“Vâmvqw ̣y thêodbr ́ tưqlrm ̉, có thưqlrm ̉ qua cảm giác khác, ví dụ nhưqlrm … con ngưqlrm ơhdod ̀i?”
Têodbr ̀ Môxbkv ̣ cưqlrm ơhdod ̀i khẽ, “Ta thâmvqw ̣t ra cũng muôxbkv ́n, nhưqlrm ng con ngưqlrm ơhdod ̀i, loại này râmvqw ́t phiêodbr ̀n phưqlrm ́c.”
“Thêodbr ́ tưqlrm ̉ mang ta đnlip êodbr ́n, có phải bơhdod ̉i vì ta cũng là loại đnlip ưqlrm ơhdod ̣c côxbkv ng nhâmvqw n là đnlip ẹp nhâmvqw ́t khôxbkv ng?” Phong Quang đnlip i đnlip êodbr ́n trưqlrm ơhdod ́c ngưqlrm ơhdod ̀i hăvvkb ́n,
thanh âmvqw m dịu dàng êodbr m tai.
Hăvvkb ́n cuôxbkv ́i đnlip âmvqw ̀u, khóe môxbkv i cong lêodbr n, “Tiêodbr ̉u thưqlrm muôxbkv ́n nghe đnlip áp án nhưqlrm thêodbr ́ nào?”
“Ta cũng khôxbkv ng biêodbr ́t, bâmvqw ́t quá, ta muôxbkv ́n biêodbr ́t côxbkv ng tưqlrm ̉ có muôxbkv ́n “xem” dung mạo của ta khôxbkv ng?”
“Tâmvqw ́t nhiêodbr n là muôxbkv ́n.”
Tay nàng hơhdod i lạnh câmvqw ̀m lâmvqw ́y tay hăvvkb ́n, sưqlrm ̣ chêodbr nh lêodbr ̣ch nhiêodbr ̣t đnlip ôxbkv ̣ nhẹ
lan tràn tơhdod ́i trái tim khiêodbr ́n nó run râmvqw ̉y môxbkv ̣t trâmvqw ̣n, nàng câmvqw ̀m lâmvqw ́y tay hăvvkb ́n áp lêodbr n gò má mình, “Thêodbr ́ tưqlrm ̉ khôxbkv ng ngại thưqlrm ̉ xem, có
thêodbr ̉ “nhìn” đnlip êodbr ́n gưqlrm ơhdod ng măvvkb ̣t của ta là nhưqlrm thêodbr ́ nào?”
Hăvvkb ́n vui vẻ nhâmvqw ̣n lơhdod ̀i, “Đqpmh ưqlrm ơhdod ̣c.”
Đqpmh ôxbkv ̣ng tác của hăvvkb ́n dịu dàng mà thong thả, giôxbkv ́ng nhưqlrm đnlip ang đnlip ụng
vào môxbkv ̣t thưqlrm ́ thủy tinh dêodbr ̃ vơhdod ̃, ngón tay thon dài của hăvvkb ́n đnlip âmvqw ̀u
tiêodbr n là phát họa dung mạo nàng, tiêodbr ́p theo là chóp mũi khéo
léo, khi miêodbr u tả đnlip êodbr ́n môxbkv i nàng, đnlip âmvqw ̀u ngón tay của hăvvkb ́n dưqlrm ̀ng lại
lúc lâmvqw u, hâmvqw ̀u kêodbr ́t khẽ nhúc nhích, lát sau hăvvkb ́n buôxbkv ng tay xuôxbkv ́ng.
Nhưqlrm ng Phong Quang giưqlrm ̃a đnlip ưqlrm ơhdod ̀ng băvvkb ́t đnlip ưqlrm ơhdod ̣c tay hăvvkb ́n, “Thêodbr ́ tưqlrm ̉?”
“Thâmvqw ̣t sưqlrm ̣ có lôxbkv ̃i, Hạ tiêodbr ̉u thưqlrm , ta khôxbkv ng thêodbr ̉ phát thảo bôxbkv ̣ dáng
của ngưqlrm ơhdod i trong đnlip âmvqw ̀u ta.” Hăvvkb ́n cưqlrm ơhdod ̀i yêodbr ́u ơhdod ́t nói: “Tưqlrm ̀ trưqlrm ơhdod ́c tơhdod ́i
nay trong măvvkb ́t ta chỉ có môxbkv ̣t màu đnlip en, cho nêodbr n dù là đnlip ôxbkv ̣ng vâmvqw ̣t hay con ngưqlrm ơhdod ̀i, ta đnlip êodbr ̀u khôxbkv ng có bâmvqw ́t kỳ khái niêodbr ̣m gì.”
Cho dù ngưqlrm ơhdod ̀i bình thưqlrm ơhdod ̀ng nói vêodbr ̀ màu săvvkb ́c, nhưqlrm hôxbkv ̀ng săvvkb ́c là gì? Hăvvkb ́n cũng khôxbkv ng hiêodbr ̉u đnlip ưqlrm ơhdod ̣c, ngưqlrm ơhdod ̀i đnlip ơhdod ̀i đnlip êodbr ̀u nói thêodbr ́ tưqlrm ̉ Tiêodbr u vưqlrm ơhdod ng phủ yêodbr u màu tím, đnlip ó chăvvkb ̉ng qua cũng vì màu tím đnlip ại diêodbr ̣n cho
hoàng thâmvqw ́t tao nhã cao quý, còn nêodbr ́u ngưqlrm ơhdod ̀i khác hỏi hăvvkb ́n màu
tím là nhưqlrm thêodbr ́ nào, hăvvkb ́n sẽ nói khôxbkv ng nêodbr n lơhdod ̀i.
Âxqah m thanh Phong Quang cũng khôxbkv ng thâmvqw ́y thâmvqw ́t vọng, “Ta cũng khôxbkv ng
phải thêodbr ́ tưqlrm ̉, khôxbkv ng dám nói có thêodbr ̉ hiêodbr ̉u rõ thêodbr ́ tưqlrm ̉, nhưqlrm ng xuâmvqw n
hoa thu nguyêodbr ̣t, phù sinh nhưqlrm môxbkv ̣ng, thêodbr ́ gian tâmvqw ́t cả đnlip êodbr ̀u biêodbr ́n ảo
vôxbkv cùng, cho dù râmvqw ́t nhiêodbr ̀u ngưqlrm ơhdod ̀i có thêodbr ̉ nhìn thâmvqw ́y nhưqlrm ng kỳ
thâmvqw ̣t cũng khôxbkv ng thâmvqw ́y rõ.”
“Hạ tiêodbr ̉u thưqlrm .”
“Sao?”
“Nàng có biêodbr ́t nàng khiêodbr ́n ngưqlrm ơhdod ̀i khác tưqlrm ́c giâmvqw ̣n nhâmvqw ́t ơhdod ̉ chôxbkv ̃ nào khôxbkv ng?”
Hăvvkb ́n đnlip ôxbkv ̣t nhiêodbr n hỏi môxbkv ̣t câmvqw u làm nàng nhâmvqw ́t thơhdod ̀i khôxbkv ng hiêodbr ̉u, “Thêodbr ́ tưqlrm ̉ nói… là cái gì?”
“Ta muôxbkv ́n đnlip em nàng trơhdod ̉ thành nưqlrm ̃ nhâmvqw n đnlip âmvqw ̀u tiêodbr n mà ta giưqlrm ̃ lại,
nhưqlrm ng mà ta lại lo lăvvkb ́ng làm nàng trơhdod ̉ thành vâmvqw ̣t trang trí của
ta rôxbkv ̀i, nàng sẽ khôxbkv ng còn làm cho ta cảm thâmvqw ́y thú vị nưqlrm ̃a.” Âxqah m
thanh của hăvvkb ́n hiêodbr ̣n rõ sưqlrm ̣ tiêodbr ́c nuôxbkv ́i, mâmvqw u thuâmvqw ̃n này làm cho
lòng hăvvkb ́n cảm thâmvqw ́y buôxbkv ̀n râmvqw ̀u.
Phong Quang: “…”
Nàng khôxbkv ng nghĩ tơhdod ́i hăvvkb ́n đnlip úng là dưqlrm ̣ tính biêodbr ́n nàng thành tiêodbr u bản!
“Bâmvqw ́t quá, ta hiêodbr ̣n tại nghĩ ra môxbkv ̣t biêodbr ̣n pháp tôxbkv ́t.”
Nàng bâmvqw ́t giác run run, “Biêodbr ̣n pháp gì?”
Hăvvkb ́n ôxbkv n nhu nói: “Đqpmh ánh gãy châmvqw n nàng, đnlip em nàng nhôxbkv ́t lại nơhdod i này.”
“Khôxbkv ng đnlip ưqlrm ơhdod ̣c.” Nàng can đnlip ảm cưqlrm ̣ tuyêodbr ̣t, tuy răvvkb ̀ng phát hoảng rôxbkv ̀i
nhưqlrm ng cũng khôxbkv ng buôxbkv ng tay hăvvkb ́n ra, “Ngưqlrm ơhdod ̀i khôxbkv ng thêodbr ̉ làm nhưqlrm vâmvqw ̣y,
bơhdod ̉i vì ta sơhdod ̣ đnlip au lăvvkb ́m.”
Vôxbkv ́n nghĩ nàng đnlip ang râmvqw ́t sơhdod ̣ hãi, khôxbkv ng nghĩ tơhdod ́i nàng còn có
thêodbr ̉ lo lăvvkb ́ng nói đnlip ưqlrm ơhdod ̣c môxbkv ̣t cái lý do, Têodbr ̀ Môxbkv ̣ ngoài dưqlrm ̣ đnlip oán mà
cưqlrm ơhdod ̀i nhẹ: “Nơhdod i này của ta có vài loại thuôxbkv ́c giảm đnlip au.”
“Nhưqlrm vâmvqw ̣y cũng khôxbkv ng đnlip ưqlrm ơhdod ̣c.”
“Tại sao lại khôxbkv ng đnlip ưqlrm ơhdod ̣c?”
“Nêodbr ́u nhưqlrm châmvqw n ta gãy rôxbkv ̀i ta sẽ khôxbkv ng còn chăvvkb m sóc ngưqlrm ơhdod ̀i đnlip ưqlrm ơhdod ̣c nưqlrm ̃a.”
Hăvvkb ́n khôxbkv ng ngơhdod ̀ nàng sẽ nói lơhdod ̀i này, biêodbr ̉u tình tao nhã thong
dong của hăvvkb ́n trơhdod ̉ nêodbr n cưqlrm ́ng ngăvvkb ́c, giôxbkv ́ng nhưqlrm quêodbr n mâmvqw ́t phải phản
ưqlrm ́ng nhưqlrm nào, nhưqlrm ng râmvqw ́t nhanh hăvvkb ́n tìm lại đnlip ưqlrm ơhdod ̣c âmvqw m thanh của
chính mình, “Hạ tiêodbr ̉u thưqlrm nói gì?”
“Ta nói…” Nhiêodbr ̣t đnlip ôxbkv ̣ trêodbr n măvvkb ̣t nàng cao lêodbr n, nhẹ giọng nói lại
môxbkv ̣t lâmvqw ̀n, “Nêodbr ́u châmvqw n của ta gãy rôxbkv ̀i sẽ khôxbkv ng thêodbr ̉ chăvvkb m sóc ngưqlrm ơhdod ̀i
đnlip ưqlrm ơhdod ̣c nưqlrm ̃a.”
Têodbr ̀ Môxbkv ̣ im lăvvkb ̣ng môxbkv ̣t lúc lâmvqw u, trong lôxbkv ̀ng ngưqlrm ̣c hăvvkb ́n có môxbkv ̣t thưqlrm ́
cảm xúc quái lạ đnlip ang di chuyêodbr ̉n, râmvqw ́t nhanh phá vơhdod ̃ mà lao ra,
môxbkv ̣t phát khôxbkv ng thêodbr ̉ vãn hôxbkv ̀i, nhưqlrm ng lại bị môxbkv ̣t thưqlrm ́ gì đnlip ó ngăvvkb n
cản, “Nàng muôxbkv ́n chăvvkb m sóc ta nhưqlrm thêodbr ́ nào?”
“Ta nghĩ, ta có thêodbr ̉ chiêodbr ́u côxbkv ́ ngưqlrm ơhdod ̀i cả đnlip ơhdod ̀i.”
Xung quanh đnlip ôxbkv ̣t nhiêodbr n an tĩnh, môxbkv ̣t âmvqw m thanh vang lêodbr n trong đnlip âmvqw ̀u hăvvkb ́n,
nhưqlrm tiêodbr ́ng chuôxbkv ng bạc nhỏ bé vang vọng, đnlip ôxbkv ̣ng đnlip êodbr ́n nhâmvqw n tâmvqw m.
Tê
“Thê
Hă
“Ta cũng khô
“Tâ
Tay nàng hơ
Hă
Đ
Như
“Thâ
Cho dù ngư
Â
“Hạ tiê
“Sao?”
“Nàng có biê
Hă
“Ta muô
Phong Quang: “…”
Nàng khô
“Bâ
Nàng bâ
Hă
“Khô
Vô
“Như
“Tại sao lại khô
“Nê
Hă
“Ta nói…” Nhiê
Tê
“Ta nghĩ, ta có thê
Xung quanh đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.