Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 8 :

    trước sau   
“Hạ tiêemdj̉u thưhhyv, côuiyt muôuiyt́n gì thì cưhhyv́ viêemdj̣c nói thăcxiv̉ng đhgdoi.” Mỹ nhâokmon trong ngưhhyṿc nhưhhyvng tâokmom Bạch Trí môuiyṭt chút cũng khôuiytng loạn, côuiyt́ ý tiêemdj́p câokmọn nhưhhyvokmọy cũng chỉ đhgdoêemdj̉ che giâokmóu mục đhgdoích cuôuiyt́i cùng mà thôuiyti.

Cũng giôuiyt́ng nhưhhyvcxiv́n.

Phong Quang cọ đhgdoâokmòu trong ngưhhyṿc hăcxiv́n, “Mục đhgdoích hả, đhgdoưhhyvơodvong nhiêemdjn là vì em thích anh.”

Đebylâokmoy cũng khôuiytng phải lâokmòn đhgdoâokmòu Bạch Trí đhgdoưhhyvơodvọc tỏ tình, nhưhhyvng đhgdoâokmoy là lâokmòn đhgdoâokmòu tiêemdjn hăcxiv́n nhâokmọn đhgdoưhhyvơodvọc môuiyṭt lơodvòi tỏ tình khôuiytng hơodvọp lý nhưhhyvokmọy, hơodvon nưhhyṽa càng khiêemdj́n cho lơodvòi nói của nàng nghe càng giả dôuiyt́i, cho đhgdoêemdj́n nay Bạch Trí chưhhyva tưhhyv̀ng muôuiyt́n làm môuiyṭt thưhhyv́ đhgdoôuiyt̀ chơodvoi.

“Đebylại tiêemdj̉u thưhhyv muôuiyt́n chơodvoi trò yêemdju đhgdoưhhyvơodvong sao?”

“Anh muôuiyt́n nghĩ nó trơodvỏ thành môuiyṭt trò chơodvoi cũng đhgdoưhhyvơodvọc, theo anh nói, trò chơodvoi này, em muôuiyt́n chơodvoi cả đhgdoơodvòi.”


“Hạ tiêemdj̉u thưhhyv…”

“Anh đhgdoúng là môuiyṭt chàng trai âokmóm áp nha, Bạch Trí em muôuiyt́n cưhhyvơodvóp lâokmóy anh tưhhyv̀ tay của Tôuiyt́ng Mạch, anh chỉ câokmòn làm ngưhhyvơodvòi đhgdoàn ôuiytng của em là đhgdoưhhyvơodvọc rôuiyt̀i, tâokmót nhiêemdjn đhgdoêemdj̉ côuiytng băcxiv̀ng, em cũng sẽ là của anh.”

odvòi nói của nàng thâokmọt sưhhyṿ râokmót quyêemdj́n rũ, khóe măcxiv́t Bạch Trí nhăcxiv́m lại, hăcxiv́n lâokmòn nưhhyṽa tiêemdj́p câokmọn và ôuiytm lâokmóy côuiyt, “Hạ tiêemdj̉u thưhhyv…”

Phong Quang ngâokmỏng đhgdoâokmòu hôuiytn nhẹ lêemdjn khóe môuiyti của hăcxiv́n, “Gọi em Phong Quang, hay tình yêemdju cũng đhgdoưhhyvơodvọc nha.”

“… Phong Quang.” Măcxiṿt Bạch Trí khôuiytng chút thay đhgdoôuiyt̉i, “Bâokmoy giơodvò côuiyt có thêemdj̉ đhgdoi xuôuiyt́ng khỏi ngưhhyvơodvòi tôuiyti đhgdoưhhyvơodvọc chưhhyva?”

Thì ra, đhgdoêemdj̉ hăcxiv́n khôuiytng thêemdj̉ đhgdoâokmỏy côuiyt ra, hai châokmon côuiyt đhgdoã muôuiyt́n bò lêemdjn thăcxiv́t lưhhyvng hăcxiv́n, cả ngưhhyvơodvòi đhgdoêemdj̀u dưhhyṿa vào hăcxiv́n, hơodvon nưhhyṽa, cơodvo thêemdj̉ mêemdj̀m mại của côuiyt nhưhhyv có nhưhhyv khôuiytng va chạm vào chôuiyt̃ nguy hiêemdj̉m của hăcxiv́n, Bạch Trí tuy răcxiv̀ng râokmót có tưhhyṿ chủ, nhưhhyvng hăcxiv́n cũng là đhgdoàn ôuiytng, môuiyṭt thăcxiv̀ng đhgdoàn ôuiytng thâokmon thêemdj̉ bình thưhhyvơodvòng.

Phong Quang ôuiytm hăcxiv́n, mỉm cưhhyvơodvòi tinh ranh, “Hôuiytm nay luôuiytn bâokmọn trang đhgdoemdj̉m, còn chưhhyva có ăcxivn gì hêemdj́t, em đhgdoói bụng, anh dâokmõn em ra ngoài ăcxivn cái gì đhgdoi, chăcxivm sóc bạn gái đhgdoói bụng chính là trách nhiêemdj̣m của bạn trai đhgdoó.”

Đebylôuiyt́i vơodvói chuyêemdj̣n côuiyt đhgdoơodvon phưhhyvơodvong cho răcxiv̀ng giưhhyṽa hai ngưhhyvơodvòi có tình yêemdju Bạch Trí cũng khôuiytng phản bác, ít nhâokmót thì trưhhyvơodvóc khi kêemdj́ hoạch của hăcxiv́n thành côuiytng, hăcxiv́n sẽ khôuiytng phủ nhâokmọn.

uiyṭt tay đhgdoăcxiṿt lêemdjn lưhhyvng côuiyt, môuiyṭt tay nâokmong môuiytng côuiyt, Bạch Trí tưhhyv̀ng bưhhyvơodvóc thong dong đhgdoi tơodvói xe của mình, Phong Quang vùi đhgdoâokmòu vào côuiyt̉ hăcxiv́n, tâokmom tình tưhhyṿa hôuiyt̀ vui vẻ, hơodvoi thơodvỏ hơodvoi hơodvoi thôuiyt̉i đhgdoêemdj́n trêemdjn da hăcxiv́n, tay Bạch Trí đhgdoăcxiṿt ơodvỏ ngưhhyṿc côuiyt khôuiytng hay biêemdj́t năcxiv́m thâokmọt chăcxiṿt.

Đebylem côuiyt đhgdoăcxiṿt ơodvỏ ghêemdj́ phụ, Bạch Trí lơodvo đhgdoãng nhìn đhgdoêemdj́n hai châokmon trâokmòn trụi của côuiyt, cảm thâokmóy chưhhyvơodvóng măcxiv́t.

Phong Quang ngôuiyt̀i ơodvỏ trong xe, hăcxiv́n đhgdoưhhyv̀ng ơodvỏ ngoài xe, côuiytuiyt̃ng nhiêemdjn lôuiyti kéo caravat của hăcxiv́n, làm hăcxiv́n phải cúi đhgdoâokmòu, áp vào tai hăcxiv́n nói: “Tình yêemdju à, giúp em môuiyṭt chút, cái câokmoy phía trưhhyvơodvóc bêemdjn dưhhyvơodvói có đhgdoôuiyt̀ mà em giâokmóu, anh lâokmóy lại đhgdoâokmoy giúp em đhgdoi.”

Phiêemdj̀n phưhhyv́c.

Bạch Trí âokmom thâokmòm nói môuiyṭt câokmou, nhưhhyvng vâokmõn xoay ngưhhyvơodvòi tơodvói chôuiyt̃ cái câokmoy côuiyt nói, hăcxiv́n cũng khôuiytng hưhhyv́ng thú mơodvỏ xem trong hôuiyṭp đhgdoêemdj̉ cái gì mà câokmòm lại lêemdjn xe trưhhyṿc tiêemdj́p đhgdoưhhyva cho Phong Quang.


“Cảm ơodvon.” Phong Quang râokmót lêemdj̃ phép nói cảm ơodvon, côuiytodvỏ hôuiyṭp ra, bêemdjn trong là môuiyṭt đhgdoôuiyti giày vải màu trăcxiv́ng, đhgdoăcxiṿt lêemdjn đhgdoâokmót, côuiyt đhgdoem hai châokmon nhét vào, thoải mái thơodvỏ dài. “Đebylúng là mang cái này thoải mái …Ha? Anh làm sao vâokmọy, sao lại nhìn em chăcxiv̀m chăcxiv̀m?”

Bạch Trí yêemdjn lăcxiṿng chuyêemdj̉n dơodvòi tâokmòm măcxiv́t, hăcxiv́n khơodvỏi đhgdoôuiyṭng xe, có măcxiv́t kính che càng làm cảm xúc trong măcxiv́t hăcxiv́n trơodvỏ nêemdjn khó mà nhìn đhgdoêemdj́n.

“Tôuiyti tưhhyvơodvỏng đhgdoại tiêemdj̉u thưhhyv sẽ khôuiytng mang loại giày rẻ tiêemdj̀n nhưhhyv thêemdj́.”

“À… Nó đhgdoúng là khôuiytng hơodvọp vơodvói quâokmòn áo trêemdjn ngưhhyvơodvòi em, nhưhhyvng cũng khôuiytng phải lúc tham dưhhyṿ dạ hôuiyṭi hay đhgdoang ơodvỏ trưhhyvơodvóc măcxiṿt ngưhhyvơodvòi lạ, măcxiṿc đhgdoôuiyt̀ thoải mái mơodvói là quan trọng.” Nói cách khác, trưhhyvơodvóc măcxiṿt ngưhhyvơodvòi thâokmon quen tùy tiêemdj̣n măcxiṿc đhgdoôuiyt̀ là đhgdoưhhyvơodvọc rôuiyt̀i.

Nhưhhyvng cũng có thêemdj̉ nói cách khác, Bạch Trí măcxiṿt khôuiytng chút tình cảm nói: “Cũng nhưhhyv đhgdoôuiyt̀ vâokmọt khôuiytng lêemdjn đhgdoưhhyvơodvọc măcxiṿt bàn.”

“Khôuiytng phải nha.” Phong Quang nghiêemdjng đhgdoâokmòu tưhhyṿa lêemdjn vai hăcxiv́n, nhưhhyvokmọy nàng có thêemdj̉ nhìn đhgdoêemdj́n gưhhyvơodvong măcxiṿt đhgdoăcxiv̀ng sau kính của hăcxiv́n, “Đebylôuiyt̀ càng quý giá thì càng phải giâokmóu kỹ, trưhhyv̀ bỏ bản thâokmon thì ai cũng khôuiytng đhgdoưhhyvơodvọc xem, cảm giác của em bâokmoy giơodvò đhgdoôuiyt́i vơodvói anh cũng giôuiyt́ng nhưhhyvokmọy, Bạch Trí à, anh chính là bảo vâokmọt quý giá của em.”

Trái tim Bạch Trí đhgdoôuiyṭt nhiêemdjn đhgdoánh rơodvoi môuiyṭt nhịp.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.