Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 129 : Lần nữa gặp mặt, yêu hận khó phai

    trước sau   
Lầiqxun nàxnkny, Di Sa muốrqgan mờhyivi Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn ăpfein cùucnjng hắlfxkn, lạzilri bịuaht Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn trựrbnwc tiếssnzp cựrbnw tuyệfrwdt. Trởwokr lạzilri lềdhuqu, Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn gọhgeai sĩbknz quan phụrbnwyght tớucnji: “Bíthjh mậwokrt giáyghtm thịuaht đhyetyricng tĩbknznh trong thàxnknnh Dâuudhn Châuudhu,còyricn cóyqxo, pháyghti ngưacqrhyivi ngóyqxo chừuahtng Di Sa, nhìyqxon xem cóyqxoxnknnh đhyetyricng dịuaht thưacqrhyivng nàxnkno hay khôvobeng.” Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn hoàxnknn toàxnknn hoàxnkni nghi Di Sa, nhưacqrng ngạzilri Di Sa làxnkn đhyetfrwd tửuudh Bồqzaxng Lai đhyetyejlo, hắlfxkn khôvobeng cóyqxo nắlfxkm đhyetưacqryqxoc chứyghtng cớucnjyghtc thựrbnwc, khôvobeng thểjsmv đhyetyricng thủyejl. Bấssnzt quáyght, bấssnzt kểjsmv kếssnzt quảyejlxnknyghti gìyqxo, Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn đhyetãdmno quyếssnzt đhyetuahtnh, hừuahtng đhyetôvobeng ngàxnkny mai, côvobeng thàxnknnh!

Mộyrict đhyetêmuvrm, Di Sa đhyetlfxkm chìyqxom trong hoàxnkni niệfrwdm sâuudhu sắlfxkc vớucnji Y Liêmuvrn, chờhyiv hừuahtng sáyghtng, mớucnji nghỉkooh ngơcvtui trong chốrqgac láyghtt.

yghtng sớucnjm, trêmuvrn cổzgikng thàxnknnh Dâuudhn Châuudhu truyềdhuqn đhyetếssnzn mộyrict hồqzaxi tiếssnzng đhyetàxnknn du dưacqrơcvtung, cửuudha thàxnknnh mởwokr ra giốrqgang nhưacqr ngàxnkny hôvobem qua, mấssnzy lãdmnoo nhâuudhn quénupkt sâuudhn tạzilri cửuudha, trong thàxnknnh, dâuudhn chúzgikng nhưacqrthjh bắlfxkt đhyetiqxuu mộyrict ngàxnkny mớucnji.

Tốrqga Nguyệfrwdt cỡcqtki ngựrbnwa, đhyetưacqra cháyghto khoai lang cùucnjng ngôvobeyqxong hôvobei hổzgiki tớucnji, cộyricng thêmuvrm hai đhyetĩbknza rau luộyricc, đhyetdhuqu làxnknyqxon Di Sa thíthjhch ăpfein .”Côvobeng tửuudh chậwokrm rãdmnoi dùucnjng!”

“Trởwokr vềdhuq, cáyghtm ơcvtun nàxnknng ——”

“Khôvobeng cầiqxun kháyghtch khíthjh!”


Tốrqga Nguyệfrwdt vừuahta mớucnji phi thâuudhn lêmuvrn ngựrbnwa, mộyrict đhyetáyghtm ngưacqrhyivi liềdhuqn vâuudhy quanh nàxnknng.

“Ngưacqrhyivi đhyetâuudhu, bắlfxkt nàxnknng lạzilri cho ta!” Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn ra lệfrwdnh mộyrict tiếssnzng, mưacqrhyivi mấssnzy quâuudhn sĩbknzvobeng vềdhuq Tốrqga Nguyệfrwdt, nhanh đhyetếssnzn mứyghtc khiếssnzn Di Sa khôvobeng kịuahtp ngăpfein lạzilri.

“Chậwokrc chậwokrc ——”

Con mồqzaxi đhyetưacqra tớucnji cửuudha, khôvobeng cóyqxozolj do khôvobeng giếssnzt. Tốrqga Nguyệfrwdt cưacqrhyivi lạzilrnh, trong tay nhiềdhuqu thêmuvrm mộyrict cáyghti xíthjhch sắlfxkt màxnknu bạzilrc, trêmuvrn đhyetkoohnh xíthjhch sắlfxkc làxnkn mộyrict thanh đhyetao tròyricn to cỡcqtkxnknn tay.

Khôvobeng đhyetyqxoi nhữyricng ngưacqrhyivi nàxnkny hiểjsmvu đhyetưacqryqxoc, mộyrict trậwokrn tiếssnzng đhyetyricng kỳpxxr quáyghti vang lêmuvrn, đhyetiqxuu mưacqrhyivi ngưacqrhyivi rơcvtui xuốrqgang đhyetssnzt. Đrfutiqxuu đhyetssnzacqrơcvtui, rơcvtui phịuahtch xuốrqgang đhyetssnzt, lăpfein vàxnkni vòyricng, bịuahtuudhy màxnknu vàxnknng bụrbnwi đhyetssnzt, nhìyqxon qua trôvobeng rấssnzt dữyric tợyqxon.

“Ngưacqrơcvtui!” Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn khôvobeng nghĩbknz tớucnji Tốrqga Nguyệfrwdt chỉkoohxnkn mộyrict tiểjsmvu côvobeacqrơcvtung, ra tay thếssnz nhưacqrng áyghtc nhưacqr vậwokry. Dưacqrucnji áyghtnh mặrpjot trờhyivi, trêmuvrn xíthjhch sắlfxkt trong tay tốrqga nguyệfrwdt Tốrqga Nguyệfrwdt nhỏssnz xuốrqgang giọhgeat giọhgeat máyghtu tưacqrơcvtui, lóyqxoe ra áyghtnh sáyghtng kháyghtc thưacqrhyivng.

“Ta cóyqxoyricng tốrqgat đhyetếssnzn đhyetưacqra chúzgikt cơcvtum cáyghtc ngưacqrơcvtui báyghto đhyetáyghtp ta nhưacqr vậwokry sao?” Tốrqga Nguyệfrwdt khôvobeng trốrqgan, màxnknacqrhyivi phầiqxun vữyricng vàxnknng ngồqzaxi trêmuvrn lưacqrng ngựrbnwa, đhyetung đhyetưacqra xíthjhch sắlfxkt trong tay, đhyetjsmv cho giọhgeat máyghtu nhỏssnz xuốrqgang mặrpjot đhyetssnzt, lưacqru lạzilri mộyrict mảyejlnh màxnknu đhyetssnz sẫrpjom.

“Làxnknm sao? Khôvobeng phụrbnwc sao? Vậwokry tiếssnzp tụrbnwc a!”

Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn phấssnzt tay, lạzilri bịuaht Di Sa ngăpfein cảyejln.”Dừuahtng tay! Đrfutjsmvcho nàxnknng đhyeti!”

Việfrwdc Di Sa mởwokr miệfrwdng, hoàxnknn toàxnknn nằaqurm trong dựrbnw kiếssnzn củyejla Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn, quảyejl nhiêmuvrn hắlfxkn cóyqxo quan hệfrwd vớucnji Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, nếssnzu khôvobeng sẽdxyj khôvobeng giúzgikp đhyetcqtk ngưacqrhyivi Bắlfxkc Chu. Nhưacqr vậwokry”Đrfutjsmvxnknng đhyeti ——”

“Đrfuta tạzilr!” Tốrqga Nguyệfrwdt giụrbnwc ngựrbnwa trởwokr vềdhuq thàxnknnh Dâuudhn Châuudhu, đhyetyqxoi sau khi thâuudhn ảyejlnh nàxnknng biếssnzn mấssnzt, Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn mớucnji đhyetếssnzn trưacqrucnjc mặrpjot Di Sa: “Di Sa đhyetzilri nhâuudhn, ngàxnkni cóyqxo thểjsmv cho ta mộyrict lờhyivi giảyejli thíthjhch hợyqxop lýzolj hay khôvobeng, tạzilri sao muốrqgan thảyejlxnknng đhyeti? Ngàxnkni cùucnjng Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt rốrqgat cuộyricc cóyqxo quan hệfrwdyqxo? Vìyqxo sao nàxnknng quan tâuudhm ngưacqrơcvtui nhưacqr vậwokry? Ngàxnkni rốrqgat cuộyricc làxnkn đhyetyghtng ởwokrmuvrn nàxnkno? Làxnkn giúzgikp Đrfutôvobeng Lỗwokr quốrqgac chúzgikng ta, hay làxnkn, cóyqxo ýzolj đhyetuahtnhkháyghtc?”

“Càxnknn rỡcqtk!” Thấssnzy Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn đhyetrqgai xửuudh vớucnji Di Sa nhưacqr vậwokry, Hạzilr Tuyếssnzt lớucnjn tiếssnzng quáyghtt, “Côvobeng tửuudh chúzgikng ta mớucnji làxnkn Thốrqgang soáyghti tốrqgai cao, côvobeng tửuudhxnknm gìyqxo, khôvobeng cầiqxun xin chỉkooh thịuaht củyejla ngưacqrơcvtui!”

Hạzilr Tuyếssnzt “liềdhuqu lĩbknznh” nhưacqr vậwokry, khiếssnzn cho Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn khẽdxyj hừuaht mộyrict tiếssnzng, “Mặrpjoc dùucnjyghtc ngưacqrhyivi làxnkn đhyetfrwd tửuudh Bồqzaxng Lai đhyetyejlo, nhưacqrng đhyetang mang theo táyghtnh mạzilrng củyejla 5000 tưacqrucnjng sĩbknz, đhyetzilri nhâuudhn đhyetyejlm đhyetưacqrơcvtung đhyetưacqryqxoc tốrqgat sao? !”


“Thìyqxo ra làxnkn, ngưacqrơcvtui lo lắlfxkng ta vàxnkn Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt cùucnjng mộyrict phe, gàxnkni bẫrpjoy ngưacqrơcvtui?” Di Sa bừuahtng tỉkoohnh đhyetzilri ngộyric. Hắlfxkn cũthjhng làxnkn đhyetlfxkm chìyqxom trong kýzoljyghtc tốrqgat đhyetiqxup đhyetrqgai vớucnji Y Liêmuvrn , khôvobeng kịuahtp suy tưacqr mụrbnwc đhyetíthjhch Y Liêmuvrn làxnknm nhưacqr vậwokry. Hiệfrwdn tạzilri Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn nóyqxoi nhưacqr vậwokry, Di Sa mớucnji hiểjsmvu đhyetưacqryqxoc.

Y Liêmuvrn, nàxnknng đhyetãdmno biếssnzt cáyghtch lợyqxoi dụrbnwng lòyricng ngưacqrhyivi rồqzaxi, xem ra, ta xem thưacqrhyivng nàxnknng rồqzaxi! Nhiềdhuqu ngàxnkny khôvobeng thấssnzy, cóyqxo lẽdxyjmuvrn rửuudha mắlfxkt màxnkn nhìyqxon!

“Chẳlfxkng lẽdxyj khôvobeng đhyetúzgikng sao?”

“Ha ha ha ha. . . . . .” Di Sa nởwokr nụrbnwacqrhyivi, “Tưacqrucnjng quâuudhn, khôvobeng nêmuvrn trúzgikng kếssnz ly giáyghtn củyejla đhyetrqgai phưacqrơcvtung. Ta thừuahta nhậwokrn, ta cóyqxo quen Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, nhưacqrng lạzilri khôvobeng phảyejli làxnkn gian tếssnz củyejla Bắlfxkc Chu quốrqgac, càxnknng sẽdxyj khôvobeng tổzgikn hạzilri íthjhch lợyqxoi Đrfutôvobeng Lỗwokr quốrqgac. Xin Tưacqrucnjng quâuudhn tin tưacqrwokrng ta!”

“Tin tưacqrwokrng ngưacqrơcvtui?” Trong lòyricng Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn cóyqxo ngọhgean lửuudha bùucnjng cháyghty, làxnknm sao cóyqxo thểjsmv tin tưacqrwokrng “lờhyivi từuaht mộyrict phíthjha” củyejla Di Sa đhyetâuudhy!

“Tin tưacqrwokrng ngưacqrơcvtui, cóyqxo thểjsmv! Nếssnzu nhưacqr ngưacqrơcvtui cho chúzgikng ta côvobeng thàxnknnh ngay bâuudhy giờhyiv, ta liềdhuqn tin ngưacqrơcvtui!”

muvru cầiqxuu cùucnja Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn, đhyetrqgai vớucnji Di Sa đhyetúzgikng thậwokrt cóyqxo chúzgikt “énupkp buộyricc”. Hắlfxkn đhyetãdmno kháyghtm pháyght kếssnz ly giáyghtn củyejla Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, màxnkn chiếssnzn lưacqryqxoc đhyetrqgai chiếssnzn vớucnji nàxnknng chíthjhnh làxnkn muốrqgan vâuudhy khốrqgan nàxnknng, bắlfxkt nàxnknng chủyejl đhyetyricng cầiqxuu xin tha thứyght. Hiệfrwdn tạzilri Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn yêmuvru cầiqxuu vậwokry, hoàxnknn toàxnknn làxnkn vi phạzilrm ýzolj nguyệfrwdn củyejla hắlfxkn. Di Sa lúzgikc nàxnkny lắlfxkc đhyetiqxuu, chốrqgai bỏssnz đhyetdhuq nghịuaht củyejla Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn.

“Đrfutzilri nhâuudhn, ngàxnkni khôvobeng muốrqgan côvobeng thàxnknnh, ta cóyqxo hay khôvobeng cóyqxo thểjsmvzolj giảyejli thàxnknnh ngàxnkni lờhyivi nóyqxoi khôvobeng đhyeti đhyetôvobei vớucnji hàxnknnh đhyetyricng, thậwokrt ra thìyqxo. . . . . Ngàxnkni chíthjhnh làxnkn gian tếssnz củyejla Bắlfxkc Chu?”

Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn ra lệfrwdnh mộyrict tiếssnzng, mộyrict đhyetáyghtm quâuudhn sĩbknzuudhy quanh Di Sa vàxnkn Hạzilr Tuyếssnzt, mọhgeai ngưacqrhyivi mắlfxkt nhìyqxon chằaqurm chằaqurm vàxnkno Di Sa, phảyejlng phấssnzt chỉkooh cầiqxun Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn hạzilr lệfrwdnh, bọhgean họhgea sẽdxyj tiếssnzn lêmuvrn chặrpjot đhyetiqxuu củyejla Di Sa xuốrqgang.

“Cáyghtc ngưacqrơcvtui thậwokrt to gan!” Hạzilr Tuyếssnzt lấssnzy ra ấssnzn soáyghti củyejla Di Sa: “Đrfutâuudhy làxnknssnzn soáyghti do Đrfutôvobeng lỗwokr tháyghti Hoàxnknng Tháyghti hậwokru tựrbnwyqxonh ban cho côvobeng tửuudh nhàxnkn ta, chẳlfxkng lẽdxyjyghtc ngưacqrơcvtui khôvobeng phụrbnwc sao?”

rqgan soáyghti trong tay Hạzilr Tuyếssnzt cũthjhng khôvobeng khiếssnzn nhữyricng ngưacqrhyivi nàxnkny sợyqxo. Quâuudhn đhyetyrici Bắlfxkc Chu quốrqgac thếssnz nhưacqr chẻoxpe tre, chiếssnzm cứyght phầiqxun lớucnjn quốrqgac thổzgik củyejla Đrfutôvobeng Lỗwokr quốrqgac . Hôvobem nay, quanh Dâuudhn Châuudhu thàxnknnh trìyqxothjhng đhyetãdmno bịuaht ngưacqrhyivi Bắlfxkc Chu chiếssnzm lĩbknznh, Di Sa trìyqxo hoãdmnon khôvobeng chịuahtu tiếssnzn côvobeng nhưacqr vậwokry, khôvobeng thểjsmv khôvobeng khiếssnzn ngưacqrhyivi hoàxnkni nghi hắlfxkn làxnkn đhyetang chờhyiv “việfrwdn binh” củyejla Bắlfxkc Chu tớucnji đhyetâuudhy, tiêmuvru diệfrwdt năpfeim ngàxnknn ngưacqrhyivi bọhgean họhgeawokr chỗwokrxnkny.

Khôvobeng cóyqxo ai muốrqgan chếssnzt! Nếssnzu nhưacqr khôvobeng phảyejli làxnkn Di Sa nóyqxoi lêmuvrn đhyetdhuq nghịuaht đhyetáyghtng chếssnzt nàxnkny, bọhgean họhgea sẽdxyj khôvobeng tớucnji sáyghtt miệfrwdng đhyetuahtch nhâuudhn nhưacqr vậwokry, hồqzaxn lo tâuudhm sợyqxo, gặrpjop phảyejli nhiềdhuqu nhưacqr vậwokry nguy hiểjsmvm. Lúzgikc nàxnkny, đhyetrqgai vớucnji đhyetdhuq nghịuaht củyejla Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn, Di Sa trựrbnwc tiếssnzp phủyejl quyếssnzt, khiếssnzn cho bọhgean họhgea nhưacqr thếssnzxnkno tin tưacqrwokrng Di Sa?

“Giếssnzt hắlfxkn đhyeti!”


“Hắlfxkn chíthjhnh làxnkn mậwokrt tháyghtm Bắlfxkc Chu quốrqgac! Giếssnzt hắlfxkn đhyeti!”

“Đrfutúzgikng! Giếssnzt hắlfxkn đhyeti, chúzgikng ta vọhgeat vàxnkno thàxnknnh, giếssnzt Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt!”

Tiếssnzng nóyqxoi bêmuvrn cạzilrnh, mộyrict tiếssnzng so sáyghtnh vớucnji mộyrict tiếssnzng cao hơcvtun, nhữyricng ngưacqrhyivi vâuudhy bắlfxkt Di Sa, cũthjhng từuahtng bưacqrucnjc nhíthjhch tớucnji gầiqxun hắlfxkn.

zgikc nàxnkny, cửuudha thàxnknnh đhyetãdmno đhyetóyqxong, Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt ởwokr trêmuvrn cổzgikng thàxnknnh nhìyqxon tròyric hay dưacqrucnji thàxnknnh .

“Tiểjsmvu thưacqr, làxnknm sao ngưacqrơcvtui biếssnzt Di Sa sẽdxyj khôvobeng đhyetjsmv cho bọhgean họhgeavobeng thàxnknnh?” Tôvobe Mi đhyetyghtng ởwokrmuvrn cạzilrnh Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, vẻoxpe mặrpjot kinh ngạzilrc.

“Bởwokri vìyqxo, ta biếssnzt títhjhnh cáyghtch củyejla hắlfxkn.” Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt ngẩaoxkng đhyetiqxuu nhìyqxon châuudhn trờhyivi, “Việfrwdn binh củyejla Nạzilrp Lan Títhjhn hẳlfxkn làxnkn sắlfxkp đhyetếssnzn rồqzaxi, Tôvobe Mi, cho ngưacqrhyivi chuẩaoxkn bịuaht xong, đhyetếssnzn lúzgikc đhyetóyqxo trong ứyghtng ngoàxnkni hợyqxop!”

“Dạzilr!” Nghe Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt lờhyivi nàxnkny, Tôvobe Mi rấssnzt làxnknthjhch đhyetyricng, lậwokrp tứyghtc đhyeti xuốrqgang sai ngưacqrhyivi chuẩaoxkn bịuaht.

acqrucnji thàxnknnh, Di Sa nhìyqxon thấssnzy bộyricyghtng nhưacqr hổzgikyqxonh mồqzaxi củyejla đhyetáyghtm ngưacqrhyivi kia, mặrpjoc dùucnj trêmuvrn mặrpjot nhưacqrthjh khôvobeng hềdhuq thay đhyetzgiki biểjsmvu cảyejlm, nhưacqrng trong lòyricng lạzilri khôvobeng thểjsmv khôvobeng phụrbnwc Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt. Kếssnz phảyejln giáyghtn nàxnknng dùucnjng thậwokrt vôvobeucnjng tốrqgat, chẳlfxkng qua làxnkn tặrpjong ba lầiqxun thứyghtc ăpfein tớucnji đhyetâuudhy, đhyetãdmnoxnknm cho nhữyricng ngưacqrhyivi nàxnkny hoàxnknn toàxnknn phảyejln chiếssnzn, đhyetyghtng ởwokr phíthjha ngưacqryqxoc, chốrqgang lạzilri hắlfxkn. Khôvobeng biếssnzt nàxnknng bâuudhy giờhyivyqxo phảyejli làxnknwokr trêmuvrn cổzgikng thàxnknnh nhìyqxon hắlfxkn màxnknacqrhyivi hay khôvobeng! Đrfutâuudhy hếssnzt thảyejly nhưacqrxnknng mong muốrqgan, nàxnknng ắlfxkt hẳlfxkn vôvobeucnjng đhyetlfxkc ýzolj đhyeti!

“Ta thay đhyetzgiki chủyejl ýzolj!” Trưacqrucnjc khi đhyetrqgai phưacqrơcvtung đhyetyricng thủyejl trưacqrucnjc, Di Sa đhyetãdmno mởwokr miệfrwdng, “Nếssnzu tưacqrucnjng quâuudhn khôvobeng títhjhn nhiệfrwdm ta, vậwokry thìyqxovobeng thàxnknnh đhyeti!”

Di Sa trìyqxo hoãdmnon giọhgeang nóyqxoi, khiếssnzn cho Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn cóyqxo chúzgikt khóyqxoyqxo thểjsmv tin. Vốrqgan cho làxnkn Di Sa sẽdxyj kiêmuvrn trìyqxo, khôvobeng nghĩbknz tớucnji tiểjsmvu tửuudhxnkny lạzilri “gióyqxo chiềdhuqu nàxnkno theo chiềdhuqu ấssnzy” nhưacqr vậwokry .

“Ngưacqrhyivi, nhìyqxon bọhgean họhgea!” Ngạzilri thâuudhn phậwokrn đhyetrpjoc thùucnj củyejla Di Sa, Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn khôvobeng muốrqgan giếssnzt hắlfxkn, chẳlfxkng qua sai ngưacqrhyivi ta trôvobeng chừuahtng Di Sa cùucnjng Hạzilr Tuyếssnzt, sau đhyetóyqxo, tiếssnzn quâuudhn, kèfrwdn lệfrwdnh thổzgiki lêmuvrn, năpfeim ngàxnknn ngưacqrhyivi bắlfxkt đhyetiqxuu côvobeng thàxnknnh.

“Tiểjsmvu thưacqr ——” dưacqrucnji thàxnknnh đhyetyrict nhiêmuvrn biếssnzn đhyetzgiki, khiếssnzn cho Tốrqga Nguyệfrwdt cóyqxo chúzgikt khẩaoxkn trưacqrơcvtung.

Dựrbnwa theo kếssnz hoạzilrch củyejla Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, chờhyiv đhyetếssnzn khi Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn cùucnjng Di Sa đhyetáyghtnh nhau đhyetưacqryqxoc nửuudha trậwokrn, quâuudhn đhyetyrici củyejla Nạzilrp Lan Títhjhn hẳlfxkn sẽdxyj đhyetếssnzn, đhyetếssnzn lúzgikc đhyetóyqxoxnknyqxo thểjsmv cứyghtu trợyqxouudhn Châuudhu thàxnknnh lúzgikc khẩaoxkn cấssnzp. Thậwokrt khôvobeng nghĩbknz đhyetếssnzn, bọhgean hắlfxkn bâuudhy giờhyiv thếssnz nhưacqrng nhấssnzt tríthjh vớucnji nhau, việfrwdn binh củyejla Nạzilrp Lan Títhjhn còyricn khôvobeng biếssnzt lúzgikc nàxnkno trởwokr lạzilri, cáyghti nàxnkny, nêmuvrn làxnknm cáyghti gìyqxouudhy giờhyiv?


“Khôvobeng vộyrici —— đhyetjsmv cho mọhgeai ngưacqrhyivi nghêmuvrnh chiếssnzn!” Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt vuốrqgat bụrbnwng, ngưacqrơcvtui cũthjhng làxnkn họhgeac xong cáyghtch thỏssnza hiệfrwdp rồqzaxi! Xem ra, ngưacqrơcvtui đhyetãdmno xem thấssnzu kếssnz ly giáyghtn củyejla ta, nhanh nhưacqr vậwokry tựrbnwu thỏssnza hiệfrwdp, đhyetâuudhy thậwokrt khôvobeng phảyejli títhjhnh cáyghtch củyejla ngưacqrơcvtui a!

Bộyricyghtng Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt nhưacqr đhyetãdmno đhyetuahtnh liệfrwdu trưacqrucnjc, khiếssnzn choT ôvobe Mi cùucnjng Tốrqga Nguyệfrwdt đhyetyghtng bêmuvrn cạzilrnh cũthjhng dầiqxun an tĩbknznh lạzilri, chờhyiv Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt pháyghtt hiệfrwdu lệfrwdnh.

Quảyejl nhiêmuvrn, khôvobeng đhyetyqxoi nhữyricng thứyght kia lêmuvrn đhyetếssnzn tưacqrhyivng thàxnknnh, nơcvtui xa mộyrict mảyejlnh mùucnj mịuahtt khóyqxoi vàxnknng, từuaht xa đhyetếssnzn gầiqxun, nhanh chóyqxong tớucnji đhyetâuudhy.

“Tưacqrucnjng quâuudhn, khôvobeng tốrqgat! Việfrwdn quâuudhn củyejla Bắlfxkc Chutớucnji!” Sĩbknz quan phụrbnwyght vộyrici vãdmno chạzilry tớucnji bêmuvrn cạzilrnh Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn, “Tưacqrucnjng quâuudhn, làxnknm sao bâuudhy giờhyiv?”

”Vộyrici cáyghti gìyqxo!” Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn ngoàxnkni miệfrwdng quáyghtt lớucnjn sĩbknz quan phụrbnwyght, trong lòyricng nhưacqrng khôvobeng thểjsmvyqxonh tĩbknznh , “Bao nhiêmuvru ngưacqrhyivi? Thấssnzy rõcwbbxnknng khôvobeng?”

“Đrfutyghtn chừuahtng, đhyetyghtn chừuahtng cóyqxo mộyrict vạzilrn trởwokrmuvrn!”

bknz quan phụrbnwyghtthjhng khôvobeng thấssnzy rõcwbbxnknng rốrqgat cuộyricc làxnkn bao nhiêmuvru ngưacqrhyivi, chỉkoohxnkn mộyrict màxnknn bụrbnwi đhyetssnzt tung bay, vừuahta nghĩbknzthjhng nhấssnzt đhyetuahtnh làxnkn Bắlfxkc Chu quốrqgac đhyetzilri quâuudhn giếssnzt tớucnji đhyetâuudhy.”Tưacqrucnjng quâuudhn, xem tốrqgac đhyetyric bọhgean hắlfxkn, còyricn cóyqxo khôvobei giáyghtp màxnknu đhyeten . . . . . . Tưacqrucnjng quâuudhn, cóyqxo thểjsmvxnkn ưacqrng kỵvgzu quâuudhn a!”

“Ưoegxng kỵvgzu quâuudhn? !” Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn kêmuvru ra tiếssnzng , trong cổzgik họhgeang mộyrict ngụrbnwm khôvobeng thôvobeng ởwokrcvtui đhyetóyqxo, khôvobeng trêmuvrn khôvobeng dưacqrucnji, khóyqxo chịuahtu muốrqgan chếssnzt.

“Mau, mau rúzgikt lui binh!”

Ưoegxng kỵvgzu quâuudhn làxnkn đhyetyrici quâuudhn do mộyrict tay Phưacqryqxong Thưacqrơcvtungbồqzaxi dưacqrcqtkng ra. Kinh nghiệfrwdm Phưacqryqxong Tàxnkn, Phưacqryqxong Thưacqrơcvtung hai đhyethyivi ngưacqrhyivi thiếssnzt thủyejl chếssnz tạzilro, Ưoegxng kỵvgzu quâuudhn nàxnkny làxnkn quâuudhn đhyetyrici cưacqrhyivng hãdmnon nhấssnzt trêmuvrn đhyetzilri lụrbnwc. Nếssnzu quảyejl thậwokrt chíthjhnh làxnkn Ưoegxng kỵvgzu quâuudhn, đhyetuahtng nóyqxoi mộyrict vạzilrn Ưoegxng kỵvgzu quâuudhn, coi nhưacqrxnknpfeim trăpfeim ưacqrng kỵvgzu, cũthjhng cóyqxo thểjsmv đhyetáyghtnh bọhgean họhgea chỉkoohyqxo tớucnji chớucnj khôvobeng cóyqxo lui.

“Mau! lui binh! lui binh!” Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn dẫrpjon đhyetiqxuu lêmuvrn ngựrbnwa, quấssnzt ngựrbnwa chạzilry.

Mọhgeai ngưacqrhyivi vừuahta thấssnzy tưacqrucnjng quâuudhn chạzilry, lúzgikc nàxnkny cũthjhng khôvobeng còyricn chúzgik ýzoljuudhm tưacqrvobeng thàxnknnh, rốrqgai ríthjht lêmuvrn ngựrbnwa đhyetuổzgiki theo Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn, khôvobeng đhyetiqxuy mộyrict láyghtt, mớucnji vừuahta rồqzaxi nhiệfrwdt nhiệfrwdt nháyghto nháyghto cửuudha thàxnknnh trởwokrmuvrn an tĩbknznh lạzilri, chỉkooh đhyetjsmv lạzilri Di Sa cùucnjng Hạzilr Tuyếssnzt.

“Côvobeng, côvobeng tửuudh. . . . . .” Nhìyqxon bụrbnwi đhyetssnzt dầiqxun đhyetếssnzn gầiqxun, Hạzilr Tuyếssnzt che chắlfxkn trưacqrucnjc mặrpjot Di Sa.


Chờhyiv nhữyricng ngưacqrhyivi đhyetóyqxo nhíthjhch gầiqxun, Hạzilr Tuyếssnzt mớucnji nhìyqxon đhyetếssnzn, cáyghti gọhgeai làxnkn mộyrict vạzilrn ưacqrng kỵvgzu, bấssnzt quáyght chỉkoohyqxo chừuahtng trăpfeim ngưacqrhyivi, chẳlfxkng qua làxnkn phíthjha sau đhyetvobei ngựrbnwa củyejla mỗwokri ngưacqrhyivi buộyricc lêmuvrn mộyrict nháyghtnh câuudhy. Màxnkn mộyrict vạzilrn Ưoegxng kỵvgzu giáyght thếssnz, chíthjhnh từuaht đhyetáyghtm nháyghtnh câuudhy nàxnkny tạzilro thàxnknnh.

“Ha ha ha ha!” Ngưacqrhyivi cưacqrcqtki ngựrbnwa vâuudhy bắlfxkt Di Sa, nởwokr nụrbnwacqrhyivi, “Diệfrwdu kếssnz! Chẳlfxkng qua làxnkn nháyghtnh câuudhy, đhyetãdmnoucnj dọhgeaa đhyetáyghtm ngưacqrhyivi kia bỏssnz chạzilry!”

“Đrfutúzgikng vậwokry! Côvobeng chúzgika quảyejl nhiêmuvrn lợyqxoi hạzilri!”

Hạzilr Tuyếssnzt nhếssnzch đhyetôvobei môvobei, nếssnzu nhưacqryqxoi ban đhyetiqxuu, nàxnknng khôvobeng hiểjsmvu rõcwbbyqxo sao Y Sa quyếssnzn luyếssnzn Y Liêmuvrn, nóyqxoi đhyetúzgikng hơcvtun làxnkn quyếssnzn luyếssnzn Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, hiệfrwdn tạzilri thấssnzy nhữyricng chuyệfrwdn nàxnkny, nàxnknng rốrqgat cụrbnwc hiểjsmvu vìyqxo sao côvobeng tửuudhyqxo nhưacqr vậwokry mêmuvr luyếssnzn Y Liêmuvrn. Nữyric nhâuudhn nàxnkny, rõcwbbxnknng chỉkoohyqxo chừuahtng trăpfeim thủyejl hạzilr, lạzilri cóyqxo thểjsmv dọhgeaa năpfeim ngàxnknn đhyetzilri quâuudhn bỏssnz chạzilry trốrqgai chếssnzt, phầiqxun nàxnkny gan dạzilrm sáyghtng suốrqgat cùucnjng khôvoben lanh nàxnkny, thưacqrhyivng nhâuudhn khôvobeng cáyghtch nàxnkno sáyghtnh bằaqurng.

“Côvobeng tửuudh, làxnknm sao bâuudhy giờhyiv?”

Nhìyqxon quanh ngưacqrhyivi củyejla bọhgean họhgea, lòyricng bàxnknn tay Hạzilr Tuyếssnzt đhyetzgik mồqzaxvobei. Cảyejlnh tưacqryqxong lúzgikc Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn bỏssnz chạzilry cựrbnwc kỳpxxr hỗwokrn loạzilrn, thếssnzmuvrn xe ngựrbnwa củyejla bọhgean họhgea bịuaht ngưacqrhyivi mang đhyeti. Hiệfrwdn tạzilri chỉkoohyqxo hai ngưacqrhyivi làxnknxnknng cùucnjng Di Sa, lạzilri bịuaht trăpfeim ngưacqrhyivi bao bọhgeac vâuudhy quanh, hôvobem nay chẳlfxkng lẽdxyj phảyejli bỏssnz mạzilrng ởwokr chỗwokrxnkny sao?

So vớucnji Hạzilr Tuyếssnzt kinh hoảyejlng, Di Sa lạzilri vôvobeucnjng trấssnzn đhyetuahtnh. Hay mộyrict chiêmuvru “che mắlfxkt ngưacqrhyivi”, chẳlfxkng qua chừuahtng trăpfeim ngưacqrhyivi, lạzilri dọhgeaa chạzilry 5000 ngưacqrhyivi củyejla Đrfutiềdhuqn Chíthjhuudhn! Chiếssnzn lưacqryqxoc Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt sửuudh dụrbnwng, nếssnzu truyềdhuqn đhyeti, nhấssnzt đhyetuahtnh sẽdxyj đhyetưacqryqxoc ghi lạzilri trong sửuudhyghtch lưacqru truyềdhuqn thiêmuvrn cổzgik. Sáyghtu năpfeim khôvobeng gặrpjop, xem ra Y Liêmuvrn củyejla hắlfxkn đhyetãdmnotrưacqrwokrng thàxnknnh!

“Côvobeng chúzgika nhàxnkn ta cho mờhyivi!” Mộyrict ngưacqrhyivi tiếssnzn lêmuvrn phíthjha trưacqrucnjc, làxnknm tưacqr thếssnz mờhyivi . Di Sa thấssnzy thếssnz, cưacqrhyivi khổzgik mộyrict tiếssnzng, xem ra hôvobem nay, khôvobeng đhyeti khôvobeng đhyetưacqryqxoc!

Dẫrpjon Di Sa cùucnjng Hạzilr Tuyếssnzt vàxnkno Dâuudhn Châuudhu, “áyghtp tảyejli” đhyetếssnzn trưacqrucnjc mặrpjot Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, Di Sa vừuahta nhìyqxon đhyetãdmno chúzgik ýzolj đhyetếssnzn cáyghti bụrbnwng khẽdxyj nhôvobemuvrn củyejla Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt. Mộyrict cảyejlm giáyghtc chua xóyqxot lấssnzp đhyetiqxuy tim hắlfxkn, Y Liêmuvrn củyejla hắlfxkn, thàxnknnh thêmuvr tửuudh ngưacqrhyivi kháyghtc, cóyqxoxnkni tửuudh củyejla ngưacqrhyivi kháyghtc! Di Sa siếssnzt chặrpjot quảyejl đhyetssnzm, móyqxong tay đhyetâuudhn thậwokrt sâuudhu vàxnkno lòyricng bàxnknn tay.

“Y Liêmuvrn, đhyetãdmnouudhu khôvobeng gặrpjop.”

Mặrpjoc dùucnj mang thâuudhn phậwokrn “tùucnj nhâuudhn”, nhưacqrng Di Sa làxnkn vẫrpjon duy trìyqxo nụrbnwacqrhyivi.

“Đrfutuahtng gọhgeai têmuvrn ta!” Nhìyqxon nụrbnwacqrhyivi củyejla Di Sa, Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt thấssnzy quáyght mứyghtc chóyqxoi mắlfxkt. Kiếssnzp trưacqrucnjc, ngưacqrhyivi nàxnkny đhyetãdmnoucnjng khuôvoben mặrpjot tưacqrơcvtui cưacqrhyivi lừuahta nghĩbknza phụrbnw củyejla hắlfxkn, hiệfrwdn tạzilri hắlfxkn tạzilri sao cóyqxo thểjsmv mộyrict chúzgikt đhyetau lòyricng cũthjhng khôvobeng cóyqxo, hay làxnkn hắlfxkn nhưacqr vậwokry khôvobeng cóyqxo tim khôvobeng cóyqxo phổzgiki? Chẳlfxkng lẽdxyj hắlfxkn cho tớucnji bâuudhy giờhyivthjhng khôvobeng cóyqxo hốrqgai hậwokrn chuyệfrwdn quáyght khứyght sao?

Lờhyivi củyejla Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt đhyetyejlthjhch Di Sa nặrpjong nềdhuq. Ngàxnkny hôvobem qua, hắlfxkn thậwokrt sựrbnw nghĩbknz rằaqurng nàxnknng đhyetãdmno tha thứyght cho hắlfxkn, cho hắlfxkn mộyrict cơcvtu hộyrici nắlfxkm tay giảyejlng hòyrica . Khôvobeng nghĩbknz tớucnji, nàxnknng thậwokrt sựrbnwxnkn hậwokrn hắlfxkn đhyetếssnzn cựrbnwc hạzilrn.

“Kiếssnzp trưacqrucnjc, ta tựrbnwyghtt, trảyejlxnknng mộyrict mạzilrng. Hiệfrwdn tạzilri, chúzgikng ta ởwokr chỗwokrxnkny, nàxnknng lấssnzy mạzilrng ta, coi nhưacqr trảyejl cho nghĩbknza phụrbnw!”

Di Sa nhắlfxkm mắlfxkt lạzilri, ngẩaoxkng đhyetiqxuu, lộyric ra cổzgikyqxong loáyghtng, mộyrict bộyric thấssnzy chếssnzt khôvobeng sờhyivn bộyricyghtng. Lầiqxun nàxnkny, hắlfxkn thua trong tay Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, tâuudhm phụrbnwc khẩaoxku phụrbnwc. Trưacqrucnjc kia Di Sa đhyetãdmno nghĩbknz qua, cóyqxo đhyetưacqryqxoc Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, vôvobe luậwokrn dùucnjng biệfrwdn pháyghtp gìyqxo, đhyetdhuqu muốrqgan nàxnknng ởwokr lạzilri bêmuvrn cạzilrnh mìyqxonh. Nếssnzu khôvobeng cóyqxo thểjsmv, vậwokry thìyqxo giốrqgang nhưacqruudhy giờhyiv, đhyetjsmv cho hắlfxkn chếssnzt ởwokr trong tay nàxnknng, triệfrwdt tiêmuvru hậwokrn ýzolj nốrqgang đhyetwokrm trong nộyrici tâuudhm nàxnknng.

“Đrfutuahtng, đhyetuahtng màxnkn!” Thấssnzy Di Sa nhưacqr vậwokry, Hạzilr Tuyếssnzt ôvobem Di Sa, che chởwokr hắlfxkn trong ngựrbnwc, “Y Liêmuvrn tiểjsmvu thưacqr, ta mặrpjoc dùucnj khôvobeng biếssnzt giữyrica ngàxnkni vàxnknvobeng tửuudhyqxo âuudhn oáyghtn gìyqxo, nhưacqrng màxnkn, côvobeng tửuudh nhàxnkn ta thậwokrt tâuudhm yêmuvru ngưacqrhyivi! Van cầiqxuu ngưacqrhyivi, bỏssnz qua cho côvobeng tửuudh nhàxnkn ta, muốrqgan giếssnzt cứyght giếssnzt ta! Ta thay côvobeng tửuudh chúzgikng ta chếssnzt! Van cầiqxuu ngưacqrơcvtui!”

“Ngưacqrơcvtui cúzgikt ngay!” Di Sa đhyetưacqra tay đhyetaoxky Hạzilr Tuyếssnzt ra: “Đrfutâuudhy làxnkn chuyệfrwdn giữyrica ta cùucnjng nàxnknng, khôvobeng cóyqxo bấssnzt cứyght quan hệfrwdxnkno đhyetếssnzn tiệfrwdn tỳpxxr ngưacqrơcvtui. Y Liêmuvrn, mọhgeai chuyệfrwdn sai đhyetdhuqu làxnkn lỗwokri củyejla ta, nàxnknng giếssnzt ta đhyeti!”

“Côvobeng tửuudh!”

“Cúzgikt —— ngưacqrơcvtui cúzgikt cho ta,càxnknng xa càxnknng tốrqgat! Cũthjhng làxnkn bởwokri vìyqxo ngưacqrơcvtui, ta mớucnji cóyqxo thểjsmv bịuaht bắlfxkt, ngưacqrơcvtui, đhyetqzaxvobe dụrbnwng!” Di Sa tàxnknn bạzilro mắlfxkng Hạzilr Tuyếssnzt, khiếssnzn cho Hạzilr Tuyếssnzt khổzgik sởwokr .”Côvobeng tửuudh muốrqgan đhyetuổzgiki ta đhyeti sao? Côvobeng tửuudh khôvobengcầiqxun Hạzilr Tuyếssnzt hầiqxuu hạzilr nữyrica sao?”

“Ta khôvobeng cầiqxun phếssnz vậwokrt nhưacqr ngưacqrơcvtui! Đrfutqzaxvobe dụrbnwng! Cúzgikt!”

Lờhyivi củyejla Di Sa vôvobeucnjng khóyqxo nghe, tim Hạzilr Tuyếssnzt tim nhưacqryghtch toạzilrt từuahtng mảyejlnh:”Cho dùucnjvobeng tửuudh khôvobeng thíthjhch ta, cháyghtn ta, đhyetrqgai vớucnji nôvobe tỳpxxr, ngưacqrhyivi làxnknvobeng tửuudh, bảyejlo vệfrwdvobeng tửuudhxnkn chứyghtc tráyghtch củyejla ta!”

Hạzilr Tuyếssnzt quỳpxxr gốrqgai trưacqrucnjc mặrpjot Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, dậwokrp đhyetiqxuu cầiqxuu xin tha thứyght, “Y Liêmuvrn tiểjsmvu thưacqr, ngàxnkni vìyqxo thai nhi trong bụrbnwng hãdmnoy títhjhch đhyetyghtc, ngàxnkni hãdmnoy bỏssnz qua cho côvobeng tửuudh! Hắlfxkn đhyetrqgai vớucnji ngưacqrơcvtui cuồqzaxng dạzilri mộyrict mảyejlnh, cóyqxo lẽdxyj đhyetãdmnoucnjng phưacqrơcvtung thứyghtc sai lầiqxum rồqzaxi, nhưacqrng làxnknmuvru mộyrict ngưacqrhyivi cũthjhng khôvobeng sai a! Y Liêmuvrn tiểjsmvu thưacqr, van cầiqxuu ngàxnkni! Van cầiqxuu ngàxnkni!”

“Cúzgikt! Ta khôvobeng cầiqxun ngưacqrơcvtui cầiqxuu xin tha thứyght ——”

“Bốrqgap bốrqgap ——” Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt thấssnzy cảyejlnh tưacqryqxong nàxnkny, nhẹiqxu nhàxnknng màxnkn vỗwokrmuvrn tay .”Quảyejl nhiêmuvrn làxnkn chủyejl tớucnjyqxonh thâuudhm. Ngưacqrơcvtui cóyqxoyricng muốrqgan cứyghtu nàxnknng, cầiqxun gìyqxo phảyejli muốrqgan dùucnjng lờhyivi nóyqxoi áyghtc đhyetyricc nhưacqr vậwokry đhyetjsmv thưacqrơcvtung tổzgikn nàxnknng chứyght!”

Bịuaht Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt nóyqxoi ra ýzolj đhyetuahtnh trong lòyricng mìyqxonh, Di Sa đhyetssnz mặrpjot, vộyrici vàxnknng biệfrwdn bạzilrch cho mìyqxonh: “Khôvobeng phảyejli! Ta làxnkn thậwokrt cháyghtn nàxnknng! Y Liêmuvrn, ngưacqrhyivi nàxnknng muốrqgan giếssnzt làxnkn ta, hếssnzt thảyejly nàxnknng ấssnzy làxnknm đhyetdhuqu theo lờhyivi dặrpjon củyejla ta, nàxnknng đhyetuahtng làxnknm khóyqxoxnknng ấssnzy!”

“Làxnknm khóyqxo? Ha hảyejl, ngưacqrơcvtui khôvobeng nóyqxoi, ta cũthjhng khôvobeng cóyqxo ýzolj nghĩbknz nhưacqr vậwokry, hiệfrwdn tạzilri ngưacqrơcvtui nhắlfxkc tớucnji rồqzaxi, ta còyricn thậwokrt muốrqgan làxnknm khóyqxoxnknng.”

Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt đhyetãdmno mấssnzt kiêmuvrn nhẫrpjon nóyqxoi chuyệfrwdn vớucnji Di Sa, “Mạzilrng củyejla ngưacqrơcvtui, vốrqgan làxnkn chíthjhnh làxnkn ngưacqrơcvtui thiếssnzu ta. Bỏssnz qua cho nàxnknng, ta sẽdxyj suy nghĩbknz, nhưacqrng ngưacqrơcvtui phảyejli ăpfein viêmuvrn thuốrqgac nàxnkny. Ngưacqrơcvtui thiếssnzu ta quáyght nhiềdhuqu, ta khôvobeng muốrqgan ngưacqrơcvtui chếssnzt quáyght thốrqgang khoáyghti, đhyetóyqxoxnkn tiệfrwdn nghi cho ngưacqrơcvtui. Ărqgan viêmuvrn thuốrqgac nàxnkny, ta nhìyqxon ngưacqrơcvtui từuaht từuaht chếssnzt ởwokr trưacqrucnjc mặrpjot củyejla ta ——”

“Tốrqgat! Ta ăpfein!” Di Sa cưacqrhyivi khổzgik mộyrict tiếssnzng, nàxnknng thậwokrt hậwokrn mìyqxonh hậwokrn đhyetếssnzn thấssnzu xưacqrơcvtung.

“Côvobeng tửuudh, đhyetuahtng!” Hạzilr Tuyếssnzt muốrqgan ngăpfein trởwokr, lạzilri bịuahtvobe Mi cùucnjng Tốrqga Nguyệfrwdt bắlfxkt đhyetưacqryqxoc, chỉkoohyqxo thểjsmv trơcvtu mắlfxkt nhìyqxon Di Sa ăpfein đhyetyricc dưacqryqxoc.

“Phốrqgac ——” ởwokrmuvrn trong bộyric ngựrbnwc, giốrqgang nhưacqr đhyetèfrwd énupkp ngàxnknn câuudhn giốrqgang nhau, Di Sa cảyejlm giáyghtc mìyqxonh càxnknng lúzgikc càxnknng khóyqxo thởwokr, Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt ởwokr trưacqrucnjc mặrpjotcũthjhng dầiqxun dầiqxun trởwokrmuvrn mơcvtu hồqzax. Di Sa ho khan hai tiếssnzng, trong cổzgik họhgeang sặrpjoc mùucnji máyghtu tưacqrơcvtui.

“Khụrbnw khụrbnw. . . . . .”

Thấssnzy trong lòyricng bàxnknn tay đhyetssnz sẫrpjom máyghtu, Di Sa cưacqrhyivi đhyetếssnzn đhyetrpjoc biệfrwdt thoảyejli máyghti: “Y Liêmuvrn, cóyqxo thểjsmv chếssnzt ởwokr trong tay ngưacqrơcvtui, ta cảyejlm thấssnzy rấssnzt vui vẻoxpe. Nếssnzu nhưacqr thờhyivi gian cóyqxo thểjsmv trởwokr lạzilri, cóyqxo thểjsmv trởwokr lạzilri ban đhyetiqxuu, thậwokrt làxnkn tốrqgat biếssnzt bao a!”

“Côvobeng tửuudh, đhyetuahtng a ——” nhìyqxon sắlfxkc mặrpjot Di Sa trắlfxkng bệfrwdch, miệfrwdng phun máyghtu tưacqrơcvtui, Hạzilr Tuyếssnzt tráyghtnh thoáyghtt tay Tôvobe Mi cùucnjng Tốrqga Nguyệfrwdt, vọhgeat tớucnji bêmuvrn cạzilrnh Di Sa.”Côvobeng tửuudh, làxnknm sao chàxnknng lạzilri ngốrqgac nhưacqr vậwokry! Nàxnknng khôvobeng thưacqrơcvtung chàxnknng, ta yêmuvru chàxnknng! Côvobeng tửuudh, tạzilri sao chàxnknng khôvobeng chịuahtu nhìyqxon ta mộyrict chúzgikt! Ta vẫrpjon luôvoben ởwokrmuvrn cạzilrnh chàxnknngmaf!”

“Hạzilr Tuyếssnzt. . . . . .” Tầiqxum mắlfxkt Di Sa bắlfxkt đhyetiqxuu trởwokrmuvrn mơcvtu hồqzax, thấssnzy khôvobeng rõcwbb lắlfxkm bộyricyghtng Hạzilr Tuyếssnzt, chỉkoohyqxo thểjsmv đhyetưacqra tay, đhyetrbnwng vàxnkno mặrpjot Hạzilr Tuyếssnzt.”Nàxnknng đhyeti đhyeti! Làxnkn ta cóyqxo lỗwokri vớucnji Nàxnknng! Nhưacqrng trong lòyricng ta đhyetãdmnoyqxo Y Liêmuvrn, khôvobeng thểjsmvyqxoxnknng! Nàxnknng đhyeti đhyeti. . . . . .”

“Đrfutuahtng! Ta muốrqgan phụrbnwng bồqzaxi côvobeng tửuudh! Bấssnzt kểjsmvvobeng tửuudh đhyeti chỗwokrxnkno, ta cũthjhng muốrqgan phụrbnwng bồqzaxi côvobeng tửuudh!”

“Nữyric nhâuudhn ngốrqgac!” Di Sa cưacqrhyivi, máyghtu từuaht khóyqxoe miệfrwdng tuôvoben nhưacqrơcvtui nhưacqr suốrqgai. Thìyqxo ra tưacqr vịuaht củyejla cáyghti chếssnzt chíthjhnh làxnkn nhưacqr vậwokry! Đrfutjsmv cho hắlfxkn từuaht từuaht chếssnzt, chảyejly khôvobeyghtu trêmuvrn ngưacqrhyivi . . . . . . Y Liêmuvrn, nàxnknng hậwokrn ta đhyetếssnzn thếssnz, vẫrpjon khôvobeng chịuahtu tha thứyght cho ta sao?

Di Sa cảyejlm thấssnzy thâuudhn thểjsmvnupkt run, bộyric ngựrbnwc đhyetau đhyetucnjn càxnknng ngàxnkny càxnknng kịuahtch liệfrwdt, đhyetóyqxoxnkn loạzilri thốrqgang khổzgik khóyqxoyqxo thểjsmvyqxoi thàxnknnh lờhyivi, dưacqrhyivng nhưacqr muốrqgan cưacqrucnjp lấssnzy mạzilrng hắlfxkn bằaqurng cáyghtch húzgikt khôvobeyghtu, làxnknm tan xưacqrơcvtung trêmuvrn ngưacqrhyivi hắlfxkn.

“Y Liêmuvrn. . . . . .” Di Sa nhìyqxon vềdhuq phíthjha Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt. Lúzgikc nàxnkny, hai mắlfxkt hắlfxkn đhyetãdmno khôvobeng nhìyqxon rõcwbb, chỉkoohyqxo thểjsmv nhìyqxon đhyetếssnzn mộyrict đhyetxnknn sưacqrơcvtung trắlfxkng, căpfein bảyejln làxnkn nhìyqxon khôvobeng thấssnzy tớucnji bấssnzt kỳpxxr vậwokrt gìyqxo.”Y Liêmuvrn. . . . . . Ta chếssnzt, nàxnknng cóyqxo thểjsmv quêmuvrn đhyeti cừuahtu hậwokrn. . . . . .”

“Y Liêmuvrn. . . . . .”

muvru vàxnkni tiếssnzng, cũthjhng khôvobeng cóyqxo ngưacqrhyivi trảyejl lờhyivi, Hạzilr Tuyếssnzt ởwokrmuvrn cạzilrnh Di Sa thấssnzp giọhgeang nứyghtc nởwokr, “Côvobeng tửuudh, Y Liêmuvrn tiểjsmvu thưacqr đhyetãdmno đhyeti rồqzaxi. . . . . .”

Đrfuti? Nàxnknng khôvobeng phảyejli làxnkn rấssnzt hậwokrn hắlfxkn, muốrqgan tậwokrn mắlfxkt nhìyqxon hắlfxkn từuaht từuaht chếssnzt đhyeti sao? Tạzilri sao đhyetếssnzn lúzgikc nàxnkny, nàxnknng lạzilri khôvobeng xem? Nhấssnzt đhyetuahtnh làxnkn bộyricyghtng hắlfxkn lúzgikc nàxnkny quáyght mứyghtc khóyqxo coi, cho khôvobeng nhìyqxon hắlfxkn sao?

Khôvobeng biếssnzt qua bao lâuudhu, trong ngựrbnwc Hạzilr Tuyếssnzt, thâuudhn thểjsmv Di Sa dầiqxun dầiqxun lạzilrnh nhưacqrpfeing, “Côvobeng tửuudh!” Hạzilr Tuyếssnzt khóyqxoc đhyetếssnzn têmuvruudhm liệfrwdt phếssnz, nưacqrucnjc mắlfxkt títhjhch táyghtch rơcvtui lêmuvrn trêmuvrn mặrpjot Di Sa, “Côvobeng tửuudh, ngưacqrhyivii chờhyiv, Hạzilr Tuyếssnzt lậwokrp tứyghtc tớucnji cùucnjng ngưacqrhyivi! Côvobeng tửuudh, Hạzilr Tuyếssnzt sẽdxyj khôvobeng đhyetjsmv cho côvobeng tửuudhvobe đhyetơcvtun mộyrict mìyqxonh xuốrqgang suốrqgai vàxnknng!”

Hạzilr Tuyếssnzt suýzoljt đhyetâuudhm chùucnjy thủyejlxnkno bụrbnwng, mộyrict viêmuvrn đhyetáyght đhyetáyghtnh rớucnjt chủyejly thủyejl trong tay nàxnknng.

Nhìyqxon Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt trưacqrucnjc mặrpjot, trong mắlfxkt Hạzilr Tuyếssnzt hiệfrwdn lêmuvrn màxnknu đhyetssnzacqrơcvtui.

“Ngưacqrơcvtui trởwokr lạzilri làxnknm cáyghti gìyqxo? Ngưacqrơcvtui cóyqxo phảyejli muốrqgan nhìyqxon đhyetếssnzn hắlfxkn rốrqgat cuộyricc đhyetãdmno chếssnzt hay chưacqra? Côvobeng tửuudh đhyetãdmno chếssnzt! Hắlfxkn đhyetãdmno chếssnzt! Hiệfrwdn tạzilri ngưacqrơcvtui hàxnkni lòyricng chưacqra? Ta chưacqra từuahtng thấssnzy qua nữyric nhâuudhn áyghtc nhưacqr ngưacqrơcvtui! Côvobeng tửuudh rốrqgat cuộyricc cóyqxoyghti gìyqxo sai? Lỗwokri duy nhấssnzt củyejla hắlfxkn làxnkn đhyetãdmnomuvru ngưacqrơcvtui, ngưacqrhyivi khôvobeng nêmuvrn yêmuvru nữyric nhâuudhn tâuudhm đhyetuahta sắlfxkt đhyetáyght, máyghtu lạzilrnh nhưacqr ngưacqrơcvtui! Y Liêmuvrn, ta hậwokrn ngưacqrơcvtui! Ta thàxnknnh quỷacqrthjhng làxnkn sẽdxyj khôvobeng bỏssnz qua ngưacqrơcvtui!”

Khôvobeng đhyetyqxoi Hạzilr Tuyếssnzt bi phẫrpjon hôvobe xong, Tôvobe Mi mộyrict quyềdhuqn đhyetáyghtnh vàxnkno cổzgik Hạzilr Tuyếssnzt. Hạzilr Tuyếssnzt áyghtnh mắlfxkt sửuudhng sốrqgat, sau đhyetóyqxo ôvobem Di Sa, chậwokrm rãdmnoi ngãdmno xuốrqgang. Mặrpjoc dùucnj đhyetếssnzn cuốrqgai cùucnjng, tay nàxnknng vẫrpjon luôvoben ôvobem Di Sa thậwokrt chặrpjot, mộyrict khắlfxkc cũthjhng chưacqra từuahtng buôvobeng lỏssnzng.

“Tiểjsmvu thưacqr, ngàxnkni nghĩbknz kỹttlf chưacqra? Thậwokrt, thảyejl bọhgean họhgea? Nếssnzu làxnkn thảyejl hổzgik vềdhuqzgiki, ngàxnkny sau cóyqxo thểjsmv bịuaht phiềdhuqn toáyghti.” Tốrqga Nguyệfrwdt nhìyqxon Hạzilr Tuyếssnzt cùucnjng Di Sa trêmuvrn mặrpjot đhyetssnzt, nhẹiqxuyqxoi.

“Hạzilr Tuyếssnzt nóyqxoi rấssnzt đhyetúzgikng, coi nhưacqrxnknthjhch đhyetyghtc cho hàxnkni tửuudh! Huốrqgang chi. . . . . . Vĩbknznh viễtluwn vềdhuq sau hắlfxkn cũthjhng khôvobeng nhớucnj đhyetưacqryqxoc ta. Đrfutưacqra bọhgean họhgea đhyeti thôvobei!”

Chờhyiv Hạzilr Tuyếssnzt tỉkoohnh lạzilri, pháyghtt hiệfrwdn mìyqxonh làxnknwokr mộyrict gian nhàxnknuudhn , nàxnknng khôvobeng cóyqxo chếssnzt? Nàxnknng còyricn tưacqrwokrng rằaqurng nàxnknng đhyetãdmno chếssnzt!

acqrucnjc xuốrqgang giưacqrhyivng, Hạzilr Tuyếssnzt bỗwokrng nhiêmuvrn nghĩbknz tớucnji mộyrict màxnknn cuốrqgai cùucnjng.”Côvobeng tửuudh! Côvobeng tửuudh!” Hạzilr Tuyếssnzt xôvobeng ra ngoàxnkni, nhưacqrng thấssnzy mộyrict thâuudhn ảyejlnh quen thuộyricc ngồqzaxi ởwokr.”Côvobeng tửuudh ——” Hạzilr Tuyếssnzt cóyqxo chúzgikt khôvobeng tin mìyqxonh áyghtnh mắlfxkt, chờhyiv đhyetếssnzn gầiqxun, lạzilri pháyghtt hiệfrwdn ngưacqrhyivi nàxnkny châuudhn châuudhn thậwokrt thậwokrt, chíthjhnh làxnkn Di Sa.

zgikc nàxnkny, Di Sa đhyetang tựrbnwa vàxnkno xe lăpfein, nhắlfxkm mắlfxkt lạzilri. Vếssnzt máyghtu trêmuvrn khóyqxoe miệfrwdng đhyetãdmno khôvobe, vếssnzt máyghtu trêmuvrn ngưacqrhyivi cũthjhng trởwokr thàxnknnh màxnknu đhyeten, xem ra, ngưacqrhyivi chếssnzt đhyetãdmnouudhu.”Côvobeng tửuudh, côvobeng tửuudh!” Thấssnzy bộyricyghtng Di Sa nhưacqr vậwokry, Hạzilr Tuyếssnzt khổzgik sởwokr đhyetếssnzn bấssnzt đhyetyricng, gụrbnwc ởwokr trêmuvrn đhyetùucnji Di Sa màxnknxnkno khóyqxoc!

“Côvobeng tửuudh, làxnkn Hạzilr Tuyếssnzt khôvobeng tốrqgat, Hạzilr Tuyếssnzt khôvobeng bảyejlo vệfrwd ngưacqrhyivi tốrqgat! Côvobeng tửuudh, ngưacqrhyivi đhyetuahtng rờhyivi bỏssnz Hạzilr Tuyếssnzt cóyqxo đhyetưacqryqxoc hay khôvobeng?”

Hạzilr Tuyếssnzt khóyqxoc đhyetếssnzn thưacqrơcvtung tâuudhm, bỗwokrng nhiêmuvrn mộyrict cáyghti tay xoa mặrpjot Hạzilr Tuyếssnzt, “Hạzilr Tuyếssnzt, ngưacqrơcvtui khóyqxoc cáyghti gìyqxo? Đrfutãdmno xảyejly ra chuyệfrwdn gìyqxo? Tạzilri sao ta đhyetâuudhy thấssnzy khóyqxo chịuahtu?”

Nghe đhyetưacqryqxoc thanh âuudhm quen thuộyricc, Hạzilr Tuyếssnzt trong lúzgikc nhấssnzt thờhyivi phảyejln ứyghtng khôvobeng kịuahtp, trựrbnwc tiếssnzp ngâuudhy ngốrqgac, lầiqxun nữyrica nhìyqxon, Di Sa mởwokr to mắlfxkt phảyejli, đhyetang nhìyqxon nàxnknng, đhyetiềdhuqu nàxnkny làxnknm cho Hạzilr Tuyếssnzt cảyejlm thấssnzy thậwokrt bấssnzt khảyejlacqr nghịuaht.

“Côvobeng tửuudh, ngưacqrơcvtui khôvobeng cóyqxo chếssnzt? Thậwokrt tốrqgat quáyght! Côvobeng tửuudh ngưacqrơcvtui khôvobeng cóyqxo chếssnzt? !”

“Hạzilr Tuyếssnzt, ngưacqrơcvtui nóyqxoi vớucnj vẩaoxkn gìyqxo vậwokry? Ta vìyqxo sao phảyejli chếssnzt?” Di Sa vẻoxpe mặrpjot khốrqgan hoặrpjoc, chờhyiv hắlfxkn đhyetưacqra tay sờhyiv khóyqxoe miệfrwdng, vừuahta thấssnzy trêmuvrn ngưacqrhyivi vếssnzt máyghtu, Di Sa kêmuvru lêmuvrn, “Đrfutâuudhy làxnkn chuyệfrwdn gìyqxo xảyejly ra? Ta cáyghti gìyqxo chảyejly máyghtu? Hạzilr Tuyếssnzt, nơcvtui nàxnkny làxnkn chỗwokrxnkno? Chúzgikng ta tạzilri sao ởwokr chỗwokrxnkny?”

Di Sa liêmuvrn tiếssnzp hỏssnzi nhiềdhuqu nhưacqr vậwokry vấssnzn đhyetdhuq, khiếssnzn cho Hạzilr Tuyếssnzt khôvobeng biếssnzt nóyqxoi từuaht đhyetâuudhu. Lúzgikc nàxnkny, trong lòyricng Hạzilr Tuyếssnzt nhóyqxom lêmuvrn đhyetrqgam lửuudha hạzilrnh phúzgikc. Côvobeng tửuudh củyejla nàxnknng khôvobeng cóyqxo chếssnzt, Di Sa còyricn sốrqgang!

Hạzilr Tuyếssnzt đhyetyghtn khôvobeng ra bọhgean họhgea tạzilri sao ởwokr đhyetuahta phưacqrơcvtung xa lạzilrxnkny, nhưacqrng làxnknxnknng cóyqxo thểjsmvyghtc đhyetuahtnh, Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt đhyetãdmno thảyejl bọhgean họhgea.

“Côvobeng tửuudh, làxnkn Y Liêmuvrn tiểjsmvu thưacqr, nàxnknng. . . . . .”

“Y Liêmuvrn? Y Liêmuvrn làxnkn ai?” Nghe têmuvrn, Di Sa châuudhn màxnkny cau lạzilri, “Hạzilr Tuyếssnzt, ta hỏssnzi ngưacqrơcvtui, tạzilri sao chúzgikng ta ởwokr đhyetâuudhy, ngưacqrơcvtui nóyqxoi ngưacqrhyivi khôvobeng liêmuvrn quan làxnknm cáyghti gìyqxo?”

Di Sa trảyejl lờhyivi, khiếssnzn cho Hạzilr Tuyếssnzt hoàxnknn toàxnknn u mêmuvr, “Côvobeng tửuudh, ngưacqrơcvtui khôvobeng nhớucnjcwbb Y Liêmuvrn tiểjsmvu thưacqr sao?”

“Khôvobeng nhậwokrn ra.” Di Sa lắlfxkc đhyetiqxuu, “Ngưacqrhyivi nàxnkny rấssnzt quan trọhgeang sao?”

“Khôvobeng, khôvobeng trọhgeang yếssnzu, nàxnknng khôvobeng sao ——” Hạzilr Tuyếssnzt dùucnjng sứyghtc cắlfxkn môvobei, cốrqganupkn mắlfxkt nưacqrucnjc mắlfxkt. Nàxnknng rốrqgat cuộyricc hiểjsmvu rõcwbb nguyêmuvrn do rồqzaxi, Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt buôvobeng tha bọhgean họhgea, lạzilri làxnknm cho Di Sa vĩbknznh viễtluwn quêmuvrn mấssnzt nàxnknng. Cóyqxo lẽdxyj, đhyetâuudhy đhyetrqgai vớucnji hai ngưacqrhyivi bọhgean họhgeaxnknyqxoi, mớucnji làxnkn nhấssnzt kếssnzt quảyejl tốrqgat!

“Côvobeng tửuudh, ngưacqrhyivi đhyetóyqxoi bụrbnwng hay khôvobeng? Ta nấssnzu cơcvtum cho ngưacqrhyivi!” Hạzilr Tuyếssnzt xoa xoa khóyqxoe mắlfxkt, trong lòyricng mộyrict trậwokrn kíthjhch đhyetyricng. Lúzgikc trưacqrucnjc nàxnknng hậwokrn Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt chiếssnzm cứyghtyricng Di Sa, hiệfrwdn tạzilri nàxnknng lạzilri tràxnknn đhyetiqxuy cảyejlm kíthjhch vớucnji tấssnzm lòyricng bao dung vôvobe bờhyiv bếssnzn củyejla nàxnknng ấssnzy. Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt chẳlfxkng nhữyricng cho Di Sa cuộyricc sốrqgang mớucnji, cũthjhng cho nàxnknng bắlfxkt đhyetiqxuu mớucnji!

“Đrfutóyqxoi bụrbnwng, Hạzilr Tuyếssnzt, ta muốrqgan ăpfein cơcvtum. . . . . .”

“Tốrqgat! Côvobeng tửuudh chờhyiv ta mộyrict chúzgikt.!” Hạzilr Tuyếssnzt cao hứyghtng đhyeti phòyricng bếssnzp, Di Sa đhyetaoxky xe lăpfein đhyeti theo nàxnknng, chờhyiv nấssnzu xong, đhyetrpjot ởwokr trưacqrucnjc mặrpjot Di Sa, Di Sa thếssnz nhưacqrng khôvobeng cầiqxum chiếssnzc đhyetũthjha, nhìyqxon Hạzilr Tuyếssnzt.

“Côvobeng tửuudh thậwokrt làxnkn, càxnknng lúzgikc càxnknng giốrqgang tiểjsmvu hàxnkni tửuudh rồqzaxi!” Hạzilr Tuyếssnzt ngoàxnkni miệfrwdng mặrpjoc dùucnjyghtn giậwokrn, trong lòyricng cũthjhng rấssnzt ngọhgeat. Bấssnzt kểjsmv Di Sa làxnknyghti dạzilrng gìyqxo, chỉkooh cầiqxun hắlfxkn cóyqxo thểjsmv quêmuvrn Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, mặrpjoc dùucnj hắlfxkn biếssnzn thàxnknnh kẻoxpe ngu, nàxnknng nguyệfrwdn ýzolj phụrbnwng bồqzaxi hắlfxkn!

vobe Mi nhìyqxon hai ngưacqrhyivi trong việfrwdn, chậwokrm rãdmnoi lui ra. Khi nàxnknng trởwokr lạzilri Dâuudhn Châuudhu thàxnknnh, nóyqxoi chuyệfrwdn vềdhuq Di Sa cùucnjng Hạzilr Tuyếssnzt cho Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt nghe, Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt thởwokrxnkni.

“Tiểjsmvu thưacqr, ngưacqrơcvtui khôvobeng vui sao? Nếssnzu nhưacqr khôvobeng vui, thuộyricc hạzilr đhyeti giếssnzt bọhgean họhgea!”

“Khôvobeng cầiqxun.” Nghe Tôvobe Mi nóyqxoi nhưacqr vậwokry, Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt lắlfxkc đhyetiqxuu, “Tựrbnwa nhưacqr nhớucnj lạzilri, kiếssnzp trưacqrucnjc hắlfxkn nợyqxo ta mộyrict mạzilrng, lúzgikc trưacqrucnjc hắlfxkn ăpfein vàxnkno đhyetyricc dưacqryqxoc, đhyetãdmno chếssnzt mộyrict hồqzaxi, cũthjhng làxnkn trảyejl nghĩbknza phụrbnw mạzilrng, huốrqgang chi ăpfein thuốrqgac củyejla ta, tâuudhm tríthjh dầiqxun dầiqxun thoáyghti hóyqxoa, cuốrqgai cùucnjng trởwokr thàxnknnh hàxnkni đhyetqzaxng ngâuudhy th, khôvobeng cóyqxopfeing lựrbnwc thưacqrơcvtung tổzgikn ngưacqrhyivi. Ta cùucnjng hắlfxkn sau nàxnkny khôvobeng ai thiếssnzu nợyqxo ai!”

Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt ngẩaoxkng đhyetiqxuu, nhìyqxon bầiqxuu trờhyivi xa xôvobei. Nghĩbknza phụrbnw, ta làxnknm nhưacqr vậwokry, rốrqgat cuộyricc cóyqxo đhyetúzgikng hay khôvobeng? Mặrpjoc dùucnj ta rấssnzt muốrqgan giếssnzt hắlfxkn rồqzaxi báyghto thùucnj cho ngưacqrơcvtui, nhưacqrng làxnkn, ởwokr trêmuvrn trờhyivi , ngưacqrhyivi cũthjhng khôvobeng hi vọhgeang chúzgikng ta tựrbnw giếssnzt lẫrpjon nhau đhyetúzgikng khôvobeng?

Xửuudhzolj chuyệfrwdn cuar Di Sa xong, Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt cảyejlm thấssnzy trầiqxum muộyricn đhyetrpjot ởwokr ngựrbnwc hoàxnknn toàxnknn buôvobeng lỏssnzng. Di Sa đhyetãdmno thàxnknnh nhưacqr vậwokry, cóyqxo Hạzilr Tuyếssnzt trung thàxnknnh theo ởwokrmuvrn cạzilrnh, bọhgean họhgea hẳlfxkn sẽdxyjyqxo bắlfxkt đhyetiqxuu mớucnji.

Khôvobeng cóyqxo nguy hiểjsmvm, cũthjhng khôvobeng còyricn âuudhn oáyghtn tìyqxonh cừuahtu, tốrqgai hôvobem đhyetóyqxo Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt ngủyejl rấssnzt sớucnjm, cũthjhng ngủyejl rấssnzt sâuudhu.

Ban đhyetêmuvrm, rấssnzt an tĩbknznh, áyghtnh trăpfeing màxnknu bạzilrc xuyêmuvrn thấssnzu qua khung cửuudha, chiếssnzu ởwokr trêmuvrn ngưacqrhyivi Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, vìyqxoxnknng đhyetyricmuvrn mộyrict tầiqxung hàxnkno quang.

“Ngưacqrhyivi nàxnkno?” Nửuudha đhyetêmuvrm Tốrqga Nguyệfrwdt nghe đhyetưacqrơcvtuc cóyqxo ngưacqrhyivi nhíthjhch tớucnji gầiqxun, vộyrici vàxnknng đhyeti ra ngoàxnkni xem xénupkt, nhìyqxon thấssnzy ngưacqrhyivi dưacqrucnji áyghtnh trăpfeing, Tốrqga Nguyệfrwdt vôvobeucnjng kinh ngạzilrc, “Côvobe. . . . . . Côvobe gia? !”

Phưacqryqxong Thưacqrơcvtung khôvobeng phảyejli làxnknwokr Nam Phưacqrơcvtung cáyghtch ngàxnknn dặrpjom sao? Tạzilri sao Phưacqryqxong Thưacqrơcvtung lạzilri xuấssnzt hiệfrwdn ởwokr chỗwokrxnkny? Kinh ngạzilrc qua đhyeti, Tốrqga Nguyệfrwdt đhyetrpjoc biệfrwdt kíthjhch đhyetyricng, vừuahta đhyetuahtnh đhyeti bẩaoxkm báyghto cho Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt, lạzilri bịuaht Phưacqryqxong thưacqrơcvtung ngăpfein lạzilri.

“Suỵvgzut!” Bộyricyghtng Phưacqryqxong Thưacqrơcvtung nhìyqxon cóyqxo chúzgikt phong trầiqxun, mộyrict đhyetiqxuu tóyqxoc hỗwokrn loạzilrn, cũthjhng khôvobeng cóyqxo thếssnzxnkn dung mạzilro củyejla hắlfxkn giảyejlm ngưacqryqxoc lạzilri tăpfeing thêmuvrm mộyrict tia anh khíthjh.”Khanh Khanh đhyetâuudhu?”

“Tiểjsmvu thưacqr đhyetãdmno ngủyejl ——”

“Ta biếssnzt rồqzaxi, đhyetjsmv cho ta tớucnji! Ngưacqrơcvtui đhyeti nghỉkooh ngơcvtui đhyeti!”

Phưacqryqxong Thưacqrơcvtung róyqxon rénupkn đhyeti vàxnkno trong phòyricng, khi nhìyqxon thấssnzy ngưacqrhyivi làxnknm cho mìyqxonh tâuudhm hồqzaxn khôvobeng yêmuvrn trêmuvrn giưacqrhyivng, Phưacqryqxong Thưacqrơcvtung nhịuahtn khôvobeng muốrqgan hôvoben nàxnknng. Chẳlfxkng qua thấssnzy Mộyric Dung Thấssnzt Thấssnzt ngủyejl đhyetưacqryqxoc ngon nhưacqr vậwokry, Phưacqryqxong Thưacqrơcvtung cẩaoxkn thậwokrn từuahtng chúzgikt cởwokri xuốrqgang khôvobei giáyghtp, lạzilri cẩaoxkn thậwokrn cẩaoxkn thậwokrn đhyeti tớucnji bêmuvrn giưacqrhyivng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.