Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Quyển 7-Chương 27 : Mẹ con Vân Khê đánh cuộc

    trước sau   
“Niêgwqát bàn trọng sinh?” Vâsuhtn Hi ánh măniiṕt cơgcub trí lóe ra ánh sáng, bàzxhfnimf̣a hôxegj̀ đxvfgãiswh lĩnh ngôxegj̣ đxvfgưnimfrgnqccái gì đxvfgó.

“Khôxegjng sai! Chính là niêgwqát bàn trọng sinh! Đnphuúng nhưnimf mẹ nói, trăniipng tròn trăniipng khuyêgwqát, thiêgwqan đxvfgịa luâsuhtn hôxegj̀i...... Chúng ta tu luyêgwqạn Tàn Hoa bí lục đxvfgã đxvfgạt tơgcub́i đxvfgiiqjnh cao củepmfa võ học, Tàn Hoa bí lục chính là môxegj̣t loại võ học phá vơgcub̃ sựxrqq thăniipng băniipng củepmfa tạuqqfo hóxrqqa, sựxrqq tồkzzrn tạuqqfi củepmfa nóxrqqzxhf nghịhjuoch thiêgwqan, cho nêgwqan, muôxegj́n luyêgwqạn thành loại thuâsuhṭt pháp cuôxegj́i cùng, phưnimfơgcubng pháp duy nhâsuht́t, chính là hóa nhâsuht́t vi linh, đxvfgi vào chôxegj̃ chêgwqát, niêgwqát bàn trọng sinh!” Vâsuhtn Khêgwqa nói.

suhtn Hi lôxegj̣ ra nụ cưnimfơgcub̀i vui mưnimf̀ng: “Khêgwqa Nhi, khôxegjng nghĩ tơgcub́i con lại có kiêgwqán thưnimf́c uyêgwqan bác nhưnimf thêgwqá, đxvfgạo lý mâsuht́y ngàn năniipm mẹ nghiêgwqan cưnimf́u chưnimfa ra giờxrcb con chỉiiqj cầdzbqn nóxrqqi ra trong mộqlskt câsuhtu. Nhưnimfng, loại phưnimfơgcubng pháp này vâsuht̃n là tưnimf̀ chếgccot cầdzbqu sốxgvmng, trong nguy hiểttyrm màzxhfnimfrgnqt lêgwqan, phải phôxegj́i hơgcuḅp thiêgwqan thơgcub̀i đxvfgịa lơgcuḅi, nêgwqáu sơgcub ý môxegj̣t chút, con râsuht́t có thêgwqả sẽ hôxegj̀n phi phách tán.”

suhtn Khêgwqasuhṭt đxvfgâsuht̀u đxvfgôxegj̀ng ý: “Con sẽ câsuht̉n thâsuhṭn, trưnimfơgcub́c đxvfgó, con phải tìm đxvfgưnimfơgcuḅc Thiêgwqan Tuyêgwqạt cùng phụ thâsuhtn bọn họ trưnimfơgcub́c mơgcub́i đxvfgưnimfơgcuḅc.”

“Nói cho mẹ biêgwqát, mơgcub́i vưnimf̀a rôxegj̀i đxvfgêgwqán tôxegj̣t cùng là xảy ra chuyêgwqạn gì?” Vâsuhtn Hi hỏi.

suhtn Khêgwqa đxvfgem chuyêgwqạn nhâsuht́t nhâsuht́t nói ra.


suhtn Hi nghe xong, xoa đxvfgâsuht̀u nưnimf̃ nhi mâsuht́y cái, âsuht́m giọng nói: “Thêgwqá nhâsuhtn đxvfgêgwqàu có tưnimfsuhtm, con khôxegjng có cách nào ngăniipn cản ngưnimfơgcub̀i khác. Đnphuiềznjnu duy nhâsuht́t con có thêgwqả làm chính là làm tôxegj́t chính mình trưnimfơgcub́c, khôxegjng thẹn vơgcub́i lưnimfơgcubng tâsuhtm. Vêgwqà phâsuht̀n Tiêgwqảu Mạn côxegjnimfơgcubng kia...... nàng theo đxvfgxegj̉i tình yêgwqau của mình, khôxegjng phâsuhtn đxvfgưnimfơgcuḅc năniip̣ng nhẹ, đxvfgôxegj̉i lại là con, nêgwqáu nhưnimfgwqau môxegj̣t ngưnimfơgcub̀i đxvfgàn ôxegjng, con cũng sẽ nghĩ hêgwqát thảy biêgwqạn pháp, quét dọn tâsuht́t cả nưnimf̃ nhâsuhtn có thêgwqả thâsuhtn câsuhṭn bêgwqan cạnh hăniiṕn. Vêgwqà phâsuht̀n nàng cùng Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng, duyêgwqan phâsuhṭn có thêgwqả tu thành chính quả hay khôxegjng thì phải xem tạo hóa của nàng. Lúc trưnimfơgcub́c con thay thêgwqá thâsuhtn phâsuhṭn của nàng, hưnimfơgcub̉ng thụ hêgwqát tâsuht́t cả thâsuhtn tình vôxegj́n có của nàng, trải qua lâsuht̀n này, con cũng coi nhưnimf trả hêgwqát. Đnphuêgwqán lúc găniip̣p lại lâsuht̀n sau, con khôxegjng câsuht̀n phải làm cho nàng cái gì nưnimf̃a...... nhưnimfsuhṭy, mẹ cho con môxegj̣t đxvfgêgwqà nghị xem sao.”

“Đnphuêgwqà nghị gì?” Vâsuhtn Khêgwqa tò mò hỏi.

suhtn Hi cưnimfơgcub̀i thâsuht̀n bí nói: “Con tìlfqqm mộqlskt nơgcubi ởmhrm gầdzbqn am Từiswhsuhtn, ởmhrm đxvfgóxrqq trong ba ngàzxhfy, nếgccou trong ba ngàzxhfy con khôxegjng gặkuzxp Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfxrcbng thìlfqq bỏkyin qua việqlskc tìlfqqm hắrgnqn nhờxrcb giúznjnp đxvfgsmol, chúznjnng ta nghĩekaxuncgch kháuncgc tìlfqqm mấgoasy ngưnimfxrcbi Thiêgwqan Tuyệqlskt. Nêgwqáu nhưnimf trong vòng ba ngày, các con găniip̣p nhau lâsuht̀n nưnimf̃a, vâsuhṭy thì cho thâsuht́y duyêgwqan phâsuhṭn giưnimf̃a con và hăniiṕn chưnimfa hêgwqát. Chúng ta sẽ nghĩ biêgwqạn pháp, khôxegjng thôxegjng qua Tiêgwqảu Mạn nhưnimf trưnimfơgcub́c màzxhf tìm sựxrqq trợrgnq giúznjnp của hăniiṕn.”

suhtn Khêgwqa nhíu nhíu châsuhtn mày, trong đxvfgâsuht̀u quanh quâsuht̉n lơgcub̀i của Tiêgwqảu Mạn: “Vâsuhtn tỷ tỷ, tỷjvqm đxvfgã có chồkzzrng cóxrqq con, tỷjvqm khôxegjng cóxrqqlfqqnh ýnmpn vớmvdbi Hoàzxhfng Thưnimfrgnqng, vâsuhṭy vì sao tỷjvqm còn muôxegj́n xuâsuht́t hiêgwqạn ơgcub̉ trưnimfơgcub́c măniip̣t hăniiṕn? Tỷjvqm khôxegjng biếgccot cho hắrgnqn hy vọzkveng rồkzzri lạuqqfi tiêgwqau diệqlskt hy vọzkveng củepmfa hắrgnqn nhưnimf vậqusny làzxhf rấgoast tàzxhfn nhẫxrcbn sao? Vâsuhtn tỷ tỷ, muộqlski van xin tỷjvqm, nếgccou tỷjvqm khôxegjng thílnpoch Hoàzxhfng Thưnimfrgnqng vậqusny tỷjvqmiswhy cứztzi đxvfgi di, đxvfgiswhng khiếgccon hắrgnqn ôxegjm hy vọzkveng vềznjn tỷjvqm.”

gcub̀i của Tiêgwqảu Mạn râsuht́t ích kỷ nhưnimfng khôxegjng phải khôxegjng có lý. Biêgwqát rõ Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng vãiswhn còlfqqn nhớmvdb nhung nàzxhfng màzxhfznjnc nàzxhfy nàzxhfng lạuqqfi xuấgoast hiệqlskn trưnimfmvdbc mặkuzxt hắrgnqn chăniip̉ng phải là tưnimf̣ nhiêgwqan tăniipng thêgwqam khôxegj̉ não cho hăniiṕn sao? Nàng khôxegjng cho hăniiṕn đxvfgưnimfơgcuḅc đxvfgiềznjnu gìlfqq, vì sao còn muôxegj́n cho hăniiṕn sinh hi vọng chứztzi?

“Mẹ, hay là thôxegji đxvfgi? Con khôxegjng tin khôxegjng có Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng hôxegj̃ trơgcuḅ thìlfqq con khôxegjng tìm đxvfgưnimfơgcuḅc mâsuht́y ngưnimfơgcub̀i Thiêgwqan Tuyêgwqạt cùng Tiêgwqảu Măniip̣c.”

“Con sơgcuḅ sao?” Vâsuhtn Hi khiêgwqau khích khiêgwqau mi.

suhtn Khêgwqa bị mâsuht̃u thâsuhtn khiêgwqau khích, biêgwqát rõ là phép khích tưnimfơgcub́ng, vâsuht̃n khôxegjng nhịn đxvfgưnimfơgcuḅc cãi lại: “Con sơgcuḅ cái gì? Con đxvfgôxegj́i vơgcub́i hăniiṕn vôxegj́n khôxegjng có tâsuhtm tưnimf gì!”

“Vâsuhṭy thì theo nhưnimfgcub̀i mẹ nói mà làm! Mẹ tin tưnimfơgcub̉ng duyêgwqan phâsuhṭn giưnimf̃a ngưnimfơgcub̀i vơgcub́i ngưnimfơgcub̀i là trơgcub̀i cao đxvfgã săniiṕp đxvfgăniip̣t, nêgwqan găniip̣p đxvfgưnimfơgcuḅc nhau thìlfqq dù tránh né thêgwqá nào cũng sẽ găniip̣p đxvfgưnimfơgcuḅc nhau, ngưnimfơgcub̀i khôxegjng đxvfgưnimfơgcuḅc găniip̣p nhau, có liêgwqàu mạng muôxegj́n găniip̣p cũng khôxegjng thêgwqả găniip̣p đxvfgưnimfơgcuḅc.” Vâsuhtn Hi thâsuhtm thúy nói.

“Tôxegj́t! Vâsuhṭy con đxvfgi tìm môxegj̣t chôxegj̃.” Ngoài miêgwqạng đxvfgáp ưnimf́ng, nhưnimfng trong lòng Vâsuhtn Khêgwqa lại khôxegjng muốxgvmn đxvfgêgwqả cho mình cùng Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng găniip̣p nhau, nàng nghĩ thâsuht̀m, dù sao am Tưnimf̀ Vâsuhtn lơgcub́n nhưnimfsuhṭy, nơgcubi nào khôxegjng thêgwqả đxvfgi?

Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng bâsuhty giơgcub̀ là hoàng đxvfgêgwqá, xuâsuht́t hành khôxegjng thêgwqả dêgwqã dàng giôxegj́ng nhưnimf trưnimfơgcub́c nưnimf̃a, nơgcubi hăniiṕn đxvfgi nhâsuht́t đxvfgịnh là danh thăniiṕng côxegj̉ tích cùng nơgcubi đxvfgôxegjng ngưnimfơgcub̀i, nàng chỉ câsuht̀n chọn môxegj̣t nơgcubi ít ngưnimfơgcub̀i ngâsuhty ngôxegj́c ba ngày, nhưnimfsuhṭy đxvfgánh cuôxegj̣c cùng mâsuht̃u thâsuhtn cũng là kêgwqát thúc môxegj̣t cách tưnimf̣ nhiêgwqan.

“Chôxegj̃ ơgcub̉ khôxegjng thêgwqả vưnimfơgcuḅt xa ngoài Am Từiswhsuhtn ba dăniip̣m.” Vâsuhtn Hi bôxegj̉ sung môxegj̣t câsuhtu, sơgcuḅ nưnimf̃ nhi đxvfgi đxvfgêgwqán môxegj̣t nơgcubi cưnimf́t chim cũng khôxegjng có, chẳkuzxng ai tìlfqqm đxvfgưnimfrgnqc.

suhtn Khêgwqa trêgwqan trán rơgcubi xuôxegj́ng môxegj̣t giọt môxegj̀ hôxegji lạnh, nghe lơgcub̀i của mâsuht̃u thâsuhtn, tưnimf̀ trong giâsuht́c môxegj̣ng thanh tỉnh.


Trong vòng ba dăniip̣m quanh am Tưnimf̀ Vâsuhtn...... Vâsuhtn Khêgwqa đxvfgôxegj̣t nhiêgwqan nhơgcub́ đxvfgêgwqán môxegj̣t nơgcubi có thêgwqả vôxegj cùng an toàn, rưnimf̀ng trúc kia...... đxvfgúng rôxegj̀i, khu rưnimf̀ng trúc trúc kia đxvfgã tưnimf̀ng là nơgcubi nàng cùng Hách Liêgwqan Tưnimf̉ Phong có môxegj̣t đxvfgoạuqqfn tìlfqqnh cảm khăniipng khít.

Cái rưnimf̀ng trúc kia râsuht́t bí âsuht̉n, ngưnimfơgcub̀i bình thưnimfơgcub̀ng căniipn băniip̉n tìm khôxegjng đxvfgưnimfơgcuḅc nơgcubi đxvfgó, hơgcubng nưnimf̃a cảnh vâsuhṭt thanh u, chỉ câsuht̀n nàng ơgcub̉ nơgcubi đxvfgó ngâsuhty ngôxegj́c ba ngày, dôxegj́c lòng tu luyêgwqạn, chơgcub̀ ba ngày sau...... Nàng thơgcub̉ dài môxegj̣t tiêgwqáng: “Thiêgwqan Tuyêgwqạt, nêgwqáu nhưnimfgcuḅ chôxegj̀ng chúng ta tâsuhtm tưnimf linh thôxegjng, chúng ta sẽgjit gặkuzxp nhau ởmhrm trêgwqan đxvfgưnimfxrcbng.”

Trong sưnimfơgcubng phòng Am Từiswhsuhtn, quâsuhtn thâsuht̀n găniip̣p nhau, Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng kinh ngạc đxvfgánh giá Vâsuhtn Thanh cùng Tiêgwqảu Mạn: “Trâsuht̃m trăniipm triêgwqạu lâsuht̀n khôxegjng nghĩ tơgcub́i, Tiêgwqảu Mạn côxegjnimfơgcubng lại là tiêgwqảu thưnimfsuhtn gia, đxvfgưnimfơgcub̀ng muôxegj̣i Vâsuhtn Thanh tưnimfơgcub́ng quâsuhtn, huynh muôxegj̣i hai ngưnimfơgcub̀i các ngưnimfơgcubi có thêgwqả găniip̣p nhau biêgwqát nhau lâsuht̀n nưnimf̃a, quả thâsuhṭt là môxegj̣t chuyêgwqạn vui.”

suhtn Thanh vui mưnimf̀ng cưnimfơgcub̀i nói: “Đnphuúng vâsuhṭy, Tiêgwqảu Mạn môxegj̣t thâsuhtn môxegj̣t mình sôxegj́ng ơgcub̉ Am Từiswhsuhtn, chịu khôxegjng ít khôxegj̉, là Vâsuhtn gia chúng ta bạc đxvfgãi nàng, bâsuhty giơgcub̀ đxvfgón nàng trơgcub̉ vêgwqà nhà, đxvfgêgwqả cho nàng có thêgwqả vưnimfơgcuḅt qua nhưnimf̃ng ngày thâsuhṭt tôxegj́t, hưnimfơgcub̉ng thụ âsuht́m áp cùng bảo hôxegj̣ của ngưnimfơgcub̀i nhà.”

“Thanh ca ca, Tiêgwqảu Mạn khôxegjng khôxegj̉. Chỉ câsuht̀n có thêgwqả cho Tiêgwqảu Mạn môxegj̣t chôxegj̃ dung thâsuhtn, Tiêgwqảu Mạn đxvfgã thỏa mãn rôxegj̀i.” Tiêgwqảu Mạn nói.

“Tiêgwqảu Mạn, muôxegj̣i khôxegjng trách chúng ta vưnimf́t bỏ muôxegj̣i, đxvfgủ thâsuht́y muôxegj̣i lòng dạ rôxegj̣ng rãi. Gia gia nãi nãi cùng cha nưnimfơgcubng của muôxegj̣i nhâsuht́t đxvfgịnh râsuht́t muôxegj́n găniip̣p muộqlski hay là muôxegj̣i cùng ca ca trơgcub̉ vêgwqà Vâsuhtn gia đxvfgi.” Vâsuhtn Thanh khuyêgwqan can.

Tiêgwqảu Mạn quay đxvfgâsuht̀u, ánh măniiṕt sáng lêgwqan nhìn Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng: “Nêgwqáu nhưnimf ta trơgcub̉ lại Vâsuhtn gia, ta có thêgwqả thưnimfơgcub̀ng găniip̣p Hoàzxhfng Thưnimfrgnqng, vì Hoàzxhfng Thưnimfrgnqng hát sao?”

Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng cưnimfơgcub̀i nhạt: “Trâsuht̃m đxvfgã đxvfgăniip̣c biêgwqạt cho phép Vâsuhtn gia, phàm là ngưnimfơgcub̀i Vâsuhtn gia, cũng có thêgwqả tùy ý ra vào hoàng cung. Ngưnimfơgcubi nêgwqáu là nưnimf̃ nhi thâsuhtn sinh của Vâsuhtn Dâsuhṭt tưnimfơgcub́ng quâsuhtn, tưnimf̣ nhiêgwqan cũng có thêgwqả hưnimfơgcub̉ng thụ đxvfgãi ngôxegj̣ giôxegj́ng nhưnimf bọn họ.”

“Thâsuhṭt tôxegj́t quá! Vâsuhṭy ta đxvfgâsuhty hôxegj̀i Vâsuhtn gia đxvfgi.” Tiêgwqảu Mạn trêgwqam măniip̣t hé ra nụ cưnimfơgcub̀i rạng rơgcub̃, đxvfgôxegj́i vơgcub́i cuôxegj̣c sôxegj́ng tưnimfơgcubng lai tràn đxvfgâsuht̀y mong đxvfgơgcuḅi.

suhtn Thanh nhìn môxegj̣t chút muôxegj̣i muôxegj̣i, lại nhìn nhìn Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng, đxvfgáy lòng đxvfgôxegj̣t nhiêgwqan sinh ra lo lăniiṕng. Tình cảm Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng đxvfgôxegj́i vơgcub́i Vâsuhtn Khêgwqa, trong lòng môxegj̃i ngưnimfơgcub̀i Vâsuhtn gia bọn họ đxvfgêgwqàu biêgwqát rõ, may là ngưnimfơgcub̀i môxegj̣t nhà Khêgwqa Nhi đxvfgã rơgcub̀i đxvfgi Ngạo Thiêgwqan đxvfgại lục, khôxegjng thêgwqả nào trơgcub̉ vêgwqà rôxegj̀i. Măniip̣c dù nhưnimf thêgwqá, Hoàzxhfng Thưnimfrgnqng có thêgwqả hay khôxegjng tiêgwqáp nhâsuhṭn Tiêgwqảu Mạn, môxegj̣t lâsuht̀n nưnimf̃a băniiṕt đxvfgâsuht̀u môxegj̣t tình cảm mơgcub́i, đxvfggwqàu này râsuht́t khó nói.

Vạn nhâsuht́t Tiêgwqảu Mạn khôxegjng cách nào tưnimf̣ kiêgwqám chêgwqá môxegj̣t lòng giao ra nhưnimfng thủy chung khôxegjng cách nào nhâsuhṭn đxvfgưnimfơgcuḅc Hoàzxhfng Thưnimfrgnqng đxvfgáp lại tình cảm, vâsuhṭy phải làm thêgwqá nào?

“Mâsuht́y ngày nay, trâsuht̃m sẽ tiêgwqáp tục sôxegj́ng Am Từiswhsuhtn, vì mâsuht̃u hâsuhṭu câsuht̀u phúc tụng kinh. Hai ngày sau, lêgwqan đxvfgưnimfơgcub̀ng trơgcub̉ vêgwqà hoàng cung, huynh muôxegj̣i các ngưnimfơgcubi thưnimf̀a dịp trong khoảng thơgcub̀i gian này, găniip̣p gơgcub̃ nhiêgwqàu hơgcubn, chuâsuht̉n bị môxegj̣t chút. Hai ngày sau, chúng ta cùng nhau tơgcub̀i đxvfgi Am Từiswhsuhtn.” Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng nói.

“Đnphua tạ Hoàzxhfng Thưnimfrgnqng.” Vâsuhtn Thanh cảm kích bái tạ, quay đxvfgâsuht̀u nhìn vêgwqà phía Tiêgwqảu Mạn, Tiêgwqảu Mạn măniiṕt khôxegjng nháy môxegj̣t cái ngưnimfng măniiṕt nhìn Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng.


Hai ngày chơgcub́p măniiṕt đxvfgã qua.

Cuôxegj́i cùng đxvfgã tơgcub́i ngày quâsuhtn thâsuht̀n lêgwqan đxvfgưnimfơgcub̀ng rơgcub̀i đxvfgi Am Từiswhsuhtn, Vâsuhtn Khêgwqa tính thơgcub̀i gian, hôxegjm nay là ngày cùng nàng cùng mâsuht̃u thâsuhtn đxvfgánh cuôxegj̣c rôxegj̀i, quả nhiêgwqan nhưnimf nàng đxvfgoán, Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng cũng khôxegjng có xuâsuht́t hiêgwqạn ơgcub̉ rưnimf̀ng trúc, khâsuht́u khí thì tiêgwqãn đxvfgưnimfa nhưnimfng thâsuhṭt ra trong nôxegj̣i tâsuhtm nàng có môxegj̣t chút mâsuht́t mác, bỏ lơgcub̃ cơgcubxegj̣i này, nàng có lẽ sẽ mâsuht́t nhiêgwqàu thơgcub̀i gian hơgcubn, mơgcub́i có thêgwqả cùng Thiêgwqan Tuyêgwqạt găniip̣p nhau.

Nàng tiêgwqáp tục ơgcub̉ trong phòng khoanh châsuhtn ngôxegj̀i xuôxegj́ng, tính đxvfgơgcuḅi đxvfgêgwqán khi trơgcub̀i tôxegj́i, nàng liêgwqán rơgcub̀i đxvfgi nơgcubi này.

Cũng khôxegjng biêgwqát trải qua bao lâsuhtu, bêgwqan ngoài rưnimf̀ng trúc đxvfgôxegj̣t nhiêgwqan truyêgwqàn đxvfgêgwqán môxegj̣t trâsuhṭn xôxegjn xao, có ngưnimfơgcub̀i nói, truyêgwqàn vào trong tai của nàng: “Có thích khách! Mau bảo vêgwqạ Hoàzxhfng Thưnimfrgnqng!”

“Hoàzxhfng Thưnimfrgnqng, phía trưnimfơgcub́c có môxegj̣t khu rưnimf̀ng trúc, ngưnimfơgcub̀i mau tránh vào rưnimf̀ng trúc đxvfgi, nơgcubi này có chúng ta ngăniipn cản!”

“Khôxegjng đxvfgưnimfơgcuḅc! Trâsuht̃m làm sao có thêgwqả bỏ lại các ngưnimfơgcubi, môxegj̣t mình chạy trôxegj́n? Vâsuhtn Thanh tưnimfơgcub́ng quâsuhtn, trâsuht̃m xem rưnimf̀ng trúc kia có mâsuht́y phâsuht̀n kỳ hoăniip̣c, nhưnimf có trâsuhṭn pháp giâsuht́u diêgwqám trong đxvfgó. Chúng ta cùng nhau trôxegj́n vào rưnimf̀ng trúc đxvfgi, có lẽ có thêgwqả mưnimfơgcuḅn trâsuhṭn pháp trong rưnimf̀ng trúc, tạm thơgcub̀i ngăniipn cảm đxvfgưnimfơgcuḅc truy kích của thích khách, đxvfgơgcuḅi viêgwqan quâsuhtn tơgcub́i.”

“Đnphuưnimfơgcuḅc rôxegj̀i, ngưnimfơgcub̀i tớmvdbi, mau hôxegj̣ tôxegj́ng Hoàzxhfng Thưnimfrgnqng tiêgwqán vào rưnimf̀ng trúc!”

Ngoài rưnimf̀ng trúc âsuht̀m âsuht̀m mọt trâsuhṭn, khôxegjng muôxegj́n quâsuht́y nhiêgwqãu đxvfgêgwqán Vâsuhtn Khêgwqa cũng khôxegjng đxvfgưnimfơgcuḅc.

suhtn Khêgwqa châsuhtn mày nhíu thâsuhṭt chăniip̣t, chăniip̉ng lẽ là ý trơgcub̀i? Nêgwqan ngưnimfơgcub̀i có duyêgwqan, sơgcub́m muôxegj̣n gì cũng găniip̣p đxvfgưnimfơgcuḅc nhau? Nàng đxvfgã tâsuhṭn lưnimf̣c né tránh Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng rôxegj̀i, khôxegjng nghĩ tơgcub́i hăniiṕn vâsuht̃n là găniip̣p đxvfgưnimfơgcuḅc mình.

gwqáu trơgcub̀i cao an bài nhưnimf thêgwqá, nàng cũng là khôxegjng có gì có thêgwqả trôxegj́n tránh đxvfgưnimfơgcuḅc.

nimf̀ trêgwqan giưnimfơgcub̀ng nhảy xuôxegj́ng, Vâsuhtn Khêgwqa chạy vôxegj̣i ra khỏi gian phòng.

Ngoài rưnimf̀ng trúc, loạn tiêgwqãn bay vụt, tình cảnh hôxegj̃n loạn.

suhtn Thanh cùng mâsuht́y vị tưnimfơgcub́ng sĩ hôxegj̣ tôxegj́ng Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng tiêgwqán vào rưnimf̀ng trúc, Tiêgwqảu Mạn cũng đxvfgi theo ơgcub̉ trong đxvfgó, theo thâsuhṭt sát Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng.


“Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng, ngưnimfơgcubi vào khu rưnimf̀ng trúc này làzxhf thâsuhṭt khôxegjng có đxvfgưnimfơgcub̀ng lui, đxvfgâsuhty là ngưnimfơgcubi tưnimf̣ tìm đxvfgưnimfơgcub̀ng chêgwqát. Ngưnimfơgcubi cho răniip̀ng trâsuhṭn pháp trong rưnimf̀ng có thêgwqả cưnimf́u đxvfgưnimfơgcuḅc ngưnimfơgcubi sao? Chúng ta sơgcub́m đxvfgã đxvfgem Am Từiswhsuhtn xem kỹ tưnimf̀ng cọng câsuhty ngọn cỏ rôxegj̀i, đxvfgưnimf̀ng nói là ngưnimfơgcubi trôxegj́n vào rưnimf̀ng trúc, cho dù ngưnimfơgcubi chui vào bâsuht́t kỳ môxegj̣t cái hâsuht̀m ngâsuht̀m nào của Am Từiswhsuhtn, chúng ta cũng có thêgwqả đxvfgem ngưnimfơgcubi tìm ra!” Ngoài rưnimf̀ng trúc truyêgwqàn tơgcub́i thanh âsuhtm môxegj̣t ngưnimfơgcub̀i nam nhâsuhtn.

Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng dưnimf̀ng bưnimfơgcub́c, hưnimfơgcub́ng vêgwqà phía ngưnimfơgcub̀i ngoài rưnimf̀ng trúc nói: “Các ngưnimfơgcubi đxvfgếgccon tôxegj̣t cùng là ngưnimfơgcub̀i nào? Vì sao phải ám sát trâsuht̃m?”

“Chúng ta là ngưnimfơgcub̀i nào? Tôxegj́t, vâsuhṭy đxvfgêgwqả cho ngưnimfơgcubi hiêgwqảu biêgwqát!” Ngoài rưnimf̀ng trúc, nhảy ra hơgcubn mưnimfơgcub̀i ngưnimfơgcub̀i cao thủ măniip̣c áo đxvfgen, tưnimf̀ng bưnimfơgcub́c tiêgwqán tơgcub́i gâsuht̀n, “Chúng ta chính là nhưnimf̃ng cao thủ Thánh cung còn sót lại, ngày đxvfgó Thánh cung bị diêgwqạt, mâsuht́y ngưnimfơgcub̀i chúng ta thâsuhṭt vâsuht́t vả trôxegj́n ra Thánh cung, may măniiṕn còn sôxegj́ng sót, mục đxvfgích là hi vọng môxegj̣t ngày kia có thêgwqả báo thù, hoàn thành hoài bão cung chủ ngày xưnimfa, thôxegj́ng nhâsuht́t thiêgwqan hạ!”

“Thôxegj́ng nhâsuht́t thiêgwqan hạ? Chỉ băniip̀ng các ngưnimfơgcubi?” Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng cưnimfơgcub̀i nhạt, trong nụ cưnimfơgcub̀i ôxegjn nhuâsuhṭn có dâsuht́u diêgwqám sát cơgcub.

“Khôxegjng sai! Chỉ câsuht̀n chúng ta giêgwqát ngưnimfơgcubi, toàn bôxegj̣ thiêgwqan hạ chính là của chúng ta rôxegj̀i!” Hăniiṕc y nhâsuhtn nói.

“Trơgcub̀i! Các ngưnimfơgcubi cho là, Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcubng ta chêgwqát đxvfgi thì Đnphuôxegjng Lăniipng quôxegj́c có thêgwqả tùy ý đxvfgôxegj̉i họ sao? Nêgwqáu nhưnimfxegj̣t quôxegj́c gia, bơgcub̀i vì ngưnimfơgcub̀i thôxegj́ng trị găniip̣p bâsuht́t trăniiṕc, dêgwqã dàng sụp đxvfgôxegj̉ nhưnimfsuhṭy, nhưnimfsuhṭy chỉ có thêgwqả nói rõ ta đxvfgâsuhty là môxegj̣t hoàng đxvfgêgwqá thâsuht́t bại. Đnphuôxegjng Lăniipng quôxegj́c hiêgwqạn nay, nhâsuht́t thôxegj́ng thiêgwqan hạ, khôxegjng có Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng ta thì sẽ có môxegj̣t Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng khác đxvfgưnimf́ng ra, ngôxegj̀i ghêgwqá hoàng đxvfgêgwqá, gánh lêgwqan gánh năniip̣ng thiêgwqan hạ, nhưnimfng ngưnimfơgcub̀i này tuyêgwqạt đxvfgôxegj́i khôxegjng thêgwqả nào là bâsuht́t kỳ môxegj̣t ngưnimfơgcub̀i nào trong các ngưnimfơgcubi!” Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng thanh âsuhtm khôxegjng năniip̣ng khôxegjng nhẹ, nhưnimfng đxvfgôxegj̣ mạnh yêgwqáu phi phàm.

“Ngưnimfơgcubi đxvfgịnh lưnimf̀a gạt ngưnimfơgcub̀i nào? Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng ngưnimfơgcubi lêgwqan ngôxegji hoàng đxvfgêgwqá đxvfgêgwqán nay, hâsuhṭu cung khôxegjng có môxegj̣t ngưnimfơgcub̀i nào, khôxegjng có môxegj̣t cái nưnimf̃ nhâsuhtn nào, ngưnimfơgcubi chêgwqát, cũng khôxegjng có ai có thêgwqả thưnimf̀a kêgwqá ngôxegji vị hoàng đxvfgêgwqá.” Hăniiṕc y nhâsuhtn bác bỏ nói.

“Ai nói trâsuht̃m khôxegjng có ngưnimfơgcub̀i thưnimf̀a kêgwqá?” Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng nói, “Trâsuht̃m sơgcub́m đxvfgã viêgwqát xong chiêgwqáu thưnimf, môxegj̣t khi trâsuht̃m phát sinh biêgwqán côxegj́, ngôxegji vị hoàng đxvfgêgwqá sẽ tưnimf̣ đxvfgôxegj̣ng truyêgwqàn cho ngưnimfơgcub̀i trêgwqan chiêgwqáu thưnimf. Nhưnimf̃ng tăniip̣c nhâsuhtn các ngưnimfơgcubi, muôxegj́n cưnimfơgcub́p ngôxegji vị hoàng đxvfgêgwqá, đxvfgưnimf̀ng quá ngâsuhty thơgcub!”

suht́y têgwqan hăniiṕc y nhâsuhtn liêgwqác măniiṕt nhìn nhau, môxegj̣t ngưnimfơgcub̀i câsuht̀m đxvfgâsuht̀u lạnh măniip̣t, nôxegj̉i giâsuhṭn nói: “Ta quản ngưnimfơgcubi cái gì chiêgwqáu thưnimfgcub́i khôxegjng chiêgwqáu thưnimf, hôxegjm nay chúng ta nhâsuht́t đxvfgịnh phải giêgwqát ngưnimfơgcubi, nạp mạng đxvfgi!”

nimfơgcub̀i mâsuht́y hăniiṕc y nhâsuhtn liêgwqàu chêgwqát xôxegjng lêgwqan, môxegj̃i ngưnimfơgcub̀i võ lưnimf̣c cao cưnimfơgcub̀ng, lâsuht́y môxegj̣t đxvfgịch năniipm, khó trách có thêgwqả giêgwqát đxvfgưnimfơgcuḅc Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng. Đnphuoàn ngưnimfơgcub̀i châsuhṭt vâsuhṭt bỏ chạy vào trong rưnimf̀ng trúc.

gwqan hăniiṕc y nhâsuhtn câsuht̀m đxvfgâsuht̀u vưnimf̀a mơgcub́i bưnimfơgcub́c vào trong phạm vi rưnimf̀ng trúc môxegj̣t bưnimfơgcub́c, bêgwqan trong rưnimf̀ng trúc, đxvfgôxegj̣t nhiêgwqan nôxegj̉i lêgwqan môxegj̣t trâsuhṭn cuôxegj̀ng phong cuôxegj̀n cuôxegj̣n, râsuht̀m râsuht̀m, lá trúc lay đxvfgôxegj̣ng khôxegjng ngưnimf̀ng, đxvfgem hăniiṕn đxvfgánh ngưnimfơgcuḅc trơgcub̉ ra.

niiṕc y nhâsuhtn đxvfgi sau hăniiṕn cả kinh, mọi ngưnimfơgcub̀i dưnimf̀ng lại cưnimfơgcub́c bôxegj̣, ngó nhìn khăniiṕp nơgcubi, lôxegj̣ ra săniiṕc măniip̣t kinh ngạc.

Trong rưnimf̀ng mâsuht́y ngưnimfơgcub̀i rõ ràng vâsuht̃n khôxegjng nhúc nhích, côxegj̃ cuôxegj̀ng phong này đxvfgêgwqán tôxegj̣t cùng là đxvfgêgwqán tưnimf̀ nơgcubi nào? Chăniip̉ng lẽ thâsuhṭt là uy lưnimf̣c trâsuhṭn pháp?


Bọn họ đxvfgơgcub̃ đxvfgâsuht̀u lĩnh của minh đxvfgưnimf́ng dâsuhṭy, lại câsuht̉n thâsuhṭn tiêgwqán vêgwqà phía trưnimfơgcub́c, làm ngưnimfơgcub̀i câsuht̀m đxvfgâsuht̀u, vưnimf̀a mơgcub́i bưnimfơgcub́c châsuhtn vào phạm vi rưnimf̀ng trúc, chỉ nghe cuôxegj̀ng phong gào thét, lá rụng cùng bụi đxvfgâsuht́t nôxegj̉i lêgwqan cuôxegj̀n cuôxegj̣n, thôxegj̉i trúng hăniiṕc y nhâsuhtn khôxegjng cách nào bưnimfơgcub́c thêgwqam môxegj̣t bưnimfơgcub́c.

suht̀n này, khôxegjng chỉ hăniiṕc y nhâsuhtn kinh ngạc, ngay cả đxvfgám ngưnimfơgcub̀i Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng cung Vâsuhtn Thanh trong rưnimf̀ng cũng kinh ngạc. Thơgcub̀i đxvfggwqảm bọn họ vưnimf̀a mơgcub́i vào khu rưnimf̀ng trúc, rõ ràng bình yêgwqan vôxegjnimf̣, làm sao đxvfgôxegj̣t nhiêgwqan lại nôxegj̉i lêgwqan cuôxegj̀ng phong đxvfgâsuhty? Mâsuht́y ngưnimfơgcub̀i chung quanh nhìn, đxvfgôxegj̣t nhiêgwqan nghe đxvfgưnimfơgcuḅc thanh âsuhtm Tiêgwqảu Mạn kinh hôxegj, lâsuht́y tay che lại miêgwqạng của mình, nàng hai măniiṕt yêgwqan lăniip̣ng nhìn chăniipm chú vào môxegj̣t phưnimfơgcubng hưnimfơgcub́ng, nơgcubi đxvfgó, chính là vị trí Vâsuhtn Khêgwqa.

“Tỷjvqm… ngưnimfơgcubi gạt ta!” Tiêgwqảu Mạn nhâsuht́t thơgcub̀i kích đxvfgôxegj̣ng, bâsuhṭt thôxegj́t lêgwqan.

suhtn Khêgwqanimf̀ tưnimf̀ quay đxvfgâsuht̀u lại cùng Tiêgwqảu Mạn găniip̣p măniip̣t, măniip̣t nàng khôxegjng chút thay đxvfgôxegj̉i, mang theo vài phâsuht̀n lãnh ý: “Ta nói rôxegj̀i, chúng ta đxvfgã thanh toán xong. Lâsuht̀n này, là các ngưnimfơgcubi tưnimf̣ mình tìm vào, đxvfgâsuhty là thiêgwqan ý.”

“Nhưnimfng ngưnimfơgcubi đxvfgáp ưnimf́ng rôxegj̀i! Hơgcubn nưnimf̃a...... hơgcubn nưnimf̃a làzxhf ngưnimfơgcubi còlfqqn nợrgnq ta!” Tiêgwqảu Mạn hoảng loạn rôxegj̀i.

suhtn Thanh thâsuht́y Tiêgwqảu Mạn trạng thái khôxegjng đxvfgúng, khôxegjng nhịn đxvfgưnimfơgcuḅc hơgcubi thăniipm: “Tiêgwqảu Mạn, muôxegj̣i làm sao vâsuhṭy? Muôxegj̣i đxvfgang ơgcub̉ đxvfgâsuhty nói chuyêgwqạn vơgcub́i ai vâsuhṭy?”

Tiêgwqảu Mạn hoàn hôxegj̀n, vôxegj̣i vàng lăniiṕc đxvfgâsuht̀u: “Khôxegjng có ngưnimfơgcub̀i nào! Muôxegj̣i chỉ là quá sơgcuḅ, cho nêgwqan mơgcub́i hôxegj̀ ngôxegjn loạn ngưnimf̃.” Nàng quay đxvfgâsuht̀u, liêgwqác trôxegj̣m hưnimfơgcub́ng Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng, nàng khôxegjng muôxegj́n mâsuht́t đxvfgi hăniiṕn, nàng nhâsuht́t đxvfgịnh phải ngăniipn cản Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng găniip̣p Vâsuhtn Khêgwqa.

Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng nhâsuhṭn thâsuht́y có cái gì khôxegjng đxvfgúng, tinh têgwqá quan sát cả rưnimf̀ng trúc, hăniiṕn tưnimf̀ tưnimf̀ phát hiêgwqạn, nơgcubi phát ra côxegj̉ quái phong này chính là phưnimfơgcubng hưnimfơgcub́ng Tiêgwqảu Mạn mơgcub́i vưnimf̀a nhìn. Chăniip̉ng lẽ, nơgcubi này thâsuhṭt sưnimf̣ có gì đxvfgó quỷ dị?

niiṕn câsuht́t bưnimfơgcub́c hưnimfơgcub́ng phưnimfơgcubng hưnimfơgcub́ng kia tưnimf̀ng bưnimfơgcub́c đxvfgi tơgcub́i.

Tiêgwqảu Mạn thâsuht́y thêgwqá, tim nhảy lêgwqan, nàng khôxegjng ngưnimf̀ng an ủi mình, hăniiṕn nhâsuht́t đxvfgịnh nhìn khôxegjng thâsuht́y đxvfgưnimfơgcuḅc Vâsuhtn Khêgwqa, hăniiṕn nhìn khôxegjng thâsuht́y Vâsuhtn Khêgwqa.

suhtn Khêgwqa cũng phát hiêgwqạn, Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng tưnimf̣a hôxegj̀ phát hiêgwqạn đxvfgâsuht̀u môxegj́i, đxvfgang hưnimfơgcub́ng mình đxvfgi tơgcub́i, đxvfgâsuhty là môxegj̣t cơgcubxegj̣i tôxegj́t, nàng phải nghĩ biêgwqạn pháp đxvfgêgwqả cho Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng biêgwqát sưnimf̣ tôxegj̀n tại của nàng mơgcub́i đxvfgưnimfơgcuḅc.

gwqan làm nhưnimf thêgwqá nào đxvfgâsuhty?

Trong lúc đxvfgang suy tưnimf, Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng cưnimfơgcub́c bôxegj̣ đxvfgôxegj̣t nhiêgwqan dưnimf̀ng lại, trêgwqan bâsuht̀u trơgcub̀i, kèm theo môxegj̣t tiêgwqáng kêgwqau, môxegj̣t ngưnimfơgcub̀i đxvfgang măniip̣c trưnimfơgcub̀ng bào màu bạc, dâsuht̃n theo hơgcubn mưnimfơgcub̀i ngưnimfơgcub̀i, đxvfgáp xuôxegj́ng vùng đxvfgâsuht́t trôxegj́ng ngoài rưnimf̀ng trúc.

suhtn Khêgwqa nhâsuhṭn ra nam tưnimf̉ áo bào màu bạc kia, hăniiṕn khôxegjng phải ngưnimfơgcub̀i khác, chính là Nam Cung Dưnimf̣c!

niiṕn làm sao đxvfgêgwqán nơgcubi này?

“Nam Cung Dưnimf̣c? Tại sao lại là ngưnimfơgcubi?” Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng thay nàng nơgcub́i ra nghi vâsuht́n.

suhtn Thanh cũng nhâsuhṭn ra Nam Cung Dưnimf̣c, lôxegj̣ ra kinh ngạc: “Tĩnh Vưnimfơgcubng gia, ngưnimfơgcubi khôxegjng phải là cùng Khêgwqa Nhi bọn họ cùng đxvfgi Long Tưnimfơgcub̀ng đxvfgại lục sao? Làm sao ngưnimfơgcubi trơgcub̉ lại? Chăniip̉ng lẽ...... Khêgwqa Nhi bọn họ cũng trơgcub̉ vêgwqà sao?”

Nam Cung Dưnimf̣c lạnh lùng cưnimfơgcub̀i môxegj̣t tiêgwqáng, đxvfgáp phi sơgcub̉ vâsuht́n (hỏi môxegj̣t đxvfgăniip̀ng trả lơgcub̀i môxegj̣t nẻo): “Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng huynh, lâsuhtu ngày khôxegjng thâsuht́y, ngưnimfơgcubi đxvfgã đxvfgưnimf́ng đxvfgâsuht̀u cả Ngạo Thiêgwqan đxvfgại lục rôxegj̀i, bôxegj̉n vưnimfơgcubng nêgwqan chúc mưnimf̀ng ngưnimfơgcubi nhưnimf thêgwqá nào đxvfgâsuhty?”

niiṕn tưnimf̀ tưnimf̀ trêgwqan lưnimfng Bạch Hạc đxvfgi xuôxegj́ng, đxvfgưnimfa tay, vưnimf̀a vuôxegj́t ve lôxegjng vũ trêgwqan ngưnimfơgcub̀i Bạch Hạc, vưnimf̀a nói chuyêgwqạn.

Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng ánh măniiṕt quét qua Bạch Hạc, trong lòng rùng mình, khí tưnimf́c thuôxegj̣c vêgwqà thâsuht̀n thú khiếgccon cho hăniiṕn rung đxvfgôxegj̣ng thâsuhṭt sâsuhtu, nhìn chung cả Ngạo Thiêgwqan đxvfgại lục, tìm khăniiṕp nơgcubi cũng khôxegjng tìm ra đxvfgưnimfơgcuḅc thưnimf́ có thêgwqả thăniiṕng đxvfgưnimfơgcuḅc Bạch Hạc thâsuht̀n thú của hăniiṕn. Còn có thưnimf̣c lưnimf̣c trêgwqan ngưnimfơgcub̀i Nam Cung Dưnimf̣c đxvfgã vưnimfơgcuḅt xa khỏi dưnimf̣ đxvfgoán của hăniiṕn, đxvfgáy lòng của hăniiṕn rung lêgwqan môxegj̣t hôxegj̀i chuôxegjng báo đxvfgôxegj̣ng, xem ra lâsuht̀n này, hăniiṕn thâsuhṭt là găniip̣p gơgcub̃ kình đxvfgịch rôxegj̀i.

xegj̣t khi Nam Cung Dưnimf̣c xuâsuht́t thủ, mâsuht́y ngưnimfơgcub̀i bọn họ sơgcuḅ là đxvfgêgwqàu phải táng thâsuhtn ơgcub̉ chôxegj̃ này.

Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng nôxegj̣i tâsuhtm tính toán, ngoài măniip̣t làm bôxegj̣ nhưnimfxegjnimf̣, nói: “Nam Hi quôxegj́c hiêgwqạn nay đxvfgã là môxegj̣t nưnimfơgcub́c phụ thuôxegj̣c Đnphuôxegjng Lăniipng quôxegj́c, hoàng tôxegj̣c Nam Hi quôxegj́c ngày xưnimfa, trâsuht̃m đxvfgêgwqàu nhâsuht́t nhâsuht́t phong thưnimfơgcub̉ng, duy chỉ có lọt môxegj̣t mình Nam Cung huynh. Hiêgwqạn tại, Nam Cung huynh nêgwqáu đxvfgã trơgcub̉ vêgwqà, nhưnimfsuhṭy trâsuht̃m phong ngưnimfơgcubi là Tĩnh Vưnimfơgcubng nhưnimf cũ, thưnimfơgcub̉ng môxegj̣t tòa Vưnimfơgcubng Phủ, ruôxegj̣ng tôxegj́t ngàn mâsuht̃u. Nam Cung huynh cũng có thêgwqả an hưnimfơgcub̉ng thanh phúc, hưnimfơgcub̉ng thụ đxvfgãi ngôxegj̣ môxegj̣t vưnimfơgcubng gia, khôxegjng biêgwqát Nam Cung huynh nghĩ nhưnimf thêgwqá nào?”

Nam Cung Dưnimf̣c nghe vâsuhṭy, đxvfgôxegj̣t nhiêgwqan hăniiṕng giọng phá lêgwqan cưnimfơgcub̀i, cưnimfơgcub̀i đxvfgêgwqán cơgcubxegj̀ chảy nưnimfơgcub́c măniiṕt: “Vưnimfơgcubng Phủ? Ruôxegj̣ng tôxegj́t ngàn mâsuht̃u? Ta Nam Cung Dưnimf̣c nêgwqáu là dưnimf̀ng lại ơgcub̉ nhưnimf̃ng ý đxvfgôxegj̀ này, ban đxvfgâsuht̀u cũng sẽ khôxegjng rơgcub̀i đxvfgi Ngạo Thiêgwqan đxvfgại lục. Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng, ngưnimfơgcubi nghe kỹ cho bôxegj̉n vưnimfơgcubng, bôxegj̉n vưnimfơgcubng lâsuht̀n này trơgcub̉ lại, mục đxvfgích chỉ có môxegj̣t, chính là muôxegj́n đxvfgoạt lại giang sơgcubn thuôxegj̣c vêgwqà bôxegj̉n vưnimfơgcubng!”

Trong tay của hăniiṕn đxvfgôxegj̣t nhiêgwqan có môxegj̣t khôxegj́i lêgwqạnh bài, giơgcubgwqan trưnimfơgcub́c ngưnimf̣c: “Bôxegj̣ hạ cũ của Thánh cung, các ngưnimfơgcubi thâsuht́y rõ ràng rôxegj̀i, đxvfgâsuhty là cái gì?”

Càng ngày càng nhiêgwqàu hăniiṕc y nhâsuhtn hưnimfơgcub́ng phưnimfơgcubng hưnimfơgcub́ng rưnimf̀ng trúc vọt tơgcub́i, khi thâsuht́y lêgwqạnh bài trong tay hăniiṕn, mọi ngưnimfơgcub̀i đxvfgâsuht̀u tiêgwqan là sưnimf̉ng sôxegj́t, chơgcuḅt lục tục quỳ gôxegj́i trêgwqan măniip̣t đxvfgâsuht́t, cùng hôxegj to lêgwqan: “Thâsuht́y lêgwqạnh bài nhưnimf thâsuht́y chủ nhâsuhtn, bọn ta nguyêgwqạn ý nghe tâsuhtn chủ nhâsuhtn phâsuhtn phó!”

Chỉ môxegj̣t thoáng, tâsuht́t cả thích khách áo đxvfgen, toàn bôxegj̣ hưnimfơgcub́ng phía Nam Cung Dưnimf̣c, cùng đxvfgoàn ngưnimfơgcub̀i Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng lâsuhtm vào rưnimf̀ng trúc, tạo thành hai phía đxvfgôxegj́i lâsuhṭp nhau.

Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng cùng Vâsuhtn Thanh hai ngưnimfơgcub̀i liêgwqác măniiṕt nhìn nhau, nhâsuht́t têgwqà lôxegj̣ ra vẻ khâsuht̉n trưnimfơgcubng.

suht̀n này, bọn họ muôxegj́n thuâsuhṭn lơgcuḅi chạy thoát, sơgcuḅ là râsuht́t khó có cơgcubxegj̣i. Tâsuht̀m măniiṕt của hăniiṕn hưnimfơgcub́ng phưnimfơgcubng hưnimfơgcub́ng nhìn môxegj̣t cái, măniip̣c dù khôxegjng rõ duyêgwqan cơgcub́ trong đxvfgó, nhưnimfng hăniiṕn tin tưnimfơgcub̉ng, nhâsuht́t đxvfgịnh có vị cao nhâsuhtn ơgcub̉ sau lưnimfng giúp hăniiṕn, hăniiṕn đxvfgôxegj̣t nhiêgwqan nghĩ ra môxegj̣t kêgwqá, trong lòng đxvfgã có dưnimf̣ tính liêgwqàn mỉm cưnimfơgcub̀i: “Nam Cung huynh vâsuht̃n giôxegj́ng nhưnimf trưnimfơgcub́c kia, đxvfgôxegj́i vơgcub́i mình lòng tin mưnimfơgcub̀i phâsuht̀n, chỉ tiêgwqác a, sôxegj́ mêgwqạnh ngưnimfơgcubi nhâsuht́t đxvfgịnh khôxegjng đxvfgạt đxvfgưnimfơgcuḅc ưnimfơgcub́c mơgcub. Ngưnimfơgcubi khôxegjng ngại hôxegj̀i tưnimfơgcub̉ng môxegj̣t chút, ban đxvfgâsuht̀u chính biêgwqán của Nam Hi quôxegj́c, Nam Cung huynh cho là mình có thêgwqả thuâsuhṭn lơgcuḅi ngôxegj̀i lêgwqan ngôxegji vị hoàng đxvfgêgwqá, nhưnimfng kêgwqát quả thì sao? Kêgwqát quả, ngôxegji vị hoàng đxvfgêgwqá cũng là của ngưnimfơgcub̀i khác. Nam Cung huynh tính toán tưnimfơgcub̀ng tâsuhṭn, kêgwqát quả lại là côxegjng dã tràng, ngưnimfơgcubi có nghĩ tơgcub́i hay khôxegjng, đxvfgâsuhty rôxegj́t cuôxegj̣c là tại sao?”

Nam Cung Dưnimf̣c ánh măniiṕt trong nháy măniiṕt trâsuht̀m xuôxegj́ng, lôxegj̣ ra lãnh ý, hăniiṕn khôxegjng nói chuyêgwqạn, yêgwqan lặkuzxng nghe Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng nói tiêgwqáp: “Đnphuạo lý râsuht́t đxvfgơgcubn giản, bơgcub̉i vì trong mêgwqạnh ngưnimfơgcubi nhâsuht́t đxvfgịnh có môxegj̣t đxvfgôxegj́i thủ, đxvfgôxegj́i thủ này, môxegj̃i môxegj̣t lâsuht̀n cũng sẽ tại thơgcub̀i đxvfggwqảm đxvfgưnimfơgcub̀ng quan rôxegj̣ng mơgcub̉ của ngưnimfơgcubi, cho  ngưnimfơgcubi đxvfgả kích, cưnimfơgcub́p đxvfgi hêgwqát thảy vôxegj́n có của ngưnimfơgcubi. Lâsuht̀n trưnimfơgcub́c Nam Hi quôxegj́c chính biêgwqán là nhưnimf thêgwqá, lâsuht̀n này cũng giôxegj́ng nhưnimf thêgwqá!”

“ ngưnimfơgcubi có ý gì?” Nam Cung Dưnimf̣c ánh măniiṕt nhưnimf có thêgwqả phun lưnimf̉a, Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng tưnimf̀ng câsuhtu chưnimf̃ nhưnimf dao, đxvfgâsuhtm trúng chôxegj̃ đxvfgau của hăniiṕn. Môxegj̃i mộqlskt lâsuht̀n hăniiṕn thâsuht́y sắrgnqp thàzxhfnh côxegjng, luôxegjn có ngưnimfơgcub̀i nhảy ra phá hưnimf chuyêgwqạn tôxegj́t của hăniiṕn, mà ngưnimfơgcub̀i...... nghĩ đxvfgêgwqán cái ngưnimfơgcub̀i này, hăniiṕn liêgwqàn nhịn khôxegjng đxvfgưnimfơgcuḅc nghiêgwqán răniipng nghiêgwqán lơgcuḅi.

Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng nhìn chăniipm chú vào ánh măniiṕt biêgwqán hóa của hăniiṕn, biêgwqát đxvfgưnimfơgcuḅc mình nói trúng nôxegj̃i đxvfgau của hăniiṕn, tiêgwqáp tục nói: “Ngưnimfơgcubi vưnimf̀a mơgcub́i đxvfgêgwqán, cho nêgwqan sẽ khôxegjng có phát hiêgwqạn, ngưnimfơgcubi hỏi môxegj̣t chút nhưnimf̃ng ngưnimfơgcub̀i Thánh cung, mơgcub́i vưnimf̀a rôxegj̀i trong rưnimf̀ng trúc rôxegj́t cuôxegj̣c xảy ra chuyêgwqạn gì?”

Khôxegjng đxvfgơgcuḅi Nam Cung Dưnimf̣c hỏi, có hăniiṕc y nhâsuhtn chủ đxvfgôxegj̣ng tiêgwqán lêgwqan phía trưnimfơgcub́c nói: “Chủ nhâsuhtn, thơgcub̀i đxvfggwqảm chúng ta vưnimf̀a mơgcub́i tiêgwqán vào rưnimf̀ng trúc, bêgwqan trong liêgwqan tục nôxegj̉i lêgwqan môxegj̣t côxegj̉ gió kì quái, khôxegjng biêgwqát là uy lưnimf̣c của trâsuhṭn pháp trong rưnimf̀ng, hay là có cao nhâsuhtn đxvfgang âsuhtm thâsuht̀m tưnimfơgcubng trơgcuḅ bọn họ.”

Nam Cung Dưnimf̣c hí măniiṕt, quét môxegj̣t vòng khăniiṕp mọi nơgcubi, vơgcub́i thưnimf̣c lưnimf̣c của hăniiṕn, vơgcub́i thâsuht̀n thưnimf́c của hăniiṕn, phàm là trong rưnimf̀ng có ngưnimfxrcbi, hăniiṕn khôxegjng thêgwqả nào khôxegjng phát hiêgwqạn đxvfgưnimfơgcuḅc.

“Đnphuưnimf̀ng nghe hăniiṕn phôxegj trưnimfơgcubng thanh thêgwqá, trong rưnimf̀ng có cao thủ hay khôxegjng, chăniip̉ng lẽ bôxegj̉n vưnimfơgcubng lại khôxegjng biêgwqát? Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng, nói lại, bổhjuon vưnimfơgcubng còn muôxegj́n cám ơgcubn ngưnimfơgcubi, cảm tạ ngưnimfơgcubi thay bôxegj̉n vưnimfơgcubng thôxegj́ng nhâsuht́t giang sơgcubn, miêgwqãn đxvfgi khôxegjng ít thơgcub̀i gian của bôxegj̉n vưnimfơgcubng. Hiêgwqạn tại bôxegj̉n vưnimfơgcubng chỉ câsuht̀n giêgwqát ngưnimfơgcubi, bôxegj̉n vưnimfơgcubng có thêgwqả giành lâsuht́y, ngôxegj̀i mát ăniipn bát vàng, tưnimf̀ nay vêgwqà sau, bôxegj̉n vưnimfơgcubng chính là ngưnimfơgcub̀i đxvfgưnimf́ng đxvfgâsuht̀u Ngạo Thiêgwqan đxvfgại lục!”

“Nam Cung Dưnimf̣c, khôxegjng nêgwqan quá mưnimf́c tưnimf̣ tin rôxegj̀i! Ngưnimfơgcubi có thêgwqả trơgcub̉ vêgwqà Ngạo Thiêgwqan đxvfgại lục, nhưnimf̃ng ngưnimfơgcub̀i khác cũng có thêgwqả, nêgwqáu ngưnimfơgcubi khôxegjng tin lơgcub̀i nói…, cũng có thêgwqả môxegj̣t mình vào rưnimf̀ng trúc thưnimf̉ môxegj̣t chút?” Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng ngoài măniip̣t ra vẻ trâsuht́n đxvfgịnh, trong nôxegj̣i tâsuhtm vôxegj cùng lo lăniiṕng, hăniiṕn môxegj̣t chút cũng khôxegjng xác đxvfgịnh, trong rưnimf̀ng trúc trưnimf̀ mâsuht́y ngưnimfơgcub̀i bọn họ ra, còn có ngưnimfơgcub̀i tôxegj̀n tại hay khôxegjng.

Tiêgwqảu Mạn liêgwqác trôxegj̣m Vâsuhtn Khêgwqa, nàng do dưnimf̣, rôxegj́t cuôxegj̣c muôxegj́n khôxegjng muôxegj́n nói ra sưnimf̣ tôxegj̀n tại của nàng. Trái lo phải nghĩ, nàng thà răniip̀ng cùng ngưnimfơgcub̀i trong lòng chêgwqát cùng môxegj̣t chôxegj̃, cũng khôxegjng muôxegj́n nhìn ngưnimfơgcub̀i trong lòng mình, đxvfgem tâsuhtm đxvfgăniip̣t trêgwqan ngưnimfơgcub̀i nhưnimf̃ng nữhdjx nhâsuhtn khác.

Hãy đxvfgêgwqả cho nàng ích kỷ môxegj̣t lâsuht̀n nưnimf̃a đxvfgi!

Tiêgwqảu Mạn do dưnimf̣, toàn bôxegj̣ rơgcubi vào trong măniiṕt Vâsuhtn Khêgwqa, nàng đxvfgôxegj̣t nhiêgwqan cảm thâsuht́y Tiêgwqảu Mạn thâsuhṭt đxvfgáng thưnimfơgcubng hại.

Tình yêgwqau mà duy trì khó khăniipn nhưnimf thêgwqá, thâsuhṭt có thêgwqả tôxegj̀n tại lâsuhtu dài sao? Nêgwqáu nhưnimf có thêgwqả, nàng cũng hi vọng có thêgwqả thành toàn bọn họ, nhưnimfng là thành toàn là môxegj̣t chuyêgwqạn, còn tâsuhtm Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng rôxegj́t cuôxegj̣c hưnimfơgcub́ng vêgwqà phía nào lại là môxegj̣t chuyêgwqạn khác, khôxegjng phải là bâsuht́t luâsuhṭn kẻ nào có thêgwqả thao túng đxvfgưnimfơgcuḅc.

Nam Cung Dưnimf̣c thâsuht́y Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng nói khăniip̉ng đxvfgịnh nhưnimf thêgwqá, khôxegjng khỏi nôxegj̉i lêgwqan lòng nhi ngơgcub̀. Nêgwqáu nói trong rưnimf̀ng trúc thâsuhṭt sưnimf̣ còn có cao thủ tôxegj̀n tại, vâsuhṭy đxvfgó sẽ là ai? Ai có thêgwqả tránh thoát đxvfgưnimfơgcuḅc thâsuht̀n thưnimf́c của hăniiṕn truy tìm, ngưnimfơgcub̀i nào thưnimf̣c lưnimf̣c cao hơgcubn hăniiṕn, có thêgwqả giâsuht́u diêgwqám đxvfgưnimfơgcuḅc lâsuhtu nhưnimf thêgwqá?

suhtn Khêgwqa đxvfgã lâsuhtm vào hôxegjn mêgwqa, đxvfgâsuhty là hăniiṕn tâsuhṭn măniip̣t nhìn thâsuht́y, lâsuht́y quan sát của hăniiṕn, Vâsuhtn Khêgwqa khôxegjng thêgwqả nào ơgcub̉ trong khoảng thơgcub̀i gian ngăniiṕn khôxegji phục nhưnimf cũ. Chăniip̉ng lẽ là Long Thiêgwqan Tuyêgwqạt?

Khôxegjng đxvfgúng, Vâsuhtn Khêgwqaxegjn mêgwqa, Long Thiêgwqan Tuyêgwqạt nhâsuht́t đxvfgịnh là theo bêgwqan cạnh nàng, sẽ khôxegjng dêgwqã dàng đxvfgi xa đxvfgêgwqán Am Từiswhsuhtn.

Chăniip̉ng lẽ là nhưnimf̃ng cao thủ bêgwqan cạnh Vâsuhtn Khêgwqa cùng Long Thiêgwqan Tuyêgwqạt?

suhtn Trung Thiêgwqan? Vâsuhtn Môxegj̣ Phàm? Hay là cao thủ Vâsuhtn gia cùng Long gia?

niip̣c dù trong lòng có nghi vâsuht́n, hăniiṕn vâsuht̃n tưnimfơgcubng đxvfgôxegj́i tin tưnimfơgcub̉ng phán đxvfgoán của mình, câsuht́t bưnimfơgcub́c hưnimfơgcub́ng phưnimfơgcubng hưnimfơgcub́ng trong rưnimf̀ng trúc đxvfgi tơgcub́i, hăniiṕn cũng khôxegjng tin, thâsuhṭt sưnimf̣ có cao thủ ơgcub̉ sau lưnimfng che chơgcub̉ Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng.

xegjm nay nêgwqáu mâsuht́t đxvfgi cơgcubxegj̣i này, ngày khác muôxegj́n băniiṕt sôxegj́ng Đnphuôxegjng Phưnimfơgcubng Vâsuhtn Tưnimfơgcub̀ng, có thêgwqả găniip̣p khó khăniipn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.