Thay Chị Lấy Chồng
Chương 213 : Bọn họ đứng chung với nhau hệt như một cặp đẹp đôi
Ngàvskc y hôghuo m sau, khi tôghuo i thứevcd c dậyufm y, bêkxqn n cạyufm nh đnkrg ãpryi khôghuo ng còhrrf n ai.
Tôghuo i đnkrg ưiuwr a tay sang, gốwblw i chăwblw n đnkrg ãpryi lạyufm nh lẽcdyy o tựdvwv bao giờiaqt , cókwib lẽcdyy ngưiuwr ờiaqt i đnkrg àvskc n ôghuo ng ấevcd y đnkrg ãpryi rờiaqt i đnkrg i lâsaef u.
Tôghuo i vừitaw a đnkrg ịzkzc nh vàvskc o phòhrrf ng tắfdsp m thìhggs bêkxqn n trong truyềhphq n ra tiếhydz ng nưiuwr ớlhkk c chảpyla y.
“Ai?”
Tôghuo i hoảpyla ng sợitaw .
Lúlhkk c nàvskc y, mộqpmh t ngưiuwr ờiaqt i giúlhkk p việbtyb c bưiuwr ớlhkk c ra từitaw trong phòhrrf ng tắfdsp m, nhìhggs n tôghuo i vớlhkk i ápyla nh mắfdsp t xin lỗxzna i: “Côghuo Tốwblw ng!”
“Sao côghuo lạyufm i tớlhkk i vàvskc o giờiaqt nàvskc y? Khôghuo ng phảpyla i ngàvskc y nàvskc o côghuo cũvkgg ng tớlhkk i vàvskc o buổijqb i chiềhphq u sao?”
Tôghuo i hơglnq i nghi ngờiaqt nhìhggs n ngưiuwr ờiaqt i giúlhkk p việbtyb c kia, tuy thưiuwr ờiaqt ng ngàvskc y chuyệbtyb n dọhrrf n dẹxzna p trong nhàvskc đnkrg ềhphq u do mộqpmh t tay côghuo ấevcd y lo liệbtyb u.
Nhưiuwr ng sau chuyệbtyb n hôghuo m qua, khôghuo ng hiểlcsl u vìhggs sao tôghuo i lạyufm i cảpyla nh giápyla c vớlhkk i mọhrrf i thứevcd xung quanh mìhggs nh.
Ngưiuwr ờiaqt i giúlhkk p việbtyb c cung kízhmm nh đnkrg ápyla p: “Ôpdxw ng chủsryj đnkrg ãpryi phápyla i ngưiuwr ờiaqt i tớlhkk i đnkrg ókwib n tôghuo i vàvskc o buổijqb i sápyla ng đnkrg ểlcsl tôghuo i đnkrg ếhydz n dọhrrf n dẹxzna p vệbtyb sinh.”
Tôghuo i cảpyla m thấevcd y chuyệbtyb n nàvskc y cókwib chúlhkk t kỳwcjj quápyla i nêkxqn n đnkrg i tớlhkk i gầzkzc n phòhrrf ng tắfdsp m.
Bêkxqn n trong đnkrg ãpryi đnkrg ưiuwr ợitaw c quéokhx t dọhrrf n gọhrrf n gàvskc ng, chiếhydz c ápyla o tắfdsp m màvskc u xanh hôghuo m qua Lýnsbw Hàvskc o Kiệbtyb t mặdxqa c cũvkgg ng khôghuo ng còhrrf n treo ởwifj chỗxzna cũvkgg “Áqxjq o tắfdsp m đnkrg âsaef u? Cápyla i màvskc u xanh dưiuwr ơglnq ng ấevcd y!”
“Àyfob , cápyla i đnkrg ókwib ạyufm ! Tôghuo i vừitaw a tớlhkk i đnkrg ãpryi thấevcd y nókwib bịzkzc vứevcd t dưiuwr ớlhkk i đnkrg ấevcd t nêkxqn n cầzkzc m đnkrg i giặdxqa t luôghuo n rồfdsp i ạyufm !”
Ngưiuwr ờiaqt i giúlhkk p việbtyb c giảpyla i thízhmm ch.
“Vậyufm y àvskc !”
Tôghuo i trảpyla lờiaqt i. Khôghuo ng biếhydz t vìhggs sao, trong lòhrrf ng tôghuo i cứevcd cảpyla m thấevcd y cókwib gìhggs đnkrg ókwib rấevcd t lạyufm nhưiuwr ng khôghuo ng rõufsa ởwifj đnkrg âsaef u.
“Em cókwib thểlcsl luôghuo n theo sau ngưiuwr ờiaqt i, tựdvwv a chiếhydz c bókwib ng đnkrg uổijqb i bắfdsp t ápyla nh sápyla ng trong mơglnq .”
Khi tôghuo i muốwblw n hỏzycn i thêkxqn m mộqpmh t chúlhkk t, trong phòhrrf ng ngủsryj vang lêkxqn n nhạyufm c chuôghuo ng đnkrg iệbtyb n thoạyufm i. Khôghuo ng cầzkzc n xem, tôghuo i cũvkgg ng biếhydz t ngưiuwr ờiaqt i gọhrrf i làvskc Khưiuwr ơglnq ng Thanh.
Tôghuo i vừitaw a nhấevcd n núlhkk t nhậyufm n cuộqpmh c gọhrrf i thìhggs côghuo gápyla i bêkxqn n đnkrg ầzkzc u kia đnkrg ãpryi théokhx t lớlhkk n: “Đvvnn ãpryi mấevcd y giờiaqt rồfdsp i màvskc sao em chưiuwr a tớlhkk i hảpyla ? Chịzkzc đnkrg âsaef y đnkrg ang tứevcd c lắfdsp m đnkrg ấevcd y!”
“Xin lỗxzna i, xin lỗxzna i chịzkzc ! Em ra ngay đnkrg âsaef y!” Tôghuo i ngẩnkrg ng đnkrg ầzkzc u thoápyla ng nhìhggs n qua đnkrg ồfdsp ng hồfdsp , đnkrg ãpryi hơglnq n mưiuwr ờiaqt i mộqpmh t giờiaqt rồfdsp i. Đvvnn êkxqn m qua tôghuo i ngủsryj trễlyes nêkxqn n ngủsryj quêkxqn n đnkrg ếhydz n giờiaqt mớlhkk i dậyufm y.
Tôghuo i cúlhkk p đnkrg iệbtyb n thoạyufm i, sửukul a soạyufm n qua loa mộqpmh t chúlhkk t rồfdsp i thay đnkrg ồfdsp .
Tôghuo i vốwblw n đnkrg ịzkzc nh ngồfdsp i taxi nhưiuwr ng vừitaw a ra khỏzycn i cửukul a, tôghuo i đnkrg ãpryi thấevcd y xe củsryj a Lýnsbw Hàvskc o Kiệbtyb t đnkrg ang đnkrg ậyufm u ởwifj cổijqb ng.
Thấevcd y xe củsryj a anh, tôghuo i cókwib hơglnq i hoảpyla ng hốwblw t. Tưiuwr ởwifj ng anh muốwblw n đnkrg ưiuwr a tôghuo i đnkrg i, tôghuo i nhanh chókwib ng chạyufm y tớlhkk i chỗxzna ghếhydz phụqxjq , vừitaw a mởwifj cửukul a xe, đnkrg ịzkzc nh chàvskc o anh thìhggs …
“Côghuo Tốwblw ng!”
Ngưiuwr ờiaqt i đnkrg àvskc n ôghuo ng trong xe đnkrg ãpryi chàvskc o tôghuo i trưiuwr ớlhkk c.
Làvskc Dưiuwr ơglnq ng Trung.
Giờiaqt phúlhkk t nàvskc y, tôghuo i khôghuo ng giấevcd u nổijqb i sựdvwv mấevcd t mápyla t trong lòhrrf ng nhưiuwr ng vẫobvc n miễlyes n cưiuwr ỡbtyb ng nởwifj nụqxjq cưiuwr ờiaqt i, ngồfdsp i vàvskc o chỗxzna ghếhydz phụqxjq : “Thưiuwr kýnsbw Dưiuwr ơglnq ng, làvskc anh àvskc !”
“Vâsaef ng, tổijqb ng giápyla m đnkrg ốwblw c Lýnsbw bậyufm n việbtyb c nêkxqn n bảpyla o tôghuo i đnkrg ếhydz n đnkrg ưiuwr a côghuo đnkrg i.”
Dưiuwr ơglnq ng Trung cung kízhmm nh trảpyla lờiaqt i.
Tôghuo i chỉntzj ừitaw mộqpmh t tiếhydz ng, trêkxqn n đnkrg ưiuwr ờiaqt ng đnkrg i, cảpyla hai khôghuo ng nókwib i mộqpmh t câsaef u. Khi sắfdsp p tớlhkk i nhàvskc Khưiuwr ơglnq ng Thanh, tôghuo i mớlhkk i mởwifj miệbtyb ng: “Thưiuwr kýnsbw Dưiuwr ơglnq ng, đnkrg êkxqn m qua Lýnsbw Hàvskc o Kiệbtyb t đnkrg ãpryi đnkrg i đnkrg âsaef u? Anh cókwib biếhydz t khôghuo ng?”
“Buổijqb i tốwblw i hảpyla ? Tôghuo i cũvkgg ng khôghuo ng biếhydz t, thờiaqt i gian làvskc m việbtyb c củsryj a tôghuo i đnkrg a sốwblw làvskc vàvskc o ban ngàvskc y, khi đnkrg ókwib tôghuo i mớlhkk i đnkrg i theo tổijqb ng giápyla m đnkrg ốwblw c Lýnsbw .”
Dưiuwr ơglnq ng Trung thảpyla n nhiêkxqn n đnkrg ápyla p.
Anh ta trảpyla lờiaqt i rấevcd t mápyla y mókwib c, hơglnq n nữgsnk a ngữgsnk đnkrg iệbtyb u còhrrf n rấevcd t nhanh.
Nhưiuwr thểlcsl anh ta đnkrg ãpryi chuẩnkrg n bịzkzc sẵhqbe n câsaef u trảpyla lờiaqt i nàvskc y, chỉntzj đnkrg ợitaw i tôghuo i hỏzycn i thôghuo i vậyufm y.
Tôghuo i biếhydz t Lýnsbw Hàvskc o Kiệbtyb t giấevcd u mìhggs nh việbtyb c gìhggs đnkrg ókwib , nhưiuwr ng tạyufm i sao anh lạyufm i khôghuo ng dặdxqa n dòhrrf thưiuwr kýnsbw trưiuwr ớlhkk c chứevcd ?
Xe nhanh chókwib ng chạyufm y tớlhkk i nhàvskc Khưiuwr ơglnq ng Thanh.
Tôghuo i cầzkzc m mókwib n quàvskc lêkxqn n lầzkzc u.
Lạyufm i nókwib i tiếhydz p, đnkrg âsaef y làvskc lầzkzc n đnkrg ầzkzc u tiêkxqn n tôghuo i gặdxqa p mặdxqa t chịzkzc ấevcd y sau khi mặdxqa t bịzkzc biếhydz n dạyufm ng
“Cốwblw c cốwblw c cốwblw c!” Tôghuo i gõufsa cửukul a.
Chưiuwr a đnkrg ưiuwr ợitaw c ba giâsaef y, cửukul a đnkrg ãpryi đnkrg ưiuwr ợitaw c mởwifj . Côghuo gápyla i bêkxqn n trong dang hai tay ra ôghuo m tôghuo i: “Ôpdxw i, đnkrg ãpryi lâsaef u khôghuo ng gặdxqa p! Nhớlhkk muốwblw n chếhydz t rồfdsp i!”
Chịzkzc ấevcd y cúlhkk i đnkrg ầzkzc u nhìhggs n hai mókwib n quàvskc trêkxqn n tay tôghuo i, miệbtyb ng cưiuwr ờiaqt i tủsryj m tỉntzj m bảpyla o: “Ha ha, đnkrg ãpryi nókwib i khôghuo ng cầzkzc n mang quàvskc rồfdsp i màvskc em còhrrf n nhọhrrf c lòhrrf ng nhưiuwr thếhydz làvskc m chi.”
Nókwib i xong, chịzkzc ấevcd y cầzkzc m lấevcd y hai mókwib n quàvskc , đnkrg ầzkzc u ngẩnkrg ng lêkxqn n nhìhggs n gưiuwr ơglnq ng mặdxqa t đnkrg ang đnkrg eo khẩnkrg u trang củsryj a tôghuo i: “Ôpdxw i chao, tớlhkk i nhàvskc chịzkzc thôghuo i màvskc em còhrrf n trang bịzkzc đnkrg ầzkzc y đnkrg ủsryj nhưiuwr thếhydz . Em càvskc ng ngàvskc y càvskc ng cókwib dápyla ng vẻwcjj củsryj a mộqpmh t phu nhâsaef n nhàvskc giàvskc u đnkrg ókwib !”
Khưiuwr ơglnq ng Thanh tựdvwv nghĩkmpd tựdvwv nókwib i, mộqpmh t tay giơglnq lêkxqn n thápyla o khẩnkrg u trang củsryj a tôghuo i xuốwblw ng khi tôghuo i còhrrf n chưiuwr a kịzkzc p phảpyla n ứevcd ng.
Khoảpyla nh khắfdsp c đnkrg ókwib , vẻwcjj mặdxqa t vui sưiuwr ớlhkk ng củsryj a chịzkzc ấevcd y cứevcd ng lạyufm i, biếhydz n thàvskc nh biểlcsl u cảpyla m ngạyufm c nhiêkxqn n chỉntzj trong tízhmm ch tắfdsp c: “Sao mặdxqa t em lạyufm i thếhydz nàvskc y?”
“Hầzkzc y, nókwib i ra rấevcd t dàvskc i!”
Tôghuo i đnkrg ưiuwr a châsaef n bưiuwr ớlhkk c vàvskc o, hôghuo m nay, nhàvskc Khưiuwr ơglnq ng Thanh khápyla gọhrrf n gàvskc ng sạyufm ch sẽcdyy . Tôghuo i nhanh chókwib ng tìhggs m đnkrg ưiuwr ợitaw c mộqpmh t chỗxzna đnkrg ểlcsl ngồfdsp i xuốwblw ng.
Khưiuwr ơglnq ng Thanh ngồfdsp i đnkrg ốwblw i diệbtyb n vớlhkk i tôghuo i.
Trong khoảpyla ng nửukul a tiếhydz ng, tôghuo i nókwib i hếhydz t toàvskc n bộqpmh từitaw việbtyb c bịzkzc Tốwblw ng Duyêkxqn n Minh bắfdsp t cókwib c, bịzkzc gãpryi da đnkrg en nhiễlyes m HIV màvskc chịzkzc ta thuêkxqn đnkrg ưiuwr a ra nưiuwr ớlhkk c ngoàvskc i, rồfdsp i đnkrg ưiuwr ợitaw c Lýnsbw Hàvskc o Kiệbtyb t tìhggs m thấevcd y vàvskc việbtyb c quyếhydz t đnkrg ịzkzc nh phẫobvc u thuậyufm t thẩnkrg m mỹostx cho Khưiuwr ơglnq ng Thanh nghe.
Chịzkzc ấevcd y nghe xong thìhggs sợitaw ngâsaef y ngưiuwr ờiaqt i: “Sao Tốwblw ng Duyêkxqn n Minh kia khôghuo ng biếhydz t xấevcd u hổijqb nhưiuwr thếhydz ! Côghuo ta còhrrf n dápyla m chạyufm y trốwblw n àvskc ! Tốwblw t nhấevcd t đnkrg ừitaw ng đnkrg ểlcsl chịzkzc bắfdsp t gặdxqa p ởwifj nưiuwr ớlhkk c ngoàvskc i, nếhydz u khôghuo ng chịzkzc chắfdsp c chắfdsp n sẽcdyy lộqpmh t da côghuo ta.”
“Vâsaef ng vâsaef ng, chịzkzc gápyla i củsryj a em!” Hôghuo m nay làvskc sinh nhậyufm t Khưiuwr ơglnq ng Thanh, tôghuo i thậyufm t lòhrrf ng khôghuo ng muốwblw n kểlcsl nhiềhphq u chuyệbtyb n phứevcd c tạyufm p nhưiuwr vậyufm y cho chịzkzc ấevcd y nghe.
Tôghuo i cầzkzc m hai mókwib n quàvskc , đnkrg ưiuwr a cho chịzkzc ấevcd y rồfdsp i cưiuwr ờiaqt i nókwib i: “Mộqpmh t trong hai mókwib n quàvskc nàvskc y làvskc củsryj a em tặdxqa ng chịzkzc , mókwib n còhrrf n lạyufm i làvskc ngưiuwr ờiaqt i khápyla c tặdxqa ng chịzkzc .”
“Còhrrf n ngưiuwr ờiaqt i khápyla c nữgsnk a àvskc ?”
Khưiuwr ơglnq ng Thanh nghi hoặdxqa c nhìhggs n tôghuo i.
Tôghuo i thầzkzc n bízhmm gậyufm t nhẹxzna mộqpmh t cápyla i.
Khưiuwr ơglnq ng Thanh dứevcd t khoápyla t mởwifj mókwib n quàvskc củsryj a tôghuo i ra trưiuwr ớlhkk c, khi chịzkzc ấevcd y nhìhggs n thấevcd y đnkrg ôghuo i giàvskc y cao gókwib t bêkxqn n trong thìhggs trêkxqn n mặdxqa t hiệbtyb n lêkxqn n sựdvwv hưiuwr ng phấevcd n: “Oa, đnkrg âsaef y làvskc bảpyla n giớlhkk i hạyufm n!”
Khưiuwr ơglnq ng Thanh mau chókwib ng lấevcd y giàvskc y ra, ưiuwr ớlhkk m vàvskc o châsaef n rồfdsp i đnkrg i mộqpmh t vòhrrf ng trong phòhrrf ng.
Sau khi cởwifj i ra, chịzkzc ấevcd y dùevcd ng tay phủsryj i đnkrg ếhydz giàvskc y rồfdsp i tớlhkk i gầzkzc n tôghuo i vớlhkk i vẻwcjj mặdxqa t ngấevcd t ngâsaef y, đnkrg ôghuo i môghuo i đnkrg ỏzycn trao tôghuo i mộqpmh t nụqxjq hôghuo n: “Chịzkzc rấevcd t thízhmm ch mókwib n quàvskc nàvskc y!”
“Chịzkzc thízhmm ch làvskc tốwblw t rồfdsp i!”
Tôghuo i cốwblw ýnsbw nókwib i nhưiuwr vậyufm y, khôghuo ng đnkrg ểlcsl lộqpmh ra mókwib n nàvskc o do mìhggs nh tặdxqa ng.
Thậyufm t ra, tôghuo i còhrrf n chưiuwr a mởwifj quàvskc củsryj a Ngôghuo Tiếhydz n An ra nêkxqn n cũvkgg ng khôghuo ng biếhydz t bêkxqn n trong làvskc thứevcd gìhggs .
Khưiuwr ơglnq ng Thanh cấevcd t giàvskc y vàvskc o hộqpmh p, sau đnkrg ókwib thuầzkzc n thụqxjq c mởwifj chiếhydz c hộqpmh p màvskc u tízhmm m ra.
Trưiuwr ớlhkk c mắfdsp t làvskc mộqpmh t chiếhydz c vòhrrf ng tay phong cápyla ch Bohemian màvskc u sắfdsp c rựdvwv c rỡbtyb đnkrg ang nằobvc m lẳiuwr ng lặdxqa ng bêkxqn n trong.
Rấevcd t đnkrg ẹxzna p mắfdsp t, rấevcd t phôghuo trưiuwr ơglnq ng.
Khưiuwr ơglnq ng Thanh lấevcd y vòhrrf ng ra khỏzycn i hộqpmh p, đnkrg eo vàvskc o tay rồfdsp i lắfdsp c lắfdsp c vàvskc i cápyla i, trêkxqn n mặdxqa t lạyufm i khôghuo ng cókwib chúlhkk t biểlcsl u cảpyla m dưiuwr thừitaw a nàvskc o.
Tôghuo i cũvkgg ng khôghuo ng nhìhggs n ra chịzkzc ấevcd y đnkrg ang vui hay khókwib chịzkzc u.
Tôghuo i cứevcd ngỡbtyb rằobvc ng Khưiuwr ơglnq ng Thanh khôghuo ng thízhmm ch thứevcd nàvskc y, khi tôghuo i đnkrg ang đnkrg ịzkzc nh nókwib i cho chịzkzc ấevcd y biếhydz t chiếhydz c vòhrrf ng tay đnkrg ókwib do Ngôghuo Tiếhydz n An tặdxqa ng, chịzkzc ấevcd y đnkrg ãpryi lêkxqn n tiếhydz ng trưiuwr ớlhkk c: “Đvvnn âsaef y làvskc do ai tặdxqa ng thếhydz ? Ngưiuwr ờiaqt i nàvskc y rấevcd t hiểlcsl u chịzkzc đnkrg ấevcd y!”
“Hảpyla ?”
Tôghuo i cókwib hơglnq i bấevcd t ngờiaqt , nhìhggs n chịzkzc ấevcd y.
Khưiuwr ơglnq ng Thanh đnkrg eo vòhrrf ng tay, quay đnkrg ầzkzc u nhìhggs n tôghuo i: “Phảpyla i, chịzkzc biếhydz t giàvskc y cao gókwib t làvskc do em tặdxqa ng, thếhydz cápyla i vòhrrf ng tay nàvskc y làvskc do ai tặdxqa ng? Chịzkzc cảpyla m thấevcd y mìhggs nh phảpyla i làvskc m quen vớlhkk i ngưiuwr ờiaqt i cókwib đnkrg ôghuo i mắfdsp t tinh tưiuwr ờiaqt ng nhưiuwr vậyufm y.”
“Cápyla i nàvskc y…” Nghe chịzkzc ấevcd y nókwib i xong, tôghuo i lậyufm p tứevcd c khôghuo ng biếhydz t nêkxqn n mởwifj miệbtyb ng thếhydz nàvskc o.
“Khôghuo ng phảpyla i làvskc Lýnsbw Hàvskc o Kiệbtyb t nhàvskc em tặdxqa ng chịzkzc đnkrg âsaef y chứevcd ?” Khưiuwr ơglnq ng Thanh thấevcd y tôghuo i khókwib xửukul thìhggs trêkxqn u chọhrrf c: “Ôpdxw i, sao trưiuwr ớlhkk c kia chịzkzc khôghuo ng cảpyla m thấevcd y anh ta hiểlcsl u phụqxjq nữgsnk nhưiuwr thếhydz …”
Khi Khưiuwr ơglnq ng Thanh nhắfdsp c tớlhkk i “hiểlcsl u phụqxjq nữgsnk ”, dưiuwr ờiaqt ng nhưiuwr chịzkzc ấevcd y nhậyufm n ra đnkrg iềhphq u gìhggs đnkrg ókwib .
Chịzkzc ấevcd y hỏzycn i tôghuo i vớlhkk i vẻwcjj mặdxqa t buồfdsp n bựdvwv c: “Khôghuo ng phảpyla i làvskc do Ngôghuo Tiếhydz n An tặdxqa ng chứevcd ?”
Truyệbtyb n đnkrg ưiuwr ợitaw c cậyufm p nhậyufm p trêkxqn n app mêkxqn tìhggs nh truyệbtyb n!
“Đvvnn úlhkk ng vậyufm y!” Tôghuo i bấevcd t đnkrg ắfdsp c dĩkmpd gậyufm t đnkrg ầzkzc u, nhớlhkk tớlhkk i Lýnsbw Hàvskc o Kiệbtyb t đnkrg ãpryi nókwib i đnkrg ỡbtyb cho hắfdsp n khi chuyệbtyb n ngàvskc y đnkrg ókwib bịzkzc vạyufm ch trầzkzc n, tôghuo i cũvkgg ng chỉntzj cókwib thểlcsl nókwib i: “Lúlhkk c em đnkrg i mua quàvskc thìhggs trùevcd ng hợitaw p gặdxqa p anh ta!”
“Gặdxqa p anh ta? Khẳiuwr ng đnkrg ịzkzc nh làvskc anh ta đnkrg i mua quầzkzc n ápyla o vớlhkk i ngưiuwr ờiaqt i phụqxjq nữgsnk nàvskc o đnkrg ókwib rồfdsp i!”
Đvvnn úlhkk ng, Khưiuwr ơglnq ng Thanh quảpyla thậyufm t rấevcd t hiểlcsl u con ngưiuwr ờiaqt i Ngôghuo Tiếhydz n An.
Đvvnn ưiuwr a quàvskc xong cũvkgg ng đnkrg ãpryi qua giờiaqt cơglnq m trưiuwr a.
Tôghuo i vàvskc Khưiuwr ơglnq ng Thanh ra ngoàvskc i dạyufm o phốwblw . Sau khi chịzkzc ấevcd y mua rấevcd t nhiềhphq u quầzkzc n ápyla o, chúlhkk ng tôghuo i mớlhkk i quyếhydz t đnkrg ịzkzc nh tìhggs m mộqpmh t quápyla n cafe đnkrg ểlcsl nghỉntzj châsaef n mộqpmh t lápyla t.
Khi hai chúlhkk ng tôghuo i vừitaw a đnkrg ịzkzc nh tiếhydz n vàvskc o mộqpmh t quápyla n cafe thìhggs bỗxzna ng nhiêkxqn n thấevcd y mộqpmh t cặdxqa p nam nữgsnk đnkrg ang đnkrg i ra khỏzycn i quápyla n cafe kiểlcsl u Phápyla p cápyla ch đnkrg ókwib khôghuo ng xa.
Mộqpmh t ngưiuwr ờiaqt i mặdxqa c ápyla o khoápyla c đnkrg en, mộqpmh t ngưiuwr ờiaqt i mặdxqa c ápyla o choàvskc ng trắfdsp ng.
Đvvnn ứevcd ng chung vớlhkk i nhau giốwblw ng nhưiuwr mộqpmh t cặdxqa p đnkrg ẹxzna p đnkrg ôghuo i.
Tô
Tô
“Ai?”
Tô
Lú
“Sao cô
Tô
Như
Ngư
Tô
Bê
“À
Ngư
“Vậ
Tô
“Em có
Khi tô
Tô
“Xin lỗ
Tô
Tô
Thấ
“Cô
Ngư
Là
Giờ
“Vâ
Dư
Tô
“Buổ
Dư
Anh ta trả
Như
Tô
Xe nhanh chó
Tô
Lạ
“Cố
Chư
Chị
Nó
Khư
Khoả
“Hầ
Tô
Khư
Trong khoả
Chị
“Vâ
Tô
“Cò
Khư
Tô
Khư
Khư
Sau khi cở
“Chị
Tô
Thậ
Khư
Trư
Rấ
Khư
Tô
Tô
“Hả
Tô
Khư
“Cá
“Khô
Khi Khư
Chị
Truyệ
“Đ
“Gặ
Đ
Đ
Tô
Khi hai chú
Mộ
Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.