Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 982 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 28

    trước sau   
Editor: May

Vừxyffa rồfulii Trìlzbonh Thanh Thôraojng còiotpn khẩiotpn trưxyffơngpqng luốdhgxng cuốdhgxng, giờraoj đjpdkávqbny lòiotpng trởecbrcujwn hơngpqi thấgdpbp thỏvqbnm bấgdpbt an lêcujwn.

Tạxscki sao anh khôraojng nóvzphi chuyệrolwn? Làgdpb khôraojng cao hứafkbng ưxyff?

Trìlzbonh Thanh Thôraojng lặfussng lẽlzboqzbfng míbjhd mắxxort, len légihkn nhìlzbon Tầjpdkn Dĩziay Nam mộcsymt cávqbni, quảyxtq nhiêcujwn nhìlzbon thấgdpby mấgdpbt mávqbnc nhàgdpbn nhạxsckt trêcujwn mặfusst ngưxyffraoji đjpdkàgdpbn ôraojng.

Anh nhậziayn biếasbkt đjpdkưxyffafkbc côraoj đjpdkang nhìlzbon anh, miễcrznn cưxyffmugyng kégihko ra mộcsymt nụpvqzxyffraoji vớvaxmi anh: “Khôraojng biếasbkt? Làgdpb khôraojng thíbjhdch đjpdki?”

Ngữyztv khíbjhd anh rấgdpbt nhạxsckt, nhưxyffng lạxscki mang theo bi thưxyffơngpqng nồfuling đjpdkziaym.




qzbfm củodsba Trìlzbonh Thanh Thôraojng, giốdhgxng nhưxyffgdpb bịedob vậziayt gìlzbo đjpdkóvzph hung hăbkbgng bắxxort lấgdpby, tóvzphm đjpdkau thàgdpbnh mộcsymt đjpdkgdpbn, côraoj nghĩziayvabeng khôraojng nghĩziay tớvaxmi liềltkpn lắxxorc đjpdkjpdku, buộcsymt miệrolwng mởecbr miệrolwng nóvzphi ra: “Khôraojng, khôraojng phảyxtqi...”

Trìlzbonh Thanh Thôraojng ývabe thứafkbc đjpdkưxyffafkbc chíbjhdnh mìlzbonh nóvzphi cávqbni gìlzbo, mặfusst đjpdkcsymt nhiêcujwn giốdhgxng nhưxyffgdpb bịedob lửxhsaa thiêcujwu, vôraojfcxlng nóvzphng bỏvqbnng.

Tầjpdkn Dĩziay Nam ngưxyffafkbc lạxscki giốdhgxng nhưxyffgdpb đjpdkafkba bégihk nhậziayn đjpdkưxyffafkbc móvzphn đjpdkfuli chơngpqi, đjpdkfussc biệrolwt vui mừxyffng ôraojm côraoj, cưxyffraoji ra tiếasbkng, thậziaym chíbjhdiotpn cọgbkevqbnt đjpdkjpdku ởecbr chỗcqqpraoj.

Trìlzbonh Thanh Thôraojng xấgdpbu hổbjhd, bịedob cửxhsa chỉwfhl nhưxyff vậziayy củodsba anh, chọgbkec cho míbjhdm môraoji cưxyffraoji ra tiếasbkng, đjpdkávqbny lòiotpng cũvabeng trởecbrcujwn vôraojfcxlng vui mừxyffng theo.

Anh thíbjhdch côraoj đjpdkúafkbng khôraojng? Cho nêcujwn mớvaxmi sẽlzbo khôraojng cầjpdkm lòiotpng nổbjhdi chạxsckm vàgdpbo côraoj, cho nêcujwn mớvaxmi sẽlzbo đjpdkdhgxi tốdhgxt vớvaxmi côraoj nhưxyff vậziayy, cho nêcujwn mớvaxmi sẽlzbo hỏvqbni côraojvzph thíbjhdch anh hay khôraojng, cho nêcujwn sau khi nghe đjpdkưxyffafkbc côraojvzphi khôraojng biếasbkt mớvaxmi khổbjhd sởecbr suy sụpvqzp nhưxyff vậziayy...

gdpbraoj, ởecbr trong tiếasbkp xúafkbc nưxyffvaxmc chảyxtqy thàgdpbnh dòiotpng vớvaxmi anh, cũvabeng yêcujwu thíbjhdch anh đjpdki?

Nếasbku khôraojng, vàgdpbo lúafkbc anh chạxsckm vàgdpbo côraoj, côraoj chẳhlmbng nhữyztvng khôraojng cóvzph cựedob tuyệrolwt anh, ngưxyffafkbc lạxscki còiotpn lúafkbn xuốdhgxng thậziayt sâqzbfu vàgdpbo trong đjpdkóvzph.

Nếasbku khôraojng, côraoj sẽlzbo khôraojng luôraojn khôraojng cầjpdkm lòiotpng nổbjhdi dùfcxlng anh so sávqbnnh vớvaxmi đjpdkxscki BOSS, sau đjpdkóvzph sẽlzbo cảyxtqm thấgdpby anh còiotpn tốdhgxt hơngpqn đjpdkxscki BOSS.

Nếasbku khôraojng, côraoj sẽlzbo khôraojng rấgdpbt nhiềltkpu lầjpdkn, mấgdpbt mávqbnc vìlzbo anh, cao hứafkbng vìlzbo anh, còiotpn muốdhgxn trôraoji qua mộcsymt đjpdkraoji tốdhgxt đjpdkodusp đjpdkơngpqn giảyxtqn nhưxyff vậziayy vớvaxmi anh.

“Vậziayy còiotpn anh?” Trìlzbonh Thanh Thôraojng thu hồfulii nụpvqzxyffraoji, ngẩiotpng đjpdkjpdku, mắxxort đjpdken sávqbnng nhìlzbon chằxhsam chằxhsam Tầjpdkn Dĩziay Nam, hỏvqbni: “Anh thíbjhdch em sao?”

Khóvzphe môraoji Tầjpdkn Dĩziay Nam nâqzbfng lêcujwn mộcsymt nụpvqzxyffraoji nhạxsckt, anh cúafkbi đjpdkjpdku, dávqbnn lêcujwn môraoji côraoj: “Em đjpdkvqbnn đjpdki?”

raoj hấgdpbp củodsba Trìlzbonh Thanh Thôraojng dừxyffng lạxscki, đjpdkvqbn mặfusst rủodsb tầjpdkm mắxxort xuốdhgxng.

Đqluzjpdku lưxyffmugyi củodsba Tầjpdkn Dĩziay Nam nhẹodus nhàgdpbng thăbkbgm dòiotpgdpbo môraoji côraoj, ngữyztv khíbjhdgdpbm hồfulivzphi: “Thíbjhdch... Rấgdpbt thíbjhdch... Cho nêcujwn, em bằxhsang lòiotpng ởecbrfcxlng mộcsymt chỗcqqp vớvaxmi anh, trôraoji qua cảyxtq đjpdkraoji khôraojng?”




Trìlzbonh Thanh Thôraojng nhẹodus nhàgdpbng “ừxyff” mộcsymt tiếasbkng, sau mộcsymt lávqbnt, lạxscki nóvzphi: “Bằxhsang lòiotpng.”

Tầjpdkn Dĩziay Nam cạxscky mởecbrraoji côraoj, quấgdpbn quanh đjpdkjpdku lưxyffmugyi củodsba côraoj, mộcsymt cávqbni tay khávqbnc, lạxscki sờraoj tớvaxmi mộcsymt bêcujwn, Trìlzbonh Thanh Thôraojng nghe đjpdkưxyffafkbc mộcsymt tiếasbkng vang răbkbgng rắxxorc, tiếasbkp đjpdkóvzph Tầjpdkn Dĩziay Nam liềltkpn buôraojng môraoji côraoj ra, mộcsymt cávqbni nhẫromdn kim cưxyffơngpqng xinh đjpdkodusp vàgdpb tinh xảyxtqo, hiệrolwn ra ởecbr trưxyffvaxmc mặfusst côraoj: “Lấgdpby nhẫromdn kim cưxyffơngpqng trêcujwn tay anh xuốdhgxng, đjpdkbjhdi thàgdpbnh cávqbni nàgdpby đjpdki.”

Trìlzbonh Thanh Thôraojng sữyztvng sờraoj.

Tầjpdkn Dĩziay Nam kégihko tay côraoj, lấgdpby nhẫromdn hếasbkt hạxsckn đjpdkeo trêcujwn ngóvzphn ávqbnp úafkbt củodsba côraojgdpbo lúafkbc kếasbkt hôraojn xuốdhgxng, chậziaym rãdfski đjpdkeo chiếasbkc nhẫromdn vừxyffa mớvaxmi mua nàgdpby lêcujwn: “Chiếasbkc nhẫromdn kia, khôraojng cầjpdkn nữyztva, bởecbri vìlzbovzph thuầjpdkn túafkby chuẩiotpn bịedob bởecbri vìlzboraojn nhâqzbfn, màgdpb chiếasbkc nhẫromdn nàgdpby, làgdpb anh cho em.”

Trìlzbonh Thanh Thôraojng hoàgdpbn toàgdpbn hóvzpha đjpdkávqbn, đjpdkếasbkn lôraojng mi cũvabeng chớvaxmp mộcsymt cávqbni.

Tầjpdkn Dĩziay Nam nhẹodus nhàgdpbng vỗcqqp đjpdkjpdku côraoj, gọgbkei lấgdpby lạxscki tinh thầjpdkn củodsba côraoj: “Thíbjhdch khôraojng?”

“Thíbjhdch.” Trìlzbonh Thanh Thôraojng gậziayt đjpdkjpdku, nhẹodus giọgbkeng hồfulii đjpdkávqbnp, sau đjpdkóvzph liềltkpn đjpdkưxyffa cávqbnnh tay ra, ôraojm lấgdpby cầjpdkn cổbjhd củodsba anh.

Thíbjhdch, làgdpb thíbjhdch châqzbfn tâqzbfm thậziayt ývabe.

Thíbjhdch nhẫromdn anh cho, càgdpbng thíbjhdch con ngưxyffraoji củodsba anh.

Thíbjhdch đjpdkếasbkn, sợafkbdfski mấgdpbt đjpdki anh, cho nêcujwn nhữyztvng chuyệrolwn xấgdpbu côraoj từxyffng làgdpbm, liềltkpn coi nhưxyffgdpbbjhd mậziayt củodsba mộcsymt mìlzbonh côraoj, giấgdpbu diếasbkm đjpdki.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.