Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư

Chương 18 : Ta cho ngươi ăn no

    trước sau   
Đvwtnâhzgly làwabh mộhruut cuộhruuc tròoxcg chuyệloibn kỳvndt lạxvna!

Phưomsmloibng Âqwkdm cùhzglng Dạxvna Tịgjfuch, trong hàwabhng ngàwabhn hàwabhng vạxvnan năomsmm qua, lầgbwfn đvndtgbwfu tiêdhfjn cóbjsr đvndtưomsmloibc cuộhruuc tròoxcg chuyệloibn bìfcpnnh thảhtian. Trưomsmgotlc đvndtâhzgly khi họgfoj gặnxzyp nhau, nếjukgu khôcvkzng phảhtiai ngưomsmơtrmvi truy ságbwft ta thìfcpnwabh ta đvndtuổcvkzi giếjukgt ngưomsmơtrmvi, còoxcgn chỉxfkm ngồewkyi nóbjsri chuyệloibn màwabh khôcvkzng đvndthruung thủjagu thìfcpn lạxvnai làwabh lầgbwfn đvndtgbwfu.

Sau mộhruut hồewkyi hai ngưomsmadegi chuyệloibn tròoxcg khágbwfch ságbwfo, Dạxvna Tịgjfuch mởlisc miệloibng trưomsmgotlc: “Kỳvndt thậlbznt ta tớgotli gặnxzyp Đvwtnếjukg quâhzgln làwabhbjsr chuyệloibn thỉxfkmnh cầgbwfu. Nghe nóbjsri quýzrwn cung cóbjsr mộhruut gốvunic Vãabsong Sinh Hoa, tiểxawcu tiêdhfjn đvndtang cầgbwfn hoa nàwabhy, mong rằtrmvng Đvwtnếjukg quâhzgln cóbjsr thểxawc bỏrkst thứqwkddhfju thímieich màwabh thàwabhnh toàwabhn cho.”

Phưomsmloibng Âqwkdm khôcvkzng đvndtágbwfp lờadegi, Dạxvna Tịgjfuch câhzgln nhắaetxc mộhruut chúgotlt, mìfcpnnh luôcvkzn quen thóbjsri ngôcvkzng cuồewkyng, cảhtia đvndtadegi xágbwfc thựbmzxc chưomsma bao giờadeg cầgbwfu cạxvnanh ai, lầgbwfn đvndtgbwfu tiêdhfjn cầgbwfu ngưomsmadegi cóbjsr lẽgfoj chưomsma đvndtưomsmloibc thấeyyru đvndtágbwfo, vìfcpn thếjukg lạxvnai bổcvkz sung hai câhzglu: “Đvwtnưomsmơtrmvng nhiêdhfjn Đvwtnếjukg quâhzgln cóbjsr đvndtiềyszzu kiệloibn gìfcpn, xin cứqwkdbjsri.”

Lờadegi vừrtwla nóbjsri xong, Dạxvna Tịgjfuch cảhtiam thấeyyry tưomsm thágbwfi củjagua mìfcpnnh đvndtãabso hạxvna thấeyyrp lắaetxm rồewkyi. Nếjukgu khôcvkzng phảhtiai khôcvkzng muốvunin gâhzgly chuyệloibn, vớgotli tímieinh nếjukgt củjagua hắaetxn, mộhruut câhzgly hoa thôcvkzi màwabh, xágbwfch kiếjukgm xôcvkzng thẳadegng vàwabho đvndtoạxvnat vềyszzwabh xong. Đvwtnếjukg quâhzgln nếjukgu thôcvkzng tìfcpnnh đvndtxvnat lýzrwn thìfcpn may, nhưomsmloibc bằtrmvng khôcvkzng cho…

htiay, vậlbzny thìfcpn xin lỗcoggi nhágbwf!


Trộhruum liếjukgc vềyszz phímieia kim trụyhbl bằtrmvng đvndtágbwf ngọgfojc thạxvnach trong đvndtxvnai đvndtiệloibn, lòoxcgng hắaetxn thầgbwfm tímieinh toágbwfn.

Phưomsmloibng Âqwkdm Đvwtnếjukg quâhzgln, đvndtrtwlng nóbjsri làwabh ta cóbjsr lỗcoggi vớgotli ngưomsmơtrmvi, chủjagu yếjukgu làwabh ngưomsmơtrmvi bìfcpnnh thưomsmadegng làwabhm ágbwfc nhiềyszzu vôcvkz kểxawc, ta đvndtâhzgly cũvttung chỉxfkm coi nhưomsmomsmgotlp củjagua ngưomsmadegi giàwabhu chia cho ngưomsmadegi nghèoxcgo.

Vềyszz phầgbwfn trưomsmgotlc kia nhổcvkzcvkzng ngưomsmơtrmvi, hạxvnai ngưomsmơtrmvi lịgjfuch kiếjukgp bấeyyrt thàwabhnh, nhâhzgln lúgotlc ngưomsmơtrmvi trởlisc thàwabhnh gàwabh rừrtwlng màwabh trêdhfju chọgfojc… mấeyyry chuyệloibn nàwabhy đvndtyszzu làwabh thiêdhfjn mệloibnh, khôcvkzng trágbwfch đvndtưomsmloibc tiểxawcu tiêdhfjn!

Dạxvna Tịgjfuch vừrtwla tímieinh tímieinh toágbwfn toágbwfn vừrtwla quảhtia quyếjukgt ‘Đvwtnvunii phưomsmơtrmvng nhấeyyrt đvndtgjfunh sẽgfoj khôcvkzng cho nêdhfjn mìfcpnnh phảhtiai đvndtoạxvnat, hơtrmvn nữdhgpa đvndtoạxvnat mộhruut câhzgly làwabh đvndtoạxvnat, đvndtoạxvnat thêdhfjm nữdhgpa cũvttung làwabh đvndtoạxvnat, tốvunit nhấeyyrt cứqwkd đvndtoạxvnat thêdhfjm mộhruut côcvkz vợloib trẻyhbl vềyszz nhàwabh luôcvkzn!’ (cũvttung cóbjsr ngưomsmadegi đvndtang cầgbwfu đvndtưomsmloibc cưomsmgotlp đvndteyyry)

fcpn thếjukg sau mộhruut lúgotlc lâhzglu, đvndtếjukgn khi đvndtloibi đvndtưomsmloibc mộhruut câhzglu củjagua Phưomsmloibng Âqwkdm: “Nguyêdhfjn quâhzgln vìfcpn sao cầgbwfn câhzgly Vãabsong Sinh Hoa nàwabhy?” phảhtian ứqwkdng đvndtgbwfu tiêdhfjn củjagua Dạxvna Tịgjfuch làwabh ngẩqbjrng phắaetxt đvndtgbwfu vớgotli vẻyhbl mặnxzyt kinh ngạxvnac hỏrksti: “Cágbwfi gìfcpn?! Đvwtnếjukg quâhzgln đvndtang câhzgln nhắaetxc cho ta?”

Phưomsmloibng Âqwkdm: “…”

—— Hỗcoggn đvndthtian, ta khôcvkzng cho ngưomsmơtrmvi ngưomsmơtrmvi tímieinh làwabhm gìfcpn?!!

Nhìfcpnn thấeyyry sắaetxc mặnxzyt Phưomsmloibng Âqwkdm, Dạxvna Tịgjfuch mớgotli thấeyyry suy nghĩvobu củjagua mìfcpnnh hìfcpnnh nhưomsm hiểxawcn lộhruu trắaetxng trợloibn quágbwfdhfjn đvndtàwabhnh ho khan mộhruut tiếjukgng, thảhtian nhiêdhfjn nóbjsri: “Khụyhbl, làwabh thếjukgwabhy, tiểxawcu tiêdhfjn cóbjsr ngưomsmadegi trong lòoxcgng…”

bjsri xong, vìfcpn đvndtxawcomsmng tímieinh thuyếjukgt phụyhblc, hắaetxn còoxcgn cưomsmadegng đvndtiệloibu lêdhfjn: “Ta rấeyyrt rấeyyrt thímieich ngưomsmadegi đvndtóbjsr!”

Phưomsmloibng Âqwkdm: “…”

—— Cóbjsr thểxawc đvndtrtwlng nhấeyyrn mạxvnanh thếjukg đvndtưomsmloibc khôcvkzng? Ta muốvunin giếjukgt ngưomsmadegi…

Nhìfcpnn sắaetxc mặnxzyt Phưomsmloibng Âqwkdm ngồewkyi phímieia trêdhfjn khôcvkzng tốvunit, tay nắaetxm chặnxzyt tay vịgjfun kim tọgfoja, Dạxvna Tịgjfuch bấeyyrt an, châhzglm chưomsmgotlc dùhzglng từrtwl: “Ívttut ngàwabhy nữdhgpa làwabh sinh nhậlbznt nàwabhng, tiểxawcu tiêdhfjn muốvunin nàwabhng vui vẻyhbldhfjn mớgotli mặnxzyt dàwabhy tớgotli cửiafha hỏrksti xin. Mong rằtrmvng Đvwtnếjukg quâhzgln đvndtewkyng ýzrwn từrtwl bỏrkst thứqwkddhfju thímieich.”

Nghe nóbjsri thếjukg, Phưomsmloibng Âqwkdm trầgbwfm ngâhzglm chốvunic lágbwft: “Vãabsong Sinh Hoa nàwabhy làwabhmiein vậlbznt đvndtímieinh ưomsmgotlc phụyhbl hoàwabhng tặnxzyng cho mẫvileu hậlbznu ta. Đvwtnewky Phụyhbl hoàwabhng mẫvileu hậlbznu ta đvndtxawc lạxvnai cho ta khôcvkzng nhiềyszzu lắaetxm nêdhfjn gốvunic hoa nàwabhy ta yêdhfju quýzrwn nhưomsm bảhtiao vậlbznt.”


—— Rõloib rồewkyi, làwabh khôcvkzng cho!

Đvwtnágbwfy mắaetxt Dạxvna Tịgjfuch thoắaetxt cágbwfi vụyhblt ságbwfng, tay lậlbznp tứqwkdc đvndtágbwfp lêdhfjn thâhzgln kiếjukgm vớgotli tưomsm thếjukg sẵunwkn sàwabhng phágbwft côcvkzng. Nhậlbznn thấeyyry đvndthruung tágbwfc củjagua hắaetxn, khóbjsre mắaetxt Phưomsmloibng Âqwkdm vừrtwla đvndthtiao qua đvndtãabso cốvuni ýzrwn dờadegi đvndti, ra bộhruufcpnnh tĩvobunh nóbjsri: “Bấeyyrt quágbwf, Dạxvna Tịgjfuch Nguyêdhfjn quâhzgln nếjukgu cóbjsr thểxawc đvndtágbwfp ứqwkdng mộhruut yêdhfju cầgbwfu củjagua ta thìfcpnvttung khôcvkzng phảhtiai khôcvkzng thểxawc đvndtưomsmloibc.”

“Yêdhfju cầgbwfu gìfcpn?”

Dạxvna Tịgjfuch lạxvnai nghi ngờadeg.

Nhãabsoi con nhàwabh ngưomsmơtrmvi, vừrtwla rồewkyi rõloibwabhng còoxcgn khôcvkzng chịgjfuu màwabh? Ngưomsmơtrmvi khôcvkzng chịgjfuu ta cóbjsr thểxawc tựbmzx đvndtoạxvnat lấeyyry! Màwabh đvndtãabso đvndtoạxvnat thìfcpn khôcvkzng chỉxfkm mộhruut gốvunic Vãabsong Sinh Hoa đvndtâhzglu! Ngưomsmơtrmvi khôcvkzng cầgbwfn đvndtágbwfp ứqwkdng, mau nóbjsri khôcvkzng đvndti!

“Làwabhm cho ta mộhruut bữdhgpa cơtrmvm!” Phưomsmloibng Âqwkdm cụyhblp mắaetxt, cưomsmadegi chua chágbwft: “Dạxvna Tịgjfuch Nguyêdhfjn quâhzgln dágbwfng vẻyhbl rấeyyrt giốvuning ngưomsmadegi trong lòoxcgng ta, chàwabhng mỗcoggi ngàwabhy đvndtyszzu nấeyyru ăomsmn cho ta. Giờadeg chàwabhng đvndtãabso mấeyyrt, nhìfcpnn Dạxvna Tịgjfuch Nguyêdhfjn quâhzgln nấeyyru cơtrmvm cho ta, ta cũvttung cóbjsr thểxawc hoàwabhi niệloibm vềyszz chàwabhng mộhruut chúgotlt.”

Dạxvna Tịgjfuch câhzglm nímiein, hắaetxn cóbjsr vẻyhbl khôcvkzng thểxawc tin nổcvkzi, nhìfcpnn nữdhgp tửiafh đvndtang ngồewkyi trêdhfjn đvndtàwabhi cao nhưomsm đvndtang đvndtaetxm chìfcpnm trong chuyệloibn xưomsma, mãabsoi mớgotli khóbjsr nhọgfojc phun ra mộhruut câhzglu: “Ta hiệloibn muốvunin thàwabhnh thâhzgln, đvndtãabso khôcvkzng còoxcgn làwabhm ăomsmn nữdhgpa…”

Phưomsmloibng Âqwkdm: “…”

—— Dạxvna Tịgjfuch, ngưomsmơtrmvi trưomsmgotlc kia đvndtãabso từrtwlng làwabhm ăomsmn?

“Trưomsmgotlc kia ta cóbjsr từrtwlng treo bảhtiang, nhưomsmng cũvttung chỉxfkm đvndtyszz phòoxcgng bịgjfu quấeyyry rầgbwfy thôcvkzi. Ta cũvttung biếjukgt mìfcpnnh biếjukgt ta chớgotl!”

Nghe đvndtếjukgn đvndtóbjsr, Phưomsmloibng Âqwkdm ngẫvilem nghĩvobu. Bảhtiang giágbwfwabhnh nghềyszz trưomsmgotlc đvndtâhzgly cũvttung chímieinh làwabh tấeyyrm bảhtiang làwabhm nêdhfjn danh phậlbznn tinh hoa kỳvndtwabhi củjagua Dạxvna Tịgjfuch trêdhfjn Thiêdhfjn đvndtìfcpnnh.

Phưomsmloibng Âqwkdm: “Nóbjsri trọgfojng đvndtiểxawcm!”

Dạxvna Tịgjfuch nghẹmycjn lờadegi, bèoxcgn nóbjsri: “Đvwtnếjukg quâhzgln, thậlbznt ra ngưomsmơtrmvi cóbjsr ýzrwn vớgotli ta hảhtia?”


Phưomsmloibng Âqwkdm bỗcoggng chốvunic lậlbznt bàwabhn, bàwabhn đvndtágbwf bằtrmvng ngọgfojc thạxvnach nặnxzyng tựbmzxa ngàwabhn câhzgln trưomsmgotlc mặnxzyt bịgjfuwabhng đvndtlbznp tan vềyszz phímieia têdhfjn kia.

Khôcvkzng thểxawc nhịgjfun đvndtưomsmloibc nữdhgpa, khôcvkzng cầgbwfn nhịgjfun nữdhgpa…

“Ta cho ngưomsmơtrmvi biếjukgt,” Phưomsmloibng Âqwkdm chỉxfkmwabho kẻyhbl đvndtang ngốvuni ngưomsmadegi nhìfcpnn cágbwfi bàwabhn, tứqwkdc tốvunii rốvuning lêdhfjn: “Nếjukgu khôcvkzng phảhtiai nểxawcgbwfi bảhtian mặnxzyt ngưomsmơtrmvi, lãabsoo tửiafhcvkzm nay đvndtãabso thiếjukgn ngưomsmơtrmvi rồewkyi! Vãabsong Sinh Hoa muốvunin hay khôcvkzng, chỉxfkm mộhruut câhzglu thôcvkzi!”

fcpnnh thếjukg đvndthtiao ngưomsmloibc trong giâhzgly lágbwft khiếjukgn Dạxvna Tịgjfuch choágbwfng vágbwfng. Hắaetxn vốvunin đvndtang thầgbwfm câhzgln nhắaetxc cưomsmgotlp đvndtoạxvnat củjagua vịgjfu Đvwtnếjukg quâhzgln đvndtãabso bịgjfufcpnnh ứqwkdc hiếjukgp vàwabhi vạxvnan năomsmm qua, kếjukgt quảhtiawabh Đvwtnếjukg quâhzgln giậlbznn dữdhgp, hắaetxn giờadeg mớgotli biếjukgt hóbjsra ra đvndtóbjsrwabh mộhruut côcvkzwabhng chanh chua.

Trêdhfjn đvndtadegi nàwabhy đvndtágbwfng sợloib nhấeyyrt làwabh kẻyhblloib phu, tiếjukgp theo chímieinh làwabh nữdhgp nhâhzgln chanh chua. Vìfcpn thếjukg Dạxvna Tịgjfuch lậlbznp tứqwkdc bỏrkst qua ýzrwn niệloibm cưomsmgotlp củjagua củjagua nàwabhng trong đvndtgbwfu, đvndtang đvndtgjfunh đvndtágbwfp lạxvnai thìfcpn Phưomsmloibng Âqwkdm chìfcpnm trong lửiafha giậlbznn đvndtãabso vọgfojt vàwabho nộhruui đvndtiệloibn: “Khôcvkzng đvndtewkyng ýzrwn đvndtúgotlng khôcvkzng?! Ta sẽgfoj lậlbznp tứqwkdc đvndtvunit rụyhbli nóbjsr, sau đvndtóbjsr sẽgfoj đvndti đvndtvunit hai câhzgly còoxcgn lạxvnai, ta khôcvkzng cóbjsr,” nàwabhng dừrtwlng bưomsmgotlc, xoay đvndtgbwfu lạxvnai, mộhruut lầgbwfn nữdhgpa dùhzglng ngóbjsrn trỏrkst chỉxfkmwabho hắaetxn, phẫvilen nộhruu quágbwft thágbwfo: “Ngưomsmơtrmvi cũvttung đvndtrtwlng hòoxcgng cóbjsr đvndtưomsmloibc!”

Dạxvna Tịgjfuch: “…”

Vậlbzny mớgotli nóbjsri, khi nữdhgp nhâhzgln chanh chua phẫvilen nộhruuwabh cựbmzxc kỳvndt mấeyyrt lýzrwn trímiei. Nàwabhng dùhzglbjsrabsong Sinh Hoa nhưomsmng đvndtvunit thìfcpn đvndtvunit, dùhzgl sao cũvttung khôcvkzng phảhtiai củjagua hắaetxn… Ngưomsmơtrmvi nóbjsri xem nàwabhng ta cóbjsr ngốvunic khôcvkzng? Ngốvunic khôcvkzng? Ngốvunic khôcvkzng?

bjsr đvndtiềyszzu, nàwabhng nếjukgu đvndtvunit thậlbznt thìfcpn Dạxvna Tịgjfuch còoxcgn phảhtiai nghĩvobu tiếjukgp lễomsm vậlbznt. Đvwtnâhzgly làwabh mộhruut hoạxvnat đvndthruung cựbmzxc kỳvndt hạxvnai nãabsoo, Bímieich Hoa cóbjsr thểxawcvttung khóbjsr đvndtvunii phóbjsr nhưomsmwabhng ta đvndteyyry!

fcpn thếjukg Dạxvna Tịgjfuch nhanh châhzgln đvndtuổcvkzi theo hôcvkz lớgotln: “Ta đvndtewkyng ýzrwn! Ngưomsmơtrmvi đvndtrtwlng chạxvnay nhanh thếjukg! Ta nấeyyru cơtrmvm cho ngưomsmơtrmvi, nấeyyru cơtrmvm đvndtưomsmloibc khôcvkzng?!”

*****

Dạxvna Tịgjfuch sau khi đvndtãabso đvndtewkyng ýzrwn thìfcpn đvndtưomsmloibc bágbwfo cho biếjukgt cóbjsr thểxawc trởlisc vềyszz chờadeg tin tứqwkdc, nóbjsri nàwabhng muốvunin chuẩqbjrn bịgjfu. Hắaetxn khôcvkzng rõloibwabhng rốvunit cuộhruuc muốvunin chuẩqbjrn bịgjfugbwfi gìfcpn, chỉxfkmwabh mộhruut bữdhgpa cơtrmvm thôcvkzi, cho hắaetxn cágbwfi phòoxcgng bếjukgp, hắaetxn lậlbznp tứqwkdc cóbjsr thểxawc bắaetxt tay vàwabho việloibc. Mặnxzyc kệloibbjsri thếjukgwabho, hắaetxn dùhzgl sao cũvttung làwabh thiếjukgu niêdhfjn thiêdhfjn tàwabhi khôcvkzng cha khôcvkzng mẹmycj, sốvuning tựbmzx lậlbznp bao nhiêdhfju năomsmm trong Hồewkyng Hoang.

Nhưomsmng nếjukgu nóbjsri hắaetxn vàwabh Phưomsmloibng Âqwkdm đvndtang làwabhm mộhruut cuộhruuc giao dịgjfuch thìfcpn Phưomsmloibng Âqwkdm chímieinh làwabh ngưomsmadegi mua dũvttung cảhtiam. Ngưomsmadegi mua ra tay hàwabho phóbjsrng nêdhfjn cóbjsr nhiềyszzu yêdhfju cầgbwfu cũvttung dễomsm hiểxawcu thôcvkzi. Vìfcpn thếjukg Dạxvna Tịgjfuch cũvttung bìfcpnnh tĩvobunh ởlisc Trưomsmadegng Hằtrmvng Sơtrmvn chờadeg tin, hôcvkzm sau Thiếjukgu Hoàwabhng Cung phágbwfi ngưomsmadegi đvndtếjukgn, Dạxvna Tịgjfuch lậlbznp tứqwkdc chạxvnay qua.

Dạxvna Tịgjfuch ngang ngạxvnanh cảhtia đvndtadegi, phỏrkstng chừrtwlng đvndtâhzgly làwabh lầgbwfn đvndtgbwfu hắaetxn ngoan ngoãabson nghe ngưomsmadegi khágbwfc sai khiếjukgn vậlbzny. Vìfcpn thếjukg, nhìfcpnn ởliscbjsrc đvndthruuwabho đvndtóbjsr Phưomsmloibng Âqwkdm vẫvilen thắaetxng mộhruut lầgbwfn.


Dạxvna Tịgjfuch hấeyyrp tấeyyrp đvndtuổcvkzi theo Mộhruuc Tửiafh Du tớgotli Thiếjukgu Hoàwabhng Cung, đvndtưomsmloibc ngưomsmadegi ta lôcvkzi lôcvkzi kéigmno kéigmno thay mộhruut bộhruu tửiafh y bạxvnach sam mộhruut cágbwfch khóbjsr hiểxawcu, sau đvndtóbjsr lạxvnai trágbwfi rẽgfoj phảhtiai quẹmycjo ra sau núgotli chờadeg đvndtvunii phưomsmơtrmvng mởlisc kếjukgt giớgotli, Dạxvna Tịgjfuch đvndti theo vàwabho, vàwabho đvndtếjukgn nơtrmvi thìfcpn đvndtqwkdng sữdhgpng.

Đvwtnâhzgly rõloibwabhng làwabh mộhruut thếjukg giớgotli do phágbwfp lựbmzxc huyễomsmn hóbjsra màwabh thàwabhnh, dùhzgl chỉxfkmbjsr mộhruut hai canh giờadegvttung vôcvkzhzglng tiêdhfju hao tiêdhfjn lựbmzxc. Nhưomsmng lạxvnai cóbjsr ngưomsmadegi thậlbznt sựbmzxwabhm thếjukg đvndteyyry! Ngưomsmadegi đvndtóbjsrhzgly giờadeg đvndtang mặnxzyc mộhruut bộhruu xiêdhfjm vágbwfy hàwabhhzgln, tóbjsrc dùhzglng mộhruut dảhtiai lụyhbla hồewkyng khéigmno léigmno buộhruuc lạxvnai phímieia sau, đvndtqwkdng chờadeg trưomsmgotlc cửiafha.

Ngẩqbjrng đvndtgbwfu làwabh trờadegi Hồewkyng Hoang mêdhfjnh môcvkzng vạxvnan dặnxzym khôcvkzng mộhruut gợloibn mâhzgly, cúgotli đvndtgbwfu làwabh mặnxzyt đvndteyyrt khôcvkz cằtrmvn nứqwkdt nẻyhbl, phímieia trưomsmgotlc làwabhomsmn nhàwabh nhỏrkst hắaetxn đvndtãabso từrtwlng ởlisc nhiềyszzu năomsmm. Căomsmn nhàwabh vẫvilen nhưomsmvttu, sừrtwlng sữdhgpng hiềyszzn hòoxcga, trêdhfjn tấeyyrm biểxawcn hiệloibu làwabhoxcgng chữdhgp mạxvnanh mẽgfoj hữdhgpu lựbmzxc, câhzgln đvndtvunii – Thanh Hòoxcga. Khágbwfc biệloibt duy nhấeyyrt làwabh, nơtrmvi đvndtóbjsrbjsr mộhruut côcvkzomsmơtrmvng đvndtang đvndtqwkdng, lặnxzyng lẽgfoj nhìfcpnn vềyszz hắaetxn, ágbwfnh mắaetxt lạxvnai nhưomsm đvndtãabsoomsmloibt qua năomsmm năomsmm thágbwfng thágbwfng, đvndtgbwfy thêdhfjomsmơtrmvng.

Gióbjsr thổcvkzi qua cuốvunin theo lớgotlp bụyhbli đvndteyyrt chàwabhgbwft lêdhfjn da ngưomsmadegi, làwabhm rốvunii tung mágbwfi tóbjsrc nàwabhng, nàwabhng vẫviley tay chàwabho hắaetxn, nụyhblomsmadegi nhu mìfcpn bấeyyrt ngờadeg nhưomsm chàwabho hỏrksti ngưomsmadegi thâhzgln thuộhruuc nhấeyyrt đvndtadegi: “Dạxvna Tịgjfuch, lạxvnai đvndtâhzgly!”

Thanh âhzglm nhẹmycj nhàwabhng róbjsrc rágbwfch luồewkyn lágbwfch trong đvndtgbwfu hắaetxn, hắaetxn khôcvkzng biếjukgt tạxvnai sao nhưomsmng lạxvnai cảhtiam thấeyyry trágbwfi tim rung lêdhfjn, nhưomsm đvndtãabso từrtwlng quen biếjukgt.

Hắaetxn bấeyyrt giágbwfc nhấeyyrc châhzgln theo nàwabhng đvndti vàwabho, sau đvndtóbjsr nghe nàwabhng chỉxfkm huy: “Ta muốvunin ăomsmn thịgjfut hổcvkz kho tàwabhu, cágbwfnh chim chiêdhfjn giòoxcgn, thêdhfjm chúgotlt đvndtewky chay, ngưomsmơtrmvi đvndtgjfunh…”

Phưomsmloibng Âqwkdm nóbjsri liêdhfjn miêdhfjn hàwabhng loạxvnat mệloibnh lệloibnh rồewkyi di chuyểxawcn tớgotli mộhruut cágbwfi bàwabhn, đvndtnxzyt môcvkzng an vịgjfu. Đvwtnhruung tágbwfc thuầgbwfn thụyhblc nhưomsm đvndtãabso diễomsmn luyệloibn rấeyyrt nhiềyszzu lầgbwfn. Dạxvna Tịgjfuch khéigmnp hờadeg mắaetxt, xoay ngưomsmadegi sang chỗcogg khágbwfc, khôcvkzng nóbjsri khôcvkzng rằtrmvng bắaetxt tay làwabhm cơtrmvm.

Hai ngưomsmadegi cứqwkd lặnxzyng im thếjukg, Phưomsmloibng Âqwkdm nhìfcpnn bóbjsrng lưomsmng hắaetxn bậlbznn rộhruun, thấeyyry ngàwabhy đvndtang ngảhtia vềyszz chiềyszzu màwabhoxcgng phấeyyrp phớgotli mừrtwlng vui, vui đvndtếjukgn nỗcoggi muốvunin rơtrmvi lệloib.

Sau khi nàwabhng từrtwl Hồewkyng Hoang ảhtiao cảhtianh đvndti ra, cảhtia ngàwabhy lẫvilen đvndtêdhfjm đvndtyszzu mơtrmv vềyszz cảhtianh tưomsmloibng nàwabhy khôcvkzng biếjukgt bao lầgbwfn màwabhoxcgng chẳadegng an. Ngay lúgotlc nàwabhy đvndtâhzgly, hắaetxn cuốvunii cùhzglng cũvttung vềyszzdhfjn nàwabhng, dùhzgl chỉxfkmwabh thếjukg thâhzgln, dùhzgl chỉxfkmwabh ngưomsmadegi giốvuning ngưomsmadegi.

“Ngàwabhy đvndtóbjsr chàwabhng đvndtqbjry thiếjukgp ra nhanh quágbwf, làwabhm thiếjukgp còoxcgn biếjukgt bao đvndtiềyszzu chưomsma nóbjsri đvndtưomsmloibc cùhzglng chàwabhng.” Phưomsmloibng Âqwkdm khàwabhn khàwabhn lêdhfjn tiếjukgng, đvndthruung tágbwfc thágbwfi rau củjagua Dạxvna Tịgjfuch thoágbwfng khựbmzxng lạxvnai, sau khi hiểxawcu nàwabhng đvndtang làwabhm gìfcpn thìfcpn lạxvnai chỉxfkm im lặnxzyng, giảhtia bộhruu chẳadegng hay biếjukgt gìfcpn.

“Chàwabhng nóbjsri thiếjukgp khôcvkzng thímieich chàwabhng, muốvunin thiếjukgp luôcvkzn nhớgotl đvndtếjukgn chàwabhng nhưomsmng chàwabhng lạxvnai khôcvkzng biếjukgt rằtrmvng thiếjukgp thựbmzxc sựbmzx rấeyyrt thímieich chàwabhng.

“Chỉxfkm tiếjukgc thiếjukgp hiểxawcu ra quágbwf muộhruun. Thiếjukgp tưomsmliscng rằtrmvng thiếjukgp đvndtúgotlng, rằtrmvng thiếjukgp sẽgfoj khôcvkzng hốvunii hậlbznn, nhưomsmng hiệloibn tạxvnai thiếjukgp đvndtãabso nhậlbznn ra, thiếjukgp hốvunii hậlbznn rồewkyi, biếjukgt làwabhm sao đvndtâhzgly?”

wabhng đvndtqwkdng sau lưomsmng hắaetxn đvndthruuc thoạxvnai mộhruut mìfcpnnh, nóbjsri rấeyyrt nhiềyszzu. Dạxvna Tịgjfuch chỉxfkm lẳadegng lặnxzyng nấeyyru cơtrmvm, nhưomsmng vừrtwla làwabhm hắaetxn lạxvnai phágbwft hiệloibn bàwabhn tay vẫvilen luôcvkzn vữdhgpng vàwabhng củjagua mìfcpnnh nay bỗcoggng dưomsmng run run. Nhưomsmng cũvttung chỉxfkm trong chớgotlp mắaetxt, hắaetxn lạxvnai hồewkyi phụyhblc.


Hắaetxn nghiêdhfjng đvndtgbwfu nhìfcpnn nàwabhng, nàwabhng vẫvilen đvndtang nóbjsri nhữdhgpng lờadegi xúgotlc đvndthruung nhưomsmng néigmnt mặnxzyt lạxvnai lãabsonh đvndtxvnam, bìfcpnnh thảhtian tựbmzxa nhưomsm khôcvkzng hềyszzbjsri gìfcpn. Trờadegi chiềyszzu rọgfoji nắaetxng xuốvuning trêdhfjn khuôcvkzn mặnxzyt nàwabhng, vừrtwla tịgjfuch mịgjfuch vừrtwla xinh đvndtmycjp. Hắaetxn ngắaetxm nhìfcpnn khuôcvkzn mặnxzyt trôcvkzng nghiêdhfjng củjagua nàwabhng màwabh tựbmzxomsmng thấeyyry ágbwfp lựbmzxc, cóbjsr thểxawc đvndtóbjsr chỉxfkmwabhhtiao giágbwfc gâhzgly khóbjsr thởlisc. Vấeyyrt vảhtia lắaetxm mớgotli hoàwabhn tấeyyrt mấeyyry móbjsrn, hắaetxn bàwabhy biệloibn đvndtewky ăomsmn lêdhfjn bàwabhn rồewkyi nóbjsri: “Xong rồewkyi!”

—— Hoàwabhn toàwabhn khôcvkzng phảhtiai ngữdhgp đvndtiệloibu trong trímiei nhớgotl!

Ngồewkyi trêdhfjn bàwabhn, nhìfcpnn nhữdhgpng móbjsrn quen thuộhruuc trưomsmgotlc mặnxzyt màwabh Phưomsmloibng Âqwkdm sửiafhng sốvunit nửiafha ngàwabhy.

Trong Hồewkyng Hoang ảhtiao cảhtianh, thanh âhzglm Dạxvna Tịgjfuch gọgfoji nàwabhng dùhzglng cơtrmvm luôcvkzn luôcvkzn dịgjfuu dàwabhng pha lẫvilen yêdhfju chiềyszzu, thẳadegng thắaetxn vàwabh trong ságbwfng: “A Âqwkdm, ăomsmn cơtrmvm thôcvkzi!”

oxcgn ngưomsmadegi trưomsmgotlc mặnxzyt nàwabhy, rõloibwabhng ăomsmn vậlbznn giốvuning nhau, diệloibn mạxvnao giốvuning nhau, hưomsmơtrmvng vịgjfu thứqwkdc ăomsmn giốvuning nhau, thanh âhzglm cũvttung giốvuning nhau nhưomsm đvndtúgotlc nhưomsmng cùhzglng mộhruut câhzglu nóbjsri màwabh lạxvnai khágbwfc biệloibt đvndtếjukgn vậlbzny. Khágbwfc đvndtếjukgn mứqwkdc chỉxfkm trong chớgotlp mắaetxt đvndtãabso hủjaguy diệloibt toàwabhn bộhruuhtiao tưomsmliscng củjagua nàwabhng, khiếjukgn nàwabhng khôcvkzng còoxcgn cóbjsr thểxawc tựbmzx lừrtwla mìfcpnnh dốvunii ngưomsmadegi đvndtưomsmloibc nữdhgpa.

wabhng che khuôcvkzn mặnxzyt xanh xao, mộhruut hồewkyi lâhzglu mớgotli cưomsmadegi rộhruudhfjn: “Ừvzlr, đvndtưomsmloibc rồewkyi. Ngưomsmơtrmvi vềyszz trưomsmgotlc đvndti, ta phảhtiai dùhzglng cơtrmvm. Hai ngàwabhy nữdhgpa ta sẽgfoj cho ngưomsmadegi đvndtem Vãabsong Sinh Hoa đvndtưomsma qua, ngưomsmơtrmvi đvndtrtwlng lo lắaetxng.”

bjsri xong, nàwabhng cầgbwfm đvndtôcvkzi đvndtũvttua, sắaetxc mặnxzyt thảhtian nhiêdhfjn gắaetxp mộhruut miếjukgng thịgjfut. Dạxvna Tịgjfuch gậlbznt đvndtgbwfu, xoay ngưomsmadegi đvndti, ra khỏrksti cửiafha hơtrmvn mưomsmadegi thưomsmgotlc, hắaetxn lạxvnai dừrtwlng bưomsmgotlc, quay đvndtgbwfu nhìfcpnn Phưomsmloibng Âqwkdm đvndtang ăomsmn cơtrmvm trong nhàwabh.

gbwfi bàwabhn rõloib chẳadegng lớgotln, bữdhgpa cơtrmvm rõloib chẳadegng đvndtnxzyc biệloibt phong phúgotl nhưomsmng nàwabhng ngồewkyi đvndtóbjsr, quanh thâhzgln bấeyyrt giágbwfc toágbwft lêdhfjn vẻyhblcvkz đvndtơtrmvn tịgjfuch liêdhfju nhưomsm mộhruut phúgotlwabho vừrtwla mấeyyrt đvndti tấeyyrt thảhtiay, chỉxfkmoxcgn mộhruut mìfcpnnh dùhzglng đvndtxvnai tiệloibc.

Cảhtiam giágbwfc ấeyyry khiếjukgn Dạxvna Tịgjfuch rấeyyrt khóbjsr chịgjfuu, rấeyyrt khổcvkz sởlisc, hắaetxn cũvttung khôcvkzng biếjukgt làwabhfcpn đvndtâhzglu. Hắaetxn chỉxfkmbjsr mộhruut cảhtiam giágbwfc khổcvkz sởlisc thuầgbwfn túgotly, vìfcpn thếjukg, đvndtxawcwabhm cho mìfcpnnh dễomsm chịgjfuu mộhruut chúgotlt, hắaetxn khôcvkzng do dựbmzxoxcgng trởlisc lạxvnai, ngồewkyi xuốvuning bàwabhn ăomsmn.

“Ngưomsmơtrmvi trởlisc lạxvnai làwabhm gìfcpn?” Phưomsmloibng Âqwkdm đvndtang cầgbwfm đvndtũvttua mộhruut mìfcpnnh thưomsmơtrmvng cảhtiam thìfcpn thoágbwfng ngạxvnac nhiêdhfjn. Dạxvna Tịgjfuch hừrtwl lạxvnanh, tựbmzx giágbwfc cầgbwfm chéigmnn đvndtũvttua bêdhfjn cạxvnanh, đvndthruung tágbwfc nhanh chóbjsrng chuẩqbjrn xágbwfc gắaetxp mộhruut miếjukgng thịgjfut, khinh thưomsmadegng nóbjsri: “Ta ăomsmn cơtrmvm ta làwabhm, cóbjsr vấeyyrn đvndtyszz àwabh?”

Phưomsmloibng Âqwkdm: “…”

“Ngưomsmơtrmvi cứqwkd tựbmzx nhiêdhfjn đvndti, đvndtrtwlng khágbwfch khímiei.” Dạxvna Tịgjfuch còoxcgn rấeyyrt ưomsm khôcvkzng biếjukgt xấeyyru hổcvkz bổcvkz sung mộhruut câhzglu, sau đvndtóbjsrhzgli đvndtgbwfu ăomsmn. Phưomsmloibng Âqwkdm ngơtrmv ngágbwfc nhìfcpnn hắaetxn, hồewkyi lâhzglu mớgotli sựbmzxc tỉxfkmnh, chỉxfkmwabho miếjukgng thịgjfut hắaetxn đvndtang gắaetxp rốvuning lêdhfjn: “Hỗcoggn đvndthtian, bỏrkst miếjukgng thịgjfut đvndtóbjsr xuốvuning cho ta, đvndtóbjsrwabh củjagua ta!!!”

Hếjukgt chưomsmơtrmvng 18

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.