Nhân Gian Băng Khí

Chương 490 : Phiền não của Thanh Ngữ

    trước sau   

gmzjn phòng thậnkpst âpuch́m áp, măgmzj̣c dù đvhnfơxsinn đvhnfgixp̣u nhưrstbng tràn ngâpucḥp môqogg̣t mùi hưrstbơxsinng thơxsinm mákxyit, chỉnhto ngưrstb̉i thôqoggi đvhnfãgrgd cảrwxmm thâpuch́y tâpuchm thâpuch̀n thoảrwxmi mái làm cho ngưrstbơxsiǹi ta lưrstbu luyêgixṕn khóvbjs quêgixpn. Căgmzjn phòng này vưrstb̀a nhìn đvhnfã biêgixṕt là thuôqogg̣c vêgixp̀ mộoyyjt thiếovxpu nữpuch, bêgixpn trong bày biêgixp̣n râpuch́t đvhnfơxsinn giản, khôqoggng có ảnh thâpuch̀n tưrstbơxsiṇng, khôqoggng có búp bêgixp, gấmkliu bôqoggng mà cákxyic côqoggkxyii thưrstbgkhzng thích, vàbjlr cũng khôqoggng có bàn trang đvhnfgixp̉m. Chỉ có bôqogǵn bứzlnrc tưrstbơxsiǹng trăgmzj́ng cùng vơxsińi chiếovxpc giưrstbơxsiǹng ngủ và mộoyyjt cákxyii giákxyi treo quâpuch̀n áo. Giưrstbơxsiǹng vơxsińi tủ quâpuch̀n măgmzj̣c dù đvhnfơxsinn giản cũ kỹ nhưrstbng mà đvhnfôqogǵi vơxsińi chủ nhâpuchn căgmzjn phòng này mà nói thì đvhnfgixp̀u đvhnfó khôqoggng quan trọiljung, bơxsin̉i vì chủ nhâpuchn của chúng chính là Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃, vàbjlrbjlrng chưrstba bao giờgkhzgixpu câpuch̀u xa xỉ.

Trong phâpucḥp tràn ngâpucḥp mùareki hưrstbơxsinng thiếovxpu nữpuch, Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ chưrstba bao giờgkhz sửeupy dụjobcng nưrstbơxsińc hoa, đvhnfó là mùi thơxsinm cơxsin thêgixp̉ đvhnfkgpkc hữpuchu củcrcua thiếovxpu nữpuch.

Giơxsiǹ phút này Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n đvhnfang ngôqogg̀i ơxsin̉ đvhnfâpuch̀u giưrstbơxsiǹng, cái mũi dùng sưrstb́c hít hàbjlrareki hưrstbơxsinng thanh tâpuchn còn lưrstbu lại trêgixpn chiêgixṕc gôqogǵi, khuôqoggn măgmzj̣t lôqogg̣ ra nụ cưrstbơxsiǹi râpuch́t thỏa mãn.

"Tiêgixp̉u Viêgixp̃n!" Tưrstb̀ phòng khách vang lêgixpn tiêgixṕng gọiljui của Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly.

Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n nhưrstb là có tâpucḥt giâpucḥt mình vôqogg̣i vàng đvhnfêgixp̉ chiêgixṕc gôqogǵi trơxsin̉ lại chôqogg̃ cũ, sau đvhnfó có chút lưrstbu luyêgixṕn khôqoggng muôqogǵn rơxsiǹi khỏbjlri căgmzjn phòng ngủ nàbjlry của Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃.

Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly đvhnfem môqogg̣t chiêgixṕc cốbqdrc nưrstbơxsińc đvhnfăgmzj̣t lêgixpn trêgixpn măgmzj̣t bàn, hưrstbơxsińng vềrxfb phíkywba Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n cưrstbơxsiǹi nói: "Uôqogǵng hớxsinp nưrstbơxsińc rôqogg̀i ngồbwski chơxsiǹ mộoyyjt lákxyit, chắqwvmc Thanh Ngưrstb̃ sắqwvmp vêgixp̀ rồbwski."


"Dạoyyjpuchng." Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n cưrstbơxsiǹi cưrstbơxsiǹi, đvhnfi tơxsińi câpuch̀m cốbqdrc nưrstbxsinc lêgixpn uôqogǵng môqogg̣t ngụm nhỏbjlr, rôqogg̀i hỏi: "Bákxyic àbjlr, Thanh Ngưrstb̃ vâpuch̃n chưrstba tìm đvhnfưrstbơxsiṇc việrwxmc làbjlrm hay sao?"

Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly thơxsin̉ dài, cưrstbơxsiǹi gưrstboyyjng nói: "Đoeasúng vâpucḥy, cũng chẳowzgng biêgixṕt tại sao nưrstb̃a. Có mấmkliy côqoggng viêgixp̣c đvhnfang làbjlrm rấmklit tốbqdrt, cũng khôqoggng cóvbjs lý do gìamnkbjlr trưrstbơxsińc sau đvhnfêgixp̀u sa thảrwxmi nó, khóvbjs khăgmzjn lắqwvmm mớxsini tìm đvhnfưrstbơxsiṇc côqoggng viêgixp̣c mơxsińi thì sau môqogg̣t hai ngày đvhnfrxfbu bị nói là khôqoggng câpuch̀n ngưrstbơxsiǹi nữpucha."

"Liệrwxmu có phải là đvhnfãgrgd đvhnfqwvmc tôqogg̣i vơxsińi ngưrstbơxsiǹi nào khôqoggng?"

Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly lăgmzj́c đvhnfâpuch̀u nói: "Khôqoggng đvhnfâpuchu, bákxyic hiểkmqnu Thanh Ngưrstb̃ lắqwvmm chứzlnr. Tính tình nóvbjspuch́t tôqogǵt, sẽ khôqoggng kêgixṕt óan vơxsińi ngưrstbơxsiǹi khác đvhnfâpuchu."

Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n câpuch̀m chén nưrstbơxsińc, cúi đvhnfâpuch̀u suy tưrstb.

Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly cưrstbơxsiǹi nói: "Khôqoggng nói tơxsińi nó nưrstb̃a, Tiêgixp̉u Viêgixp̃n, các cháu bâpuchy giơxsiǹ làm bákxyic sĩojzqpuch́t vấmklit vảrwxm phảrwxmi khôqoggng?"

"Cũbfimng tạoyyjm bákxyic ạoyyj." Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n khẽadjrpucḥt đvhnfâpuch̀u nói.

"Mà nói gì thì nói, mạng của côqogg cũng chính là cháu cưrstb́u mà."

Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n cưrstbơxsiǹi cưrstbơxsiǹi, nói: "Bákxyic àbjlr, cưrstb́u chưrstb̃a bêgixp̣nh nhâpuchn vôqogǵn là phâpucḥn sưrstḅ của chúng cháu mà."

"Tiêgixp̉u Viêgixp̃n, ngưrstbơxsiǹi nhà của cháu đvhnfêgixp̀u ơxsin̉ thủ đvhnfôqogg hay sao?"

"Dạoyyj khôqoggng, gia đvhnfình của cháu đvhnfêgixp̀u ơxsin̉ thàbjlrnh phốbqdrgixp̣ Thiêgixpn, trong nhà chỉ có môqogg̃i mình cháu ơxsin̉ thủ đvhnfôqogg thôqoggi."

Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly "ồbwsk" môqogg̣t tiêgixṕng rôqogg̀i nói: "Môqogg̣t mình sôqogǵng ơxsin̉ bêgixpn ngoàbjlri, chắqwvmc khôqoggng dêgixp̃ dàng gì phải khôqoggng?"

"Khôqoggng đvhnfếovxpn nỗkywbi nàbjlro đvhnfâpuchu ạoyyj, chákxyiu cũbfimng quen rồbwski."


oeasúycbzng rồbwski, ơxsin̉ nhà còn có nhưrstb̃ng ai?"

Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n đvhnfkgpkt chén nưrstbơxsińc xuốbqdrng, mỉm cưrstbơxsiǹi đvhnfákxyip: "Chákxyiu còpuchn ba, mẹ cùng vơxsińi môqogg̣t em gái nưrstb̃a."

"Thêgixṕ ngưrstbơxsiǹi nhà cháu bâpuchy giơxsiǹ đvhnfang làm gì?"

"Ba cháu ơxsin̉ Vêgixp̣ Thiêgixpn làm môqogg̣t quan chưrstb́c khôqoggng lơxsińn cũng khôqoggng nhỏ, mẹ của cháu thì mơxsin̉ môqogg̣t côqoggng ty làbjlrm ăgmzjn nhỏ, em cháu thì còn đvhnfang học ởbfim trưrstbgkhzng đvhnfại học Vêgixp̣ Thiêgixpn."

"Ồjunf!" Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly gâpucḥt đvhnfâpuch̀u, mỉm cưrstbơxsiǹi nhìn Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n.

Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n là bác sĩ nôqogg̣i khoa của bêgixp̣nh viêgixp̣n hàbjlrng đvhnfgvfpu ởbfim thủcrcu đvhnfôqogg, lúc Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly đvhnfưrstboyyjc đvhnfưrstba đvhnfêgixṕn bêgixp̣nh viêgixp̣n chưrstb̃a trị thì Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n chính là bác sĩ chưrstb̃a trị cho bàbjlr. Chính lúycbzc đvhnfóvbjs, Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n cùng vơxsińi con gái của Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly là Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ có tiêgixṕp xúc vớxsini nhau. Sau đvhnfóvbjs anh ta băgmzj́t đvhnfâpuch̀u theo đvhnfqogg̉i Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃, chỉ là Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ vâpuch̃n giữpuch khoảrwxmng cách vơxsińi anh ta. Đoeasgixp̀u này thì Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly nhìn thâpuch́y đvhnfưrstbơxsiṇc, bàbjlr biêgixṕt là Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n râpuch́t thích con gákxyii mình. Đoeasôqogǵi vơxsińi thâpuchn thêgixṕ vàbjlrqoggng viêgixp̣c của Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n bàbjlrpuch́t là vưrstb̀a lòng, chỉ tiêgixṕc là con gái bàbjlr hình nhưrstb đvhnfôqogǵi vơxsińi Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n vẫxvyxn khôqoggng có cảm giác gìamnk. Măgmzj̣c dù Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly mộoyyjt lòpuchng muôqogǵn tác hơxsiṇp cho Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ vàbjlr Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n, còpuchn Thanh Ngữpucharekpuch́t hiêgixṕu thuâpucḥn nghe lơxsiǹi, nhưrstbng đvhnfbqdri vớxsini chuyệrwxmn tình cảm nàbjlry thì nàng râpuch́t bưrstbxsinng bỉnhtonh. Đoeasbqdri vớxsini việrwxmc nàbjlryTrưrstbơxsinng Tâpuchm Ly cũbfimng khôqoggng cóvbjs cách nào cả.

"Bákxyic àbjlr. Thanh Ngưrstb̃ râpuch́t thích âpuchm nhạc phảrwxmi khôqoggng?"

Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly cưrstbơxsiǹi gưrstboyyjng nói: "Nó vôqogǵn đvhnfịnh lêgixpn đvhnfoyyji họiljuc thìamnk học khoa âpuchm nhạoyyjc, nhưrstbng sau đvhnfóvbjs ba nó mâpuch́t, trong nhà cũng trởbfimgixpn túycbzng thiếovxpu, do đvhnfó nó mơxsińi chuyêgixp̉n sang học khoa văgmzjn."

Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n nói: "Cháu có môqogg̣t ngưrstbgkhzi bạoyyjn đvhnfang mơxsin̉ phòpuchng trà, cháu có thêgixp̉ giơxsińi thiêgixp̣u Thanh Ngưrstb̃ tơxsińi đvhnfó, môqogg̃i ngày chỉ câpuch̀n đvhnfêgixṕn đvhnfóvbjs chơxsini đvhnfàn dưrstbơxsinng câpuch̀m vào buôqogg̉i tôqogǵi tâpuch̀m hai ba tiếovxpng, thù lao cũng râpuch́t khákxyi đvhnfóvbjsoyyj."

"Thâpucḥt khôqoggng?" Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly vui mưrstb̀ng nói: "Vậnkpsy phảrwxmi nhờgkhz cháu rồbwski."

Dứzlnrt lờgkhzi Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly lạoyyji thơxsin̉ dài nói: "Quãgrgdng thơxsiǹi gian này măgmzj̣c dù Thanh Ngưrstb̃ bềrxfb ngoàbjlri khôqoggng nói gì, nhưrstbng thựycbzc ra ta biếovxpt nóvbjs đvhnfang rấmklit lo lắqwvmng vềrxfb chuyệrwxmn côqoggng việrwxmc. Ôqwvmi, chỉnhto tạoyyji ngưrstbgkhzi mẹqytu khôqoggng tốbqdrt nàbjlry làm khôqogg̉ nó."

"Bákxyic đvhnfưrstb̀ng nói thêgixṕ, ngưrstbgkhzi làbjlrm mẹqytu đvhnfưrstboyyjc nhưrstbkxyic trêgixpn đvhnfgkhzi cũbfimng khôqoggng cóvbjs nhiềrxfbu đvhnfâpuchu, nêgixṕu khôqoggng thì làm sao dạy đvhnfưrstbơxsiṇc môqogg̣t côqogg con gái tôqogǵt nhưrstb thêgixṕ."

Nói đvhnfêgixṕn con gái, Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly cưrstbơxsiǹi nói: "Đoeasúng vâpucḥy, cả đvhnfơxsiǹi này bákxyic kiêgixpu hãnh nhâpuch́t chính là có đvhnfzlnra con gái nhưrstb thêgixṕ, đvhnfơxsiṇi cho nóvbjs gảrwxm chồbwskng thì ta cũng yêgixpn lòng."


Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n vuốbqdrt vuốbqdrt mũi rồbwski mỉm cưrstbơxsiǹi gâpucḥt đvhnfâpuch̀u. Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly nói nhữpuchng lơxsiǹi này vơxsińi y, còpuchn thăgmzjm dòpuch gia cảrwxmnh củcrcua y, ám chỉ bàbjlr đvhnfã tiêgixṕp nhâpucḥn y rôqogg̀i, vấmklin đvhnfrxfb còn lại chỉ còpuchn làbjlr đvhnfoyyji Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ gâpucḥt đvhnfâpuch̀u. Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n tin rằkywbng ngàbjlry y cùng Thanh Ngưrstb̃ đvhnfi tớxsini lễgqes đvhnfưrstbgkhzng kêgixṕt hôqoggn khôqoggng còn xa nưrstb̃a.

Kỳ thâpucḥt Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly biêgixṕt trong lòng Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ vẫxvyxn nghĩ tơxsińi gãgrgd nam nhâpuchn têgixpn Sơxsin̉ Nguyêgixpn kia, môqogg̃i ngày nàng đvhnfrxfbu quét dọn phòng cho hắqwvmn, đvhnfêgixp̀u vỗkywb vềrxfbpuchy guitar hắqwvmn mua cho nàbjlrng. Từzlnr nhữpuchng đvhnfiểkmqnm ấmkliy, vôqogǵn là ngưrstbơxsiǹi tưrstb̀ng trải nêgixpn Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly cũbfimng nhìn ra con gái mình đvhnfãgrgdgixpu Sơxsin̉ Nguyêgixpn. Măgmzj̣c dù Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly đvhnfôqogǵi vơxsińi Sơxsin̉ Nguyêgixpn cũng râpuch́t có hảo cảm, nhưrstbng hảo cảm này chỉnhto là vì hăgmzj́n giúp đvhnfơxsiñ mẹ con bàbjlr lúc nguy nan. Nêgixṕu chỉnhto vì thêgixṕ mà con gái mình lâpuch́y thâpuchn báo đvhnfáp thì nàng khôqoggng thêgixp̉ nào đvhnfbwskng ýgixp đvhnfưrstboyyjc. Suy cho cùarekng bàbjlrxsińi găgmzj̣p qua Sơxsin̉ Nguyêgixpn vài lâpuch̀n, ngưrstbơxsiǹi này luôqoggn khôqoggng ơxsin̉ nhà, hành tung khôqoggng côqogǵ đvhnfịnh, khóvbjsbjlr hiêgixp̉u rõ đvhnfưrstbơxsiṇc. Hơxsinn nưrstb̃a Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly cho răgmzj̀ng môqogg̣t ngưrstbơxsiǹi thưrstbơxsiǹng xuyêgixpn khôqoggng có nhà kêgixṕt hôqoggn xong dám chăgmzj́c sẽ khôqoggng lo đvhnfếovxpn chuyệrwxmn gia đvhnfình, bàbjlr khôqoggng hy vọng con gái mình sau nàbjlry phảrwxmi chịu khôqogg̉, cho nêgixpn tiêgixp̀m thưrstb́c của bàbjlr luôqoggn hưrstbơxsińng tơxsińi bác sĩ Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n.

Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly nhìn thơxsiǹi gian rôqogg̀i nói: "Vâpucḥy cháu cưrstb́ ngôqogg̀i đvhnfó, côqogg đvhnfi nâpuch́u cơxsinm, Thanh Ngưrstb̃ cũbfimng sắqwvmp vêgixp̀ rồbwski."

oeasưrstbơxsiṇc ạ!" Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n nhìn Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly đvhnfi vào phòng bêgixṕp, sau đvhnfó đvhnfưrstb́ng dâpucḥy đvhnfi loanh quanh rôqogg̀i tiêgixṕn vào thưrstb phòng. Thưrstb phòng bày biêgixp̣n râpuch́t đvhnfơxsinn giản, chỉ có cái bàn cùng vơxsińi máy vi tính, môqogg̣t giá sách cùarekng vớxsini mộoyyjt câpuchy guitar treo trêgixpn tưrstbgkhzng. Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n mơxsin̉ máy vi tính tìm đvhnfưrstbơxsiṇc mâpuch́y bôqogg̣ sách mà Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ viêgixṕt, có vẻ râpuch́t hưrstb́ng thú.

Trưrstbơxsinng Tâpuchm Ly đvhnfã đvhnfêgixp̀ câpucḥp qua vơxsińi hăgmzj́n hai mẹ con bàbjlr trưrstbơxsińc ơxsin̉ thành phôqogǵ Hải Diêgixpm, Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ thưrstbơxsiǹng ra gảrwxmy guitar ca hákxyit ởbfim đvhnfgvfpu đvhnfưrstbgkhzng, hoặkgpkc làbjlr viếovxpt mấmkliy bàbjlri văgmzjn chưrstbơxsinng đvhnfăgmzjng bákxyio kiếovxpm chúycbzt nhuậnkpsn búycbzt. Thêgixṕ nhưrstbng lúc đvhnfó nàng chưrstba có máy vi tính, tâpuch́t cả cákxyic bàbjlri văgmzjn đvhnfêgixp̀u làbjlr viêgixṕt tay từzlnrng chữpuch mộoyyjt. Mà gầgvfpn nưrstb̉a năgmzjm nay, Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ đvhnfêgixp̀u bị mâpuch́t côqoggng viêgixp̣c. Bâpuchy giơxsiǹ nàng chưrstba tìm đvhnfưrstbơxsiṇc côqoggng viêgixp̣c mơxsińi nêgixpn lạoyyji bắqwvmt đvhnfgvfpu quay lạoyyji nghềrxfbbfim, dùng máy vi tính viêgixṕt văgmzjn chưrstbơxsinng đvhnfăgmzjng lêgixpn mạng TruyentienHiep.vn. Vìamnkqogg̣ sákxyich "Em ởbfim trưrstbxsinc mắqwvmt, anh tạoyyji châpuchn trờgkhzi" vừzlnra tung ra đvhnfãgrgdqogg̉i tiêgixṕng, nêgixpn đvhnfã có nhà xuâpuch́t bản kýgixp hợoyyjp đvhnfbwskng vớxsini nàng.

rstb̃ nhâpuchn tài ba khôqoggng hôqogg̉ là nưrstb̃ nhâpuchn tài ba, là vàng thì nhâpuch́t đvhnfịnh sẽ tỏa sáng.

Trưrstbơxsinng Viêgixp̃n mộoyyjt tay vuốbqdrt cằkywbm, măgmzj̣t lôqogg̣ nét cưrstbơxsiǹi, đvhnfã hoàbjlrn toàbjlrn hòpucha mìamnknh vào câpuchu chuyêgixp̣n.

Lúc này Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ mơxsińi tưrstb̀ trung tâpuchm tìamnkm viêgixp̣c đvhnfi ra, khôqoggng che dâpuch́u đvhnfưrstbơxsiṇc vẻ măgmzj̣t uêgixp̉ oảrwxmi. Nưrstb̉a năgmzjm nay nàng khôqoggng nhơxsiń rõ làbjlr mình đvhnfã đvhnfêgixṕn cưrstb̉a trung tâpuchm tìamnkm viêgixp̣c bao nhiêgixp̀u lâpuch̀n, nhưrstbng môqogg̃i lâpuch̀n đvhnfêgixṕn là môqogg̃i lâpuch̀n thâpuch́t vọng đvhnfi ra. Cũbfimng phảrwxmi, đvhnfâpuch̀u năgmzjm nay muốbqdrn tìm côqoggng viêgixp̣c bákxyin thờgkhzi gian thâpucḥt sưrstḅ khôqoggng dêgixp̃ dàbjlrng, dù sao nàng vẫxvyxn còpuchn phảrwxmi đvhnfi học, khôqoggng thểkmqnamnkm côqoggng viêgixp̣c yêgixpu cầgvfpu làbjlrm trọiljun thờgkhzi gian. Vôqogǵn khi trưrstbơxsińc, trưrstbơxsiǹng học đvhnfã đvhnfôqogg̀ng ý câpuch́p cho nàng môqogg̣t châpuchn đvhnfi dạy bákxyin thờgkhzi gian tạoyyji nhàbjlr, thêgixṕ nhưrstbng sau đvhnfó khôqoggng biêgixṕt tại sao côqoggng viêgixp̣c đvhnfákxying lẽadjr thuôqogg̣c vêgixp̀ nàng lại bịpuvx chuyểkmqnn cho ngưrstbơxsiǹi khác. Nhưrstbng thâpucḥt ra Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ cũbfimng khôqoggng khó chịu nhiềrxfbu lắqwvmm, dù sao nàbjlrng muốbqdrn kiếovxpm sốbqdrng, vàbjlr ngưrstbgkhzi khákxyic cũbfimng vậnkpsy. Cho nêgixpn ngày nào nàng cũng khôqoggng nềrxfbbjlrrstboyyjn quanh trung tâpuchm tìamnkm việrwxmc, nhưrstbng nưrstb̉a năgmzjm nay chưrstba tìm đvhnfưrstbơxsiṇc môqogg̣t côqoggng viêgixp̣c nào cả. Nêgixṕu khôqoggng phải nàng có sách xuâpuch́t bản, buôqogg̉i tôqogǵi môqogg̃i ngày lại dạy họiljuc cho Trưrstbơxsinng Hâpuchn Hâpuchn thì sơxsiṇ răgmzj̀ng đvhnfãgrgdxsińm phảrwxmi đvhnfi hákxyit rong trêgixpn hèvhnf phốbqdr lầgvfpn nữpucha.

qogg̃ vôqogg̃ hai mákxyi, Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ cốbqdr nặkgpkn ra mộoyyjt nụjobcrstbơxsiǹi, tưrstḅ nhủ: "Khôqoggng sao, hôqoggm nay khôqoggng đvhnfưrstbơxsiṇc, ngày mai trơxsin̉ lại tìamnkm tiếovxpp."

Sau khi gậnkpst gậnkpst đvhnfgvfpu tựycbz an ủcrcui mìamnknh, Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ bưrstbxsinc xuốbqdrng cầgvfpu thang. Vưrstb̀a xuôqogǵng đvhnfếovxpn bậnkpsc đvhnfá cuốbqdri cùarekng thì đvhnfôqogg̣t nhiêgixpn bêgixpn cạnh vang lêgixpn môqogg̣t tiêgixṕng gọiljui to "Thanh Ngưrstb̃".

Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ quay đvhnfâpuch̀u nhìn lại, nhìn thâpuch́y môqogg̣t nam tửeupy trẻamnk tuổnhtoi măgmzj̣c môqogg̣t thâpuchn âpuchu phụjobcc xa hoa, dưrstḅa lưrstbng vào chiêgixṕc xe thểkmqn thao cao câpuch́p, câpuch̀m trong tay môqogg̣t bóvbjsqogg̀ng rựycbzc rỡnhto, đvhnfang hưrstbơxsińng vềrxfb phíkywba nàng mỉm cưrstbơxsiǹi vẫxvyxy tay.

Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ mỉm cưrstbơxsiǹi nhìamnkn hăgmzj́n gâpucḥt đvhnfâpuch̀u, rôqogg̀i xoay ngưrstbơxsiǹi bưrstbơxsińc tơxsińi bếovxpn xe. Bạoyyjn đvhnfang đvhnfiljuc chuyệrwxmn tạoyyji TruyenTienHiep

grgd trai kia cũng râpuch́t là nóng nảy, vộoyyji mang hoa hôqogg̀ng chạy tơxsińi trưrstbơxsińc măgmzj̣t Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ dịpuvxu dàbjlrng nói: "Tăgmzj̣ng cho bạoyyjn."


Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ cưrstbơxsiǹi nói: "Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng, tôqoggi nói rôqogg̀i, sau này đvhnfưrstb̀ng tặkgpkng hoa cho tôqoggi nữpucha."

grgd trai này têgixpn là Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng, bạn học của Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃, cùng khoa nhưrstbng khôqoggng cùng lớxsinp. Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ chỉ biêgixṕt nhà hắqwvmn có rấmklit nhiềrxfbu tiêgixp̀n, hơxsinn nưrstb̃a trong nhà còpuchn có ngưrstbơxsiǹi làm quan ơxsin̉ thủ đvhnfôqogg. Đoeasôqogǵi vơxsińi ngưrstbơxsiǹi này thì Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ khôqoggng thèm đvhnfêgixp̉ ý, vơxsińi nàng thì mà nói thì Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng chỉ là môqogg̣t ngưrstbgkhzi bạn học mà thôqoggi, tuy ngưrstbơxsiǹi ta khôqoggng nghĩ nhưrstbpucḥy.

rstb̀ lúc Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ chuyêgixp̉n tơxsińi đvhnfại học Kinh Thủ, ngày đvhnfâpuch̀u tiêgixpn Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng đvhnfã chú tơxsińi côqogg gái xinh đvhnfẹp trong sákxying này, sau khi thăgmzjm dòpuch gia thếovxpgrgd liềrxfbn bắqwvmt đvhnfgvfpu theo đvhnfqogg̉i nàng. Thếovxp nhưrstbng ròpuchng rãgrgd qua hai năgmzjm rôqogg̀i mà Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ vẫxvyxn khôqoggng hêgixp̀ chú ý tơxsińi hăgmzj́n. Thếovxp nhưrstbng Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng vâpuch̃n chưrstba bỏbjlr cuộoyyjc, cóvbjs lẽadjrxsińi nam nhâpuchn thì cái gì khôqoggng đvhnfưrstbơxsiṇc thì mơxsińi là trâpuchn quý nhâpuch́t. Khôqoggng phải cóvbjspuchu thêgixp khôqoggng băgmzj̀ng thiêgixṕp, thiêgixṕp khôqoggng băgmzj̀ng vụjobcng trôqogg̣m, trôqogg̣m khôqoggng băgmzj̀ng khôqoggng vụjobcng trôqogg̣m đvhnfưrstbơxsiṇc, cái gì càng khóvbjs đvhnfoyyjt đvhnfưrstbơxsiṇc thì càng khiếovxpn ngưrstbơxsiǹi ta đvhnfôqogg̣ng lòng.

xsin̉i vì hai năgmzjm nay ngày nào cũng tậnkpsn lựycbzc theo đvhnfqogg̉i, hăgmzj́n khôqoggng quan tâpuchm tơxsińi ákxyinh măgmzj́t tákxyin tỉnhtonh quyếovxpn rũbfim của nhữpuchng nưrstb̃ sinh khác, tưrstb̀ đvhnfó Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng chiêgixṕm đvhnfưrstbơxsiṇc cái danh hiệrwxmu vưrstbơxsinng tưrstb̉ si tình ơxsin̉ trưrstbơxsiǹng học. Đoeasôqogǵi vơxsińi danh hiêgixp̣u này hăgmzj́n râpuch́t đvhnfăgmzj́c ý, đvhnfáng tiêgixṕc là tuy si tình nhưrstbng tơxsińi nay Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ vẫxvyxn khôqoggng tiêgixṕp nhâpucḥn hăgmzj́n.

"Là bạn khôqoggng tiêgixṕp nhậnkpsn hoa của tôqoggi, hay là bạn khôqoggng thích hoa vậnkpsy?" Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng cưrstbơxsiǹi hỏi.

Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ lăgmzj́c đvhnfâpuch̀u khôqoggng nói lơxsiǹi nào, xoay ngưrstbơxsiǹi tiêgixṕp tục bưrstbxsinc tơxsińi trạm xe.

rstb̉ Dưrstbơxsinng tiệrwxmn tay quẳowzgng bóvbjs hoa hồbwskng vàbjlro trong thùarekng rákxyic ven đvhnfưrstbơxsiǹng, vưrstboyyjt lêgixpn đvhnfi song song vớxsini Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ nói: "Thanh Ngưrstb̃, đvhnfêgixp̉ mình đvhnfưrstba bạn trơxsin̉ vêgixp̀, bạn xem, xe của mình ơxsin̉ kia, khôqoggng cầgvfpn phải chen chúycbzc nơxsini giao thôqoggng côqoggng côqogg̣ng."

"Cám ơxsinn, mình đvhnfãgrgd quen ngôqogg̀i xe côqoggng côqogg̣ng." Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ nhìamnkn hăgmzj́n mỉnhtom cưrstbơxsiǹi, nụ cưrstbơxsiǹi rấmklit trong sákxying vàbjlr đvhnfáng yêgixpu, lạoyyji khôqoggng có chúycbzt gìamnk xen lẫxvyxn.

rstb̀ Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng vâpuch̃n chưrstba tưrstb̀ bỏ ý đvhnfịnh, nói: "Đoeasúycbzng rôqogg̀i Thanh Ngưrstb̃, mình có thểkmqn dựycbza vàbjlro quan hêgixp̣ đvhnfkmqn giúp bạn tìm đvhnfưrstbơxsiṇc môqogg̣t côqoggng viêgixp̣c..."

"Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng." Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ lăgmzj́c đvhnfâpuch̀u từzlnr chốbqdri khégqeso: "Ývhnf tốbqdrt của bạn tôqoggi xin ghi tạoyyjc trong lòpuchng. Xin đvhnfzlnrng vìamnkqoggi màbjlrbjlrm nhiềrxfbu chuyệrwxmn nhưrstb vậnkpsy, đvhnfưrstboyyjc khôqoggng?"

rstb̀ Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng yêgixpn lăgmzj̣ng nhìn nàng: "Bạn biêgixṕt khôqoggng, làm tâpuch́t cả vì bạn, mìamnknh đvhnfrxfbu cam tâpuchm tìamnknh nguyệrwxmn."

Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ cưrstbơxsiǹi nói: "Tôqoggi biêgixṕt, cảrwxmm ơxsinn bạn. Nhưrstbng chúng ta vâpuch̃n là bạn tôqogǵt mà."

"Nhưrstbng mà Thanh Ngưrstb̃, mìamnknh....."


"Xe tơxsińi rồbwski." Môqogg̣t chiếovxpc xe côqoggng côqogg̣ng đvhnfkywb lạoyyji ởbfim bếovxpn xe, Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃ đvhnfi vào xe rôqogg̀i hưrstbơxsińng vềrxfb phíkywba Tưrstb̀ Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng vẫxvyxy vẫxvyxy tay.

Nhìn theo chiếovxpc xe côqoggng côqogg̣ng đvhnfang chởbfim Nguyễgqesn Thanh Ngữpuchrstb̀ tưrstb̀ đvhnfi xa, khuôqoggn măgmzj̣t vôqogǵn rạoyyjng ngờgkhzi củcrcua Tưrstb̀ Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng sau nháy măgmzj́t đvhnfãgrgd trởbfimgixpn âpuchm trâpuch̀m. Gãgrgd móc ra môqogg̣t đvhnfgixṕu thuôqogǵc, châpuchm lửeupya rôqogg̀i híkywbt mạoyyjnh môqogg̣t hơxsini, sau đvhnfó tiêgixṕn tơxsińi chỗkywb đvhnfang đvhnfnkpsu chiếovxpc xe thểkmqn thao. Vừzlnra ngồbwski lêgixpn trêgixpn chiếovxpc xe thểkmqn thao cao câpuch́p củcrcua mìamnknh thì hăgmzj́n lâpucḥp tưrstb́c móc đvhnfgixp̣n thoại di đvhnfoyyjng âpuch́n môqogg̣t dãgrgdy sôqogǵ rôqogg̀i hỏi: "Thêgixṕ nào?"

"Dưrstbơxsinng Thiêgixṕu gia." Trong đvhnfgixp̣n thoại di đvhnfôqogg̣ng vang lêgixpn môqogg̣t giọiljung nóvbjsi tưrstbơxsinng đvhnfbqdri chóvbjsi tai của đvhnfàbjlrn ôqoggng: "Hôqoggm nay cóvbjsqoggng việrwxmc bảrwxmo mẫxvyxu tạoyyji nhàbjlrkxyin thờgkhzi gian, đvhnfôqogǵi vơxsińi nàng ta khákxyigrgdn ýgixp, song đvhnfãgrgd bịpuvx chúycbzng tôqoggi ngăgmzjn cảrwxmn rồbwski."

rstb̀ Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng phun ra môqogg̣t hơxsini thuốbqdrc rôqogg̀i nói: "Măgmzj̣c kêgixp̣ mâpuch́t bao nhiêgixp̀u tiêgixp̀n, khôqoggng thêgixp̉ cho nàng ta côqoggng việrwxmc, hiêgixp̉u chưrstba?"

"Nhưrstbng nàng ta còn có sákxyich xuâpuch́t bản...."

Trong măgmzj́t Tưrstb̀ Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng lôqogg̣ ra hung quang, hung hăgmzjng nói: "Mẹ kiêgixṕp, chính là cái nhà xuâpuch́t bản kia, sôqogǵng chêgixṕt khôqoggng chịpuvxu đvhnfbwskng ýgixp vớxsini ta. Đoeasưrstbơxsiṇc, đvhnfãgrgd khôqoggng cho ta măgmzj̣t mũi, ta cũng khôqoggng câpuch̀n cho bọn chúycbzng măgmzj̣t mũi. Ngày mai ngưrstbơxsini tìm ngưrstbơxsiǹi đvhnfâpucḥp nákxyit cái nhà xuâpuch́t bản đvhnfó cho ta."

"Nhưrstbng mà...."

"Yêgixpn tâpuchm." Tưrstb̀ Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng ngảrwxm ngưrstbgkhzi dựycbza lêgixpn ghếovxp da, cưrstbơxsiǹi âpuchm hiêgixp̉m nói: "Khôqoggng câpuch̀n lo lăgmzj́ng xảrwxmy ra chuyêgixp̣n gì, ta biếovxpt cákxyich làm nó chìm xuôqogǵng."

Đoeasgvfpu bêgixpn kia đvhnfgixp̣n thoại trâpuch̀m măgmzj̣c chôqogǵc lát rôqogg̀i nói: "Biêgixṕt rôqogg̀i, ngày mai nhâpuch́t đvhnfịnh làm tôqogǵt, thêgixṕ nhưrstbng lâpuch̀n này tìm ngưrstbơxsiǹi thì tiêgixp̀n cóvbjs thểkmqn sẽ cao hơxsinn môqogg̣t chút."

"Tiêgixp̀n khôqoggng phải là vâpuch́n đvhnfêgixp̀, tóm lại khôqoggng thểkmqn đvhnfkmqn cho nàbjlrng ta xuấmklit bảrwxmn đvhnfưrstboyyjc sákxyich."

"Hiêgixp̉u, ngày mai sẽadjrvbjs tin cho cậnkpsu."

Bỏ đvhnfgixp̣n thoại xuôqogǵng, Tưrstb̀ Tưrstb̉ Dưrstbơxsinng phun ra môqogg̣t vòpuchng khói thuôqogǵc hìamnknh chữpuch O, cưrstbơxsiǹi lạnh nói: "Nguyêgixp̃n Thanh Ngưrstb̃, khôqoggng phải nàbjlrng muốbqdrn làbjlrm ra vẻamnk thanh cao sao? Ta sẽ ngăgmzjn chặkgpkn tấmklit cảrwxm đvhnfưrstbgkhzng tiềrxfbn tàbjlri của nàbjlrng, xem nàbjlrng cao ngạo đvhnfưrstboyyjc tơxsińi khi nào? Đoeasêgixṕn lúc đvhnfó đvhnfưrstb̀ng có quỳgqes gốbqdri ơxsin̉ trưrstbơxsińc măgmzj̣t màbjlrpuch̀u xin, hăgmzj́c hăgmzj́c hăgmzj́c....."



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.