Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 130 : Di chứng của cổ độc

    trước sau   
Trong mộrkjeng, đcmgpôjvwhi lôjvwhng màmxpby củeefia Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit dãjbtln ra, khógghee miệnjxsng mang theo nụtsiapcakihvui dịshwnu dàmxpbng, khuôjvwhn mặsqtzt xinh đcmgphzsop. Nhìpcakn thấeefiy nữsqtv tửcrkvpcaknh ngàmxpby nhớsxxw đcmgpêqirvm mong, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng khẽumtv mỉipptm cưpcakihvui, đcmgpưpcaka tay vénknsn lêqirvn tógghec trêqirvn tráqzien nàmxpbng. Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefitgiấeefic ngủeefi rấeefit sâhfpqu, khôjvwhng hềayfs nhậvtiin thấeefiy đcmgpưpcakpypvc bêqirvn cạayfsnh cógghe ngưpcakihvui. Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng dờihvui tầdebpm mắkzvct đcmgpi xuốcrkvng, rơpvhzi xuốcrkvng cáqziei bụtsiang khẽumtv nhôjvwhqirvn củeefia Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit.

Bởdebpi vìpcak trờihvui nóggheng, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit chỉippt mặsqtzc mỗmjili mộrkjet quầdebpn áqzieo thậvtiit mỏqirvng, lúqirvc nàmxpby nàmxpbng ngủeefi, bụtsiang vừpamha lúqirvc nhôjvwhqirvn, theo gógghec đcmgprkje Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng nhìpcakn thấeefiy, bụtsiang Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cong lêqirvn khôjvwhng lớsxxwn khôjvwhng nhỏqirv.

qirvc hắkzvcn rờihvui đcmgpi, vógghec ngưpcakihvui nàmxpbng yểggheu đcmgpiệnjxsu, bâhfpqy giờihvu trởdebp vềayfs , con củeefia bọtomtn hắkzvcn đcmgpang dầdebpn dầdebpn lớsxxwn lêqirvn trong bụtsiang nàmxpbng.

Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng lặsqtzng lẽumtvqirvn giưpcakihvung, nằpvatm ởdebp sau lưpcakng Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit. Đrngaưpcaka tay, ôjvwhm nàmxpbng từpamh sau lưpcakng, bàmxpbn tay to bao phủeefidebp trêqirvn bụtsiang củeefia nàmxpbng, trong lòjsgjng tràmxpbn đcmgpdebpy hạayfsnh phúqirvc. Cáqziei loạayfsi cảnknsm giáqziec thỏqirva mãjbtln, từpamh ngógghen tay, truyềayfsn đcmgpếcvpbn tim hắkzvcn.

“A. . . . . .” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit xoay xoay ngưpcakihvui, tìpcakm mộrkjet tưpcak thếcvpb thoảnknsi máqziei, lầdebpn nữsqtva ngủeefi. Tưpcak thếcvpb hai ngưpcakihvui cựhdyjc kỳrctd giốcrkvng hai chiếcvpbc đcmgpũfmjia dírpzinh chặsqtzt bêqirvn nhau, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng nhẹhzso nhàmxpbng hôjvwhn bêqirvn tai Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit.

Mộrkjet đcmgpưpcakihvung chạayfsy thẳayfsng, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng đcmgpãjbtl thậvtiit lâhfpqu cũfmjing chưpcaka từpamhng chợpypvp mắkzvct. Lúqirvc nàmxpby, ởdebpqirvn cạayfsnh Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, tấeefit cảnknsiuwkng thẳayfsng toàmxpbn bộrkje tan biếcvpbn. Ôosnom thêqirv nhi, cùhfpqng nhau tiếcvpbn vàmxpbo mộrkjeng đcmgphzsop.


qirvc Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit tỉipptnh, mớsxxwi nhậvtiin thấeefiy đcmgpưpcakpypvc cógghe chúqirvt kháqziec thưpcakihvung, nhìpcakn lạayfsi, trêqirvn bụtsiang mìpcaknh cógghe thêqirvm mộrkjet bàmxpbn tay.

Chỉippt thoáqzieng nhìpcakn, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit đcmgpãjbtl nhậvtiin ra làmxpb tay Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng. Quay đcmgpdebpu lạayfsi, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng đcmgpang dáqzien mặsqtzt vàmxpbo sau gáqziey củeefia nàmxpbng. Đrngaãjbtl thậvtiit lâhfpqu nàmxpbng khôjvwhng nhìpcakn thấeefiy Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, lúqirvc nàmxpby, vẻvtii mặsqtzt Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng mỏqirvi mệnjxst, dưpcaksxxwi cằpvatm cógghe mộrkjet tầdebpng râhfpqu ngắkzvcn.

Nhìpcakn bộrkjeqzieng củeefia hắkzvcn, cógghe lẽumtvhfpqu lắkzvcm rồiuwki chưpcaka đcmgpưpcakpypvc ngủeefi, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cẩhdyjn thậvtiin xoay ngưpcakihvui, mặsqtzt đcmgpcrkvi mặsqtzt nhìpcakn Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, tay nhỏqirvnkns vuốcrkvt ve gưpcakơpvhzng mặsqtzt gầdebpy gòjsgj củeefia hắkzvcn, cho đcmgpếcvpbn thờihvui đcmgpiểgghem chạayfsm vàmxpbo râhfpqu, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit mớsxxwi xáqziec đcmgpshwnnh, hiệnjxsn tạayfsi Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng đcmgpang ởdebp trưpcaksxxwc mặsqtzt nàmxpbng.

Thậvtiit tốcrkvt! Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit nhẹhzso giọtomtng cưpcakihvui mộrkjet tiếcvpbng, dụtsiai dụtsiai vềayfs phírpzia trưpcaksxxwc, cáqziei miệnjxsng nhỏqirv nhắkzvcn in lêqirvn trêqirvn môjvwhi Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng mộrkjet nụtsiajvwhn.

Đrngaang lúqirvc Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit chuẩhdyjn bịshwn rờihvui đcmgpi, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng mởdebp mắkzvct ra, cặsqtzp mắkzvct phưpcakpypvng yêqirvu nghiệnjxst kia nhìpcakn Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit chăiuwkn chúqirv, liêqirvn tụtsiac phóggheng đcmgpiệnjxsn, khiếcvpbn cho Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefitcógghe chúqirvt khôjvwhng chốcrkvng đcmgphrxq đcmgpưpcakpypvc, khôjvwhng đcmgpdebpy mộrkjet láqziet trêqirvn mặsqtzt lạayfsi bắkzvct đcmgpdebpu nóggheng rầdebpn lêqirvn, “Chàmxpbng đcmgpãjbtl tỉipptnh, trởdebp vềayfsqirvc nàmxpbo ——”

Ngoàmxpbi miệnjxsng nógghei nhưpcak vậvtiiy, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit lạayfsi dầdebpn lui vềayfs sau. Trong mắkzvct Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng viếcvpbt rõshurhfpqng tìpcaknh mậvtiit ýqzie, cộrkjeng thêqirvm dụtsiac vọtomtng nóggheng rựhdyjc, khiếcvpbn tim Mộrkje Dung Thấeefit ThấeefitTâhfpqm đcmgpvtiip “thìpcaknh thịshwnch” liêqirvn hồiuwki.

Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit lui lạayfsi, lạayfsi bịshwn Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng bắkzvct lấeefiy, áqziep sáqziet nàmxpbng vàmxpbo thâhfpqn thểgghe hắkzvcn, “Khanh Khanh, nhẹhzso nhưpcak chuồiuwkn chuồiuwkn lưpcaksxxwt nưpcaksxxwc thếcvpb kia,khôjvwhng phảnknsi làmxpbjvwhn a!”

Khôjvwhng đcmgppypvi Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit hiểggheu đcmgpưpcakpypvc, khuôjvwhn mặsqtzt anh tuấeefin củeefia Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng dầdebpn phóggheng đcmgpayfsi trưpcaksxxwc mặsqtzt Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, sau đcmgpógghe mộrkjet vậvtiit ôjvwhn nhuậvtiin mềayfsm mạayfsi, bao phủeefidebp trêqirvn môjvwhi củeefia nàmxpbng, đcmgpiuwkng thờihvui đcmgpdebpu lưpcakhrxqi củeefia hắkzvcn cạayfsy mởdebpiuwkng nàmxpbng, đcmgpi vàmxpbo thăiuwkm dòjsgj. Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit quêqirvn mấeefit nêqirvn làmxpbm gìpcak, hénknsjvwhi, lưpcakhrxqi củeefia hắkzvcn trựhdyjc tiếcvpbp qua răiuwkng ngọtomtc củeefia nàmxpbng, dâhfpqy dưpcaka vớsxxwi cáqziei lưpcakhrxqi đcmgpinh hưpcakơpvhzng bêqirvn trong.

“Ưddgkm. . . . . .” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cảnkns ngưpcakihvui mềayfsm yếcvpbu, dáqzien chặsqtzt trong ngựhdyjc Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, tay củeefia hắkzvcn, thăiuwkm dòjsgjmxpbo trong áqzieo đcmgpơpvhzn, dọtomtc theo xưpcakơpvhzng cộrkjet sốcrkvng nàmxpbng, hưpcaksxxwng vềayfs phírpzia trưpcaksxxwc. Cáqziei loạayfsi cảnknsm giáqziec têqirv dạayfsi nàmxpby nàmxpby, dọtomtc theo sốcrkvng lưpcakng nàmxpbng, bắkzvct đcmgpdebpu lan tràmxpbn. Chờihvu hắkzvcn đcmgpsqtzt trêqirvn ngựhdyjc nàmxpbng, thâhfpqn thểgghe củeefia nàmxpbng khẽumtv run lêqirvn.

“Thưpcakơpvhzng. . . . . .”

“Khanh Khanh, nhớsxxw ta khôjvwhng?” Cảnknsm giáqziec đcmgpưpcakpypvc nữsqtv tửcrkv trong ngựhdyjc dầdebpn xụtsiai lơpvhz, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng quyếcvpbn luyếcvpbn khôjvwhng rờihvui khỏqirvi môjvwhi củeefia nàmxpbng.”Ta nhớsxxwmxpbng đcmgpếcvpbn khôjvwhng chịshwnu nổrkjei ——”

Đrngacrkvi mặsqtzt áqzienh mắkzvct đcmgpưpcaka tìpcaknh củeefia Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, đcmgpáqziey mắkzvct Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit ẩhdyjn chứffzha ýqzie xuâhfpqn, đcmgpôjvwhi môjvwhi củeefia nàmxpbng bởdebpi vìpcak nụtsiajvwhn nóggheng bỏqirvng mớsxxwi vừpamha rồiuwki , trởdebpqirvn đcmgpqirv sẫaulym nhưpcakqzieu, tựhdyja nhưpcak nhẹhzso nhàmxpbng đcmgptsiang vàmxpbo, sẽumtvgghe thểgghe nhỏqirv ra máqzieu.

Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit khôjvwhng nógghei lờihvui nàmxpbo, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng khôjvwhng chịshwnu bỏqirv qua. Ngógghen tay vâhfpqy quanh phírpzia trưpcaksxxwc, nắkzvcm đcmgpưpcakpypvc nơpvhzi nàmxpbo đcmgpógghe, trêqirvu chọtomtc:”Nógghei a, Khanh Khanh, nàmxpbng khôjvwhng cógghe nhớsxxw ta khôjvwhng?”


“Nhớsxxw. . . . . . Thưpcakơpvhzng, đcmgppamhng. . . . . . Sáqzieng rồiuwki . . . . . .” Tay Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng xoa khắkzvcp nơpvhzi, khiếcvpbn cho da thịshwnt Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit từpamh khuôjvwhn mặsqtzt nhỏqirv nhắkzvcn, đcmgpêqirvn phầdebpn cổrkje đcmgpếcvpbu nhiễwsffm màmxpbu hồiuwkng. Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng nghĩbqpipcak, nàmxpbng sao khôjvwhng biếcvpbt. Phírpzia dưpcaksxxwi, hắkzvcn đcmgpãjbtl áqziep vàmxpbo nàmxpbng, cáqziei loạayfsi nóggheng bỏqirvng nàmxpby, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit khôjvwhng cầdebpn đcmgpqzien, cũfmjing biếcvpbt làmxpbqziei gìpcak.

“Khanh Khanh ——” Môjvwhi Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng tiếcvpbn tớsxxwi bêqirvn tai Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, nógghei ra kháqziet vọtomtng củeefia hắkzvcn: “Tấeefin Mặsqtzc nógghei, hiệnjxsn tạayfsi vịshwn trírpzimxpbo thai trong bụtsiang nàmxpbng đcmgpãjbtlrkjen đcmgpshwnnh, chúqirvng ta cógghe thểgghe thâhfpqn mậvtiit, chỉippt cầdebpn kiềayfsm chếcvpb lựhdyjc đcmgpayfso, sẽumtv khôjvwhng tổrkjen thưpcakơpvhzng cụtsiac cưpcakng .”

Lờihvui tâhfpqm tìpcaknh nóggheng bỏqirvng nhưpcak vậvtiiy pháqzie ra từpamh trong miệnjxsng Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, khiếcvpbn tim Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit đcmgpvtiip càmxpbng thêqirvm dồiuwkn dậvtiip. Thấeefiy Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng muốcrkvn cỡhrxqi bỏqirv áqzieo đcmgpơpvhzn củeefia nàmxpbng, nàmxpbng vộrkjei vàmxpbng đcmgpưpcaka tay ngăiuwkn trởdebp.”Hiệnjxsn tạayfsi bụtsiang ta nhưpcak vậvtiiy. . . . . . khôjvwhng đcmgphzsop. . . . . .”

Thìpcak ra làmxpb, nàmxpbng cựhdyj tuyệnjxst bởdebpi vìpcakqziei nàmxpby!

Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng dừpamhng lạayfsi hàmxpbnh đcmgprkjeng trong tay, hôjvwhn lêqirvn tráqzien Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit .”Ai nógghei Khanh Khanh củeefia ta xấeefiu chứffzh? Khanh Khanh củeefia ta làmxpb nữsqtv nhâhfpqn đcmgphzsop nhấeefit! Bấeefit kểgghemxpb từpamhqirvc nàmxpbo, cũfmjing làmxpb đcmgphzsop nhấeefit! Huốcrkvng chi, Khanh Khanh hiệnjxsn tạayfsi cũfmjing làmxpb do mộrkjet tay ta tạayfso nêqirvn, ta cũfmjing vậvtiiy phảnknsi chịshwnu tráqziech nhiệnjxsm a!”

Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng thưpcakơpvhzng tiếcvpbc vuốcrkvt ve lêqirvn bụtsiang Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, “Bảnknsn thâhfpqn ta cảnknsm thấeefiy, nàmxpbng nhưpcak vậvtiiy lạayfsi đcmgpsqtzc biệnjxst mêqirv ngưpcakihvui.” Lúqirvc Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng nógghei chuyệnjxsn, bụtsiang Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit đcmgprkjet nhiêqirvn đcmgprkjeng, khiếcvpbn cho Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng sửcrkvng sốcrkvt, giậvtiit mìpcaknh ởdebppvhzi đcmgpógghe.

Thấeefiy Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzngnhưpcak vậvtiiy, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit “phìpcak ——” mộrkjet tiếcvpbng bậvtiit cưpcakihvui. “Cụtsiac cưpcakng biếcvpbt phụtsia thâhfpqn trởdebp lạayfsi, đcmgpang chàmxpbo hỏqirvi chàmxpbng đcmgpeefiy!”

Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefi tnógghei nhưpcak vậvtiiy, khiếcvpbn Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng mừpamhng rỡhrxq đcmgpếcvpbn cógghe chúqirvt ngu ngơpvhz: “Khanh Khanh, nàmxpbng nógghei, đcmgpâhfpqy làmxpb cụtsiac cưpcakng củeefia chúqirvng ta đcmgprkjeng?”

“Đrngaúqirvng a! Hơpvhzn bốcrkvn tháqzieng, hiệnjxsn tạayfsi đcmgpãjbtlgghe thểgghe cảnknsm giáqziec đcmgpưpcakpypvc máqziey thai rồiuwki!” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit lôjvwhi kénknso tay Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, dạayfsy hắkzvcn cảnknsm thụtsia thai. Quảnkns nhiêqirvn, khôjvwhng đcmgpdebpy mộrkjet láqziet, lòjsgjng bàmxpbn tay Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng lạayfsi truyềayfsn tớsxxwi nàmxpby cảnknsm giáqziec đcmgpsqtzc biệnjxst, giốcrkvng nhưpcakmxpb đcmgprkjeng phảnknsi con cáqzie nghịshwnch trong nưpcaksxxwc.

“Ta cảnknsm giáqziec đcmgpưpcakpypvc! Ta cảnknsm thấeefiy!” Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng vui mừpamhng kêqirvu ra tiếcvpbng , “Con đcmgpang chàmxpbo hỏqirvi ta! Con biếcvpbt ta làmxpb phụtsia thâhfpqn!”

“Ừjbtl!” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefijvwhn nhu gậvtiit đcmgpdebpu:”Đrngaâhfpqy đcmgpayfsi kháqziei chírpzinh làmxpbqziei gọtomti làmxpb huyếcvpbt mạayfsch tưpcakơpvhzng thâhfpqn sao!”

“Cáqziem ơpvhzn nàmxpbng, Khanh Khanh ——” Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng kírpzich đcmgprkjeng, ôjvwhm Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit thậvtiit chặsqtzt, môjvwhi củeefia hắkzvcn đcmgpsqtzt lêqirvn tógghec đcmgpen củeefia nàmxpbng, trong miệnjxsng thìpcak thầdebpmL”Cáqziem ơpvhzn nàmxpbng! Khanh Khanh! Cáqziem ơpvhzn nàmxpbng cho ta mộrkjet gia đcmgpìpcaknh, cáqziem ơpvhzn nàmxpbng sanh con dưpcakhrxqng cáqziei cho ta, cáqziem ơpvhzn nàmxpbng phụtsiang bồiuwki ta ——”

Ngưpcakihvui nam nhâhfpqn nàmxpby, ởdebp thờihvui đcmgpiểgghem đcmgpcrkvi mặsqtzt vớsxxwi Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, luôjvwhn luôjvwhn mang mộrkjet tâhfpqm trạayfsng biếcvpbt ơpvhzn. Lúqirvc nàmxpby, hàmxpbi tửcrkv trong bụtsiang Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit tựhdyja hồiuwkfmjing cảnknsm nhậvtiin đcmgpưpcakpypvc tìpcaknh yêqirvu thưpcakơpvhzng bao la củeefia cha mẹhzso, bắkzvct đcmgpdebpu chậvtiim rãjbtli đcmgprkjeng đcmgprkjeng từpamhng hồiuwki, giốcrkvng nhưpcak phốcrkvi hợpypvp vớsxxwi cha mẹhzso.


Chờihvu Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng cùhfpqng Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit ra khỏqirvi phòjsgjng, mặsqtzt trờihvui đcmgpãjbtlqirvn cao.

Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cầdebpm lấeefiy lưpcakhrxqi dao, cẩhdyjn thậvtiin từpamhng chúqirvt cạayfso râhfpqu cho Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, khôjvwhng đcmgpdebpy mộrkjet láqziet, mộrkjet nam tửcrkvqirvu nghiệnjxst dịshwn thưpcakihvung hiệnjxsn ra trong tay Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit.

“Cạayfso hếcvpbt chòjsgjm râhfpqu, đcmgphzsop mắkzvct! Trẻvtii tuổrkjei, đcmgphzsop trai!” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cầdebpm khăiuwkn ưpcaksxxwt lau cho Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, xógghea sạayfsch râhfpqu ria củeefia phưpcakpypvng thưpcakơpvhzng.

“Xem ra, Khanh Khanh làmxpb mộrkjet ngưpcakihvui yêqirvu cáqziei đcmgphzsop! Ta đcmgpâhfpqy chắkzvcc phảnknsi luôjvwhn luôjvwhn chúqirv ýqzie đcmgpếcvpbn hìpcaknh tưpcakpypvng nhỉippt?”

“Đrngaógghemxpb tựhdyj nhiêqirvn! Lãjbtlo côjvwhng anh tuấeefin tiêqirvu sáqziei nhưpcak vậvtiiy, dẫaulyn ra ngoàmxpbi cũfmjing tăiuwkng mặsqtzt mũfmjii a!”

Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng cùhfpqng Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit đcmgpàmxpbm tiếcvpbu từpamh trong phòjsgjng đcmgpi ra, ngoàmxpbi cửcrkva, Tôjvwh Mi, Tốcrkv Nguyệnjxst cùhfpqng Nạayfsp Lan Tírpzin đcmgpãjbtl đcmgppypvi đcmgpưpcakpypvc mộrkjet lúqirvc, nhìpcakn thấeefiy Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, tấeefit cảnkns mọtomti ngưpcakihvui cung kírpzinh hàmxpbnh lễwsff, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng gậvtiit đcmgpdebpu, dẫaulyn Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit đcmgpi dùhfpqng bữsqtva sáqzieng.

“Thưpcakơpvhzng, sao chàmxpbng trởdebp lạayfsi đcmgpâhfpqy?”

“Lo lắkzvcng cho nàmxpbng! Chỉippthfpqng mộrkjet trăiuwkm ngưpcakihvui chốcrkvng lạayfsi năiuwkm ngàmxpbn ngưpcakihvui, nàmxpbng cógghe biếcvpbt làmxpbm vậvtiiy sẽumtv khiếcvpbn ngưpcakihvui kháqziec lo lắkzvcng hay khôjvwhng?”

Thìpcak ra làmxpb Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng đcmgpãjbtl sắkzvcp xếcvpbp xong xuôjvwhi chiếcvpbn sựhdyj, đcmgpsqtzc biệnjxst trởdebp lạayfsi xem Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit. Kếcvpbt quảnkns trêqirvn đcmgpưpcakihvung đcmgpếcvpbn nhậvtiin đcmgpưpcakpypvc tin củeefia Nạayfsp Lan Tírpzin truyềayfsn đcmgpi, thếcvpb mớsxxwi biếcvpbt Dâhfpqn Châhfpqu thàmxpbnh bịshwnhfpqy côjvwhng, lậvtiip tứffzhc thúqirvc ngựhdyja khôjvwhng ngừpamhng vógghe đcmgpi gấeefip trởdebp vềayfs. Khôjvwhng nghĩbqpi tớsxxwi thờihvui đcmgpiểgghem hắkzvcn chạayfsy tớsxxwi, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit đcmgpãjbtl xửcrkvqzie tốcrkvt hếcvpbt thảnknsy.

“Ta làmxpbm sao cógghe thểgghe sảnknsy ra chuyệnjxsn gìpcak đcmgpưpcakpypvc chứffzh!” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cưpcakihvui, lạayfsi bịshwn Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng vénknso cáqziei mũfmjii củeefia nàmxpbng, “Biếcvpbt Khanh Khanh thôjvwhng minh, nhưpcakng ta đcmgpâhfpqy vẫaulyn lo lắkzvcng, sợpypvjbtli hồiuwki lâhfpqu!”

“Thậvtiit xin lỗmjili! Lầdebpn sau ta nhấeefit đcmgpshwnnh chúqirv ýqzie! Lạayfsi nógghei, năiuwkm ngàmxpbn ngưpcakihvui kia khôjvwhng phảnknsi đcmgpãjbtlmxpb bịshwnhfpq dọtomta chạayfsy đcmgpi sao. . . . . .”

“Nàmxpbng nha ——”

Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng sẽumtv khôjvwhng nógghei cho Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, hắkzvcn biếcvpbt cógghe ngưpcakihvui đcmgpáqzienh chủeefi ýqzie vớsxxwi Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, khôjvwhng nhịshwnn đcmgpưpcakpypvc tứffzhc giậvtiin pháqziei Ưddgkng kỵyczm quâhfpqn vâhfpqy đcmgpáqzienh Đrngaiềayfsn Chírpzihfpqn. Hiệnjxsn tạayfsi, năiuwkm ngàmxpbn ngưpcakihvui kia hẳayfsn đcmgpãjbtl đcmgpi gặsqtzp Diêqirvm Vưpcakơpvhzng rồiuwki. Dáqziem đcmgprkjeng đcmgpếcvpbn thêqirv nhi hắkzvcn, sẽumtv phảnknsi thừpamha nhậvtiin sựhdyj phẫaulyn nộrkje củeefia hắkzvcn.


Sau khi dùhfpqng xong bữsqtva sáqzieng, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit tựhdyja vàmxpbo trong ngựhdyjc Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, “Làmxpbm sao đcmgprkjet nhiêqirvn trởdebp lạayfsi? Cógghe phảnknsi hay khôjvwhng cógghe chuyệnjxsn?” Mặsqtzc dùhfpq mớsxxwi vừpamha rồiuwki Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng giảnknsi thírpzich nguyêqirvn nhâhfpqn, nhưpcakng Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefitcũfmjing khôjvwhng quáqzie tin tưpcakdebpng. Dựhdyja theo tírpzinh cáqziech Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, nhấeefit đcmgpshwnnh sẽumtv cốcrkv đcmgpoạayfst đcmgpưpcakpypvc Đrngaôjvwhng Lỗmjil quốcrkvc. Hiệnjxsn tạayfsi đcmgprkjet nhiêqirvn trởdebp lạayfsi, nhấeefit đcmgpshwnnh làmxpbgghe chuyệnjxsn pháqziet sinh.

“Khanh Khanh, ta muốcrkvn đcmgpi Bồiuwkng Lai đcmgpnknso!”

Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng đcmgprkjet nhiêqirvn muốcrkvn đcmgpi Bồiuwkng Lai đcmgpnknso, khiếcvpbn cho Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cógghe chúqirvt giậvtiit mìpcaknh, nàmxpbng lậvtiip tứffzhc ngồiuwki dậvtiiy nhìpcakn Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, “Khôjvwhng phảnknsi nógghei chờihvu sau khi chiếcvpbn tranh kếcvpbt thúqirvc thìpcak đcmgpi sao? Cógghe phảnknsi hay khôjvwhng Vong tìpcaknh đcmgpãjbtl pháqziet táqziec?”

Đrngacrkvi mặsqtzt vớsxxwi áqzienh mắkzvct trong trẻvtiio củeefia Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng nhẹhzso gậvtiit đcmgpdebpu, cũfmjing khôjvwhng giấeefiu giếcvpbm chuyệnjxsn củeefia mìpcaknh, “Ta cũfmjing khôjvwhng biếcvpbt làmxpb đcmgpãjbtl pháqziet táqziec hay chưpcaka, chẳayfsng qua vềayfs quáqzie khứffzh chúqirvng ta, rấeefit nhiềayfsu chuyệnjxsn, ta khôjvwhng nghĩbqpi ra. . . . . . Khanh Khanh, ta cógghe chúqirvt sợpypv, sợpypv ta thậvtiit quêqirvn mấeefit nàmxpbng. . . . . .”

Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng nógghei nhưpcak vậvtiiy, tỏqirv vẻvtii vấeefin đcmgpayfs đcmgpãjbtlgghe chúqirvt nghiêqirvm trọtomtng. Xem ra, trưpcaksxxwc thờihvui gian màmxpb Giàmxpb Lam đcmgpãjbtl giớsxxwi hạayfsn, bọtomtn họtomt phảnknsi đcmgpếcvpbn Bồiuwkng Lai đcmgpnknso đcmgpi mộrkjet chuyếcvpbn.

“Ta sẽumtv khôjvwhng đcmgpgghe cho chàmxpbng quêqirvn ta! Nếcvpbu chàmxpbng làmxpbqziem quêqirvn mấeefit ta, vậvtiiy hãjbtly coi chừpamhng” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit nởdebp nụtsiapcakihvui, che dấeefiu lo âhfpqu trong lòjsgjng nàmxpbng “Vậvtiiy chúqirvng ta khởdebpi hàmxpbnh đcmgpi, đcmgpgghe ta sai ngưpcakihvui mang Giàmxpb Lam cùhfpqng Kim Vũfmji đcmgpếcvpbn!”

“Bọtomtn họtomt đcmgpang trêqirvn đcmgpưpcakihvung, cógghe thểgghe hai ngàmxpby nàmxpby đcmgpếcvpbn đcmgpâhfpqy.”

Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng nógghei nhưpcak vậvtiiy, cho thấeefiy hắkzvcn an bàmxpbi xong xuôjvwhi đcmgpưpcakpypvc mộrkjet thờihvui gian rồiuwki, cũfmjing biểggheu thịshwn, Vong tìpcaknh đcmgpãjbtl pháqziet táqziec đcmgpưpcakpypvc mộrkjet thờihvui gian. Tạayfsi sao lạayfsi pháqziet táqziec sớsxxwm? Khôjvwhng phảnknsi làmxpbjsgjn chưpcaka tớsxxwi thờihvui gian sao?

Đrngaếcvpbn lúqirvc Giàmxpb Lam bịshwnqziet Tưpcakihvung trógghei đcmgpếcvpbn Dâhfpqn Châhfpqu thàmxpbnh, chuyệnjxsn đcmgpdebpu tiêqirvn Cáqziet Tưpcakihvung làmxpbm chírpzinh làmxpb dẫaulyn Giàmxpb Lam đcmgpếcvpbn tớsxxwi trưpcaksxxwc mặsqtzt Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng kiểgghem tra.

“Vong tìpcaknh trêqirvn ngưpcakihvui ngưpcakơpvhzi pháqziet táqziec!” Giàmxpb Lam rấeefit làmxpb kinh ngạayfsc, “Tạayfsi sao cógghe thểgghe nhưpcak vậvtiiy?”

“Rốcrkvt cuộrkjec tạayfsi sao?” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit sốcrkvt ruộrkjet nhìpcakn Giàmxpb Lam.”Vong tìpcaknh cógghenknsnh hưpcakdebpng nàmxpbo kháqziec vớsxxwi chàmxpbng hay khôjvwhng?”

“Ta khôjvwhng biếcvpbt, ta thậvtiit khôjvwhng biếcvpbt, nhữsqtvng thứffzhmxpby phảnknsi hỏqirvi sưpcak phụtsia ta mớsxxwi đcmgpưpcakpypvc!”

“Tốcrkvt! Vậvtiiy chúqirvng ta đcmgpi Bồiuwkng Lai đcmgpnknso! Ngưpcakơpvhzi dẫaulyn đcmgpưpcakihvung!”


Khôjvwhng đcmgppypvi Giàmxpb Lam nógghei thêqirvm, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit an bàmxpbi xong xuôjvwhi mọtomti chuyệnjxsn. Vềayfs phầdebpn chiếcvpbn sựhdyj Đrngaôjvwhng Lỗmjil quốcrkvc, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng ủeefiy tháqziec cho Nạayfsp Lan Tírpzin, hắkzvcn đcmgpãjbtl đcmgpi theo Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng nhiềayfsu năiuwkm, làmxpb trợpypv thủeefi đcmgpkzvcc lựhdyjc đcmgpưpcakpypvc Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng tírpzin nhiệnjxsm nhấeefit. Lầdebpn nàmxpby đcmgpi Bồiuwkng Lai đcmgpnknso, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng mang theo Tấeefin Mặsqtzc, bêqirvn cạayfsnh Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit nhưpcakfmjimxpbjvwh Mi cùhfpqng Tốcrkv Nguyệnjxst, hơpvhzn nữsqtva còjsgjn cógghe hai ngưpcakihvui Giàmxpb Lam cùhfpqng Kim Vũfmji , bảnknsy ngưpcakihvui chạayfsy tớsxxwi bờihvu biểgghen, đcmgpãjbtlmxpb nửcrkva tháqzieng sau.

“Nhưpcak thếcvpbmxpbo?” Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng đcmgphrxq Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, bụtsiang củeefia nàmxpbng hiệnjxsn tạayfsi lạayfsi lớsxxwn hơpvhzn nhiềayfsu. Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng vốcrkvn muốcrkvn đcmgpgghe cho Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit ởdebp lạayfsi Đrngaôjvwhng Lỗmjil quốcrkvc, nhưpcakng nàmxpbng khôjvwhng yêqirvn lòjsgjng, cốcrkv ýqzie muốcrkvn cùhfpqng tớsxxwi đcmgpâhfpqy, cho nêqirvn lộrkje trìpcaknh chậvtiim hơpvhzn rấeefit nhiềayfsu.

“Ta khôjvwhng sao! Cụtsiac cưpcakng thậvtiit biếcvpbt đcmgpiềayfsu!”

Đrngai Bồiuwkng Lai đcmgpnknso írpzit nhấeefit phảnknsi hơpvhzn nửcrkva tháqzieng đcmgpưpcakihvung thủeefiy, cho nêqirvn trêqirvn thuyềayfsn lớsxxwn, đcmgpãjbtl chuẩhdyjn bịshwn xong đcmgpdebpy đcmgpeefipcaksxxwc ngọtomtt cùhfpqng thứffzhc ăiuwkn cho mộrkjet tháqzieng.

“Nạayfsp Lan, chuyệnjxsn củeefia Đrngaôjvwhng Lỗmjil quốcrkvc đcmgpàmxpbnh làmxpbm phiềayfsn ngưpcakơpvhzi!”

“Vưpcakơpvhzng gia yêqirvn tâhfpqm! Chờihvu ngàmxpbi cùhfpqng Vưpcakơpvhzng Phi trởdebp lạayfsi, Đrngaôjvwhng Lỗmjil quốcrkvc đcmgpãjbtl khôjvwhng còjsgjn tồiuwkn tạayfsi!”

Nạayfsp Lan Tírpzin rờihvui đcmgpi, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng đcmgpi lêqirvn thuyềayfsn lớsxxwn, đcmgpffzhng ởdebpqirvn cạayfsnh Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit.”Láqziei thuyềayfsn đcmgpi!” Ngưpcakihvui cầdebpm láqziei kýqzie hiệnjxsu vang lêqirvn, thuyềayfsn lớsxxwn chậvtiim rãjbtli chạayfsy nhanh xuấeefit cảnknsng.

jvwh Mi cùhfpqng Tốcrkv Nguyệnjxst cũfmjing làmxpb lầdebpn đcmgpdebpu tiêqirvn ngồiuwki thuyềayfsn, trêqirvn biểgghen sóggheng giógghe lớsxxwn, hai ngưpcakihvui cógghe chúqirvt khôjvwhng thírpzich ứffzhng, say tàmxpbu thậvtiit lâhfpqu. May màmxpbgghe Tấeefin Mặsqtzc đcmgpi theo, căiuwkn cứffzh thâhfpqn thểgghe củeefia cáqziec nàmxpbng đcmgpiềayfsu chếcvpb liễwsffu mộrkjet chúqirvt thuốcrkvc, khôjvwhng tớsxxwi hai ngàmxpby, hai ngưpcakihvui đcmgpãjbtl thírpzich ứffzhng vớsxxwi cuộrkjec sốcrkvng trêqirvn biểgghen.

Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit khôjvwhng say tàmxpbu nhưpcakpcakdebpng tưpcakpypvng, ngưpcakpypvc lạayfsi mỗmjili ngàmxpby đcmgpayfsu hăiuwkng háqziei bừpamhng bừpamhng, lôjvwhi kénknso Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng câhfpqu cáqzie.

“Vưpcakơpvhzng gia, đcmgpâhfpqy làmxpb thuốcrkvc mớsxxwi nhấeefit.” Thừpamha dịshwnp Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit ngồiuwki ởdebpfmjii thuyềayfsn nghỉippt ngơpvhzi, Tấeefin Mặsqtzc kírpzin đcmgpáqzieo đcmgpưpcaka cho Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng mộrkjet bìpcaknh nhỏqirv, “Mộrkjet ngàmxpby mộrkjet, khôjvwhng cógghe thểgghe ăiuwkn quáqzie nhiềayfsu.”

“Ta biếcvpbt.” Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng cấeefit bìpcaknh nhỏqirvmxpbo trong ngựhdyjc.

“Vưpcakơpvhzng gia, ngưpcakihvui khôjvwhng cógghe ýqzie đcmgpshwnnh nógghei cho côjvwhng chúqirva sao? Nàmxpbng cũfmjing rấeefit giỏqirvi trong chuyệnjxsn nàmxpby, nógghei khôjvwhng chừpamhng cógghe thểgghe giúqirvp ngàmxpbi!” Tấeefin Mặsqtzc cógghe chúqirvt lo lắkzvcng cho Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, “Vưpcakơpvhzng gia, hãjbtly tìpcakm cơpvhz hộrkjei nógghei vớsxxwi côjvwhng chúqirva!”

“Khôjvwhng muốcrkvn khiếcvpbn nàmxpbng lo lắkzvcng!”

qirvc nógghei lờihvui nàmxpby, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng hai tay khẽumtv lay đcmgprkjeng, hắkzvcn cắkzvcn môjvwhi, mạayfsnh mẽumtv khắkzvcc chếcvpb mộrkjet hồiuwki run rẩhdyjy.

Từpamh khi ởdebpqirvn sôjvwhng Hồiuwkng, loạayfsi run rẩhdyjy nàmxpby đcmgpãjbtlnknso dàmxpbi hơpvhzn ba tháqzieng. Mỗmjili ngàmxpby đcmgpayfsu đcmgpúqirvng giờihvumxpb pháqziet táqziec, thờihvui gian càmxpbng lúqirvc càmxpbng lâhfpqu. Trưpcaksxxwc kia chẳayfsng qua run chỉippt chúqirvt írpzit, hiệnjxsn tạayfsi thờihvui đcmgpiểgghem pháqziet táqziec hắkzvcn đcmgpãjbtl khôjvwhng cáqziech nàmxpbo cầdebpm cốcrkv, chỉippt sợpypv mộrkjet cáqziei chénknsn cũfmjing khôjvwhng thểgghe cầdebpm đcmgpưpcakpypvc.

“Vưpcakơpvhzng gia, côjvwhng chúqirva vàmxpb ta cùhfpqng họtomtc từpamh mộrkjet danh sưpcak, kỹuwgj thuậvtiit củeefia côjvwhng chúqirva cao hơpvhzn ta mộrkjet bậvtiic! Sớsxxwm mộrkjet chúqirvt nógghei cho côjvwhng chúqirva, đcmgpcrkvi vớsxxwi ngưpcakơpvhzi cũfmjing cógghe chỗmjil tốcrkvt a!”

“Vôjvwh dụtsiang !” Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng bấeefit đcmgpkzvcc dĩbqpipcakihvui cưpcakihvui, “Ngưpcakơpvhzi khôjvwhng phảnknsi nógghei, đcmgpâhfpqy làmxpb di chứffzhng củeefia cổrkje đcmgprkjec sao sao! Cổrkje đcmgprkjec chuyểgghen qua thâhfpqn thểgghe Khanh Khanh, khôjvwhng cógghe cổrkje đcmgprkjec khắkzvcc chếcvpb, thai đcmgprkjec bắkzvct đcmgpdebpu tùhfpqy ýqziemxpbm bậvtiiy. Thai đcmgprkjec chỉipptgghe Bồiuwkng Lai đcmgpnknso mớsxxwi cógghe giảnknsi dưpcakpypvc, Khanh Khanh cũfmjing khôjvwhng còjsgjn biệnjxsn pháqziep !”

Thấeefiy Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng quậvtiit cưpcakihvung nhưpcak vậvtiiy, Tấeefin Mặsqtzc thởdebpmxpbi.”Vưpcakơpvhzng gia, lúqirvc trưpcaksxxwc ta đcmgpãjbtlgghei, giữsqtva phu thêqirv, quýqziedebp thẳayfsng thắkzvcng. Mặsqtzc dùhfpq đcmgpiểgghem xuấeefit pháqziet củeefia ngưpcakơpvhzi cógghe thểgghe tốcrkvt, nhưpcakng ngưpcakơpvhzi cógghe nghĩbqpi tớsxxwi hay khôjvwhng, côjvwhng chúqirva muốcrkvn gìpcak chứffzh? Ngưpcakơpvhzi đcmgpang ởdebp đcmgpâhfpqy ốcrkvm đcmgpau, nàmxpbng lạayfsi khôjvwhng biếcvpbt, đcmgpếcvpbn lúqirvc đcmgpógghemxpbng sẽumtv đcmgpau lòjsgjng cỡhrxqmxpbo, thưpcakơpvhzng tâhfpqm cỡhrxqmxpbo?”

Tấeefin Mặsqtzc nógghei mộrkjet hơpvhzi nhiềayfsu nhưpcak vậvtiiy, khiếcvpbn cho Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng cógghe chúqirvt “nhìpcakn vớsxxwi cặsqtzp mắkzvct kháqziec xưpcaka”: “Tấeefin Mặsqtzc, khôjvwhng nghĩbqpi tớsxxwi ngưpcakơpvhzi đcmgpcrkvi vớsxxwi chuyệnjxsn tìpcaknh cảnknsm hiểggheu đcmgpưpcakpypvc nhiềayfsu nhưpcak vậvtiiy! Khôjvwhng biếcvpbt đcmgpeefiy a!”

“Vưpcakơpvhzng gia, ngưpcakơpvhzi đcmgppamhng giễwsffu cợpypvt ta, côjvwhng chúqirva đcmgpãjbtl tớsxxwi ——”

Tấeefin Mặsqtzc vừpamha dứffzht lờihvui, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit đcmgpãjbtl đcmgpffzhng ởdebp sau lưpcakng Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, “Thưpcakơpvhzng, sưpcak huynh, cáqziec ngưpcakơpvhzi đcmgpang nógghei chuyệnjxsn gìpcak vậvtiiy?”

“Chúqirvng ta ởdebp đcmgpáqzienh cuộrkjec đcmgpâhfpqy! Tấeefin Mặsqtzc nógghei ta hôjvwhm nay câhfpqu khôjvwhng đcmgpưpcakpypvc cáqzie, ta nógghei ta nhấeefit đcmgpshwnnh cógghe thểgghehfpqu lêqirvn mộrkjet con cáqzie lớsxxwn cho ngưpcakơpvhzi bổrkje thâhfpqn thểgghe, Tấeefin Mặsqtzc khôjvwhng tin, chúqirvng ta cũfmjing chỉippt phảnknsi đcmgpáqzienh cuộrkjec!”

“A? Đrngaáqzienh cuộrkjec? Tốcrkvt! Khôjvwhng biếcvpbt cóggheqziei gìpcakmxpbm tiềayfsn đcmgpáqzienh cuộrkjec?” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit hàmxpbi hưpcaksxxwc nhìpcakn Tấeefin Mặsqtzc, “Sưpcak huynh, nếcvpbu làmxpb đcmgpáqzienh cuộrkjec, cầdebpn phảnknsi lấeefiy ra thứffzh tốcrkvt, nếcvpbu khôjvwhng, sẽumtv quáqzie keo kiệnjxst đcmgpi.”

Đrngaâhfpqy đcmgpcrkvi vớsxxwi vợpypv chồiuwkng mộrkjet xưpcaksxxwng mộrkjet họtomta, Tấeefin Mặsqtzc chỉipptgghe thểgghepcakihvui khổrkje, “Nhưpcak vậvtiiy đcmgpi! Nếcvpbu nhưpcak ta thua, ta liềayfsn nógghei cho ngưpcakơpvhzi biếcvpbt mộrkjet bírpzi mậvtiit vềayfspcakơpvhzng gia, nếcvpbu nhưpcak ta thắkzvcng, Vưpcakơpvhzng gia sẽumtv phảnknsi đcmgpáqziep ứffzhng ta mộrkjet chuyệnjxsn.”

Tấeefin Mặsqtzc nógghei nhưpcak vậvtiiy, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng cũfmjing biếcvpbt hắkzvcn ởdebp”chơpvhzi kịshwnp” . Bấeefit kểgghe hắkzvcn thua hay làmxpb thắkzvcng, Tấeefin Mặsqtzc cũfmjing sẽumtvgghei chuyệnjxsn di chứffzhng vềayfs cổrkje đcmgprkjec ủeefia hắkzvcn cho Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit. Hiệnjxsn tạayfsi nàmxpbng đcmgpang đcmgpang thai, nếcvpbu vìpcak chuyệnjxsn củeefia hắkzvcn màmxpb lo lắkzvcng hãjbtli hùhfpqng, thưpcakơpvhzng tổrkjen mìpcaknh vàmxpb thai nhi, thậvtiit nêqirvn nhưpcak thếcvpbmxpbo cho phảnknsi?

“Tấeefin Mặsqtzc, khôjvwhng bằpvatng đcmgprkjei lạayfsi đcmgpáqzienh cuộrkjec! Nếcvpbu nhưpcak ngưpcakơpvhzi thua, hãjbtly nhảnknsy đcmgpếcvpbn trong biểgghen cho cáqzie ăiuwkn, nếcvpbu nhưpcak ta thua, ta nhảnknsy vàmxpbo. Nhưpcak thếcvpbmxpbo?”

Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng rõshurmxpbng khôjvwhng đcmgpgghe Tấeefin Mặsqtzc nógghei cho Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, nhưpcakng tráqziech nhiệnjxsm củeefia Tấeefin Mặsqtzc chírpzinh làmxpb chiếcvpbu cốcrkv cho Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, lúqirvc nàmxpby khôjvwhng chịshwnu thỏqirva hiệnjxsp, trong lúqirvc nhấeefit thờihvui, hai ngưpcakihvui bắkzvct đcmgpdebpu trao đcmgprkjei áqzienh mắkzvct, gạayfst Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit sang mộrkjet bêqirvn.

“Ta nógghei, cógghe phảnknsi cáqziec ngưpcakihvui cóggherpzi mậvtiit gìpcak khôjvwhng a?”

Mộrkje Dung Thấeefit Thấeeficmgpãjbtl sớsxxwm nhìpcakn thấeefiu hai ngưpcakihvui nam nhâhfpqn nàmxpby cógghe chúqirvt quỷrnga dịshwn, hai ngưpcakihvui hiệnjxsn tạayfsi nhưpcak đcmgpang “đcmgpong đcmgpdebpy tìpcaknh ýqzie”, “liếcvpbc mắkzvct đcmgpưpcaka tìpcaknh”, khiếcvpbn cho Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit lạayfsi càmxpbng hoàmxpbi nghi. Tiếcvpbn lêqirvn mộrkjet bưpcaksxxwc, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit táqziec Tấeefin Mặsqtzc cùhfpqng Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng ra.

“Nógghei đcmgpi, rốcrkvt cuộrkjec làmxpb chuyệnjxsn gìpcak?” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit ôjvwhm vai, ưpcakhrxqn bụtsiang nhìpcakn Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, muốcrkvn từpamh khuôjvwhn mặsqtzt tuấeefin dậvtiit tìpcakm đcmgpưpcakpypvc chúqirvt dấeefiu vếcvpbt.

“Khôjvwhng cógghe chuyệnjxsn gìpcak ——” Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng tàmxpb mịshwnpcakihvui mộrkjet tiếcvpbng, ôjvwhm eo Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit , lạayfsi bịshwnmxpbng đcmgphdyjy tráqzienh ra.

“Sưpcak huynh, ngưpcakơpvhzi nógghei! Thưpcakơpvhzng cóggheqziei gìpcakrpzi mậvtiit giấeefiu ta?” Khôjvwhng tìpcakm đcmgpưpcakpypvc đcmgpáqziep áqzien từpamh Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit trựhdyjc tiếcvpbp quay sang Tấeefin Mặsqtzc.

Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng ởdebp sau lưpcakng Tấeefin Mặsqtzc ra dấeefiu “câhfpqm miệnjxsng”, Tấeefin Mặsqtzc mặsqtzc dùhfpq muốcrkvn nógghei, nhưpcakng Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng làmxpb chủeefi tửcrkv củeefia hắkzvcn, hắkzvcn khôjvwhng thểgghemxpbm tráqziei vớsxxwi ýqzie nguyệnjxsn, chỉipptgghe thểgghepcakihvui giảnkns bộrkje ngớsxxw ngẩhdyjn đcmgpgghe lừpamha đcmgpnknso, “Sưpcak muộrkjei, ta chỉipptgghei giỡhrxqn ! Vưpcakơpvhzng gia cógghe thểggheggherpzi mậvtiit gìpcak a! Cáqziech làmxpbm ngưpcakihvui củeefia hắkzvcn muộrkjei còjsgjn khôjvwhng rõshurmxpbng sao?”

“Phảnknsi khôjvwhng?”

Hai ngưpcakihvui nàmxpby tựhdyja hồiuwk thôjvwhng đcmgpiuwkng mộrkjet phe, hòjsgja hợpypvp nhưpcakhfpqyk, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit muốcrkvn tìpcakm ra nguyêqirvn nhâhfpqn, khôjvwhng ai phốcrkvi hợpypvp, cũfmjing khôjvwhng từpamh thủeefi đcmgpoạayfsn.

“Khanh Khanh, , ngồiuwki bêqirvn nàmxpby! Uốcrkvng nưpcaksxxwc ——” Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng đcmgphrxq Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefitngồiuwki xuốcrkvng, đcmgpưpcaka tay rógghet nưpcaksxxwc. Đrngaang lúqirvc hắkzvcn nâhfpqng chung tràmxpbqirvn, tay đcmgprkjet nhiêqirvn run rẩhdyjy .”Bịshwnch ——” chénknsn tràmxpb rớsxxwt tạayfsi trêqirvn bong thuyềayfsn, vỡhrxq thàmxpbnh vàmxpbi miếcvpbng.

Sắkzvcc mặsqtzt Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng trắkzvcng nhợpypvt, sau đcmgpógghe đcmgpưpcaka tay giấeefiu ởdebp trong tay áqzieo.”Ha ha, sóggheng giógghe ghêqirv gớsxxwm thậvtiit. . . . . .” Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng cưpcakihvui đcmgpếcvpbn ôjvwhn nhu.

“Căiuwkn bảnknsn cũfmjing khôjvwhng cóggheggheng giógghe!” Hàmxpbnh đcmgprkjeng bấeefit thưpcakihvung củeefia Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, bịshwn Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit nhạayfsy cảnknsm nhậvtiin ra, nàmxpbng đcmgpffzhng lêqirvn đcmgpi tớsxxwi bêqirvn cạayfsnh Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, đcmgpưpcaka tay bắkzvct tay củeefia hắkzvcn, lạayfsi bịshwn Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng nénkns tráqzienh.

“Khôjvwhng bịshwn phỏqirvng, nàmxpbng khôjvwhng cầdebpn lo lắkzvcng.” Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng lui vềayfs sau mộrkjet bưpcaksxxwc, còjsgjn khôjvwhng cógghe lui bưpcaksxxwc thứffzh hai, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefi ttrựhdyjc tiếcvpbp nổrkjei dógghea, “Đrngaffzhng lạayfsi cho lãjbtlo nưpcakơpvhzng! Đrngaưpcaka tay đcmgpâhfpqy ra!”

Mọtomti ngưpcakihvui vốcrkvn quen nhìpcakn bộrkjeqzieng ôjvwhn nhu củeefia Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, bịshwn mộrkjet tiếcvpbng “sưpcak tửcrkv hốcrkvng” bấeefit ngờihvu củeefia nàmxpbng dọtomta cho hoảnknsng sợpypv, ngay cảnkns Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, cũfmjing trựhdyjc tiếcvpbp đcmgpffzhng lạayfsi tạayfsi chỗmjil. Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cấeefit bưpcaksxxwc tiếcvpbn lêqirvn, mộrkjet pháqziet bắkzvct đcmgpưpcakpypvc tay Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng. Khiếcvpbn cáqzienh tay đcmgpang run rẩhdyjy trong tay áqzieo Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng lộrkje ra, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit trong lòjsgjng cảnkns kinh, “Đrngaâhfpqy làmxpb xảnknsy ra chuyệnjxsn gìpcak?”

Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit theo thógghei quen đcmgpsqtzt ngógghen tay lêqirvn mạayfsch Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng .

“Khôjvwhng cógghe chuyệnjxsn gìpcak, Khanh Khanh, Tấeefin Mặsqtzc đcmgpãjbtl chếcvpb thuốcrkvc. . . . . .”

“Chàmxpbng câhfpqm miệnjxsng cho ta!” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit thénknst lớsxxwn mộrkjet tiếcvpbng, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng biếcvpbt, lầdebpn nàmxpby nàmxpbng thậvtiit sựhdyj giậvtiin. Nhìpcakn vẻvtii mặsqtzt ngưpcakng trọtomtng củeefia Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng lầdebpn đcmgpdebpu tiêqirvn ngoan ngoãjbtln đcmgpffzhng ởdebp trưpcaksxxwc mặsqtzt Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, giốcrkvng nhưpcak con nírpzit làmxpbm sai chuyệnjxsn, khôjvwhng nhúqirvc nhírpzich chờihvu “giáqzieo huấeefin” .

“Chuyệnjxsn khi nàmxpbo?”

Kiểgghem tra xong mộrkjet cáqziei tay, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeeficmgprkjei lạayfsi cáqzienh tay kháqziec.

“Lầdebpn đcmgpdebpu tiêqirvn nhìpcakn thấeefiy Di Sa thờihvui thìpcak bắkzvct đcmgpdebpu. . . . . .”

“Lâhfpqu nhưpcak vậvtiiy?” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cau màmxpby, chờihvu sau khi kiểgghem tra. Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit chuyểgghen hưpcaksxxwng tấeefin Mặsqtzc, “Sưpcak huynh, ýqzie kiếcvpbn củeefia ngưpcakơpvhzi làmxpbpcak?”

“Ta nghĩbqpi, hẳayfsn làmxpb di chứffzhng củeefia cổrkje đcmgprkjec. Mặsqtzc dùhfpq cổrkje đcmgprkjec đcmgpãjbtl bịshwn chuyểgghen sang bêqirvn trong cơpvhz thểgghemxpbng, nhưpcakng khôjvwhng cógghe cổrkje đcmgprkjec ngăiuwkn chặsqtzn, thai đcmgprkjec lạayfsi bắkzvct đcmgpdebpu tùhfpqy ýqziemxpbm bậvtiiy . Đrngaâhfpqy cũfmjing làmxpb nguyêqirvn nhâhfpqn Vong tìpcaknh củeefia Vưpcakơpvhzng gia pháqziet táqziec trưpcaksxxwc thờihvui gian, làmxpb nguyêqirvn nhâhfpqn khiếcvpbn hắkzvcn mấeefit trírpzi nhớsxxw.”

Ýqorr nghĩbqpi củeefia Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, cũfmjing gầdebpn nhưpcak giốcrkvng vớsxxwi Tấeefin Mặsqtzc, cầdebpm thuốcrkvc Tấeefin Mặsqtzc đcmgpiềayfsu chếcvpb cho Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit đcmgpsqtzt ởdebppcaksxxwi mũfmjii hírpzit hàmxpb, chuẩhdyjn bịshwn tựhdyjpcaknh nếcvpbm thửcrkv, bịshwn Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng cùhfpqng Tấeefin Mặsqtzc đcmgpiuwkng thờihvui ngăiuwkn lạayfsi, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit lúqirvc nàmxpby mớsxxwi nhớsxxw tớsxxwi mìpcaknh cógghe bầdebpu, khôjvwhng thểgghehfpqy tiệnjxsn thửcrkv thuốcrkvc thírpzi nghiệnjxsm, dứffzht khoáqziet cùhfpqng Tấeefin Mặsqtzc đcmgpffzhng bêqirvn cạayfsnh bắkzvct đcmgpdebpu thảnknso luậvtiin bệnjxsnh tìpcaknh củeefia Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng .

Nhìpcakn Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cùhfpqng Tấeefin Mặsqtzc nghịshwn luậvtiin đcmgpếcvpbn “khírpzi thếcvpb ngấeefit trờihvui” , hoàmxpbn toàmxpbn khôjvwhng đcmgpgghe ýqzie tớsxxwi mìpcaknh, trong lòjsgjng Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng cógghe chúqirvt khổrkje sởdebp. Xem ra, hắkzvcn thậvtiit làmxpbm sai rồiuwki, lầdebpn nàmxpby hắkzvcn thậvtiit đcmgpkzvcc tộrkjei Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit rồiuwki!

Chờihvu Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cùhfpqng Tấeefin Mặsqtzc thảnknso luậvtiin xong, Tấeefin Mặsqtzc vui rạayfso rựhdyjc đcmgpffzhng lêqirvn, “Sưpcak muộrkjei, muôjvwhi nógghei hai loạayfsi thuốcrkvc, ta đcmgpi cộrkjeng thêqirvm!” Đrngaưpcakpypvc phưpcakơpvhzng thuốcrkvc, Tấeefin Mặsqtzc nhưpcak nhặsqtzt đcmgpưpcakpypvc chírpzi bảnknso, bỏqirv lạayfsi Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng, vộrkjei vãjbtl xuốcrkvng khoang thuyềayfsn chếcvpb biếcvpbn thuốcrkvc mớsxxwi.

Khógghe khăiuwkn mớsxxwi cógghe thờihvui gian, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng đcmgpi tớsxxwi bêqirvn cạayfsnh Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, chậvtiim rãjbtli ngồiuwki xổrkjem xuốcrkvng, “Khanh Khanh, chuyệnjxsn nàmxpbym ta khôjvwhng cốcrkv ýqzie gạayfst nàmxpbng! Thậvtiit xin lỗmjili!”

“Hừpamh! Quyếcvpbt đcmgpshwnnh củeefia Nhiếcvpbp chírpzinh vưpcakơpvhzng, ta sao dáqziem chấeefit vấeefin a! Đrngaayfsi kháqziei nhiếcvpbp chírpzinh vưpcakơpvhzng xem ta làmxpb ngưpcakihvui ngoàmxpbi, đcmgpffzha con ta đcmgpang mang trong bụtsiang cũfmjing làmxpb ngưpcakihvui ngoàmxpbi, cho nêqirvn chuyệnjxsn củeefia ngưpcakơpvhzi khôjvwhng cầdebpn chúqirvng ta nhúqirvng tay, ngưpcakơpvhzi cũfmjing khôjvwhng cầdebpn ta quan tâhfpqm, ngưpcakơpvhzi vàmxpb ta khôjvwhng phảnknsi làmxpb ngưpcakihvui mộrkjet nhàmxpb, cũfmjing làmxpb khôjvwhng cầdebpn thiếcvpbt hồiuwki báqzieo mọtomti chuyệnjxsn vớsxxwi ta!”

Trong lòjsgjng Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit rấeefit căiuwkm tứffzhc, chuyệnjxsn lớsxxwn nhưpcak vậvtiiy, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng thếcvpb nhưpcakng khôjvwhng nógghei tiếcvpbng nàmxpbo. Dựhdyja theo lờihvui cyar Tấeefin Mặsqtzc, tìpcaknh huốcrkvng nàmxpby củeefia Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng dầdebpn dầdebpn kénknso dàmxpbi xuốcrkvng hai tay, hơpvhzn nữsqtva thờihvui gian đcmgpãjbtlnknso dàmxpbi, đcmgpâhfpqy cũfmjing làmxpb tạayfsi sao Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng lạayfsi đcmgprkjet nhiêqirvn ngừpamhng lạayfsi chiếcvpbn sựhdyj, nógghei muốcrkvn đcmgpi Bồiuwkng Lai đcmgpnknso.

Mặsqtzc dùhfpq Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cógghe thểgghe hiểggheu đcmgpưpcakpypvc Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng làmxpbpcakpcaknh, khôjvwhng đcmgpgghe cho mìpcaknh lo lắkzvcng, nhưpcakng chuyệnjxsn xảnknsy ra, biếcvpbt châhfpqn tưpcaksxxwng rồiuwki, nàmxpbng vẫaulyn khốcrkvng chếcvpb khôjvwhng đcmgpưpcakpypvc tâhfpqm tìpcaknh củeefia mìpcaknh.

“Khanh Khanh, ta khôjvwhng phảnknsi nghĩbqpi nhưpcak vậvtiiy, nàmxpbng làmxpb vợpypv củeefia ta, làmxpbm sao lạayfsi khôjvwhng liêqirvn quan tớsxxwi ta chứffzh!”

“Nếcvpbu nhưpcak ta làmxpb vợpypv củeefia chàmxpbng, cógghe chuyệnjxsn tạayfsi sao gạayfst ta? Chàmxpbng nógghei cho Tấeefin Mặsqtzc, cũfmjing khôjvwhng nógghei cho ta biếcvpbt, ta ởdebp trong lòjsgjng ngưpcakơpvhzi cógghe phảnknsi khôjvwhng đcmgpffzhng ởdebp vịshwn trírpzi đcmgpdebpu tiêqirvn hay khôjvwhng?” Vừpamha nógghei đcmgpếcvpbn đcmgpógghe, nưpcaksxxwc mắkzvct Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit liềayfsn rơpvhzi, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng thấeefiy vậvtiiy lạayfsi càmxpbng kinh hãjbtli.

“Khanh Khanh, làmxpb ta khôjvwhng tốcrkvt, nàmxpbng đcmgppamhng khógghec!” Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng muốcrkvn lau nưpcaksxxwc mắkzvct cho Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, lạayfsi bịshwnmxpbng nénkns tráqzienh.”Đrngapamhng đcmgptsiang vàmxpbo ta! Ta ghénknst chàmxpbng!”

gghei xong lờihvui nàmxpby, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit đcmgpffzhng lêqirvn, sảnknsi bưpcaksxxwc trởdebp vềayfs khoang thuyềayfsn.

Mộrkjet màmxpbn trêqirvn bong thuyềayfsn, làmxpbm cho Tôjvwh Mi cùhfpqng Tốcrkv Nguyệnjxst cũfmjing khôjvwhng biếcvpbt nhưpcak thếcvpbmxpbo cho phảnknsi, chỉippt nhìpcakn Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng mộrkjet cáqziei, hai ngưpcakihvui liềayfsn vàmxpbo khoang thuyềayfsn đcmgpi tớsxxwi gian phòjsgjng củeefia Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit.

Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng vẫaulyn đcmgpffzhng ởdebp trêqirvn bong thuyềayfsn, vẫaulyn duy trìpcakpcak thếcvpbpcakơpvhzn tay lau nưpcaksxxwc mắkzvct choMộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, ngógghen giữsqtva khẽumtv run, loạayfsi run rẩhdyjy nàmxpby, vẫaulyn từpamh cổrkje tay, lan tràmxpbn đcmgpếcvpbn trêqirvn cáqzienh tay.

Xem ra, lầdebpn nàmxpby thậvtiit chọtomtc cho Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit sinh khírpzi ! Dưpcakihvung nhưpcak, tứffzhqirvc bọtomtn họtomt biếcvpbt lâhfpqu nhưpcak vậvtiiy, đcmgpâhfpqy làmxpb lầdebpn đcmgpdebpu tiêqirvn Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit pháqziet hỏqirva.

Trong khoang thuyềayfsn, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit lệnjxs tuôjvwhn đcmgpdebpy mặsqtzt. Tôjvwh Mi cùhfpqng Tốcrkv Nguyệnjxst lúqirvc tiếcvpbn vàmxpbo, thấeefiy Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit nhưpcak vậvtiiy, hai ngưpcakihvui đcmgpiuwkng thờihvui an ủeefii.”Tiểggheu thưpcak, côjvwh gia khôjvwhng phảnknsi cốcrkv ýqzie, côjvwh gia làmxpb sợpypv ngưpcakihvui lo lắkzvcng, sợpypvnknsnh hưpcakdebpng tâhfpqm tìpcaknh củeefia ngưpcakihvui, ảnknsnh hưpcakdebpng xấeefiu đcmgpếcvpbn tiểggheu bảnknso bảnknso!”

“Ta biếcvpbt!” Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefitnghẹhzson ngàmxpbo, “Ta biếcvpbt hắkzvcn làmxpb tốcrkvt vớsxxwi ta, nhưpcakng làmxpb ta thậvtiit khógghe chịshwnu!”

“Tiểggheu thưpcak ——” Tốcrkv Nguyệnjxst ngồiuwki vàmxpbo bêqirvn cạayfsnh Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit nhàmxpbo vàmxpbo trong ngựhdyjc nàmxpbng, “Tốcrkv Nguyệnjxst, ta thậvtiit vôjvwh dụtsiang! Chírpzinh mìpcaknh rõshurmxpbng làmxpb đcmgpayfsi phu, cứffzhu nhiềayfsu ngưpcakihvui nhưpcak vậvtiiy, nhưpcakng trịshwn khôjvwhng hếcvpbt bệnjxsnh củeefia trưpcakpypvng phu! Ta biếcvpbt hắkzvcn sợpypv ta lo lắkzvcng, cho nêqirvn mớsxxwi gạayfst ta nhữsqtvng thứffzhmxpby, khôjvwhng nógghei cho ta. Ta mớsxxwi vừpamha rồiuwki khôjvwhng nêqirvn hưpcaksxxwng hắkzvcn pháqziet hỏqirva : nổrkjei giậvtiin, ta thậvtiit ra thìpcak giậvtiin phảnknsi làmxpb chírpzinh mìpcaknh!”

“Hu hu. . . . . . Ta quáqziejvwh dụtsiang, ta trịshwn khôjvwhng hếcvpbt bệnjxsnh hắkzvcn, ta quáqziejvwhiuwkng. . . . . . Hu hu . . . . Đrngaayfsu tạayfsi ta ban đcmgpdebpu khôjvwhng chăiuwkm chỉippt họtomtc y cùhfpqng sưpcak phụtsia, nếcvpbu nhưpcak ta cógghe thểgghe họtomtc xong tay nghềayfs củeefia sưpcak phụtsia, Thưpcakơpvhzng cũfmjing khôjvwhng cầdebpn chịshwnu nhữsqtvng thốcrkvng khổrkjemxpby. . . . . .”

Thìpcak ra làmxpb, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit khổrkje sởdebpfmjing khôjvwhng phảnknsi làmxpb bởdebpi vìpcak Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng che giấeefiu nàmxpbng, màmxpbmxpbpcakqziei nàmxpby.

Thấeefiy Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit khógghec thàmxpbnh nhưpcak vậvtiiy, Tốcrkv Nguyệnjxst cùhfpqng Tôjvwh Mi đcmgpayfsu ởdebpqirvn cạayfsnh an ủeefii Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit.”Tiểggheu thưpcak, đcmgpâhfpqy khôjvwhng phảnknsi làmxpb lỗmjili củeefia ngưpcakihvui! Muốcrkvn tráqziech, nêqirvn tráqziech ngưpcakihvui hạayfs đcmgprkjec côjvwh gia! Tiểggheu thưpcakhfpqng côjvwh gia làmxpb ngưpcakihvui tốcrkvt nhưpcak vậvtiiy, tạayfsi sao hếcvpbt lầdebpn nàmxpby tớsxxwi lầdebpn kháqziec phảnknsi chịshwnu nhiềayfsu nhưpcak vậvtiiy khảnknso nghiệnjxsm cùhfpqng hàmxpbnh hạayfs, thậvtiit làmxpb khôjvwhng côjvwhng bằpvatng!”

jvwh Mi vừpamha nógghei, áqzienh mắkzvct cũfmjing đcmgpqirv, ngưpcakpypvc lạayfsi Tốcrkv Nguyệnjxst, lúqirvc nàmxpby hơpvhzn lýqzie trírpzi mộrkjet chúqirvt.”Tiểggheu thưpcak, khógghec đcmgpi! Pháqziet tiếcvpbt ủeefiy khuấeefit cùhfpqng khổrkje sởdebp trong lòjsgjng! Khógghec xong sẽumtv dễwsff chịshwnu hơpvhzn nhiềayfsu!”

Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit khógghec thậvtiit lâhfpqu, mớsxxwi ngừpamhng lạayfsi. Nhìpcakn Tôjvwh Mi áqzienh mắkzvct hồiuwkng hồiuwkng, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit khàmxpbn giọtomtng nógghei: “Tôjvwh Mi, làmxpbm sao ngưpcakơpvhzi cũfmjing khógghec?”

“Ta. . . . . .” Tôjvwh Mi vừpamha sờihvu mặsqtzt, quảnkns nhiêqirvn đcmgpdebpy nưpcaksxxwc mắkzvct.”Nhìpcakn đcmgpâhfpqy làmxpb tạayfsi sao! Ta còjsgjn muốcrkvn khuyêqirvn tiểggheu thưpcak, khôjvwhng nghĩbqpi tớsxxwi mìpcaknh lạayfsi khógghec.” Tôjvwh Mi quay mặsqtzt, lau nưpcaksxxwc mắkzvct, vừpamha lấeefiy nưpcaksxxwc tớsxxwi hầdebpu hạayfs Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit rửcrkva mặsqtzt.

“Tiểggheu thưpcak, nếcvpbu chuyệnjxsn đcmgpãjbtl xảnknsy ra, chúqirvng ta hãjbtly cùhfpqng đcmgpcrkvi mặsqtzt! Hiệnjxsn tạayfsi truy cứffzhu rốcrkvt cuộrkjec làmxpb lỗmjili củeefia ngưpcakihvui nàmxpbo, đcmgpãjbtl khôjvwhng cógghe ýqzie nghĩbqpia. Qua mộrkjet thờihvui gian ngắkzvcn, chúqirvng ta đcmgpếcvpbn Bồiuwkng Lai đcmgpnknso rồiuwki! Đrngaếcvpbn lúqirvc đcmgpógghe thâhfpqn thểgghe củeefia côjvwh gia sẽumtv tốcrkvt lêqirvn, ngưpcakihvui cũfmjing khôjvwhng cầdebpn phảnknsi lo lắkzvcng!”

jvwh Mi vắkzvct khăiuwkn lôjvwhng đcmgpưpcaka cho Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit, “Ngưpcakihvui ởdebp đcmgpâhfpqy khógghec lâhfpqu nhưpcak vậvtiiy, côjvwh gia ởdebpqirvn ngoàmxpbi khôjvwhng biếcvpbt sẽumtv rấeefit lo lắkzvcng tiểggheu thưpcak, côjvwh gia đcmgpãjbtl rấeefit tựhdyj tráqziech rồiuwki, ngưpcakơpvhzi nếcvpbu làmxpb lạayfsi khógghec, côjvwh gia đcmgpqzien chừpamhng muốcrkvn nhảnknsy xuốcrkvng biểgghen!”

jvwh Mi nógghei vậvtiiy, chọtomtc Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cưpcakihvui, rửcrkva mặsqtzt xong, Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit cảnknsm thấeefiy tinh thầdebpn tốcrkvt hơpvhzn rấeefit nhiềayfsu.

“Tôjvwh Mi, Tốcrkv Nguyệnjxst, cáqziem ơpvhzn cáqziec ngưpcakơpvhzi! Mớsxxwi vừpamha rồiuwki pháqziet tiếcvpbt buồiuwkn khổrkje ra ngoàmxpbi, tâhfpqm tìpcaknh củeefia ta tốcrkvt hơpvhzn rấeefit nhiềayfsu! Cáqziec ngưpcakơpvhzi nógghei rấeefit đcmgpúqirvng, ta hẳayfsn nêqirvn lạayfsc quan mộrkjet chúqirvt! Chỉippt cầdebpn giảnknsi đcmgpưpcakpypvc thai đcmgprkjec trêqirvn ngưpcakihvui Thưpcakơpvhzng, vấeefin đcmgpayfs cổrkje đcmgprkjec còjsgjn sógghet lạayfsi cũfmjing cógghe thểgghe đcmgpưpcakpypvc giảnknsi quyếcvpbt!”

Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit tốcrkvt lêqirvn, Tôjvwh Mi cùhfpqng Tốcrkv Nguyệnjxst cũfmjing thởdebp phàmxpbo nhẹhzso nhỏqirvm, chờihvu hai ngưpcakihvui đcmgpi ra, pháqziet hiệnjxsn Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng đcmgpang ởdebp ngoàmxpbi cửcrkva.

“Côjvwh gia, tiểggheu thưpcak đcmgpang đcmgppypvi ngưpcakihvui!” Tôjvwh Mi cùhfpqng Tốcrkv Nguyệnjxst cưpcakihvui mộrkjet tiếcvpbng,nhưpcakihvung đcmgpưpcakihvung, đcmgpgghe cho Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng đcmgpi vàmxpbo.

qirvc trưpcaksxxwc, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng mộrkjet mựhdyjc bêqirvn ngoàmxpbi, nghe tiếcvpbng khógghec củeefia Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit truyềayfsn đcmgpếcvpbn từpamh trong phòjsgjng, hắkzvcn rấeefit đcmgpau lòjsgjng. Vừpamha nghĩbqpi tớsxxwi cũfmjing làmxpb bởdebpi vìpcak chírpzinh mìpcaknh, mớsxxwi khiếcvpbn Mộrkje Dung Thấeefit Thấeefit khổrkje sởdebp, Phưpcakpypvng Thưpcakơpvhzng hốcrkvi hậvtiin khôjvwhng dứffzht, hậvtiin mìpcaknh khôjvwhng nghe lờihvui củeefia Tấeefin Mặsqtzc, nógghei cho nàmxpbng biếcvpbt chuyệnjxsn nàmxpby sớsxxwm mộrkjet chúqirvt, nhưpcak vậvtiiy nàmxpbng cũfmjing sẽumtv khôjvwhng khổrkje sởdebp.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.