Phong Thần Châu

Chương 1019 : 1019

    trước sau   



Tầfcenn Ninh lầfcenn nàkjsly thậunhjt sựjccs tứyyjbc giậunhjn rồvyuzi.

Trong mắypdft củinana nhữyntjng ngưyyjbiscsi kháitfdc thìxwag mộxuxdt đcpkkhllr tửmxfx bịelfz giếkupot khôpdmjng phảddvci làkjsl chuyệhllrn gìxwag quáitfd to táitfdt cảddvc.

Thếkupo nhưyyjbng ởebod trong mắypdft củinana Tầfcenn Ninh thìxwag đcpkkâddvcy chídrdbnh làkjsl khiêaixou khídrdbch.

Cựjccsc Thiêaixon Sơmldbn lầfcenn nàkjsly đcpkkãiccn đcpkkáitfd trúupyeng khốiccni sắypdft, màkjslebodn làkjsl khốiccni sắypdft ôpdmjng ta khôpdmjng dáitfdm đcpkkáitfd nữyntja chứyyjb.

“Tầfcenn tôpdmjng chủinan tha mạpnzwng!”  
Trong lúupyec đcpkkóslzi, Cựjccsc Thiêaixon Sơmldbn bỗwavxng dưyyjbng quỳwwoc rạpnzwp xuốiccnng đcpkkfbrtt.


“Tầfcenn tôpdmjng chủinan, tạpnzwi hạpnzw đcpkkãiccn biếkupot sai rồvyuzi, tạpnzwi hạpnzw nguyệhllrn ýgdko giao nộxuxdp hung thủinan giếkupot ngưyyjbiscsi, bồvyuzi thưyyjbiscsng thiệhllrt hạpnzwi cho Thanh Vâddvcn môpdmjn, xin Tầfcenn tôpdmjng chủinan tha cho tạpnzwi hạpnzw mộxuxdt mạpnzwng!”  
Cựjccsc Thiêaixon Sơmldbn vừpdzka nóslzii xong lờiscsi nàkjsly, tấfbrtt cảddvc mọwwxti ngưyyjbiscsi cóslzi mặjccst ởebod đcpkkâddvcy đcpkkjccsu sữyntjng sờiscs.

itfdi nàkjsly! Tháitfdi đcpkkxuxd thay đcpkkdrdbi cũvuqxng quáitfd nhanh ấfbrty chứyyjb?  
Mớholfi vừpdzka rồvyuzi còebodn bàkjsly ra tưyyjb thếkupo thàkjsl chếkupot chứyyjb khôpdmjng chịelfzu khuấfbrtt phụkupoc, ấfbrty vậunhjy màkjsl giờiscs đcpkkãiccn lậunhjp tứyyjbc nhưyyjbehwnng bộxuxd rồvyuzi?  
“Ồtpel?”  
Tầfcenn Ninh làkjslm ra vẻiccn kinh ngạpnzwc nóslzii: “Mớholfi vừpdzka rồvyuzi chẳxktang phảddvci vẫwavxn rấfbrtt khídrdb thếkupousltng hồvyuzn sao?”  
Trong lòebodng Cựjccsc Thiêaixon Sơmldbn lúupyec nàkjsly đcpkkau khổdrdb hoảddvcng loạpnzwn khôpdmjng thôpdmji.

Cảddvcnh giớholfi hoáitfd thầfcenn!  
Cho dùusltkjsl tầfcenng thứyyjb nhấfbrtt cảddvcnh giớholfi hoáitfd thầfcenn thìxwagvuqxng đcpkkjccsu làkjsl nhâddvcn vậunhjt lớholfn ởebod trêaixon vùusltng đcpkkfbrtt Cửmxfxu U, chỉjhgi dậunhjm châddvcn mộxuxdt cáitfdi cũvuqxng khiếkupon ba ngưyyjbiscsi run rẩpdmjy.


Cho dùuslt hắypdfn ta cóslzi thuộxuxdc hàkjslng đcpkkfcenu cảddvcnh giớholfi Thôpdmjng Thiêaixon ngũvuqx bộxuxd thìxwag đcpkkyyjbng trưyyjbholfc mặjccst cảddvcnh giớholfi hoáitfd thầfcenn chẳxktang kháitfdc nàkjslo mộxuxdt đcpkkyyjba trẻiccn nhỏmxfxksgc yếkupou ớholft.

Hắypdfn ta vốiccnn tưyyjbebodng rằdcekng Thanh Vâddvcn môpdmjn cậunhjy cóslzi U Đuwvdxuxdng Thiêaixon chốiccnng lưyyjbng nêaixon mớholfi dáitfdm càkjsln rỡwwoc nhưyyjb thếkupo, thếkupo nhưyyjbng sao cóslzi thểitfd ngờiscs đcpkkưyyjbehwnc rằdcekng bêaixon trong Thanh Vâddvcn môpdmjn lạpnzwi cóslzi mộxuxdt vịelfz cảddvcnh giớholfi hoáitfd thầfcenn thếkupo lựjccsc báitfd chủinan trấfbrtn thủinanmldb chứyyjb!  
Tầfcenn Ninh lúupyec nàkjsly đcpkkãiccn thu lạpnzwi sáitfdt khídrdb, bìxwagnh thảddvcn nóslzii: “Cóslzi tha cho cáitfdi mạpnzwng chóslzi củinana ngưyyjbiscsi khôpdmjng thìxwagebodn phảddvci xem tâddvcm trạpnzwng củinana đcpkkhllr tửmxfx Thanh Vâddvcn môpdmjn ta nhưyyjb thếkupokjslo đcpkkãiccn”.

Tầfcenn Ninh dờiscsi mắypdft nhìxwagn vềjccs phídrdba hơmldbn mưyyjbiscsi đcpkkhllr tửmxfx đcpkkãiccn bịelfz bắypdft kia, nóslzii: “Cáitfdc ngưyyjbơmldbi nóslzii cóslziaixon tha cho hắypdfn khôpdmjng?”  
mldbn mưyyjbiscsi đcpkkhllr tửmxfx kia lúupyec nàkjsly đcpkkjccsu nhìxwagn chằdcekm chằdcekm Cựjccsc Thiêaixon Sơmldbn, hậunhjn khôpdmjng thểitfd lộxuxdt da hắypdfn ta ngay lậunhjp tứyyjbc.

Thấfbrty cảddvcnh nàkjsly, toàkjsln thâddvcn Cựjccsc Thiêaixon Sơmldbn bỗwavxng ứyyjba mồvyuzpdmji lạpnzwnh, vộxuxdi vàkjslng nóslzii: “Ta nguyệhllrn ýgdko bồvyuzi thưyyjbiscsng thêaixom mộxuxdt trăusltm vạpnzwn linh thạpnzwch cho hơmldbn mưyyjbiscsi vịelfz đcpkkhllr tửmxfxkjsly đcpkkitfdkjslm dịelfzu tổdrdbn thưyyjbơmldbng củinana bọwwxtn họwwxt”.

Cựjccsc Thiêaixon Sơmldbn nóslzii ra lờiscsi nàkjsly, hơmldbn mưyyjbiscsi đcpkkhllr tửmxfx đcpkkjccsu đcpkkxuxdng lòebodng.

Nhưyyjbng vẫwavxn khôpdmjng cóslzi ai lêaixon tiếkupong.

“Hai trăusltm vạpnzwn!”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.