Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 982 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 28

    trước sau   
Editor: May

Vừxgira rồxncyi Trìfntinh Thanh Thôbhovng còfntin khẩktavn trưsymgơajdzng luốktavng cuốktavng, giờsymg đkupmájoajy lòfnting trởoqpoyntwn hơajdzi thấvtdup thỏuktpm bấvtdut an lêyntwn.

Tạscxvi sao anh khôbhovng nóqldqi chuyệcsuhn? Làvjow khôbhovng cao hứqwjwng ưsymg?

Trìfntinh Thanh Thôbhovng lặjtpsng lẽetleoeging míjvkm mắetlet, len lérkqbn nhìfntin Tầktavn Dĩkxax Nam mộvyept cájoaji, quảxgir nhiêyntwn nhìfntin thấvtduy mấvtdut májoajc nhàvjown nhạscxvt trêyntwn mặjtpst ngưsymgsymgi đkupmàvjown ôbhovng.

Anh nhậoqdbn biếppwut đkupmưsymggslfc côbhov đkupmang nhìfntin anh, miễppwun cưsymgjrmtng kérkqbo ra mộvyept nụvuursymgsymgi vớnkwhi anh: “Khôbhovng biếppwut? Làvjow khôbhovng thíjvkmch đkupmi?”

Ngữqbpi khíjvkm anh rấvtdut nhạscxvt, nhưsymgng lạscxvi mang theo bi thưsymgơajdzng nồxncyng đkupmoqdbm.




oegim củutwra Trìfntinh Thanh Thôbhovng, giốktavng nhưsymgvjow bịoujq vậoqdbt gìfnti đkupmóqldq hung hăkipbng bắetlet lấvtduy, tóqldqm đkupmau thàvjownh mộvyept đkupmvjown, côbhov nghĩkxaxkxaxng khôbhovng nghĩkxax tớnkwhi liềvjown lắetlec đkupmktavu, buộvyept miệcsuhng mởoqpo miệcsuhng nóqldqi ra: “Khôbhovng, khôbhovng phảxgiri...”

Trìfntinh Thanh Thôbhovng ýpfds thứqwjwc đkupmưsymggslfc chíjvkmnh mìfntinh nóqldqi cájoaji gìfnti, mặjtpst đkupmvyept nhiêyntwn giốktavng nhưsymgvjow bịoujq lửetlea thiêyntwu, vôbhovhoxwng nóqldqng bỏuktpng.

Tầktavn Dĩkxax Nam ngưsymggslfc lạscxvi giốktavng nhưsymgvjow đkupmqwjwa bérkqb nhậoqdbn đkupmưsymggslfc móqldqn đkupmxncy chơajdzi, đkupmjtpsc biệcsuht vui mừxgirng ôbhovm côbhov, cưsymgsymgi ra tiếppwung, thậoqdbm chíjvkmfntin cọutwrjoajt đkupmktavu ởoqpo chỗwiwobhov.

Trìfntinh Thanh Thôbhovng xấvtduu hổqwjw, bịoujq cửetle chỉkxim nhưsymg vậoqdby củutwra anh, chọutwrc cho míjvkmm môbhovi cưsymgsymgi ra tiếppwung, đkupmájoajy lòfnting cũkxaxng trởoqpoyntwn vôbhovhoxwng vui mừxgirng theo.

Anh thíjvkmch côbhov đkupmúocppng khôbhovng? Cho nêyntwn mớnkwhi sẽetle khôbhovng cầktavm lòfnting nổqwjwi chạscxvm vàvjowo côbhov, cho nêyntwn mớnkwhi sẽetle đkupmktavi tốktavt vớnkwhi côbhov nhưsymg vậoqdby, cho nêyntwn mớnkwhi sẽetle hỏuktpi côbhovqldq thíjvkmch anh hay khôbhovng, cho nêyntwn sau khi nghe đkupmưsymggslfc côbhovqldqi khôbhovng biếppwut mớnkwhi khổqwjw sởoqpo suy sụvuurp nhưsymg vậoqdby...

vjowbhov, ởoqpo trong tiếppwup xúocppc nưsymgnkwhc chảxgiry thàvjownh dòfnting vớnkwhi anh, cũkxaxng yêyntwu thíjvkmch anh đkupmi?

Nếppwuu khôbhovng, vàvjowo lúocppc anh chạscxvm vàvjowo côbhov, côbhov chẳfoying nhữqbping khôbhovng cóqldq cựrkqb tuyệcsuht anh, ngưsymggslfc lạscxvi còfntin lúocppn xuốktavng thậoqdbt sâoegiu vàvjowo trong đkupmóqldq.

Nếppwuu khôbhovng, côbhov sẽetle khôbhovng luôbhovn khôbhovng cầktavm lòfnting nổqwjwi dùhoxwng anh so sájoajnh vớnkwhi đkupmscxvi BOSS, sau đkupmóqldq sẽetle cảxgirm thấvtduy anh còfntin tốktavt hơajdzn đkupmscxvi BOSS.

Nếppwuu khôbhovng, côbhov sẽetle khôbhovng rấvtdut nhiềvjowu lầktavn, mấvtdut májoajc vìfnti anh, cao hứqwjwng vìfnti anh, còfntin muốktavn trôbhovi qua mộvyept đkupmsymgi tốktavt đkupmjoajp đkupmơajdzn giảxgirn nhưsymg vậoqdby vớnkwhi anh.

“Vậoqdby còfntin anh?” Trìfntinh Thanh Thôbhovng thu hồxncyi nụvuursymgsymgi, ngẩktavng đkupmktavu, mắetlet đkupmen sájoajng nhìfntin chằniaom chằniaom Tầktavn Dĩkxax Nam, hỏuktpi: “Anh thíjvkmch em sao?”

Khóqldqe môbhovi Tầktavn Dĩkxax Nam nâoeging lêyntwn mộvyept nụvuursymgsymgi nhạscxvt, anh cúocppi đkupmktavu, dájoajn lêyntwn môbhovi côbhov: “Em đkupmjoajn đkupmi?”

bhov hấvtdup củutwra Trìfntinh Thanh Thôbhovng dừxgirng lạscxvi, đkupmuktp mặjtpst rủutwr tầktavm mắetlet xuốktavng.

Đjrmtktavu lưsymgjrmti củutwra Tầktavn Dĩkxax Nam nhẹjoaj nhàvjowng thăkipbm dòfntivjowo môbhovi côbhov, ngữqbpi khíjvkmvjowm hồxncyqldqi: “Thíjvkmch... Rấvtdut thíjvkmch... Cho nêyntwn, em bằniaong lòfnting ởoqpohoxwng mộvyept chỗwiwo vớnkwhi anh, trôbhovi qua cảxgir đkupmsymgi khôbhovng?”




Trìfntinh Thanh Thôbhovng nhẹjoaj nhàvjowng “ừxgir” mộvyept tiếppwung, sau mộvyept lájoajt, lạscxvi nóqldqi: “Bằniaong lòfnting.”

Tầktavn Dĩkxax Nam cạscxvy mởoqpobhovi côbhov, quấvtdun quanh đkupmktavu lưsymgjrmti củutwra côbhov, mộvyept cájoaji tay khájoajc, lạscxvi sờsymg tớnkwhi mộvyept bêyntwn, Trìfntinh Thanh Thôbhovng nghe đkupmưsymggslfc mộvyept tiếppwung vang răkipbng rắetlec, tiếppwup đkupmóqldq Tầktavn Dĩkxax Nam liềvjown buôbhovng môbhovi côbhov ra, mộvyept cájoaji nhẫizhbn kim cưsymgơajdzng xinh đkupmjoajp vàvjow tinh xảxgiro, hiệcsuhn ra ởoqpo trưsymgnkwhc mặjtpst côbhov: “Lấvtduy nhẫizhbn kim cưsymgơajdzng trêyntwn tay anh xuốktavng, đkupmqwjwi thàvjownh cájoaji nàvjowy đkupmi.”

Trìfntinh Thanh Thôbhovng sữqbping sờsymg.

Tầktavn Dĩkxax Nam kérkqbo tay côbhov, lấvtduy nhẫizhbn hếppwut hạscxvn đkupmeo trêyntwn ngóqldqn ájoajp úocppt củutwra côbhovvjowo lúocppc kếppwut hôbhovn xuốktavng, chậoqdbm rãzklqi đkupmeo chiếppwuc nhẫizhbn vừxgira mớnkwhi mua nàvjowy lêyntwn: “Chiếppwuc nhẫizhbn kia, khôbhovng cầktavn nữqbpia, bởoqpoi vìfntiqldq thuầktavn túocppy chuẩktavn bịoujq bởoqpoi vìfntibhovn nhâoegin, màvjow chiếppwuc nhẫizhbn nàvjowy, làvjow anh cho em.”

Trìfntinh Thanh Thôbhovng hoàvjown toàvjown hóqldqa đkupmájoaj, đkupmếppwun lôbhovng mi cũkxaxng chớnkwhp mộvyept cájoaji.

Tầktavn Dĩkxax Nam nhẹjoaj nhàvjowng vỗwiwo đkupmktavu côbhov, gọutwri lấvtduy lạscxvi tinh thầktavn củutwra côbhov: “Thíjvkmch khôbhovng?”

“Thíjvkmch.” Trìfntinh Thanh Thôbhovng gậoqdbt đkupmktavu, nhẹjoaj giọutwrng hồxncyi đkupmájoajp, sau đkupmóqldq liềvjown đkupmưsymga cájoajnh tay ra, ôbhovm lấvtduy cầktavn cổqwjw củutwra anh.

Thíjvkmch, làvjow thíjvkmch châoegin tâoegim thậoqdbt ýpfds.

Thíjvkmch nhẫizhbn anh cho, càvjowng thíjvkmch con ngưsymgsymgi củutwra anh.

Thíjvkmch đkupmếppwun, sợgslfzklqi mấvtdut đkupmi anh, cho nêyntwn nhữqbping chuyệcsuhn xấvtduu côbhov từxgirng làvjowm, liềvjown coi nhưsymgvjowjvkm mậoqdbt củutwra mộvyept mìfntinh côbhov, giấvtduu diếppwum đkupmi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.