Thiên Tài Cuồng Phi

Quyển 6-Chương 36 : Ngoại truyện

    trước sau   
Edit: susublue

Ngưadtjdjdqi chủfbbb trìfdlykurqng ốxapkng che xúmtmnc xắobxyc lạsaazi rồdlfqi bắobxyt đruuarkxlu lắobxyc thậkadet mạsaaznh, mọsamci ngưadtjdjdqi chỉtpvd nghe thấadtjy tiếxapkng xúmtmnc xắobxyc va chạsaazm, chốxapkc lásaazt sau ngưadtjdjdqi chủfbbb trìfdly lậkadet tay rồdlfqi đruuaibpot ốxapkng xúmtmnc xắobxyc ởuymj trêevcsn mặibpot bàsaazn.

“Ta đruuasaazn đruuaâqzsay làsaaz đruuasaazi.” Thiếxapku niêevcsn mậkadep mạsaazp mỉtpvdm cưadtjdjdqi liếxapkc nhìfdlyn Vâqzsan Li, xoa nắobxyn nắobxym tay, nómtmni: “Ha ha, mỹkade nữkrlu, đruuaếxapkn lưadtjqzlft ngưadtjơwwyei.”

Nữkrlu tửjplfwwyei mỉtpvdm cưadtjdjdqi, giọsamcng nómtmni tuyệruuat đruuavktmp êevcsm tai, mọsamci ngưadtjdjdqi bấadtjt giásaazc mêevcs muộtmpei vìfdly âqzsam thanh nàsaazy: “Nếxapku ngưadtjơwwyei đruuasaazn đruuasaazi thìfdly tấadtjt nhiêevcsn ta sẽitpd đruuasaazn tiểhvbru.”

evcsn Bàsaazn Tửjplf nghe vậkadey thìfdlyadtjdjdqi đruuaobxyc ýfdly: “Mỹkade nữkrlu, lầrkxln nàsaazy ngưadtjơwwyei đruuasaazn sai rồdlfqi, ta bảjjdco đruuajjdcm xúmtmnc xắobxyc làsaaz đruuasaazi, ha ha, chơwwyei xúmtmnc xắobxyc nàsaazy cũpbmrng cầrkxln cómtmn ómtmnc.” Tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf chỉtpvdsaazo đruuarkxlu mìfdlynh, cưadtjdjdqi càsaazng thêevcsm đruuaobxyc ýfdly, lúmtmnc nàsaazy hắobxyn đruuaãkurq quêevcsn mấadtjt mấadtjy ngàsaazy trưadtjwhync mìfdlynh thua thảjjdcm cỡvktmsaazo, sásaazng nay chỉtpvd thắobxyng mấadtjy trậkaden màsaaz đruuaãkurq bắobxyt đruuarkxlu đruuaobxyc ýfdlyevcsnh vásaazo……

Nhưadtjng màsaazmtmnc ngưadtjdjdqi chủfbbb trìfdly mởuymjxapkng ra thìfdly nụmispadtjdjdqi củfbbba tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf đruuatmpet nhiêevcsn cứsbteng đruuadjdq.


“Tiểhvbru, làsaaz tiểhvbru…… Ta thua ưadtj? Sao cómtmn thểhvbr? Khôkedzng, ta khôkedzng phụmispc, chúmtmnng ta chơwwyei lạsaazi, lầrkxln sau ta nhấadtjt đruuaueppnh phảjjdci thắobxyng ngưadtjơwwyei!”

Nhưadtjng sau đruuaómtmn tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf mớwhyni biếxapkt cásaazi gìfdly gọsamci làsaaz cao thủfbbb……

Nhìfdlyn Vâqzsan Li nhẹvktm nhàsaazng bỏcmwt đruuai, tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf thấadtjt hồdlfqn lạsaazc phásaazch, nghĩwcwp đruuaếxapkn đruuaxapkng ngâqzsan phiếxapku mìfdlynh mang theo cũpbmrng thua hếxapkt, sau khi trởuymj vềmtmn nhấadtjt đruuaueppnh khôkedzng trásaaznh khỏcmwti mộtmpet trậkaden đruuaòmnlan, hắobxyn bỗsjjzng nhiêevcsn cảjjdcm thấadtjy môkedzng hơwwyei hơwwyei đruuaau.

“Chờdjdq…… Chờdjdq đruuaãkurq……” Tiểhvbru mậkadep mạsaazp vộtmpei vàsaazng gọsamci Vâqzsan Li sắobxyp sửjplfa rờdjdqi đruuai lạsaazi. Vâqzsan Li hơwwyei khựueppng lạsaazi rồdlfqi xoay ngưadtjdjdqi nhìfdlyn vềmtmn phíobxya tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf: “Thếxapksaazo? Ngưadtjơwwyei muốxapkn đruuaòmnlai lạsaazi sốxapk tiềmtmnn đruuaãkurq thua sao?”

“Ngưadtjơwwyei…… Ngưadtjơwwyei nómtmni đruuaùkurqa cásaazi gìfdly đruuaómtmn? Đnxsxsaazi gia ta màsaazsaaz loạsaazi ngưadtjdjdqi vôkedz sỉtpvd nhưadtj vậkadey sao?” Tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf trừsaazng mắobxyt nhìfdlyn mắobxyt Vâqzsan Li, tứsbtec giậkaden bấadtjt bìfdlynh nómtmni: “Tốxapkt xấadtju gìfdly ngưadtjơwwyei cũpbmrng thắobxyng đruuasaazi gia ta nhiềmtmnu bạsaazc nhưadtj vậkadey, ngưadtjơwwyei khôkedzng mờdjdqi đruuasaazi gia ta mộtmpet bữkrlua cơwwyem thìfdlypbmrng quásaaz keo kiệruuat rồdlfqi.”

Mẹvktmmtmn, đruuaómtmn đruuamtmnu làsaaz bạsaazc củfbbba hắobxyn, hắobxyn khôkedzng đruuaòmnlai mộtmpet bữkrlua ăvktmn thìfdly coi sao đruuaưadtjqzlfc?

qzsan Li híobxyp mắobxyt đruuaásaaznh giásaaz tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf, bỗsjjzng nhiêevcsn nởuymj nụmispadtjdjdqi quỷfrlu dịuepp: “Cómtmn thểhvbr, khôkedzng phảjjdci chỉtpvdsaaz mộtmpet bữkrlua cơwwyem thôkedzi sao, ta mờdjdqi.”

Tuy rằrkxlng têevcsn mậkadep nàsaazy khôkedzng giốxapkng võoetdqzsam cao thủfbbb nhưadtjng cómtmn vẻmnlapbmrng từsaazng tậkadep võoetd, kiếxapkp trưadtjwhync nàsaazng đruuaãkurq từsaazng họsamcc qua nộtmpei côkedzng ởuymj Trung Hoa nêevcsn đruuaưadtjơwwyeng nhiêevcsn liếxapkc mắobxyt mộtmpet cásaazi đruuaãkurq nhìfdlyn ra đruuaưadtjqzlfc.

qzsay giờdjdqsaazng đruuaếxapkn sòmnlang bạsaazc thu húmtmnt khôkedzng íobxyt sựuepp chúmtmn ýfdly, nếxapku têevcsn mậkadep nàsaazy muốxapkn nàsaazng mờdjdqi cơwwyem thìfdly chẳtmpeng khásaazc nàsaazo nàsaazng cómtmn mộtmpet cásaazi khiêevcsn chắobxyn tựuepp vệruua, cũpbmrng khôkedzng cómtmn tổmnlan thấadtjt gìfdly.

Tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf nởuymj nụmispadtjdjdqi gian trásaaz, hừsaaz hừsaaz, ngưadtjơwwyei cứsbte chờdjdq chảjjdcy másaazu đruuai (ýfdlysaaz chờdjdq bịuepp tốxapkn tiềmtmnn đruuai đruuaómtmn)!

Phưadtjqzlfng Nguyệruuat tửjplfu lâqzsau làsaaz tửjplfu lâqzsau xa hoa tôkedzn quýfdly nhấadtjt ởuymj Phưadtjqzlfng Tưadtjdjdqng quốxapkc, nghe nómtmni nơwwyei nàsaazy do Hoàsaazng tửjplf củfbbba Hoàsaazng tộtmpec mởuymj, ngưadtjdjdqi cómtmn thểhvbr đruuai vàsaazo đruuaâqzsay phi phúmtmn tứsbtec quýfdly[1], đruuaâqzsay cũpbmrng làsaazwwyei màsaaz tiểhvbru mậkadep mạsaazp nàsaazy đruuaibpoc biệruuat yêevcsu cầrkxlu.

[1] khôkedzng giàsaazu thìfdlypbmrng cómtmn đruuaueppa vịuepp cao.

qzsan Li mớwhyni vừsaaza bưadtjwhync vàsaazo tửjplfu lầrkxlu thìfdly Lạsaazc Phong Nguyệruuat đruuaãkurq nhìfdlyn thấadtjy đruuaưadtjqzlfc bómtmnng ngưadtjdjdqi tựueppa nhưadtj thiêevcsn tiêevcsn củfbbba nàsaazng.


Chỉtpvd thấadtjy nữkrlu tửjplfkurqng lụmispa mỏcmwtng che mặibpot, bạsaazch y nhưadtj trắobxyng tuyếxapkt, phong thásaazi xuấadtjt chúmtmnng, dung nhan dưadtjwhyni lớwhynp khăvktmn che mặibpot khôkedzng thểhvbr nhìfdlyn đruuaưadtjqzlfc nhưadtjng lạsaazi vẫuymjn khiếxapkn ngưadtjdjdqi ta kinh diễlqurm.

“Làsaazsaazng.” Lạsaazc Phong Nguyệruuat đruuatmpet nhiêevcsn thu quạsaazt xếxapkp lạsaazi, ásaaznh mắobxyt đruuaa tìfdlynh, đruuaàsaazo hoa khôkedzng giấadtju đruuaưadtjqzlfc vẻmnla vui mừsaazng, diễlqurn*dafn~llequys;doon nhưadtjng màsaaz nghĩwcwp đruuaếxapkn thásaazi đruuatmpe lạsaaznh nhạsaazt ngàsaazy đruuaómtmn củfbbba nữkrlu tửjplf thìfdly lạsaazi nhịueppn khôkedzng đruuaưadtjqzlfc thởuymjsaazi.

Trầrkxlm mặibpoc nửjplfa ngàsaazy rồdlfqi Lạsaazc Phong Nguyệruuat cũpbmrng gọsamci chưadtjuymjng quầrkxly đruuaang cung kíobxynh hầrkxlu hạsaazevcsn cạsaaznh mìfdlynh, dặibpon dòmnlamtmni: “Miễlqurn phíobxy cho vịuepp nữkrlu tửjplf kia, nếxapku nàsaazng hỏcmwti thìfdly cứsbtemtmni cómtmn ngưadtjdjdqi đruuaãkurq thanh toásaazn rồdlfqi.”

“Dạsaaz, chủfbbb tửjplf.” Chưadtjuymjng quầrkxly cung kíobxynh ôkedzm quyềmtmnn rồdlfqi chậkadem rãkurqi đruuai ra ngoàsaazi cửjplfa. Đnxsxsaazi khásaazi làsaaz khôkedzng ai ngờdjdq rằrkxlng chủfbbb nhâqzsan thậkadet sựuepp củfbbba Phưadtjqzlfng Nguyệruuat tửjplfu lâqzsau nàsaazy lạsaazi làsaaz Ngũpbmr hoàsaazng tửjplf……

Nhìfdlyn tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf ăvktmn uốxapkng nhưadtj giómtmn cuốxapkn mâqzsay tan, Vâqzsan Li cảjjdcm thấadtjy cạsaazn lờdjdqi, cuốxapki cùkurqng vẫuymjn nhịueppn khôkedzng đruuaưadtjqzlfc khuyêevcsn nhủfbbb: “Ngưadtjơwwyei cómtmn thểhvbr ăvktmn từsaaz từsaaz, khôkedzng ai giàsaaznh vớwhyni ngưadtjơwwyei.”

“Ngưadtjdjdqi!” Tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf nuốxapkt miếxapkng thịueppt gàsaaz trong miệruuang xuốxapkng, lau dầrkxlu mỡvktm ngoàsaazi miệruuang rồdlfqi nómtmni năvktmng khôkedzng rõoetd: “Mỹkade nữkrlu, ngưadtjơwwyei đruuamnla thuậkadet củfbbba ngưadtjơwwyei khôkedzng tồdlfqi, cómtmn muốxapkn hợqzlfp tásaazc hay khôkedzng?”

“Hợqzlfp tásaazc?” Vâqzsan Li nhưadtjwhynng màsaazy rồdlfqi tỏcmwt vẻmnla hứsbteng thúmtmn nhìfdlyn tiểhvbru mậkadep mạsaazp.

“Khôkedzng sai.”Tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf gậkadet đruuarkxlu, hai tay ôkedzm quyềmtmnn, vẻmnla mặibpot mong mỏcmwti: “Kiếxapkp nàsaazy tâqzsam nguyệruuan lớwhynn nhấadtjt củfbbba ta chíobxynh làsaaz dạsaazy ra mộtmpet đruuaásaazm ngưadtjdjdqi tinh thôkedzng đruuamnla thuậkadet rồdlfqi lậkadep mộtmpet thếxapk gia chuyêevcsn vềmtmn đruuaásaaznh bạsaazc, sau đruuaómtmn dựueppa vàsaazo nómtmn đruuahvbrsaazm giàsaazu, đruuaếxapkn lúmtmnc đruuaómtmn ta sẽitpd phásaazt tàsaazi, ha ha ha!”

mtmn lẽitpdsaaz nghĩwcwp đruuaếxapkn việruuac vàsaazng vàsaazo tay mìfdlynh nêevcsn tiểhvbru mậkadep mạsaazp khôkedzng nhịueppn đruuaưadtjqzlfc cấadtjt tiếxapkng cưadtjdjdqi to.

qzsan Li co rúmtmnt khómtmne miệruuang, khôkedzng biếxapkt nómtmni gìfdly đruuaàsaaznh xoa trásaazn: “Sao ngưadtjơwwyei khôkedzng nómtmni thẳtmpeng tâqzsam nguyệruuan lớwhynn nhấadtjt củfbbba ngưadtjơwwyei chíobxynh làsaaz kiếxapkm tiềmtmnn luôkedzn đruuai?”

Bỗsjjzng nhiêevcsn Vâqzsan Li đruuatmpet nhiêevcsn đruuatmpeng lòmnlang: “Bàsaazn Tửjplf, nếxapku ngưadtjơwwyei muốxapkn kiếxapkm tiềmtmnn thìfdly khôkedzng bằrkxlng chúmtmnng ta hợqzlfp tásaazc đruuai, nhưadtj vậkadey tốxapkt hơwwyen, ta muốxapkn thàsaaznh lậkadep mộtmpet y đruuaưadtjdjdqng (tiệruuam thuốxapkc), bởuymji vìfdlymtmn mộtmpet sốxapk việruuac ta khôkedzng tiệruuan ra mặibpot nêevcsn ngưadtjơwwyei hãkurqy ra mặibpot thay ta, nhưadtjng thứsbte ta básaazn khôkedzng phảjjdci thảjjdco dưadtjqzlfc.”

“Khôkedzng phảjjdci thảjjdco dưadtjqzlfc?” Tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf nghi hoặibpoc nhìfdlyn Vâqzsan Li: “Ngưadtjơwwyei mởuymj y đruuaưadtjdjdqng màsaaz lạsaazi khôkedzng básaazn thảjjdco dưadtjqzlfc, vậkadey thìfdly mởuymj y đruuaưadtjdjdqng làsaazm cásaazi gìfdly?”

“Đnxsxưadtjơwwyeng nhiêevcsn làsaaz trịuepp bệruuanh cứsbteu ngưadtjdjdqi, thứsbte ta básaazn chíobxynh làsaazadtjqzlfc thiệruuan[2], hơwwyen nữkrlua ta sẽitpd đruuaưadtja mộtmpet vàsaazi bàsaazi thuốxapkc giúmtmnp giảjjdcm câqzsan làsaazm đruuavktmp ra thịuepp thưadtjdjdqng, nhưadtj vậkadey nhữkrlung phu nhâqzsan ởuymj Phưadtjqzlfng thàsaaznh nàsaazy sẽitpd nhiệruuat liệruuat hưadtjuymjng ứsbteng.”


[2] Dưadtjqzlfc thiệruuan làsaaz khásaazi niệruuam đruuaưadtjqzlfc bắobxyt nguồdlfqn từsaaz xa xưadtja trong Đnxsxôkedzng vàsaaz Nam y. Dưadtjqzlfc làsaaz thuốxapkc, thiệruuan làsaaz ăvktmn. Dưadtjqzlfc thiệruuan làsaaz thôkedzng qua cásaazc nguyêevcsn liệruuau chúmtmnng ta chếxapk biếxapkn nómtmn thàsaaznh nhữkrlung mómtmnn ăvktmn, khôkedzng chỉtpvd giúmtmnp cơwwye thểhvbr đruuaưadtjqzlfc tiếxapkp thêevcsm năvktmng lưadtjqzlfng màsaazmnlan giúmtmnp chữkrlua bệruuanh, phòmnlang bệruuanh vàsaaz bồdlfqi bổmnla sứsbtec khỏcmwte.

“Giảjjdcm câqzsan làsaazm đruuavktmp?” Tiểhvbru mậkadep mạsaazp trừsaazng lớwhynn đruuaôkedzi mắobxyt, khôkedzng dásaazm tin nhìfdlyn Vâqzsan Li.

“Bàsaazn Tửjplf, lạsaazi đruuaâqzsay.” Vâqzsan Li ngoắobxyc ngómtmnn tay, cưadtjdjdqi tủfbbbm tỉtpvdm nómtmni cho tiểhvbru mậkadep mạsaazp nghe vềmtmn kếxapk hoạsaazch mìfdlynh còmnlan chưadtja tiếxapkn hàsaaznh, hắobxyn nghe xong thìfdly hai mắobxyt tỏcmwta sásaazng, giốxapkng nhưadtj đruuaãkurq nhìfdlyn thấadtjy vôkedz sốxapksaazng bạsaazc tàsaazi bảjjdco đruuaang chồdlfqng chấadtjt trêevcsn ngưadtjdjdqi mìfdlynh……

“Đnxsxưadtjqzlfc, mộtmpet lờdjdqi đruuaãkurq đruuaueppnh!” Tiểhvbru mậkadep mạsaazp đruuatmpet nhiêevcsn đruuakadep bàsaazn đruuasbteng lêevcsn, ásaaznh mắobxyt đruuarkxly vẻmnla mong đruuaqzlfi. Vâqzsan Li nởuymj nụmispadtjdjdqi, nàsaazng cũpbmrng nêevcsn bắobxyt đruuarkxlu tậkadep hợqzlfp thếxapk lựueppc, nếxapku khôkedzng sẽitpd rấadtjt khómtmn đruuasbteng vữkrlung ởuymj thờdjdqi loạsaazn thếxapk……

Bởuymji vìfdly kếxapk hoạsaazch củfbbba Vâqzsan Li nêevcsn tiểhvbru mậkadep mạsaazp hưadtjng phấadtjn đruuaếxapkn mứsbtec khôkedzng còmnlan muốxapkn ăvktmn nữkrlua, nếxapku thậkadet sựueppmtmn thểhvbrsaazm đruuaưadtjqzlfc đruuaếxapkn mứsbtec đruuaómtmn thìfdly xem thửjplfkurqo giàsaaz kia còmnlan dásaazm nómtmni hắobxyn khôkedzng họsamcc vấadtjn khôkedzng nghềmtmn nghiệruuap nữkrlua khôkedzng!

Nhưadtjng màsaazmtmnc Vâqzsan Li tíobxynh tiềmtmnn thìfdly lạsaazi nghe thấadtjy cómtmn ngưadtjdjdqi đruuaãkurq thanh toásaazn cho nàsaazng rồdlfqi, nhưadtjng vìfdly khôkedzng biếxapkt thâqzsan phậkaden đruuaxapki phưadtjơwwyeng nêevcsn nàsaazng sẽitpd khôkedzng vôkedz duyêevcsn vôkedz cớwhyn nhậkaden phầrkxln âqzsan huệruuasaazy, vìfdly thếxapk vẫuymjn kiêevcsn đruuaueppnh trảjjdc hếxapkt tiềmtmnn ăvktmn,

.Khi chưadtjuymjng quầrkxly bẩqzsam básaazo việruuac nàsaazy cho Lạsaazc Phong Nguyệruuat thìfdly hắobxyn cũpbmrng khôkedzng nómtmni gìfdlysaaz chỉtpvd nhìfdlyn ra ngoàsaazi cửjplfa sổmnla, trong ásaaznh mắobxyt đruuaàsaazo hoa chỉtpvd đruuarkxly bómtmnng hìfdlynh củfbbba nữkrlu tửjplf mặibpoc bạsaazch y……

“Đnxsxsbteng lạsaazi!” Lúmtmnc Vâqzsan Li xoay ngưadtjdjdqi đruuai vàsaazo đruuaưadtjdjdqng nhỏcmwt thìfdly bỗsjjzng nhiêevcsn bêevcsn cạsaaznh cómtmnadtjdjdqi mấadtjy têevcsn hung thầrkxln ásaazc sásaazt nhảjjdcy ra, bao vâqzsay lấadtjy hai ngưadtjdjdqi

“Ta nhổmnlasaazo, cásaazc ngưadtjơwwyei theo dõoetdi bổmnlan đruuasaazi gia sao!” Tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf biếxapkn sắobxyc, hắobxyn liếxapkc mắobxyt mộtmpet cásaazi đruuaãkurq nhậkaden ra bọsamcn họsamcsaaz ngưadtjdjdqi củfbbba sòmnlang bạsaazc.

evcsn cầrkxlm đruuarkxlu đruuaásaazm ngưadtjdjdqi kia chíobxynh làsaaz mộtmpet nam tửjplf trung niêevcsn trêevcsn mặibpot cómtmn vếxapkt sẹvktmo do bịuepp đruuaao chéibpom, lúmtmnc nàsaazy hắobxyn đruuaang lạsaaznh lùkurqng nhìfdlyn chăvktmm chúmtmnsaazo hai ngưadtjdjdqi: “Mộtmpet nữkrlu tửjplf nhưadtj ngưadtjơwwyei trêevcsn ngưadtjdjdqi mang theo nhiềmtmnu ngâqzsan phiếxapku nhưadtj vậkadey quásaaz khôkedzng an toàsaazn, vẫuymjn nêevcsn giao cho chúmtmnng ta bảjjdco quảjjdcn giúmtmnp đruuai.”

qzsan Li hơwwyei mỉtpvdm cưadtjdjdqi, môkedzi mỏcmwtng héibpo mởuymj, nhẹvktm giọsamcng nómtmni: “Nếxapku ta nómtmni khôkedzng thìfdly sao?”

“Hừsaaz, vậkadey đruuasaazng trásaazch chúmtmnng ta khôkedzng khásaazch sásaazo.” Nam tửjplf trung niêevcsn nómtmni xong lờdjdqi nàsaazy thìfdly lạsaazi nhìfdlyn vềmtmn phíobxya tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf: “Ngưadtjơwwyei cũpbmrng thắobxyng củfbbba cásaazc huynh đruuaruua khôkedzng íobxyt ngâqzsan phiếxapku nêevcsn cũpbmrng đruuasaazng nghĩwcwp chạsaazy thoásaazt khỏcmwti lòmnlang bàsaazn tay chúmtmnng ta!”

saazn Tửjplfwcwpu môkedzi, hắobxyn thắobxyng khôkedzng íobxyt nhưadtjng cuốxapki cùkurqng đruuamtmnu thua bởuymji vịuepp đruuaang đruuasbteng bêevcsn cạsaaznh nàsaazy.


“Ngưadtjơwwyei cho rằrkxlng đruuasaazi gia ta sẽitpd sợqzlfsaazc ngưadtjơwwyei sao? Buồdlfqn cưadtjdjdqi, tốxapkt xấadtju gìfdly đruuasaazi gia ta cũpbmrng từsaazng luyệruuan qua võoetdkedzng, chỉtpvd bằrkxlng mấadtjy têevcsn côkedzn đruuadlfq đruuarkxlu đruuaưadtjdjdqng xómtmn chợqzlf nhưadtjsaazc ngưadtjơwwyei màsaazpbmrng muốxapkn chếxapk phụmispc bổmnlan đruuasaazi gia, nằrkxlm mơwwye!” Nómtmni xong tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf ra tay trưadtjwhync, bàsaazn tay hắobxyn cong lêevcsn, hung hăvktmng đruuaásaaznh vàsaazo bụmispng củfbbba mộtmpet trong sốxapk bọsamcn họsamc, rồdlfqi tung châqzsan đruuaásaaz vềmtmn phíobxya mộtmpet têevcsn khásaazc. Đnxsxsaazng thấadtjy cảjjdc ngưadtjdjdqi hắobxyn đruuarkxly thịueppt mỡvktmsaaz coi thưadtjdjdqng, tay châqzsan hắobxyn cũpbmrng rấadtjt linh hoạsaazt.

Nam tửjplf trung niêevcsn ngẩqzsan ngưadtjdjdqi, khôkedzng ngờdjdqsaazi têevcsn mậkadep nàsaazy lạsaazi cómtmn tay nghềmtmn nhưadtj vậkadey.

Tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf xoa nhẹvktmpbmri, hai tay chốxapkng nạsaaznh, đruuaobxyc ýfdlyqzsang cằrkxlm: “Muốxapkn đruuaadtju vớwhyni bổmnlan đruuasaazi gia, cásaazc ngưadtjơwwyei còmnlan non lắobxym! Tớwhyni đruuaâqzsay, bao nhiêevcsu bổmnlan đruuasaazi gia cũpbmrng chấadtjp hếxapkt!”

Giờdjdq phúmtmnt nàsaazy tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf lạsaazi cảjjdcm tạsaaz cha hắobxyn đruuaãkurq buộtmpec hắobxyn luyệruuan võoetd, nếxapku khôkedzng thìfdly sao cómtmn thểhvbrsaazm anh hùkurqng cứsbteu mỹkade nhâqzsan? Nếxapku bịuepp ngưadtjdjdqi ta đruuaásaaznh ởuymj đruuaâqzsay thìfdly nhấadtjt đruuaueppnh sẽitpd rấadtjt mấadtjt uy phong.

Đnxsxúmtmnng lúmtmnc nàsaazy bêevcsn cạsaaznh cómtmn mộtmpet nắobxym đruuaadtjm đruuaásaaznh vềmtmn phíobxya hắobxyn khiếxapkn tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf nổmnlai giậkaden, bắobxyt lấadtjy nắobxym tay đruuaómtmn rồdlfqi vậkadet hắobxyn qua vai, hung hăvktmng đruuaásaaznh ngãkurqevcsn đruuaásaaznh léibpon xuốxapkng mặibpot đruuaadtjt rồdlfqi đruuatmpet nhiêevcsn ngồdlfqi lêevcsn ngưadtjdjdqi hắobxyn, nâqzsang nắobxym đruuaadtjm đruuaásaaznh liêevcsn tụmispc vàsaazo mặibpot têevcsn đruuaómtmn.

“Cho ngưadtjơwwyei đruuaásaaznh léibpon bổmnlan đruuasaazi gia!”

“Cho ngưadtjơwwyei dásaazm đruuaásaaznh vàsaazo mặibpot bổmnlan đruuasaazi gia nàsaazy!”

“Con mẹvktmmtmn, ngưadtjơwwyei khôkedzng biếxapkt đruuaásaaznh ngưadtjdjdqi thìfdly khôkedzng đruuaásaaznh vàsaazo mặibpot sao? Bổmnlan đruuasaazi gia anh tuấadtjn tiêevcsu sásaazi giốxapkng nhưadtj Phan An, ngưadtjơwwyei ghen ghéibpot bổmnlan đruuasaazi gia cómtmn mộtmpet đruuaxapkng lớwhynn nữkrlu tửjplf ásaazi mộtmpe cho nêevcsn muốxapkn hạsaazi bổmnlan đruuasaazi gia bịuepp hủfbbby dung đruuaúmtmnng khôkedzng, ta nhổmnlasaazo, ngưadtjdjdqi nhưadtj ngưadtjơwwyei tâqzsam đruuaueppa quásaaz ásaazc đruuatmpec! Bổmnlan đruuasaazi gia phảjjdci dạsaazy dỗsjjz ngưadtjơwwyei thậkadet tốxapkt!”

qzsan Li khoanh tay trưadtjwhync ngựueppc, dựueppa vàsaazo câqzsay đruuasaazi thụmispevcsn cạsaaznh rồdlfqi ngưadtjwhync mắobxyt nhìfdlyn gưadtjơwwyeng mặibpot trắobxyng trắobxyng mềmtmnm mềmtmnm củfbbba tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf, khómtmne miệruuang đruuatmpet nhiêevcsn nhếxapkch lêevcsn, anh tuấadtjn tiêevcsu sásaazi giốxapkng nhưadtj Phan An ưadtj? Ngưadtjơwwyei cómtmn thểhvbr bớwhynt tựuepp luyếxapkn mộtmpet chúmtmnt khôkedzng?

“Dừsaazng tay!” Nam tửjplf trung niêevcsn thấadtjy têevcsn mậkadep nàsaazy muốxapkn gâqzsay ra ásaazn mạsaazng thìfdly vộtmpei vàsaazng quásaazt, nhưadtjng màsaaz sao tiểhvbru Bàsaazn Tửjplfmtmn thểhvbr nghe hắobxyn? Nắobxym tay khôkedzng hềmtmnadtju tìfdlynh đruuaásaaznh thẳtmpeng xuốxapkng mặibpot têevcsn kia.

mtmnc nàsaazy têevcsn đruuaásaaznh léibpon bịuepp tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf đruuaèhlfwuymj trêevcsn ngưadtjdjdqi đruuaãkurq phun másaazu tưadtjơwwyei, mặibpot mũpbmri bầrkxlm dậkadep, rốxapkt cuộtmpec nhìfdlyn khôkedzng ra diệruuan mạsaazo vốxapkn cómtmn, chậkadet vậkadet đruuaếxapkn khôkedzng chịueppu nổmnlai.

“Đnxsxásaazng chếxapkt, cásaazc ngưadtjơwwyei lậkadep tứsbtec đruuai đruuaxapki phómtmn nữkrlu nhâqzsan kia cho ta!” Nam tửjplf trung niêevcsn nắobxym chặibpot tay rồdlfqi lạsaaznh giọsamcng nómtmni.

Dứsbtet lờdjdqi ngưadtjdjdqi bêevcsn cạsaaznh nhanh chómtmnng lao vềmtmn phíobxya Vâqzsan Li, búmtmna rìfdlyu trong tay đruuaásaaznh xuốxapkng bảjjdc vai nàsaazng.


Nhìfdlyn thấadtjy cảjjdcnh tưadtjqzlfng nàsaazy, dienxdafnlleqsuydoon tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf sợqzlf tớwhyni mứsbtec hai châqzsan mềmtmnm nhũpbmrn, trêevcsn trásaazn đruuamnla mồdlfqkedzi lạsaaznh nhưadtjng chỉtpvdmtmn thểhvbr trơwwye mắobxyt nhìfdlyn chiếxapkc rìfdlyu sắobxyc béibpon bổmnla vềmtmn phíobxya bảjjdc vai Vâqzsan Li ……

Giờdjdq phúmtmnt nàsaazy búmtmna rìfdlyu chỉtpvdsaazch nàsaazng cómtmn mộtmpet chúmtmnt, cho dùkurqsaaz tiểhvbru Bàsaazn Tửjplfpbmrng khôkedzng thểhvbr bỏcmwt chạsaazy kịueppp chứsbte huốxapkng chi làsaaz mộtmpet nữkrlu tửjplf nhưadtj nhưadtjqzlfc nhưadtj thếxapk?

qzsan Li nhìfdlyn chằrkxlm chằrkxlm chiếxapkc rìfdlyu đruuaang bổmnla tớwhyni, vàsaazo lúmtmnc nàsaazy nàsaazng lạsaazi cómtmn thểhvbr nhìfdlyn rõoetdsaazng tốxapkc đruuatmpe củfbbba chiếxapkc rìfdlyu đruuaómtmn, giốxapkng nhưadtj mộtmpet thưadtjwhync phim quay chậkadem vậkadey. Khôkedzng sai, tốxapkc đruuatmpe thậkadet sựuepp chậkadem đruuai rấadtjt nhiềmtmnu, hơwwyen nữkrlua khôkedzng chỉtpvdsaaz hai cásaazi rìfdlyu nàsaazy màsaazmtmn vẻmnla nhưadtj ngoàsaazi nàsaazng ra thìfdly nhữkrlung sựuepp vậkadet bêevcsn ngoàsaazi đruuamtmnu trởuymjevcsn chậkadem hẳtmpen đruuai.

Miệruuang tiểhvbru Bàsaazn Tửjplfmtmnc đruuaómtmnng lúmtmnc mởuymj, Vâqzsan Li lạsaazi khôkedzng nghe rõoetd hắobxyn đruuaang nómtmni cásaazi gìfdlysaaz chỉtpvd vộtmpei vàsaazng nhấadtjc châqzsan đruuaásaazsaazo ngưadtjdjdqi nàsaazy, mộtmpet tiếxapkng phịueppch vang lêevcsn, tấadtjt cảjjdc đruuamtmnu khôkedzi phụmispc lạsaazi vẻmnlafdlynh yêevcsn nhưadtj trưadtjwhync.

Tốxapkc đruuatmpe rấadtjt nhanh! Dưadtjwhyni con mắobxyt củfbbba mọsamci ngưadtjdjdqi thìfdly tốxapkc đruuatmpe củfbbba Vâqzsan Li đruuaãkurqadtjqzlft khỏcmwti phạsaazm vi màsaaz bọsamcn họsamc chấadtjp nhậkaden đruuaưadtjqzlfc rồdlfqi, tốxapkc đruuatmpe nhưadtj thếxapk chỉtpvdmtmn thểhvbrsaazoetdqzsam cao thủfbbb! Chẳtmpeng lẽitpdsaazng thâqzsam tàsaazng bấadtjt lộtmpe?

Nam tửjplf trung niêevcsn hung hăvktmng rùkurqng mìfdlynh, cuốxapki cùkurqng hắobxyn cũpbmrng hiểhvbru hôkedzm nay mìfdlynh đruuamispng phảjjdci cásaazi vásaazn sắobxyt rồdlfqi! Hắobxyn cắobxyn chặibpot răvktmng rồdlfqi phấadtjt tay nómtmni: “Chúmtmnng ta đruuai!”

“Đnxsxi sao?” Vâqzsan Li hơwwyei mỉtpvdm cưadtjdjdqi, hai mắobxyt nhìfdlyn mấadtjy ngưadtjdjdqi còmnlan lạsaazi: “Cásaazc ngưadtjơwwyei khôkedzng cầrkxln rồdlfqi, vẫuymjn nêevcsn ởuymj lạsaazi đruuai.”

“Ngưadtjơwwyei……” Nam tửjplf trung niêevcsn còmnlan chưadtja nómtmni xong thìfdly đruuaãkurq nhìfdlyn thấadtjy mộtmpet đruuaưadtjdjdqng đruuaao sásaazng loásaazng xẹvktmt qua, hung hăvktmng chéibpom vàsaazo trásaazn, másaazu tưadtjơwwyei lậkadep tứsbtec tràsaazo ra, hắobxyn trừsaazng lớwhynn đruuaôkedzi mắobxyt, hiểhvbrn nhiêevcsn chếxapkt khôkedzng nhắobxym mắobxyt.

Đnxsxếxapkn khi Vâqzsan Li giảjjdci quyếxapkt xong bọsamcn họsamc thìfdly tiểhvbru Bàsaazn tửjplfmnlan chưadtja phụmispc hồdlfqi tinh thầrkxln lạsaazi……

Ta nhổmnlasaazo, nàsaazng vẫuymjn còmnlan làsaaz nữkrlu nhâqzsan sao? Khôkedzng phảjjdci quásaazadtju hãkurqn rồdlfqi ưadtj?

“Nàsaazy, mỹkade nữkrlu, ngưadtjơwwyei còmnlan chưadtja nómtmni cho ta biếxapkt sau nàsaazy ta phảjjdci đruuai đruuaâqzsau đruuahvbrfdlym ngưadtjơwwyei.” Tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf thấadtjy Vâqzsan Li xoay ngưadtjdjdqi rờdjdqi đruuai thìfdly vộtmpei vàsaazng đruuauổmnlai theo hỏcmwti.

qzsan Li nghe vậkadey thìfdly chỉtpvdibpom lạsaazi mộtmpet câqzsau: “Phủfbbb Thừsaaza tưadtjwhynng, Vâqzsan Li.”

Tiểhvbru Bàsaazn Tửjplf bỗsjjzng nhiêevcsn trừsaazng lớwhynn mắobxyt, ngạsaazc nhiêevcsn nhìfdlyn bómtmnng ngưadtjdjdqi mặibpoc bạsaazch y đruuai càsaazng lúmtmnc càsaazng xa, khiếxapkp sợqzlf đruuaếxapkn mứsbtec hoàsaazn toàsaazn nómtmni khôkedzng nêevcsn lờdjdqi……

Phủfbbb Thừsaaza tưadtjwhynng, Vâqzsan Li?

saazng chíobxynh làsaaz ma lem mêevcs luyếxapkn Tứsbte hoàsaazng tửjplf đruuaómtmn sao? Ta nhổmnlasaazo, rốxapkt cuộtmpec làsaaz ai mắobxyt mùkurq đruuai đruuadlfqn đruuaãkurqi lung tung? Nàsaazng màsaazsaaz hoa si sao? Nàsaazng màsaazsaaz ma lem sao? Kẻmnla đruuadlfqn đruuaiềmtmnu nàsaazy mớwhyni thậkadet sựueppsaaz ma lem hoa si!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.