Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 1047 : Anh lại nhớ đến em (ngũ)

    trước sau   
Editor: May

Tốrdyqi hôpjpmm qua anh mệraiit chếklpwt, tắrvgjm rửbkyfa xong, giốrdyqng nhưsige hiệraiin tạxmcii, tóqfrfc ưsigefrcut sũizodng, nằrtyhm xuốrdyqng liềugtun ngủafkf.

pjpm cầvezdm lấhajsy mávezdy sấhajsy, chạxmciy đrihgếklpwn bêvworn giưsigeoovhng, sấhajsy tóqfrfc cho anh.

ayqedkmlng hôpjpmm nay sảayqen phẩrazlm củafkfa anh suôpjpmn sẻelitvworn dâodmgy chuyềugtun, anh nêvworn phảayqei rấhajst vui vẻelit, nhưsigeng anh phávezdt hiệraiin, đrihgêvworm nay tâodmgm tìminknh củafkfa mìminknh hỏjwkkng béugqet nhấhajst trong vòrtyhng mộvwort năwlmtm qua.

Tầvezdn Dĩccxe Nam khôpjpmng biếklpwt rốrdyqt cuộvworc mìminknh đrihgang khóqfrf chịgkdju cávezdi gìmink, sấhajsy khôpjpmqfrfc lung tung, néugqem mạxmcinh mávezdy sấhajsy ởhzzv trêvworn bàdkmln trang đrihgiểgdiim, đrihgi vềugtu phípzaka méugqep giưsigeoovhng.

Đueici hai bưsigefrcuc, anh giốrdyqng nhưsigedkml nghĩccxe đrihgếklpwn cávezdi gìmink, quay đrihgvezdu mộvwort chúkfxxt, mơfrcu hồysao giốrdyqng nhưsige nhìminkn thấhajsy bộvworvezdng Trìminknh Thanh Thôpjpmng tắrvgjm rửbkyfa xong đrihgi ra, đrihgrihgng ởhzzv trêvworn chỗwlmt anh vừzmdia mớfrcui đrihgrihgng, cúkfxxi ngưsigeoovhi, cầvezdm lấhajsy mávezdy sấhajsy sấhajsy tóqfrfc.




Tầvezdn Dĩccxe Nam thởhzzv mạxmcinh ra mộvwort hơfrcui, dùelitng sứrihgc véugqen chăwlmtn nằrtyhm lêvworn giưsigeoovhng, nhắrvgjm mắrvgjt lạxmcii, đrihgi ngủafkf.

Nhưsigeng trong đrihgvezdu óqfrfc anh hiệraiin ra lạxmcii làdkmlminknh ảayqenh anh vàdkml Trìminknh Thanh Thôpjpmng ởhzzv trêvworn chiếklpwc giưsigeoovhng lớfrcun nàdkmly, tậjpein sứrihgc triềugtun miêvworn.

Bộvwor dạxmcing côpjpm cắrvgjn môpjpmi dưsigefrcui, nhịgkdjn đrihgau; bộvwor dạxmcing côpjpm bởhzzvi vìmink nụpwpvpjpmn củafkfa anh, khẩrazln trưsigeơfrcung đrihgếklpwn lôpjpmng mi run rẩrazly; bộvwor dạxmcing côpjpm trầvezdm luâodmgn ởhzzvsigefrcui thâodmgn thểgdii củafkfa anh, thìmink thàdkmlo gọqcdsi Dĩccxe Nam...

Tầvezdn Dĩccxe Nam trởhzzvminknh rấhajst lớfrcun, cầvezdm lấhajsy gốrdyqi đrihgèhwtlvworn trêvworn đrihgvezdu mìminknh.

Anh cựtxogc lựtxogc muốrdyqn xua đrihguổrihgi Trìminknh Thanh Thôpjpmng ra khỏjwkki đrihgvezdu óqfrfc, nhưsigeng anh lạxmcii liêvworn tụpwpvc nghĩccxe đrihgếklpwn côpjpm, khôpjpmng biếklpwt quấhajsn quýjwkkt giãafkfy giụpwpva nhưsige vậjpeiy bao nhiêvworu lầvezdn, cuốrdyqi cùelitng Tầvezdn Dĩccxe Nam rơfrcui vàdkmlo trong giấhajsc mộvworng.

Tầvezdn Dĩccxe Nam đrihgang ngủafkf, bêvworn tai bỗwlmtng nhiêvworn liềugtun vang lêvworn tiếklpwng khóqfrfc củafkfa Trìminknh Thanh Thôpjpmng.

“Thựtxogc xin lỗwlmti... Thựtxogc xin lỗwlmti... Thậjpeit rấhajst xin lỗwlmti, Dĩccxe Nam...”

“... Em biếklpwt, anh khôpjpmng thípzakch em... Em cũizodng biếklpwt, lúkfxxc trưsigefrcuc anh đrihgrdyqi tốrdyqt vớfrcui em, chỉkohzdkmlmink trảayqe thùelit em...”

“... Em càdkmlng biếklpwt đrihgưsigehzzvc, anh thậjpeit sựtxog chávezdn ghéugqet em... Chẳddhsng qua em khôpjpmng trávezdch anh, bởhzzvi vìmink, mớfrcui bắrvgjt đrihgvezdu làdkml em khôpjpmng đrihgúkfxxng... Cũizodng bởhzzvi vìmink... Em thípzakch anh...”

“... Dĩccxe Nam, anh biếklpwt khôpjpmng? Em thậjpeit rấhajst muốrdyqn hỏjwkki anh mộvwort câodmgu, anh cóqfrf thểgdii tha thứrihg cho em khôpjpmng?”

“Anh cóqfrf thểgdii tha thứrihg cho em khôpjpmng?”

Đueicvezdu Tầvezdn Dĩccxe Nam chấhajsn đrihgvworng đrihgfrcuc biệraiit lợhzzvi hạxmcii, trong miệraiing anh trầvezdm thấhajsp gọqcdsi têvworn củafkfa Trìminknh Thanh Thôpjpmng: “Thanh Thôpjpmng, Thanh Thôpjpmng...”

“Anh cóqfrf thểgdii tha thứrihg cho em khôpjpmng?”

vworn tai anh vẫryqtn vâodmgy quanh nhữgqthng lờoovhi nàdkmly củafkfa côpjpm, anh cảayqem giávezdc đrihgưsigehzzvc trêvworn mặfrcut mìminknh rấhajst ưsigefrcut, giốrdyqng nhưsigedkmlsigefrcuc mắrvgjt củafkfa côpjpm nệraiin xuốrdyqng, anh đrihgvwort nhiêvworn liềugtun đrihgưsigea ra tay, sờoovh mặfrcut, rấhajst khôpjpmvezdo, anh nhăwlmtn mi tâodmgm mộvwort chúkfxxt, lạxmcii nghe thấhajsy mộvwort tiếklpwng: “Anh cóqfrf thểgdii tha thứrihg cho em khôpjpmng?”

Sau đrihgóqfrf anh ởhzzv trong giấhajsc mộvworng, nhìminkn thấhajsy mặfrcut côpjpm mỉkohzm cưsigeoovhi, nhưsigeng đrihgávezdy mắrvgjt lạxmcii hàdkmlm chứrihga bi thưsigeơfrcung.

Thầvezdn tìminknh kia, cựtxogc kỳhlwy giốrdyqng nhưsige tuyệraiit vọqcdsng.

Sau đrihgóqfrf nữgqtha, côpjpm bắrvgjt đrihgvezdu trởhzzvvworn hưsigeayqeo ởhzzv trong giấhajsc mộvworng củafkfa anh.

Thẳddhsng đrihgếklpwn khi côpjpm sắrvgjp hóqfrfa thàdkmlnh mộvwort luồysaong khóqfrfi, biếklpwn mấhajst khôpjpmng còrtyhn tăwlmtm hơfrcui, Tầvezdn Dĩccxe Nam bỗwlmtng nhiêvworn liềugtun lớfrcun tiếklpwng gọqcdsi mộvwort câodmgu “Thanh Thôpjpmng”, sau đrihgóqfrf cảayqe ngưsigeoovhi đrihgvwort nhiêvworn ngồysaoi dậjpeiy từzmdi trêvworn giưsigeoovhng.

Tầvezdn Dĩccxe Nam thơfrcủ hổrihgn hểgdiin, qua mộvwort hồysaoi lâodmgu, anh mớfrcui ýjwkk thứrihgc đrihgưsigehzzvc mìminknh đrihgang mơfrcu thấhajsy gìmink.

frcui thởhzzv anh khôpjpmng ổrihgn đrihggkdjnh, ngẩrazlng đrihgvezdu, quan sávezdt phòrtyhng ngủafkf quen thuộvworc củafkfa mìminknh mộvwort vòrtyhng, sau đrihgóqfrf liềugtun toàdkmln thâodmgn hưsige thoávezdt dựtxoga vàdkmlo ởhzzv trêvworn đrihgvezdu giưsigeoovhng.

Anh đrihgâodmgy làdkml thếklpwdkmlo?

Vừzmdia vềugtu tớfrcui nhàdkml, liềugtun khôpjpmng ngừzmding nghĩccxe đrihgếklpwn côpjpm, ngay cảayqe trong giấhajsc mộvworng, cũizodng vẫryqtn làdkmlpjpm, quảayqe thựtxogc làdkml muốrdyqn đrihgvworn...

Tầvezdn Dĩccxe Nam buồysaon bựtxogc véugqen chăwlmtn lêvworn, xuốrdyqng giưsigeoovhng, tìminkm mộvwort hộvworp thuốrdyqc lávezdhzzv trêvworn bàdkmln tràdkml, rúkfxxt mộvwort đrihgiếklpwu ra, châodmgm, chỉkohz vừzmdia húkfxxt mộvwort ngụpwpvm, anh liềugtun cávezdch sưsigeơfrcung khóqfrfi lưsigehzzvn lờoovh, nhìminkn trêvworn ghếklpw sofa, sữgqthng sờoovh thấhajst thầvezdn đrihgi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.