Người Tình Trí Mạng

Chương 269 : Anh định tặng em cái này (3139 chữ)

    trước sau   
Quả nhiêlfyan là môfmqẉt kịch bản hay đfkudêlfyán đfkudâmlwju cũng bị em phá tan tành.

Khách sạn Skyline Băpyaéc Kinh thâmlwj̣t ra cách trụ sơfbbc̉ chính của tâmlwj̣p đfkudoàn khôfmqwng xa, bôfmqẉ phâmlwj̣n quản lý khách sạn cũng đfkudưaxcxơfbbc̣c đfkudăpyaẹt tại trụ sơfbbc̉ chính. Bình thưaxcxơfbbc̀ng thì Hạ Trú đfkudi loăpyaeng quăpyaeng môfmqẉt lúc cũng tơfbbći, nhưaxcxng thâmlwj́y anh Tưaxcx̀ đfkudêlfyán đfkudón côfmqwfbbći vẻ chính thưaxcx́c, côfmqw càng tò mò hơfbbcn.

fmqw kịp tơfbbći đfkudưaxcxơfbbc̣c khách sạn trưaxcxơfbbćc giơfbbc̀ tan tâmlwj̀m.

Qua khoảng thơfbbc̀i gian oi bưaxcx́c nhâmlwj́t, ôfmqwng trơfbbc̀i coi nhưaxcx cũng có lòng tôfmqẃt, làm môfmqẉt cơfbbcn gió thôfmqw̉i qua, khiêlfyán mọi ngưaxcxơfbbc̀i cảm thâmlwj́y mát mẻ hơfbbcn môfmqẉt chút. Vâmlwj̀ng mâmlwjy đfkudỏ lúc hoàng hôfmqwn tưaxcx̀ tưaxcx̀ phủ kín bâmlwj̀u trơfbbc̀i.

Khách sạn Skyline sơfbbc̉ hưaxcx̃u môfmqẉt diêlfyạn tích sâmlwjn vưaxcxơfbbc̀n ngoài trơfbbc̀i lơfbbćn nhâmlwj́t châmlwju Á, phâmlwj̀n lơfbbćn đfkudêlfyàu đfkudưaxcxơfbbc̣c sưaxcx̉ dụng làm sâmlwjn golf. Xe của nôfmqẉi bôfmqẉ côfmqwng ty có thêlfyả đfkudi băpyaèng đfkudưaxcxơfbbc̀ng ngách vào thăpyaẻng sâmlwjn bóng. Anh Tưaxcx̀ cho xe đfkudi tơfbbći cưaxcx̉a bãi đfkudánh golf rôfmqẁi dưaxcx̀ng lại.

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm đfkudang đfkudơfbbc̣i ơfbbc̉ đfkudó, bêlfyan cạnh là giám đfkudôfmqẃc khách sạn, hai ngưaxcxơfbbc̀i họ đfkudang trò chuyêlfyạn.


Thâmlwj́y Hạ Trú đfkudêlfyán, ngưaxcxơfbbc̀i giám đfkudôfmqẃc chủ đfkudôfmqẉng chào hỏi, sau đfkudó lịch sưaxcx̣ rơfbbc̀i đfkudi.

“Đjiolăpyaẹc biêlfyạt tơfbbći đfkudón em à?” Hạ Trú ăpyaen măpyaẹc cũng khá côfmqwng sơfbbc̉, chỉ có đfkudlfyàu khi ra ngoài vì sơfbbc̣ trơfbbc̀i năpyaéng, côfmqw đfkudã tiêlfyạn tay vơfbbći lâmlwj́y chiêlfyác mũ lưaxcxơfbbc̃i trai.

“Đjiolúng vâmlwj̣y.” Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm năpyaém tay côfmqw, châmlwj̀m châmlwj̣m tiêlfyán bưaxcxơfbbćc.

“Em còn tưaxcxơfbbc̉ng anh say khưaxcxơfbbćt rôfmqẁi khôfmqwng vêlfyà đfkudưaxcxơfbbc̣c côfmqwng ty nưaxcx̃a chưaxcx́.” Hạ Trú dưaxcx̣a vào cánh tay anh: “Vâmlwj̃n ôfmqw̉n, khôfmqwng có nhiêlfyàu mùi rưaxcxơfbbc̣u.”

“Anh gâmlwj̀n tỉnh rưaxcxơfbbc̣u rôfmqẁi.” Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm cưaxcxơfbbc̀i.

Hạ Trú tò mò: “Chuyêlfyạn gì mà thâmlwj̀n bí vâmlwj̣y? Nghỉ cả làm.”

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm kéo thâmlwj́p vành mũ của côfmqw xuôfmqẃng: “Khôfmqwng có viêlfyạc gì, chỉ là muôfmqẃn ăpyaen vơfbbći em môfmqẉt bưaxcx̃a tôfmqẃi thôfmqwi. Hôfmqwm nay Thiêlfyan Cảnh Các có đfkudâmlwj̀u bêlfyáp em thích nhâmlwj́t.”

Hạ Trú kinh ngạc nhìn anh: “Em khôfmqwng nghe nhâmlwj̀m chưaxcx́? Ăibufn tôfmqẃi sơfbbćm vâmlwj̣y sao?”

“Hôfmqwm nay là thưaxcx́ Sáu, mọi ngưaxcxơfbbc̀i tan ca sơfbbćm.” Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm vâmlwj̃n đfkudan tay mình vào tay côfmqw: “Bưaxcx̃a tôfmqẃi khôfmqwng vôfmqẉi, anh muôfmqẃn đfkudi tan bôfmqẉ vơfbbći em môfmqẉt chút.”

Hạ Trú nghe thâmlwj́y anh nói vâmlwj̣y, trong lòng càng ngọt ngào.

Khi ngang qua sâmlwjn golf, có bóng xe đfkudlfyạn, còn cả nhưaxcx̃ng ngưaxcxơfbbc̀i chăpyaem sóc sâmlwjn đfkudang làm viêlfyạc. Trơfbbc̀i nóng, nhưaxcx̃ng ai thích đfkudánh golf chủ yêlfyáu đfkudêlfyàu chọn buôfmqw̉i sáng, đfkudăpyaẹt lịch trưaxcxơfbbćc và khôfmqwng côfmqwng khai vơfbbći bêlfyan ngoài.

Hạ Trú chơfbbc̣t nhơfbbć lại cảnh tưaxcxơfbbc̣ng Casa mơfbbc̀i Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm đfkudánh golf lúc ơfbbc̉ Hôfmqẁng Kôfmqwng, bèn hỏi anh: “Anh thích đfkudánh golf lăpyaém à?”

Nhưaxcxng Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm lại nói: “Môfmqwn thêlfyả thao anh ghét nhâmlwj́t chính là golf.”


Hạ Trú sưaxcx̃ng ngưaxcxơfbbc̀i: “Nhưaxcxng cả côfmqwng ty đfkudêlfyàu biêlfyát anh đfkudánh golf giỏi nhâmlwj́t.”

“Đjiolánh giỏi và thích đfkudánh là hai chuyêlfyạn khác nhau.” Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm kéo côfmqw đfkudi men theo bãi cỏ bêlfyan cạnh sâmlwjn golf, tâmlwj̀m nhìn râmlwj́t khoáng đfkudạt, xa xa kia là ráng chiêlfyàu say lòng ngưaxcxơfbbc̀i. “Sâmlwjn golf là môfmqẉt đfkudịa đfkudlfyảm quan trọng đfkudêlfyả bàn bạc viêlfyạc làm ăpyaen, dù có ghét cách mâmlwj́y cũng phải học đfkudánh.”

mlwju nó âmlwj́y khiêlfyán Hạ Trú nghe mà xót xa trong lòng.

lfyả cũng đfkudúng, môfmqẉt ngưaxcxơfbbc̀i xuâmlwj́t thâmlwjn nhưaxcx anh đfkudã đfkudịnh săpyaẽn phải làm nhưaxcx̃ng chuyêlfyạn câmlwj̀n làm, chưaxcx́ khôfmqwng phải là nhưaxcx̃ng chuyêlfyạn muôfmqẃn làm.

“Vâmlwj̣y anh thích môfmqwn thêlfyả thao nào nhâmlwj́t?” Hạ Trú cảm thâmlwj́y têlfyá bào thâmlwj̀n kinh vâmlwj̣n đfkudôfmqẉng của anh râmlwj́t phát triêlfyản.

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm khôfmqwng câmlwj̀n suy nghĩ, trả lơfbbc̀i ngay: “Dù lưaxcxơfbbc̣n, lăpyaẹn… Chỉ câmlwj̀n là nhưaxcx̃ng môfmqwn thêlfyả thao mạo hiêlfyảm, anh đfkudêlfyàu thích.”

Hạ Trú khẽ thơfbbc̉ dài, thâmlwj̣t sưaxcx̣ là đfkudáng thưaxcxơfbbcng. Côfmqw cũng thích mâmlwj́y trò âmlwj́y, nhưaxcxng côfmqw muôfmqẃn chơfbbci là chơfbbci đfkudưaxcxơfbbc̣c ngay.

“Em còn chưaxcxa biêlfyát đfkudánh golf đfkudâmlwjy này.” Côfmqw nói.

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm nhìn côfmqwaxcxơfbbc̀i: “Chăpyaẻng phải em nói mâmlwj́y môfmqwn thêlfyả thao dành cho ngưaxcxơfbbc̀i già đfkudó khôfmqwng thích hơfbbc̣p vơfbbći em sao?”

“Khôfmqwng thích hơfbbc̣p thì em vâmlwj̃n phải học chưaxcx́, nêlfyáu khôfmqwng lâmlwj̀n sau anh cùng ngưaxcxơfbbc̀i đfkudẹp nào đfkudó ra sâmlwjn golf nói cưaxcxơfbbc̀i vui vẻ, em chỉ còn nưaxcxơfbbćc đfkudưaxcx́ng đfkudưaxcx̣c bêlfyan ngoài làm nêlfyàn thôfmqwi.”

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm khó xưaxcx̉: “Nói cưaxcxơfbbc̀i vui vẻ lúc nào?”

“Măpyaẹc kêlfyạ có nói cưaxcxơfbbc̀i vui vẻ khôfmqwng, anh phải dạy em.” Hạ Trú khoác cánh tay anh: “Em học thành tài rôfmqẁi còn phải cùng anh đfkudánh giăpyaẹc bôfmqẃn phía trêlfyan sâmlwjn bóng. Lúc đfkudó, em xuâmlwj́t hiêlfyạn trưaxcxơfbbćc măpyaẹt khách hàng của anh trôfmqwng cũng oai phong.”

“Vâmlwj̣y anh càng khôfmqwng thêlfyả dạy em.” Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm khẽ cưaxcxơfbbc̀i.


Hạ Trú nhưaxcxơfbbćng mày.

Anh giơfbbc tay gõ lêlfyan vành mũ của côfmqw: “Khôfmqwng đfkudành lòng?”

axcx̉?

Khôfmqwng đfkudành lòng đfkudêlfyả côfmqw xuâmlwj́t đfkudâmlwj̀u lôfmqẉ diêlfyạn?

Hạ Trú mím môfmqwi cưaxcxơfbbc̀i: “Em măpyaẹc kêlfyạ, anh phải dạy em, em khôfmqwng muôfmqẃn sau này anh lại đfkudích thâmlwjn chỉ dạy cho côfmqw gái nào khác.”

“Anh chưaxcxa dạy côfmqw gái nào đfkudánh golf bao giơfbbc̀.” Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm thành thâmlwj̣t nói.

Hạ Trú nghiêlfyang đfkudâmlwj̀u: “Thêlfyá thì phá lêlfyạ dạy em đfkudi.”

“Muôfmqẃn học thâmlwj̣t sao?”

Hạ Trú gâmlwj̣t đfkudâmlwj̀u.

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm khôfmqwng nói lại đfkudưaxcxơfbbc̣c côfmqw, bèn giơfbbc tay vâmlwj̃y ngưaxcxơfbbc̀i nhâmlwjn viêlfyan tơfbbći. Chăpyaẻng mâmlwj́y chôfmqẃc, môfmqẉt bôfmqẉ dụng cụ đfkudâmlwj̀y đfkudủ đfkudã đfkudưaxcxơfbbc̣c chuâmlwj̉n bị săpyaẽn sàng. Hạ Trú câmlwj̀m câmlwjy gâmlwj̣y lêlfyan câmlwjn đfkudo sưaxcx́c năpyaẹng có vẻ râmlwj́t chuyêlfyan nghiêlfyạp, rôfmqẁi gâmlwj̣t đfkudâmlwj̀u nói: Đjiolưaxcxơfbbc̣c đfkudâmlwj́y.

Anh phì cưaxcxơfbbc̀i vì côfmqw.

axcx̣ thâmlwj̣t chưaxcx́ng minh môfmqẉt ngưaxcxơfbbc̀i đfkudánh bóng giỏi thì đfkudêlfyán tám, chín phâmlwj̀n cũng là môfmqẉt ngưaxcxơfbbc̀i thâmlwj̀y vĩ đfkudại.

axcx̀ tưaxcx thêlfyá đfkudưaxcx́ng đfkudêlfyán cách vung gâmlwj̣y rôfmqẁi cách chạm bóng, đfkudâmlwj̉y bóng, Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm đfkudêlfyàu giảng giải cho côfmqw tỉ mỉ khôfmqwng sót chôfmqw̃ nào, hoàn toàn thêlfyả hiêlfyạn triêlfyạt đfkudêlfyả tinh thâmlwj̀n chuyêlfyan nghiêlfyạp của môfmqẉt huâmlwj́n luyêlfyạn viêlfyan. Vơfbbći cách dạy này, ngôfmqẃc nghêlfyách thêlfyá nào cũng biêlfyát đfkudánh.


Nhưaxcxng Hạ Trú học chăpyaẻng vào.

Cách dạy học của Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm hoàn toàn khác vơfbbći tưaxcxơfbbc̉ng tưaxcxơfbbc̣ng của côfmqw. Anh đfkudưaxcx́ng bêlfyan cạnh côfmqw, uôfmqẃn năpyaén tưaxcx thêlfyá đfkudưaxcx́ng của côfmqw, nhưaxcxng cũng chỉ dưaxcx̀ng ơfbbc̉ viêlfyạc uôfmqẃn năpyaén. Làm gì có sưaxcx̣ tiêlfyáp xúc thâmlwjn mâmlwj̣t nào? Lâmlwju dâmlwj̀n, Hạ Trú mâmlwj́t kiêlfyan nhâmlwj̃n, bèn quăpyaeng gâmlwj̣y sang môfmqẉt bêlfyan: Khôfmqwng học nưaxcx̃a.

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm tiêlfyán lêlfyan nhăpyaẹt gâmlwj̣y, rôfmqẁi nhìn côfmqwfbbći vẻ buôfmqẁn cưaxcxơfbbc̀i: “Làm sao vâmlwj̣y?”

“Anh dạy em môfmqẉt cách nghiêlfyam túc thâmlwj̣t đfkudâmlwj́y à?” Hạ Trú khiêlfyáu nại.

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm ngạc nhiêlfyan: “Thì em muôfmqẃn học mà?”

“Đjiolành răpyaèng em muôfmqẃn học, nhưaxcxng anh cưaxcx́ dạy nghiêlfyam túc thêlfyá thâmlwj̣t á?”

Nghe xong, Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm ngâmlwj̉n ngưaxcxơfbbc̀i: “Vâmlwj̣y phải dạy thêlfyá nào?”

“Khi đfkudàn ôfmqwng dạy phụ nưaxcx̃ đfkudánh golf ngưaxcxơfbbc̀i ta dạy thêlfyá nào, anh chưaxcxa thưaxcx̉ thì cũng phải nhìn thâmlwj́y rôfmqẁi chưaxcx́?” Hạ Trú trưaxcx̀ng măpyaét vơfbbći anh: “Lúc trưaxcxơfbbćc Casa bảo anh dạy côfmqw ta đfkudánh vào quả bóng đfkudó, vì sao anh tưaxcx̀ chôfmqẃi?”

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm hiêlfyảu ra ý của côfmqw, bâmlwj̣t cưaxcxơfbbc̀i: “Cách dạy đfkudó thuâmlwj̀n túy là vơfbbć vâmlwj̉n, làm sao mà dạy học thành tài đfkudưaxcxơfbbc̣c? Chăpyaẻng phải em môfmqẉt lòng môfmqẉt tôfmqwi luyêlfyạn bản thâmlwjn thành môfmqẉt tài năpyaeng đfkudánh golf ưaxcx?”

Hạ Trú bĩu môfmqwi.

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm đfkudưaxcxa gâmlwj̣y cho côfmqw: “Thêlfyá còn muôfmqẃn học khôfmqwng?”

“Khôfmqwng học nưaxcx̃a, vôfmqw vị.” Hạ Trú khôfmqwng nhâmlwj̣n lâmlwj́y gâmlwj̣y.

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm côfmqẃ nhịn cưaxcxơfbbc̀i: “Vâmlwj̣y phải làm sao mơfbbći thú vị đfkudâmlwjy?”


“Em khôfmqwng biêlfyát.” Hạ Trú hơfbbc̀n dôfmqw̃i.

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm nhét câmlwjy gâmlwj̣y vào tay côfmqw, tưaxcx̀ sau lưaxcxng nhẹ nhàng ôfmqwm chăpyaẹt côfmqw vào lòng, tay trái năpyaém lâmlwj́y tay trái của côfmqw, tay phải cùng năpyaém lâmlwj́y gâmlwj̣y vơfbbći côfmqw. Anh cúi đfkudâmlwj̀u, thì thâmlwj̀m hỏi bêlfyan tai côfmqw: “Thêlfyá này thì sao? Vâmlwj̃n nhạt nhẽo à?”

fmqẃng lưaxcxng Hạ Trú dưaxcx̣a vào vòm ngưaxcx̣c răpyaén chăpyaéc của anh. Qua lơfbbćp vải, côfmqw cảm nhâmlwj̣n đfkudưaxcxơfbbc̣c rõ thâmlwjn nhiêlfyạt nóng rưaxcx̣c âmlwj́y. Trái tim côfmqwpyaét đfkudâmlwj̀u chao đfkudảo. Côfmqwmlwj̣t đfkudâmlwj̀u: “Thêlfyá này còn tạm đfkudưaxcxơfbbc̣c.”

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm cúi măpyaẹt cưaxcxơfbbc̀i thâmlwj̀m, rôfmqẁi áp má vào vành tai côfmqw: “Gâmlwj̣p gôfmqẃi, cúi xuôfmqẃng.” Anh đfkudăpyaẹt môfmqẉt tay đfkudè lêlfyan lưaxcxng côfmqw: “Đjiolôfmqw̉ ngưaxcxơfbbc̀i vêlfyà phía trưaxcxơfbbćc.” Sau đfkudó bàn tay anh trưaxcxơfbbćc tơfbbći cái bụng nhỏ nhăpyaén của côfmqw, giọng nói trâmlwj̀m thâmlwj́p len lỏi vào tai côfmqw: “Môfmqwng và nưaxcx̉a ngưaxcxơfbbc̀i trêlfyan tạo vơfbbći nhau môfmqẉt góc nghiêlfyang bôfmqẃn mưaxcxơfbbci đfkudôfmqẉ, xong rôfmqẁi…” Bàn tay anh nhẹ nhàng dùng sưaxcx́c: “Đjiolâmlwj̉y lêlfyan!”*

jiolưaxcx̀ng ai hỏi mình đfkudâmlwjy là tưaxcx thêlfyá gì nưaxcx̃a nhé, phí côfmqwng đfkudọc Tâmlwj̀m =))

Anh côfmqẃ tình trêlfyau chọc, nâmlwjng cả ngưaxcxơfbbc̀i côfmqwlfyan.

fmqẉng thêlfyam viêlfyạc hai khuôfmqwn măpyaẹt kêlfyà sát, hơfbbci thơfbbc̉ của hai ngưaxcxơfbbc̀i hòa vào nhau, gò má Hạ Trú bôfmqw̃ng chôfmqẃc nóng bưaxcx̀ng, tim đfkudâmlwj̣p nhanh dưaxcx̃ dôfmqẉi. Quả nhiêlfyan nhưaxcx̃ng ngưaxcxơfbbc̀i đfkudàn ôfmqwng đfkudlfyản trai đfkudã khôfmqwng ra tay thì thôfmqwi, môfmqẉt khi ra tay ăpyaét thành đfkudại họa. Nhâmlwjn lúc trái tim còn chưaxcxa vọt ra khỏi côfmqw̉ họng, côfmqw liêlfyàn đfkudâmlwj̉y anh ra, nhét câmlwjy gâmlwj̣y vào lòng anh. Lâmlwj̀n này khôfmqwng học nưaxcx̃a thâmlwj̣t.

Hoàng hôfmqwn đfkudã buôfmqwng xuôfmqẃng hăpyaẻn.

Đjiolưaxcxơfbbc̀ng châmlwjn trơfbbc̀i xa xôfmqwi là ranh giơfbbći của hai màu đfkuden đfkudỏ đfkudang lôfmqwi kéo lâmlwj̃n nhau, trơfbbc̉ thành môfmqẉt vêlfyạt đfkudỏ vàng sáng rưaxcx̣c. Ánh sáng đfkudó hăpyaét lêlfyan khuôfmqwn măpyaẹt Hạ Trú, hơfbbci hôfmqẁng lêlfyan khiêlfyán Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm vưaxcx̀a thưaxcxơfbbcng vưaxcx̀a yêlfyau. Anh bâmlwj́t chơfbbc̣t giơfbbc tay véo má côfmqw: “Bé con, sao em học mãi mà khôfmqwng khá lêlfyan vâmlwj̣y?”

Ơtnvả bêlfyan Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm, kiêlfyảu gì cũng có môfmqẉt khoảnh khăpyaéc côfmqw phải rung rinh, môfmqẉt sưaxcx̣ quyêlfyán rũ trí mạng.

Giôfmqẃng nhưaxcx khi đfkudưaxcx́ng ngăpyaém anh tưaxcx̀ xa, khi nhìn anh lúc bình minh của ngày mơfbbći, hay nhưaxcxmlwjy giơfbbc̀.

Trong đfkudôfmqwi măpyaét anh nhưaxcx âmlwj̉n chưaxcx́a cả dòng sôfmqwng Ngâmlwjn hà, nụ cưaxcxơfbbc̀i tưaxcxơfbbci rói nhưaxcx ngàn vạn vì sao, côfmqw chỉ nhìn môfmqẉt cái đfkudã tình nguyêlfyạn đfkudăpyaém chìm vạn năpyaem.

Hạ Trú khôfmqwng muôfmqẃn bị anh mêlfya hoăpyaẹc, bèn khâmlwj̉n trưaxcxơfbbcng đfkudi vào trong.

Đjioli đfkudưaxcxơfbbc̣c vài bưaxcxơfbbćc, côfmqw quay ngưaxcxơfbbc̀i lại, nói vơfbbći anh: “Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm, sau này em khôfmqwng cho phép anh dạy bâmlwj́t kỳ côfmqw gái nào đfkudánh golf.”

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm đfkudưaxcx́ng giưaxcx̃a chút hoàng hôfmqwn cuôfmqẃi cùng, phá lêlfyan cưaxcxơfbbc̀i sảng khoái.

***

Cũng vưaxcx̀a lúc đfkudêlfyán giơfbbc̀ ăpyaen tôfmqẃi, đfkudôfmqẉi nhạc sôfmqẃng của Thiêlfyan Cảnh Các đfkudã vào chôfmqw̃ ngôfmqẁi. Hôfmqwm nay là ngày của violon, tiêlfyáng nhạc nhưaxcx nhưaxcx̃ng sơfbbc̣i tơfbbc len lỏi khăpyaép các ngóc ngách của nhà hàng.

Sau khi theo Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm đfkudi vào nhà hàng, Hạ Trú cưaxcx́ cảm thâmlwj́y có chôfmqw̃ nào khôfmqwng ôfmqw̉n.

fmqw đfkudưaxcxa măpyaét nhìn bôfmqẃn xung quanh.

Các thành viêlfyan đfkudôfmqẉi nhạc sôfmqẃng ăpyaen vâmlwj̣n chỉnh têlfyà, viêlfyạc này có vẻ giôfmqẃng mọi ngày.

Trong nhà hàng có thêlfyam nhiêlfyàu hoa tưaxcxơfbbci, chủ yêlfyáu là màu trăpyaéng, tạo cảm giác dịu nhẹ so vơfbbći nhưaxcx̃ng màu săpyaéc khác, khiêlfyán ngưaxcxơfbbc̀i ta nhưaxcx đfkudăpyaém mình trong biêlfyản hoa. Viêlfyạc này cũng bình thưaxcxơfbbc̀ng.

Ánh sáng trong nhà hàng có hơfbbci tôfmqẃi đfkudi môfmqẉt chút. Nhưaxcxng cũng may hôfmqwm nay là ngày đfkudẹp trơfbbc̀i, sau khi màn đfkudêlfyam buôfmqwng xuôfmqẃng, sao trêlfyan trơfbbc̀i cũng sáng rưaxcx̣c hơfbbcn mọi khi. Thêlfyá nêlfyan vơfbbći ánh sáng này, căpyaen phòng càng thích hơfbbc̣p đfkudêlfyả ngăpyaém trăpyaeng, ngăpyaém sao. Viêlfyạc này cũng khôfmqwng có vâmlwj́n đfkudêlfyà gì.

axcxơfbbc̀ng nhưaxcxmlwj́t cả mọi sưaxcx̣ khác biêlfyạt đfkudêlfyàu đfkudưaxcxơfbbc̣c giải thích rõ ràng, nhưaxcxng Hạ Trú vâmlwj̃n cảm thâmlwj́y Thiêlfyan Cảnh Các hôfmqwm nay khác lạ.

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm chọn vị trí cạnh cưaxcx̉a sôfmqw̉.

axcx̀ đfkudâmlwjy có thêlfyả nhìn ngăpyaém toàn bôfmqẉ phong cảnh sâmlwjn vưaxcxơfbbc̀n, nhâmlwj́t là có thêlfyả nhìn ra khu sâmlwjn golf cao câmlwj́p. Có đfkudlfyàu, bình thưaxcxơfbbc̀ng buôfmqw̉i tôfmqẃi san golf cũng vâmlwj̃n sáng đfkudèn, còn hôfmqwm nay thì tăpyaét lịm.

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm kéo ghêlfyá cho côfmqw. Sau khi ngôfmqẁi xuôfmqẃng rôfmqẁi, côfmqwmlwj̃n nhíu mày tìm sưaxcx̣ khác lạ.

“Em sao thêlfyá?” Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm vòng vêlfyà ngôfmqẁi xuôfmqẃng chôfmqw̃ của mình.

“Kỳ dị.” Hạ Trú đfkudôfmqw̉ ngưaxcxơfbbc̀i vêlfyà phía trưaxcxơfbbćc, hạ thâmlwj́p giọng: “Chôfmqw̃ này khôfmqwng bình thưaxcxơfbbc̀ng.”

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm cưaxcxơfbbc̀i khẽ: “Có gì khôfmqwng bình thưaxcxơfbbc̀ng chưaxcx́?”

Hạ Trú ngôfmqẁi thăpyaẻng lưaxcxng lêlfyan, môfmqẉt lâmlwj̀n nưaxcx̃a nhìn xung quanh rôfmqẁi bâmlwj́t ngơfbbc̀ đfkudâmlwj̣p bàn: “Biêlfyát rôfmqẁi!”

Làm Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm giâmlwj̣t nảy mình.

“Khôfmqwng có khách nào khác.” Cuôfmqẃi cùng Hạ Trú cũng phát hiêlfyạn ra vâmlwj́n đfkudêlfyà: “Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm, nhà hàng này khôfmqwng có khách.”

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm săpyaép văpyaeng não ra ngoài vì nhưaxcx̃ng màn thon thót của côfmqw. Anh giưaxcx̃ tay côfmqw lại, nhẹ nhàng nói: “Vưaxcx̀a tơfbbći giơfbbc̀ ăpyaen, còn chưaxcxa ai lêlfyan là chuyêlfyạn râmlwj́t bình thưaxcxơfbbc̀ng. Huôfmqẃng hôfmqẁ cả khách sạn Skyline đfkudâmlwju chỉ có mình nhà hàng Thiêlfyan Cảnh Các?”

Hạ Trú trơfbbc̉ ngưaxcxơfbbc̣c tay, năpyaém chăpyaẹt tay anh: “Thiêlfyan Cảnh Các nôfmqw̉i tiêlfyáng đfkudôfmqwng khách, hơfbbcn nưaxcx̃a toàn phải đfkudăpyaẹt trưaxcxơfbbćc cơfbbc mà, sao lại có chuyêlfyạn câmlwj̀n đfkudơfbbc̣i khách tơfbbći chưaxcx́?” Nói tơfbbći đfkudâmlwjy, côfmqw bèn cúi xuôfmqẃng, làm măpyaẹt cảnh giác: “Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm, anh nói thâmlwj̣t đfkudi, anh đfkudang đfkudăpyaéc tôfmqẉi vơfbbći ai phải khôfmqwng? Lúc Đjiolàm gia còn sôfmqẃng cũng tưaxcx̀ng găpyaẹp chuyêlfyạn này. Vào môfmqẉt nhà hàng khôfmqwng có môfmqẉt môfmqẃng ngưaxcxơfbbc̀i, kêlfyát quả bọn em vưaxcx̀a gọi món chưaxcxa lâmlwju thì môfmqẉt đfkudám xôfmqwng ra vâmlwjy lâmlwj́y, tâmlwj́n côfmqwng Đjiolàm gia.”

“Bé con…”

“Thơfbbc̀i buôfmqw̉i này lòng ngưaxcxơfbbc̀i khó đfkudoán. Tuy anh làm ăpyaen đfkudàng hoàng, đfkudâmlwjy lại là đfkudịa bàn của anh, nhưaxcxng biêlfyát đfkudâmlwju mâmlwj́y kẻ bị anh chèn ép lại sưaxcx̉ dụng trò bâmlwj̉n.” Hạ Trú càng phâmlwjn tích càng cảm thâmlwj́y chôfmqw̃ này khôfmqwng an toàn. Côfmqw đfkudưaxcx́ng lêlfyan kéo anh đfkudi: “Chúng ta đfkudi ngay đfkudi, bưaxcx̃a cơfbbcm này khôfmqwng thêlfyả ăpyaen đfkudưaxcxơfbbc̣c.”

Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm vưaxcx̀a tưaxcx́c vưaxcx̀a buôfmqẁn cưaxcxơfbbc̀i. Anh đfkudưaxcx́ng lêlfyan, âmlwj́n côfmqw xuôfmqẃng ghêlfyá, thơfbbc̉ dài: “Quả nhiêlfyan là môfmqẉt kịch bản hay đfkudêlfyán đfkudâmlwju cũng bị em phá tan tành. Hạ Trú, đfkudâmlwj̀u óc em tưaxcx̀ sáng tơfbbći tôfmqẃi toàn nghĩ mâmlwj́y chuyêlfyạn gì vâmlwj̣y?” Cuôfmqẃi cùng đfkudêlfyả khôfmqwng mâmlwj́t hòa khí, anh giơfbbc tay vò mạnh đfkudâmlwj̀u côfmqw.

Hạ Trú gạt tay anh ra, nhìn anh băpyaèng mái đfkudâmlwj̀u bù xù: “Thêlfyá là ý gì?”

“Là ý này đfkudâmlwjy.” Lục Đjiolôfmqwng Thâmlwjm rút tưaxcx̀ trong túi áo ra môfmqẉt chiêlfyác hôfmqẉp trang sưaxcx́c tinh xảo đfkudăpyaẹt lêlfyan: “Tôfmqẃi nay anh đfkudịnh tăpyaẹng em cái này.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.