Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 914 : Đình Đình, anh có siêu năng lực (18)

    trước sau   
Editor: May

Thậdnvst ra, dùlkey khôicytng cóhqgi lầykien tai nạlrixn xe tảennpi nàwjjry, anh cũwtcgng sẽqpgo muốbwpon nóhqgii rõtjca châymain tưvtyxwzntng vớwznti côicyt.

icytwjjr ngưvtyxdjmdi anh yêpwsfu, muốbwpon dắgepwt tay trôicyti qua cảennp đgylrdjmdi, thẳqpgong thắgepwn thàwjjrnh khẩzguqn làwjjr quan trọwnqung nhấjicft.

Chỉlrixwjjr, sựqpgozbxanh bùlkeyng nổnleshqgi chúdkxit đgylrdkxit ngộdkxit, đgylrdkxit nhiêpwsfn đgylrếbjnmn anh còkyfrn chưvtyxa kịzbxap làwjjrm chuẩzguqn bịzbxa.

Anh sợazsz, sợazsz sau khi côicyt biếbjnmt anh vàwjjr ngưvtyxdjmdi thưvtyxdjmdng khôicytng giốbwpong nhau, giốbwpong nhưvtyx nhữwnqung ngưvtyxdjmdi bêpwsfn cạlrixnh anh hồpxggi nhỏdafj, khiếbjnmp sợazsz anh, trádnvsnh néwudt anh, côicyt lậdnvsp anh, chádnvsn ghéwudtt anh... Thậdnvsm chíhjww hậdnvsn khôicytng thểsrho khiếbjnmn anh biếbjnmn mấjicft.

“Tôicyt Chi Niệojtom?” Tốbwpong Thanh Xuâymain thấjicfy Tôicyt Chi Niệojtom nắgepwm ly thủzxcky tinh, ádnvsnh mắgepwt lom lom ngồpxggi nhìzbxan ởazsz trưvtyxwzntc bàwjjrn làwjjrm việojtoc, chậdnvsm chạlrixp khôicytng cóhqgi phảennpn ứgmtsng, nhịzbxan khôicytng đgylrưvtyxazszc lêpwsfn tiếbjnmng, hỏdafji thărjuhm mộdkxit câymaiu.




“Nàwjjry...” Tôicyt Chi Niệojtom nghe thấjicfu, vộdkxii vàwjjrng kéwudto tinh thầykien vềmtfm, khôicytng nhanh khôicytng chậdnvsm uốbwpong sạlrixch sẽqpgovtyxwzntc chanh trong ly, mớwznti nhẹlguu nhàwjjrng đgylrsrho ly xuốbwpong, chậdnvsm rãwznti đgylrgmtsng lêpwsfn, vòkyfrng qua bàwjjrn làwjjrm việojtoc, đgylri tớwznti đgylrbwpoi diệojton Tốbwpong Thanh Xuâymain.

icyt Chi Niệojtom ngồpxggi ởazsz trưvtyxwzntc mặzxckt Tốbwpong Thanh Xuâymain, nhìzbxan chărjuhm chúdkxi quyểsrhon sádnvsch côicyt đgylrzxckt trêpwsfn bàwjjrn tràwjjr, đgylróhqgiwjjr 《 giai nhâymain loạlrixn thếbjnm 》, bảennpn tiếbjnmng Anh, anh xoay mắgepwt, mớwznti ngẩzguqng đgylrykieu, nhìzbxan vềmtfm phíhjwwa Tốbwpong Thanh Xuâymain đgylrang nhìzbxan anh chằsrhom chằsrhom, cóhqgi lẽqpgoicytwjjr đgylrang muốbwpon mởazsz miệojtong hỏdafji anh nhưvtyx thếbjnmwjjro, làwjjrn môicyti đgylrdkxing nhiềmtfmu lầykien, cuốbwpoi cùlkeyng cingx khôicytng phádnvst ra âymaim thanh, Tôicyt Chi Niệojtom dằsrhon tíhjwwnh khíhjww trầykiem mặzxckc chờdjmd mộdkxit ládnvst, mớwznti mởazsz miệojtong, đgylrádnvsnh vỡgtap mộdkxit phòkyfrng yêpwsfn tĩstixnh: “Thếbjnmwjjro?”

“Em...” Tốbwpong Thanh Xuâymain nóhqgii mộdkxit chữwnqu, liềmtfmn ngậdnvsm miệojtong lạlrixi, yêpwsfn tĩstixnh trong chốbwpoc ládnvst, mớwznti mởazsz miệojtong lầykien nữwnqua: “... Cóhqgi chúdkxit việojtoc, cũwtcgng muốbwpon hỏdafji anh.”

icyt Chi Niệojtom rõtjcawjjrng cảennpm giádnvsc đgylrưvtyxazszc đgylrádnvsy lòkyfrng củzxcka mìzbxanh tràwjjrn ngậdnvsp khẩzguqn trưvtyxơzguqng, anh liềmtfmu mạlrixng bảennpo trìzbxa trấjicfn đgylrzbxanh, khẽqpgo gậdnvst đgylrykieu vớwznti côicyt, ra hiệojtou côicythqgii.

“Ừazszm...” Tốbwpong Thanh Xuâymain giơzguq tay lêpwsfn, nhẹlguu nhàwjjrng chỉlrix sổnles nhậdnvst kýpeqnpwsfn cạlrixnh Tôicyt Chi Niệojtom mộdkxit cádnvsi: “... Nhậdnvst kýpeqn đgylróhqgi củzxcka anh, em từztnvng xem qua.”

icyt Chi Niệojtom tiếbjnmp tụiyxrc khẽqpgo gậdnvst đgylrykieu, khôicytng lêpwsfn tiếbjnmng.

Chuyệojton côicyt xem nhậdnvst kýpeqn củzxcka anh, anh đgylrãwznt sớwzntm biếbjnmt, anh cũwtcgng biếbjnmt, côicytwjjr bởazszi vìzbxa xem nhậdnvst kýpeqn củzxcka anh, mớwznti nghĩstixa vôicyt phảennpn cốbwpo giảennpi trừztnvicytn ưvtyxwzntc vớwznti Tầykien Dĩstix Nam, muốbwpon cùlkeyng anh xuốbwpong đgylrzbxaa ngụiyxrc... Đamdyóhqgiwjjr thờdjmdi gian tốbwpot đgylrlguup nhấjicft cũwtcgng đgylrau thưvtyxơzguqng nhấjicft trong tìzbxanh yêpwsfu củzxcka anh.

dkxic đgylróhqgi, sau khi anh biếbjnmt côicyt nhìzbxan nhậdnvst kýpeqn củzxcka anh, còkyfrn từztnvng thấjicfp thỏdafjm bấjicft an mộdkxit đgylroạlrixn thờdjmdi gian ngắgepwn, anh sợazszicyt phádnvst hiệojton mộdkxit íhjwwt khádnvsc thưvtyxdjmdng trong nhậdnvst kýpeqn củzxcka anh, hỏdafji thărjuhm anh làwjjr xảennpy ra chuyệojton gìzbxa, thẳqpgong đgylrếbjnmn vềmtfm sau, anh phádnvst hiệojton côicythqgi thểsrho khôicytng phádnvst hiệojton đgylrưvtyxazszc, mớwznti dầykien dầykien yêpwsfn lòkyfrng.

“Khôicytng, em làwjjrhqgii, hai ngàwjjry trưvtyxwzntc, lúdkxic anh đgylri ngủzxck, em lạlrixi lậdnvst xem mộdkxit lầykien nữwnqua.”

icyt Chi Niệojtom míhjwwm môicyti mộdkxit chúdkxit, nhìzbxan chằsrhom chằsrhom Tốbwpong Thanh Xuâymain, khôicytng lêpwsfn tiếbjnmng, yêpwsfn lặzxckng chờdjmd lờdjmdi kếbjnm tiếbjnmp củzxcka côicyt.

Nhưvtyx anh dựqpgo đgylrdnvsn vậdnvsy, lầykien nàwjjry côicyt quảennp nhiêpwsfn chúdkxi ýpeqn đgylrếbjnmn lo lắgepwng trưvtyxwzntc đgylrâymaiy củzxcka anh.

“Trong nhậdnvst kýpeqn củzxcka anh, đgylrmtfm cậdnvsp tớwznti nhiềmtfmu lầykien, lúdkxic em khóhqgic, anh tớwznti lau nưvtyxwzntc mắgepwt cho em, nhưvtyxng em lạlrixi khôicytng cóhqgi mộdkxit chúdkxit ấjicfn tưvtyxazszng... Hơzguqn nữwnqua lúdkxic em khóhqgic, đgylrmtfmu làwjjr trốbwpon trádnvsnh mộdkxit mìzbxanh, sao anh nghe thấjicfy em khóhqgic đgylrưvtyxazszc?”

Tốbwpong Thanh Xuâymain ngừztnvng mộdkxit chúdkxit, khôicytng đgylrazszi Tôicyt Chi Niệojtom mởazsz miệojtong, liềmtfmn tiếbjnmp tụiyxrc ngảennpwjjri nhữwnqung nghi ngờdjmd trong lòkyfrng mìzbxanh ra ngoàwjjri: “... Còkyfrn cóhqgi, em thưvtyxdjmdng xuyêpwsfn nóhqgii thầykiem nóhqgii xấjicfu anh, ngưvtyxazszc lạlrixi lấjicfy cho anh rấjicft nhiềmtfmu biệojtot danh, em đgylrmtfmu chưvtyxa từztnvng nóhqgii vớwznti anh, sao anh lạlrixi biếbjnmt tấjicft cảennp... Bao gồpxggm, em vàwjjr Đamdyưvtyxdjmdng Noãwzntn cãwznti nhau ởazsz trong côicytng ty...”

“Anh rõtjcawjjrng khôicytng ởazszpwsfn cạlrixnh chúdkxing ta, sao anh lạlrixi nghe thấjicfy?”

“Kểsrho cảennp mấjicfy ngàwjjry trưvtyxwzntc đgylrâymaiy, chúdkxing ta suýpeqnt nữwnqua gặzxckp tai nạlrixn xe cộdkxi, lúdkxic đgylróhqgi xe chúdkxing ta đgylrãwznt ngừztnvng lạlrixi...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.