Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 9 :

    trước sau   
“Ah, sủi cảo chôdyzṽ này ngon ghêugvf.” Phong Quang môdyzṿt tay câqtkq̀m muôdyzṽng ngâqtkq̉ng đvluiâqtkq̀u ca ngơpxkḍi, “Làm sao anh biêugvf́t đvluiưbfosơpxkḍc chôdyzṽ ngon này vâqtkq̣y?”

“Đssfqâqtkqy là quán ăokqmn trưbfosơpxkd́c đvluiâqtkqy tôdyzvi hay đvluiêugvf́n.” Bạch Trí rút ra môdyzṿt tơpxkd̀ khăokqmn giâqtkq́y, lau sạch vêugvf́t nưbfosơpxkd́c xanh côdyzv khôdyzvng câqtkq̉n thâqtkq̣n làm dính vào khóe miêugvf̣ng, đvluiôdyzṿng tác thâqtkqn mâqtkq̣t nhỏ này làm cho côdyzv hạnh phúc nheo măokqḿt lại.

Quán sủi cảo này chỉ là môdyzṿt quán ăokqmn bình dâqtkqn nhỏ, khôdyzvng giôdyzv́ng loại nhà hàng sa hoa côdyzvdyzv́n thưbfosơpxkd̀ng đvluii, Bạch Trí dưbfoṣ tính bôdyzṿ dạng côdyzv sẽ khôdyzvng thích, kêugvf́t quả nhưbfosng côdyzv lại tưbfoṣ nhiêugvfn ngôdyzv̀i xuôdyzv́ng liêugvf̀n gọi môdyzṿt phâqtkq̀n lơpxkd́n.

Phong Quang hỏi hăokqḿn: “Anh toàn nhìn em, anh khôdyzvng ăokqmn sao?”

“Tôdyzvi khôdyzvng đvluiói bụng.”

“Đssfqưbfosơpxkḍc thôdyzvi… Whoa, cái ảnh đvluió là ảnh gì?” Côdyzvqtkq́t giác nhìn thâqtkq́y nhưbfos̃ng hình ảnh dán đvluiâqtkq̀y trêugvfn tưbfosơpxkd̀ng, ảnh có cả nam cả nưbfos̃ đvluiêugvf̀u đvluiang cưbfosơpxkd̀i.


bfosơpxkdng măokqṃt ôdyzvng chủ trung niêugvfn nhìn râqtkq́t hiêugvf̀n hâqtkq̣u, ôdyzvng đvluiưbfośng trưbfosơpxkd́c quâqtkq̀y cưbfosơpxkd̀i nói: “Ảnh đvluió đvluiêugvf̀u là do khách đvluiêugvf́n ăokqmn sủi cảo đvluiêugvf̉ lại, ngưbfosơpxkd̀i trẻ tuôdyzv̉i sưbfośc sôdyzv́ng mạnh mẽ làm khôdyzvng khí tiêugvf̣m chúng ta đvluiêugvf̀u tưbfosơpxkdi sáng lêugvfn, giôdyzv́ng nhưbfosdyzvi trẻ lại khôdyzvng ít tuôdyzv̉i.”

Phong Quang ánh măokqḿt sáng lêugvfn.

Bạch Trí trưbfoṣc giác cảm thâqtkq́y khôdyzvng tôdyzv́t.

dyzv vui vẻ la: “Ôxnicng chủ, có thêugvf̉ giúp tôdyzvi và bạn trai chụp môdyzṿt tâqtkq́m lưbfosu lại làm kỷ niêugvfm khôdyzvng?”

Bạch Trí suy nghĩ có nêugvfn thưbfos̀a dịp bâqtkqy giơpxkd̀ liêugvf̀n bỏ trôdyzv́n, nhưbfosng môdyzṿt tiêugvf́ng “bạn trai” của côdyzvbfos̀a xuâqtkq́t hiêugvf̣n hăokqḿn lại quêugvfn phủ nhâqtkq̣n.

“Đssfqưbfosơpxkḍc thôdyzvi!” Ôxnicng chủ lâqtkq̣p tưbfośc câqtkq̀m máy ảnh đvluii ra.

Phong Quang buôdyzvng muôdyzṽng, đvluii tơpxkd́i trưbfosơpxkd́c măokqṃt Bạch Trí kéo hăokqḿn, “Chúng ta cùng nhau chụp đvluii.”

Bạch Trí: “Khoan đvluiã…”

Phong Quang: “Ôxnicng chủ, chụp chúng tôdyzvi đvluiẹp đvluiẹp môdyzṿt chút nha.”

Ôxnicng chủ cưbfosơpxkd̀i hơpxkd́ hơpxkd́ nói: “Yêugvfn tâqtkqm, yêugvfn tâqtkqm.”

Vì thêugvf́ răokqmng răokqḿc môdyzṿt tiêugvf́ng, côdyzv gái tưbfosơpxkdi cưbfosơpxkd̀i ngọt ngào ôdyzvng chăokqṃt chàng trai bêugvfn cạnh, còn có gưbfosơpxkdng măokqṃt nghiêugvfm túc của chàng trai gâqtkq̀n nhưbfos muôdyzv́n phủi sạch hành đvluiôdyzṿng của côdyzv, tâqtkq́t cả đvluiêugvf̀u dưbfos̀ng lại trêugvfn môdyzṿt bưbfośc ảnh.

“Ôxnicng chủ, đvluiem ảnh của chúng tôdyzvi dán ơpxkd̉ đvluiâqtkqy đvluii.” Phong Quang vui vẻ chỉ vào môdyzṿt chôdyzṽ trôdyzv̀ng trêugvfn tưbfosơpxkd̀ng.

Ôxnicng chủ nghe côdyzv đvluiem ảnh chụp dán lêugvfn tưbfosơpxkd̀ng.


Nhiêugvf̣t tình của côdyzvokqmng cao, Bạch Trí nghiêugvfm măokqṃt than nói: “Côdyzv khôdyzvng biêugvf́t làm vâqtkq̣y râqtkq́t mâqtkq́t măokqṃt sao?”

“Có là gì đvluiâqtkqu?” Phong Quang khôdyzvng đvluiôdyzv̀ng ý nhìn hăokqḿn, “Đssfqem ảnh chụp dán ơpxkd̉ đvluiâqtkqy, làm cho càng nhiêugvf̀u ngưbfosơpxkd̀i biêugvf́t anh là bạn trai của em khôdyzvng tôdyzv́t sao?”

Khôdyzvng tôdyzv́t.

Nhưbfosng ít nhâqtkq́t trưbfosơpxkd́c khi kêugvf́ hoạch thành côdyzvng, Bạch Trí sẽ khôdyzvng nói thâqtkq̣t lòng mình, hăokqḿn lưbfoṣa chọn yêugvfn lăokqṃng.

Phong Quang ăokqmn uôdyzv́ng no đvluiủ tâqtkqm trạng cưbfoṣc kỳ tôdyzv́t ra khỏi quán ăokqmn, Bạch Trí thanh toán tiêugvf̀n đvluii sau lưbfosng côdyzv, khi đvluii ngang qua măokqṃt tưbfosơpxkd̀ng kia, hăokqḿn thuâqtkq̣n tay đvluiem ảnh chụp kéo xuôdyzv́ng dưbfosơpxkd́i bỏ vào túi áo, cho dù nghĩ nhưbfos nào, hăokqḿn cũng sẽ khôdyzvng ngu mà đvluiem ảnh chụp ngôdyzv́c nhưbfosqtkq̣y dán ơpxkd̉ đvluiâqtkqy làm trò cưbfosơpxkd̀i.

“Tôdyzvi đvluiưbfosa côdyzv trơpxkd̉ vêugvf̀.”

“Khôdyzvng câqtkq̀n, em còn chưbfosa chơpxkdi đvluiã mà.” Phong Quang đvluiưbfośng trêugvfn đvluiưbfosơpxkd̀ng, ánh đvluièn ban đvluiêugvfm làm cơpxkd thêugvf̉ côdyzv có chút yêugvf́u đvluidyzv́i.

Nhâqtkq́t là côdyzv chỉ măokqṃt môdyzṿt cái váy, gió khuya khôdyzvng thêugvf̉ nào âqtkq́m áp nhưbfos ban ngày.

“Hạ tiêugvf̉u thưbfos, côdyzv nhưbfosqtkq̣y sẽ làm ngưbfosơpxkd̀i ta hiêugvf̉u lâqtkq̀m.” Hơpxkdn nưbfos̉a đvluiêugvfm mang đvluiại tiêugvf̉u thưbfos nhà họ Hạ ra khỏi dạ hôdyzṿi đvluiã là môdyzṿt hành đvluiôdyzṿng khó giải thích rôdyzv̀i, trơpxkd̉ vêugvf̀ nhà muôdyzṿn sẽ làm hăokqḿn càng ơpxkd̉ thêugvf́ khó mà cưbfosbfos̉.

“A, giày của em lỏng.” Phong Quang đvluiem châqtkqn trái đvluiưbfosa ra trưbfosơpxkd́c nưbfos̉a bưbfosơpxkd́c, cưbfosơpxkd̀i gian, “Anh giúp em côdyzṿt lại giày, em liêugvf̀n theo anh trơpxkd̉ vêugvf̀.”

Bạch Trí nhìn ngưbfosơpxkd̀i xung quanh, cũng khôdyzvng có ai nhìn chăokqm̀m chăokqm̀m bọn họ, cho dù quay đvluiâqtkq̀u lại nhìn cũng chỉ vì họ là môdyzṿt căokqṃp ngưbfosơpxkd̀i yêugvfu nhìn đvluiẹp măokqḿt.

okqḿn ngôdyzv̀i xôdyzv̉m xuôdyzv́ng, đvluiôdyzvi hài trăokqḿng lót trêugvfn đvluiôdyzvi tay thon dài, khơpxkd́p xưbfosơpxkdng rõ ràng, ngưbfosơpxkd̀i xem đvluiêugvf̀u nghĩ có thêugvf̉ câqtkq̀m bàn tay xinh đvluiẹp của hăokqḿn cả đvluiơpxkd̀i thì thâqtkq̣t tôdyzv́t.

“Bạch Trí, anh nói xem bâqtkqy giơpxkd̀ anh có giôdyzv́ng nhưbfos đvluiang câqtkq̀u hôdyzvn em khôdyzvng?” Gưbfosơpxkdng măokqṃt của nàng phủ ánh đvluièn âqtkq́p áp nhu hòa, đvluiôdyzvi măokqḿt trong suôdyzv́t nhưbfos làn sóng tràn đvluiâqtkq̀y âqtkq́m áp ơpxkd̉ trong bóng đvluiêugvfm tỏa sáng.

Bạch Trí ngâqtkq̉ng đvluiâqtkq̀u.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.