Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc
Chương 2587 : Nhất sinh nhất thế nhất song nhân 85
“Vạbqha n nhấuvni t đwehc âqoiy u?” Sophia cốbncv chấuvni p nhìjbea n anh, trong mắwjct t đwehc ãspdg khóbncv c, mộjbea t mảstov nh trong suốbncv t, thấuvni y Hạbqha Thiêuhqn n xóbncv t xa trong lòkchm ng đwehc au thắwjct t.
“Nếzdmc u quảstov thậsqxl t cóbncv vạbqha n nhấuvni t, anh tựzqbj cóbncv mỹxhoy nhâqoiy n làhpyr m bạbqha n, làhpyr m sao nhớnzyd tớnzyd i em.”
Sophia nưblil ớnzyd c mắwjct t rơfdfg i, “Em mớnzyd i khôopjp ng tin đwehc âqoiy u.”
Hạbqha Thiêuhqn n, “...”
Nha đwehc ầspdg u nàhpyr y chỗrane nàhpyr o tựzqbj tin vậsqxl y?
Nhưblil ng màhpyr , thậsqxl t con mẹhpyr nóbncv nóbncv i trútngv ng rồjqvi i, nếzdmc u làhpyr trêuhqn n đwehc ờzkbj i nàhpyr y khôopjp ng cóbncv Sophia... Anh nghĩjdiu cũtngv ng khôopjp ng dátued m nghĩjdiu . Trưblil ớnzyd c đwehc âqoiy y đwehc ưblil a côopjp lútngv c đwehc i, anh còkchm n muốbncv n khôopjp ng mấuvni y năjxlb m, dựzqbj đwehc oátued n côopjp liềwjct n chếzdmc t, anh cũtngv ng làhpyr giảstov i thoátued t rồjqvi i. Kếzdmc t quảstov , nhịjqvi n khôopjp ng đwehc ưblil ợlimt c mấuvni y năjxlb m, anh bắwjct t đwehc ầspdg u xem bệozhw nh củiskh a côopjp , phốbncv i thuốbncv c cho côopjp , chẳbzmb ng sợlimt trừeptb ng phạbqha t chíblil nh mìjbea nh khôopjp ng gặzqbj p côopjp , cũtngv ng khôopjp ng cầspdg n côopjp chếzdmc t, bâqoiy y giờzkbj , anh càhpyr ng làhpyr khôopjp ng dátued m nghĩjdiu loạbqha i khảstov năjxlb ng nàhpyr y.
Côopjp tạbqha i sao cóbncv thểxunf chếzdmc t.
“Oa oa, anh rấuvni t hốbncv i hậsqxl n năjxlb m đwehc óbncv đwehc ưblil a em đwehc i.” Hạbqha Thiêuhqn n nóbncv i, “Anh biếzdmc t rõwvwb thâqoiy n thểxunf em khôopjp ng tốbncv t, còkchm n muốbncv n đwehc ưblil a em đwehc i, vốbncv n làhpyr chuẩvrxh n bịjqvi tốbncv t mấuvni t đwehc i em, nhưblil ng anh cũtngv ng nhịjqvi n khôopjp ng đwehc ưblil ợlimt c, em mấuvni y năjxlb m nàhpyr y uốbncv ng thuốbncv c làhpyr anh phốbncv i, anh cóbncv thểxunf làhpyr m cho em sốbncv ng đwehc ếzdmc n mưblil ờzkbj i tátued m tuổbqha i, làhpyr cóbncv thểxunf đwehc ểxunf em sốbncv ng đwehc ếzdmc n hai mưblil ơfdfg i tátued m tuổbqha i, ba mưblil ơfdfg i tátued m tuổbqha i, bốbncv n mưblil ơfdfg i tátued m tuổbqha i, mãspdg i cho đwehc ếzdmc n chíblil n mưblil ơfdfg i tátued m tuổbqha i, em sẽlljz vĩjdiu nh viễkxsn n ởgaes bêuhqn n cạbqha nh anh.”
“Năjxlb m đwehc óbncv em đwehc i rồjqvi i, anh họeojq c y còkchm n khôopjp ng bao lâqoiy u, cóbncv thểxunf buôopjp ng tha, vìjbea sao anh còkchm n muốbncv n kiêuhqn n trìjbea , vìjbea sao anh còkchm n bỏbcrj nhiềwjct u thờzkbj i gian hơfdfg n đwehc ếzdmc n nghiêuhqn n cứwrou u, chíblil nh làhpyr anh sợlimt cũtngv ng khôopjp ng ởgaes bêuhqn n cạbqha nh em, vạbqha n nhấuvni t xảstov y ra ngoàhpyr i ýuhqn muốbncv n, y thuậsqxl t củiskh a anh khôopjp ng tốbncv t, khôopjp ng cóbncv biệozhw n phátued p cứwrou u em thìjbea làhpyr m sao bâqoiy y giờzkbj , cho nêuhqn n anh tậsqxl n lựzqbj c làhpyr m đwehc ưblil ợlimt c tốbncv t nhấuvni t.”
“Mộjbea t thâqoiy n y thuậsqxl t nàhpyr y củiskh a anh đwehc ềwjct u làhpyr vìjbea em, anh nhấuvni t đwehc ịjqvi nh cóbncv thểxunf giútngv p em trưblil ờzkbj ng thọeojq .”
“Tin anh, đwehc ưblil ợlimt c khôopjp ng?”
Sophia trầspdg m mặzqbj c, mặzqbj c kệozhw ca ca nóbncv i gìjbea , côopjp đwehc ềwjct u biếzdmc t, đwehc âqoiy y chỉeubu làhpyr lờzkbj i trấuvni n an củiskh a anh, nếzdmc u khôopjp ng, mấuvni y năjxlb m nàhpyr y, côopjp đwehc ãspdg sớnzyd m tốbncv t rồjqvi i, ai khôopjp ng hy vọeojq ng cóbncv thểxunf sốbncv ng đwehc ưblil ợlimt c lâqoiy u dàhpyr i.
Nhưblil ng màhpyr , côopjp cóbncv cơfdfg hộjbea i khôopjp ng?
“Ca ca, sau khi chútngv ng ta gặzqbj p lạbqha i, tìjbea nh cảstov m đwehc ốbncv i phưblil ơfdfg ng chưblil a hiểxunf u rõwvwb , đwehc âqoiy y đwehc óbncv cùxclg ng khi còkchm n nhỏbcrj cũtngv ng khôopjp ng giốbncv ng nhau, thừeptb a dịjqvi p tìjbea nh cảstov m củiskh a anh đwehc ốbncv i vớnzyd i em còkchm n chưblil a cóbncv sâqoiy u đwehc ậsqxl m, tátued ch ra tốbncv t nhấuvni t, anh sẽlljz khổbqha sởgaes mộjbea t khoảstov ng thờzkbj i gian, sẽlljz khôopjp ng khổbqha sởgaes rấuvni t lâqoiy u, sau nàhpyr y cóbncv thểxunf sẽlljz gặzqbj p đwehc ưblil ợlimt c ngưblil ờzkbj i lạbqha i làhpyr m cho anh yêuhqn u, anh sẽlljz tiếzdmc p tụkvpu c cuộjbea c sốbncv ng hạbqha nh phútngv c. So vớnzyd i khi tìjbea nh cảstov m vớnzyd i em sâqoiy u đwehc ậsqxl m, em đwehc ộjbea t nhiêuhqn n qua đwehc ờzkbj i, anh sẽlljz thốbncv ng khổbqha hơfdfg n.”
Hạbqha Thiêuhqn n nắwjct m chặzqbj t cằgaes m củiskh a côopjp , “Em dựzqbj a vàhpyr o cátued i gìjbea nóbncv i tìjbea nh cảstov m bâqoiy y giờzkbj anh đwehc ốbncv i vớnzyd i em rấuvni t cạbqha n?”
“Em...”
“Câqoiy m miệozhw ng!” Hạbqha Thiêuhqn n thôopjp bạbqha o quátued t mộjbea t tiếzdmc ng, “Anh khôopjp ng muốbncv n nghe bấuvni t luậsqxl n cátued i gìjbea cóbncv liêuhqn n quan đwehc ếzdmc n phưblil ơfdfg ng diệozhw n nàhpyr y, hôopjp m nay em cũtngv ng mệozhw t mỏbcrj i, rửhpyr a mặzqbj t chảstov i đwehc ầspdg u mộjbea t chútngv t, đwehc i ngủiskh .”
“Ca ca...” Sophia cầspdg m lấuvni y tay anh, hơfdfg i cắwjct n môopjp i.
Hạbqha Thiêuhqn n híblil t sâqoiy u, “Oa oa, giảstov nhưblil anh bịjqvi bệozhw nh tim, chỉeubu cóbncv mộjbea t thátued ng cóbncv thểxunf sốbncv ng, em sẽlljz thếzdmc nàhpyr o vớnzyd i anh? Sẽlljz lạbqha nh nhạbqha t vớnzyd i anh mộjbea t thátued ng, đwehc ểxunf anh chếzdmc t khôopjp ng nhắwjct m mắwjct t? Hay làhpyr cùxclg ng anh làhpyr m bấuvni t luậsqxl n cátued i chuyệozhw n gìjbea anh muốbncv n làhpyr m?”
“Đuhqn ưblil ơfdfg ng nhiêuhqn n làhpyr cùxclg ng anh...” Côopjp đwehc ộjbea t nhiêuhqn n ngừeptb ng nóbncv i.
Hạbqha Thiêuhqn n cưblil ờzkbj i, “Em sẽlljz chọeojq n nhưblil vậsqxl y, vìjbea sao vớnzyd i tôopjp i làhpyr m khôopjp ng giốbncv ng nhưblil vậsqxl y? Nàhpyr y rấuvni t quátued đwehc átued ng đwehc i?”
“Em sợlimt .”
“Cóbncv anh ởgaes đwehc âqoiy y bêuhqn n cạbqha nh em, đwehc ừeptb ng sợlimt .” Hạbqha Thiêuhqn n ôopjp n nhu vuốbncv t ve gưblil ơfdfg ng mặzqbj t củiskh a côopjp , khôopjp ng tiếzdmc c côopjp vẫgaes n lo lắwjct ng, “Ban ngàhpyr y giảstov vờzkbj hàhpyr i lòkchm ng nhưblil vậsqxl y, buổbqha i tốbncv i trởgaes vềwjct đwehc ếzdmc n chíblil nh mìjbea nh khóbncv c, nếzdmc u nhưblil em làhpyr nmuốbncv n anh đwehc au lòkchm ng, xấuvni u hổbqha , vậsqxl y em thàhpyr nh côopjp ng.”
“Em khôopjp ng cóbncv giảstov vờzkbj hàhpyr i lòkchm ng, em thựzqbj c sựzqbj rấuvni t vui vẻskvk .” Côopjp vộjbea i vàhpyr ng biệozhw n minh, lạbqha i nhìjbea n thấuvni y đwehc ưblil ợlimt c anh đwehc ang cưblil ờzkbj i.
Sophia tắwjct m rửhpyr a, lau khôopjp tóbncv c, đwehc i ra còkchm n thấuvni y Hạbqha Thiêuhqn n.
“Nế
Sophia nư
Hạ
Nha đ
Như
Cô
“Oa oa, anh rấ
“Nă
“Mộ
“Tin anh, đ
Sophia trầ
Như
“Ca ca, sau khi chú
Hạ
“Em...”
“Câ
“Ca ca...” Sophia cầ
Hạ
“Đ
Hạ
“Em sợ
“Có
“Em khô
Sophia tắ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.