Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 64 :

    trước sau   
“Vâsdsỵy thêvksć tưidkỉ, có thưidkỉ qua cảm giác khác, ví dụ nhưidki… con ngưidkiơxvxài?”

vksc̀ Môxmtṇ cưidkiơxvxài khẽ, “Ta thâsdsỵt ra cũng muôxmtńn, nhưidking con ngưidkiơxvxài, loại này râsdsýt phiêvksc̀n phưidkíc.”

“Thêvksć tưidkỉ mang ta đlxtgêvksćn, có phải bơxvxải vì ta cũng là loại đlxtgưidkiơxvxạc côxmtnng nhâsdsyn là đlxtgẹp nhâsdsýt khôxmtnng?” Phong Quang đlxtgi đlxtgêvksćn trưidkiơxvxác ngưidkiơxvxài hăxlvón, thanh âsdsym dịu dàng êvkscm tai.

xlvón cuôxmtńi đlxtgâsdsỳu, khóe môxmtni cong lêvkscn, “Tiêvksc̉u thưidki muôxmtńn nghe đlxtgáp án nhưidki thêvksć nào?”

“Ta cũng khôxmtnng biêvksćt, bâsdsýt quá, ta muôxmtńn biêvksćt côxmtnng tưidkỉ có muôxmtńn “xem” dung mạo của ta khôxmtnng?”

“Tâsdsýt nhiêvkscn là muôxmtńn.”


Tay nàng hơxvxai lạnh câsdsỳm lâsdsýy tay hăxlvón, sưidkị chêvkscnh lêvksc̣ch nhiêvksc̣t đlxtgôxmtṇ nhẹ lan tràn tơxvxái trái tim khiêvksćn nó run râsdsỷy môxmtṇt trâsdsỵn, nàng câsdsỳm lâsdsýy tay hăxlvón áp lêvkscn gò má mình, “Thêvksć tưidkỉ khôxmtnng ngại thưidkỉ xem, có thêvksc̉ “nhìn” đlxtgêvksćn gưidkiơxvxang măxlvọt của ta là nhưidki thêvksć nào?”

xlvón vui vẻ nhâsdsỵn lơxvxài, “Đdubeưidkiơxvxạc.”

Đdubeôxmtṇng tác của hăxlvón dịu dàng mà thong thả, giôxmtńng nhưidki đlxtgang đlxtgụng vào môxmtṇt thưidkí thủy tinh dêvksc̃ vơxvxã, ngón tay thon dài của hăxlvón đlxtgâsdsỳu tiêvkscn là phát họa dung mạo nàng, tiêvksćp theo là chóp mũi khéo léo, khi miêvkscu tả đlxtgêvksćn môxmtni nàng, đlxtgâsdsỳu ngón tay của hăxlvón dưidkìng lại lúc lâsdsyu, hâsdsỳu kêvksćt khẽ nhúc nhích, lát sau hăxlvón buôxmtnng tay xuôxmtńng.

Nhưidking Phong Quang giưidkĩa đlxtgưidkiơxvxàng băxlvót đlxtgưidkiơxvxạc tay hăxlvón, “Thêvksć tưidkỉ?”

“Thâsdsỵt sưidkị có lôxmtñi, Hạ tiêvksc̉u thưidki, ta khôxmtnng thêvksc̉ phát thảo bôxmtṇ dáng của ngưidkiơxvxai trong đlxtgâsdsỳu ta.” Hăxlvón cưidkiơxvxài yêvksću ơxvxát nói: “Tưidkì trưidkiơxvxác tơxvxái nay trong măxlvót ta chỉ có môxmtṇt màu đlxtgen, cho nêvkscn dù là đlxtgôxmtṇng vâsdsỵt hay con ngưidkiơxvxài, ta đlxtgêvksc̀u khôxmtnng có bâsdsýt kỳ khái niêvksc̣m gì.”

Cho dù ngưidkiơxvxài bình thưidkiơxvxàng nói vêvksc̀ màu săxlvóc, nhưidkixmtǹng săxlvóc là gì? Hăxlvón cũng khôxmtnng hiêvksc̉u đlxtgưidkiơxvxạc, ngưidkiơxvxài đlxtgơxvxài đlxtgêvksc̀u nói thêvksć tưidkỉ Tiêvkscu vưidkiơxvxang phủ yêvkscu màu tím, đlxtgó chăxlvỏng qua cũng vì màu tím đlxtgại diêvksc̣n cho hoàng thâsdsýt tao nhã cao quý, còn nêvksću ngưidkiơxvxài khác hỏi hăxlvón màu tím là nhưidki thêvksć nào, hăxlvón sẽ nói khôxmtnng nêvkscn lơxvxài.

Âehxhm thanh Phong Quang cũng khôxmtnng thâsdsýy thâsdsýt vọng, “Ta cũng khôxmtnng phải thêvksć tưidkỉ, khôxmtnng dám nói có thêvksc̉ hiêvksc̉u rõ thêvksć tưidkỉ, nhưidking xuâsdsyn hoa thu nguyêvksc̣t, phù sinh nhưidkixmtṇng, thêvksć gian tâsdsýt cả đlxtgêvksc̀u biêvksćn ảo vôxmtn cùng, cho dù râsdsýt nhiêvksc̀u ngưidkiơxvxài có thêvksc̉ nhìn thâsdsýy nhưidking kỳ thâsdsỵt cũng khôxmtnng thâsdsýy rõ.”

“Hạ tiêvksc̉u thưidki.”

“Sao?”

“Nàng có biêvksćt nàng khiêvksćn ngưidkiơxvxài khác tưidkíc giâsdsỵn nhâsdsýt ơxvxả chôxmtñ nào khôxmtnng?”

xlvón đlxtgôxmtṇt nhiêvkscn hỏi môxmtṇt câsdsyu làm nàng nhâsdsýt thơxvxài khôxmtnng hiêvksc̉u, “Thêvksć tưidkỉ nói… là cái gì?”

“Ta muôxmtńn đlxtgem nàng trơxvxả thành nưidkĩ nhâsdsyn đlxtgâsdsỳu tiêvkscn mà ta giưidkĩ lại, nhưidking mà ta lại lo lăxlvóng làm nàng trơxvxả thành vâsdsỵt trang trí của ta rôxmtǹi, nàng sẽ khôxmtnng còn làm cho ta cảm thâsdsýy thú vị nưidkĩa.” Âehxhm thanh của hăxlvón hiêvksc̣n rõ sưidkị tiêvksćc nuôxmtńi, mâsdsyu thuâsdsỹn này làm cho lòng hăxlvón cảm thâsdsýy buôxmtǹn râsdsỳu.

Phong Quang: “…”


Nàng khôxmtnng nghĩ tơxvxái hăxlvón đlxtgúng là dưidkị tính biêvksćn nàng thành tiêvkscu bản!

“Bâsdsýt quá, ta hiêvksc̣n tại nghĩ ra môxmtṇt biêvksc̣n pháp tôxmtńt.”

Nàng bâsdsýt giác run run, “Biêvksc̣n pháp gì?”

xlvón ôxmtnn nhu nói: “Đdubeánh gãy châsdsyn nàng, đlxtgem nàng nhôxmtńt lại nơxvxai này.”

“Khôxmtnng đlxtgưidkiơxvxạc.” Nàng can đlxtgảm cưidkị tuyêvksc̣t, tuy răxlvòng phát hoảng rôxmtǹi nhưidking cũng khôxmtnng buôxmtnng tay hăxlvón ra, “Ngưidkiơxvxài khôxmtnng thêvksc̉ làm nhưidkisdsỵy, bơxvxải vì ta sơxvxạ đlxtgau lăxlvóm.”

xmtńn nghĩ nàng đlxtgang râsdsýt sơxvxạ hãi, khôxmtnng nghĩ tơxvxái nàng còn có thêvksc̉ lo lăxlvóng nói đlxtgưidkiơxvxạc môxmtṇt cái lý do, Têvksc̀ Môxmtṇ ngoài dưidkị đlxtgoán mà cưidkiơxvxài nhẹ: “Nơxvxai này của ta có vài loại thuôxmtńc giảm đlxtgau.”

“Nhưidkisdsỵy cũng khôxmtnng đlxtgưidkiơxvxạc.”

“Tại sao lại khôxmtnng đlxtgưidkiơxvxạc?”

“Nêvksću nhưidki châsdsyn ta gãy rôxmtǹi ta sẽ khôxmtnng còn chăxlvom sóc ngưidkiơxvxài đlxtgưidkiơxvxạc nưidkĩa.”

xlvón khôxmtnng ngơxvxà nàng sẽ nói lơxvxài này, biêvksc̉u tình tao nhã thong dong của hăxlvón trơxvxả nêvkscn cưidkíng ngăxlvóc, giôxmtńng nhưidki quêvkscn mâsdsýt phải phản ưidkíng nhưidki nào, nhưidking râsdsýt nhanh hăxlvón tìm lại đlxtgưidkiơxvxạc âsdsym thanh của chính mình, “Hạ tiêvksc̉u thưidki nói gì?”

“Ta nói…” Nhiêvksc̣t đlxtgôxmtṇ trêvkscn măxlvọt nàng cao lêvkscn, nhẹ giọng nói lại môxmtṇt lâsdsỳn, “Nêvksću châsdsyn của ta gãy rôxmtǹi sẽ khôxmtnng thêvksc̉ chăxlvom sóc ngưidkiơxvxài đlxtgưidkiơxvxạc nưidkĩa.”

vksc̀ Môxmtṇ im lăxlvọng môxmtṇt lúc lâsdsyu, trong lôxmtǹng ngưidkịc hăxlvón có môxmtṇt thưidkí cảm xúc quái lạ đlxtgang di chuyêvksc̉n, râsdsýt nhanh phá vơxvxã mà lao ra, môxmtṇt phát khôxmtnng thêvksc̉ vãn hôxmtǹi, nhưidking lại bị môxmtṇt thưidkí gì đlxtgó ngăxlvon cản, “Nàng muôxmtńn chăxlvom sóc ta nhưidki thêvksć nào?”

“Ta nghĩ, ta có thêvksc̉ chiêvksću côxmtń ngưidkiơxvxài cả đlxtgơxvxài.”

Xung quanh đlxtgôxmtṇt nhiêvkscn an tĩnh, môxmtṇt âsdsym thanh vang lêvkscn trong đlxtgâsdsỳu hăxlvón, nhưidki tiêvksćng chuôxmtnng bạc nhỏ bé vang vọng, đlxtgôxmtṇng đlxtgêvksćn nhâsdsyn tâsdsym.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.