“Vâsdsy ̣y thêvksc ́ tưidki ̉, có thưidki ̉ qua cảm giác khác, ví dụ nhưidki … con ngưidki ơxvxa ̀i?”
Têvksc ̀ Môxmtn ̣ cưidki ơxvxa ̀i khẽ, “Ta thâsdsy ̣t ra cũng muôxmtn ́n, nhưidki ng con ngưidki ơxvxa ̀i, loại này râsdsy ́t phiêvksc ̀n phưidki ́c.”
“Thêvksc ́ tưidki ̉ mang ta đlxtg êvksc ́n, có phải bơxvxa ̉i vì ta cũng là loại đlxtg ưidki ơxvxa ̣c côxmtn ng nhâsdsy n là đlxtg ẹp nhâsdsy ́t khôxmtn ng?” Phong Quang đlxtg i đlxtg êvksc ́n trưidki ơxvxa ́c ngưidki ơxvxa ̀i hăxlvo ́n,
thanh âsdsy m dịu dàng êvksc m tai.
Hăxlvo ́n cuôxmtn ́i đlxtg âsdsy ̀u, khóe môxmtn i cong lêvksc n, “Tiêvksc ̉u thưidki muôxmtn ́n nghe đlxtg áp án nhưidki thêvksc ́ nào?”
“Ta cũng khôxmtn ng biêvksc ́t, bâsdsy ́t quá, ta muôxmtn ́n biêvksc ́t côxmtn ng tưidki ̉ có muôxmtn ́n “xem” dung mạo của ta khôxmtn ng?”
“Tâsdsy ́t nhiêvksc n là muôxmtn ́n.”
Tay nàng hơxvxa i lạnh câsdsy ̀m lâsdsy ́y tay hăxlvo ́n, sưidki ̣ chêvksc nh lêvksc ̣ch nhiêvksc ̣t đlxtg ôxmtn ̣ nhẹ
lan tràn tơxvxa ́i trái tim khiêvksc ́n nó run râsdsy ̉y môxmtn ̣t trâsdsy ̣n, nàng câsdsy ̀m lâsdsy ́y tay hăxlvo ́n áp lêvksc n gò má mình, “Thêvksc ́ tưidki ̉ khôxmtn ng ngại thưidki ̉ xem, có
thêvksc ̉ “nhìn” đlxtg êvksc ́n gưidki ơxvxa ng măxlvo ̣t của ta là nhưidki thêvksc ́ nào?”
Hăxlvo ́n vui vẻ nhâsdsy ̣n lơxvxa ̀i, “Đdube ưidki ơxvxa ̣c.”
Đdube ôxmtn ̣ng tác của hăxlvo ́n dịu dàng mà thong thả, giôxmtn ́ng nhưidki đlxtg ang đlxtg ụng
vào môxmtn ̣t thưidki ́ thủy tinh dêvksc ̃ vơxvxa ̃, ngón tay thon dài của hăxlvo ́n đlxtg âsdsy ̀u
tiêvksc n là phát họa dung mạo nàng, tiêvksc ́p theo là chóp mũi khéo
léo, khi miêvksc u tả đlxtg êvksc ́n môxmtn i nàng, đlxtg âsdsy ̀u ngón tay của hăxlvo ́n dưidki ̀ng lại
lúc lâsdsy u, hâsdsy ̀u kêvksc ́t khẽ nhúc nhích, lát sau hăxlvo ́n buôxmtn ng tay xuôxmtn ́ng.
Nhưidki ng Phong Quang giưidki ̃a đlxtg ưidki ơxvxa ̀ng băxlvo ́t đlxtg ưidki ơxvxa ̣c tay hăxlvo ́n, “Thêvksc ́ tưidki ̉?”
“Thâsdsy ̣t sưidki ̣ có lôxmtn ̃i, Hạ tiêvksc ̉u thưidki , ta khôxmtn ng thêvksc ̉ phát thảo bôxmtn ̣ dáng
của ngưidki ơxvxa i trong đlxtg âsdsy ̀u ta.” Hăxlvo ́n cưidki ơxvxa ̀i yêvksc ́u ơxvxa ́t nói: “Tưidki ̀ trưidki ơxvxa ́c tơxvxa ́i
nay trong măxlvo ́t ta chỉ có môxmtn ̣t màu đlxtg en, cho nêvksc n dù là đlxtg ôxmtn ̣ng vâsdsy ̣t hay con ngưidki ơxvxa ̀i, ta đlxtg êvksc ̀u khôxmtn ng có bâsdsy ́t kỳ khái niêvksc ̣m gì.”
Cho dù ngưidki ơxvxa ̀i bình thưidki ơxvxa ̀ng nói vêvksc ̀ màu săxlvo ́c, nhưidki hôxmtn ̀ng săxlvo ́c là gì? Hăxlvo ́n cũng khôxmtn ng hiêvksc ̉u đlxtg ưidki ơxvxa ̣c, ngưidki ơxvxa ̀i đlxtg ơxvxa ̀i đlxtg êvksc ̀u nói thêvksc ́ tưidki ̉ Tiêvksc u vưidki ơxvxa ng phủ yêvksc u màu tím, đlxtg ó chăxlvo ̉ng qua cũng vì màu tím đlxtg ại diêvksc ̣n cho
hoàng thâsdsy ́t tao nhã cao quý, còn nêvksc ́u ngưidki ơxvxa ̀i khác hỏi hăxlvo ́n màu
tím là nhưidki thêvksc ́ nào, hăxlvo ́n sẽ nói khôxmtn ng nêvksc n lơxvxa ̀i.
Âehxh m thanh Phong Quang cũng khôxmtn ng thâsdsy ́y thâsdsy ́t vọng, “Ta cũng khôxmtn ng
phải thêvksc ́ tưidki ̉, khôxmtn ng dám nói có thêvksc ̉ hiêvksc ̉u rõ thêvksc ́ tưidki ̉, nhưidki ng xuâsdsy n
hoa thu nguyêvksc ̣t, phù sinh nhưidki môxmtn ̣ng, thêvksc ́ gian tâsdsy ́t cả đlxtg êvksc ̀u biêvksc ́n ảo
vôxmtn cùng, cho dù râsdsy ́t nhiêvksc ̀u ngưidki ơxvxa ̀i có thêvksc ̉ nhìn thâsdsy ́y nhưidki ng kỳ
thâsdsy ̣t cũng khôxmtn ng thâsdsy ́y rõ.”
“Hạ tiêvksc ̉u thưidki .”
“Sao?”
“Nàng có biêvksc ́t nàng khiêvksc ́n ngưidki ơxvxa ̀i khác tưidki ́c giâsdsy ̣n nhâsdsy ́t ơxvxa ̉ chôxmtn ̃ nào khôxmtn ng?”
Hăxlvo ́n đlxtg ôxmtn ̣t nhiêvksc n hỏi môxmtn ̣t câsdsy u làm nàng nhâsdsy ́t thơxvxa ̀i khôxmtn ng hiêvksc ̉u, “Thêvksc ́ tưidki ̉ nói… là cái gì?”
“Ta muôxmtn ́n đlxtg em nàng trơxvxa ̉ thành nưidki ̃ nhâsdsy n đlxtg âsdsy ̀u tiêvksc n mà ta giưidki ̃ lại,
nhưidki ng mà ta lại lo lăxlvo ́ng làm nàng trơxvxa ̉ thành vâsdsy ̣t trang trí của
ta rôxmtn ̀i, nàng sẽ khôxmtn ng còn làm cho ta cảm thâsdsy ́y thú vị nưidki ̃a.” Âehxh m
thanh của hăxlvo ́n hiêvksc ̣n rõ sưidki ̣ tiêvksc ́c nuôxmtn ́i, mâsdsy u thuâsdsy ̃n này làm cho
lòng hăxlvo ́n cảm thâsdsy ́y buôxmtn ̀n râsdsy ̀u.
Phong Quang: “…”
Nàng khôxmtn ng nghĩ tơxvxa ́i hăxlvo ́n đlxtg úng là dưidki ̣ tính biêvksc ́n nàng thành tiêvksc u bản!
“Bâsdsy ́t quá, ta hiêvksc ̣n tại nghĩ ra môxmtn ̣t biêvksc ̣n pháp tôxmtn ́t.”
Nàng bâsdsy ́t giác run run, “Biêvksc ̣n pháp gì?”
Hăxlvo ́n ôxmtn n nhu nói: “Đdube ánh gãy châsdsy n nàng, đlxtg em nàng nhôxmtn ́t lại nơxvxa i này.”
“Khôxmtn ng đlxtg ưidki ơxvxa ̣c.” Nàng can đlxtg ảm cưidki ̣ tuyêvksc ̣t, tuy răxlvo ̀ng phát hoảng rôxmtn ̀i
nhưidki ng cũng khôxmtn ng buôxmtn ng tay hăxlvo ́n ra, “Ngưidki ơxvxa ̀i khôxmtn ng thêvksc ̉ làm nhưidki vâsdsy ̣y,
bơxvxa ̉i vì ta sơxvxa ̣ đlxtg au lăxlvo ́m.”
Vôxmtn ́n nghĩ nàng đlxtg ang râsdsy ́t sơxvxa ̣ hãi, khôxmtn ng nghĩ tơxvxa ́i nàng còn có
thêvksc ̉ lo lăxlvo ́ng nói đlxtg ưidki ơxvxa ̣c môxmtn ̣t cái lý do, Têvksc ̀ Môxmtn ̣ ngoài dưidki ̣ đlxtg oán mà
cưidki ơxvxa ̀i nhẹ: “Nơxvxa i này của ta có vài loại thuôxmtn ́c giảm đlxtg au.”
“Nhưidki vâsdsy ̣y cũng khôxmtn ng đlxtg ưidki ơxvxa ̣c.”
“Tại sao lại khôxmtn ng đlxtg ưidki ơxvxa ̣c?”
“Nêvksc ́u nhưidki châsdsy n ta gãy rôxmtn ̀i ta sẽ khôxmtn ng còn chăxlvo m sóc ngưidki ơxvxa ̀i đlxtg ưidki ơxvxa ̣c nưidki ̃a.”
Hăxlvo ́n khôxmtn ng ngơxvxa ̀ nàng sẽ nói lơxvxa ̀i này, biêvksc ̉u tình tao nhã thong
dong của hăxlvo ́n trơxvxa ̉ nêvksc n cưidki ́ng ngăxlvo ́c, giôxmtn ́ng nhưidki quêvksc n mâsdsy ́t phải phản
ưidki ́ng nhưidki nào, nhưidki ng râsdsy ́t nhanh hăxlvo ́n tìm lại đlxtg ưidki ơxvxa ̣c âsdsy m thanh của
chính mình, “Hạ tiêvksc ̉u thưidki nói gì?”
“Ta nói…” Nhiêvksc ̣t đlxtg ôxmtn ̣ trêvksc n măxlvo ̣t nàng cao lêvksc n, nhẹ giọng nói lại
môxmtn ̣t lâsdsy ̀n, “Nêvksc ́u châsdsy n của ta gãy rôxmtn ̀i sẽ khôxmtn ng thêvksc ̉ chăxlvo m sóc ngưidki ơxvxa ̀i
đlxtg ưidki ơxvxa ̣c nưidki ̃a.”
Têvksc ̀ Môxmtn ̣ im lăxlvo ̣ng môxmtn ̣t lúc lâsdsy u, trong lôxmtn ̀ng ngưidki ̣c hăxlvo ́n có môxmtn ̣t thưidki ́
cảm xúc quái lạ đlxtg ang di chuyêvksc ̉n, râsdsy ́t nhanh phá vơxvxa ̃ mà lao ra,
môxmtn ̣t phát khôxmtn ng thêvksc ̉ vãn hôxmtn ̀i, nhưidki ng lại bị môxmtn ̣t thưidki ́ gì đlxtg ó ngăxlvo n
cản, “Nàng muôxmtn ́n chăxlvo m sóc ta nhưidki thêvksc ́ nào?”
“Ta nghĩ, ta có thêvksc ̉ chiêvksc ́u côxmtn ́ ngưidki ơxvxa ̀i cả đlxtg ơxvxa ̀i.”
Xung quanh đlxtg ôxmtn ̣t nhiêvksc n an tĩnh, môxmtn ̣t âsdsy m thanh vang lêvksc n trong đlxtg âsdsy ̀u hăxlvo ́n,
nhưidki tiêvksc ́ng chuôxmtn ng bạc nhỏ bé vang vọng, đlxtg ôxmtn ̣ng đlxtg êvksc ́n nhâsdsy n tâsdsy m.
Tê
“Thê
Hă
“Ta cũng khô
“Tâ
Tay nàng hơ
Hă
Đ
Như
“Thâ
Cho dù ngư
Â
“Hạ tiê
“Sao?”
“Nàng có biê
Hă
“Ta muô
Phong Quang: “…”
Nàng khô
“Bâ
Nàng bâ
Hă
“Khô
Vô
“Như
“Tại sao lại khô
“Nê
Hă
“Ta nói…” Nhiê
Tê
“Ta nghĩ, ta có thê
Xung quanh đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.