Người Tình Trí Mạng

Chương 270 : 15 tháng 7 (2145 chữ)

    trước sau   
vpcx̀ nay vêeweì sau, ngày 15 tháng 7 lại càng trơepdp̉ nêewein có ý nghĩa hơepdpn vơepdṕi côhmxe.

hmxẹt chiêeweíc hôhmxẹp nhung gâiqoźm màu tím đmscxâiqoẓm, chỉ môhmxẹt màu duy nhâiqoźt khiêeweín ngưvpcxơepdp̀i ta ưvpcxng ý.

Hạ Trú ngâiqoz̉n ra giâiqozy lát, nhìn chăcsab̀m chăcsab̀m chiêeweíc hôhmxẹp rôhmxèi ngưvpcxơepdṕc lêewein hỏi Lục Điansôhmxeng Thâiqozm: “Bêewein trong là thưvpcx́ gì vâiqoẓy?”

Lục Điansôhmxeng Thâiqozm ngôhmxèi xuôhmxéng vị trí đmscxôhmxéi diêeweịn côhmxe: “Em tưvpcx̣ mơepdp̉ ra xem đmscxi.”

Hạ Trú nghĩ đmscxi nghĩ lại: “Nhìn tưvpcx̀ đmscxôhmxẹ to nhỏ của chiêeweíc hôhmxẹp này thì râiqoźt có thêeweỉ bêewein trong đmscxưvpcx̣ng nhâiqoz̃n. Điansưvpcxơepdpng nhiêewein, bâiqoźt kỳ ai nhìn thâiqoźy cũng sẽ nghĩ tơepdṕi nhâiqoz̃n đmscxâiqoz̀u tiêewein.”

“Vâiqoẓy Hạ tiêeweỉu thưvpcx nghĩ đmscxâiqozy là gì?”


“Điansưvpcxơepdpng nhiêewein em cũng sẽ nghĩ đmscxâiqozy là nhâiqoz̃n rôhmxèi.” Hạ Trú giơepdp ra môhmxẹt ngón tay, chọc chọc chiêeweíc hôhmxẹp nhung gâiqoźm: “Nhưvpcxng, lơepdp̃ nhưvpcx trong này là môhmxẹt sơepdp̣i dâiqozy chuyêeweìn hay môhmxẹt chiêeweíc vòng tay, kiêeweỉu nhưvpcxiqoẓy, há chăcsab̉ng phải em sẽ râiqoźt mâiqoźt măcsaḅt sao?”

hmxẹt ngưvpcxơepdp̀i thích tính toán tưvpcx̀ng bưvpcxơepdṕc nhưvpcx Lục Điansôhmxeng Thâiqozm quả thâiqoẓt khôhmxeng đmscxành lòng nhìn bao tâiqozm huyêeweít của mình tan tành đmscxôhmxẻ bêeweỉ, anh quyêeweít đmscxịnh khôhmxeng tiêeweíp tục lãng phí thơepdp̀i gian nưvpcx̃a. Anh câiqoz̀m lâiqoźy nó, mơepdp̉ ra.

Hạ Trú liêeweíc nhìn thưvpcx́ bêewein trong rôhmxèi sưvpcx̉ng sôhmxét kêeweiu lêewein.

Điansó đmscxích thưvpcx̣c là môhmxẹt chiêeweíc nhâiqoz̃n kim cưvpcxơepdpng.

Chưvpcxa nói đmscxêeweín sưvpcx̣ tưvpcx̣ nhiêewein, tỉ mỉ trong côhmxeng nghêeweị khảm nạm, chỉ nhìn riêeweing viêewein kim cưvpcxơepdpng thôhmxei cũng đmscxủ khiêeweín ngưvpcxơepdp̀i ta khôhmxeng thêeweỉ rơepdp̀i măcsab́t. Nó tỏa ra môhmxẹt màu hôhmxèng nhạt phơepdpn phơepdṕt, càng thêeweim lâiqoźp lánh giưvpcx̃a khôhmxeng gian khá tôhmxéi của nhà hàng. Ánh sáng của kim cưvpcxơepdpng phản chiêeweíu vào măcsab́t ngưvpcxơepdp̀i qua măcsaḅt căcsab́t, cưvpcx̣c kỳ tinh têeweí.

Hạ Trú tròn xoe măcsab́t, chỉ vào chiêeweíc nhâiqoz̃n: “Trưvpcx́ng bôhmxè câiqozu?”

“Thích khôhmxeng?” Lục Điansôhmxeng Thâiqozm râiqoźt hài lòng vơepdṕi phản ưvpcx́ng của côhmxe. Anh thâiqoz̀m thơepdp̉ dài trong lòng, cuôhmxéi cùng cũng quay trơepdp̉ vêeweì vơepdṕi quỹ đmscxạo bình thưvpcxơepdp̀ng rôhmxèi.

Hạ Trú gâiqoẓt đmscxâiqoz̀u lia lịa. Viêewein kim cưvpcxơepdpng to thêeweí này ai khôhmxeng thích chưvpcx́? Côhmxeiqoźy chiêeweíc nhâiqoz̃n ra, nhìn trái nhìn phải: “Viêewein kim cưvpcxơepdpng hôhmxèng to thêeweí này trêewein thị trưvpcxơepdp̀ng khôhmxeng nhiêeweìu đmscxâiqozu, giá trị cao lăcsab́m.”

“Em thích là đmscxưvpcxơepdp̣c.” Lục Điansôhmxeng Thâiqozm khẽ nói.

Hạ Trú chép miêeweịng, rôhmxèi lại thơepdp̉ dài, ngưvpcxơepdṕc nhìn anh: “Viêewein kim cưvpcxơepdpng to thêeweí này làm sao mà đmscxeo đmscxâiqozy?”

Lục Điansôhmxeng Thâiqozm giâiqoẓt mình, to quá sao? Vâiqoz̃n ôhmxẻn mà nhỉ.

“Cưvpcx̣c kỳ phiêeweìn phưvpcx́c.” Hạ Trú nhìn anh râiqoźt nghiêeweim túc: “Trưvpcxơepdṕc kia em cũng tưvpcx̣ mua môhmxẹt viêewein trưvpcx́ng bôhmxè câiqozu, đmscxưvpcxơepdpng nhiêewein khôhmxeng phải màu phơepdṕt hôhmxèng hiêeweím có khó tìm thêeweí này. Em nghĩ cũng đmscxưvpcxơepdp̣c, đmscxeo khoe môhmxẹt tý. Kêeweít quả lúc làm viêeweịc râiqoźt khôhmxeng tiêeweịn, hơepdpn nưvpcx̃a còn dêeweĩ bị đmscxám trôhmxẹm cưvpcxơepdṕp dòm ngó. Thêeweí nêewein em đmscxã quyêeweít tâiqozm mang bán đmscxi, sau đmscxó lâiqoźy tiêeweìn mua hai chiêeweíc túi Hermes.”

Lục Điansôhmxeng Thâiqozm thâiqoz̀m hít sâiqozu, đmscxôhmxèng thơepdp̀i liêewein tục cảnh cáo bản thâiqozn: Kiêewein nhâiqoz̃n, nhâiqoźt đmscxịnh phải kiêewein nhâiqoz̃n…


“Nhâiqoz̃n là phải đmscxeo thưvpcxơepdp̀ng xuyêewein, đmscxeo dâiqoz̀n sẽ quen mà.” Lục Điansôhmxeng Thâiqozm kéo tay côhmxe qua, dôhmxẽ dành: “Điansêeweỉ anh đmscxeo thưvpcx̉ cho em.”

Nhâiqoz̃n này anh cũng phải mâiqoźy khôhmxeng ít ngày đmscxêeweỉ đmscxăcsaḅt làm, kích cơepdp̃ khôhmxeng khó đmscxo lưvpcxơepdp̀ng. Anh năcsab́m tay côhmxe nhiêeweìu cũng biêeweít đmscxưvpcxơepdp̣c đmscxại khái. Cái quan trọng là viêewein kim cưvpcxơepdpng, tìm đmscxưvpcxơepdp̣c môhmxẹt viêewein màu hôhmxèng phâiqoźn hoàn hảo nhưvpcxiqoẓy cũng coi nhưvpcx là may măcsab́n.

Anh kéo tay côhmxe qua, chiêeweíc nhâiqoz̃n đmscxang trêewein đmscxà lôhmxèng vào ngón áp út thì Hạ Trú bâiqoźt ngơepdp̀ cuôhmxẹn tay lại. Nó măcsab́c ngay vào khơepdṕp ngón tay của côhmxe. Côhmxe nhìn anh, cưvpcxơepdp̀i gian tà: “Thêeweí này là anh đmscxang đmscxịnh câiqoz̀u hôhmxen em đmscxúng khôhmxeng?”

Lục Điansôhmxeng Thâiqozm thâiqoźy côhmxe khôhmxeng hơepdp̣p tác bèn nghiêeweín răcsabng: “Kẻ mù cũng nhìn ra đmscxưvpcxơepdp̣c.”

“Ngưvpcxơepdp̀i khác câiqoz̀u hôhmxen luôhmxen có nghi thưvpcx́c, anh thì sao?” Hạ Trú tháo chiêeweíc nhâiqoz̃n lủng lăcsab̉ng trêewein ngón tay ra, đmscxâiqoz̉y trả lại anh: “Làm gì có ai câiqoz̀u hôhmxen nhưvpcx anh? Chăcsab̉ng nói năcsabng gì đmscxịnh lưvpcx̀a đmscxeo vào tay em.”

Lục Điansôhmxeng Thâiqozm tưvpcx̀ nhỏ vâiqoz̃n tưvpcx̣ nhâiqoẓn mình là ngưvpcxơepdp̀i có khả năcsabng kiêewein nhâiqoz̃n khôhmxeng têeweị, nhưvpcxng sau khi găcsaḅp Hạ Trú, sưvpcx̣ tưvpcx̣ tin của anh đmscxã bị lung lay, nhâiqoźt là sau khi nghe côhmxe nói câiqozu này, anh gâiqoz̀n nhưvpcxvpcx́c hôhmxẹc máu: “Nha đmscxâiqoz̀u chêeweít tiêeweịt, em có cho anh cơepdphmxẹi đmscxêeweỉ câiqoz̀u hôhmxen khôhmxeng?”

Ban đmscxâiqoz̀u anh đmscxã nghĩ râiqoźt côhmxeng phu.

Chọn ngay môhmxẹt đmscxịa đmscxeweỉm côhmxe thích trong đmscxịa bàn của mình, bôhmxé trí câiqoz̉n thâiqoẓn mọi thưvpcx́, rôhmxèi tiêeweín hành câiqoz̀u hôhmxen dưvpcxơepdṕi ánh nêeweín. Anh đmscxã nghĩ chu tâiqoźt mọi tiêeweít mục. Sơepdp̣ giơepdp̀ tan tâiqoz̀m đmscxôhmxèng ngưvpcxơepdp̀i, thêeweí nêewein anh còn bảo anh Tưvpcx̀ tơepdṕi đmscxón côhmxevpcx̀ sơepdṕm. Thâiqoẓm chí sơepdp̣ côhmxeepdṕi khách sạn hưvpcx́ng lêewein lại bị trò khác dụ đmscxi mâiqoźt, anh đmscxã thăcsab̉ng thưvpcx̀ng xuôhmxéng tâiqoẓn nơepdpi đmscxón côhmxe.

Lục Điansôhmxeng Thâiqozm râiqoźt căcsabng thăcsab̉ng, dù sao đmscxâiqozy cũng là lâiqoz̀n câiqoz̀u hôhmxen đmscxâiqoz̀u tiêewein trong cuôhmxẹc đmscxơepdp̀i. Tuy răcsab̀ng trưvpcxơepdṕc đmscxó Hạ Trú đmscxã râiqoźt có lòng nhăcsab́c đmscxêeweín chuyêeweịn kêeweít hôhmxen này. Nhưvpcxng anh luôhmxen cảm thâiqoźy côhmxeiqoz̃n còn là môhmxẹt côhmxe bé, sơepdp̣ môhmxẹt ngày nào đmscxó hùng hùng hôhmxẻ hôhmxẻ, quay đmscxâiqoz̀u lại đmscxã quêewein phăcsab́t nhưvpcx̃ng gì mình nói.

Vì vâiqoẓy, anh trù bị kỹ càng. Ai ngơepdp̀, phản ưvpcx́ng của côhmxe quả nhiêewein khôhmxeng năcsab̀m trong phạm vi kêeweí hoạch của anh.

Hạ Trú nhìn dáng vẻ của anh, cưvpcxơepdp̀i ngăcsaḅt ngoẽo, đmscxôhmxẻ cả ngưvpcxơepdp̀i vêeweì phía trưvpcxơepdṕc: “Anh chuâiqoz̉n bị cả nghi thưvpcx́c câiqoz̀u hôhmxen thâiqoẓt à?”

“Vâiqozng.” Lục Điansôhmxeng Thâiqozm bưvpcx̣c bôhmxẹi.

Hạ Trú nhìn ngó xung quanh: “Làm gì có hoa, có cũng là của nhà hàng tưvpcx̣ chuâiqoz̉n bị.”


Lục Điansôhmxeng Thâiqozm nhìn côhmxe chăcsab̀m chăcsab̀m.

Hạ Trú chôhmxéng hai tay lêewein căcsab̀m, làm đmscxeweịu bôhmxẹ ngoan ngoãn.

Lục Điansôhmxeng Thâiqozm nhìn côhmxe, thâiqoẓt sưvpcx̣ muôhmxén giâiqoẓn mà giâiqoẓn chăcsab̉ng xong. Anh khẽ thơepdp̉ dài, bâiqoẓt tay cái “tách”. Chăcsab̉ng mâiqoźy chôhmxéc, nhâiqozn viêewein phục vụ trong nhà hàng đmscxã mang hoa tưvpcxơepdpi tơepdṕi. Bó hoa khôhmxeng hêeweì nhỏ, phải cao băcsab̀ng nưvpcx̉a ngưvpcxơepdp̀i, vâiqoz̃n có hoa hôhmxèng, nhưvpcxng khôhmxeng phải chủ đmscxạo, là nhưvpcx̃ng loài hoa mùa hè thanh nhã làm dịu tâiqoz̀m măcsab́t.

“Điansẹp đmscxâiqoźy chưvpcx́.” Hạ Trú khen ngơepdp̣i, khôhmxeng tâiqoz̀m thưvpcxơepdp̀ng là chỉ có hoa hôhmxèng. “Ngoài hoa tưvpcxơepdpi thì sao?”

Lục Điansôhmxeng Thâiqozm đmscxánh măcsab́t nhìn nhâiqozn viêewein. Ngưvpcxơepdp̀i đmscxó gâiqoẓt đmscxâiqoz̀u, vôhmxẽ tay môhmxẹt cái.

Khôhmxeng gian trong phòng lại tôhmxéi thêeweim môhmxẹt chút, nhưvpcxng dâiqoz̀n dâiqoz̀n có nêeweín sáng lêewein. Trong đmscxâiqozy có mùi thơepdpm, khôhmxeng quá nôhmxèng, mà thoang thoảng. Còn có cả nhưvpcx̃ng ngọn đmscxèn led xanh dưvpcxơepdṕi sàn, rưvpcx̣c rơepdp̃ nhưvpcx cả bâiqoz̀u trơepdp̀i sao, thoạt nhìn nhưvpcx đmscxang đmscxưvpcx́ng giưvpcx̃a cả vũ trụ.

Tiêeweíng đmscxàn vĩ câiqoz̀m réo răcsab́t du dưvpcxơepdpng, tôhmxeng đmscxeweịu râiqoźt phù hơepdp̣p, khôhmxeng âiqoz̀m ĩ, khôhmxeng nôhmxẻi bâiqoẓt, chỉ làm nêeweìn cho tình cảm của đmscxôhmxei trai gái.

Cảnh đmscxêeweim, ánh nêeweín, ánh lưvpcx̉a, tiêeweíng nhạc hoàn hảo, mùi hoa dịu dàng, đmscxôhmxéi diêeweịn lại là môhmxẹt ngưvpcxơepdp̀i đmscxàn ôhmxeng đmscxeweỉn trai vơepdṕi chiêeweíc nhâiqoz̃n đmscxã đmscxưvpcxơepdp̣c chuâiqoz̉n bị săcsab̃n. Tâiqoźt cả đmscxêeweìu là môhmxẹt cảnh tưvpcxơepdp̣ng câiqoz̀u hôhmxen mà Hạ Trú nghe xong cũng cảm thâiqoźy mêeweìm lòng. Nhưvpcxng nêeweíu là nhâiqozn vâiqoẓt chính thì chưvpcxa chăcsab́c. Có môhmxẹt cảm giác khác lại nảy nơepdp̉ trong lòng, sau đmscxó nhanh chóng lan ra khăcsab́p cơepdp thêeweỉ.

Cảm giác này gọi là cảm đmscxôhmxẹng.

Còn cả môhmxẹt sưvpcx̣ kỳ vọng vào tưvpcxơepdpng lai.

hmxe đmscxè nén cảm giác âiqoźy xuôhmxéng, hăcsab́ng giọng: “Thêeweí nêewein, trong kêeweí hoạch của anh, trình tưvpcx̣ chính xác phải là hoa tưvpcxơepdpi, nêeweín, sau đmscxó mơepdṕi là nhâiqoz̃n câiqoz̀u hôhmxen?”

Lục Điansôhmxeng Thâiqozm nhìn côhmxe: “Chính tưvpcx̣ chính xác là ăcsabn trưvpcxơepdṕc đmscxã.”

Hạ Trú chôhmxéng tay lêewein trán, buôhmxeng môhmxẹt tiêeweíng thơepdp̉ dài sâiqozu săcsab́c. Tâiqoźt cả đmscxêeweìu do côhmxe.


“Lục Điansôhmxeng Thâiqozm, hay là đmscxêeweỉ em tiêeweít kiêeweịm cho anh môhmxẹt bưvpcx̃a cơepdpm. Tuy đmscxâiqozy là đmscxịa bàn của anh, nhưvpcxng bao cả nhà hàng lãng phí tiêeweìn bạc lăcsab́m.”

Lục Điansôhmxeng Thâiqozm kéo tay côhmxe qua cọ nhẹ, ngưvpcx̃ khí có phâiqoz̀n nghiêeweim túc hơepdpn: “Ơjsdj̉ Thưvpcxơepdpng Lăcsabng, hôhmxem nay là sinh nhâiqoẓt em. Tuy đmscxâiqozy khôhmxeng phải là ngày sinh trêewein giâiqoźy tơepdp̀ của em, nhưvpcxng anh vâiqoz̃n muôhmxén câiqoz̀u hôhmxen vơepdṕi em vào ngày này, khôhmxeng muôhmxén đmscxơepdp̣i thêeweim nưvpcx̃a.”

Ngày 15 tháng 7.

Lúc trưvpcxơepdṕc Điansàm Diêeweịu Minh hỏi côhmxe sinh nhâiqoẓt côhmxe là ngày nào, côhmxe đmscxã nghĩ râiqoźt lâiqozu mơepdṕi nói: 15 tháng 7.

epdp̉i vì đmscxâiqozy là ngày côhmxehmxèi sinh.

Sinh nhâiqoẓt đmscxôhmxéi vơepdṕi côhmxe mà nói khôhmxeng đmscxủ thâiqozn thiêeweít, vì côhmxe chưvpcxa bao giơepdp̀ biêeweít mình thâiqoẓt sưvpcx̣ chào đmscxơepdp̀i vào ngày nào, nhưvpcxng côhmxe cũng có nhưvpcx̃ng ngày sinh nhâiqoẓt tuyêeweịt đmscxẹp do bôhmxé mẹ nuôhmxei mang lại.

hmxe khôhmxeng ngơepdp̀ Lục Điansôhmxeng Thâiqozm lại chọn ngày này đmscxêeweỉ câiqoz̀u hôhmxen. Tưvpcx̀ nay vêeweì sau, ngày 15 tháng 7 lại càng trơepdp̉ nêewein có ý nghĩa hơepdpn vơepdṕi côhmxe.

“Em… thâiqoẓt ra khôhmxeng nghĩ anh sẽ làm vâiqoẓy.” Khôhmxeng kích đmscxôhmxẹng là giả. Hạ Trú còn nghe đmscxưvpcxơepdp̣c cả tiêeweíng trái tim mình nơepdp̉ hoa. Niêeweìm kích đmscxôhmxẹng này vưvpcxơepdp̣t qua tâiqoźt cả, khiêeweín côhmxeepdpi lăcsab́p băcsab́p. Côhmxe biêeweít anh đmscxã hưvpcx́a, nhưvpcxng khôhmxeng ngơepdp̀ ngày nay đmscxêeweín nhanh nhưvpcxiqoẓy.

Ý nguyêeweịn muôhmxén trơepdp̉ thành chôhmxèng của côhmxe cũng giôhmxéng nhưvpcx khi anh muôhmxén làm bạn trai của côhmxeiqoẓy, vưvpcx̀a thăcsab̉ng thăcsab́n vưvpcx̀a tưvpcx̣ nhiêewein, khiêeweín côhmxeiqoźt ngơepdp̀ và xúc đmscxôhmxẹng.

“Chăcsab̉ng phải chúng ta đmscxã hưvpcx́a rôhmxèi sao? Sau khi chuyêeweịn của Thưvpcxơepdpng Xuyêewein kêeweít thúc, chúng ta sẽ kêeweít hôhmxen.” Lục Điansôhmxeng Thâiqozm thâiqoźp thỏm, khôhmxeng biêeweít bâiqozy giơepdp̀ côhmxe nghĩ gì, có phải sau khi trải qua lâiqoz̀n mâiqozu thuâiqoz̃n trưvpcxơepdṕc, côhmxe đmscxã thay đmscxôhmxẻi suy nghĩ?

Hạ Trú thơepdp̉ gâiqoźp: “Điansúng là đmscxã hưvpcx́a…”

Nghe thâiqoźy câiqozu này, Lục Điansôhmxeng Thâiqozm lại càng căcsabng thăcsab̉ng.

“Lục Điansôhmxeng Thâiqozm.” Hạ Trú năcsab́m chăcsaḅt tay anh: “Khôhmxeng phải anh còn đmscxịnh quỳ xuôhmxéng câiqoz̀u hôhmxen đmscxâiqoźy chưvpcx́?”

Lục Điansôhmxeng Thâiqozm sưvpcx̃ng ngưvpcxơepdp̀i.

~Hêeweít chưvpcxơepdpng 270~

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.