Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1198 : Chẳng có gì ghê gớm

    trước sau   
Editor: Qủcsdgy Quỷtxgt

Ngồkvbxi đnootlifci diệrqhun vớlifci Đisrrheol An Bìwvshnh, đnootôlifci mắqtxst réwbqot lạmjlknh củcsdga Cốlifc Mạmjlkc nheo lạmjlki.

“Cheers!” Đisrrheol An Bìwvshnh cưhwykisaoi nâelvdng ly rưhwykwbqou vang trong tay, làosvdm nhưhwyk khôlifcng thấrjvky sựnoot phẫrzoyn nộypxr củcsdga Cốlifc Mạmjlkc.

Cốlifc Mạmjlkc míeagsm môlifci, miễgzvkn cưhwykrjvkng nâelvdng ly lêojygn cụeagsng ly vớlifci Đisrrheol An Bìwvshnh.

“Vìwvsh sao khôlifcng chịrqhuu buôlifcng tha cho tậuuyvp đnootosvdn Bằknkmng Trìwvshnh?” Cốlifc Mạmjlkc nhấrjvkp mộypxrt ngụeagsm rưhwykwbqou xong lạmjlknh lùsfvdng hỏnqlyi.

“Khôlifcng nófvpti đnootếosvdn côlifcng việrqhuc.” Đisrrheol An Bìwvshnh cưhwykisaoi lạmjlknh nhạmjlkt.”Họheolc trưhwykisrrng, thậuuyvt vấrjvkt vảyrtp mớlifci cófvpt thểupmk gặfczgp mặfczgt, anh khôlifcng thểupmk chiềwbqou ýheol em đnootưhwykwbqoc sao?”


Cốlifc Mạmjlkc tràosvdo phúxausng nhếosvdch khófvpte môlifci:”Chúxausng ta đnootwbqou làosvd ngưhwykisaoi thôlifcng minh.”

“Đisrrúxausng vậuuyvy! Đisrrwbqou làosvd ngưhwykisaoi thôlifcng minh, cho nêojygn mớlifci tỉqtxsnh tákplfo tiếosvdc nuốlifci, ngưhwykrjvkng mộypxr lẫrzoyn nhau.” Đisrrheol An Bìwvshnh cưhwykisaoi nhạmjlkt nhìwvshn Cốlifc Mạmjlkc.

“Rốlifct cuộypxrc côlifc muốlifcn gìwvsh?” Sắqtxsc mặfczgt Cốlifc Mạmjlkc càosvdng thêojygm khốlifcc liệrqhut.

Đisrrheol An Bìwvshnh vôlifcsfvdng cốlifc chấrjvkp, vìwvsh đnootưhwykwbqoc việrqhuc côlifc khôlifcng tiếosvdc lợwbqoi dụeagsng chứrzoyc quyềwbqon tạmjlko ákplfp lựnootc đnootlifci vớlifci tậuuyvp đnootosvdn Bằknkmng Trìwvshnh.”

lifc biếosvdt anh sẽxxsr khôlifcng đnootupmk cho tậuuyvp đnootosvdn Bằknkmng Trìwvshnh phákplf sảyrtpn.

osvd trong tay côlifc đnootang cófvptkplfosvdi quyếosvdt đnootrqhunh sinh tửyrtp củcsdga tậuuyvp đnootosvdn Bằknkmng Trìwvshnh.

lifc khôlifcng sợwbqo anh.

“Em tưhwykisrrng gặfczgp anh rồkvbxi, anh sẽxxsr khôlifcng nófvpti mấrjvky câelvdu thừknkma thãnngdi nhưhwyk vậuuyvy.” Đisrrheol An Bìwvshnh vôlifcsfvdng tủcsdgi thâelvdn cắqtxsn môlifci mộypxrt cákplfi, “Đisrrknkmng nhìwvshn em nhưhwyk vậuuyvy, cứrzoy nhưhwyk em đnootãnngdelvdy ra tộypxri ákplfc tàosvdy trờisaoi khôlifcng bằknkmng.”

“Côlifc Đisrrheol, tôlifci đnootãnngd kếosvdt hôlifcn!” Cốlifc Mạmjlkc nắqtxsm chặfczgt dao nĩtxgta, kìwvshm chếosvd đnootupmk khôlifcng lậuuyvt đnootmwqnkplfi bàosvdn.

“Họheolc trưhwykisrrng, em nàosvdo cófvpt muốlifcn anh ly hôlifcn? Khôlifcng cófvptosvd?” Đisrrheol An Bìwvshnh vôlifc tộypxri chớlifcp chớlifcp mắqtxst.

“Vậuuyvy buôlifcng tha cho tậuuyvp đnootosvdn Bằknkmng Trìwvshnh đnooti!” Cốlifc Mạmjlkc lạmjlknh lùsfvdng nhìwvshn Đisrrheol An Bìwvshnh.

“Tàosvdi liệrqhuu củcsdga tậuuyvp đnootosvdn Bằknkmng Trìwvshnh cófvpt chúxaust vấrjvkn đnootwbqo.” Đisrrheol An Bìwvshnh nófvpti xong, cúxausi đnoottxgtu, tao nhãnngd cắqtxst bíeagst tếosvdt.

“Vấrjvkn đnootwbqoisrr đnootâelvdu? Côlifcfvpti ra tôlifci sẽxxsr bảyrtpo ba vợwbqo sửyrtpa lạmjlki lầtxgtn nữipooa.” Cốlifc Mạmjlkc híeagst sâelvdu mộypxrt hơhgtsi, kiềwbqom chếosvdhgtsn tứrzoyc giậuuyvn.


Ngưhwykisaoi phụeags nữipooosvdy rấrjvkt khófvpt chơhgtsi, đnootâelvdy làosvd lầtxgtn đnoottxgtu tiêojygn anh nghĩtxgt đnootếosvdn đnootiềwbqou nàosvdy.

“Họheolc trưhwykisrrng, A thịrqhufvpt chỗheolosvdo chơhgtsi vui khôlifcng? Anh làosvd chủcsdg nhàosvd khôlifcng phảyrtpi làosvdojygn đnootưhwyka em đnooti chơhgtsi sao.” Đisrrheol An Bìwvshnh khôlifcng thèwetym trảyrtp lờisaoi câelvdu hỏnqlyi củcsdga Cốlifc Mạmjlkc, cưhwykisaoi nhưhwyk khôlifcng cófvpt việrqhuc gìwvsh.

“Đisrrknkmng éwbqop tôlifci!” Cốlifc Mạmjlkc quăheolng dao nĩtxgta ra xa, đnootrzoyng bậuuyvt dậuuyvy, lạmjlknh lùsfvdng bỏnqly lạmjlki vàosvdi câelvdu rồkvbxi xoay ngưhwykisaoi dờisaoi đnooti.

Đisrrheol An Bìwvshnh căheoln bảyrtpn khôlifcng thểupmk thuyếosvdt phụeagsc!

Anh tưhwykisrrng cófvpt thểupmk cốlifc gắqtxsng thuyếosvdt phụeagsc côlifc nhưhwykng vốlifcn khôlifcng thểupmk. Côlifc đnootang muốlifcn éwbqop anh vàosvd Tiếosvdu Nhiễgzvkm ly hôlifcn. Nếosvdu khôlifcng làosvdm theo yêojygu cầtxgtu củcsdga côlifc, côlifc sẽxxsr khôlifcng bỏnqly qua cho tậuuyvp đnootosvdn Bằknkmng Trìwvshnh.

Anh làosvdm sao cófvpt thểupmk đnootupmklifc đnootưhwykwbqoc toạmjlki nguyệrqhun?

Đisrrheol An Bìwvshnh tưhwykisrrng anh sẽxxsrwvsh bảyrtpo vệrqhu tậuuyvp đnootosvdn Bằknkmng Trìwvshnh màosvd từknkm bỏnqlywvshnh yêojygu?

Thậuuyvt làosvd buồkvbxn cưhwykisaoi vôlifcsfvdng!

sfvdng lắqtxsm thìwvsh tậuuyvp đnootosvdn Bằknkmng Trìwvshnh phákplf sảyrtpn, anh cófvpt thểupmk nuôlifci Tiếosvdu Nhiễgzvkm cảyrtp đnootisaoi!

qobang chẳhwykng cófvptwvsh ghêojyg gớlifcm!

“Ba, thậuuyvt xin lỗheoli. Con khôlifcng giúxausp gìwvsh đnootưhwykwbqoc cho ba.” Cốlifc Mạmjlkc gọheoli đnootiệrqhun cho Tiếosvdu Bằknkmng Trìwvshnh, vôlifcsfvdng ákplfy nákplfy nófvpti.

“Khôlifcng cófvpt việrqhuc gìwvsh. Mặfczgc cho sốlifc phậuuyvn đnooti.” Giọheolng nófvpti củcsdga Tiếosvdu Bằknkmng Trìwvshnh cófvpt phầtxgtn giàosvd nua.

“Con sẽxxsr chăheolm sófvptc ba đnootếosvdn giàosvd.” Cốlifc Mạmjlkc châelvdn thàosvdnh nófvpti.

Tiếosvdu Bằknkmng Trìwvshnh thoảyrtpi mákplfi nởisrr nụeagshwykisaoi.

Cốlifc Mạmjlkc vừknkma biếosvdn mấrjvkt khỏnqlyi phòhgtsng bao, Đisrrheol An Bìwvshnh phẫrzoyn nộypxrwbqom hếosvdt mọheoli thứrzoy trêojygn bàosvdn xuốlifcng đnootrjvkt:”Cốlifc Mạmjlkc, anh phảyrtpi làosvd củcsdga em! Ékvbxp anh? Đisrrâelvdy làosvd anh tựnoot chuốlifcc lấrjvky!”

heolm đnootófvpt, côlifc 19 tuổmwqni mớlifci vàosvdo Harvard, liềwbqon bịrqhu Cốlifc Mạmjlkc mớlifci 22 tuổmwqni hấrjvkp dẫrzoyn.

lifc chỉqtxsosvd mộypxrt sinh viêojygn mớlifci khôlifcng cófvpt tiếosvdng tăheolm gìwvsh, màosvd anh đnootãnngd sắqtxsp trởisrr thàosvdnh mộypxrt giákplfo sưhwyk kiêojygu hãnngdnh.

Cho tớlifci bâelvdy giờisaolifc chưhwyka bao giờisao gặfczgp đnootưhwykwbqoc mộypxrt ngưhwykisaoi đnootàosvdn ôlifcng tàosvdi hoa xuấrjvkt chúxausng nhưhwyk vậuuyvy, sau nàosvdy nhữipoong ngưhwykisaoi đnootàosvdn ôlifcng khákplfc khôlifcng thểupmk lọheolt vàosvdo mắqtxst côlifc đnootưhwykwbqoc nữipooa.

Khi côlifc vềwbqohwyklifcc, ngay cảyrtp sau khi anh mấrjvkt đnooti ngưhwykisaoi yêojygu thanh mai trúxausc mãnngdqobang khôlifcng cófvptkplfch nàosvdo chinh phụeagsc trákplfi tim anh. Biếosvdt côlifc theo đnootuổmwqni, anh chỉqtxs thờisao ơhgts lạmjlknh nhạmjlkt, giảyrtp ngốlifcc.

lifchwykisrrng tìwvshnh yêojygu củcsdga anh dàosvdnh cho Tưhwykisrrng Y Nhiêojygn quákplfelvdu đnootuuyvm, sẽxxsrlifc đnootypxrc cảyrtp đnootisaoi. Nếosvdu thậuuyvt sựnootosvd nhưhwyk vậuuyvy, côlifc đnootàosvdnh chấrjvkp nhậuuyvn. Côlifc khôlifcng thểupmkkplfnh đnootưhwykwbqoc vớlifci mưhwykisaoi mấrjvky năheolm thanh mai trúxausc mãnngd củcsdga anh vàosvdhwykisrrng Y Nhiêojygn. Nhưhwykng đnootúxausng lúxausc côlifc đnootrqhunh buôlifcng tay thìwvsh anh lạmjlki cưhwyklifci mộypxrt con nhófvptc tồkvbxi tệrqhu.

Tiếosvdu Nhiễgzvkm kia cófvptkplfi gìwvshfvpt thểupmk so sákplfnh đnootưhwykwbqoc vớlifci côlifc?

Khôlifcng xinh đnootftdup, khôlifcng thôlifcng minh, còhgtsn kiêojygu căheolng tùsfvdy tiệrqhun.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.