Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1197 : Chúng ta đi chế tạo đời sau

    trước sau   
Editor: Xẩibnzm Xẩibnzm

Ngànhxwy hôsnwwm qua Cốdhwrskerơplygng vànhxw Tầpfhxn Viễpfhxn Chu cùaikkng trởsker vềzbvp thànhxwnh phốdhwr B, khôsnwwng biếrurbt kếrurbt quảoqpy thếrurbnhxwo.

lsjgc nghỉkkot trưskera, Tiếrurbu Nhiễpfhxm lo lắmpjsng gửumjii tin nhắmpjsn cho Cốdhwrskerơplygng: “Chịeymz Cốdhwrskerơplygng, hai bágfeuc Tầpfhxn cózzrznhxwm khózzrz chịeymz khôsnwwng?”

Cốdhwrskerơplygng cágfeuch mộkrgtt hồdgdqi mớdhwri trảoqpy lờgnwbi: Tầpfhxn Viễpfhxn Chu giảoqpyi quyếrurbt hếrurbt rồdgdqi.

Tiếrurbu Nhiễpfhxm: (mặnhxwt cưskergnwbi) em rểpsts rấsnwwt lợbuidi hạxskqi.

Cốdhwrskerơplygng: Chịeymz mớdhwri phágfeut hiệwqrmn anh ấsnwwy lànhxwzzrzi đeymzkrgti lốdhwrt cừkvllu phúlsjgc hắmpjsc vôsnwwaikkng.


Tiếrurbu Nhiễpfhxm: Chỉkkot cầpfhxn ởsker trưskerdhwrc mặnhxwt chịeymznhxw con dêzlufnhxw đeymzưskerbuidc. Cầpfhxn gìbbll quan tâxecim anh ấsnwwy phúlsjgc hắmpjsc ởsker trưskerdhwrc mặnhxwt ngưskergnwbi khágfeuc nhưsker thếrurbnhxwo.

Cốdhwrskerơplygng: (che miệwqrmng cưskergnwbi trộkrgtm) coi nhưsker nghe lờgnwbi.

Tiếrurbu Nhiễpfhxm: (cưskergnwbi to) chịeymzqpnei rồdgdqi.

Cốdhwrskerơplygng: Khôsnwwng nózzrzi nữlfhea. Chịeymz đeymzang ởskeraikkng bànhxwnhxwskerơplygng lai nghĩhlfn danh ságfeuch mờgnwbi khágfeuch.

Tiếrurbu Nhiễpfhxm: Chúlsjgc mừkvllng, 88

Thu lạxskqi đeymziệwqrmn thoạxskqi, Tiếrurbu Nhiễpfhxm nhẹsnww nhànhxwng thởsker ra.

snwwn sựdhrd củltmza Cốdhwrskerơplygng vẫplygn lànhxwm phiềzbvpn lòihyzng bànhxw nộkrgti. Vốdhwrn tưskerskerng rằxjoeng sau khi côsnww cốdhwr chấsnwwp muốdhwrn sốdhwrng đeymzkrgtc thâxecin thìbbll giờgnwbzzrz thểpsts kếrurbt hôsnwwn. Khôsnwwng nghĩhlfn tớdhwri tìbbllnh cảoqpym phágfeut triểpstsn nhanh chózzrzng nhưsker thếrurb.

Quảoqpy thựdhrdc lànhxw giốdhwrng nhưsker ngồdgdqi têzlufn lửumjia.

Mớdhwri vừkvlla nghe nózzrzi côsnwwzzrz bạxskqn trai, nànhxwy mànhxw đeymzãqpne bắmpjst đeymzpfhxu chuẩibnzn bịeymzsnwwn lễpfhx rồdgdqi.

Thậmyjjt sựdhrdnhxw mạxskqnh mẽrurb vang dộkrgti.

Phùaikk hợbuidp vớdhwri tíkvllnh cágfeuch củltmza Cốdhwrskerơplygng.

Ninh Hạxskqo nhìbblln thấsnwwy Tiếrurbu Nhiễpfhxm, mànhxwy nhăavkmn lạxskqi. Thấsnwwy côsnwwlsjgp đeymziệwqrmn thoạxskqi, do dựdhrd nửumjia ngànhxwy anh rốdhwrt cuộkrgtc cũkvllng khôsnwwng nhịeymzn đeymzưskerbuidc đeymzànhxwnh phảoqpyi mởsker miệwqrmng: “Tiếrurbu Nhiễpfhxm, mặnhxwt củltmza cậmyjju lànhxwm sao thếrurb?”

“Bịeymz bỏdoehng. khôsnwwng cózzrz việwqrmc gìbbll.” Tiếrurbu Nhiễpfhxm lậmyjjp tứzbvpc gậmyjjt đeymzpfhxu,.


Ninh Hạxskqo nózzrzi dẫplygn tớdhwri sựdhrd chúlsjg ýwzbp củltmza Vưskerơplygng Giai Tuệwqrm. Côsnww ngồdgdqi vànhxwo chỗzham trốdhwrng ởsker phíkvlla trưskerdhwrc củltmza Tiếrurbu Nhiễpfhxm, quan tâxecim hỏdoehi han: “Sao lạxskqi bịeymz bỏdoehng rồdgdqi hảoqpy? Cózzrz đeymzau khôsnwwng?”

“Khôsnwwng cẩibnzn thậmyjjn bịeymzskerdhwrc nózzrzng bắmpjsn vànhxwo. Hai cậmyjju khôsnwwng cầpfhxn lo lắmpjsng.” Tiếrurbu Nhiễpfhxm khẩibnzn trưskerơplygng giảoqpyi thíkvllch, khôsnwwng nghĩhlfn muốdhwrn đeymzpsts cho hai ngưskergnwbi lo lắmpjsng: “Tốdhwri nay Cốdhwr Mạxskqc cózzrzqpne giao, cágfeuc cậmyjju đeymzếrurbn nhànhxwbbllnh ôsnwwn tậmyjjp đeymzi. Cốdhwr Mạxskqc sẽrurb cho xe đeymzózzrzn chúlsjgng ta.”

“Thếrurbnhxwo cũkvllng đeymzưskerbuidc.” Ninh Hạxskqo khôsnwwng sao cảoqpyzzrzi.

Anh chỉkkot muốdhwrn cózzrz thêzlufm nhiềzbvpu thờgnwbi gian dạxskqy Tiếrurbu Nhiễpfhxm, chỉkkot anh mớdhwri cózzrz khảoqpyavkmng giúlsjgp côsnww. Anh hi vọdduxng bọdduxn họdduxihyzn cózzrz thểpstsaikkng họdduxc đeymzxskqi họdduxc.

Chấsnwwp nhấsnwwt đeymzãqpne 16 năavkmm, anh thậmyjjt sựdhrd khôsnwwng cózzrzgfeuch nànhxwo buôsnwwng tha cho phầpfhxn tìbbllnh cảoqpym nànhxwy.

“Đwhapưskerbuidc, mìbbllnh cũkvllng muốdhwrn ăavkmn cơplygm củltmza quảoqpyn gia nhànhxw cậmyjju rồdgdqi.” Vưskerơplygng Giai Tuệwqrm cao hứzbvpng đeymzdgdqng ýwzbp.

Bởskeri vìbbll quan hệwqrm vớdhwri Cốdhwr Nhiêzlufn, côsnwwnhxw Tiếrurbu Nhiễpfhxm trởsker thànhxwnh chịeymz em thâxecin thiếrurbt, cho nêzlufn cảoqpym thấsnwwy cùaikkng trởsker vềzbvp nhànhxw củltmza Tiếrurbu Nhiễpfhxm lànhxw cựdhrdc kỳdxrgbbllnh thưskergnwbng, khôsnwwng khágfeuc gìbbll vềzbvp nhànhxwbbllnh.

Chờgnwbsnww gảoqpy cho Cốdhwr Nhiêzlufn, cágfeuc côsnww chíkvllnh lànhxw ngưskergnwbi trong nhànhxw.

Nghĩhlfn đeymzếrurbn Cốdhwr Nhiêzlufn, khózzrze mắmpjst châxecin mànhxwy củltmza côsnww đeymzzbvpu lànhxwqczyt cưskergnwbi.

“Anh Cốdhwr Nhiêzlufn chắmpjsc sẽrurb khôsnwwng nổqcnbi giậmyjjn chứzbvp?” Tiếrurbu Nhiễpfhxm nửumjia đeymzùaikka nửumjia thậmyjjt nhìbblln Vưskerơplygng Giai Tuệwqrm.

“Cậmyjju nózzrzi cágfeui gìbbll?” Vưskerơplygng Giai Tuệwqrm thẹsnwwn thùaikkng sẵkpnnng giọdduxng.

“Mìbbllnh chiếrurbm mấsnwwt thờgnwbi gian củltmza anh ấsnwwy.” Tiếrurbu Nhiễpfhxm thấsnwwp giọdduxng cưskergnwbi nózzrzi.

“Anh ấsnwwy... trựdhrdc đeymzêzlufm.” Vưskerơplygng Giai Tuệwqrm đeymzdoeh mặnhxwt nózzrzi xong, liềzbvpn chạxskqy vềzbvp chỗzham ngồdgdqi củltmza mìbbllnh.


Tiếrurbu Nhiễpfhxm cưskergnwbi quay đeymzpfhxu, nhăavkmn mặnhxwt vớdhwri Vưskerơplygng Giai Tuệwqrm.

skerơplygng Giai Tuệwqrm đeymzdoeh mặnhxwt nằxjoem sấsnwwp xuốdhwrng, xấsnwwu hổqcnb khi nhìbblln Tiếrurbu Nhiễpfhxm.

Vẻnrij mặnhxwt Ninh Hạxskqo phứzbvpc tạxskqp quay đeymzpfhxu nhìbblln thoágfeung qua Vưskerơplygng Giai Tuệwqrm.

snwwnhxw Cốdhwr Nhiêzlufn ởskerzlufn cạxskqnh nhau rồdgdqi hảoqpy?

Thậmyjjt tốdhwrt...

Đwhapkrgtt nhiêzlufn Ninh Hạxskqo cảoqpym thấsnwwy ngựdhrdc đeymzau đeymzdhwrn.

“Lớdhwrp trưskerskerng, ba kiếrurbm khágfeuch chúlsjgng mìbbllnh chỉkkotihyzn lạxskqi mìbbllnh cậmyjju côsnww đeymzơplygn, chừkvllng nànhxwo thìbbll cậmyjju cũkvllng nêzlufn tìbbllm mộkrgtt ngưskergnwbi bạxskqn gágfeui đeymzi?” Tiếrurbu Nhiễpfhxm cưskergnwbi khẽrurb hỏdoehi.

Ninh Hạxskqo lànhxw ngưskergnwbi đeymzànhxwn ôsnwwng tốdhwrt, nêzlufn cózzrz mộkrgtt ngưskergnwbi phụplnz nữlfhe tốdhwrt sẽrurb thưskerơplygng anh.

“Mìbbllnh...” Đwhapôsnwwi mắmpjst xinh đeymzsnwwp củltmza Ninh Hạxskqo mởsker to trànhxwn ngậmyjjp côsnww đeymzơplygn: “Khôsnwwng vộkrgti, thi vànhxwo trưskergnwbng đeymzxskqi họdduxc căavkmng thẳpfhxng nhưsker vậmyjjy, đeymzâxeciu cózzrz rảoqpynh nghĩhlfn đeymzếrurbn cágfeui đeymzózzrz.”

zzrzi xong, Ninh Hạxskqo liềzbvpn mởskergfeuch bànhxwi tậmyjjp ra, bắmpjst đeymzpfhxu lànhxwm bànhxwi.

“Cũkvllng đeymzúlsjgng, thi vànhxwo đeymzxskqi họdduxc lànhxw ưskeru tiêzlufn sốdhwr mộkrgtt.” Tiếrurbu Nhiễpfhxm cổqcnbkvllzzrzi: “Cốdhwrzlufn, cậmyjju nhấsnwwt đeymzeymznh sẽrurb thi đeymzzham đeymzxskqi họdduxc Q.”

“Cậmyjju thìbbll sao?” Ninh Hạxskqo ngẩibnzng đeymzpfhxu lêzlufn, thậmyjjt sựdhrd hỏdoehi han.

“Mìbbllnh cảoqpym thấsnwwy trìbbllnh đeymzkrgtnhxwy củltmza mìbbllnh thìbbll khôsnwwng nêzlufn nằxjoem mơplyg.” Tiếrurbu Nhiễpfhxm cảoqpym thấsnwwy chỉkkotzzrzbbllnh tựdhrd hiểpstsu, cưskergnwbi nózzrzi.

Cốdhwr Mạxskqc đeymzpstssnwwnhxwo đeymzxskqi họdduxc F, côsnwwkvllng khôsnwwng muốdhwrn cágfeuch anh quágfeu xa, cho nêzlufn côsnwwkvllng khôsnwwng suy nghĩhlfn đeymzếrurbn đeymzxskqi họdduxc Q nữlfhea.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.