Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 915 : Đình Đình, anh có siêu năng lực (19)

    trước sau   
Editor: May

“Xe tải lơtvwh́n hoàskotn toàskotn khôgllxng cóhhdt đelgxackdng lêaqtpn xe củsjsaa chúmswnng ta, xe đelgxóhhdt đelgxackdng lêaqtpn hàskotng ràskoto bảaqtpo vệgllx, tàskoti xếpegt xe tảaqtpi bịangx thưblpxơtvwhng, vìvtgd sao anh cũheerng bịangx thưblpxơtvwhng giốpqwfng y nhưblpx vậwsngy theo?”

“Khôgllxng chỉtawjskot mộqttat lầmlugn, còsjsan cóhhdtmswnc trưblpxcbdyc anh Dĩfjrm Nam bịangx chậwsngu hoa đelgxwsngp thưblpxơtvwhng, trêaqtpn đelgxmlugu anh cũheerng cóhhdt vếpegtt thưblpxơtvwhng... Tuy rằhqkxng qua rấguxst lâpqwfu, cóhhdt mộqttat sốpqwf việgllxc, em khôgllxng dápilxm hoàskotn toàskotn xápilxc đelgxangxnh, nhưblpxng vếpegtt thưblpxơtvwhng củsjsaa anh vàskot vếpegtt thưblpxơtvwhng củsjsaa anh Dĩfjrm Nam gầmlugn nhưblpxskot giốpqwfng nhau nhưblpx đelgxúmswnc...”

“Cho nêaqtpn, Tôgllx Chi Niệgllxm...” Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn hơtvwhi dừypysng lạfedli mộqttat chúmswnt, bìvtgdnh ổapegn hôgllx hấguxsp, vẻhhdt mặfjrmt nghiêaqtpm túmswnc nhìvtgdn lạfedli mắpegtt củsjsaa Tôgllx Chi Niệgllxm, gằhqkxn từypysng chữwzji nghiêaqtpm túmswnc hỏcioli: “Sao anh ởokkmpilxch xa nhưblpx vậwsngy, nhưblpxng lạfedli vẫnezbn cóhhdt thểntpz nghe thấguxsy tiếpegtng củsjsaa em?”

“Còsjsan nữwzjia, vàskoto lúmswnc em khóhhdtc thưblpxơtvwhng tâpqwfm muốpqwfn chếpegtt, sao anh lạfedli cóhhdt thểntpz lặfjrmng yêaqtpn khôgllxng mộqttat tiếpegtng đelgxqttang xuấguxst hiệgllxn, rồzjmci lặfjrmng yêaqtpn khôgllxng mộqttat tiếpegtng đelgxqttang rờbcpni đelgxi, còsjsan khôgllxng đelgxntpz cho em phápilxt hiệgllxn?”

“Vàskoto lúmswnc ngưblpxbcpni khápilxc bịangx thưblpxơtvwhng, sao anh cũheerng bịangx thưblpxơtvwhng theo giốpqwfng y nhưblpx vậwsngy?”




Theo lờbcpni Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn nóhhdti xong, trong thưblpx phòsjsang rơtvwhi vàskoto mộqttat mảaqtpnh an tĩfjrmnh kỳmgkc lạfedl.

gllx Chi Niệgllxm khôgllxng chúmswnt nhúmswnc nhískotch ngồzjmci ởokkm trêaqtpn ghếpegt sofa, nhìvtgdn lạfedli Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn, thậwsngt lâpqwfu sau cũheerng khôgllxng cóhhdt mởokkm miệgllxng nóhhdti chuyệgllxn.

Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn khôgllxng thúmswnc giụackdc hỏcioli, chỉtawj nhìvtgdn lạfedli anh, kiêaqtpn nhẫnezbn chờbcpn đelgxheeri.

vtgdnh ảaqtpnh giốpqwfng nhưblpxskot dừypysng lạfedli, an tĩfjrmnh khôgllxng tiếpegtng đelgxqttang mộqttat hồzjmci lâpqwfu, Tôgllx Chi Niệgllxm mớcbdyi nhẹzkvu nhàskotng chớcbdyp chớcbdyp mískot mắpegtt, chậwsngm rãzjffi đelgxqttang thâpqwfn thểntpz, ngắpegtm nhìvtgdn chung quanh mộqttat chúmswnt, giốpqwfng nhưblpxskot đelgxang tìvtgdm kiếpegtm cápilxi gìvtgd.

Sau đelgxóhhdtskoto lúmswnc Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn vừypysa mớcbdyi chuẩpqwfn bịangx mởokkm miệgllxng hỏcioli thămxnwm anh tìvtgdm cápilxi gìvtgd, mắpegtt Tôgllx Chi Niệgllxm bỗparung nhiêaqtpn hískotp lạfedli, Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn vốpqwfn ngồzjmci ởokkm trưblpxcbdyc mặfjrmt anh, chuẩpqwfn bịangx mởokkm miệgllxng nóhhdti chuyệgllxn, làskotn môgllxi lạfedli khébcpnp lạfedli, ngưblpxbcpni chậwsngm rãzjffi đelgxiqaeng lêaqtpn từypys trêaqtpn ghếpegt sofa, đelgxi qua bàskotn sápilxch.

gllx đelgxiqaeng ởokkm trưblpxcbdyc bàskotn sápilxch, lấguxsy mộqttat câpqwfy búmswnt mộqttat chồzjmcng giấguxsy trắpegtng, quay trởokkm lạfedli ghếpegt sofa lầmlugn nữwzjia, ngồzjmci ởokkm chỗparugllx vốpqwfn đelgxang ngồzjmci, cúmswni ngưblpxbcpni, liềokkmn cầmlugm lấguxsy búmswnt, viếpegtt chữwzjiaqtpn giấguxsy.

“Tôgllxi têaqtpnTốpqwfng Thanh Xuâpqwfn”...

Theo chữwzji cuốpqwfi cùnsomng rơtvwhi xuốpqwfng, hai mắpegtt Tôgllx Chi Niệgllxm nheo lạfedli, chậwsngm rãzjffi mởokkm to, Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn mờbcpn mịangxt chớcbdyp chớcbdyp mắpegtt, phụackdc hồzjmci lạfedli tinh thầmlugn.

gllx vừypysa mớcbdyi rõlzepskotng nhìvtgdn anh chằhqkxm chằhqkxm chuyêaqtpn chúmswn, chờbcpn anh mởokkm miệgllxng nóhhdti chuyệgllxn, sao hiệgllxn tạfedli, trưblpxcbdyc mặfjrmt côgllx nhiềokkmu thêaqtpm mộqttat chồzjmcng giấguxsy trắpegtng, nhiềokkmu thêaqtpm mộqttat câpqwfy búmswnt, màskot trêaqtpn giấguxsy còsjsan viếpegtt mộqttat câpqwfu nóhhdti, tôgllxi làskot Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn, chữwzji viếpegtt xinh đelgxzkvup, làskotmswnt tískotch củsjsaa chískotnh côgllx.

wzjiiqaec củsjsaa côgllx, giốpqwfng nhưblpx lạfedli vụackdn vặfjrmt...

Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn khôgllxng hiểntpzu ra sao ngẩpqwfng đelgxmlugu, nhìvtgdn vềokkm phískota Tôgllx Chi Niệgllxm, côgllxsjsan hápilx to miệgllxng, còsjsan chưblpxa kịangxp phápilxt ra âpqwfm thanh, Tôgllx Chi Niệgllxm tựssira vàskoto trêaqtpn ghếpegt sofa, bỗparung nhiêaqtpn ngồzjmci thẳfjrmng ngưblpxbcpni, đelgxưblpxa tay ra, bao phủsjsaokkm trêaqtpn tay côgllx, lờbcpni côgllx vốpqwfn muốpqwfn nóhhdti, cứiqae nhưblpx vậwsngy bịangx anh giàskotnh trưblpxcbdyc mộqttat bưblpxcbdyc nóhhdti ra: “Tôgllx, Tôgllx Chi Niệgllxm, đelgxâpqwfy làskot chuyệgllxn gìvtgd?”

Mắpegtt Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn, bỗparung dưblpxng mởokkm đelgxếpegtn lớcbdyn nhấguxst, côgllx tiếpegtp tụackdc đelgxqttang môgllxi, giốpqwfng nhưblpx vừypysa rồzjmci, xuyêaqtpn qua tay nắpegtm tay côgllx, Tôgllx Chi Niệgllxm nóhhdti ra lờbcpni côgllx sắpegtp nóhhdti ra: “Anh, sao anh biếpegtt em muốpqwfn nhữwzjing chuyệgllxn nàskoty?”

gllx Chi Niệgllxm nhìvtgdn chằhqkxm chằhqkxm mắpegtt Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn, khẽapegskotm môgllxi mộqttat chúmswnt, tiếpegtp tụackdc đelgxfedlc ýwzji nghĩfjrm trong đelgxápilxy lòsjsang Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn, âpqwfm thanh trong miệgllxng, làskotfjrmnh đelgxfedlm trưblpxcbdyc sau nhưblpx mộqttat: “Trờbcpni ạfedl, cóhhdt phảaqtpi mìvtgdnh nghe nhầmlugm khôgllxng? Sao Tôgllx Chi Niệgllxm biếpegtt mìvtgdnh muốpqwfn nóhhdti cái gìvtgd?”

“Sao Tôgllx Chi Niệgllxm cóhhdt thểntpz biếpegtt tấguxst cảaqtp suy nghĩfjrm trong lòsjsang mìvtgdnh?”

“Rốpqwft cuộqttac chuyệgllxn nàskoty làskot nhưblpx thếpegtskoto? Mìvtgdnh sẽapeg khôgllxng phảaqtpi làskot đelgxang nằhqkxm mơtvwh chứiqae? Chẳfjrmng lẽapegskotvtgdnh xem nhiềokkmu phim Hàskotn, xuấguxst hiệgllxn ảaqtpo giápilxc chứiqae?”

Theo mộqttat câpqwfu nóhhdti tiếpegtp mộqttat câpqwfu nóhhdti Tôgllx Chi Niệgllxm nóhhdti ra, Tốpqwfng Thanh Xuâpqwfn hoàskotn toàskotn ngâpqwfy ngốpqwfc ngay tạfedli chỗparu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.