"Mẹ!" Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ vưinyg̀a mơpbpj̉ cưinyg̉a thì sưinyg̉ng sôeykźt môeykẓt chút, bơpbpj̉i vì Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n đfamxang ngồwjidi ơpbpj̉ bàn ălbnwn hưinygơpbpj́ng tơpbpj́i nàng gârkpg̣t đfamxârkpg̀u mỉm cưinygơpbpj̀i.
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ gârkpg̣t đfamxârkpg̀u cưinygơpbpj̀i nói: "Bác sĩ Trưinygơpbpjng lại tơpbpj́i kháffxem cho mẹ tôeykzi sao?"
"Ặvebyc, khôeykzng phải." Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n có chút xârkpǵu hôeykz̉ nói: "Thârkpgn thểvgef bá mârkpg̃u sơpbpj́m đfamxã khôeykzng có gì đfamxáffxeng ngại nưinyg̃a, chỉ cârkpg̀n đfamxưinyg̀ng có vârkpǵt vả quá đfamxôeykẓ thì sẽ khôeykzng có vârkpǵn đfamxêeykz̀ gì cả. Bârkpgy giơpbpj̀ ta đfamxêeykźn xem có giúp đfamxơpbpj̃ đfamxưinygơpbpj̣c gì hay khôeykzng mà thôeykzi."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ "ồwjid" môeykẓt tiêeykźng, rôeykz̀i cưinygơpbpj̀i nói: "Vârkpg̣y thì anh ngồwjidi chơpbpji nhé, tôeykzi đfamxi rưinyg̉a mặglftt đfamxã."
Lúc này Trưinygơpbpjng Târkpgm Ly đfamxang bưinygng môeykẓt chén canh trưinyǵng cà chua nóinygng hổcxshi đfamxi ra, quởkhwp tráffxech nói: "Sao còrunzn gọi làaklr bác sĩ Trưinygơpbpjng khách khí nhưinyg vârkpg̣y, tiêeykz̉u Viêeykz̃n nói nhưinyg thêeykź nào cũng đfamxã bậmjcmn bịkhwpu giúp đfamxơpbpj̃ nhà chúng ta khôeykzng ít mà."
Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n vộrwdsi cưinygơpbpj̀i nói: "Báffxec gáffxei khôeykzng có chuyêeykẓn gì đfamxârkpgu, kì thârkpg̣t gọi làaklr gì cũng khôeykzng sao cả."
Trưinygơpbpjng Târkpgm Ly đfamxem canh đfamxălbnẉt lêeykzn trêeykzn bàn, ârkpgn cầmrxbn nóinygi: "Tiêeykz̉u Viêeykz̃n, cháu ngôeykz̀i đfamxi. Àxhrri, Thanh Ngưinyg̃ con ngôeykz̀i nói chuyêeykẓn vơpbpj́i tiêeykz̉u Viêeykz̃n, mẹ phải đfamxi có viêeykẓc."
Đkwruang ơpbpj̉ trong toilet hứatdang nưinygớfamxc rưinyg̉a mălbnẉt thì Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ hôeykz lêeykzn: "Mẹ, mẹ khôeykzng ălbnwn cơpbpjm sao?"
"Mẹ vừjewja ălbnwn xong rôeykz̀i." Trưinygơpbpjng Târkpgm Ly tháffxeo tạqocxp dềxhrr ra, sau khi bảo Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n khôeykzng nêeykzn khách khí liềxhrrn trơpbpj̉ lại phòng thay quârkpg̀n áo. Lúsctcc thay xong quârkpg̀n áo thì Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ cũng đfamxã rưinyg̉a mặglftt xong tưinyg̀ trong toilet đfamxi ra.
Trưinygơpbpjng Târkpgm Ly kéo tay con gái nhỏ giọng nói: "Con ngôeykz̀i ălbnwn cơpbpjm vơpbpj́i Tiêeykz̉u Viêeykz̃n, buổcxshi tốenkvi nêeykźu khôeykzng có chuyêeykẓn gì thì ra ngòai đfamxi dạqocxo mộrwdst chúsctct, đfamxừjewjng nêeykzn rầmrxbu rĩinyg nằenkvm dídycx ởkhwp nhàaklr, biêeykźt khôeykzng?"
"Nhưinygng mà, mẹ…" Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ kéo cánh tay của Trưinygơpbpjng Târkpgm Ly, mălbnẉt nhălbnwn nhó nói: "Con ban đfamxêeykzm còn đfamxi dạy thêeykzm cho Hârkpgn Hârkpgn mà."
"Vârkpg̣y đfamxi..." Trưinygơpbpjng Târkpgm Ly suy nghĩ môeykẓt lúc rôeykz̀i hỏi: "Hârkpgn Hârkpgn sắjwtkp phải thi đfamxi họshiac rồwjidi nhỉxhrr?
"Đkwruúng vârkpg̣y, đfamxãqhul bỏfrco họshiac mộrwdst nălbnwm rồwjidi, bârkpgy giờjewj cáffxei gìshia cũioxhng đfamxềxhrru gấusfjp cảupys."
Trưinygơpbpjng Târkpgm Ly gârkpg̣t đfamxârkpg̀u nói: "Nhưinyg vârkpg̣y đfamxưinygơpbpj̣c rôeykz̀i, đfamxêeykz̉ cho Tiêeykz̉u Viêeykz̃n lârkpǵy xe đfamxưinyga con đfamxi."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ vôeykźn muôeykźn nói tiêeykźp nhưinygng thârkpǵy Trưinygơpbpjng Târkpgm Ly târkpgm trạng uêeykz̉ ỏai thì cũng khôeykzng đfamxành lòng cưinyg̣ tuyêeykẓt.
Sau khi Trưinygơpbpjng Târkpgm Ly rơpbpj̀i cưinyg̉a, thì Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ cùng ălbnwn vơpbpj́i Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n, nhìn thơpbpj̀i gian cũng đfamxêeykźn rôeykz̀i thì thu thârkpg̣p mọi thưinyǵ rôeykz̀i ra khỏi nhà.
"Thanh Ngưinyg̃, đfamxêeykz̉ anh đfamxưinyga em đfamxi nhé?" Đkwruưinyǵng ơpbpj̉ cưinyg̉a thang máy, Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n đfamxôeykẓt nhiêeykzn nói môeykẓt cârkpgu.
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ do dưinyg̣ môeykẓt chút rôeykz̀i gârkpg̣t đfamxârkpg̀u đfamxáp ưinyǵng.
"Đkwruúsctcng rồwjidi, em vârkpg̃n chưinyga tìm đfamxưinygơpbpj̣c côeykzng viêeykẓc hay sao?"
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ nhẹ nhàng lălbnẃc đfamxârkpg̀u.
"Thêeykź em có chơpbpji đfamxưinygơpbpj̣c piano khôeykzng? Anh có bălbnẁng hưinyg̃u mơpbpj̉ môeykẓt phòrunzng tràaklr, hălbnẃn vừjewja vặglftn đfamxang muôeykźn mơpbpj̀i môeykẓt ngưinygơpbpj̀i chơpbpji piano. Môeykz̃i ngày chỉ cârkpg̀n làaklrm hai ba tiếkaxbng vàaklro buổcxshi tốenkvi, thù lao cũng đfamxưinygơpbpj̣c."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ do dưinyg̣ môeykẓt chút rôeykz̀i mỉm cưinygơpbpj̀i nói: "Qua hai ngày nưinyg̃a rôeykz̀i hãy nói đfamxi, gầmrxbn đfamxârkpgy Hârkpgn Hârkpgn phải thi đfamxạqocxi họshiac, thơpbpj̀i gian tưinygơpbpjng đfamxốenkvi eo hẹvgefp."
"Đkwruưinygợlytac." Mălbnẉc dù Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ khôeykzng có lârkpg̣p tưinyǵc đfamxáp ưinyǵng, nhưinygng đfamxôeykźi vơpbpj́i Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n nhưinyg thêeykź cũng đfamxã rârkpǵt vui vẻ rôeykz̀i.
"Đkwruinh!" Thang máy đfamxi tơpbpj́i târkpg̀ng mưinygơpbpj̀i môeykẓt, hai ngưinygơpbpj̀i đfamxi vào trong thang máy thì Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n hỏi: "Hârkpgn Hârkpgn gârkpg̀n đfamxârkpgy có khỏfrcoe khôeykzng?"
"Khỏfrcoe hơpbpjn nhiềxhrru rồwjidi." Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ cảm kích nói: "Cảm ơpbpjn anh đfamxã giơpbpj́i thiêeykẓu cho thârkpg̀y thuôeykźc kia giúp nóinyg tiếkaxbn hàaklrnh vârkpg̣t lý trị liêeykẓu."
"Khôeykzng có gì, côeykz ârkpǵy ơpbpj̉ bêeykẓnh viêeykẓn thìshia cũng là bêeykẓnh nhârkpgn của anh, mà nàng ârkpǵy còn là chịkhwp em kếkaxbt nghĩinyga của em đfamxó chưinyǵ." Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n trong lòng thơpbpj̉ dài, thârkpg̀m nghĩ: "Kỳ thârkpg̣t anh cũng cảm ơpbpjn côeykz ârkpǵy. Nhờjewj thếkaxb mỗdluhi ngàaklry anh mớfamxi đfamxưinygợlytac nhìn thârkpǵy em ởkhwp bệafacnh việafacn."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ ngôeykz̀i ơpbpj̉ xe của Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n đfamxi tơpbpj́i đfamxưinygơpbpj̀ng Khơpbpj̉i Đkwruiêeykz̉m, bêeykzn dưinygớfamxi tòrunza nhàaklr màaklr Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn ởkhwp, nàaklrng tưinyg̀ chôeykźi khéo hảupyso ýrwds củdqzaa Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n muôeykźn đfamxưinyga nàng lêeykzn. Môeykẓt mình đfamxi tơpbpj́i târkpg̀ng nălbnwm tòrunza nhàaklr A. Âugqx́n chuôeykzng khôeykzng bao lârkpgu thì có môeykẓt côeykz gái tóc dài qua vai, da trălbnẃng nhưinyg tuyếkaxbt, vóinygc dáng xinh đfamxẹp, tuôeykz̉i târkpg̀m hai mưinygơpbpji, đfamxi ra mơpbpj̉ cưinyg̉a. Thârkpǵy Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ đfamxang đfamxứatdang ởkhwp cửioxha thì côeykz gái lôeykẓ ra môeykẓt nụ cưinygơpbpj̀i tưinygơpbpji róinygi kêeykzu lêeykzn ngọshiat ngàaklro: "Thanh Ngưinyg̃ tỷ tỷ."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ yêeykzu thưinygơpbpjng nhéihmjo cái mũi của Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn mộrwdst cáffxei rôeykz̀i hỏi: "Cha nuôeykzi mẹvgef nuôeykzi đfamxârkpgu?"
"Đkwruềxhrru khôeykzng ơpbpj̉ nhà." Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn chun chun mũi đfamxáng yêeykzu nóinygi: "Đkwruưinyg̀ng có bóp mũi em nưinyg̃a, sẽpbpj bịkhwp dẹvgeft đfamxi đfamxấusfjy."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ cưinygơpbpj̀i nói: "Đkwruáffxeng đfamxờjewji! Ai bảo cái mũi em cao nhưinyg vârkpg̣y, ngay cả chị cũng cảm thârkpǵy đfamxốenkv kịkhwp này."
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn dẩprapu miêeykẓng cưinygơpbpj̀i nói: "Đkwruóinyg là mẹ em cho, em thìshia có cáffxech gìshia cơpbpj chứatda."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ đfamxi vào thay dép rôeykz̀i hỏi: "Ănshqn cơpbpjm chưinyga?"
"Ănshqn rôeykz̀i, kêeykzu cơpbpjm ơpbpj̉ ngoàaklri đfamxem vào."
"Sau này đfamxưinyg̀ng có mua ơpbpj̉ ngoàaklri nưinyg̃a, nêeykźu mẹ khôeykzng có nhà thì đfamxêeykźn nhà chị mà ălbnwn."
"Tôeykźt quá, tôeykźt quá." Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn kéo cánh tay của Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ hoan hôeykz: "Em thích nhârkpǵt chị làm đfamxồwjid ălbnwn, ngay cả mẹ cũng khen khôeykzng dưinyǵt miêeykẓng mà. Mẹ còn nói nêeykźu chị làm chị dârkpgu em thì sau này cảupys nhàaklr chúsctcng ra sẽ cóinyg lộrwdsc ălbnwn rồwjidi."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ khẽpbpj "xìshia" mộrwdst tiếkaxbng, sălbnẃc mălbnẉt hơpbpji ửioxhng hôeykz̀ng lêeykzn, sălbnw̉ng giọng: "Khôeykzng giữgugr mồwjidm miệafacng gì cả."
"Có thârkpg̣t khôeykzng?" Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn nháy mălbnẃt cưinygơpbpj̀i nói: "Chuyệafacn chị thích anh em, ngưinygơpbpj̀i nào sáng mălbnẃt đfamxêeykz̀u có thêeykz̉ nhìn thârkpǵy rõhqyn."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ tưinyǵc giârkpg̣n khôeykzng muôeykźn cùng vơpbpj́i nàng dârkpgy dưinyga, kéo tiêeykz̉u nha đfamxârkpg̀u khơpbpj̀ khạo này đfamxi vào trong phòng ngủ.
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn lay lay cánh tay Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃, giọng nói có chút u buôeykz̀n hỏi: "Thanh Ngưinyg̃ tỷ tỷ, chị nói xem cóinyg phảupysi Sơpbpj̉ Nguyêeykzn ca ca khôeykzng thích em khôeykzng ?"
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ dịkhwpu dàaklrng vuôeykźt ve mái tóc của nàng, an ủi nói: "Khôeykzng phảupysi vârkpg̣y đfamxârkpgu. Ngưinygơpbpj̀i mà hălbnẃn quârkpgn târkpgm nhârkpǵt chính là em mà."
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn dẩprapu môeykzi lầmrxbm bầmrxbm nói: "Nhưinygng mà anh ârkpǵy chưinyga tơpbpj́i gặglftp em."
"Ai nói thếkaxb, lúc em ơpbpj̉ biêeykẓnh viêeykẓn thì anh ấusfjy đfamxêeykz̀u có đfamxếkaxbn xem qua em mấusfjy lầmrxbn." Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ chỉ nói dôeykźi đfamxêeykz̉ an ủi Hârkpgn Hârkpgn, nhưinygng nàng khôeykzng biêeykźt kỳ thârkpg̣t Mưinygờjewji Mộrwdst thârkpg̣t sưinyg̣ cũng đfamxãqhul tơpbpj́i mấusfjy lầmrxbn rồwjidi.
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn chớfamxp đfamxôeykzi mắjwtkt to hỏi: "Thârkpg̣t sao?"
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ thơpbpj̉ dài nói: "Hârkpgn Hârkpgn, em cũng biêeykźt là anh ấusfjy làm gì màaklr, đfamxôeykzi khi anh ấusfjy cũng khôeykzng tiệafacn lôeykẓ diêeykẓn, cho nêeykzn anh ấusfjy khôeykzng phảupysi khôeykzng thưinygơpbpjng em, nhưinygng màaklr em cũioxhng phảupysi thôeykzng cảupysm cho anh ấusfjy cóinyg nỗdluhi khổcxsh trong lòrunzng." Bạqocxn đfamxang xem truyệafacn đfamxưinygợlytac sao chéihmjp tạqocxi: Truyen Tien Hiep chấusfjm c.o.m
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn cưinygơpbpj̀i khẽ nói: "Chàaklr, còn chưinyga gảupys qua đfamxârkpgy, đfamxãqhul nóinygi đfamxỡgumk cho ca ca ta rồwjidi." Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ nhẹvgef nhàaklrng dídycx ngóinygn tay ngọshiac vào trán nàng, cưinygơpbpj̀i mălbnẃng: "Tiêeykz̉u nha đfamxârkpg̀u, nói lung tung cái gì đfamxârkpgu khôeykzng à."
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn cưinygơpbpj̀i khanh kháffxech nói: "Đkwruưinygợlytac nha, cóinyg ngưinygờjewji khôeykzng dáffxem thưinyg̀a nhârkpg̣n."
"Đkwruưinygợlytac nha, ngưinygơpbpji muốenkvn bịkhwp cùrkpg léihmjc khôeykzng?" Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ vừjewja cưinygơpbpj̀i vừjewja đfamxưinyga tay vào nách của Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn gãi gãi. Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn cưinygơpbpj̀i loạn cả lêeykzn, cũioxhng tùrkpgy thờjewji phản kích, hai côeykz gái chọshiac léihmjc lẫmjcmn nhau cưinygờjewji mộrwdst trậmjcmn nghiêeykzng ngảupys.
Cưinygơpbpj̀i đfamxùa môeykẓt lúc thì Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn hỏi: "Thanh Ngưinyg̃ tỷ tỷ, tỷkjmu nói làm sát thủ có đfamxúng là rârkpǵt kích thích hay khôeykzng ?"
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ trưinyg̀ng mălbnẃt liêeykźc nàng môeykẓt cái rôeykz̀i trách cưinyǵ nói: "Cârkpgu này khôeykzng đfamxưinygơpbpj̣c nói lung tung, nêeykźu bị cha nuôeykzi mẹvgef nuôeykzi nghe đfamxưinygơpbpj̣c, dám chălbnẃc sẽ mălbnẃng em đfamxârkpǵy."
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn hìshia hìshia cưinygơpbpj̀i nói: "Sẽ khôeykzng có chuyêeykẓn đfamxó đfamxârkpgu, cha mẹ em bârkpgy giơpbpj̀ coi em là bảo bôeykźi rôeykz̀i, khôeykzng nỡgumk mălbnẃng chưinyg̉i em đfamxârkpgu."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ thơpbpj̉ dài nói: "Hârkpgn Hârkpgn, trưinygơpbpj́c kia mẹ của em đfamxã nói vơpbpj́i em rôeykz̀i, em ngàn vạn lârkpg̀n phải nhơpbpj́, nhârkpǵt đfamxịnh khôeykzng đfamxưinygơpbpj̣c nói vơpbpj́i ngưinygơpbpj̀i khác vêeykz̀ Sơpbpj̉ Nguyêeykzn là ca ca của em, môeykẓt chưinyg̃ cũng khôeykzng thêeykz̉ nói."
"Biêeykźt mà." Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn cưinygơpbpj̀i nói: "Sao giốenkvng mẹvgef em vậmjcmy, môeykẓt mẹvgef giàaklr khôeykzng đfamxủ, bârkpgy giơpbpj̀ còn thêeykzm môeykẓt ngưinygơpbpj̀i chị dârkpgu. Ha ha... hay là chị quản ca ca của em là tôeykźt rôeykz̀i."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ biêeykźt nha đfamxârkpg̀u Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn kia rấusfjt thídycxch chọshiac ghẹvgefo. Hơpbpjn nữgugra tưinygơpbpjng đfamxốenkvi đfamxơpbpjn thuầmrxbn khiếkaxbt khôeykzng có târkpgm cơpbpj gìshia, đfamxălbnẉc biêeykẓt nói chuyệafacn vơpbpj́i ngưinygơpbpj̀i quen chưinyga bao giờjewj cốenkv kịkhwp. Đkwruârkpǵy chính là đfamxiêeykz̉m mà Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ thích nhârkpǵt ơpbpj̉ nàng, mà cũng là đfamxiêeykz̉m đfamxáffxeng lo lălbnẃng nhârkpǵt.
"Đkwruưinygơpbpj̣c rôeykz̀i đfamxưinyg̀ng có làaklrm loạn nữgugra." Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ mơpbpj̉ sách Ưqnvfng ngữgugr ra nói: "Bârkpgy giơpbpj̀ Ưqnvfng ngữgugr củdqzaa em còrunzn chưinyga tốenkvt, hôeykzm nay đfamxem đfamxốenkvng bàaklri tậmjcmp này làm lại môeykẓt lârkpg̀n."
"A?" Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn nhălbnwn nhó mặglftt màaklry, nói: "târkpǵt cả đfamxêeykz̀u phải làm sao?"
"Târkpǵt cả đfamxêeykz̀u phải làm." Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ nói chălbnẃc chălbnẃn.
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn khẽpbpj chun cái mũi hỏi: "Thanh Ngưinyg̃ tỷ tỷ, Ưqnvfng ngữgugr củdqzaa Sởkhwp Nguyêeykzn ca ca cóinyg phảupysi rấusfjt giỏfrcoi đfamxúng khôeykzng ?"
"Đkwruúng là nhưinyg vârkpg̣y, hălbnẃn cùng vơpbpj́i Hârkpg̀u Tưinyg̉ nói chuyêeykẓn đfamxêeykz̀u chỉ dùng Ưqnvfng ngưinyg̃ mà nói thôeykzi." Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ mơpbpj̉ quyêeykz̉n sách ra tùy tiêeykẓn nhìn môeykẓt chút, miêeykẓng thì nói: "Hơpbpjn nưinyg̃a chị nghe thârkpǵy Lãnh Dạ nói là hălbnẃn còn có thêeykz̉ nói đfamxưinygơpbpj̣c ngôeykzn ngưinyg̃ của mârkpǵy quôeykźc gia khác."
"Oa, ca ca của em lơpbpj̣i hại nhưinyg vârkpg̣y sao?" Tiêeykz̉u nha đfamxârkpg̀u hai mălbnẃt tỏa sáng, lôeykẓ ra vẻ sùng bái.
"Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ cưinygơpbpj̀i nói: "Cho nêeykzn em đfamxưinyg̀ng có làm cho hălbnẃn mârkpǵt mălbnẉt nha."
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn bĩu môeykzi nói: "Chị toàaklrn nói giúp cho anh ârkpǵy, ca chỉ mua cho chị quà sinh nhârkpg̣t nhưinygng chưinyga mua cho em. Lârkpg̀n trưinygơpbpj́c sinh nhârkpg̣t em vì nhìn mălbnẉt mũi mẹ em mơpbpj́i đfamxêeykźn, kêeykźt quả là đfamxem hai tay trôeykźng trơpbpjn đfamxêeykźn."
"Quà sinh nhârkpg̣t hảupys? Em thích gì? Chị sẽ mua cho em."
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn nháy nháy mălbnẃt, cưinygơpbpj̀i hỏi: "Chị dùng danh nghĩa gì mua cho em?"
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ dơpbpj̉ khóc dơpbpj̉ cưinygơpbpj̀i nói: "Tiêeykz̉u nha đfamxầmrxbu, làm bàaklri tậmjcmp nhanh đfamxi."
"Tuârkpgn lêeykẓnh chị dârkpgu." Vưinyg̀a nóinygi Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn vưinyg̀a nơpbpj̉ nụ cưinygơpbpj̀i khúc khích.
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ mỉm cưinygơpbpj̀i nhìn nàng bălbnẃt đfamxârkpg̀u làm bàaklri tậmjcmp, quảupys thậmjcmt Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn thựnshqc sựnshq cóinyg mộrwdst loạqocxi khídycx chấusfjt làm cho ngưinygơpbpj̀i ta cảm thârkpǵy rârkpǵt thârkpgn thiêeykźt, làm cho ngưinygơpbpj̀i ta rấusfjt yêeykzu thídycxch, chỉ cârkpg̀n ơpbpj̉ cùng vơpbpj́i nàng môeykẓt chôeykz̃ thì hìshianh nhưinyg sẽ khôeykzng còrunzn phiêeykz̀n não nữgugra, cảupys ngưinygờjewji trởkhwp nêeykzn thoảupysi máffxei an nhàaklrn. Cũng khó trách Mưinygờjewji Mộrwdst lạqocxi quan târkpgm tơpbpj́i muôeykẓi muôeykẓi này nhưinyg thếkaxb.
Nhơpbpj́ tơpbpj́i lúc Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn bị thưinygơpbpjng ngày đfamxó, buôeykz̉i tôeykźi Mưinygờjewji Mộrwdst cả ngưinygơpbpj̀i biếkaxbn thàaklrnh bălbnwng lãqhulnh thẫmjcmu xưinygơpbpjng, tưinyg̣a nhưinyg tưinyg̉ thârkpg̀n. Lúc ârkpǵy Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ mơpbpj́i cảupysm thấusfjy nam nhârkpgn trưinygơpbpj́c mălbnẃt đfamxộrwdst nhiêeykzn trởkhwp nêeykzn quáffxe xa lạ. Buôeykz̉i tôeykźi ngày đfamxó hălbnẃn nhưinyg môeykẓt sát thârkpg̀n, gălbnẉp ngưinygơpbpj̀i thì giêeykźt, hoàaklrn toàaklrn rơpbpji vàaklro trạqocxng tháffxei đfamxiêeykzn cuôeykz̀ng giêeykźt chóc, còn có ánh mălbnẃt làm cho Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ cả đfamxơpbpj̀i cũng khôeykzng thêeykz̉ nào quêeykzn đfamxưinygơpbpj̣c. Călbnẉp mălbnẃt lạnh nhưinyg bălbnwng nhưinygng lạqocxi cựnshqc kìshia bi thưinygơpbpjng.
Thơpbpj̉ dài Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ lârkpǵy lại tinh thârkpg̀n, phát hiêeykẓn Trưinygơpbpjng Hârkpgn đfamxang nghiêeykzng nghiêeykzng đfamxârkpg̀u mỉm cưinygơpbpj̀i nhìn lén nàng, khôeykzng khỏi gõ nhẹ nhẹ vào đfamxârkpg̀u của nha đfamxârkpg̀u này, giọng trách cưinyǵ: "Nhìn cái gì? Nhanh làm bàaklri tậmjcmp đfamxi, thơpbpj̀i gian củdqzaa em khôeykzng còn nhiêeykz̀u nưinyg̃a, đfamxã đfamxúsctcp môeykẓt nălbnwm rôeykz̀i, nêeykźu lârkpg̀n này khôeykzng vào đfamxưinygơpbpj̣c đfamxại học thì ngay cả chị cũng bị mẹ nói đfamxârkpǵy."
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn lè lưinygơpbpj̃i nói: "Khôeykzng thêeykź đfamxârkpgu, mẹ của em ngoạqocxi trừjewj em ra thìshia ngưinygờjewji màaklr bàaklr thưinygơpbpjng yêeykzu nhấusfjt chính là chị cùng vơpbpj́i ca ca, mẹ khôeykzng nơpbpj̃ nói gì chịkhwp đfamxârkpgu."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ côeykź ý nghiêeykzm mặglftt khẽpbpj hưinyg̀ nhẹ môeykẓt tiêeykźng, môeykẓt lúc sau lậmjcmp tứatdac liềxhrrn "phìshia" môeykẓt tiêeykźng cưinygơpbpj̀i rôeykẓ lêeykzn.
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn cũng cưinygơpbpj̀i khanh kháffxech nói: "Thanh Ngưinyg̃ tỷ tỷ đfamxôeykẓng tình rôeykz̀i.''
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ trưinyg̀ng mălbnẃt liêeykźc nàng môeykẓt cái, rôeykz̀i tưinyǵc giârkpg̣n nói: "Mèo mơpbpj́i đfamxôeykẓng tình chưinyǵ, em học ơpbpj̉ đfamxârkpgu ra nhữgugrng lờjewji lộrwdsn xộrwdsn nàaklry thêeykź!"
"Mèo đfamxôeykẓng tình là muôeykźn giao phôeykźi, Thanh Ngưinyg̃ tỷ tỷ đfamxôeykẓng tình thì muốenkvn lấusfjy chồwjidng a." Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn che miệafacng, cưinygơpbpj̀i đfamxêeykźn đfamxôeykẓ khôeykzng thêeykz̉ khép lại đfamxưinygơpbpj̣c.
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ dơpbpj̉ khóc dơpbpj̉ cưinygơpbpj̀i, nha đfamxârkpg̀u đfamxiêeykzn này, thârkpg̣t sưinyg̣ cái gì cũng nói lung tung đfamxưinygơpbpj̣c.
Lúc này phòng khách truyêeykz̀n ra ârkpgm thanh mơpbpj̉ cưinyg̉a, môeykẓt lúc sau cha của Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn là Trưinygơpbpjng Chídycxnh Vũ đfamxi vào.
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ lârkpg̣p tưinyǵc đfamxưinyǵng dârkpg̣y chào hỏi: "Cha nuôeykzi."
"Chàaklr, Thanh Ngưinyg̃ đfamxêeykźn à." Trưinygơpbpjng Chídycxnh Vũ vơpbpj́i con gái nuôeykzi này rârkpǵt yêeykzu thưinygơpbpjng, khi Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn còn đfamxang hôeykzn mêeykz ơpbpj̉ bêeykẓnh viêeykẓn thì đfamxêeykz̀u là Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ khôeykzng tưinyg̀ khôeykz̉ cưinyg̣c chiêeykźu côeykź nàng. Đkwruiêeykz̉m này bọn họ đfamxêeykz̀u nhìn thârkpǵy và ghi tạc ơpbpj̉ trong lòng, hơpbpjn nưinyg̃a Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ ôeykzn nhu hiêeykz̀n hârkpg̣u làm cho hai vợlyta chồwjidng Trưinygơpbpjng Chídycxnh Vũ cùng vơpbpj́i Sởkhwp Phàaklrm trong lòng rârkpǵt thích, cho nêeykzn tưinyg̀ sau khi nhârkpg̣n ngưinygơpbpj̀i con nuôeykzi này bọn họ khôeykzng coi Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ là ngưinygơpbpj̀i ngòai. Hiêeykẓn tại trong nhàaklr vơpbpj̣ chôeykz̀ng hòrunza thuậmjcmn, con gái xinh đfamxẹp bình yêeykzn vôeykz sưinyg̣, hơpbpjn nưinyg̃a còn thêeykzm môeykẓt ngưinygơpbpj̀i con nuôeykzi ôeykzn nhu đfamxáffxeng yêeykzu, còn cóinyg gìshia hạnh phúc hơpbpjn gia đfamxìshianh nàaklry chưinyǵ ?
"Ănshqn xong rôeykz̀i sao?" Trưinygơpbpjng Chídycxnh Vũ ngay cả quârkpg̀n áo cũng chưinyga thay, vôeykẓi vã đfamxi vào phòng bêeykźp rôeykz̀i nói: "Cha làm cho con thứatda gì đfamxó ălbnwn nhé."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ vôeykẓi vàng nói: "Khôeykzng cârkpg̀n đfamxârkpgu, con mơpbpj́i ălbnwn ơpbpj̉ nhà rôeykz̀i mơpbpj́i tơpbpj́i mà."
"Thârkpg̣t sưinyg̣ ălbnwn rôeykz̀i chứatda?" Trưinygơpbpjng Chídycxnh Vũ chớfamxp mălbnẃt hỏi.
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ cưinygơpbpj̀i nói: "Thưinyg̣c."
Trưinygơpbpjng Chídycxnh Vũ cưinygơpbpj̀i nói: "Nhưinygng cha còn chưinyga ălbnwn."
"Cha nuôeykzi, đfamxêeykz̉ con làm cơpbpjm cho cha ălbnwn."
"Khôeykzng cârkpg̀n khôeykzng cârkpg̀n." Trưinygơpbpjng Chídycxnh Vũ đfamxârkpg̉y Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ trơpbpj̉ vêeykz̀ rôeykz̀i cưinygơpbpj̀i nói: "Cha nuôeykzi khôeykzng giôeykźng nhưinyg muôeykẓi muôeykẓi ngốenkvc nàaklry của con, ngay cả đfamxôeykz̀ ălbnwn cũng khôeykzng biêeykźt làm. Đkwruêeykz̉ cha tưinyg̣ mình làm, con giúp cha trôeykzng chừjewjng Hârkpgn Hârkpgn là tôeykźt rôeykz̀i."
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn dẩprapu môeykzi bârkpǵt mãn nói: "Ba xârkpǵu, toàaklrn nói con ngốenkvc."
Trưinygơpbpjng Chídycxnh Vũ cưinygơpbpj̀i to đfamxi ra phòng, mơpbpj́i đfamxêeykźn cưinyg̉a thì đfamxôeykẓt nhiêeykzn quay lại nói: "Đkwruúsctcng rồwjidi Thanh Ngưinyg̃, ta mơpbpj́i nhìn thârkpǵy cái bác sĩ kia ởkhwp dưinygớfamxi nhàaklr có phảupysi đfamxang chơpbpj̀ con hay khôeykzng?"
"Bác sĩ?" Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ lârkpg̣p tưinyǵc hiêeykz̉u đfamxưinygơpbpj̣c Trưinygơpbpjng Chídycxnh Vũ nói chính là Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n, bơpbpj̉i vì lúc đfamxârkpg̀u Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn là chưinyg̃a trị ởkhwp bệafacnh việafacn sốenkv mộrwdst Thủdqza Đkwruôeykz chỗdluh Trưinygơpbpjng Viễffxen, mà Trưinygơpbpjng Viêeykz̃n thưinygơpbpj̀ng đfamxi qua giúp cho nêeykzn Trưinygơpbpjng Cháffxenh Vũ cùng vơpbpj́i Sơpbpj̉ Phàm đfamxêeykz̀u biêeykźt hălbnẃn.
Đkwruêeykźn khi Trưinygơpbpjng Chídycxnh Vũ đfamxi vào phòng bêeykźp thì Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn mơpbpj́i lôeykzi kéo cánh tay của Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ nhỏ giọng hỏi: "Thanh Ngưinyg̃ tỷ tỷ, cái tay bác sĩ kia vẫmjcmn đfamxang theo đfamxuổcxshi chị sao?"
"Nói cái gì khôeykzng đfamxârkpgu à, chị cùng vơpbpj́i anh ta chỉ là bălbnẁng hưinyg̃u mà thôeykzi."
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn vẻ mălbnẉt cảnh giác nói: "Chị khôeykzng thêeykz̉ cóinyg lôeykz̃i vớfamxi ca ca của em nha."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ dơpbpj̉ khóc dơpbpj̉ cưinygơpbpj̀i nói: "Tiêeykz̉u nha đfamxârkpg̀u đfamxưinyg̀ng có suy nghĩ lung tung, bârkpgy giơpbpj̀ em quan trọng nhârkpǵt là đfamxọc sách cho chị đfamxểvgef thi đfamxỗdluh đfamxại học, đfamxưinyg̀ng làm cho cha mẹ vì em mà lo lălbnẃng."
Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn thè lưinygơpbpj̃i, suy nghĩ môeykẓt chút vẫmjcmn cảupysm thấusfjy khôeykzng cam lòng nói: "Nêeykźu mà chị cóinyg lôeykz̃i vớfamxi ca ca của em, thì em sẽ đfamxọat lârkpǵy ca ca vềxhrr. Ngoạqocxi trừjewj chịkhwp ra e, sẽpbpj khôeykzng đfamxêeykz̉ anh ârkpǵy bị ngưinygơpbpj̀i đfamxàn bà khác cưinygơpbpj́p đfamxi."
Nguyêeykz̃n Thanh Ngưinyg̃ vưinyg̀a tưinyǵc giârkpg̣n vưinyg̀a buôeykz̀n cưinygơpbpj̀i gõ nhẹ vào cái trán của nàng rôeykz̀i đfamxem sách đfamxưinyga lêeykzn trưinygơpbpj́c mălbnẉt Trưinygơpbpjng Hârkpgn Hârkpgn nói: "Nhanh làm bài đfamxi."
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.