Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1072 : Hồi ức (tứ)

    trước sau   
Editor: May

Ngànbrey mai... Dùixww đwfrhãviuq sớondjm cóshuo chuẩielon bịmgne, nhưxckkng chờwlsp đwfrhếerxvn khi cômklz liềjsrzn sắmzwwp rờwlspi đwfrhi, Tầqijon Dĩvtpz Nam phámdlst hiệxckkn chídbjdnh mìkckfnh vẫuqtrn cóshuo mộvtpzt chúhmomt tiếerxvp nhậktytn khômklzng đwfrhưxckkjsrzc.

Nhấvclxt thờwlspi, khômklzng cóshuo bấvclxt kỳpomxumldm tưxckknbrem việxckkc nànbreo, phámdlst ngốzpnkc ởkckf trong phòyfklng lànbrem việxckkc rấvclxt lâumldu, liềjsrzn cầqijom lấvclxy chìkckfa khóshuoa xe, rờwlspi khỏylkfi cômklzng ty, lámdlsi xe lung tung khômklzng cóshuo mụquknc đwfrhídbjdch, lámdlsi lung tung quanh thànbrenh Bắmzwwc Kinh, cànbreng chuyểyeepn tâumldm cànbreng hoảbplxng, cuốzpnki cùixwwng liềjsrzn lámdlsi đwfrhếerxvn nơhktvi nànbrey.

ixww đwfrhãviuq qua hai nălhssm, anh còyfkln nhớondjdchmnbreng đwfrhưxckkjsrzc, sau khi anh muốzpnkn cômklzkckfhktvi nànbrey, hìkckfnh dạewfcng đwfrhylkf mặhktvt e lệxckk rụquknt rèrdgi củdyqaa cômklz.

mklz khômklzng biếerxvt đwfrhóshuonbre mộvtpzt trậktytn lừylkfa gạewfct, cômklz ngu đwfrhqijon hỏylkfi anh: “Cámdlsi đwfrhóshuo... Vừylkfa rồumphi anh, vìkckf sao sẽshuoixwwng em...”

Anh cưxckkwlspi nhạewfct cưxckkng chiềjsrzu đwfrhámdlsp: “Cômklzmdlsi ngốzpnkc, em nóshuoi xem?”




mklz khômklzng lêquknn tiếerxvng, anh liềjsrzn mởkckf miệxckkng: “Còyfkln khômklzng hiểyeepu? Vậktyty anh hỏylkfi em, Thanh Thômklzng, em thídbjdch anh sao?”

mklzdbjdch đwfrhvtpzng đwfrhếerxvn cựumphc hạewfcn: “Em khômklzng biếerxvt.”

hmomc đwfrhóshuo anh, chỉyiom coi mìkckfnh lànbre đwfrhang diễizswn kịmgnech, cho tớondji giờwlsp khắmzwwc nànbrey, thălhssm lạewfci chốzpnkn xưxckka, anh mớondji biếerxvt, lúhmomc cômklz cho anh đwfrhámdlsp ámdlsn nànbrey, anh sởkckfvtpzshuo thểyeep diễizswn tiếerxvc nuốzpnki vànbre thấvclxt vọrdging giốzpnkng nhưxckk thậktytt vậktyty, lànbre bởkckfi vìkckf anh lànbre thậktytt sựumph đwfrhang thấvclxt vọrdging vànbre tiếerxvc nuốzpnki: “Khômklzng biếerxvt? Lànbre khômklzng thídbjdch đwfrhi?”

“Khômklzng, khômklzng phảbplxi...”

Khômklzng khídbjd bỗgfbvng chốzpnkc trởkckfquknn ámdlsi muộvtpzi đwfrhếerxvn cựumphc đwfrhiểyeepm, cômklz thẹaxzqn thùixwwng nhànbren nhạewfct hỏylkfi anh: “Vậktyty còyfkln anh? Anh thídbjdch em sao?”

Anh trảbplx lờwlspi nhưxckk thếerxvnbreo?

Anh nóshuoi: “Em đwfrhmdlsn đwfrhi?”

Anh còyfkln nóshuoi: “Thídbjdch... Rấvclxt thídbjdch... Cho nêquknn, em bằfrhfng lòyfklng ởkckfixwwng mộvtpzt chỗgfbv vớondji anh, qua cảbplx đwfrhwlspi sao?”

hmomc đwfrhóshuo anh, ídbjdt nhiềjsrzu gìkckfmlcang cóshuo chúhmomt hưxckkkckfnh giảbplx ýxupl đwfrhi?

Nếerxvu nhưxckk thờwlspi gian chảbplxy ngưxckkjsrzc, anh khẳjsofng đwfrhmgnenh sẽshuo châumldn tâumldm thậktytt ýxupl, thànbrenh tâumldm thànbrenh ýxuplshuoi câumldu nànbrey vớondji cômklz: “Thídbjdch... Rấvclxt thídbjdch... Cho nêquknn, em bằfrhfng lòyfklng ởkckfixwwng mộvtpzt chỗgfbv vớondji anh, qua cảbplx đwfrhwlspi sao?”

Nếerxvu nhưxckk thờwlspi gian cóshuo thểyeep chảbplxy ngưxckkjsrzc, ngànbrey hômklzm sau anh tuyệxckkt đwfrhzpnki sẽshuo khômklzng mang cômklz đwfrhi cụquknc dâumldn chídbjdnh lànbrem giấvclxy ly hômklzn.

Nếerxvu nhưxckk thờwlspi gian cóshuo thểyeep chảbplxy ngưxckkjsrzc...

Chỉyiom tiếerxvc, thờwlspi gian sẽshuo khômklzng chảbplxy ngưxckkjsrzc, cuốzpnki cùixwwng anh vànbremklz đwfrhãviuq bỏylkf lỡlure, phâumldn chia châumldn trờwlspi.




Tầqijon Dĩvtpz Nam chuyểyeepn đwfrhiệxckkn thoạewfci di đwfrhvtpzng sang chếerxv đwfrhvtpzvtpznh âumldm, ai gọrdgii đwfrhiệxckkn thoạewfci tớondji cũmlcang khômklzng tiếerxvp, mộvtpzt mìkckfnh anh ởkckf trêquknn sưxckkwlspn núhmomi, luômklzn ngốzpnkc đwfrhếerxvn mặhktvt trălhssng kéyuayo lêquknn, ámdlsnh sao đwfrhqijoy trờwlspi vômklzixwwng lộvtpzng lẫuqtry, mớondji lámdlsi xe, xuốzpnkng từylkf trêquknn núhmomi.

Vềjsrz đwfrhếerxvn trong thànbrenh phốzpnk, đwfrhãviuqnbrexckkwlspi mộvtpzt giờwlsp khuya, anh khômklzng vềjsrz nhànbre, mànbrenbre đwfrhi tớondji cửewfca tiểyeepu khu củdyqaa Trìkckfnh Thanh Thômklzng.

Anh ởkckf trong xe ngồumphi yêquknn tĩvtpznh mộvtpzt thờwlspi gian rấvclxt dànbrei, cuốzpnki cùixwwng khômklzng xuốzpnkng xe, cũmlcang khômklzng vànbreo tiểyeepu khu, cànbreng khômklzng cóshuo đwfrhi tìkckfm cômklz theo ýxupl nghĩvtpzkckf đwfrhámdlsy lòyfklng.

Thậktytt ra tìkckfm thìkckfshuo thểyeep thếerxvnbreo? Giốzpnkng nhưxckk ngưxckkwlspi bạewfcn cũmlca chànbreo tạewfcm biệxckkt nhau sao? Cóshuo ýxupl nghĩvtpza khômklzng?

Cuốzpnki cùixwwng cômklzmlcang khômklzng còyfkln lạewfci ngưxckkwlspi nànbreo đwfrhóshuo củdyqaa Tầqijon Dĩvtpz Nam anh.

dbjdnh toámdlsn cẩielon thậktytn, Tầqijon Dĩvtpz Nam đwfrhãviuqshuo nửewfca nălhssm chưxckka từylkfng tớondji călhssn hộvtpz anh vànbre Trìkckfnh Thanh Thômklzng từylkfng ởkckfnbreo lúhmomc trưxckkondjc.

Anh an bànbrei ngưxckkwlspi, mỗgfbvi ngànbrey đwfrhjsrzu tớondji quéyuayt dọrdgin, nhưxckkng sau khi anh đwfrhieloy cửewfca ra, vẫuqtrn cóshuo mộvtpzt loạewfci cảbplxm giámdlsc vắmzwwng vẻviuq tịmgnech mịmgnech nhànbreo tớondji trưxckkondjc mặhktvt.

Anh kéyuayo thâumldn thểyeep mỏylkfi mệxckkt, vànbreo phòyfklng sámdlsch, anh khóshuoa trámdlsi cửewfca, lấvclxy giấvclxy ly hômklzn vànbre nhẫuqtrn từylkf trong ngălhssn kéyuayo, còyfkln cóshuo tờwlsp giấvclxy duy nhấvclxt cômklzxckku lạewfci ởkckf trong nhànbre anh.

Anh yêquknn tĩvtpznh nhìkckfn chằfrhfm chằfrhfm ba vậktytt kia, nhìkckfn rấvclxt lâumldu rấvclxt lâumldu, mớondji cúhmomi đwfrhqijou nhìkckfn vềjsrz phídbjda lòyfklng bànbren tay củdyqaa mìkckfnh.

Anh đwfrhãviuq từylkfng nắmzwwm tay cômklz, dắmzwwt đwfrhi nhưxckk thếerxvnbreo, anh đwfrhãviuq vứwmtzt bỏylkfmklz ra sao?

Ngànbrey mai từylkf biệxckkt, cóshuo phảbplxi từylkf nay vềjsrz sau sẽshuo khômklzng cóshuomdlsch nànbreo gặhktvp nhau nữwlspa khômklzng?

Nghĩvtpz tớondji đwfrhâumldy, đwfrhámdlsy mắmzwwt Tầqijon Dĩvtpz Nam thấvclxm ra mộvtpzt giọrdgit lệxckk, vànbrenh mắmzwwt anh đwfrhylkfquknn móshuoc bậktytt lửewfca ra, lúhmomc vừylkfa mớondji chuẩielon bịmgne đwfrhzpnkt tờwlsp giấvclxy kia đwfrhi, đwfrhiệxckkn thoạewfci di đwfrhvtpzng trong túhmomi bỗgfbvng nhiêquknn vang lêquknn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.