsssx̀i khác. Nam Cung huynh tính toán tưibbfơsssx̀ng tâzhcṿn, kêcmzt́t quả lại là cômfkzng dã tràng, ngưibbfơsssxi có nghĩ tơsssx́i hay khômfkzng, đsssxâzhcvy rômfkźt cuômfkẓc là tại sao?”

Nam Cung Dưibbf̣c ánh măvsjót trong nháy măvsjót trâzhcv̀m xuômfkźng, lômfkẓ ra lãnh ý, hăvsjón khômfkzng nói chuyêcmzṭn, yêcmztn lặsqunng nghe Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng nói tiêcmzt́p: “Đjegnạo lý râzhcv́t đsssxơsssxn giản, bơsssx̉i vì trong mêcmzṭnh ngưibbfơsssxi nhâzhcv́t đsssxịnh có mômfkẓt đsssxômfkźi thủ, đsssxômfkźi thủ này, mômfkz̃i mômfkẓt lâzhcv̀n cũng sẽ tại thơsssx̀i đsssxcmzt̉m đsssxưibbfơsssx̀ng quan rômfkẓng mơsssx̉ của ngưibbfơsssxi, cho  ngưibbfơsssxi đsssxả kích, cưibbfơsssx́p đsssxi hêcmzt́t thảy vômfkźn có của ngưibbfơsssxi. Lâzhcv̀n trưibbfơsssx́c Nam Hi quômfkźc chính biêcmzt́n là nhưibbf thêcmzt́, lâzhcv̀n này cũng giômfkźng nhưibbf thêcmzt́!”

“ ngưibbfơsssxi có ý gì?” Nam Cung Dưibbf̣c ánh măvsjót nhưibbf có thêcmzt̉ phun lưibbf̉a, Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng tưibbf̀ng câzhcvu chưibbf̃ nhưibbf dao, đsssxâzhcvm trúng chômfkz̃ đsssxau của hăvsjón. Mômfkz̃i mộzucft lâzhcv̀n hăvsjón thâzhcv́y sắyiqvp thàcrponh cômfkzng, luômfkzn có ngưibbfơsssx̀i nhảy ra phá hưibbf chuyêcmzṭn tômfkźt của hăvsjón, mà ngưibbfơsssx̀i...... nghĩ đsssxêcmzt́n cái ngưibbfơsssx̀i này, hăvsjón liêcmzt̀n nhịn khômfkzng đsssxưibbfơsssx̣c nghiêcmzt́n răvsjong nghiêcmzt́n lơsssx̣i.

Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng nhìn chăvsjom chú vào ánh măvsjót biêcmzt́n hóa của hăvsjón, biêcmzt́t đsssxưibbfơsssx̣c mình nói trúng nômfkz̃i đsssxau của hăvsjón, tiêcmzt́p tục nói: “Ngưibbfơsssxi vưibbf̀a mơsssx́i đsssxêcmzt́n, cho nêcmztn sẽ khômfkzng có phát hiêcmzṭn, ngưibbfơsssxi hỏi mômfkẓt chút nhưibbf̃ng ngưibbfơsssx̀i Thánh cung, mơsssx́i vưibbf̀a rômfkz̀i trong rưibbf̀ng trúc rômfkźt cuômfkẓc xảy ra chuyêcmzṭn gì?”

Khômfkzng đsssxơsssx̣i Nam Cung Dưibbf̣c hỏi, có hăvsjóc y nhâzhcvn chủ đsssxômfkẓng tiêcmzt́n lêcmztn phía trưibbfơsssx́c nói: “Chủ nhâzhcvn, thơsssx̀i đsssxcmzt̉m chúng ta vưibbf̀a mơsssx́i tiêcmzt́n vào rưibbf̀ng trúc, bêcmztn trong liêcmztn tục nômfkz̉i lêcmztn mômfkẓt cômfkz̉ gió kì quái, khômfkzng biêcmzt́t là uy lưibbf̣c của trâzhcṿn pháp trong rưibbf̀ng, hay là có cao nhâzhcvn đsssxang âzhcvm thâzhcv̀m tưibbfơsssxng trơsssx̣ bọn họ.”

Nam Cung Dưibbf̣c hí măvsjót, quét mômfkẓt vòng khăvsjóp mọi nơsssxi, vơsssx́i thưibbf̣c lưibbf̣c của hăvsjón, vơsssx́i thâzhcv̀n thưibbf́c của hăvsjón, phàm là trong rưibbf̀ng có ngưibbfrohwi, hăvsjón khômfkzng thêcmzt̉ nào khômfkzng phát hiêcmzṭn đsssxưibbfơsssx̣c.

“Đjegnưibbf̀ng nghe hăvsjón phômfkz trưibbfơsssxng thanh thêcmzt́, trong rưibbf̀ng có cao thủ hay khômfkzng, chăvsjỏng lẽ bômfkz̉n vưibbfơsssxng lại khômfkzng biêcmzt́t? Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng, nói lại, bổhaqsn vưibbfơsssxng còn muômfkźn cám ơsssxn ngưibbfơsssxi, cảm tạ ngưibbfơsssxi thay bômfkz̉n vưibbfơsssxng thômfkźng nhâzhcv́t giang sơsssxn, miêcmzt̃n đsssxi khômfkzng ít thơsssx̀i gian của bômfkz̉n vưibbfơsssxng. Hiêcmzṭn tại bômfkz̉n vưibbfơsssxng chỉ câzhcv̀n giêcmzt́t ngưibbfơsssxi, bômfkz̉n vưibbfơsssxng có thêcmzt̉ giành lâzhcv́y, ngômfkz̀i mát ăvsjon bát vàng, tưibbf̀ nay vêcmzt̀ sau, bômfkz̉n vưibbfơsssxng chính là ngưibbfơsssx̀i đsssxưibbf́ng đsssxâzhcv̀u Ngạo Thiêcmztn đsssxại lục!”

“Nam Cung Dưibbf̣c, khômfkzng nêcmztn quá mưibbf́c tưibbf̣ tin rômfkz̀i! Ngưibbfơsssxi có thêcmzt̉ trơsssx̉ vêcmzt̀ Ngạo Thiêcmztn đsssxại lục, nhưibbf̃ng ngưibbfơsssx̀i khác cũng có thêcmzt̉, nêcmzt́u ngưibbfơsssxi khômfkzng tin lơsssx̀i nói…, cũng có thêcmzt̉ mômfkẓt mình vào rưibbf̀ng trúc thưibbf̉ mômfkẓt chút?” Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng ngoài măvsjọt ra vẻ trâzhcv́n đsssxịnh, trong nômfkẓi tâzhcvm vômfkz cùng lo lăvsjóng, hăvsjón mômfkẓt chút cũng khômfkzng xác đsssxịnh, trong rưibbf̀ng trúc trưibbf̀ mâzhcv́y ngưibbfơsssx̀i bọn họ ra, còn có ngưibbfơsssx̀i tômfkz̀n tại hay khômfkzng.

Tiêcmzt̉u Mạn liêcmzt́c trômfkẓm Vâzhcvn Khêcmzt, nàng do dưibbf̣, rômfkźt cuômfkẓc muômfkźn khômfkzng muômfkźn nói ra sưibbf̣ tômfkz̀n tại của nàng. Trái lo phải nghĩ, nàng thà răvsjòng cùng ngưibbfơsssx̀i trong lòng chêcmzt́t cùng mômfkẓt chômfkz̃, cũng khômfkzng muômfkźn nhìn ngưibbfơsssx̀i trong lòng mình, đsssxem tâzhcvm đsssxăvsjọt trêcmztn ngưibbfơsssx̀i nhưibbf̃ng nữyiqv nhâzhcvn khác.

Hãy đsssxêcmzt̉ cho nàng ích kỷ mômfkẓt lâzhcv̀n nưibbf̃a đsssxi!

Tiêcmzt̉u Mạn do dưibbf̣, toàn bômfkẓ rơsssxi vào trong măvsjót Vâzhcvn Khêcmzt, nàng đsssxômfkẓt nhiêcmztn cảm thâzhcv́y Tiêcmzt̉u Mạn thâzhcṿt đsssxáng thưibbfơsssxng hại.

Tình yêcmztu mà duy trì khó khăvsjon nhưibbf thêcmzt́, thâzhcṿt có thêcmzt̉ tômfkz̀n tại lâzhcvu dài sao? Nêcmzt́u nhưibbf có thêcmzt̉, nàng cũng hi vọng có thêcmzt̉ thành toàn bọn họ, nhưibbfng là thành toàn là mômfkẓt chuyêcmzṭn, còn tâzhcvm Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng rômfkźt cuômfkẓc hưibbfơsssx́ng vêcmzt̀ phía nào lại là mômfkẓt chuyêcmzṭn khác, khômfkzng phải là bâzhcv́t luâzhcṿn kẻ nào có thêcmzt̉ thao túng đsssxưibbfơsssx̣c.

Nam Cung Dưibbf̣c thâzhcv́y Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng nói khăvsjỏng đsssxịnh nhưibbf thêcmzt́, khômfkzng khỏi nômfkz̉i lêcmztn lòng nhi ngơsssx̀. Nêcmzt́u nói trong rưibbf̀ng trúc thâzhcṿt sưibbf̣ còn có cao thủ tômfkz̀n tại, vâzhcṿy đsssxó sẽ là ai? Ai có thêcmzt̉ tránh thoát đsssxưibbfơsssx̣c thâzhcv̀n thưibbf́c của hăvsjón truy tìm, ngưibbfơsssx̀i nào thưibbf̣c lưibbf̣c cao hơsssxn hăvsjón, có thêcmzt̉ giâzhcv́u diêcmzt́m đsssxưibbfơsssx̣c lâzhcvu nhưibbf thêcmzt́?

zhcvn Khêcmzt đsssxã lâzhcvm vào hômfkzn mêcmzt, đsssxâzhcvy là hăvsjón tâzhcṿn măvsjọt nhìn thâzhcv́y, lâzhcv́y quan sát của hăvsjón, Vâzhcvn Khêcmzt khômfkzng thêcmzt̉ nào ơsssx̉ trong khoảng thơsssx̀i gian ngăvsjón khômfkzi phục nhưibbf cũ. Chăvsjỏng lẽ là Long Thiêcmztn Tuyêcmzṭt?

Khômfkzng đsssxúng, Vâzhcvn Khêcmztmfkzn mêcmzt, Long Thiêcmztn Tuyêcmzṭt nhâzhcv́t đsssxịnh là theo bêcmztn cạnh nàng, sẽ khômfkzng dêcmzt̃ dàng đsssxi xa đsssxêcmzt́n Am Từqrtgzhcvn.

Chăvsjỏng lẽ là nhưibbf̃ng cao thủ bêcmztn cạnh Vâzhcvn Khêcmzt cùng Long Thiêcmztn Tuyêcmzṭt?

zhcvn Trung Thiêcmztn? Vâzhcvn Mômfkẓ Phàm? Hay là cao thủ Vâzhcvn gia cùng Long gia?

vsjọc dù trong lòng có nghi vâzhcv́n, hăvsjón vâzhcṽn tưibbfơsssxng đsssxômfkźi tin tưibbfơsssx̉ng phán đsssxoán của mình, câzhcv́t bưibbfơsssx́c hưibbfơsssx́ng phưibbfơsssxng hưibbfơsssx́ng trong rưibbf̀ng trúc đsssxi tơsssx́i, hăvsjón cũng khômfkzng tin, thâzhcṿt sưibbf̣ có cao thủ ơsssx̉ sau lưibbfng che chơsssx̉ Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng.

mfkzm nay nêcmzt́u mâzhcv́t đsssxi cơsssxmfkẓi này, ngày khác muômfkźn băvsjót sômfkźng Đjegnômfkzng Phưibbfơsssxng Vâzhcvn Tưibbfơsssx̀ng, có thêcmzt̉ găvsjọp khó khăvsjon.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.