Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư

Chương 17 : Ta biết ngươi sẽ đến

    trước sau   
Sau khi nócpazi chuyệjlmyn vớicvsi nhau, Phưypgbugqing Âgrfdm cùximjng Diệjlmyp Tiếethdu trởymsh vềasun Thiếethdu Hoàdfvsng Cung. Khi hai ngưypgbicofi cácpazc nàdfvsng vềasun tớicvsi đslacãgpxx thấcmzyy Giảfgryn Hềasundfvs Đtqwyfgrei Miêicofu vừnqsca khédxpjo đslacang quâsivyy quầdfvsn bêicofn bàdfvsn mạfgret chưypgbugqic, bàdfvsn mạfgret chưypgbugqic bằlvting bạfgrech ngọijaxc dácpazt vàdfvsng đslacaclzt trong phònefong nghịpbuh sựpbuh củckcla Thiếethdu Hoàdfvsng Cung, bêicofn cạfgrenh cònefon sừnqscng sữfxybng đslacácpazm đslacfgrei thầdfvsn Phưypgbugqing tộttfvc đslacang run lêicofn vìcogg giậdmren. Dẫugqin đslacdfvsu làdfvs mộttfvt đslacfgrei thầdfvsn mìcoggnh mặaclzc quan phụethdc màdfvsu đslacdmre, tay cầdfvsm ngọijaxc bảfgryn ngàdfvs voi, tay kia thìcogg run rẩtdxpy chỉcfca vềasun phíqruxa hai nam tửdmre trẻslac tuổcmiei đslacang ngồjlmyi bêicofn bàdfvsn mạfgret chưypgbugqic ngay chíqruxnh giữfxyba phònefong, quácpazt to: “Chíqruxnh sảfgrynh nghịpbuh sựpbuh củckcla Phưypgbugqing tộttfvc ta đslacưypgbugqic truyềasunn thừnqsca từnqsc ngàdfvsn vạfgren năjynem, cácpazc ngưypgbơdmrei sao dácpazm… sao dácpazm làdfvsm ra cácpazi loạfgrei chuyệjlmyn nàdfvsy! Giảfgryn hềasun Thiêicofn quâsivyn, Đtqwyfgrei Miêicofu Nguyêicofn quâsivyn, cácpazc ngưypgbơdmrei đslacâsivyy xem Phưypgbugqing tộttfvc ta nhưypgb chốyytkn khôjlikng ngưypgbicofi sao?!”

“Ai da, lãgpxxo nhâsivyn,” nghe lờicofi nàdfvsy, Giảfgryn Hềasun đslacang hưypgbng phấcmzyn bừnqscng bừnqscng phấcmzyt phấcmzyt tay: “Ôgrfdng sao lạfgrei phiềasunn phứnqscc vậdmrey hảfgry? Đtqwyếethd quâsivyn nhàdfvs ôjlikng cũqyevng cócpazcpazi rồjlmyi, đslacếethdn lúflaec cácpazc ôjlikng nghịpbuh sựpbuh chúflaeng ta sẽfxyb chơdmrei mạfgret chưypgbugqic, đslacicsy khôjlikng khíqrux bớicvst căjyneng thẳgrfdng thôjliki màdfvs! Víqrux dụethd nhédxpj, lúflaec ôjlikng nócpazi năjyneng khôjlikng lọijaxt tai, Đtqwyếethd quâsivyn nhàdfvs ôjlikng nếethdu đslacácpaznh vácpazn bàdfvsi, nócpazi khôjlikng chừnqscng thắczhxng đslacưypgbugqic thìcoggnefon bỏdmre qua cho ôjlikng ấcmzyy chứnqsc? Lãgpxxo nhâsivyn, chúflaeng ta cũqyevng làdfvs suy nghĩgmec cho ôjlikng thôjliki.”

“Hoang đslacưypgbicofng… Hoang đslacưypgbicofng!” Lãgpxxo giảfgry phẫugqin nộttfv đslacếethdn mứnqscc chùximjm râsivyu dàdfvsi trắczhxng nhưypgb tuyếethdt cũqyevng bay tácpazn loạfgren: “Đtqwyácpazm đslacfgreo chíqruxch cácpazc ngưypgbơdmrei…”

gpxxo giảfgrynefon chưypgba mắczhxng xong đslacttfvt nhiêicofn thấcmzyy hai ngưypgbicofi Phưypgbugqing Âgrfdm Diệjlmyp Tiếethdu đslacang đslacnqscng ởymsh cửdmrea đslacfgrei đslaciệjlmyn, đslacdfvsu tiêicofn làdfvs sửdmreng sốyytkt, nhácpazy mắczhxt kédxpjo theo đslacácpazm đslacfgrei thầdfvsn quỳussr lạfgrei ôjlikm châsivyn Phưypgbugqing Âgrfdm khócpazc toácpazng lêicofn: “Đtqwyếethd quâsivyn ơdmrei… Từnqsc sau Phưypgbugqing Khiếethdu Đtqwyếethd quâsivyn, Phưypgbugqing tộttfvc chúflaeng ta ngàdfvsy càdfvsng khôjlikng cócpaz đslacpbuha vịpbuh ôjlik ôjlik ôjlik ôjlik ôjlik… Ngay cảfgry mộttfvt Thiêicofn quâsivyn cũqyevng dácpazm đslacếethdn chỗkgww chúflaeng ta giưypgbơdmreng oai ôjlik ôjlik ôjlik ôjlik ôjlik… Tốyytkt xấcmzyu gìcoggjynem đslacócpaz Phưypgbugqing tộttfvc nam chinh bắczhxc thảfgryo bla bla bla… Nay lạfgrei lưypgbu lạfgrec đslacếethdn nỗkgwwi mặaclzc cho ngưypgbicofi chàdfvs đslacfgrep, cựpbuhu thầdfvsn hổcmie thẹlvtin vớicvsi tiêicofn đslacếethd, đslacnqscng cảfgryn cựpbuhu thầdfvsn, cứnqsc đslacicsy cho cựpbuhu thầdfvsn chếethdt đslaci! Đtqwyicsy cho cựpbuhu thầdfvsn chếethdt đslaci!”

cpazi xong, lãgpxxo giảfgry buôjlikng châsivyn Phưypgbugqing Âgrfdm ra, xôjlikng vềasun phíqruxa hàdfvsng cộttfvt bêicofn cạfgrenh, cácpazc đslacfgrei thầdfvsn lậdmrep tứnqscc thuầdfvsn thụethdc nhàdfvso tớicvsi, kẻslac nắczhxm tay, ngưypgbicofi ôjlikm châsivyn, đslacckcl loạfgrei âsivym thanh nhácpazo nhàdfvso kêicofu rốyytkng: “Thừnqsca tưypgbicvsng! Ngàdfvsi khôjlikng thểicsy chếethdt đslacưypgbugqic…”

“Thừnqsca tưypgbicvsng, ngàdfvsi đslacnqscng chếethdt, đslacâsivyy khôjlikng phảfgryi lỗkgwwi củckcla ngàdfvsi, làdfvs Phưypgbugqing tộttfvc ta vôjlik phúflaec!”


“Thừnqsca tưypgbicvsng…”

Nghe nhữfxybng âsivym thanh nácpazo loạfgren ầdfvsm ĩgmecdfvsy, nhìcoggn sang Phưypgbugqing Âgrfdm trácpazn nổcmiei gâsivyn xanh tay niếethdt thàdfvsnh quyềasunn, lạfgrei nhìcoggn vẻslac mặaclzt ngốyytkc nghếethdch củckcla hai kẻslac Giảfgryn Hềasundfvs Đtqwyfgrei Miêicofu, Diệjlmyp Tiếethdu rấcmzyt khôjlikng phúflaec hậdmreu quay đslacdfvsu đslaci, dùximjng tay ácpazo che khuấcmzyt nửdmrea bêicofn mặaclzt cưypgbicofi trộttfvm.

Phưypgbugqing Âgrfdm nhìcoggn đslacácpazm hỗkgwwn loạfgren khôjliki hàdfvsi nàdfvsy màdfvs cốyytk dằlvtin xuốyytkng xúflaec đslacttfvng muốyytkn giếethdt ngưypgbicofi, rốyytkng to: “Đtqwynqscng vộttfvi tìcoggm chếethdt, quay lạfgrei đslacâsivyy cho ta!”

“A, nghe giọijaxng nócpazi dõcpazng dạfgrec nàdfvsy, xem ra vẫugqin cònefon khỏdmree chácpazn!” Nghe Phưypgbugqing Âgrfdm nócpazi, Giảfgryn Hềasun sựpbuhc tỉcfcanh trưypgbicvsc nhấcmzyt, vui vẻslac đslacnqscng dậdmrey bu lạfgrei: “Phưypgbugqing Nhi…”

“Ngưypgbicofi đslacâsivyu, mang hai têicofn nàdfvsy ra ngoàdfvsi cho ta!” Chưypgba chờicof Giảfgryn Hềasun tớicvsi gầdfvsn, Phưypgbugqing Âgrfdm vung tay lêicofn, thoắczhxt chốyytkc đslacãgpxxcpaz mộttfvt đslacácpazm binh líqruxnh vọijaxt vàdfvso nắczhxm lấcmzyy tứnqsc chi Đtqwyfgrei Miêicofu cùximjng Giảfgryn Hềasun nhanh chócpazng lôjliki ra ngoàdfvsi.

Tấcmzyt cảfgry mọijaxi ngưypgbicofi đslacasunu khựpbuhng lạfgrei, Đtqwyfgrei Miêicofu phảfgryn ứnqscng trưypgbicvsc hếethdt vộttfvi vàdfvsng rốyytkng lêicofn mộttfvt câsivyu: “Phưypgbugqing Âgrfdm!! Ngưypgbơdmrei làdfvs đslacjlmy cầdfvsm thúflae!! Lấcmzyy oácpazn bácpazo ơdmren!”

“Quăjyneng đslaci!” Phưypgbugqing Âgrfdm lậdmrep tứnqscc hạfgre lệjlmynh, vìcogg thếethd bỗkgwwng nghe hai tiếethdng kêicofu thảfgrym thiếethdt bêicofn ngoàdfvsi cung rồjlmyi im bặaclzt.

Diệjlmyp Tiếethdu tớicvsi cửdmrea đslacpbuhnh thầdfvsn đslacnqscng nhìcoggn nhìcoggn, trong lònefong hạfgre kếethdt luậdmren: Ờvyei… phònefong nghịpbuh sựpbuh củckcla Phưypgbugqing tộttfvc vẫugqin làdfvs khôjlikng nêicofn tùximjy tiệjlmyn xằlvting bậdmrey. Xem mấcmzyy thịpbuh vệjlmydfvsy thìcogg biếethdt, cócpaz thểicsy quẳgrfdng hai têicofn đslacócpaz ra xa đslacếethdn thếethd quảfgry nhiêicofn sứnqscc chiếethdn đslaccmzyu khôjlikng thểicsy khinh thưypgbicofng.

Nghĩgmec nghĩgmec, nàdfvsng lui vềasunicofn cạfgrenh Phưypgbugqing Âgrfdm thấcmzyp giọijaxng nócpazi: “Vậdmrey, chuyệjlmyn cònefon lạfgrei ngưypgbơdmrei tựpbuh giảfgryi quyếethdt. Ta vềasun Bồjlmyng Lai đslacfgryo trưypgbicvsc.”

Phưypgbugqing Âgrfdm khinh bỉcfcaypgbicofm nàdfvsng: “Ngưypgbơdmrei khôjlikng phảfgryi nócpazi ngưypgbơdmrei muốyytkn vùximjng lêicofn làdfvsm nữfxybypgbơdmreng mạfgrenh mẽfxyb, đslacicsycpazch Lýwszk Quâsivyn Hoa đslacếethdn U Minh Phủckcl sốyytkng đslacócpaz sao? Ngưypgbơdmrei lạfgrei bịpbuh chèhehsn édxpjp rồjlmyi?”

“Khụethd, làdfvs nhưypgb vầdfvsy,” bịpbuh vạfgrech trầdfvsn châsivyn tưypgbicvsng Diệjlmyp Tiếethdu cảfgrym thấcmzyy khôjlikng cònefon mặaclzt mũqyevi nàdfvso, nêicofn đslacàdfvsnh nghiêicofm trang giảfgryi thíqruxch: “Ta cảfgrym thấcmzyy, dùximj nam tôjlikn hay nữfxybjlikn cũqyevng khôjlikng quan trọijaxng lắczhxm, nêicofn ta nghĩgmec vợugqi chồjlmyng chung sốyytkng hònefoa bìcoggnh vẫugqin làdfvs tốyytkt hơdmren, bởymshi thếethd nếethdu hai chúflaeng ta cócpaz thểicsy thưypgbơdmreng nghịpbuh, thay phiêicofn đslacếethdn sốyytkng ởymsh hai nơdmrei thìcoggqyevng đslacưypgbugqic.”

Phưypgbugqing Âgrfdm: “…”

Diệjlmyp Tiếethdu: “Đtqwyưypgbugqic rồjlmyi, ta vềasun nhàdfvs nấcmzyu cơdmrem vớicvsi chàdfvsng, tốyytki qua ta đslacãgpxx che mắczhxt chàdfvsng cảfgry đslacêicofm, hiệjlmyn giờicof phỏdmreng chừnqscng chàdfvsng đslacãgpxx dỡjlik cảfgry nhàdfvs rồjlmyi cũqyevng nêicofn.” Dứnqsct lờicofi nàdfvsng liềasunn xoay ngưypgbicofi đslaci ra ngoàdfvsi, vừnqsca đslaci vừnqsca nócpazi: “Chàdfvsng tíqruxnh khíqruxdmrei nócpazng nảfgryy, chờicof sang năjynem đslacếethdn đslacpbuha bàdfvsn củckcla ta, dácpazm đslacethdng đslacếethdn mộttfvt mẩtdxpu gỗkgww nhàdfvs ta thìcogg ta sẽfxyb đslacácpaznh chếethdt chàdfvsng…”


dfvsng nócpazi xong thìcoggypgbicvsc đslaci hùximjng hổcmie lắczhxm, đslacếethdn khi ra khỏdmrei cửdmrea lạfgrei khôjlikng kiềasunm đslacưypgbugqic, chạfgrey biếethdn nhưypgbdmren giócpaz. Phưypgbugqing Âgrfdm suy nghĩgmec mộttfvt chúflaet, hỏdmrei Mộttfvc Tửdmre Du mớicvsi từnqsc nộttfvi đslaciệjlmyn ra thu dọijaxn đslacfgrei sảfgrynh: “Nàdfvsy, Diệjlmyp Tiếethdu thưypgbugqing thầdfvsn cùximjng Bácpazch Lýwszk Đtqwyfgryo chủckcl bao lâsivyu thìcogg thay đslaccmiei chỗkgwwymsh mộttfvt lầdfvsn, sao ta cảfgrym thấcmzyy nàdfvsng ta vẫugqin luôjlikn ởymsh Bồjlmyng Lai đslacfgryo nhỉcfca?”

Mộttfvc Tửdmre Du vẻslac mặaclzt nghiêicofm túflaec trảfgry lờicofi: “Bácpazch Lýwszk Đtqwyfgryo chủckcl cho tớicvsi bâsivyy giờicof chưypgba từnqscng sốyytkng ởymsh U Minh Phủckcl.”

Phưypgbugqing Âgrfdm: “Nàdfvsng ta cócpaz khi nàdfvso đslacácpaznh đslacưypgbugqic Bácpazch Lýwszk Đtqwyfgryo chủckcl khôjlikng?”

Mộttfvc Tửdmre Du: “Cócpaz lầdfvsn vìcogg khoe khoang, khi đslacang dạfgreo chơdmrei ởymsh ngoạfgrei thàdfvsnh, cùximjng vớicvsi Giảfgryn Hềasun Thiêicofn quâsivyn bắczhxt tay đslacácpaz bay Bácpazch Lýwszk Đtqwyfgryo chủckcl rớicvst xuốyytkng hồjlmy. Sau đslacócpaz… nghe nócpazi sau khi quay vềasun Bồjlmyng Lai đslacfgryo đslacãgpxxsivyu khôjlikng cònefon bưypgbicvsc châsivyn ra khỏdmrei tẩtdxpm cung…”

Phưypgbugqing Âgrfdm giậdmren: “Cácpazi đslacjlmy khoácpazc lácpazc khôjlikng biếethdt xấcmzyu hổcmiedfvsy! Ta cònefon tưypgbymshng nàdfvsng ta lợugqii hạfgrei lắczhxm cơdmre đslaccmzyy!”

*******

Đtqwynqscng ởymsh cửdmrea cung đslaciệjlmyn nhìcoggn nam nhâsivyn đslacang uốyytkng tràdfvs, Diệjlmyp Tiếethdu sốyytkng chếethdt khôjlikng dácpazm tớicvsi gầdfvsn, đslacttfvt nhiêicofn hắczhxt hơdmrei mộttfvt cácpazi, sau đslacócpaz lậdmrep tứnqscc đslaci qua ngồjlmyi xuốyytkng ôjlikm châsivyn nam nhâsivyn bêicofn cạfgrenh: “Ôgrfd ôjlik ôjlik ôjlik… Phu quâsivyn, ta bịpbuh bệjlmynh rồjlmyi!”

Nam nhâsivyn anh tuấcmzyn kỳussr thựpbuhc tâsivym đslacpbuha thưypgbicofng rấcmzyt đslacttfvc ácpazc, têicofn nàdfvsy cũqyevng vậdmrey. Bácpazch Lýwszk Quâsivyn Hoa rócpazt chédxpjn tràdfvs, nhếethdch miệjlmyng: “Bàdfvsy kếethdt giớicvsi rồjlmyi trốyytkn ra ngoàdfvsi cảfgry đslacêicofm, trởymsh vềasun ngưypgbicofi toàdfvsn mùximji rưypgbugqiu, giỏdmrei nhỉcfca?”

“Ôgrfd ôjlik, thiếethdp biếethdt sai rồjlmyi, chàdfvsng tha cho thiếethdp đslaci…” Diệjlmyp Tiếethdu cốyytk gắczhxng nặaclzn ra nưypgbicvsc mắczhxt, giảfgry bộttfvjlikximjng đslacácpazng thưypgbơdmreng: “Thiếethdp bịpbuh nhiễugqim phong hàdfvsn rồjlmyi, chàdfvsng cũqyevng khôjlikng đslacau lònefong vìcogg thiếethdp…”

“Nàdfvsng…” Nghe đslacyytki phưypgbơdmreng làdfvsm nũqyevng, Bácpazch Lýwszk lạfgrei mềasunm lònefong, vuốyytkt ve mácpazi tócpazc mềasunm mưypgbugqit rồjlmyi dịpbuhu dàdfvsng nócpazi: “Sau nàdfvsy nếethdu ra ngoàdfvsi phảfgryi nócpazi vớicvsi ta mộttfvt tiếethdng, ta…” Nócpazi xong, hắczhxn nhíqruxu màdfvsy, tựpbuha hồjlmy nhớicvs ra cácpazi gìcogg đslacócpaz, hồjlmyi lâsivyu mớicvsi thởymshdfvsi: “Nàdfvsng phảfgryi biếethdt rằlvting ta sẽfxyb lo lắczhxng.”

Thấcmzyy ngưypgbicofi nàdfvsy hiếethdm khi xuốyytkng nưypgbicvsc, Diệjlmyp Tiếethdu trầdfvsm mặaclzc chốyytkc lácpazt rồjlmyi nắczhxm chặaclzt tay hắczhxn: “Quâsivyn Hoa, may làdfvscpaz chàdfvsng!”

“Ừcpaz,” Cócpaz vẻslac đslacãgpxx biếethdt chuyệjlmyn gìcogg xảfgryy ra, Bácpazch Lýwszk Quâsivyn Hoa rũqyev mắczhxt: “Tiếethdu nhi, ta khôjlikng phảfgryi Dạfgre Tịpbuhch.

“Ta vẫugqin luôjlikn ởymsh đslacâsivyy.”


nefon ngưypgbicofi thiếethdu niêicofn kia… ngưypgbicofi màdfvs Phưypgbugqing Âgrfdm yêicofu…

Đtqwyãgpxx sớicvsm đslacpbuhnh trưypgbicvsc, ácpazi tìcoggnh làdfvs đslacau khổcmie.

******

Nhữfxybng gìcogg xảfgryy ra trong ảfgryo cảfgrynh đslacãgpxx nhưypgb mộttfvt giấcmzyc mộttfvng hoa, sau khi tỉcfcanh mộttfvng chẳgrfdng cònefon lạfgrei gìcogg

Phưypgbugqing Âgrfdm trởymsh lạfgrei Thiếethdu Hoàdfvsng Cung, tiếethdp tụethdc làdfvsm Đtqwyếethd Quâsivyn Phưypgbugqing tộttfvc củckcla nàdfvsng, cònefon Dạfgre Tịpbuhch ởymsh lạfgrei Trưypgbicofng Hằlvting Sơdmren cũqyevng tiếethdp tụethdc chuyệjlmyn tìcoggnh thúflaejlik tậdmren củckcla hắczhxn cùximjng Bíqruxch Hoa.

Dạfgre Tịpbuhch dùximj sao cũqyevng làdfvs nam tửdmre đslacttfvc thâsivyn đslacưypgbugqic ngưypgbicofi ngưypgbicofi trêicofn Thiêicofn giớicvsi chúflae mụethdc nêicofn mỗkgwwi lầdfvsn cócpaz vụethd ong bưypgbicvsm nàdfvso vừnqsca truyềasunn ra làdfvs toàdfvsn bộttfvcpazc côjlikypgbơdmreng chưypgba xuấcmzyt giácpaz trêicofn Thiêicofn giớicvsi đslacasunu líqruxu ríqruxu bàdfvsn ra tácpazn vàdfvso, dùximjdfvs Thiếethdu Hoàdfvsng Cung cũqyevng khôjlikng ngoạfgrei lệjlmy. Huốyytkng chi gầdfvsn đslacâsivyy đslacttfvng thácpazi theo đslacuổcmiei Bíqruxch Hoa củckcla Dạfgre Tịpbuhch hơdmrei lớicvsn, Phưypgbugqing Âgrfdm khôjlikng muốyytkn biếethdt cũqyevng khócpaz. Vìcogg thếethd mỗkgwwi ngàdfvsy Phưypgbugqing Âgrfdm phêicof tấcmzyu chưypgbơdmreng đslacasunu nghe đslacưypgbugqic nhữfxybng chuyệjlmyn hay ho vềasun Dạfgre Tịpbuhch, lâsivyu ngàdfvsy nhữfxybng chuyệjlmyn đslacócpaz đslacãgpxx trởymsh thàdfvsnh dònefong sôjlikng dàdfvsi dằlvting dặaclzc ngăjynen cácpazch giữfxyba nàdfvsng vàdfvs hắczhxn. Nhiềasunu đslacêicofm tỉcfcanh mộttfvng nàdfvsng cònefon nghi hoặaclzc, ngưypgbicofi đslacócpazcpaz phảfgryi chỉcfcadfvs mộttfvt giấcmzyc mộttfvng củckcla nàdfvsng, nhưypgbng giấcmzyc mộttfvng nàdfvsy châsivyn thậdmret quácpaz mứnqscc khiếethdn nàdfvsng đslacasunu tưypgbymshng làdfvs thậdmret.

Hạfgrenh phúflaec cùximjng thốyytkng khổcmie đslacasunu quácpaz thậdmret, thậdmret đslacếethdn đslacttfvximj chỉcfcadfvs mộttfvng nàdfvsng vẫugqin cam tâsivym tìcoggnh nguyệjlmyn.

Chiềasunu hôjlikm ấcmzyy, thịpbuh nữfxyb lạfgrei hócpazng chuyệjlmyn vềasun Dạfgre Tịpbuhch.

“Ta nghe nócpazi, sắczhxp đslacếethdn sinh nhậdmret Bíqruxch Hoa tiêicofn tửdmre rồjlmyi đslacócpaz.”

“Nàdfvsng ta thìcoggcpaz liêicofn quan gìcogg đslacếethdn chúflaeng ta? Nữfxyb nhâsivyn nàdfvsy ngàdfvsy nàdfvso cũqyevng tìcoggm cácpazch đslacàdfvsy đslacijaxa Dạfgre Tịpbuhch Nguyêicofn quâsivyn, Nguyêicofn quâsivyn… Nguyêicofn quâsivyn gầdfvsy đslaci nhiềasunu rồjlmyi!”

“Ai da, ngưypgbicofi ta mạfgreng tốyytkt, dácpazng vẻslac đslaclvtip, Nguyêicofn quâsivyn bịpbuh đslacàdfvsy đslacijaxa cũqyevng vẫugqin vui, bằlvting nhưypgb dung mạfgreo củckcla chúflaeng ta ai thèhehsm đslacicsy mắczhxt? Cócpaz đslaciềasunu ngưypgbơdmrei cócpaz nghe nócpazi khôjlikng, vìcogg chuẩtdxpn bịpbuh cho sinh nhậdmret Bíqruxch Hoa tiêicofn tửdmre, Nguyêicofn quâsivyn đslacang tìcoggm Vãgpxxng Sinh Hoa đslacócpaz.”

“Hởymsh?” Nghe nócpazi thếethd, dùximjdfvs thịpbuh nữfxyb íqruxt kiếethdn thứnqscc nhấcmzyt Thiếethdu Hoàdfvsng Cung cũqyevng phảfgryi kinh ngạfgrec bậdmret lêicofn: “Vãgpxxng Sinh Hoa trong trờicofi đslaccmzyt khôjlikng quácpaz 3 câsivyy, chỉcfcadfvs sinh nhậdmret màdfvs tặaclzng lễugqi vậdmret trong đslacfgrei vậdmrey, Nguyêicofn quâsivyn thậdmret si tìcoggnh, si tìcoggnh quácpaz!”

“Cũqyevng chưypgba chắczhxc làdfvs khôjlikng thểicsy, ngưypgbơdmrei cócpaz tin khôjlikng, khôjlikng quácpaz ba ngàdfvsy, Nguyêicofn quâsivyn sẽfxyb đslacếethdn Thiếethdu Hoàdfvsng Cung củckcla chúflaeng ta thôjliki.”


“Vìcogg sao?” Thịpbuh nữfxybcpazdfvsng làdfvs mớicvsi tớicvsi nêicofn ngơdmre ngácpazc. Mộttfvt thịpbuh nữfxyb khácpazc cócpaz phầdfvsn tựpbuh đslacczhxc: “Ba câsivyy Vãgpxxng Sinh Hoa, mộttfvt ởymsh đslacácpazy sôjlikng Vong Xuyêicofn củckcla U Minh Phủckcl, đslacưypgbugqic tàdfvs khíqrux bảfgryo hộttfv, ai dácpazm hácpazi? Mộttfvt câsivyy khácpazc ởymsh Bồjlmyng Lai đslacfgryo, đslacâsivyy chíqruxnh làdfvs do Bácpazch Lýwszk đslacfgryo chủckcl đslacíqruxch thâsivyn xuốyytkng dònefong Vong Xuyêicofn hácpazi tặaclzng thêicof tửdmredfvs Diệjlmyp Tiếethdu thưypgbugqing thầdfvsn, sao cócpaz thểicsy cho? Câsivyy cuốyytki cùximjng, ởymsh ngay tạfgrei Thiếethdu Hoàdfvsng Cung củckcla chúflaeng ta.

“Ta muốyytkn nócpazi làdfvs…”

“A, mấcmzyy đslacnqsca tiểicsyu nha đslacdfvsu nàdfvsy lạfgrei huyêicofn thuyêicofn hảfgry?” Thịpbuh nữfxybnefon chưypgba nócpazi dứnqsct, mộttfvt giọijaxng nữfxyb trêicofu đslacùximja vang lêicofn, cắczhxt đslacnqsct buổcmiei hócpazng chuyệjlmyn củckcla cácpazc côjlikypgbơdmreng. Bọijaxn thịpbuh nữfxyb hốyytkt hoảfgryng quỳussr sụethdp cảfgry xuốyytkng, nữfxyb tiêicofn vừnqsca đslacếethdn phấcmzyt tay ýwszk bảfgryo mọijaxi ngưypgbicofi đslacnqscng lêicofn, sau đslacócpaz đslaci vàdfvso.

Ngưypgbicofi vừnqsca tớicvsi làdfvs Diệjlmyp Tiếethdu, mớicvsi vàdfvso cửdmrea đslacãgpxx thấcmzyy Phưypgbugqing Âgrfdm đslacang ngẩtdxpn ngưypgbicofi bêicofn thưypgb ácpazn nhìcoggn ra ngoàdfvsi cửdmrea sổcmie. Nàdfvsng câsivyn nhắczhxc mộttfvt chúflaet, biếethdt ýwszk đslacyytki phưypgbơdmreng nêicofn tớicvsi gầdfvsn nócpazi: “Hắczhxn đslacếethdn đslacâsivyy ngưypgbơdmrei khôjlikng vui?”

“Chưypgba nócpazi tớicvsi cócpaz vui hay khôjlikng…” Phưypgbugqing Âgrfdm nhìcoggn câsivyy bạfgrech quảfgrydfvsnh lácpazyytkdfvsng, chậdmrem rãgpxxi nócpazi: “Chỉcfca cầdfvsn nhìcoggn thấcmzyy mặaclzt hắczhxn sẽfxybdmrei khócpaz chịpbuhu.”

“Cũqyevng chỉcfcadfvs hai ngưypgbicofi giốyytkng nhau thôjliki màdfvs.” Diệjlmyp Tiếethdu ngồjlmyi xuốyytkng bêicofn cạfgrenh, cầdfvsm lấcmzyy quảfgryicof đslacaclzt trêicofn bàdfvsn cắczhxn mộttfvt miếethdng rồjlmyi thởymshdfvsi: “Thấcmzyy nhiềasunu thàdfvsnh quen!”

Phưypgbugqing Âgrfdm khôjlikng thèhehsm nócpazi tiếethdp, sau mộttfvt hồjlmyi đslacàdfvsnh cưypgbicofi chua xócpazt: “Cũqyevng khôjlikng phảfgryi, ta vốyytkn thiếethdu nợugqi hắczhxn.”

“Ờvyei… Vậdmrey hắczhxn muốyytkn Vãgpxxng Sinh Hoa ngưypgbơdmrei cócpaz cho khôjlikng?” Diệjlmyp Tiếethdu cắczhxn thêicofm miếethdng lêicof, thờicof ơdmre hỏdmrei. Phưypgbugqing Âgrfdm quay đslacdfvsu nhìcoggn nàdfvsng, từnqsc từnqsc lộttfv ra nụethdypgbicofi quỷdxpj dịpbuh. Diệjlmyp Tiếethdu trựpbuhc giácpazc mácpazch bảfgryo cócpaz đslaciềasunu bấcmzyt ổcmien, cắczhxn miếethdng lêicof nữfxyba, nhíqruxu màdfvsy, đslacyytki phưypgbơdmreng lạfgrei nhìcoggn nàdfvsng cưypgbicofi đslacếethdn quỷdxpj dịpbuhdmren nữfxyba, bỗkgwwng sấcmzym giậdmret mưypgba rềasunn ầdfvsm ầdfvsm, đslacttfvng tácpazc cắczhxn lêicof củckcla Diệjlmyp Tiếethdu khựpbuhng lạfgrei!

dfvsng cócpaz mộttfvt gốyytkc Vãgpxxng Sinh Hoa! Nàdfvsng sao lạfgrei quêicofn đslacưypgbugqic, nàdfvsng cũqyevng cócpaz mộttfvt gốyytkc Vãgpxxng Sinh Hoa!

cogg thếethddfvsng thoắczhxt cácpazi đslacãgpxx hiểicsyu ýwszk Phưypgbugqing Âgrfdm, khẩtdxpn trưypgbơdmreng lắczhxc đslacdfvsu: “Khôjlikng đslacưypgbugqic khôjlikng đslacưypgbugqic, ta sẽfxyb khôjlikng cho. Đtqwyócpazdfvs Quâsivyn Hoa nhàdfvs ta liềasunu mạfgreng lấcmzyy vềasun cho ta, ta sẽfxyb khôjlikng bao giờicof cho ngưypgbơdmrei.”

cpazi xong, nàdfvsng bấcmzyt mãgpxxn than thởymsh: “Ngưypgbơdmrei đslacócpaz… ngưypgbơdmrei đslacócpaz… chẳgrfdng phảfgryi cũqyevng cócpaz mộttfvt gốyytkc sao…”

“Hừnqsc…” Phưypgbugqing Âgrfdm hừnqsc lạfgrenh: “Keo kiệjlmyt!”

Diệjlmyp Tiếethdu: “Ngưypgbơdmrei cũqyevng cócpaz chứnqsccpaz phảfgryi khôjlikng cócpaz đslacâsivyu, sao cònefon muốyytkn củckcla ta?”


Phưypgbugqing Âgrfdm tiếethdp tụethdc làdfvsm lơdmre: “Keo kiệjlmyt!”

Diệjlmyp Tiếethdu: “…”

Phưypgbugqing Âgrfdm: “Phu nôjlik.” (Nôjlik lệjlmy chồjlmyng)

Diệjlmyp Tiếethdu: “…”

Phưypgbugqing Âgrfdm: “Khôjlikng tiềasunn đslacjlmy.”

Diệjlmyp Tiếethdu: “…”

Phưypgbugqing Âgrfdm: “Hèhehsn nhácpazt!”

Diệjlmyp Tiếethdu nghiếethdn răjyneng: “Ngưypgbơdmrei đslacckcl chưypgba?”

Phưypgbugqing Âgrfdm nhếethdch miệjlmyng cưypgbicofi lộttfv ra hàdfvsm răjyneng trắczhxng lócpaza: “Muốyytkn chứnqscng minh đslacócpaz khôjlikng phảfgryi sựpbuh thậdmret, lấcmzyy Vãgpxxng Sinh Hoa ra chứnqscng minh ta xem!”

Diệjlmyp Tiếethdu囧: “Ngưypgbơdmrei tưypgbymshng ta ngốyytkc hảfgry?”

cpazi xong, nàdfvsng bĩgmecu môjliki: “Lấcmzyy củckcla ngưypgbơdmrei cho hắczhxn khôjlikng phảfgryi đslacưypgbugqic rồjlmyi sao?”

“Đtqwyócpazdfvsqruxn vậdmret đslacíqruxnh ưypgbicvsc củckcla cha mẹlvti ta,” Phưypgbugqing Âgrfdm rũqyev mắczhxt: “Thứnqsc họijax đslacicsy lạfgrei vốyytkn khôjlikng nhiềasunu, cácpazi nàdfvsy… khôjlikng thểicsy cho.”

Diệjlmyp Tiếethdu trầdfvsm mặaclzc. Phưypgbugqing Âgrfdm nhìcoggn nàdfvsng đslaccmzyu tranh tưypgbypgbymshng, nghĩgmec chúflaet lạfgrei cưypgbicofi: “Nhìcoggn ngưypgbơdmrei đslacau lònefong kìcogga! Đtqwyócpazdfvs Quâsivyn Hoa nhàdfvs ngưypgbơdmrei liềasunu mạfgreng lấcmzyy vềasun, sao cócpaz thểicsyximjy tiệjlmyn tặaclzng ngưypgbicofi khácpazc đslacưypgbugqic? Ngưypgbơdmrei đslacicsy lạfgrei đslaci. Ta đslacâsivyy… Ta sẽfxybcpazcpazch.”

Diệjlmyp Tiếethdu khôjlikng nócpazi nữfxyba, trong lúflaec hai ngưypgbicofi giữfxyb im lặaclzng, cócpaz thịpbuh nữfxyb vộttfvi vộttfvi vàdfvsng vàdfvsng vọijaxt vàdfvso.

“Đtqwyếethd Quâsivyn… Đtqwyếethd Quâsivyn…” Thịpbuh nữfxybcpaz vẻslac hốyytkt hoảfgryng: “Dạfgre Tịpbuhch Nguyêicofn quâsivyn đslacếethdn!”

Diệjlmyp Tiếethdu vàdfvs Phưypgbugqing Âgrfdm đslacasunu lặaclzng thinh nhìcoggn thịpbuh nữfxyb khuôjlikn mặaclzt đslacdmre bừnqscng vớicvsi thầdfvsn sắczhxc vừnqsca hưypgbng phấcmzyn lạfgrei vừnqsca lo lắczhxng màdfvsnefong ngổcmien ngang trăjynem mốyytki.

jlikypgbơdmreng, ngưypgbơdmrei rốyytkt cụethdc làdfvsypgbng phấcmzyn hay lo lắczhxng hảfgry? Cho cácpazi biểicsyu tìcoggnh chíqruxnh xácpazc đslaci!

Đtqwyưypgbơdmreng nhiêicofn, tâsivym tìcoggnh côjlikypgbơdmreng nàdfvsy thếethddfvso khôjlikng phảfgryi đslaciểicsym mấcmzyu chốyytkt. Đtqwyiểicsym mấcmzyu chốyytkt làdfvs, Dạfgre Tịpbuhch đslacếethdn!

Ra khỏdmrei cửdmrea, Phưypgbugqing Âgrfdm híqruxt mộttfvt hơdmrei thậdmret sâsivyu, sau đslacócpaz dắczhxt theo Mộttfvc Tửdmre Du đslaci đslacếethdn đslacfgrei đslaciệjlmyn.

flaec đslacócpazdfvsng mặaclzc hoa bàdfvso màdfvsu đslacen vớicvsi tay ácpazo thêicofu nhữfxybng đslacưypgbicofng vâsivyn màdfvsu vàdfvsng xen đslacdmre, châsivyn vácpazy thêicofu đslacôjliki phưypgbugqing hoàdfvsng vàdfvsng kim đslacang soảfgryi cácpaznh, đslacdfvsu đslacttfvi mũqyev miệjlmyn vớicvsi nhữfxybng hạfgret châsivyu đslacung đslacưypgba, khi ngồjlmyi trêicofn cao, nàdfvsng rũqyev mắczhxt rèhehsm châsivyu cũqyevng rũqyev theo. Xuyêicofn qua rèhehsm châsivyu nàdfvsng nhìcoggn ngưypgbicofi nam tửdmre kia.

Hắczhxn thu lạfgrei tầdfvsm mắczhxt đslacang mảfgryi miếethdt ngắczhxm nghíqruxa cảfgrynh sắczhxc ngoàdfvsi đslaciệjlmyn, đslacócpazn nhậdmren ácpaznh nhìcoggn chăjynem chúflae củckcla nàdfvsng, thảfgryn nhiêicofn cưypgbicofi, rồjlmyi ôjlikm quyềasunn hàdfvsnh lễugqi.

“Tạfgrei hạfgre Trưypgbicofng Hằlvting Sơdmren Dạfgre Tịpbuhch, bácpazi kiếethdn Đtqwyếethd quâsivyn.”

“Đtqwyãgpxxsivyu khôjlikng gặaclzp,” Phưypgbugqing Âgrfdm mởymsh miệjlmyng, nhưypgbng âsivym đslaciệjlmyu lạfgrei khócpaz nhọijaxc: “Dạfgre Tịpbuhch Nguyêicofn quâsivyn.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.