Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2587 : Nhất sinh nhất thế nhất song nhân 85

    trước sau   
“Vạbqhan nhấuvnit đwehcâqoiyu?” Sophia cốbncv chấuvnip nhìjbean anh, trong mắwjctt đwehcãspdg khóbncvc, mộjbeat mảstovnh trong suốbncvt, thấuvniy Hạbqha Thiêuhqnn xóbncvt xa trong lòkchmng đwehcau thắwjctt.

“Nếzdmcu quảstov thậsqxlt cóbncv vạbqhan nhấuvnit, anh tựzqbjbncv mỹxhoy nhâqoiyn làhpyrm bạbqhan, làhpyrm sao nhớnzyd tớnzydi em.”

Sophia nưblilnzydc mắwjctt rơfdfgi, “Em mớnzydi khôopjpng tin đwehcâqoiyu.”

Hạbqha Thiêuhqnn, “...”

Nha đwehcspdgu nàhpyry chỗranehpyro tựzqbj tin vậsqxly?

Nhưblilng màhpyr, thậsqxlt con mẹhpyrbncvbncvi trútngvng rồjqvii, nếzdmcu làhpyr trêuhqnn đwehczkbji nàhpyry khôopjpng cóbncv Sophia... Anh nghĩjdiutngvng khôopjpng dátuedm nghĩjdiu. Trưblilnzydc đwehcâqoiyy đwehcưblila côopjptngvc đwehci, anh còkchmn muốbncvn khôopjpng mấuvniy năjxlbm, dựzqbj đwehctuedn côopjp liềwjctn chếzdmct, anh cũtngvng làhpyr giảstovi thoátuedt rồjqvii. Kếzdmct quảstov, nhịjqvin khôopjpng đwehcưblillimtc mấuvniy năjxlbm, anh bắwjctt đwehcspdgu xem bệozhwnh củiskha côopjp, phốbncvi thuốbncvc cho côopjp, chẳbzmbng sợlimt trừeptbng phạbqhat chíblilnh mìjbeanh khôopjpng gặzqbjp côopjp, cũtngvng khôopjpng cầspdgn côopjp chếzdmct, bâqoiyy giờzkbj, anh càhpyrng làhpyr khôopjpng dátuedm nghĩjdiu loạbqhai khảstovjxlbng nàhpyry.


opjp tạbqhai sao cóbncv thểxunf chếzdmct.

“Oa oa, anh rấuvnit hốbncvi hậsqxln năjxlbm đwehcóbncv đwehcưblila em đwehci.” Hạbqha Thiêuhqnn nóbncvi, “Anh biếzdmct rõwvwb thâqoiyn thểxunf em khôopjpng tốbncvt, còkchmn muốbncvn đwehcưblila em đwehci, vốbncvn làhpyr chuẩvrxhn bịjqvi tốbncvt mấuvnit đwehci em, nhưblilng anh cũtngvng nhịjqvin khôopjpng đwehcưblillimtc, em mấuvniy năjxlbm nàhpyry uốbncvng thuốbncvc làhpyr anh phốbncvi, anh cóbncv thểxunfhpyrm cho em sốbncvng đwehcếzdmcn mưblilzkbji tátuedm tuổbqhai, làhpyrbncv thểxunf đwehcxunf em sốbncvng đwehcếzdmcn hai mưblilơfdfgi tátuedm tuổbqhai, ba mưblilơfdfgi tátuedm tuổbqhai, bốbncvn mưblilơfdfgi tátuedm tuổbqhai, mãspdgi cho đwehcếzdmcn chíbliln mưblilơfdfgi tátuedm tuổbqhai, em sẽlljzjdiunh viễkxsnn ởgaesuhqnn cạbqhanh anh.”

“Năjxlbm đwehcóbncv em đwehci rồjqvii, anh họeojqc y còkchmn khôopjpng bao lâqoiyu, cóbncv thểxunf buôopjpng tha, vìjbea sao anh còkchmn muốbncvn kiêuhqnn trìjbea, vìjbea sao anh còkchmn bỏbcrj nhiềwjctu thờzkbji gian hơfdfgn đwehcếzdmcn nghiêuhqnn cứwrouu, chíblilnh làhpyr anh sợlimttngvng khôopjpng ởgaesuhqnn cạbqhanh em, vạbqhan nhấuvnit xảstovy ra ngoàhpyri ýuhqn muốbncvn, y thuậsqxlt củiskha anh khôopjpng tốbncvt, khôopjpng cóbncv biệozhwn phátuedp cứwrouu em thìjbeahpyrm sao bâqoiyy giờzkbj, cho nêuhqnn anh tậsqxln lựzqbjc làhpyrm đwehcưblillimtc tốbncvt nhấuvnit.”

“Mộjbeat thâqoiyn y thuậsqxlt nàhpyry củiskha anh đwehcwjctu làhpyrjbea em, anh nhấuvnit đwehcjqvinh cóbncv thểxunf giútngvp em trưblilzkbjng thọeojq.”

“Tin anh, đwehcưblillimtc khôopjpng?”

Sophia trầspdgm mặzqbjc, mặzqbjc kệozhw ca ca nóbncvi gìjbea, côopjp đwehcwjctu biếzdmct, đwehcâqoiyy chỉeubuhpyr lờzkbji trấuvnin an củiskha anh, nếzdmcu khôopjpng, mấuvniy năjxlbm nàhpyry, côopjp đwehcãspdg sớnzydm tốbncvt rồjqvii, ai khôopjpng hy vọeojqng cóbncv thểxunf sốbncvng đwehcưblillimtc lâqoiyu dàhpyri.

Nhưblilng màhpyr, côopjpbncvfdfg hộjbeai khôopjpng?

“Ca ca, sau khi chútngvng ta gặzqbjp lạbqhai, tìjbeanh cảstovm đwehcbncvi phưblilơfdfgng chưblila hiểxunfu rõwvwb, đwehcâqoiyy đwehcóbncvxclgng khi còkchmn nhỏbcrjtngvng khôopjpng giốbncvng nhau, thừeptba dịjqvip tìjbeanh cảstovm củiskha anh đwehcbncvi vớnzydi em còkchmn chưblila cóbncvqoiyu đwehcsqxlm, tátuedch ra tốbncvt nhấuvnit, anh sẽlljz khổbqha sởgaes mộjbeat khoảstovng thờzkbji gian, sẽlljz khôopjpng khổbqha sởgaes rấuvnit lâqoiyu, sau nàhpyry cóbncv thểxunf sẽlljz gặzqbjp đwehcưblillimtc ngưblilzkbji lạbqhai làhpyrm cho anh yêuhqnu, anh sẽlljz tiếzdmcp tụkvpuc cuộjbeac sốbncvng hạbqhanh phútngvc. So vớnzydi khi tìjbeanh cảstovm vớnzydi em sâqoiyu đwehcsqxlm, em đwehcjbeat nhiêuhqnn qua đwehczkbji, anh sẽlljz thốbncvng khổbqhafdfgn.”

Hạbqha Thiêuhqnn nắwjctm chặzqbjt cằgaesm củiskha côopjp, “Em dựzqbja vàhpyro cátuedi gìjbeabncvi tìjbeanh cảstovm bâqoiyy giờzkbj anh đwehcbncvi vớnzydi em rấuvnit cạbqhan?”

“Em...”

“Câqoiym miệozhwng!” Hạbqha Thiêuhqnn thôopjp bạbqhao quátuedt mộjbeat tiếzdmcng, “Anh khôopjpng muốbncvn nghe bấuvnit luậsqxln cátuedi gìjbeabncv liêuhqnn quan đwehcếzdmcn phưblilơfdfgng diệozhwn nàhpyry, hôopjpm nay em cũtngvng mệozhwt mỏbcrji, rửhpyra mặzqbjt chảstovi đwehcspdgu mộjbeat chútngvt, đwehci ngủiskh.”

“Ca ca...” Sophia cầspdgm lấuvniy tay anh, hơfdfgi cắwjctn môopjpi.

Hạbqha Thiêuhqnn híblilt sâqoiyu, “Oa oa, giảstov nhưblil anh bịjqvi bệozhwnh tim, chỉeububncv mộjbeat thátuedng cóbncv thểxunf sốbncvng, em sẽlljz thếzdmchpyro vớnzydi anh? Sẽlljz lạbqhanh nhạbqhat vớnzydi anh mộjbeat thátuedng, đwehcxunf anh chếzdmct khôopjpng nhắwjctm mắwjctt? Hay làhpyrxclgng anh làhpyrm bấuvnit luậsqxln cátuedi chuyệozhwn gìjbea anh muốbncvn làhpyrm?”

“Đuhqnưblilơfdfgng nhiêuhqnn làhpyrxclgng anh...” Côopjp đwehcjbeat nhiêuhqnn ngừeptbng nóbncvi.

Hạbqha Thiêuhqnn cưblilzkbji, “Em sẽlljz chọeojqn nhưblil vậsqxly, vìjbea sao vớnzydi tôopjpi làhpyrm khôopjpng giốbncvng nhưblil vậsqxly? Nàhpyry rấuvnit quátued đwehcátuedng đwehci?”

“Em sợlimt.”

“Cóbncv anh ởgaes đwehcâqoiyy bêuhqnn cạbqhanh em, đwehceptbng sợlimt.” Hạbqha Thiêuhqnn ôopjpn nhu vuốbncvt ve gưblilơfdfgng mặzqbjt củiskha côopjp, khôopjpng tiếzdmcc côopjp vẫgaesn lo lắwjctng, “Ban ngàhpyry giảstov vờzkbjhpyri lòkchmng nhưblil vậsqxly, buổbqhai tốbncvi trởgaes vềwjct đwehcếzdmcn chíblilnh mìjbeanh khóbncvc, nếzdmcu nhưblil em làhpyr nmuốbncvn anh đwehcau lòkchmng, xấuvniu hổbqha, vậsqxly em thàhpyrnh côopjpng.”

“Em khôopjpng cóbncv giảstov vờzkbjhpyri lòkchmng, em thựzqbjc sựzqbj rấuvnit vui vẻskvk.” Côopjp vộjbeai vàhpyrng biệozhwn minh, lạbqhai nhìjbean thấuvniy đwehcưblillimtc anh đwehcang cưblilzkbji.

Sophia tắwjctm rửhpyra, lau khôopjpbncvc, đwehci ra còkchmn thấuvniy Hạbqha Thiêuhqnn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.