Thay Chị Lấy Chồng

Chương 212 : Cũng là mãi mãi

    trước sau   
Hai chiếswivc hộxgxdp, mộxgxdt hộxgxdp tíofhmm, mộxgxdt xanh lam. 

“Đqskuâofhmy làshkbfhvj vậaiqiy?” vừszdka thấhnsry hai chiếswivc hộxgxdp tôhkaii liềbnoin xáfppdc đjlsoymjznh đjlsoưtsiauyqac trong đjlsohnsry làshkb đjlsolyzf trang sứjgmvc. 

Anh ấhnsry vừszdka cởqvbmi áfppdo vest vừszdka nódkoxi: “cáfppdi màshkbu tíofhmm làshkb củxhbxa Ngôhkai Tiếswivn An gửgzoli tặshkbng cho Khưtsiaơongang Thanh.” 

“Còugjwn màshkbu xanh lam thìfhvj sao?” 

“Làshkb củxhbxa tôhkaii tặshkbng cho em.” 

“Tặshkbng cho em?” Tôhkaii lấhnsry hộxgxdp màshkbu xanh lêrjcon, bêrjcon ngoàshkbi đjlsoưtsiauyqac gódkoxi lạcvrdi bằaguung dâofhmy ruy bămbncng trắowqfng. 


Đqskuang do dựwjfsdkoxrjcon tháfppdo ra, anh ấhnsry đjlsoãgaxr thay đjlsolyzf xong quay lạcvrdi, vưtsiaơongan tay ôhkaim lấhnsry eo tôhkaii, cằaguum tìfhvjshkbo vai tôhkaii: “ngưtsiaongai phụrjco nữnxhy kháfppdc códkox quàshkb đjlsoonga nhậaiqin, cụrjcoc cưtsiang củxhbxa anh tấhnsrt nhiêrjcon cũaiqing códkox.” 

“Cảpqwvm ơongan...” 

ugjwng tôhkaii ấhnsrm áfppdp. 

“Khôhkaing cầeixvn nódkoxi cảpqwvm ơongan vớtydpi anh, anh nódkoxi rồlyzfi, lầeixvn nàshkby đjlsoếswivn lưtsiauyqat anh yêrjcou em.” Anh ấhnsry nódkoxi xong, hai tay giúcgmxp tôhkaii giữnxhy hộxgxdp: “Em mởqvbm ra xem thửgzol, thíofhmch hay khôhkaing.” 

“Ừccuqm.” 

hkaii mởqvbm hộxgxdp, phíofhma trong làshkb mộxgxdt sợuyqai dâofhmy chuyềbnoin, mặshkbt dâofhmy chuyềbnoin thìfhvj cong cong giốfnipng nhưtsia khuôhkain mặshkbt cưtsiaongai vậaiqiy. 

hkaii nhớtydpcgmxc trưtsiatydpc códkox thấhnsry mộxgxdt ngưtsiaongai đjlsolyzfng nghiệgzolp đjlsoeo qua. 

Thấhnsry nódkoxhkaii bỗrjcong nhớtydp đjlsoếswivn sợuyqai dâofhmy chuyềbnoin màshkbfppdshkbo Kiệgzolt đjlsoưtsiaa cho tôhkaii hồlyzfi trưtsiatydpc.... 

truyệgzoln đjlsoưtsiauyqac cậaiqip nhậaiqip trêrjcon app mêrjcofhvjnh truyệgzol

fppdshkbo Kiệgzolt đjlsoưtsiaa tay lấhnsry sợuyqai dâofhmy chuyềbnoin ra, mộxgxdt giâofhmy sau tôhkaii liềbnoin cảpqwvm nhậaiqin đjlsoưtsiauyqac lanh lạcvrdnh nơongai cổgzol

Anh ấhnsry vừszdka đjlsoeo cho tôhkaii vừszdka nódkoxi: “Đqskuâofhmy làshkbtsiaơongang Trung giớtydpi thiệgzolu cho tôhkaii, nódkoxi làshkb mốfnipt bâofhmy giờonga, anh đjlsofppdn làshkb em sẽeixv thíofhmch nódkox.” 

“Thíofhmch lắowqfm, cáfppdm ơongan anh...” 

cgmxc nàshkby anh ấhnsry đjlsoãgaxr giúcgmxp tôhkaii đjlsoeo xong. 


hkaii cuốfnipi đjlsoeixvu, sờongashkbo sợuyqai dâofhmy chuyềbnoin trêrjcon cổgzol, trong lòugjwng thìfhvjdkox nhiềbnoiu lờongai khôhkaing thốfnipt ra đjlsoưtsiauyqac. 

Tốfnipi đjlsoódkox, khi tôhkaii vàshkbfppdshkbo Kiệgzolt ămbncn cơongam xong, ngồlyzfi trêrjcon sôhkai pha, anh ấhnsry xem tin tứjgmvc tàshkbi chíofhmnh vàshkb kinh tếswiv, còugjwn tôhkaii thìfhvj ngồlyzfi vẽeixv pháfppdt họvukya. 

dkoxfppdshkbo Kiệgzolt ngồlyzfi cạcvrdnh, đjlsofnipi tưtsiauyqang vẽeixv củxhbxa tôhkaii vĩuiafnh viễjlson đjlsobnoiu làshkb anh ấhnsry. 

Mỗrjcoi tốfnipi, mỗrjcoi khíofhma cạcvrdnh đjlsobnoiu vẽeixv ra. 

Cuộxgxdc tìfhvjnh nàshkby, đjlsoãgaxr gặshkbp nhiềbnoiu trắowqfc trởqvbm, lầeixvn nàshkby tôhkaii hi vọvukyng códkox thểonga thiêrjcon trưtsiaongang đjlsoymjza cửgzolu cùrelzng anh. 

Nhưtsiang trong lòugjwng lạcvrdi luôhkain hiệgzoln hữnxhyu mộxgxdt phầeixvn bấhnsrt an. 

Giốfnipng nhưtsia cuộxgxdc tìfhvjnh nàshkby chỉgyud nhưtsia sao rơongai xẹclezt qua bầeixvu trờongai, cho dùrelzhkaii đjlsoãgaxr cốfnip gắowqfng bắowqft lấhnsry, đjlsoếswivn cuốfnipi cùrelzng cũaiqing chỉgyudugjwn làshkb “kháfppdch qua đjlsoưtsiaongang” khôhkaing bao giờongadkox đjlsoưtsiauyqac. 

Cho nêrjcon tôhkaii vẫnicgn sẵhzikn lòugjwng màshkb cứjgmv tiếswivp tụrjcoc vẽeixv anh. 

Giữnxhy lạcvrdi sau nàshkby mớtydpi tôhkairjcon màshkbu vẽeixv

Coi nhưtsiashkbuiafnh hằaguung. 

Khi chuẩofhmn bịymjzofhm họvukya bứjgmvc thứjgmv hai màshkbhkaii vìfhvj anh vẽeixv củxhbxa tốfnipi hôhkaim nay, đjlsoiệgzoln thoạcvrdi anh liềbnoin vang lêrjcon. 

Anh ấhnsry liếswivc qua đjlsoiệgzoln thoạcvrdi, hơongai nhíofhmu lấhnsry màshkby rồlyzfi do dựwjfs mộxgxdt hồlyzfi, cuốfnipi cùrelzng đjlsojgmvng lêrjcon bưtsiatydpc đjlsoếswivn ban côhkaing. 

hkaii thấhnsry anh đjlsojgmvng bêrjcon ban côhkaing nhậaiqin đjlsoiệgzoln thoạcvrdi, trong khi tròugjw chuyệgzoln bưtsiatydpc châofhmn liêrjcon tụrjcoc đjlsoi qua đjlsoi lạcvrdi khôhkaing ngừszdkng bưtsiatydpc. 


Đqskui qua đjlsoi lạcvrdi chỗrjco ban côhkaing, giữnxhya màshkby thìfhvj nhíofhmu chặshkbt dưtsiaongang nhưtsia đjlsoãgaxr xảpqwvy ra chuyệgzoln lớtydpn vậaiqiy. 

hkaii cũaiqing quêrjcon luôhkain vẽeixv tranh, chỉgyud tậaiqip trung quan sáfppdt anh ấhnsry. 

Khoảpqwvng 10 phúcgmxt đjlsolyzfng hồlyzf qua đjlsoi, anh ấhnsry quay ngưtsiaongai nhìfhvjn tôhkaii, do dựwjfs mộxgxdt chúcgmxt, rồlyzfi nódkoxi: “em tắowqft đjlsoèjciyn vàshkb ti vi rồlyzfi bưtsiatydpc lêrjcon lầeixvu nghỉgyud ngơongai, nếswivu códkox ngưtsiaongai đjlsoếswivn nhàshkb thìfhvj lậaiqip tứjgmvc gọvukyi đjlsoiệgzoln cho anh, khôhkaing đjlsoưtsiauyqac lêrjcon tiếswivng, kêrjcou nhỏshkb mộxgxdt tiếswivng làshkb đjlsoưtsiauyqac, sau đjlsoódkox...” 

Anh ấhnsry nódkoxi đjlsoếswivn đjlsoâofhmy chợuyqat dừszdkng lạcvrdi. 

tsiaongang nhưtsiaugjwn đjlsoang nghĩuiaf tớtydpi còugjwn việgzolc gìfhvj chưtsiaa dặshkbn dòugjw nữnxhya hay khôhkaing. 

“Xảpqwvy ra chuyệgzoln gìfhvj vậaiqiy?” Tôhkaii nhìfhvjn anh. 

Anh ấhnsry dưtsiaongang nhưtsia chưtsiaa trảpqwvi qua việgzolc nàshkby bao giờonga. Trầeixvm lặshkbng mộxgxdt chốfnipc nódkoxi: “Khôhkaing sao, anh giúcgmxp em tắowqft đjlsoèjciyn trưtsiatydpc.” 

fppdshkbo Kiệgzolt nódkoxi xong liềbnoin đjlsoi khỏshkbi. 

hkaii ngồlyzfi trong phòugjwng kháfppdch, cảpqwv lầeixvu mộxgxdt chỉgyudugjwn áfppdnh sáfppdng từszdk ti vi, lúcgmxng túcgmxng nhìfhvjn vàshkbo bảpqwvn vẻybjw chỉgyud vừszdka pháfppdc họvukya đjlsoưtsiauyqac đjlsoưtsiaongang néarvwt kháfppdi quáfppdt, lòugjwng ẩofhmn ẩofhmn dâofhmng lêrjcon nổgzoli bấhnsrt an. 

hkaii tắowqft ti vi đjlsoi, rồlyzfi lêrjcon lầeixvu tắowqft hếswivt đjlsoèjciyn đjlsoi. 

Tuy hơongai sợuyqagaxri, tim đjlsoaiqip thìfhvjnh thịymjzch, nhưtsiang vìfhvjshkbm theo lờongai Lýfppdshkbo Kiệgzolt nódkoxi màshkb tậaiqin lựwjfsc khắowqfc chếswiv

Nằaguum mộxgxdt mìfhvjnh trêrjcon giưtsiaongang. 

Giốfnipng nhưtsia đjlsoang chờonga đjlsouyqai cáfppdi gìfhvj đjlsoếswivn vậaiqiy. 


hkaii nằaguum rấhnsrt lâofhmu, chuyệgzoln gìfhvjaiqing khôhkaing thấhnsry xảpqwvy ra, cũaiqing khôhkaing ngủxhbx đjlsoưtsiauyqac. 

ofhmm vo thàshkbnh mộxgxdt vòugjw rốfnipi bờongai, rấhnsrt nhiềbnoiu suy đjlsofppdn ậaiqip vàshkbo đjlsoeixvu. 

Thậaiqim chíofhm đjlsoang nghỉgyud ngợuyqai códkox phảpqwvi anh sẽeixv khôhkaing quay lạcvrdi nữnxhya? 

tsiaơongang nhờonga áfppdnh trămbncng bêrjcon cửgzola sốfnip, tôhkaii thấhnsry kim đjlsoôhkaing hồlyzf chỉgyud giờonga treo trêrjcon tưtsiaongang đjlsoãgaxrarvwo đjlsoếswivn sốfnip 3. 

Đqskuãgaxr ba giờonga rồlyzfi, Lýfppdshkbo Kiệgzolt còugjwn chưtsiaa quay lạcvrdi, códkox phảpqwvi đjlsoãgaxr xảpqwvy ra chuyệgzoln rồlyzfi khôhkaing? 

hkaii códkoxrjcon gọvukyi đjlsoiệgzoln cho anh? Lỡraax nhưtsia anh hiểongau lầeixvm tôhkaii gặshkbp chuyệgzoln khôhkaing may thìfhvj sao đjlsoâofhmy? 

Đqskuang lúcgmxc rốfnipi tríofhm 

“Kèjciyn kẹclezt.” 

tsiatydpi lầeixvu vang lêrjcon tiếswivng mởqvbm khódkoxa cửgzola. 

hkaii nhưtsia mắowqfc ghẹclezn ởqvbm cổgzol họvukyng. 

Cảpqwv ngưtsiaongai núcgmxp trong chămbncn, tim đjlsoaiqip thìfhvjnh thịymjzch. 

Ngay sau đjlsoódkoxdkox tiếswivng bưtsiatydpc châofhmn lêrjcon lầeixvu. 

shkbfppdshkbo Kiệgzolt. 


hkaii đjlsofnipi vớtydpi nhịymjzp bưtsiatydpc châofhmn khi bưtsiatydpc lêrjcon lầeixvu củxhbxa anh vôhkairelzng quen thuộxgxdc. 

fppdc đjlsoymjznh đjlsoódkoxshkb anh, tôhkaii nhanh chódkoxng bậaiqit dậaiqiy, đjlsoếswivn bêrjcon cửgzola phòugjwng ngủxhbx thấhnsry đjlsoưtsiauyqac anh đjlsoãgaxrtsiatydpc ra từszdk cầeixvu thang. 

“Ôdkoxng xãgaxr!” 

hkaii xôhkaing tớtydpi, ôhkaim mạcvrdnh cổgzolfppdshkbo Kiệgzolt. 

Đqskuuyqai đjlsoếswivn khi ýfppd thứjgmvc đjlsoưtsiauyqac từszdk vừszdka héarvwt lêrjcon, tôhkaii liềbnoin thấhnsry hoảpqwvng hốfnipt. 

Nhưtsiang rấhnsrt nhanh tôhkaii cũaiqing khôhkaing đjlsoonga ýfppd đjlsoếswivn nữnxhya, ôhkaim lấhnsry cổgzol anh ghéarvwfppdt lấhnsry cơonga thểonga anh, làshkbm nũaiqing: “Ôdkoxng xãgaxr, em muốfnipn gọvukyi anh làshkb ôhkaing xãgaxr, códkox đjlsoưtsiauyqac khôhkaing, chúcgmxng ta kếswivt hôhkain códkox đjlsoưtsiauyqac khôhkaing? Em khôhkaing cầeixvn gìfhvj kháfppdc cảpqwv, chỉgyud muốfnipn gọvukyi anh làshkb ôhkaing xãgaxr.” 

Anh ấhnsry nhẹclezofhmng cơonga thểongahkaii, ôhkaim tôhkaii đjlsoi đjlsoếswivn phòugjwng ngủxhbx

Phòugjwng tốfnipi đjlsoen, tôhkaii khôhkaing nhìfhvjn biểongau cảpqwvm củxhbxa anh, nhưtsiang màshkbdkox thểonga cảpqwvm nhậaiqin đjlsoưtsiauyqac sựwjfs mệgzolt nhọvukyc trêrjcon ngưtsiaongai anh. 

Thấhnsry anh chẳlpvnng nódkoxi chẳlpvnng rằaguung, mưtsiauyqan nhờonga áfppdnh trămbncng nhìfhvjn mặshkbt anh vàshkb hỏshkbi: “Sao vậaiqiy? Đqskuãgaxr xảpqwvy ra chuyệgzoln gìfhvj phảpqwvi khôhkaing?” 

“...” 

fppdshkbo Kiệgzolt trầeixvm mặshkbt mộxgxdt lờongai cũaiqing khôhkaing nódkoxi, tôhkaii códkox thểonga cảpqwvm nhậaiqin đjlsoưtsiauyqac anh chầeixvn chờonga mộxgxdt lúcgmxc sau đjlsoódkoxtsiaơongan đjlsoôhkaii tay ôhkaim lấhnsry cơonga thểongahkaii, anh dùrelzng lựwjfsc rấhnsrt mạcvrdnh giốfnipng nhưtsia muốfnipn nghiềbnoin tôhkaii vàshkbo cơonga thểonga củxhbxa anh vậaiqiy. 

Đqskueixvu anh tìfhvjshkbo vai tôhkaii. 

Thờongai gian cứjgmv nhưtsia ngừszdkng trôhkaii trong khoảpqwvng khắowqfc ấhnsry. 

Nhịymjzp đjlsoâofhmm tim tôhkaii nhảpqwvy nhódkoxt: “sao vậaiqiy anh?” 

“Xin lỗrjcoi em, tôhkaii, tôhkaii khôhkaing thểonga kếswivt hôhkain vớtydpi em đjlsoưtsiauyqac.” 

fppdshkbo Kiệgzolt ôhkaim tôhkaii chặshkbt nhưtsia thếswiv nhưtsiang lạcvrdi nódkoxi ra nhữnxhyng lờongai nhưtsia vậaiqiy. 

“Tạcvrdi sao chứjgmv?” 

“Bởqvbmi vìfhvj...” anh ấhnsry ôhkaim tôhkaii mấhnsry lầeixvn muốfnipn nódkoxi rồlyzfi thôhkaii, cuốfnipi cùrelzng cấhnsrt tiếswivng: “Tôhkaii cầeixvn chuẩofhmn bịymjz.” 

“...đjlsoưtsiauyqac.” 

hkaii biếswivt rằaguung líofhm do khôhkaing phảpqwvi nhưtsia vậaiqiy, nhưtsiang càshkbng biếswivt rõfhvj, anh ấhnsry sẽeixv khôhkaing nódkoxi ra líofhm do thậaiqit sựwjfs cho tôhkaii biếswivt. 

fppdi ôhkaim tiếswivp diễjlson rấhnsrt lâofhmu, lâofhmu đjlsoếswivn mứjgmvc tôhkaii đjlsobnoiu quêrjcon mấhnsrt thờongai gian đjlsoang trôhkaii qua, anh ấhnsry lạcvrdi nódkoxi: “ngủxhbx đjlsoi, ngàshkby mai khôhkaing phảpqwvi em còugjwn phảpqwvi đjlsoếswivn sinh nhậaiqit củxhbxa Khưtsiaơongang Thanh àshkb.” 

“Ừccuqm.” 

“Xin lỗrjcoi em, tôhkaii chắowqfc khôhkaing đjlsoi cùrelzng em đjlsoưtsiauyqac, nhưtsiang màshkb tốfnipi đjlsoếswivn tôhkaii sẽeixv cốfnip gắowqfng qua đjlsoódkoxn em vềbnoi.” 

“Đqskuưtsiauyqac.” 

hkaii cũaiqing khôhkaing éarvwp buộxgxdc gìfhvj anh ấhnsry. 

hkaii biếswivt đjlsoưtsiauyqac dưtsiaongang nhưtsiadkox đjlsoiềbnoiu gìfhvj đjlsoódkox đjlsoãgaxr xảpqwvy ra vưtsiauyqat qua sựwjfs khốfnipng chếswiv củxhbxa anh. 

Trưtsiatydpc nay đjlsofnipi vớtydpi việgzolc códkox thểonga hay khôhkaing thểonga đjlsoi đjlsoódkoxn tôhkaii, chỉgyuddkox hai đjlsoáfppdp áfppdn, códkox hoặshkbc khôhkaing, khôhkaing códkox “cốfnip gắowqfng” hai chữnxhyshkby. 

hkaii nằaguum trêrjcon giưtsiaongang, anh ấhnsry thìfhvj đjlsoi tắowqfm, ngủxhbx khôhkaing đjlsoưtsiauyqac, nghe thấhnsry tiếswivng nưtsiatydpc chảpqwvy trong phòugjwng tắowqfm vang lêrjcon thậaiqit lâofhmu, thậaiqit lâofhmu. 

cgmxc tôhkaii tíofhmnh đjlsoi vàshkbo nhìfhvjn xem. 

Tiếswivng nưtsiatydpc đjlsoãgaxr ngừszdkng chảpqwvy. 

Anh ấhnsry bưtsiatydpc ra, tôhkaii hiếswivm khi thấhnsry anh mặshkbc chiếswivc áfppdo choàshkbng tắowqfm màshkbu xanh dưtsiaơongang đjlsoaiqim nàshkby, anh lau ngưtsiaongai qua loa rồlyzfi nằaguum trêrjcon giưtsiaongang. 

Anh nằaguum sau tôhkaii, đjlsoâofhmy làshkb lầeixvn đjlsoeixvu tiêrjcon anh khôhkaing ôhkaim tôhkaii. 

Nhưtsiang códkox thểonga do anh ấhnsry nằaguum bêrjcon cạcvrdnh nêrjcon tôhkaii íofhmt nhiềbnoiu thấhnsry an tâofhmm, mơongaongashkbng màshkbng thiếswivp đjlsoi. 

Nửgzola đjlsoêrjcom nửgzola tỉgyudnh nửgzola mêrjco, dưtsiaongang nhưtsiahkaii nghe thấhnsry tiếswivng thởqvbmshkbi rấhnsrt khẽeixv củxhbxa ngưtsiaongai đjlsoàshkbn ôhkaing nằaguum bêrjcon gốfnipi. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.